[Web Novel] Chương 91: Album
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 91: Album
Sau khi về nhà và ăn tối xong, Yuuha mang một cuốn album từ phòng ra bàn ăn.
Khi cha Yuuha trở về quê, ông đã mang về một vài món đồ từ ngôi nhà trước đây. Một trong số đó là album ảnh từ khi cô còn nhỏ. Những bức ảnh có cả mẹ cô trong đó, nhưng ngoài Yuuha ra thì chẳng còn ai để giữ chúng.
Những bức ảnh càng cũ thì càng ngập tràn hình cô cùng với Rokurou.
Có tấm hai đứa đi lễ hội mùa hè, Yuuha mặc yukata hoa bìm bìm, còn Rokurou cũng mặc yukata màu xanh đậm. Cậu bé với gương mặt còn non nớt, bĩu môi quay đi không nhìn vào ống kính.
Những bức ảnh như thế này, dễ dàng có được là vì đặc quyền của một gia đình.
Không nhận ra, khóe miệng Yuuha khẽ cong lên, để lộ vẻ mặt lơ đãng, ngốc nghếch.
“Fufufu…”
“Cười cái gì thế?”
Một giọng nói đều đều vang lên từ phía sau làm Yuuha giật bắn người, suýt bật khỏi ghế.
Rokurou vừa tắm xong, quấn khăn quanh cổ đang đứng đó. Cậu bé trong ảnh giờ đã là một người lớn, sau hơn mười năm.
“A-a-a-anh xuất hiện từ lúc nào thế!”
“Đang xem album à?”
Rokurou liếc nhìn mặt bàn từ bên cạnh Yuuha đang kinh ngạc, khẽ lẩm bẩm “Thật hoài niệm nhỉ”. Cậu rót trà xanh ra chén rồi mang lại ngồi xuống cạnh cô.
“Anh cũng xem cùng được không?”
Yuuha lặng lẽ gật đầu, kéo album đặt giữa hai người. Nhân tiện, cô cũng rút ngắn khoảng cách với Rokurou. Vào mùa lạnh, ngồi gần nhau cũng không nóng bức, thật dễ chịu.
Nhìn tấm ảnh hai đứa chụp chung, Rokurou gật đầu đầy xúc cảm.
“Quả nhiên là chúng ta chẳng giống nhau chút nào nhỉ.”
“Ừ ha…”
Yuuha có đôi mắt hai mí tròn xoe, còn mắt của Rokurou thì một mí, dài và hẹp. Khuôn mặt cũng khác, từng chi tiết nhỏ cũng không hề giống nhau. Những gì Yuuha thừa hưởng từ bố mẹ thì Rokurou lại chẳng có chút nào.
“Hôm đó eem bị lạc, anh là người tìm ra em đúng không?”
“Cái gì vậy… À, hôm đó à.”
“Khi em đang ăn kẹo bông thì chẳng nhìn thấy gì cả, lúc nhận ra thì đã lạc mất mọi người rồi.”
“À… lúc đó anh đang đi toilet thì em biến mất.”
“Đúng thế. Rốt cuộc anh đã tìm thấy em ở đâu nhỉ?”
“Ở đâu ta… Anh chỉ nhớ em đã khóc.”
“Em sợ lắm mà.”
“Hôm đó đông người lắm. Em vừa ôm anh vừa ôm cả kẹo bông, làm dính hết cả mặt anh luôn.”
“Xin lỗi đã làm phiền anh lúc đó.”
“Không sao. Bình an vô sự là tốt rồi.”
Cả hai cúi đầu như xin lỗi nhau.
Rokurou lật vài trang, ngón tay dừng lại trên một bức ảnh.
Đó là tấm hình Yuuha mang chiếc cặp sách mới tinh, còn Rokurou đứng cạnh với lưng thẳng tắp.
“Đây là hôm em vui mừng vì được đi học cùng anh đúng không?”
“Đúng thế. Nhưng cuối cùng giờ tan học của hai đứa lại lệch nhau.”
“Vì anh học lớp lớn, em học lớp nhỏ mà.”
“Chúng ta cách nhau ba tuổi mà.”
Khi Yuuha nhìn cậu chăm chú, Rokurou chớp mắt rồi khẽ cười. Khoảng cách bất ngờ làm Yuuha vội quay mặt lại album.
Lật vài trang nữa, cô hỏi người thanh niên bên cạnh.
“Rokurou này, anh có nơi nào gắn với kỷ niệm không?”
“Nơi gắn với kỷ niệm à…”
Vừa nhìn album, Rokurou vừa cau mày. Đó là gương mặt khi cậu cân nhắc xem có điều gì bất thường không. May sao, Yuuha không nhìn cậu lúc đó.
“Không nghĩ ra ngay được. Còn em thì sao?”
“Với em thì là biển.”
“Biển á?”
Khi lật trang, đúng là có tấm ảnh đó. Nhưng Rokurou vẫn nghiêng đầu.
“Có chuyện gì ở đó à?”
“Có chứ, một chuyện rất quan trọng nữa.”
Yuuha gật đầu chắc nịch, Rokurou càng nghiêng đầu hơn. Với trí nhớ tốt như cậu mà không nhớ ra thì đúng là lạ. Nhất là nếu đó là điều Yuuha gọi là “rất quan trọng”.
Rokurou đặt tay lên cằm, suy nghĩ mười giây rồi đành chịu thua.
“Là gì vậy?”
“Ể—, anh không nhớ sao?”
Yuuha phụng phịu bĩu môi, Rokurou ngượng ngùng tránh ánh mắt cô.
“Con người thì cũng quên chứ. Có gợi ý gì không?”
“Không có. Tự anh phải nhớ ra.”
“Khắt khe quá đi…”
Rokurou gõ gõ thái dương, nhìn album để tìm lại ký ức.
“Chỗ tắm biển gần nhất đúng không nhỉ? Hôm đó hình như đi tắm biển từ trưa… rồi ăn đá bào ở đó. Cô ăn vị Blue Hawaii, còn anh ăn vị chanh thì phải.”
Nhưng ký ức về chuyện quan trọng thì chẳng hiện ra, cậu nhắm mắt suy nghĩ.
Nhìn Rokurou nhớ ra cả vị si-rô đá bào, Yuuha toát mồ hôi lạnh. Cô không ngờ cậu lại nhớ chi tiết đến thế.
(Thế này thì… lỡ cậu nhớ ra thì sao…)
Yuuha quyết định ra tay trước.
“Vậy thì… lần sau đi cùng nhau đi. Có khi vậy anh sẽ nhớ ra đấy.”
“Nhưng giờ đâu phải mùa đi tắm biển.”
“Không sao. Lúc mua sắm xong, trước khi về thì ghé qua một chút.”
Rokurou hơi nghi ngờ nhưng rồi cũng gật đầu.
“Được rồi. Vậy đi.”
Thấy cậu ngừng suy nghĩ, Yuuha thở phào nhẹ nhõm.
Nguy hiểm thật. Chỉ cần để lâu thêm chút nữa là Rokurou có thể nhớ ra hết chuyện xảy ra hôm đó.
Một ngày tắm biển yên bình, chẳng hề có chuyện quan trọng nào cả.
Yuuha cầm lấy bức ảnh khác, đổi chủ đề câu chuyện. Cô cẩn thận hướng suy nghĩ của Rokurou sang chuyện khác, để cậu không nhớ lại.
Từng chút một, cô sẽ xây lên những bức tường để bảo vệ lời nói dối của mình.