Vol 2 – Chương 6: Cô ấy và bạn của cô ấy
Hôn thê đặc biệt
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương 6: Cô ấy và bạn của cô ấy
Dù đã dễ chịu hơn so với mùa hè, nhưng vốn dĩ chiếc giường này chỉ dành cho một người, nên khi hai người cùng ngủ thì hơi ấm của nhau đủ khiến toát mồ hôi.
Sáng hôm đó, với lượng nhiệt âm ỉ tích lại trên cơ thể trong lúc ngủ, Tendou Tsukasa tỉnh giấc.
“Ừm…”
Cô cựa mình, xoay nhẹ để thay đổi dòng không khí trong chăn, và mùi sót lại của chuyện đêm qua khẽ quấn qua khoang mũi.
Cô nghiêng đầu, ngắm gương mặt người yêu đang nằm bên cạnh, vẫn thở đều trong giấc ngủ yên bình.
──Shino Iori, mười chín tuổi, cung Nhân Mã, nhóm máu AB.
Con giữa trong ba anh chị em, thuộc phái yêu chó. Màu yêu thích là màu xanh lá, và thật ra cậu ấy không chịu được đồ nóng.
Không phải là ghét tên của bản thân, nhưng vì bị trêu chọc nhiều nên cậu có phần khó chịu khi bị người khác gọi bằng tên riêng.
Ăn uống thì rất khoẻ mà dáng lại mảnh, thân hình không dày nhưng vai rộng và lưng lớn.Vậy mà eo thì lại mỏng đến mức khiến người ta phát bực, con trai đúng là gian lận, lúc nào Tsukasa cũng nghĩ vậy.
Đội thể thao quê nhà thì thích bóng đá hơn bóng chày; áo đấu replica trong tủ có số 37.
Thế nhưng năm nay mới tới sân vận động một, hai lần, đa phần xem qua mạng.
Sở thích là chơi game PC, ở đại học cũng vào câu lạc bộ.
Ban đêm nhắn tin mà trả lời chậm thì hầu hết là đang chơi game. Tựa game thích nhất hình như là “ROFL”.
Hỏi đó là game gì thì cậu làm một vẻ mặt vô cùng khó diễn tả. Hình như thuộc thể loại MOBA – cái thể loại giải thích đã khó rồi.
Cô từng xem cậu chơi thử một lần, nhưng thật lòng thì không hiểu lắm.
Những điều cô biết về cậu, chưa biết về cậu, những điều cậu kể, những điều cô tự nhận ra, cô nhớ lại tất cả bằng cái đầu còn ngái ngủ.
Lúc mới đính hôn, thái độ lạnh nhạt của cậu khiến cô chỉ biết cười gượng, nhưng dần dần hòa hợp được lại rất vui.
Ngày bị cậu từ chối thì chẳng muốn nhớ lại chút nào, nhưng sau đó cậu đã đến nhà, đối mặt trực tiếp với bà cụ kia để nói chuyện, chuyện đó cô thật lòng rất mừng.
Nếu sau đó cậu chịu đến đón cô thì càng tốt, nhưng phần cô cũng có lỗi, và giờ nghĩ lại thì đó cũng là kiểu của cậu nên chẳng nên đòi hỏi thêm.
Cùng ai đó ngủ chung giường, rồi buổi sáng nằm chờ người kia thức dậy mà đã thấy đáng yêu──đây là lần đầu tiên cậu dạy cô biết cảm giác ấy.
“──Nng”
Như thể cảm nhận được ánh nhìn nồng nhiệt đó, Iori khẽ rên rồi mở mắt.
Chớp mắt vài lần, cậu dựng người dậy như bị giật mình.
“Ah, chào buổi sáng, Tsukasa-san. Anh… đánh thức em à?”
“Chào buổi sáng. Em dậy rồi, không sao đâu”
“Vậy à”
Vừa xoa xoa phần cổ, giọng và ánh mắt cậu đã tỉnh táo. Chỉ hơi buồn ngủ chút, mà cái đó thì thường ngày cũng vậy.
Khả năng ngủ nhanh và tỉnh nhanh đến nực cười này là thứ cô chỉ biết sau khi bắt đầu ngủ lại phòng cậu.
Cứ như món đồ chơi bật công tắc là hoạt động ngay, tốc độ chuyển giữa on/off nhanh đến mức nhìn bao lần cũng phải bật cười.
“Anh có… nói mê gì không vậy?”
“Không, anh ngủ rất yên. Như mọi khi”
“Vậy sao em nhìn anh cười…?”
Gương mặt ghi rõ chữ “không hiểu nổi” lại càng khiến cô thấy buồn cười. Nhưng bị cười vô cớ cũng khó xử, nên Tsukasa chỉnh lại nét mặt, nhẹ kéo tay cậu.
“Này, nghỉ thêm chút nữa đi?”
“Anh chẳng nhớ được lần nào mà thực sự nghỉ khi em nói vậy”
Giọng đáp hờ hững cho thấy hôm nay có vẻ không hứng.
Tsukasa thầm tính toán: đáng tiếc là Iori vốn không quá ham muốn, hoặc có lẽ khả năng tự kiềm chế cao. Bỏ qua chuyện ban đêm, thì buổi sáng hiếm khi cậu phản ứng tích cực.
Dù vậy, việc khiến cậu đổi ý cũng là một thú vui riêng.
“Em còn phải về nhà chuẩn bị trước khi gặp hai người kia đúng không?”
“Nhưng thời gian vẫn còn mà”
“Chính lúc nghĩ vậy là dễ thành cuống lên nhất đấy”
Cô kéo mạnh tay áo cậu hơn. Dù không bị hất ra, gương mặt cậu vẫn đầy ngập lưỡng lự.
“Này, một chút thôi. Em sẽ không làm gì đâu”
“Tự nhiên lại không tin nổi câu đó…”
Dù nói vậy, Iori vẫn nằm xuống lại giường.
Cả hai xoay người nằm nghiêng đối mặt nhau, Tsukasa liền chui vào trong vòng tay cậu. Cô hít sâu mùi hương lẫn chút mồ hôi của cậu.
Iori khẽ cựa mình vì nhột nhưng cô mặc kệ, vòng tay ra sau lưng kéo cậu lại gần.
“Tsukasa-san, em bảo không làm gì mà”
“Ơ kìa, mức này là trong phạm vi skinship thôi”
“Ít nhất thì đừng xoa lưng anh chứ…”
“Em có làm gì đâu”
“Ể, thế tay ai đây? Sợ quá…”
Iori nói kiểu làm bộ, khẽ run nhẹ. Cơ thể cậu bắt đầu ấm lên, Tsukasa áp trán vào ngực để cảm nhận.
“Ah”
Cánh tay ôm cô siết lại, kéo đầu cô sát vào.
Những ngón tay dài luồn vào mái tóc, lần theo hình dáng đầu, rồi chạm đến tai.
“…ừm”
Cảm giác hơi nhột khiến hơi thở cô nóng hơn.
Sau khi nghịch tai cô một lúc, Iori chuyển tay lên nâng cằm, buộc cô ngẩng mặt lên.
“…Tsukasa-san, nóng lắm rồi. Em sẽ ra mồ hôi đấy, mình tách ra được không?”
Câu nói cậu thốt ra khác hẳn điều cô mong đợi.
Một thoáng thất vọng lướt qua. Nếu đã thế, thì Tsukasa đành chuẩn bị tinh thần cho một buổi sáng bận rộn hơn.
“Em ổn. Hay là… có lý do gì khiến anh không muốn dính vào?”
“Ờ thì… cũng có chút lý do… khá nghiêm trọng…”
“Vậy sao? Nhưng yên tâm, Iori-kun không muốn thì em đâu có đòi làm chuyện đó từ sáng đâu”
“…Câu đó nghe sao giống kiểu em sẽ không buông ra cho đến khi anh muốn mới thôi…”
Em hết đường thắng rồi còn gì, biểu cảm phức tạp thua cuộc ấy khiến Tsukasa bật cười.
Và tất nhiên, Tendou Tsukasa đã chiến thắng và có được buổi sáng cô mong muốn.
/*vắt cực khô*/
*****
Như cái giá nhỏ nhoi cho chiến thắng buổi sáng, lúc Tsukasa đến được quán cà phê – nơi hẹn gặp bạn bè – thì vừa đúng giờ hẹn.
“──Vậy ra lý do tớ sát giờ thế này là vì chuyện đó?”
“Ừ, xin lỗi nhé”
“Thôi thì cũng nhắn cho biết trước rồi… mà cậu không cần kể chi tiết như vậy đâu”
Nước mắt cá sấu trông như muốn nói ““chị hết thuốc chữa rồi đó” của Minase Eri – bạn từ thời cấp ba – chẳng khiến Tsukasa bối rối chút nào, cô chỉ gật nhẹ rồi nhìn sang người bạn còn lại.
“…Gì? Mặc dù chẳng có gì để mà ghen tị đâu nha?”
Kuzuha Mahiro, người vừa có phản ứng đầy sơ hở, phồng đôi má vốn dễ thương của mình lên một cách giận dỗi.
“Vậy sao trông cậu như đang hờn dỗi?”
“Be-tsu-ni. Chỉ là nghĩ Tsukasa-chan đúng là chọn con trai hơn là tình bạn tụi mình thôi”
“Tớ nghĩ người làm rạn nứt tình bạn trước là Mahiro đấy”
“Cậu mà nói vậy… cái người đang nhắm vào bạn trai của tớ nói vậy đó hả”
“Gì chứ, Eri-chan đừng có chọc nữa. Ồn chết luôn, phiền phức”
“Giờ lại thành lỗi của tớ hả?”
“Thì lỗi ban đầu là do Tsukasa-chan thất hứa còn gì”
“Tớ đã xin lỗi chuyện đó rồi mà”
“Chuyện đó không tính là xin lỗi đâu”
Eri thở dài rõ rệt rồi nhìn hai người đang đấu mắt nhau, đưa tay lên trán như đang cố nén cơn đau đầu.
“Hai người thật sự định giành Shino rồi cãi nhau hả”
“Hmm, miễn là cậu nhường thì tớ đâu có định gây sự đâu〜?”
“Nói bao nhiêu lần rồi, tớ không nhường với ai nếu không nghiêm túc. Với cả, Eri, cậu cũng nên thay đổi thái độ đó rồi đấy?”
“…Tôi có nói gì trước mặt cậu ta đâu”
“Ê, nhưng mà mỗi lần gặp Iori-kun là Eri-chan trông như con chó không muốn quay về sau khi dắt đi dạo á”
“Gì vậy trời cái mặt kiểu gì…”
Có lẽ cũng tự biết bản thân hơi quá mức, Eri bối rối thấy rõ. Tsukasa tiếp lời bằng giọng nhẹ nhưng cứng.
“Lúc nãy cậu cũng định nói “cái thằng Shino” rồi đúng không? Tớ không bắt cậu thân thiết với cậu ấy đâu, nhưng nếu vậy thì tớ sẽ hạn chế cho hai người gặp nhau”
“…Thì tại hắn ta rõ ràng không thích việc đính hôn giữa cậu với hắn còn gì”
“Tớ biết cậu lo cho tớ, và cảm ơn vì điều đó. Nhưng bây giờ đâu còn như vậy nữa. Iori-kun khác hẳn mấy cậu con trai kia, đúng không?”
Tsukasa hiểu rằng bạn mình – dù lên đại học vẫn kề bên – luôn lo cho cô nên mới khắt khe với con trai.
Nhưng chính vì thế, cô lại càng không muốn bạn mình và người yêu trở nên khó chịu với nhau.
“Thôi được, Shino bây giờ đâu lạnh nhạt như trước. Với lại từ hè đến giờ trông cậu vui ra hẳn…”
Khi Tsukasa nhìn thẳng với sự chân thành đó, Eri cuối cùng cũng chịu quay mặt đi như thể đã chịu thua.
“Được rồi, tôi sẽ để ý thái độ hơn. Tôi cũng không mong là phải thân nhau ngay đâu, như vậy được chưa?”
“Ừ, cảm ơn. Tớ không cần bạn nào mà không dám gặp mặt bạn trai đâu, chỉ một mình Mahiro là đủ rồi”
“Êー, tớ có doạ gì đâu, Iori-kun gặp tớ là bình thường mà?”
“Ý là cậu đang dọa theo kiểu khác đó…”
“Eri-chan chỉ im thôi mà người ta tưởng bị cô ấy lườm rồi, khổ ghê〜”
“Ồn quá. Còn cậu thì cứ cười toe toét rồi làm người ta hiểu lầm lung tung đấy”
“Nhưng tớ đâu có thiệt hại gì từ chuyện đó đâu nha〜”
“Vậy hả? Thế đợt tuyển thành viên CLB mùa xuân cũng không khổ chút nào nhỉ?”
“À ra vậy, hoá ra lúc đó không cần giúp ha? Vậy là tụi tớ xen vào dư rồi”
“N- Này, chuyện đó là lúc mới nhập học mà!”
Nhắc đến chuyện Mahiro – đứa đến từ tỉnh khác, lại tốt nghiệp trường nữ sinh – bị tấn công dồn dập lúc mời gọi tân sinh viên, cô nàng lập tức đỏ mặt phụng phịu.
“Hai người cứ có dịp là lôi chuyện đó ra, ác ghê. Tớ có cảm ơn đàng hoàng rồi mà!”
“Tại cậu suốt ngày lấy tớ ra làm trò chọc”
“Đúng đó, Mahiro bắt đầu trước cơ mà”
“Thì hai người đừng cùng nhau công kích tớ chứー”
Mahiro vừa càm ràm vừa uống một ngụm từ chiếc tumbler, nhưng xem ra cũng không thật sự giận.
“Mà thôi, tốt quá. Tôi tưởng với tình hình lúc nãy là hai người cãi nhau banh xác rồi”
Eri nói tiếp, nhấp ngụm cà phê.
“Ủa, sao vậyー?”
“Sao là sao. Bình thường tình huống này là chiến trường chứ gì nữa. Mahiro thì khỏi nói, không để tâm thật”
“Cái đó là chuyện khác!”
“Ừ, Eri không cần lo đâu”
“Vậy à?”
“Vì “người đầu tiên” cũng có hạn sử dụng mà” – “Với lại, Iori-kun mê tớ rồi”
“Ể?”
“Hả?”
“Không nên nói mấy câu sơ hở như vậy…”
Dù không cãi nhau thật sự vì nơi công cộng, nhưng khí thế bốc lên giữa hai người khiến Eri chỉ còn biết ôm đầu bất lực.
*****
“Này hai cậu…”
Tại khách sạn – nơi sẽ tổ chức “tiệc hội chị em” sau khi chuyển địa điểm – Minase Eri đã thở ra một tiếng thở dài to nhất trong ngày.
Ngay khi bước vào phòng, Tsukasa và Mahiro chẳng thèm liếc đến bánh welcome hay đồ uống, mà lập tức mở va-li, trải hết đồ lên giường. Lúc đó Eri chỉ hơi nhíu mày thôi.
Nhưng đến khi hai người bắt đầu cởi đồ và đứng đối diện nhau chỉ trong đồ lót, Eri đành từ bỏ việc đi dạo quanh căn phòng phong cách resort để trốn tránh thực tại. Cô buộc phải đối mặt.
“…Mấy người nói là “nhân tiện buổi chụp ảnh thì làm tiệc con gái” mà? Ăn bánh trước được không?”
Eri ngồi phịch xuống sofa, hỏi bằng giọng chẳng còn sức sống.
“Hmm, nhưng trước đó chụp cho tụi tớ chút được không?”
Tsukasa vốn cũng nghĩ phải chụp khi vẫn chưa ăn uống gì, nhưng bị Mahiro nói trước thì chẳng thể chịu thua.
“Phải rồi. Eri, nhờ cậu nhé?”
“Ít nhất mặc đồ lại hộ tôi được không…? Hai người cởi làm gì vậy?”
“Nè〜 Eri-chan hồi trước còn chụp bạo hơn nữa mà, sao giờ yếu bóng vía vậy?”
“Chỉ là đồ lót thì có gì phải ngại. Cậu cũng quen nhìn tụi tớ thay đồ rồi còn gì”
Tsukasa và Mahiro từng “chịu cởi” đúng nghĩa vì nghệ thuật cho Eri.
Dù chỉ là buổi chụp riêng tư, nhưng dưới chỉ đạo của Eri, cả hai đã phải phơi bày đến mức khá táo bạo. Nghĩ vậy, họ liếc qua thì thấy Eri nheo mắt đầy khó xử.
“Ảnh nude là một dạng biểu đạt nghệ thuật. Còn cái này… hai người đang mặc đồ lót chiến đấu đúng không? Cho tôi chút cảm thông khi phải nhìn cái đó được không?”
Tsukasa mặc bộ xanh lá điểm ren đen, còn Mahiro là bộ ren đen pha hồng.
Từ thiết kế đến chất liệu, đây hoàn toàn không phải loại đồ mặc để “tự thấy dễ thương”, mà mục đích thì chỉ cần nhìn là biết.
“Ê nhưng mà dễ thương mà? Với lại mắc lắm đó”
“Mà cũng đâu hở quá đâu. Đây là bộ Iori-kun thích nhất mà”
“Tôi không muốn nghe cái đó! Biết Shino rồi mới thấy nó sống động quá mức…!”
Lời lẽ của cô bạn vốn ít tiếp xúc với đàn ông khiến Tsukasa và Mahiro nhìn nhau.
Dưới mắt họ thì chẳng có gì quá gợi cảm, nhưng nhớ bạn mình khá ngây thơ nên họ gật đầu thông cảm.
“Không sao đâu Eri, đâu phải tụi tớ bảo chụp ảnh khiêu gợi đâu”
“Đúng đó, mức mà gửi cho Iori-kun cũng không sao ấy〜”
“Hai người giải thích coi, tại sao tự nhiên lại nhìn tôi với gương mặt nhân từ vậy?”
“À, còn ảnh của Mahiro thì khỏi gửi”
“Ờ hơ〜, cậu sợ ảnh tớ sẽ nổi bật hơn nên trốn à?”
“Tớ không hỏi nữa… với cả làm ơn đừng dùng ảnh của tớ để khiêu khích Shino, thật luôn đó”
“Cỡ vòng một của Mahiro thì kiểu gì chẳng gợi cảm”
“Tsukasa-chan thì bẩm sinh đã tạo dáng hở hang rồi còn gì〜”
Eri, người quá quen với cảnh hai đứa bạn đẹp người đẹp dáng này “vào chế độ không nghe ai hết”, chỉ còn biết từ bỏ và đứng lên.
“Được rồi, tôi chụp nhanh cho. Nhưng nghe chỉ đạo của tôi đấy. Không nghe thì hai người khỏi ăn bánh”
“Không sao〜 Eri-chan ăn một mình không sợ béo à?”
“Không vấn đề đâu. Eri chỉ xanh mặt vào mùa đông thôi”
“Tôi đấm bây giờ”
*****
“Tsukasa, thả lỏng vai một chút. Mahiro thì lười quá rồi đó, biểu cảm nghiêm lại chút, đúng rồi, bắt đầu nhé. Tôi sẽ chụp vài tấm, cứ giữ nguyên như vậy.”
Một khi buổi chụp chính thức bắt đầu thì Eri không còn chút bối rối hay do dự nào nữa. Trên gương mặt hơi sắc nét của cô là vẻ nghiêm túc hoàn toàn phù hợp, và cô điều khiển hai người bằng giọng điệu chỉ đạo chuyên nghiệp.
Dù tư thế của Tsukasa đang ngồi trên sofa, còn Mahiro thì ngồi sát bên cạnh trông có hơi… mang tính sở thích của ai đó, hai “người mẫu” cũng không ý kiến gì, chỉ dõi mắt theo ống kính máy ảnh đang vang lên tiếng màn trập.
“──Rồi, ok. Vậy tiếp theo là……”
Sau khi kiểm tra lại những tấm vừa chụp, Eri đảo mắt quanh phòng như đang suy tính điểm đặt dáng tiếp theo.
Trong khoảng lặng vừa sinh ra, Mahiro thả lỏng người và thở ra đúng lúc. Tsukasa nhìn sang cô bạn.
“Này, Mahiro”
“Hửー?”
“Không nói để dọa đâu, nhưng tốt nhất là bỏ vụ Iori-kun đi thì hơn”
“Không đời nào. Tớ còn chưa được nghe ảnh nói chuyện đàng hoàng nữa mà”
Tsukasa hiểu rất rõ sở thích… hơi lệch hướng của Mahiro, và cả nguyên do.
Mahiro lớn lên với sự ngưỡng mộ dành cho cha mẹ mình, hai người yêu đầu đời và cũng là người kết hôn cùng nhau. Sau khi tốt nghiệp trường nữ sinh, cô mang theo hy vọng ấy đến đại học ở Fukuoka, tự tay tìm cho mình người bạn trai đầu tiên trong đời.
Mahiro đã suy nghĩ rất kỹ khi quyết định. Tsukasa và Eri cũng biết tấm lòng của cô, nên họ đã dò la xem chàng trai đó là người như thế nào—anh ta tuyệt đối không phải kiểu con trai hời hợt.
Anh ta cũng là sinh viên từ tỉnh khác đến, hơi nghiêm túc đến mức có phần cứng nhắc. Thế nhưng, chỉ chưa đầy một tháng sau khi quen nhau, anh ta thay đổi.
Dẫu vậy, với người ngoài cuộc thì chuyện đó chẳng có gì lạ. Quan hệ nam nữ thường có những kết thúc như thế.
Không phải bên nào có vấn đề lớn, mà chỉ là vài khúc mắc, vài khác biệt về giá trị sống khiến họ chia tay một cách tự nhiên.
Dù vậy, Mahiro khóc vì kết cục đó là điều hiển nhiên. Tsukasa và Eri an ủi cô, bảo rằng đó là chuyện không may và điều ấy chắc chắn không sai.
Chỉ có điều, khi họ nhận ra rằng chuyện không chỉ dừng lại ở đó, thì bạn trai cũ của Mahiro đã nhiều đến mức đếm không hết trên một bàn tay.
Và rồi bây giờ, lời của Tsukasa họ nói ra càng lúc càng khó chạm tới Mahiro.
“Tớ không phải đang cố tỏ ra hơn đời hay gì đâu”
“……Biết vậy chứ. Nhưng lần này, cho dù Tsukasa-chan có nói gì tớ cũng mặc kệ”
Điều kiện người yêu mà Mahiro mong muốn rất có thể Iori sẽ đáp ứng được.
Nhưng Tsukasa chắc chắn rằng cậu ta sẽ không bao giờ đáp lại tình cảm của bạn mình.
“Iori-kun mà không đột nhiên ghét tớ, thì cậu ấy sẽ không bao giờ chuyển sang thích người khác đâu. Không chỉ với Mahiro, mà với ai cũng vậy”
“……Nên đó, tớ muốn được một người như vậy thích mình. Tsukasa-chan biết không? Tỉ lệ tỏ tình thành công của tớ là một trăm phần trăm đấy?”
Nụ cười cô nở ra khi nói câu ấy có chút tự giễu.
Vì suy cho cùng, tất cả các mối quan hệ ấy đều đã kết thúc.
“Vậy thì, chỉ còn cách để kết quả tự khiến cậu bỏ cuộc thôi”
“Hừm, tớ không thua đâu”
Điều Mahiro đang nhìn thấy có lẽ là phiên bản của Iori sau khi quen với Tsukasa.
Vậy nên cô không biết.
Rằng trước khi quyết định từ chối tất cả mọi người, trông cậu ta chẳng khác nào một “cỗ máy hủy hôn lạnh lùng không máu không nước mắt”.
Hiện tại, Mahiro vẫn chỉ dừng lại ở mức… bị cậu ta làm cho chùn bước. Nhưng nếu cô cứ tiếp tục theo đuổi như thế này, thì Iori sẽ làm đúng với nguyên tắc của cậu: từ chối. Và chắc chắn là bằng những lời lẽ không hề khoan nhượng.
Bị từ chối bằng những lời khiến người nghe phải gật đầu chấp nhận—điều đó rất đau.
Cảm giác như bị bảo rằng: thích anh ấy ngay từ đầu đã là sai lầm.
Cứ như toàn bộ cảm xúc yêu đương trong mình bị phủ nhận sạch sẽ.
Đến giờ, đôi khi Tsukasa vẫn còn nhớ lại cái ngày mình bật khóc trong phòng tắm. Cảm giác nhẹ nhõm sau khi trút ra, nhưng nỗi đau thì lại rõ rệt.
Vậy nên việc không thể nhường lại người yêu là đương nhiên, nhưng cô cũng thực lòng không muốn bạn mình phải trải qua những điều đó.