[Web Novel] Chương 100: Giấc mơ
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 100: Giấc mơ
Tại trạm dừng chân, bọn tôi mua kem tươi, còn hai cô gái thì mua bánh cá nướng taiyaki, rồi xe lại tiếp tục hướng về phía Bắc.
Ghế ngồi thì vẫn giữ nguyên như lúc trước. Nhìn sang trái là quang cảnh vun vút trôi qua, còn bên phải thì lại có cái đầu tóc nâu đang dính chặt vào ghế. Tôi cứ tưởng là phân chim nên nhìn kỹ, hóa ra vẫn là thằng Keiji. Đúng là trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Ghế lái và ghế phụ lái thì đã cạn chuyện để nói, giờ chỉ còn là mấy cục sắt vô hồn ngồi nhìn về phía trước. Trái lại, băng ghế sau vẫn còn náo nhiệt, chuyện trò rôm rả. Bọn tôi chỉ đợi đến lúc bị lôi vào cuộc thì mới phải nhập hội, còn giờ thì cứ yên lặng mà ngồi.
“Món ăn của Yuuha trông ngon lắm nhỉ.”
“Dạo gần đây em mới bắt đầu để ý đến cách bày biện nữa đó chị.”
Có vẻ hai cô đang khoe ảnh món ăn với nhau.
“Thích ghê ha~ Anh cũng muốn được ăn đồ Yuuha nấu quá~”
“Mày thì lo mà đòi ăn đồ của Nako ấy.”
“Thì tất nhiên tao cũng muốn ăn rồi. Nhưng mà từ bỏ giấc mơ khác chỉ vì thế thì sai lắm, hiểu không?”
“Gớm… nghe mà phát tởm.”
Tên này đúng là hạng biến thái có thâm niên. Thế nào sau này nó cũng thành loại đàn ông mở miệng ra là “phụ nữ mang đồ ăn ra phục vụ thì mới ngon”.
“Món này của Nako… cà ri ạ?”
“Ừ. Dạo này chị hay tự làm từ mấy loại gia vị cơ bản. Cho quế vào thì ngon lắm đấy.”
“Vậy à~ Này, Rokurou, anh có muốn ăn không?”
Tôi hơi nghiêng đầu nhìn ra sau.
“Mua thêm gia vị rồi, chỗ để còn đủ không đấy?”
“U… cái đó thì chắc hơi thiếu mất.”
Bếp ở nhà tôi vốn cũng nhỏ, giờ đã phải xoay sở lắm rồi mới đủ chỗ. Nếu mua thêm lọ gia vị thì chắc chỉ còn nước để tạm lên bàn ăn.
“Vậy thì… để mình mang qua cho hai người cũng được mà?”
“Thật ạ?”
“Ừ. Mình cũng muốn nghe ý kiến của hai người nữa.”
Trong lúc tôi còn mải đờ đẫn thì kế hoạch đi chơi lần sau đã được quyết luôn rồi.
Tôi lại rút khỏi cuộc nói chuyện, quay sang chém gió tào lao với Keiji. Mà bọn tôi thực sự chẳng còn chủ đề gì ra hồn nên toàn mấy chuyện kiểu: “Nghe bảo tốc độ tối đa trên đường cao tốc ở Mỹ có chỗ được chạy hơn 130 km/h đấy.” “Ghê vậy, nhanh cỡ bóng chày của mấy thằng high school rồi còn gì.” Toàn ba lăng nhăng vậy thôi.
Khi xe vừa ra khỏi cao tốc và dừng ở điểm nghỉ tiếp theo, cuối cùng bọn tôi cũng được đổi chỗ.
“Keiji-san, anh ra ghế sau ngồi nhé?”
“Vậy thì tao đổi chỗ đây, Sabu!”
Theo lệnh của Nako, tên đó buông tay lái, ném chìa khóa cho mình và nhảy vào ghế sau. Không đời nào anh chàng vui vẻ đó nhận ra Yuuha đang nhìn tôi với đôi mắt nửa bối rối nửa khinh thường.
Yuuha liếc sang nhìn tôi, tôi bèn hỏi:
“Anh cũng đổi chỗ nhé?”
Cô ấy chỉ lắc đầu không nói một lời.
Tôi xoay xoay chìa khóa trên ngón tay, khẽ cười:
“Biết ngay mà.”
◇
Từ đoạn đường đó trở đi, kỹ năng lái xe đường núi tôi tích lũy được từ mùa hè bắt đầu phát huy tác dụng. Đường có ngoằn ngoèo thế nào cũng không hề hấn gì. Tôi xem trước tuyến đường trên GPS, rồi giảm tốc ở mức tối thiểu để lái xe thật êm ái.
Dù tự thấy mình làm khá tốt, nhưng tôi vẫn nghĩ mình chẳng thể nào bằng được Keiji. Cách nó tăng tốc tự nhiên quá mức, chắc là bẩm sinh đã có khiếu rồi.
Dù vậy thì ít ra giờ tôi cũng đang lái xe, chắc Yuuha đang mê mệt tôi lắm đây… Tôi cũng đã nghĩ vậy, nhưng nhìn sang thì thấy cô ấy đang bị mê hoặc bởi sắc màu rực rỡ ngoài cửa sổ. Biết ngay mà.
Nhờ đúng mùa nên rừng núi đang khoác lên mình những gam màu rực rỡ. Hầu như chẳng thấy cây trơ trụi nào. Khi mùa đông cận kề, đây là bữa tiệc cuối cùng mà thiên nhiên ban tặng. Dĩ nhiên xe cộ cũng đông, thế nên bọn tôi đã kẹt trong đoạn tắc đường dài.
Nhưng kẹt xe cũng tốt, vì có thể thong thả ngắm cảnh. Dù ngồi ghế lái, nhưng trong đoàn xe chậm như rùa bò thế này thì cũng đủ thảnh thơi để tận hưởng.
“Đẹp thật…”
“Ừ, đẹp thật.”
Cũng chỉ có thể nói với nhau được chừng ấy. Cảnh sắc trước mắt thật sự quá choáng ngợp, chẳng còn lời nào thừa.
Chúng tôi cố chen xe vào một bãi đỗ bên đường, rồi cả bốn người chụp ảnh kỷ niệm. Có tấm nhờ khách du lịch khác chụp hộ, có tấm thì cả đám túm tụm lại dùng camera trước tự chụp.
Ảnh đã được chia sẻ đầy đủ, và tất nhiên cũng lưu trong điện thoại của tôi.
Nếu đưa cho tôi của năm ngoái xem, chắc hắn sẽ tát tôi mấy phát vì ghen tị mất. Tất cả mọi thứ, đều đã khác xa ngày xưa rồi.
Khi ngắm lá đỏ xong cũng vừa xế chiều, bọn tôi lúc đó mới nhận ra chưa ăn trưa nên đứa nào cũng đói meo.
Ăn tạm bát mì ramen ở quán dưới chân núi xong, lúc vừa tính chuyện quay về thì tôi chợt nhận ra — hôm nay đã trôi qua nhanh đến mức nào.
Những câu chuyện rời rạc lúc tắc đường, việc tìm chỗ đậu xe vất vả, mấy lần chụp lại tấm hình, cả tô mì mới ăn… tất cả đều như gói gọn lại trong chớp mắt.
Khi nhận ra thì tôi đã ngồi ghế sau, chiếc xe chạy bon bon trên cao tốc dưới ánh đèn đường màu cam, đưa bọn tôi trở về.
Yuuha tựa đầu lên cánh tay phải tôi mà nhắm mắt, còn Nako thì ngủ ngon lành ở ghế phụ. Keiji cầm lái với vẻ mặt bình thản, còn tiếng radio phát ra những câu chuyện tào lao nhẹ bẫng.
“Sabu, mày không ngủ à? Nếu mệt thì cứ ngủ đi, tao lo được.”
“Tao vẫn còn thức.”
“Vậy thì còn hai đứa tao với mày.”
“Hôm nay toàn nói chuyện với mày nhỉ.”
“Nghe cứ như hồi cấp ba ấy.”
“Mấy lần hoạt động nhóm, cặp đôi vô tận vẫn là mày với tao mà.”
Vừa ôn chuyện cũ, tôi vừa nhẹ nhàng kéo áo khoác đắp cho Yuuha. Hình như cô ấy vẫn chưa ngủ hẳn, nhưng cũng chẳng có vẻ gì muốn tỉnh.
“Mà này, lúc nãy tao chưa hỏi kỹ… mày định sắp tới thế nào?”
“Về nhà, ăn cơm, ngủ.”
“Tao không hỏi kiểu đấy! Ý tao là tương lai kìa.”
Đây là câu hỏi mà tôi phải cân nhắc kỹ, vì có thể cô gái đang tựa bên cạnh sẽ nghe thấy.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô ấy sẽ bước vào xã hội. Điều cô ấy lo nhất chính là chuyện tôi lung lay, mất phương hướng.
Nên bây giờ — vẫn sẽ không thay đổi.
“Bây giờ sống vẫn ổn mà. Tao cũng chẳng thấy phải cuống làm gì. Nếu đến lúc phải thay đổi thì tao sẽ thay đổi, kiểu vậy.”
“Ra thế.”
“Tao vốn không thuộc dạng có thể mơ mộng về tương lai. Định hướng này nọ đâu có dễ.”
“…Ờ. Xin lỗi, hỏi ngu quá.”
“Xin lỗi lại càng kỳ. Kệ mẹ nó đi.”
Tôi chẳng cần phải thay đổi. Chỉ cần tiếp tục làm công việc này nghiêm túc, tích lũy từng chút một, rồi thu nhập cũng sẽ tăng lên. Đến lúc nào đó, tôi còn có thể xây cả một ngôi nhà cho mình.
Bên cạnh tôi có Yuuha. Không chỉ vậy, xung quanh tôi còn có những người bạn đáng tin, những người để tôi kính trọng. Tôi chẳng thiếu thứ gì cả.
Giờ đây, tôi đang hạnh phúc hơn bất cứ lúc nào trong đời.
Nơi tràn ngập ánh sáng này, tôi chẳng mong ước điều gì thêm nữa, vì tôi không muốn trở nên tham lam hơn.
◆
Yuuha tựa đầu lên vai Rokurou, lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người họ.
Ngay cả khi nhắm mắt lại, cô vẫn chưa đủ tinh ý để phân định thật giả trong những lời anh nói. Thế nhưng chỉ cần nhắc đến chuyện tương lai của Rokurou, lòng cô đã bất giác xao động.
Khi Keiji đang tìm kiếm giấc mơ, Nako đang tiến về phía giấc mơ, còn Yuuha thì đang cố gắng vun đắp giấc mơ của chính mình… Chỉ có Rokurou là vẫn không hiểu được ý nghĩa của điều đó.
Bởi vì thay vì nghĩ đến hình ảnh tỏa sáng của bản thân ở một nơi xa, anh lại mải miết tìm cách để có thể bước tiếp sang ngày mai. Thay vì mong ước một công việc lý tưởng, với anh, thứ thiếu thốn lại chính là tình cảm gia đình.
Chính vì thế, anh chưa bao giờ biết thế nào là “có một giấc mơ”. Ngay cả khi đã nhận ra mình có tiềm năng hơn người, điều anh nghĩ cũng chỉ là “làm sao để công việc hiệu quả hơn bây giờ” mà thôi.
Nhưng, có lẽ cũng vì vậy. Chính vì bây giờ đã đủ đầy, bên trong Rokurou mới bắt đầu nảy sinh một sự do dự mơ hồ. Một thay đổi rất nhỏ mà ngay cả bản thân anh còn chưa kịp nhận ra.
Và cô gái đang ở gần bên anh nhất, đã nhận ra điều đó trước bất cứ ai khác.