[Web Novel] Chương 56: Nếu mọi thứ vẫn như thế này
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 56: Nếu mọi thứ vẫn như thế này
Sau khi hoàn tất thủ tục tại quầy lễ tân của khu cắm trại, chúng tôi được dẫn đến chiếc lều đã được dựng sẵn.
Nghe nói gần đây, để thu hút những người dùng phổ thông vốn chỉ mới quan tâm đến trào lưu cắm trại, các khu này đã có nhiều cải tiến để mang lại sự tiện nghi hơn. Mọi việc phiền phức đều được nhân viên làm thay.
“Chỉ có thiên nhiên hoang sơ thôi thì khó mà hợp với mấy đứa trẻ thời nay lắm.”
Quả đúng như lời đó, trong khu còn có cả cửa hàng tiện lợi và vài căn nhà gỗ nhỏ. Có vẻ cũng có nhiều người muốn được thư giãn giữa thiên nhiên mà không cần tiếp xúc quá nhiều với nó.
Suy cho cùng, phần đông những người theo đuổi sở thích nào đó đều là nhóm phổ thông. Việc hạ thấp rào cản sẽ hiệu quả hơn là chỉ nhắm đến dân chuyên—có thể xem đó là điều hiển nhiên.
Tại khu cắm trại được mở ra giữa rừng, lũ trẻ đang chạy nhảy khắp nơi. Nhìn mấy người lớn đang chơi cùng tụi nhỏ, có vẻ đây là hoạt động của một câu lạc bộ nào đó.
“Khá đông người đó.”
“Ờ ha. Không ngờ chỗ này lại đàng hoàng thế này.”
Lần trước đến đây, nơi này chỉ được nhắc qua loa như một điểm đến nhỏ. Vậy mà giờ đã có hẳn một trang web chỉnh chu để quảng bá.
“Cuối cùng thì, những điều bọn trẻ nghĩ tới, người lớn cũng nghĩ y chang.”
“Ý anh là gì?”
“Chuyện hồi sinh làng ấy. Cảm giác khẩn trương và sự gắn bó—người lớn sống ở đây lâu năm chắc chắn cảm nhận rõ hơn. Nên mới nói, không phải chỉ mỗi bọn Kagari đang cố gắng đâu.”
“Ừ, em cũng nghĩ là mọi người đang cùng nhau cố gắng.”
Có lẽ chính vì vậy mà dù là một vùng quê đang chịu ảnh hưởng của tình trạng giảm sinh, nơi này vẫn không hề mang cảm giác bi quan. Mỗi người đều đang nỗ lực thay đổi hiện tại theo cách của riêng mình.
Chúng tôi đặt hành lý vào trong lều, rồi cho đồ quý giá vào túi đeo vai.
“Giờ thì… đi dạo chút không?”
“Ừ. Đợi em chút nhé, em ra liền.”
“Thong thả cũng được.”
Giữa mùa hè tháng Tám, nắng thật gay gắt. Lo bị say nắng nên phải mua gì đó uống ở máy bán hàng tự động đã rồi mới đi.
Mở bản đồ khu cắm trại trên điện thoại, thấy có một con đường mòn đi xuyên rừng, giữa đường còn có con suối để chơi. Chắc đi loanh quanh giết thời gian rồi đến chiều tổ chức BBQ thư thả cũng ổn.
…Mà, giờ mới để ý, hình như chỉ có đúng một cái lều thôi nhỉ?
Tối nay hai đứa ngủ chung trong cái đó á?
Ờ thì, trước đây điều đó nghe cũng khá bình thường. Nhưng giờ thì có hơi… khác rồi ấy. Mà giờ mà nói ra thì cũng thấy kỳ kỳ quá.
— Được thích. Không phải với tư cách là anh trai, cũng không phải theo nghĩa tình thân. Mà là một ý nghĩa khác hẳn.
Khi khả năng đó thoáng lướt qua trong đầu, thật sự khiến người ta thấy bồn chồn không yên.
Yuuha bước ra ngoài. Thấy tôi đang khoanh tay lườm lều với vẻ mặt nghiêm trọng, em ấy nhìn tôi đầy thắc mắc.
“Anh sao vậy?”
“Không có gì… đâu.”
“Rõ ràng là đang có gì mà.”
“Em thấy anh đang nói dối à?”
“Nhìn anh không giống gì ngoài đang nói dối cả.”
Em nói đúng quá rồi còn gì. Nhưng vì chưa bị lộ nên tôi ho nhẹ để đổi chủ đề. Tôi khá giỏi mấy trò đánh trống lảng kiểu này. Nếu có giải vô địch toàn quốc về đánh trống lảng, chắc tôi chẳng thua kém gì mấy bậc thầy trà đạo.
“Thôi đi thôi. Rồi rồi, đi giày vào đi, nhanh lên nào.”
“Tự nhiên hối dữ vậy, em không thích đâu đó!”
Vỗ tay nhanh liên tục, tôi cố ép nhịp hành động của cô ấy tăng lên. Bị ảnh hưởng rõ rệt, Yuuhane luống cuống đến mức mang giày cũng gặp khó khăn.
“Chậm quá chậm quá. Mặt trời sắp lặn rồi kìa.”
“Trời đất ơi, cái ông này!”
“Đừng có trời đất gì hết!”
“Rokurou tệ thật luôn á! Tệ không chịu nổi! Không có tí dịu dàng nào hết!”
“Ồn ào quá.”
“Gì chứ!? Nói em ồn ào là sao, người bắt chuyện trước là anh còn gì. Mà khoan… hồi nãy mình đang nói gì vậy ta?”
Có vẻ đầu óc cô ấy bị làm cho rối tung lên rồi. Tôi chọn đúng khoảnh khắc đó để bắt đầu bước đi.
“Thôi đi thôi mà—”
“Chờ chút, ôi trời ơi!”
Yuuhane cuối cùng cũng mang xong giày, chạy lúp xúp đến đi bên cạnh tôi. Cô liếc lên từ bên cạnh với ánh mắt trách móc. Khi tôi nhếch mép cười, cô nghiến răng “mugugu!” đầy tức giận.
Mà, suy cho cùng thì… tôi vẫn cao tay hơn một bậc, nhỉ.
◆
Dưới ánh sáng xanh lấp lánh xuyên qua tán lá, hai người sóng bước đi trên con đường rừng.
Tiếng gió xào xạc, tiếng ve kêu râm ran, tiếng chim hót, cùng âm thanh của một sinh vật nào đó đang làm rung lá cây. Từ xa vọng lại là tiếng cười đùa vui vẻ của lũ trẻ.
Dù chẳng hề tĩnh lặng, nơi này lại rất hợp với hai chữ “yên bình”. Tầm mắt nhìn đâu cũng chỉ thấy cây cối bao phủ, khiến người ta có cảm giác như bị tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
Một tiếng chim hót vang lên, Rokurou khẽ lẩm bẩm:
“Em biết tiếng hót hồi nãy là chim gì không?”
“Hả, em không biết. Còn anh thì biết à?”
“À không, anh cũng chẳng biết.”
“Vậy hỏi làm gì…”
Yuuha thắc mắc nhìn sang, nhưng Rokurou thì vẫn tiếp tục bước đi với vẻ thản nhiên, chẳng buồn ngoảnh lại. Khuôn mặt anh ấy có vẻ cứng nhắc hơn thường ngày.
(Không phải là căng thẳng… nhỉ?)
Làm gì có chuyện anh ấy lại căng thẳng chỉ vì đi dạo cùng mình. Có lẽ là anh ấy lười nghĩ ra chủ đề để nói chuyện thôi. Gương mặt có vẻ cứng là vì mệt mỏi từ hôm qua vẫn chưa hết.
Sau khi đi thêm một đoạn nữa, chàng trai lại lẩm bẩm:
“Rừng nhỉ.”
“Rừng thật ha.”
Rồi cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.
Yuuha chớp mắt liên tục, trong lòng rối bời.
(…Chỉ vậy thôi á!?)
Đi tiếp một đoạn nữa,
“Nóng ghê.”
“Ừ.”
Hai người chỉ trao đổi đúng sáu âm tiết. Rồi lại tiếp tục bước đi.
Mức độ giao tiếp đứt đoạn chưa từng có khiến Yuuha cực kỳ bối rối.
“Ờm… Rokurou?”
“Hử?”
“Không cần phải cố gắng nói chuyện đâu.”
“Anh có cố gắng gì đâu.”
“Vậy à…”
Rokurou gật đầu đáp với vẻ cộc lốc. Nhưng Yuuha biết rõ phản ứng đó không phải vì anh đang bực bội, mà là vì anh đang bối rối với điều gì đó.
“Hay là… hôm nay anh có việc gì khác muốn làm à?”
“Không. Hôm nay anh không có kế hoạch gì hết.”
“Vậy hả.”
“Ừ.”
Vì không hiểu nổi cảm xúc của anh, cô lấy cái túi nhỏ đang cầm và chọc nhẹ vào tay anh.
“Sao thế?”
“Không sao hết á.”
“Cái gì vậy trời.”
“Tại anh kỳ cục quá, nên em cũng làm chuyện kỳ cục theo luôn đó.”
Cô bé mỉm cười rạng rỡ với chàng trai đang nghiêng đầu khó hiểu. Nếu không biết phải làm gì, thì chỉ cần mỉm cười là được. Cô biết rằng, như thế thì mọi thứ sẽ không đi theo hướng xấu.
Rokurou thở ra một hơi ngắn rồi cười như thể đã buông xuôi.
“Đồ kỳ lạ.”
“Em không muốn nghe điều đó từ anh đâu nhá~”
“Ừ ừ.”
Chỉ cần có thể bình thường như mọi khi là đủ rồi.
Từ xưa đến giờ vẫn vậy, bây giờ cũng vậy, và cả sau này nữa nếu có thể giữ mãi mối quan hệ như thế này thì tốt biết bao.
…Dù Yuuha cũng đã từ lâu biết rõ rằng, điều đó là không thể.