[Web Novel] Chương 125: Ở chốn xưa kia
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 125: Ở chốn xưa kia
Sau khi trở về từ lễ hatsumōde, chúng tôi mệt lả và nhanh chóng chuẩn bị đi ngủ.
Chăn vừa mới chui vào còn lạnh buốt, còn Yuuha sau khi tắm thì ấm áp. Chúng tôi ôm chặt lấy nhau như thể đang dùng đối phương làm túi chườm nước nóng, để rồi tan chảy vào nhau. Giữa cảm giác mệt mỏi dễ chịu và sự thanh thản trong lòng, ý thức tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tôi mơ.
Không phải là trong khi ngủ.
Tôi bỗng tỉnh thức, trong một căn phòng tràn ngập ánh sáng xanh nhạt. Tôi mơ về một tương lai xa xôi.
Đó là một nơi thật xa, một đồng cỏ thoáng đãng với làn gió dễ chịu thổi qua. Trên tấm bạt xanh, chúng tôi ngồi cạnh nhau. Bầu trời và thảm cỏ trải dài đến tận chân trời, ngoài chúng tôi ra, không có ai khác.
Nếu có thể đón nhận khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời ở một nơi như vậy…
Chắc chắn tôi sẽ có thể mỉm cười mà không hối tiếc gì.
Người mà tôi xem là quý giá.
Người mà tôi đã mong sẽ hạnh phúc.
Người mà tôi đã quyết định sẽ trân trọng.
Người mà tôi đã thề sẽ làm cho hạnh phúc.
Chỉ cần Yuuha vẫn luôn ở bên cạnh tôi, nở nụ cười dịu dàng ấy…
Thì đó chính là cái kết hạnh phúc nhất đối với tôi.
Tôi khẽ đưa tay vuốt tóc con bé để không đánh thức em ấy dậy. Khuôn mặt ẩn sau mái tóc hiện ra, khiến tôi muốn bật khóc vì sự ngây thơ trong đó.
Chắc chắn từ bây giờ, em ấy sẽ phải trải qua rất nhiều điều đau đớn. Có thể con đường ấy còn gập ghềnh hơn cả những gì tôi từng trải. Con bé sẽ mang nhiều vết thương, và có lẽ sẽ có những điều bị đánh mất, bị thay đổi.
Thế nhưng, vì em đã chọn sẽ bước tiếp…
Dù tôi chẳng thể làm gì cho em…
Tôi vẫn sẽ ước nguyện, bao nhiêu lần cũng được. Mong rằng em có thể trở thành con người mà em muốn. Mong ánh sáng trong đôi mắt ấy sẽ không bao giờ mờ đi. Mong rằng những tình cảm vụng về này của tôi, dù chỉ một chút thôi, cũng sẽ đến được với em.
Vừa nghĩ về những điều đó, tôi lại chìm vào giấc ngủ.
◆
Từ ngày 2 tháng 1, Rokurou lại bắt đầu làm việc một cách chậm rãi. Đến ngày mùng 4 thì mọi thứ quay về nhịp sinh hoạt bình thường, và Yuuha cũng bắt đầu đến trường trở lại.
Với Yuuha, cuộc sống học sinh cấp ba giờ đây hầu như chẳng còn gì đáng kể.
Các học sinh lớp 12 đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học, và sau kỳ thi đầu tiên, họ được tự do đến trường hay không cũng được. Nhưng với Yuuha – người không thi đại học – thì chẳng có việc gì để làm ở trường cả.
Thầy Kumagai có nói:
“Lúc nào cũng có thể đến trường mà,”
nhưng chắc cơ bản cô sẽ chỉ quanh quẩn ở nhà hoặc thư viện thôi.
“Yuuha~! Sau khi thi xong, nhất định phải đi chơi với tớ đấy nhé!”
“Ừ. Tớ đang mong chờ đấy. Cố lên nhé!”
Sau khi hẹn với Shiho về chuyện sau tháng 3, Yuuha lại trở về với sự đơn độc.
Giống như cái thời chẳng có việc gì làm, suốt ngày ngồi trong công viên.
Chỉ khác là lần này, đó là sự hợp pháp, và hơn hết, giờ đây cô đã có ý chí muốn tìm việc để làm. Đâu nhất thiết phải là công viên nữa.
“Mình cũng phải cố gắng lên mới được.”
Cô nắm chặt tay, hướng đến tháng Tư. Đạp xe xuyên gió đến thư viện.
Vì mới đầu giờ chiều, nên Rokurou vẫn đang làm việc. Về nhà ngay thì có thể làm phiền anh, nên cô quyết định tìm chỗ nào đó để giết thời gian.
Tránh xa phòng tự học đang tràn ngập bầu không khí căng thẳng của sĩ tử, Yuuha chọn một cuốn sách từ kệ và ngồi xuống ghế gần đó.
Dù trước kia rất ghét đọc sách, nhưng qua một năm, cô đã dần thích nó hơn. Cảm giác khó chịu ngày trước đã bớt đi, và giờ cô đã có thể cảm nhận được phần thú vị trong sách.
Khi nhận ra trời bắt đầu tối, cô quay trở về nhà.
Vừa mở cửa, Rokurou đã ra đón.
Họ trò chuyện vu vơ, làm việc nhà cùng nhau, và dành thời gian bên nhau.
Khi đang tận hưởng những tháng cuối cùng còn lại, bất chợt những suy nghĩ yếu mềm lướt qua trong đầu.
Một tiếng nói trong tâm can bảo rằng “Bây giờ vẫn còn kịp thay đổi. Mình muốn đi theo Rokurou.”
Thậm chí còn muốn nói:
“Đừng đi… Ở lại thành phố này, cùng sống tiếp như thế này thôi mà…”
Cô nén lại cảm xúc ấy, cố mỉm cười.
Cô đã quyết định sẽ ủng hộ anh.
Đã thề rằng mình cũng sẽ tìm ra con đường riêng cho bản thân.
Bởi vì cô yêu ánh mắt lấp lánh của Rokurou mỗi khi nói về nước Mỹ.
Bởi vì cô không muốn ánh sáng đó – ánh sáng của một người lần đầu tiên có ước mơ do chính mình chọn lấy – bị vụt tắt.
Và bởi vì, cô tin rằng nỗi đau này sẽ giúp mình trưởng thành.
“Dạo này tiếng Anh sao rồi?”
“Tất cả những gì làm được ở Nhật thì chắc anh cũng làm hết rồi. Giờ thì chỉ còn sang bên đó và dùng thật nhiều thôi.”
“Lúc về chắc anh sẽ nói tiếng Anh như gió luôn nhỉ?”
“Chắc thế. Dùng trong công việc thì không muốn giỏi cũng phải giỏi thôi.”
“Vậy nếu đi du lịch nước ngoài, có anh đi cùng là yên tâm rồi ha?”
“Còn tuỳ nước đi đâu nữa.”
“Em muốn xem cực quang!”
“Em lại chọn cái nơi chả dùng tiếng Anh rồi đấy… Cực quang là mấy nước như Phần Lan ấy.”
“Fjord!”
“Chỗ đó thì anh cũng muốn đến một lần.”
Khi đang trò chuyện với vẻ mặt thư thái, Rokurou bỗng chớp mắt như nhớ ra điều gì đó. Dù chỉ là cử chỉ rất nhỏ, Yuuha vẫn nhận ra và lập tức im lặng.
“Nói đến du lịch mới nhớ… hình như công việc của anh sắp tới sẽ liên quan đến du lịch đấy.”
“Ở Mỹ hả?”
“Ừ. Có người tên là Daimon đang phát triển dịch vụ cho khách du lịch. Anh nghĩ anh sẽ làm việc với họ.”
“Heee… Nghe có vẻ vui đó.”
“Đúng không? Nên giờ anh đang tìm hiểu thêm về địa lý với văn hóa Mỹ. Với lại đọc tiếng Anh cũng khá tốt rồi, nên đọc blog của người bản xứ thấy hay lắm ấy—gì thế?”
Thấy Yuuha vô thức cười tủm tỉm, Rokurou hơi nhíu mày.
“Fufu. Anh nghiêm túc và đam mê thật đấy.”
“…………”
Anh im lặng quay đi, như một đứa trẻ bị bắt gặp đang giấu kẹo. Nhìn biểu cảm ấy, Yuuha lại càng thấy buồn cười.
“Nè, kể thêm đi~ Em muốn nghe nữa.”
“Chuyện có gì đâu mà kể.”
“Có mà, em thấy thú vị mà.”
“Để lúc khác nha.”
“Ehh~ Em sẽ khóc đó.”
“Đừng khóc. Em là bạn gái mà.”
“Anh bắt đầu dùng quyền bạn trai để bắt nạt em rồi! Thế thì bạn trai cũng phải kể chuyện cho bạn gái nghe chứ~”
“Không.”
“Đừng có từ chối như robot vậy!”
Hai người nhìn nhau chằm chằm, rồi Yuuha quay mặt đi trước. Rokurou khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Anh đúng là nhút nhát quá đi.”
“Không hợp với anh mà.”
“Quan tâm mấy chuyện đó mới là kỳ quặc á.”
“Nhưng anh vẫn để ý. Anh là kiểu người như vậy.”
Vì luôn để tâm đến cách người khác nhìn nhận mình, luôn cố kiểm soát mọi thứ, nên Rokurou vẫn chưa quen nói về bản thân. Anh luôn tránh những hành động bất ngờ, vì sợ để lộ khía cạnh không như kỳ vọng của người khác.
Đó là cách sống đã ăn sâu vào anh rồi.
“Vậy thì, khi nào không còn để tâm nữa, nhớ kể cho em nghe nha.”
“Nếu được như thế.”
“Vậy thì hôm nay, hình phạt là phải nghe em kể chuyện!”
“Đó không phải hình phạt đâu.”
“Người ta hay nói đàn ông ghét bị bắt nghe kể chuyện mà~”
“Dù em có kể chuyện nhạt, anh cũng không ghét đâu.”
“Anh vừa bảo chuyện em nhạt á!?”
“Anh giả sử thôi mà.”
“Tức là thỉnh thoảng vẫn nhạt đúng không!?”
“Cái đó thì… đúng.”
“Moooo~!”
Giả vờ giận dỗi, Yuuha phồng má. Rokurou chống cằm thở dài một cái, rồi trở nên nghiêm túc hơn và hỏi:
“Rồi, em định kể gì vậy?”
“…Ừm. Chuyện tháng Tư ấy. Em định đến làng Onnahebi sống thử.”
“Anh biết rồi mà.”
“Ể!?”
“Đùa đấy.”
“Ểểểể!?”
“Anh cũng đoán được mà.”
“Khoan khoan, sao lại đoán được chứ!?”
Yuuha hoàn toàn bối rối trước sự bình thản lạ thường và những cú “tung chiêu” liên tiếp của Rokurou.
“Anh nghĩ em sẽ làm vậy thôi. Vì em thích ngôi làng đó mà.”
Yuuha chớp mắt liên tục, rồi bối rối cúi đầu. Cô vừa vui, vừa ngượng khi biết Rokurou hiểu rõ mình đến thế.
“Em định đến chỗ anh Riichi á. Dạo này chỗ ổng nổi tiếng lắm.”
“Ừ. Với lại em cũng muốn cùng chị Misuzu làm mấy dự án phát triển làng nữa.”
“Hồi xưa em cũng chăm chỉ với mấy gian hàng kia mà. Anh nghĩ đó là lựa chọn rất tốt.”
“Em biết anh sẽ nói thế mà.”
Ở ngôi làng mà Rokurou từng sống, giờ đây Yuuha muốn tìm điều gì đó mà bản thân cô có thể làm được.
Vả lại, nếu sống ở Onnahebi, Rokurou cũng sẽ yên tâm sang Mỹ hơn. Cô chưa có đủ điều kiện để sống một mình, nên đó là cách thực tế nhất.
“À mà nè, em muốn học gì đó để giúp được họ… anh chỉ em dùng máy tính được không?”
“Ờ, đúng là nếu muốn giúp Kakari thì nên biết mấy thứ đó. —Được, mình mua máy tính cho em luôn.”
“Ể?”
“Cần cấu hình cỡ nào ta? Nếu chỉnh video được thì càng tốt, nhưng mới bắt đầu mà mua máy mạnh quá thì phí. …Anh cũng không rành mấy vụ này, thôi để hỏi tụi bạn game.”
“Ch-chờ đã! Mua máy tính á!?”
“Chứ không mua thì học sao được. Máy của anh thì dùng cho công việc suốt mà.”
“Nhưng… mắc lắm mà…”
“Không sao đâu. Quyết định cuối cùng là của em, nhưng anh đã nhận được tiền rồi.”
Anh nháy mắt một bên, với biểu cảm hơi phức tạp. Nhưng rồi anh nhìn thẳng về phía trước và nói:
“Ba em tặng trước, như một món quà tốt nghiệp sớm đấy.”