Vol 2 – Chương 2: Hơn cả một lời nói dối vô hại
Amalgam Hound Vol 2
Tác giả: Komai Mitori
Minh họa: Ozaki Domino
Chương 2: Hơn cả một lời nói dối vô hại
Theo và nhóm của anh tụ tập trong văn phòng, nhìn nhau đầy căng thẳng.
“Để tôi tóm tắt”, Theo bắt đầu.
“Havel Price là một kẻ lừa đảo đã thực hiện một phi vụ lừa đầu tư với Anna Brouwer. Anh trai của cô ta, Brecht Brouwer, phát hiện ra chuyện này và đã giả danh để tiếp cận Price, rồi cùng hắn thực hiện một vụ lừa đảo nhận con nuôi. Vẫn chưa rõ liệu vợ của Brecht, Michelle, có biết chi tiết hay không, nhưng cô ta đã tham gia vào vụ lừa đảo, bất kể có nhận thức được hay không. Dù cặp đôi này sống khá giản dị, nhưng họ cần tiền, nên mới nảy ra phi vụ này. Họ đã lâm vào ngõ cụt khi không còn khả năng chi trả phí duy trì cho Amalgam mà họ mua từ một nhóm tên là Jikunokagu.”
Tobias và Emma cau mày khi quan sát những tang chứng bày ra trên bàn trước mặt họ.
“Vậy suốt sáu tháng trời, con Amalgam cứ ngoan ngoãn bắt chước làm đứa bé à?”, Tobias khoanh tay lại, vẻ mặt phức tạp.
“Nhắc tôi nhớ đến bọn cướp ngân hàng lần trước. Mấy con Amalgam đó chờ cả quãng thời gian dài bên trong lớp vỏ nhân tạo, chỉ đợi tín hiệu để tấn công. Vậy thì cũng hợp lý khi con này phát động tấn công lúc chúng vi phạm các điều khoản cấm. Dù vậy, để không vi phạm thì chắc cũng khó lắm.”
Emma mở cuốn sổ ghi chép ra.
“Về phần nhà Brouwer. Rocky đã nhận diện được các loại thuốc mà người vợ sử dụng dựa trên những thành phần được phát hiện trong cơ thể cô ta. Tôi đã liên lạc với Hiệp hội Trị liệu với thông tin đó cùng nhãn chai thuốc mà các anh tìm được, Theo, nên tôi nghĩ chúng ta sẽ sớm xác định được ai là người bào chế.”
“Vị lương y đó sẽ rất hữu ích, vì chúng ta không thể tin vào hồ sơ y tế chính thức của hai vợ chồng họ”, Theo đáp.
“Tôi rất muốn nói chuyện với người đó.”
“Rõ. Tôi sẽ xác nhận.”, Emma nhấc điện thoại trên bàn, trong khi Theo và Tobias đối diện nhau, nét mặt đầy căng thẳng.
“Vấn đề chính là nhóm Jikunokagu này”, Theo nói.
“Mọi thứ về bọn chúng vẫn còn là một bí ẩn, và chúng là kẻ đang buôn bán Amalgam như hàng hóa. Tôi gần như chắc chắn con Amalgam duy nhất mà chúng ta thu giữ được sẽ không phải là dấu chấm hết.”
“Chúng đang dùng một ‘cá thể mẹ’ để sản xuất hàng loạt Amalgam chất lượng thấp, giống như Roremclad đã làm sao?”, Tobias hỏi.
“Ý tôi là cái vụ ‘cha mẹ – con cái’ lần trước ấy?”
Đó quả là một khả năng đáng sợ.
“Chúng ta cần phải nhanh chóng xác định danh tính Jikunokagu và vị trí của bọn chúng, đồng thời truy ra kho Amalgam và trung tâm chế tạo”, Eleven lên tiếng.
“Vậy thì còn nhiều việc phải làm đây.”, Theo thở dài rồi đổi giọng, ra lệnh.
“Tôi và Eleven sẽ tiếp tục truy vết Jikunokagu. Tobias và Emma, hai người truy tìm lương y đã cấp thuốc cho Michelle. Họ có thể biết cô ta đã kết nối với Jikunokagu như thế nào.”
“Rõ. Emma, đi thôi”
Tobias nói rồi nhanh chóng rời khỏi văn phòng cùng Emma. Theo đóng tập hồ sơ vụ án lại, giấu đi những bức ảnh chụp ngôi nhà của nhà Brouwer.
*****
“Chúng ta biết rằng CEO là Gino Camicia, nhưng…”, Theo mở bản hợp đồng họ tìm được ở nhà Brouwer.
“Chính bản thân tổ chức Jikunokagu thì lại hoàn toàn là một bí ẩn. Ở đây có thông tin liên lạc, nhưng chẳng ai trả lời khi ta gọi đến.”
“Họ đã có biện pháp cắt đứt liên lạc ngay khi Amalgam bắt đầu có hành vi hung hãn, để không bị liên đới đến nạn nhân sau khi sự việc xảy ra”, Eleven nói. “Chắc chắn họ không phải lần đầu làm chuyện này.”
“Ừ.”, Theo gật đầu.
“Chắc là làm mọi thứ rất bài bản. Vấn đề là… không biết còn bao nhiêu nạn nhân nữa?”
Anh tra cứu “Jikunokagu”, trên điện thoại di động, chỉ để xem kết quả hiện ra là gì. Anh dễ dàng tìm thấy trang chủ của họ, nhưng không có thông tin liên hệ hay địa chỉ, nên thực sự cũng chẳng có gì hữu ích. Trang web có một bức ảnh lớn của Camicia và liệt kê dài dòng về tiểu sử cũng như lý tưởng của ông ta, nhưng toàn những lời hoa mỹ vô nghĩa, và tiểu sử cũng không có gì đáng nghi. Họ nên liên hệ với trường đại học nơi ông ta tốt nghiệp và công ty thương mại mà ông từng làm giám đốc điều hành để kiểm tra xem lý lịch đó có thực sự chính xác không.
“Tôi có nghi ngờ về công ty thương mại và những lời bình luận của người dùng. ‘Chúng tôi cung cấp nhiều liệu pháp truyền thống của Đông Akaryaza và mang đến chiến lược chăm sóc sức khỏe hiệu quả, không gây áp lực lên cơ thể như y học hiện đại’…”
“Đông Akaryaza là quốc gia nằm về phía đông nam của Adastrah”, Eleven nói.
“Trước khi chiến tranh lục địa nổ ra, họ đã nhấn chìm biên giới quốc gia xuống biển để giữ trung lập và trở thành một hòn đảo.”
“Vì thế mà ở lục địa này, không mấy ai biết rõ về đất nước đó. Đó là lý do các loại doanh nghiệp mờ ám như thế này mới mọc lên. Có thông tin gì về tổ chức Jikunokagu không?”
Anh nhìn sang Eleven. Vì cô từng làm việc trong cơ quan tình báo quân đội, có thể cô biết điều gì đó liên quan đến vụ án.
Cô chớp mắt chậm rãi.
“Không có gì cụ thể. Nhưng biểu tượng này.”
Cô nhìn vào điện thoại anh và chỉ vào màn hình. Trên bức tường phía sau CEO có biểu tượng của Jikunokagu, hai bàn tay nâng lên một quả trái cây.
“Tôi có thông tin về một biểu tượng tương tự. Anh có biết Banthobuk Salvation Brigade không?”
“Tất nhiên. Những anh hùng của Đông Akaryaza. Vài trăm năm trước, khi một căn bệnh chết người lan rộng khắp lục địa, họ đã cung cấp một loại thuốc thần kỳ không chỉ cho quê hương Đông Akaryaza mà còn cho các nước khác, giúp chấm dứt đại dịch. Nếu ai từng học trung học thì chắc chắn đã học qua.”
“Biểu tượng này giống biểu tượng của Banthobuk Salvation Brigade”, Eleven nói.
“Dù trong biểu tượng của Banthobuk thì không phải bàn tay, mà là một cái cân có đặt quả trái cây và một trái tim.”
“Vậy Jikunokagu là tổ chức liên kết à? Sao không thử hỏi trực tiếp Banthobuk Salvation Brigade?”
Trong lúc tra cứu thông tin liên lạc của họ, Theo hỏi Eleven: “Văn phòng tình báo có liên kết gì với họ không?”
“Banthobuk Salvation Brigade đi đến các vùng chiến sự mà không màng biên giới quốc gia, vì vậy từng bị nghi ngờ làm gián điệp”, Eleven nói, khiến Theo sững người. Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của anh, cô tiếp tục,
“Nhưng sự vô tội của họ đã được nhiều cơ quan xác nhận, và tất cả thành viên đều phải qua kiểm tra lý lịch rất nghiêm ngặt. Hiện nay, họ được xem là tổ chức y tế đáng tin cậy nhất thế giới.”
“Ừ.”, Theo gật đầu. “Tốt quá. Tôi cũng muốn tin rằng công việc của họ là xuất phát từ thiện chí.”
Trụ sở chính của Banthobuk nằm ở Đông Akaryaza, nhưng họ có chi nhánh ở mọi quốc gia trên lục địa, có lẽ để kêu gọi quyên góp và tình nguyện viên. Anh thấy có một chi nhánh tại Adastrah và ghi lại số điện thoại. Anh thử gọi, và có người bắt máy sau hồi chuông thứ ba.
“Chào buổi chiều”, một giọng nữ đầy tự tin vang lên. “Văn phòng Banthobuk Salvation Brigade, chi nhánh Adastrah.”
“Chào cô. Tôi là Theo Starling từ Cục Điều tra Hình sự. Tôi muốn nhờ cô hỗ trợ trong một cuộc điều tra đang tiến hành. Cô có thể trả lời vài câu hỏi chứ?”
“Tất nhiên.”
“Cô có biết gì về tổ chức Jikunokagu không?”
“Có”, người phụ nữ trả lời niềm nở. “Jikunokagu là tổ chức liên kết. Nhiệm vụ chính của họ là phân phối các sản phẩm y tế và dược phẩm.”
“Cô có biết cụ thể họ phân phối loại sản phẩm gì không?”
“Họ chỉ được cấp phép cung cấp các liệu pháp thảo dược và công nghệ y tế đã trải qua kiểm nghiệm nghiêm ngặt để sử dụng cho cộng đồng.”
“Vậy tôi có thể hỏi về một sản phẩm gọi là ‘proxy’ được không?”
Người phụ nữ ngập ngừng.
“Xin lỗi, nhưng tôi có thể hỏi cụ thể bản chất cuộc điều tra của anh là gì không?”
“Là một vụ án mạng. Một phụ nữ đã mua một proxy từ Jikunokagu, và sau đó bị sát hại cùng chồng.”
“Gì cơ?”, Giọng người phụ nữ lập tức trở nên gay gắt.
“Xin chờ một chút để tôi kiểm tra. Làm ơn giữ máy.”, Cô lập tức chuyển máy chờ.
Theo thở dài theo phản xạ.
“Biết ngay mà. Cách làm của Jikunokagu chẳng giống gì với nguyên tắc của Banthobuk cả.”
“Có ‘phẫn nộ’ và ‘sốc’ trong giọng cô ấy”, Eleven nhận xét.
“Cũng dễ hiểu thôi. Những người này trân trọng mạng sống hơn tất cả. Vậy mà lại có án mạng xảy ra”
Nhạc chờ đột ngột dừng lại, và giọng người phụ nữ vang lên lần nữa.
“Cảm ơn anh đã đợi. Chúng tôi không có sản phẩm nào gọi là ‘proxy’ trong danh mục hàng hóa. Anh có thể nói rõ hơn loại sản phẩm này là gì không?”
“Nó cơ bản giống như thứ chúng tôi gọi là ‘synthetic’ ở đây”, anh giải thích.
“Nó thay thế một bộ phận cơ thể và đảm nhiệm chức năng đó.”
“À…”, Người phụ nữ có vẻ đã hiểu.
“Chúng tôi có sản phẩm tương tự trong danh mục, nhưng dưới tên gọi khác. Tuy nhiên, loại synthetic đó chỉ được sử dụng trong nước; việc đem ra ngoài cơ sở là bị cấm. Một nhà phân phối như Jikunokagu thì không được phép phân phối sản phẩm đó.”
“Có khả năng nào tồn tại một tổ chức khác trùng tên không? CEO là Gino Camicia.”
“CEO của Jikunokagu đúng là Gino Camicia. Xin chờ một lát.”
Cô trao đổi gì đó bên kia đầu dây, rồi nói một cách cứng nhắc: “Hiện tại chúng tôi không thể liên lạc với Gino Camicia hay văn phòng Jikunokagu. Anh cần chúng tôi hỗ trợ gì thêm không?”
“Tôi nghe nói Banthobuk rất kỹ lưỡng trong kiểm tra lý lịch. Camicia có bị phát hiện gì không?”
“Thật đáng xấu hổ, nhưng chúng tôi không trực tiếp tham gia vào việc đó.”, Giọng cô dịu lại.
“CEO trước của tổ chức đã qua đời năm ngoái, và theo di nguyện của họ, Camicia được bổ nhiệm thay thế. Hồ sơ giấy tờ của ông ta không có vấn đề, và cho đến nay cũng chưa có báo cáo nào đáng chú ý về công việc của ông ấy, vì vậy rất tiếc là chúng tôi không có thêm thông tin hữu ích. Thành thật xin lỗi anh.”
Theo xua tay như để bác bỏ lời xin lỗi rối rít, rồi xin địa chỉ văn phòng Jikunokagu trước khi kết thúc cuộc gọi.
Anh quay sang Eleven.
“Cô có cảm thấy như Jikunokagu đã hành động lệch hướng và cô ấy đang cố che đậy không?”
“Không.”, Eleven lắc đầu. “Ít nhất thì giọng nói của cô ấy không có dấu hiệu nói dối.”
“Tất nhiên rồi. Thật phiền phức. Thôi, chúng ta đi gặp hắn ta trực tiếp.”
Theo gọi đến trường đại học nơi Camicia tốt nghiệp, rồi rời khỏi văn phòng với Eleven bước theo sát phía sau.
*****
Khi nhìn thấy ngôi nhà mà họ đến sau khi rời Delverro, Tobias không kìm được mà huýt sáo một tiếng.
“Đây là nhà của thầy thuốc đã kê đơn thuốc cho Michelle Brouwer sao?”
“Chắc vậy…”, Emma ngạc nhiên thấy rõ khi bước ra khỏi xe. “Thật là một nơi tuyệt vời, nhỉ?”
Họ đã lần ra được một thầy thuốc tên là Michi Kisage sau khi kiểm tra nhãn trên chai thuốc tìm thấy ở nhà Brouwer và đối chiếu với danh sách những thầy thuốc được cấp phép kê loại thuốc mà Rocky đã phát hiện ra. Và bây giờ Tobias và Emma đang đứng trước địa chỉ đã đăng ký của thầy thuốc đó, trước một cánh cửa sắt với tấm biển ghi: KISAGE CHEMIST.
Khu vườn xanh mướt trước nhà không chỉ có vườn cây ngoài trời mà còn có cả một nhà kính, và ngay từ chỗ đứng bên ngoài cổng, Tobias cũng có thể nhận ra quy mô của nó khá lớn. Ngôi nhà mái đỏ liền với khu vườn trông xinh xắn và gọn gàng như một ngôi nhà búp bê, với những món đồ trang trí hình động vật quanh lối vào, tạo cho người ta cảm giác như bước vào một thế giới cổ tích.
“Thật không thể tin được”, Emma thì thầm. “Bà ấy tự trồng toàn bộ các loại dược liệu mình cần sao.”
Tobias liếc nhìn cô và nhướng mày. “Ý cô là quy mô này khiến cả pháp sư cũng bất ngờ à?”
“Tất nhiên rồi! Trồng dược thảo khó lắm, anh biết không.”
Cô có vẻ muốn bước vào xem thử những gì đang trồng bên trong cánh cổng, nhưng Tobias ngăn cô lại bằng một nụ cười gượng rồi đẩy cửa mở ra.
Một tiếng chuông vang lên và một giọng nói cất lên: “Ra ngay đây!”
Một cô gái xuất hiện từ phía sau cửa tiệm. Tóc cô buộc gọn, phần lớn màu đen nhưng lộ ra vài lọn tóc xanh lục ẩn bên dưới.
“Xin chào! Tôi có thể giúp gì cho anh chị?”, cô vui vẻ nói.
“Chúng tôi đến từ Cục Điều Tra Hình Sự.”, Tobias đưa cho cô xem phù hiệu điều tra viên.
“Hillmyna và Canary. Chúng tôi muốn hỏi vài câu, cô có chút thời gian không?”
Đôi mắt cô gái mở to.
“Tôi chưa bao giờ thấy phù hiệu điều tra viên thật ngoài đời! Chuyện gì xảy ra vậy? Anh chị đang điều tra gì thế?”
“Đã xảy ra một vụ việc”, anh trả lời lấp lửng.
“Chúng tôi muốn gặp cô Michi Kisage. Bà ấy có ở đây không?”
“Bà đang pha chế thuốc. Đợi chút nhé?”, Cô gái cúi xuống sau quầy rồi gọi lớn: “Bà ơi! Có khách!”
Họ nghe thấy một giọng nói đáp lại, Tobias đoán đó là Michi Kisage. Cô gái quay lại quầy và nhìn họ với vẻ áy náy.
“Xin lỗi nhé. Bà còn phải hoàn thành đơn thuốc này.”
“Không sao đâu. Là lỗi của chúng tôi vì đến bất ngờ mà.”, Tobias đáp rồi đưa cô xem ảnh vợ chồng Brouwer.
Cô gái nghiêng đầu nhìn kỹ bức ảnh của Michelle, nét mặt chùng xuống buồn bã.
“Tôi biết người phụ nữ này… Ủa, vậy nghĩa là đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy sao?”, Cô quay ánh mắt lo lắng sang Tobias.
Anh không thể nói dối cô được, nên đành nói thật.
“Cô ấy đã mất. Chúng tôi đang điều tra chuyện đã xảy ra.”
“Chúng tôi hy vọng có thể biết thêm về cô ấy khi còn sống”, Emma nhẹ giọng nói. “Cô ấy từng mua thuốc ở đây đúng không?”
“Chuyện này…”, Thông tin mới dường như làm cô gái bối rối, nhưng sau một lúc lúng túng, cô nói: “Rất nhiều bệnh nhân đến đây vẫn còn bệnh hoặc vẫn gặp vấn đề ngay cả sau khi đã đi khám bác sĩ. Cô ấy cũng vậy. Cô ấy bị sốc sau khi đứa con mất đột ngột. Cô tự trách bản thân, lo rằng do cơ thể mình có vấn đề nên mới tìm đến chỗ chúng tôi. Đó là lúc bắt đầu.”
“Vậy cô ấy muốn bồi bổ sức khỏe?”, Tobias hỏi, cô gái nhíu mày.
“Ừm…”, cô đáp. “Em chỉ là học việc thôi nên vẫn đang học về các loại thuốc. Nhưng em nghĩ chắc không phải vậy đâu.”
“…Không phải sao? Cô ấy thường xuyên đến đây chứ?”, Emma hỏi tiếp.
“Cũng khá thường xuyên.”, Cô gái gật đầu. “Cô ấy còn ghé tuần trước… Em không thể tin là cô ấy đã mất.”, Cô thở dài rồi lại nhìn vào bức ảnh.
Một bà lão ló mặt ra từ sau cửa tiệm.
“Cháu nói là có khách hả?”
“Ôi! Bà ơi!”, Cô gái giật mình ngẩng lên. “Vâng ạ. Là điều tra viên. Họ đang điều tra vụ án.”
“Vậy sao?”, Bà lão mỉm cười nhanh với cô gái.
“Cảm ơn cháu. Cháu nghỉ tay đi nhé.”
“Vâng! Chúc các điều tra viên may mắn.”, Cô gái biến mất vào bên trong, nhường chỗ cho bà lão ngồi xuống ghế sau quầy.
“Tôi nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện của các cậu”, bà nói. “Một khách hàng của tôi đã chết sao?”
“Vâng”, Tobias đáp. “Bà là Michi Kisage đúng không? Chúng tôi muốn hỏi bà về Michelle Brouwer.”
“…Michelle à? Tội nghiệp con bé.”, Bà Michi thở dài và ngả người ra ghế.
“Sau khi mất con ba năm trước, con bé bị sảy thai liên tiếp. Về tinh thần thì rất khủng hoảng, còn thể chất thì mắc đủ thứ bệnh. Ban đầu tôi kê cho nó mấy loại thuốc nhẹ, nhưng chẳng có tác dụng, nên suốt một năm qua, tôi cho nó dùng thuốc pha chế arkichyl. Nó uống rất đều đặn, đúng liều một lần mỗi ngày như tôi hướng dẫn.”
“Cô ấy có gì khác sau khi nhận nuôi đứa bé cách đây sáu tháng không?”
“Thuốc dường như đã bắt đầu có tác dụng hơn.”, Michi mỉm cười. “Con bé trông ổn định hơn rõ rệt, mà thể chất cũng khá lên nhiều. Thế nên tôi đã giảm liều arkichyl cho nó, và chúng tôi còn bàn về chuyện sẽ cắt thuốc hoàn toàn, thay bằng thuốc nhẹ hơn rồi giảm dần cho đến khi không cần uống gì nữa, tuỳ theo tình hình tháng sau.”
Tò mò, Tobias hỏi,
“Bà có để ý gì về đứa bé không?”
“Nó luôn dẫn thằng bé theo, nhưng giờ anh hỏi thì tôi mới nhớ, không. Mấy lần cuối cô ấy đến đây, cô ấy để thằng bé nằm trong xe đẩy và che kín để tránh nắng, nên tôi cũng không thấy mặt đứa trẻ. Có gì quan trọng không?”
“Không, chúng tôi chỉ muốn xác nhận thôi.”, Anh lắc đầu.
“Cô ấy có bao giờ kể với bà về đứa con đã mất không?”
Gương mặt Michi thoáng vẻ u ám, bà lại thở dài, những ngón tay đầy nếp nhăn đan chặt vào nhau.
“Hình như nguyên nhân chết không rõ ràng. Một hôm, con bé đang bế con ru, thì thằng bé ngừng thở. Nó bảo họ đã hô hấp nhân tạo trong lúc chờ xe cứu thương, nhưng đã quá muộn.”
“Vậy nên, dĩ nhiên, hai vợ chồng họ suy sụp?”
“Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột”, Michi buồn bã nói.
“Michelle thì đặc biệt tự trách bản thân. Chồng nó đã làm mọi cách để vực cô ấy dậy, nhưng chính anh ta cũng kiệt sức. Đúng là khoảng thời gian khủng khiếp với họ.”
“Cô ấy có bao giờ kể vì sao họ lại tìm đến phương pháp dân gian không?”, Emma hỏi.
“Có ai đó gợi ý cho họ không?”
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì là em gái chồng nó mách. Bảo đã thấy tiệm này khi đi chợ gần đây. Michelle đặt hy vọng lớn lắm khi đến đây, vì cô ấy được bảo là thầy thuốc có thể chữa những thứ bác sĩ chịu thua. Thế đấy, niềm tin của nó dành cho y học gần như đã cạn kiệt.”
“Cái tên Jikunokagu có quen không?”, Tobias hỏi, Michi giật mình, đôi lông mày bà dựng ngược lên.
“Sao cậu biết cái tên đó?”, bà hỏi gặng.
“Cái chết của vợ chồng Brouwer liên quan đến một sản phẩm mà họ mua từ Jikunokagu”, Emma nói.
“Trời ơi…”, Bà lão thở dài nặng nề, đưa tay lên trán. “Chắc chắn chúng đang bán những thứ rác rưởi nguy hiểm nhất. Một lũ tham tiền vô lương tâm.”
“Vậy là bà biết chúng?”, Tobias gặng hỏi.
“Không chỉ biết, tôi từng là một thành viên của chúng ba mươi năm trước.”
Tobias và Emma đưa mắt nhìn nhau, bất ngờ trước thông tin ngoài dự tính này. Michi đan tay lại, áp lên trán, điều chỉnh hơi thở rồi từ tốn ngẩng mặt lên.
“Ban đầu, bọn họ là một nhóm thiện nguyện, phân phát vật tư y tế miễn phí khắp nơi trên thế giới”, bà nói nhỏ.
“Người ta cho chúng tôi rau củ, ít tiền, những món quà nhỏ để tỏ lòng biết ơn, thế thôi. Jikunokagu tự bỏ tiền ra lo hết. Chúng tôi hoạt động thua lỗ nặng. Nhưng chúng tôi muốn giúp những người đang khổ sở vì chiến tranh lục địa, bằng mọi cách có thể. Ai cũng đồng lòng như vậy.”
“Lúc đó, có bao nhiêu thầy thuốc tham gia?”, Emma hỏi.
“Tôi đoán một nửa nhóm là thầy thuốc. Nhưng càng lúc càng có thêm người nhập hội khi quy mô hoạt động mở rộng.”
“Nhưng rồi ba mươi năm trước, bà đã rời Jikunokagu.”
Michi cười gượng với Emma.
“Cứ thử hình dung xem. Tất cả chúng tôi đã thề sẽ cùng nhau chiến đấu vì mục tiêu đó. Nhưng những người thực sự nghiêm túc với việc điều chế thuốc thì kiệt sức, còn mấy kẻ tham lam thì đóng chai nước với cỏ khô bán kiếm tiền. Miễn có tiền là được. Tôi không đủ sức thay đổi điều đó. Thế là tôi rời đi.”
“…Vậy Jikunokagu bây giờ thì sao?”, Tobias hỏi tiếp.
“Tôi chẳng biết gì cả.”, Michi lắc đầu.
“Tôi đã chạy trốn khỏi bọn chúng. Nhưng tôi không tin bản chất nhóm ấy đã thay đổi, dù có thể mặt người thay đổi. Bọn chúng rõ ràng chỉ là một lũ lừa đảo, mắt chỉ thấy tiền.”
“Vợ chồng Brouwer có bao giờ kể với bà về Jikunokagu không?”
“Chưa bao giờ. Tôi cũng đã hơn mười năm không thốt ra cái tên đó”, bà đáp, mặt thoáng nét nặng nề.
“Chúng rất giỏi đánh hơi những người đang yếu đuối nhất và cô lập họ. Tội nghiệp cặp đôi đó. Mất con đã đủ đau khổ, giờ lại còn…”
“Thật là bi kịch”, Tobias đồng tình. “Bà có biết gì về Amalgam không?”
“Amalgam?”, Bà nhíu mày. “Tôi thấy trên báo rồi. Nó là thứ vũ khí gì đó rất ghê gớm, đúng không?”
“Bà nghĩ Jikunokagu có thể kiếm được một cái không?”
“Nằm mơ.”, Bà bật cười khinh bỉ.
“Nghe nói chỉ có ở vùng chiến sự, đúng không? Mấy kẻ hèn hạ đó không bao giờ dám mò đến chỗ nguy hiểm như vậy. Chúng chỉ ở nhà ngồi đếm tiền thôi.”
Michi chỉ trích Jikunokagu không chút nương tay. Ít nhất, chuyện vợ chồng Brouwer biết đến công ty đó không thể bắt nguồn từ chỗ tiệm thuốc này. Tobias cảm ơn bà, và anh cùng Emma chuẩn bị rời đi thì Michi gọi lại,
“Cô là pháp sư đúng không? Áo choàng của cô là dấu hiệu đó, phải không?”
“Vâng, đúng vậy. Bà cần gì sao?”, Emma chạm tay lên vai áo choàng của mình, còn Michi thì đi ra khỏi quầy.
“Đứa bé mà Michelle mất ấy. Tôi cứ thấy có gì đó không ổn. Tôi chỉ nghĩ có lẽ cô có thể điều tra từ góc độ khác. Với tư cách một pháp sư.”
Emma mở sổ ghi chép.
“Bà có thể kể rõ hơn chỗ nào bà thấy không ổn không?”
“Một đứa bé ba tháng tuổi chết đột ngột thì buồn thật, nhưng không hiếm”, Michi nói, đưa tay áp lên má.
“Thường thì bọn trẻ sẽ có dấu hiệu ốm sốt, cảm lạnh. Hoặc chết ngạt khi ngủ, kiểu vậy. Nhưng để một đứa bé đang thức, mà không có vấn đề gì rõ ràng, đột nhiên tắt thở ngay trước mắt cha mẹ nó… Thì lạ lắm.”
“Thuốc arkichyl thường được kê cho các vấn đề phụ khoa, đúng không?”, Emma hỏi.
“Triệu chứng của Michelle cụ thể là gì?”
“Loại thuốc đó chủ yếu để xoa dịu các vấn đề rối loạn tâm thần-kinh. Bác sĩ khám cho nó đã nhiều lần bảo rằng cơ thể nó hoàn toàn không sao, cũng chính vì thế mà Michelle tin chắc mình sảy thai là vì sức khỏe yếu. Tôi thì nhìn ra đó là do stress sau khi mất con quá đột ngột và vô nghĩa, nên tôi kê loại thuốc đó cho nó.”
Michi thở dài, rồi nở một nụ cười nhạt.
“Cô có thể tìm ra vì sao con trai cô ấy chết rồi nói cho cô ấy biết không? Cô ấy là một người tốt. Tôi mong ít nhất cô ấy có thể được đoàn tụ với con mình ở thế giới bên kia mà không còn thắc mắc gì.”
Emma gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
“Nhất định rồi. Cảm ơn bà.”
Tobias lại cảm ơn Michi một lần nữa rồi hỏi đường ra chợ trước khi rời tiệm thuốc.
“Chúng ta sẽ đến chợ đúng không?”, Emma hỏi khi cô lên xe.
“Ừ.”, Tobias gật đầu. “Cái chuyện ‘được em gái giới thiệu’ nghe không ổn chút nào. Và Jikunokagu chắc chắn đang săn tìm nạn nhân ở đâu đó. Một nơi dễ tìm thấy những người đang đau khổ, như vợ chồng Brouwer vậy.”
Khi xe chạy về phía chợ, Emma im lặng, chìm trong suy nghĩ.
“Cô đang nghĩ về những gì Michi nói à?”, Tobias hỏi.
“…Ừm, anh cũng biết mà. Thật ra tôi cũng tò mò vì sao đứa bé chết, nhưng chết đột ngột thì chắc chắn đã có khám nghiệm tử thi rồi, đúng không? Mà bác sĩ lại không tìm ra điều gì bất thường, nói đó là cái chết tự nhiên. Hơn nữa, hai vợ chồng họ có vẻ cũng không biết gì về phép thuật. Chẳng có manh mối nào để em lần theo cả…”
“Đừng lo. Tôi là một pháp sư giỏi mà. Chắc chắn, vững vàng. Rồi tôi sẽ nhận ra điều gì đó khi chúng ta điều tra thêm vụ này.”, Tobias động viên cô, cười tươi khi cho xe vào bãi đậu của chợ.
Bãi xe đông kín người mua sắm và các sạp hàng.
“Cô định đi hết các quầy, đưa ảnh cho từng người xem sao?”, anh hỏi, nhướn mày.
“Chắc không cần đâu.”, Cô chỉ tay về phía một tấm bảng thông tin ở lối vào quảng trường.
Đó là chỗ mọi người chia sẻ thông tin địa phương, như thông báo sự kiện và tuyển dụng việc làm. Những tờ rơi cho khách ghé qua mang về được gắn ở phía dưới bảng tin. Cô thấy có không ít thông báo về các nhóm hỗ trợ tự lực xen lẫn trong mớ tin hội họp và quảng cáo lớp học.

“Nhìn chung thì đều khá nhỏ lẻ,” cô nói.
“Nghiện rượu, nghiện ma túy… Có cả nhóm cho những người bệnh hỗ trợ lẫn nhau nữa. Và…”
“Một nhóm hỗ trợ người đang chịu tang. Một cho những người mất người thân, một cho người từng dùng chất tổng hợp. Họ họp vào những ngày khác nhau, nhưng địa điểm thì giống nhau. Có vẻ như kế hoạch lớn của Jikunokagu là tìm khách hàng bằng cách dán tờ rơi ở đây.”
Tobias cầm một tờ rơi lên xem thông tin liên lạc và người tổ chức. Có một buổi gặp đúng vào hôm nay.
“Đi thôi, nghe thử người tổ chức nói gì. Họ có thể biết gì đó về vợ chồng Brouwer hoặc người em gái.”
Hằm hằm tức giận, anh cùng Emma đi về phía địa điểm tổ chức, phẫn nộ trước sự vô cảm của những kẻ buôn bán cái chết đang hoạt động ngay tại nơi mọi người tụ tập để vượt qua nỗi đau và vực dậy cuộc sống.
*****
Theo bực bội tặc lưỡi khi họ rời khỏi tòa nhà văn phòng, rồi bỏ điện thoại vào túi.
“Không có ai tên Gino Camicia trong danh sách tốt nghiệp đại học. Còn văn phòng của Jikunokagu thì chỉ là một căn phòng lớn với cái bàn và cái điện thoại. Thật nực cười.”
“Việc văn phòng chẳng có ai cũng là bất ngờ đấy”, Eleven nhận xét. “Tôi cứ nghĩ ít nhất cũng phải có người trực để liên lạc.”
“Chắc mọi cuộc gọi đều được chuyển tiếp đi nơi khác”, anh đáp. “Vậy chỉ còn công ty thương mại hay gì đó thôi, phải không?”
“Sẽ tốt hơn nếu ở đó có ai để chúng ta hỏi chuyện.”
Theo chẳng buồn đáp lại, chỉ lẳng lặng bước lên xe. Nơi duy nhất họ tìm thấy thông tin về Gino Camicia chính là website của Jikunokagu. Liệu người này có thật sự tồn tại không?
Họ lấy được địa chỉ công ty từ thông tin đăng ký. Thế là Theo xuống xe trước một tòa nhà ở thành phố Traysom và cau có mặt mày.
Eleven ngẩng lên nhìn tòa nhà rồi đọc bảng hiệu thành tiếng.
“Tòa nhà Camicia Crown. Tầng một: Bất động sản Ishizu. Tầng hai: Đại lý Du lịch Nokka, chi nhánh Traysom. Tầng ba: Quỹ Camicia Fund. Tầng bốn: Thương mại Jikun Okajima.”
“Vậy là bên Camicia chiếm tầng ba và tầng bốn? Chúng ta cũng nên kiểm tra cả mấy tầng dưới, phòng khi có gì bất ngờ.”
Anh không mấy hứng thú nhưng cũng bắt đầu ghé trước vào văn phòng bất động sản ở tầng một. Những nhân viên môi giới ở đây đang tìm người mua đất và toà nhà trong các dự án tái phát triển sau chiến tranh. Chuyến ghé này chẳng thu được gì, anh để Eleven ở đó rồi đi lên đại lý du lịch tầng hai.
“Xin chào quý khách!”, Một nhân viên vui vẻ chào. “Ôi! Hai người định đi du lịch cùng nhau sao?”
“Cục Điều Tra Hình Sự”, Theo nói. “Chúng tôi đang điều tra một vụ án. Cô có biết ai tên Gino Camicia không?”
Người phụ nữ xụ mặt.
“Không, tôi chưa nghe bao giờ… Họ là nghi phạm vụ án của các anh sao?”
“Chúng tôi chỉ hy vọng có thể nói chuyện với anh ta như một người có thể có thông tin liên quan”, anh đáp lấp lửng rồi quan sát xung quanh.
Phần lớn các tour quảng bá là du lịch nội địa, có lẽ do tình hình thế giới vẫn còn bất ổn. Gần như tất cả các chuyến du thuyền đến những điểm nổi tiếng đều đang tạm ngừng.
“Chỉ du thuyền mới bị huỷ thôi à?”, anh hỏi. “Có vấn đề gì khi ra biển sao?”
“À… Thực ra thì… Cho đến vài tháng trước, không có vấn đề gì đặc biệt với hải tặc cả”, cô nhân viên đáp với vẻ ngập ngừng. “Nhưng hai tháng trở lại đây, khu vực này xảy ra tai nạn liên tiếp.”
Cô chỉ cho họ một bản đồ vùng biển quanh Adastrah. Khu vực tai nạn là một hòn đảo hoang ở rìa lãnh hải Adastrah, bờ đá phía tây bắc cảng Zabahlio. Nơi này trước đây vốn là điểm du lịch.
“Với mực nước nông thế này, tàu thường mắc cạn cũng không lạ nhỉ”, Theo nói.
“Bình thường thì đúng vậy, nhưng ở rìa vùng nước nông có một tảng đá cao làm mốc, nên tàu thuyền tránh được”, cô giải thích.
“Nhưng đột nhiên, dòng chảy ở khu vực đó trở nên bất thường. Tàu vừa lướt qua mép vùng ấy thì bánh lái như bị kéo vào xoáy nước. May thì mắc cạn, không thì chìm luôn. Không ai hiểu vì sao người ta cứ biến mất. Tất cả chúng tôi đều bó tay.”
“Xảy ra đột ngột như vậy sao?”
“Vâng. Vùng biển này vốn rất yên bình, thích hợp để lặn”, cô nói với vẻ tiếc nuối rồi dùng bút vẽ một tuyến đường trên bản sao bản đồ biển — một lộ trình từ cảng Zabahlio vòng tránh hẳn khu vực đó và ra khơi xa. “Giờ tàu lớn chở khách thì đi đường vòng này. Còn các tuyến khác thì chúng tôi không dám đảm bảo an toàn.”
“Nhưng đường đó cũng vất vả đấy.”, Theo nhíu mày.
“Giờ tàu phải đi vào lãnh hải quốc gia khác để tránh vùng sinh sống của các sinh vật ma thuật lớn.”
Xung quanh tuyến đường được đánh dấu có nhiều ký hiệu cảnh báo nguy hiểm. Những sinh vật ma thuật lớn ở biển còn đáng sợ hơn cá mập; bản tính hung bạo và khờ khạo của chúng đã gây ra nhiều thảm kịch. Một con tàu chở đầy khách du lịch không bao giờ dám mạo hiểm len qua vùng nước nguy hiểm như vậy.
“Chính xác.”, Cô nhân viên gật đầu mạnh.
“Nếu vòng xa thế, tàu sẽ đi vào lãnh hải Liên bang Shelkroshett. Mà thế thì phải có hợp đồng điều hướng với họ, thành ra các tour nhỏ không đủ chi phí. Vì thế, chúng tôi đã phải huỷ hầu hết các tour du thuyền.”
“Nhưng không phải tất cả”, Theo để ý. “Giờ các cô còn gì?”
“Nếu muốn đi sớm thì tôi khuyên anh chuyến du ngoạn ba quốc gia khởi hành tuần tới. Anh xem thử đi.”, Cô đưa ra tờ rơi, và Theo nhướng mày.
“Ồ!”, anh kêu lên. “Dừng lại ở các cảng lớn của Yunilska, Adastrah và Shelkroshett à?”
“Đúng vậy! Chiến tranh kết thúc rồi, tại sao không tận hưởng một mùa hè hòa bình? Đó là chủ đề của tour này; vượt qua biên giới ba quốc gia vừa ký hòa bình. Bảy đêm tám ngày, trở về đúng cảng xuất phát. Tất nhiên, đi nhiều quốc gia thì phải ký hợp đồng điều hướng với từng nơi, nên giá hơi cao. Nhưng đổi lại, quý khách sẽ được đi trên du thuyền sang trọng bậc nhất. Công chúa kiêu sa, tuyệt đẹp, Havmonet!”
“Tiền lương điều tra viên chắc không đủ rồi”, Theo cười gượng. “Cảm ơn cô đã giúp.”
Anh và Eleven rời đại lý. Họ vẫn còn phải kiểm tra công ty đầu tư và công ty thương mại ở tầng trên, nhưng Theo quay sang Eleven khi nhét tờ rơi vào thắt lưng.
“Vậy là hai tháng trước, dòng chảy ở vùng biển cụ thể đột ngột trở nên nguy hiểm, nguyên nhân chưa rõ”, anh nói. “Chỉ là trùng hợp sao?”
“Chúng ta chưa đủ thông tin”, Eleven đáp. “Khu vực đó lại nằm lệch 90 độ so với hướng di chuyển của Amalgam.”
“Sau này hỏi bên An ninh Hải quân về vụ này. Tôi muốn biết chi tiết các vụ tai nạn.”
Họ lên tầng ba nhưng đèn ở văn phòng quỹ đầu tư tắt ngóm, cửa khóa, bên trong chẳng có dấu hiệu ai ở. Không còn cách nào khác, Theo bắt đầu leo tiếp nhưng rồi khựng lại.
Giữa lối lên tầng bốn, có một cửa tự động với camera giám sát và bộ đàm nội bộ. Muốn vào, ai đó phải mở cửa hoặc phải dùng thẻ từ và mật mã.
“An ninh chặt ghê”, Theo nhận xét. “Và khác tầng ba, rõ ràng bên trong có người.”
“Nếu chúng ta chỉ nói qua bộ đàm hoặc được mời vào phòng tiếp khách, sẽ không thể quan sát nội bộ”, Eleven nói.
“Chúng ta cũng không có lệnh khám xét. Chỉ có thể hy vọng họ hợp tác. Hoặc tôi sẽ thu hút sự chú ý, còn cô lẻn vào.”, Anh nhìn xuống cô.
“Cô có thể biến thành gì?”
“Bất cứ thứ gì ngài muốn.”, Đôi mắt xám của cô nhìn anh chăm chú, chân thành đến mức anh hơi rùng mình.
Anh ho nhẹ rồi đưa ra phương án an toàn. “Nếu tôi bảo cô tàng hình, chờ thời cơ rồi lẻn vào, thu thập thông tin thì sao?”
“Chuyện đó đơn giản.”, Cô gật đầu ngay. “Nhưng thông tin tôi thu thập được sẽ không dùng làm chứng cứ được. Ngài vẫn chấp nhận chứ?”
“Được thôi.”, Anh gật đầu. “Tôi chỉ muốn biết bọn họ đang giở trò gì. Ghi lại tất cả.”
“Rõ.”, Cô đáp gọn rồi cuộn người như một dải lụa. Trong tích tắc, cô biến mất.
“Eleven, cô thật sự đang ở đó sao?”, Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi cô vừa đứng.
“Tôi đã làm bản thân, quần áo và đồ đạc trở nên trong suốt, nhưng tôi vẫn đang bên cạnh ngài”, giọng cô vang lên và anh cảm thấy tay áo mình bị kéo nhẹ.
Giật mình, anh nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì. Anh bật cười.
“Với khả năng tàng hình thế này, cô lẻn vào dễ như trở bàn tay. Cứ giữ tay áo tôi thế này cho đến khi tôi ra hiệu. Không thì tôi chẳng biết cô ở đâu.”
“Rõ. Tôi sẽ duy trì trạng thái hiện tại”, cô đáp.
Nếu không có cảm giác tay áo bị kéo, anh đã chẳng tin cô còn đứng đó. Với phép ngụy trang Mimesis, chỉ còn vệt không khí khẽ rung.
Cô thật sự có thể biến thành bất cứ thứ gì.
Anh không cảm nhận được chút hiện diện nào của cô, đến mức phải tự hỏi liệu cô có thật sự bên cạnh không. Ngạc nhiên, anh tiến đến cửa rồi bấm nút bộ đàm nội bộ.
“Xin chào?”, Một giọng nam máy móc vang lên.
*****
Theo giơ thẻ điều tra viên của mình lên trước camera và nói với giọng điệu bình thản nhất có thể:
“Cục Điều Tra Hình Sự. Tôi đang tiến hành điều tra và cần sự hợp tác của người dân trong khu vực.”
“Tôi sẽ mở cửa tự động. Xin mời vào trong.”
Mắt Theo hơi mở to khi intercom tắt và cánh cửa mở ra.
Vậy mà chúng cho tôi vào dễ dàng thế này sao. Cũng hơi bất ngờ đấy.
Anh lách người qua cửa và thấy mình đang đứng trong một sảnh với cách bài trí hiện đại và cây cảnh trang trí. Đây là một văn phòng khá hiện đại. Một người đàn ông mặc vest bước ra từ sau quầy và dẫn anh đến khu tiếp khách mở ra bên cạnh quầy lễ tân. Trên tường treo một biển hiệu: CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI JIKUN OKAJIMA.
“Gần đây có vụ việc gì xảy ra sao?”, người đàn ông hỏi.
“Đúng vậy, nhưng không có nhân chứng nào, nên việc điều tra khá khó khăn”, Theo đáp.
“Xin lỗi, tôi có thể làm phiền anh cho tôi chút nước uống được không? Tôi đã đi bộ quanh khu này trong cái nắng này cả buổi rồi.”
“Quả thực hôm nay khá nóng”, người đàn ông gật đầu. “Nước lọc được chứ?”
“Vâng, cảm ơn anh.”, Theo tiễn người đàn ông đi bằng một nụ cười thân thiện, đồng thời thì thầm, “Đi thôi, Eleven.”
“Rõ”, giọng Eleven thì thầm đáp lại. “Tôi sẽ báo cho anh bằng một hồi chuông khi tôi quay lại.”
Người đàn ông mở cửa và bước qua. Trong khoảnh khắc cánh cửa khép lại, nó khựng lại một chút rồi tiếp tục như chưa hề có chuyện gì.
Không lâu sau, người đàn ông quay lại với một chai nước và đưa cho Theo.
“Của anh đây.”
“Cảm ơn anh rất nhiều”, Theo nói, nhận lấy chai nước. “Tôi không thấy nhân viên khác. Mọi người đều ở phía trong sao?”
“Vâng.”, Người đàn ông gật đầu và ngồi xuống.
“Chúng tôi có khu vực tiếp khách và khu vực làm việc riêng để tập trung công việc.”
“Rất hợp lý. Công việc ở đây cụ thể là gì vậy?”
“Hoạt động chính của chúng tôi là nhập khẩu và buôn bán hàng hóa.”
Một câu trả lời hoàn toàn bình thường, không có gì khả nghi cả. Theo mở cuốn sổ ghi chép ra.
“Vậy thì chắc anh cũng không quan sát được nhiều chuyện xảy ra bên ngoài nhỉ.”
“Không hẳn. Chủ yếu chỉ khi đến chỗ làm và trong giờ nghỉ trưa.”
“Tôi đang điều tra một vụ giết người. Chúng tôi tin rằng hung thủ đã gây rối quanh khu này—lén lút, lẩn trốn, kiểu như vậy. Gần đây anh có gặp chuyện gì bất thường không?”
“Không, hoàn toàn không. Ở đây rất yên tĩnh.”
Tất nhiên rồi. Cục Điều Tra Hình Sự cũng chưa từng nhận được báo cáo nào như vậy.
“Vậy sao?”, Theo lật sang trang khác trong cuốn sổ, nghiêm nghị chờ thêm chút thời gian.
“Chắc anh bận lắm, tôi xin lỗi vì đã làm phiền. Nhân tiện, hàng nhập khẩu bên anh vận chuyển bằng đường biển phải không? Gần đây xảy ra hàng loạt tai nạn trên biển do nguyên nhân chưa rõ.”
“Thật vậy sao? Ở khu vực nào vậy?”
“Gần biên giới với Liên bang Shelkroshett.”
“À, vậy thì bên chúng tôi không có vấn đề gì.”, Người đàn ông mỉm cười điềm tĩnh.
“Đối tác thương mại chính của chúng tôi là một công ty ở Đông Akaryaza, nên tuyến vận chuyển hoàn toàn khác.”
“Thật may quá.”, Theo đáp lại bằng một nụ cười.
“À, sếp tôi, anh biết đấy, ông ấy cứ càm ràm về cái chuyến du thuyền bị hủy của ông ấy. Thật tốt khi công ty anh không bị ảnh hưởng… À! Nhắc đến Đông Akaryaza, tôi nghe nói ma thuật ở đó phát triển theo hướng hoàn toàn khác với chỗ chúng ta. Tôi đoán họ có nhiều dược phẩm và hàng thủ công độc đáo mà chẳng nơi nào có. Anh có kinh doanh mấy thứ đó không?”
“Có, chúng tôi có. Chủ yếu phục vụ khách hàng doanh nghiệp, nhưng cá nhân cũng có thể mua tại cửa hàng.”
“Nghe thú vị đấy. Nếu anh không phiền, tôi có thể xem qua catalog sản phẩm được không? Nạn nhân trong vụ án thường xuyên dùng sản phẩm từ Đông Akaryaza. Biết đâu tôi sẽ tìm ra manh mối gì.”
“Để tôi lấy cho anh ngay.”
Người đàn ông quay lại quầy, Theo bám theo, tiến gần đến cánh cửa ghi “nhân viên”. Anh có thể nghe loáng thoáng tiếng người nói chuyện bên trong nhưng không rõ họ đang nói gì. Anh cau mày cho đến khi thấy người đàn ông quay lại với quyển catalog từ dưới quầy. Theo lập tức nở một nụ cười thân thiện.
“Đây rồi.”, Người đàn ông đưa anh catalog. “Nạn nhân trong vụ án của anh đam mê đồ thủ công à?”
Theo lật nhanh qua danh mục nhưng không thấy thứ gì như hàng hóa trá hình.
“Không, dược phẩm”, anh đáp. “Một loại thuốc mỡ, nhưng thành phần khá phức tạp.”
“Công thức và nguyên liệu bên đó đặc biệt mà. Đây là mấy loại thuốc mỡ bên tôi có.”
Người đàn ông bắt đầu vui vẻ giới thiệu từng loại thuốc mỡ mà họ có. Theo để mặc anh ta nói, tập trung quan sát vẻ mặt và hành vi.
Catalog có vẻ hợp pháp, và người đàn ông cư xử hoàn toàn tự nhiên. Anh ta có vẻ tin rằng mình thực sự làm việc cho một công ty thương mại bình thường. Quả là một vỏ bọc tinh vi của Camicia.
Cuối cùng, điện thoại trong túi Theo rung lên đúng một lần. Anh rút ra và nói với người đàn ông:
“Xin lỗi, có tin mới. Tôi phải đi ngay. Cảm ơn anh đã giúp đỡ. Tôi mang catalog này được chứ?”
“Dĩ nhiên rồi.”, Người đàn ông lại mỉm cười. “Hy vọng anh sớm bắt được hung thủ.”
“Tôi chắc chắn sẽ làm được”, Theo khẽ nói dưới nụ cười của mình rồi rời đi, mang theo catalog.
Eleven đang đợi anh ở chiếu nghỉ cầu thang.
“Em đây rồi”, anh nói. “Em chuồn ra lúc nào vậy?”
“Cửa sổ nhà vệ sinh mở, tôi thoát ra từ đó rồi quay lại. Tôi đã chụp lại manh mối. Xin mời xem.”
Theo cầm điện thoại Eleven đưa, mở thư mục ảnh.
Khu vực sau quầy tiếp tân là một văn phòng hoàn toàn bình thường, đàn ông đàn bà mặc vest bận rộn làm việc. Chẳng có gì đáng chú ý. Các bức ảnh khác là phòng nghỉ, phòng lưu trữ tài liệu và phòng chủ tịch.
“…Chỉ là văn phòng bình thường thật nhỉ?”, anh lầm bầm. “Có vẻ cái bảng công ty thương mại không phải giả.”
“Hồ sơ lưu trữ chủ yếu là sổ sách, chứng từ bắt buộc và danh sách khách hàng. Tôi cũng tìm được lịch sử công ty”, Eleven nói và đưa anh xem ảnh tài liệu in.
“Công ty được thành lập cách đây năm mươi năm bởi Jikun Okajima, trụ sở chính đặt tại Đông Akaryaza. Chủ tịch hiện tại là Gino Camicia, hậu duệ của người sáng lập. Văn phòng chi nhánh Adastrah này được thành lập một năm trước để mở rộng phạm vi hoạt động… đó là câu chuyện chính thức.”
Theo bật cười khẩy. Một câu chuyện khó tin.
Ảnh tiếp theo là tạp chí PR nội bộ.
“‘Chủ tịch Camicia đặt mục tiêu mở rộng các tuyến bán hàng và tích cực phát triển Jikun Okajima Commerce hơn nữa. Ông ta đã mở rộng hoạt động trong Adastrah và đang hướng đến các quốc gia khác,’”, anh đọc thành tiếng rồi nhăn mặt. “Muốn lừa ai đây?”
“Điều này đã khiến nhân viên chấp nhận sự vắng mặt thường xuyên của chủ tịch mà không nghi ngờ. Chi nhánh trưởng hoàn toàn chịu trách nhiệm điều hành. Trong vòng một năm từ khi thành lập, các giám đốc đã liên tục ra ngoài công tác, nhờ đó tránh được mọi câu hỏi từ nhân viên. Thực tế, anh xem chỗ này.”
Eleven chỉ cho anh xem một chồng tờ rơi trong phòng chủ tịch. Camicia dường như đã gom đủ loại tờ quảng cáo, từ du thuyền đắt tiền đến các tour nhóm chui để chữa bệnh bất hợp pháp.
“Phân tích của tôi cho thấy họ không kén chọn khách hàng”, cô bổ sung.
“Nghĩa là miễn là có thể moi tiền thì bất cứ ai cũng thành con mồi?”, Theo thở dài.
“Hắn có Jikunokagu để dụ mấy người tin vào phương thuốc dân gian, còn vị trí chủ tịch công ty thương mại để lòe đám thượng lưu. Chia vai cũng khéo đấy chứ? Hàng hóa thì sao?”
“Không có gì ở văn phòng. Theo tài liệu, hàng được quản lý và chuyển đi từ kho Zabahlio. Không có kho ẩn ở đây. Cũng không có tín hiệu Amalgam. Tôi chỉ có vậy để báo cáo.”
Theo trả lại điện thoại cho Eleven rồi chống cằm suy nghĩ.
“Amalgam hướng ra biển. Nếu lúc cặp vợ chồng kia bị sát hại mà Camicia đang ‘làm ăn’, thì chúng ta có thể đoán được hắn đang ở đâu, đại khái.”
Anh quay lại xe, trải bản đồ ra nắp capo. Anh đánh dấu nhà Brouwers bằng bút rồi kẻ một đường thẳng từ đó ra bờ biển.
“Nếu nó đuổi theo người chứ không phải tọa độ, thì phạm vi đuổi theo của một Amalgam là bao xa?”, anh hỏi Eleven.
“Không có giới hạn cụ thể. Nó sẽ đuổi theo chừng nào còn có thể.”
“Vậy thì nếu kéo dài đường này ra”, Theo trượt ngón tay trên bản đồ.
“Phía bên kia đại dương vẫn đang chiến tranh. Camicia chắc chắn sẽ tránh khu vực nguy hiểm, nghĩa là lúc đó hắn hẳn đang ở trên biển. Chúng ta mất khoảng nửa tiếng đi bộ từ nhà ra bờ biển. Em nghĩ Amalgam mất bao lâu?”
Eleven chớp mắt chậm rãi rồi ngẩng nhẹ đầu.
“Chúng ta di chuyển với tốc độ ba ki-lô-mét một giờ. Một đứa bé bò trung bình một ki-lô-mét một giờ. Tôi giả định tốc độ đó bị giảm một nửa do nó bị thương và địa hình khó khăn, và tính toán rằng nó mất khoảng ba giờ từ khi rời nhà đến khi ra tới bãi biển.”
“Thời gian ước tính Brouwers tử vong là khoảng chín giờ sáng. Khi Amalgam đến được bãi biển thì đã là giữa trưa. Rất có khả năng Camicia lúc đó đang ở trên một con thuyền trong khu vực này.”
Theo vẽ một vòng tròn lớn trên bản đồ vùng biển, rồi cầm bản đồ quay lại đại lý du lịch.
Nhân viên đại lý nhìn họ đầy ngạc nhiên.
“Anh quay lại à? Có gì tôi có thể giúp thêm không?”
“Có tour nào đi qua khu vực này, từ chín giờ đến trưa ba ngày trước không?”, anh hỏi, đưa cho cô ta xem tấm bản đồ.
“Hmm, buổi sáng…”, Cô nhân viên nhìn chăm chú vào vòng tròn Theo vừa vẽ rồi gãi đầu. “Xin anh đợi một chút.”, Cô ta lập tức lục tung đống giấy tờ trên bàn, cuối cùng lôi ra được một tờ từ đống hồ sơ. “Có lẽ là tour tham quan chiến trường Yunilska. Tour này khởi hành lúc chín giờ sáng, tham quan quan sát ba tiếng, rồi quay về lúc hai giờ chiều.”
“…Người ta tổ chức tour tham quan chiến trường thật sao?”, Theo nhướng mày. “Mà lại đi bằng đường biển?”
“Nhiều chiến hạm Yunilska đã bị chìm ở khu vực này”, cô ta trả lời với giọng điệu thành thạo.
“Họ dĩ nhiên muốn trục vớt, nhưng tình hình như anh biết đấy, nên những con tàu vẫn nằm dưới đáy biển. Chúng trở thành di tích chiến tranh, cho du khách cơ hội tìm hiểu về bối cảnh lịch sử và lưu giữ ký ức. Đó là mục đích chính của tour này. Không phải tour của công ty chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn cần biết các chuyến đi biển của các nước khác để thu xếp tuyến hải trình phù hợp.”
“Nghe cũng thú vị đấy”, Theo đáp. “Vậy thường những ai tham gia tour này?”
“Tour này được tổ chức mỗi tuần một lần, tôi nghe nói nó thường được dùng như một buổi học lịch sử cho trẻ em. Lính cũ cũng tham gia để thăm lại những con tàu họ từng phục vụ, và có người đi để tưởng niệm người thân đã mất trong các vụ đắm tàu. Thực ra tuần tới sẽ có một buổi lễ cho các cựu thủy thủ và gia đình của họ.”
Theo nhận tờ rơi cô ta đưa, cau mày. Chuyến du thuyền ba quốc gia sẽ khởi hành từ Yunilska hai ngày sau buổi lễ. Và cả hai chuyến đều xuất phát từ cùng một cảng.
“Đó là nơi tập trung những người đã trải qua ‘mất mát’, giống như cặp đôi kia”, Eleven nhận xét.
“Không còn nghi ngờ gì nữa”, Theo gật đầu. “Miếng mồi ngon cho Camicia.”
Họ cảm ơn cô nhân viên rồi quay lại xe.
“Điều tra vượt biên giới quốc gia thì phiền phức lắm.”, Theo thở dài.
“Riêng giấy tờ thôi cũng mất cả đời. Mà chúng ta lại chưa có bằng chứng chắc chắn nào để bắt Camicia.”
“Vậy có nên chặn tàu du lịch khi nó ghé cảng Zabahlio không?”, Eleven hỏi.
“Không, nếu đã phải chờ thì tôi muốn có bằng chứng cụ thể để bắt hắn. Tôi cũng muốn lần ra dấu vết bọn Amalgam. Vậy thì…”, Theo ngập ngừng một chút khi ngồi vào ghế lái.
“Tôi có thể nhờ cô liên hệ lại mấy mối quan hệ cũ trong ngành tình báo được không?”
Eleven chớp mắt chậm rãi, gương mặt vô cảm nhìn anh từ ghế phụ.
*****
Tobias và Emma quay lại văn phòng khi Theo đang chăm chú xem xét bản đồ đại dương. Anh đưa cho mỗi người một ly cà phê, còn Emma thì đảo mắt nhìn quanh phòng đầy tò mò.
“Hmm?”, Cô nhíu mày. “Eleven đâu rồi?”
“Cô ấy đang làm một việc giúp tôi”, Theo trả lời. “Cô sẽ hiểu ngay thôi khi tôi kể những gì chúng ta vừa tìm ra.”
“Ờ, được thôi.”, Emma không hỏi thêm nữa, và ba điều tra viên nhìn nhau.
“Chuyện bắt đầu dần sáng tỏ rồi”, Theo nói. “Nguồn gốc bất hạnh của cặp đôi đó bắt đầu từ khi họ mất đứa con ba năm trước, đúng không?”
“Chúng ta vẫn chưa biết chính xác nguyên nhân Basil chết, nhưng ít nhất đó là một bi kịch bất ngờ khiến họ hoàn toàn suy sụp”, Emma đáp, vẻ mặt lộ rõ lo lắng.
“Họ không thể tự mình vượt qua nên đã tham gia nhóm hỗ trợ tinh thần. Chúng tôi đã kiểm tra với những người tổ chức. Chính chị gái của Brecht, Anna, là người giới thiệu họ vào nhóm đó.”
Tobias gật đầu.
“Anna cũng chính là người kể cho họ nghe về ‘người chữa lành’. Nếu Anna có dính líu đến Jikunokagu thì có thể cô ta đã cố tình khơi gợi sự nghi ngờ của Michelle với các bác sĩ để không ai phát hiện ra proxy qua X-quang hay siêu âm. Tất nhiên cũng có thể cô ta chỉ lo cho em dâu mình thật sự.”
“Nhưng tại sao Anna lại ở trong nhóm hỗ trợ?”, Theo hỏi.
“Cô ta từng nghiện rượu và đang cố cai, nghe nói là vậy”, Tobias đáp.
“Mặc dù từ khi nhà Brouwers tham gia nhóm thì cô ta chẳng mấy khi xuất hiện.”
Câu chuyện càng lúc càng đáng ngờ. Theo chỉ tay vào các tập sách quảng cáo và tờ rơi trên bàn.
“Chúng ta vẫn chưa biết rõ về Jikunokagu và CEO của họ, Gino Camicia”, anh nói.
“Nhưng ít nhất có thể khẳng định hắn hoạt động ở những nơi tập trung những người từng trải qua mất mát, và hắn không ngại vượt biên để tìm khách hàng. Hắn có ít nhất gương mặt dễ gây thiện cảm và tiềm lực tài chính đủ mạnh. Rất có khả năng giờ hắn đang ở Yunilska.”
“Yunilska?”, Tobias nhìn xuống bản đồ. “Ý cậu là cái quốc gia hải quân phía bắc ấy hả?”
Emma nghiêng đầu, vẻ không chắc chắn, còn Theo thì đưa cho họ tờ rơi về tour du thuyền.
“Tuần sau sẽ có buổi lễ cho các cựu binh hải quân và gia đình người đã mất”, anh giải thích.
“Camicia sẽ xuất hiện ở đó rồi lên tàu du lịch luôn. Con tàu có lịch ghé cảng Zabahlio.”
“Hiểu rồi.”, Tobias cầm cà phê, mắt lướt qua thông tin tour.
“Hắn vượt biên thì phiền thật đấy, nhưng thế này thì mình có thể giăng bẫy ở đây.”
“Nhưng chúng ta chưa đủ bằng chứng để bắt hắn.”, Theo thở dài.
“Nên chúng ta sẽ thu thập chứng cứ đủ để tống hắn vào tù. Chúng ta sẽ đóng giả hành khách lên tàu điều tra ngầm. Tôi đã nhờ Eleven dùng các mối quan hệ trong ngành tình báo hỗ trợ.”
“Cái gì? Tình báo á?”, Tobias sặc cà phê, mắt mở to kinh ngạc.
“Không thể giả làm hành khách bình thường thôi sao?”
“Đội trưởng bảo vụ này ‘vượt quá phạm vi điều tra thông thường của cục.’”,
Theo bực bội búng lưỡi, chỉ tay về phía văn phòng đội trưởng.
“Ông ta nói chúng ta chẳng bao giờ xin được ngân sách đâu, nên đừng mơ.”
“Ờ thì đúng vậy.”, Emma thở dài, vẻ bất lực.
“Du thuyền sang trọng mà, ai mà duyệt cho nổi. Có gọi nó là điều tra cũng chẳng ai tin.”
“Tôi đã về.”, Eleven bước vào văn phòng và nhìn Theo trước tiên.
“Họ đã chấp thuận yêu cầu hợp tác của chúng ta. Đề xuất được duyệt nguyên vẹn, và họ sẽ gặp chúng ta ở đó.”
“Tốt quá. Tôi biết là hơi đột ngột. Chúng ta nợ họ một ân huệ lớn.”, Theo cảm thấy nhẹ nhõm. Họ đã vượt qua chướng ngại đầu tiên.
Nhưng Emma thì sa sầm mặt.
“Vậy nghĩa là bốn người chúng ta sẽ lên du thuyền à?”
“Đúng vậy”, Theo nói. “Với tính chất vụ việc, Eleven bắt buộc phải có mặt tại hiện trường, còn tôi thì phải đi cùng cô ấy với tư cách điều tra viên chính, nên chúng tôi sẽ đóng vai hành khách. Tôi hy vọng cô và Tobias sẽ lên tàu với vai trò là nhân viên thời vụ, điều tra từ phía nội bộ. Thế nào?”
“Tôi không có ý kiến.”, Tobias cười. “Miễn cho tôi tập huấn một buổi trước khi tàu cập cảng là được.”
Tuy nhiên, vẻ mặt Emma lại thoáng áy náy.
“Xin lỗi nhé. Tôi có linh cảm gì đó. Tôi muốn ở lại đây tiếp tục điều tra trên đất liền. Ba người đi đi, tôi sẽ hỗ trợ từ bên ngoài.”
“Được thôi”, Theo nói. “Nhưng cô chắc chứ? Sẽ chỉ có một mình cô thôi đấy.”
“Tôi ổn mà. Chỉ cần nhớ gửi cho tôi vài tấm ảnh đẹp về cuộc sống sang chảnh của mấy người là được!”, Emma cười, rồi quay sang Eleven.
“Vậy ai bên tình báo sẽ phối hợp với cô?”
“Trung tướng quân đội Désiré Cormolone và phu nhân Liddy”, Eleven đáp ngay.
Lần này đến lượt Theo sặc cà phê, còn Tobias thì trợn tròn mắt.
“Cô xoay được cuộc hẹn với trung tướng nhanh vậy á?”, anh hỏi.
“Tôi xin phép không nói chi tiết”, Eleven nói.
“Chỉ cần biết rằng trung tướng đã có kế hoạch tham gia chuyến du thuyền này từ trước. Theo sẽ đóng vai hạ sĩ dưới quyền ông ấy, còn tôi là cháu gái của hai ông bà, Alouette.”
Chuyện này nằm ngoài dự tính hoàn toàn. Theo ôm đầu, còn Emma thì vui vẻ kêu lên.
“Vậy tức là mấy chi tiết còn lại anh chị tự quyết hết à! Ý tôi là, nhà Cormolone, ai mà chả biết họ là gia đình quân sự nổi tiếng. Alouette chắc chắn phải là tiểu thư nhà giàu.”
“Đúng vậy.”, Eleven gật đầu nghiêm túc.
“Cô ấy là con chó cưng của hai ông bà. Bộ lông rất đẹp, và được nuông chiều hết mực.”
“Đó là câu đùa vì cô là Hound, đúng không?”, Emma ngẩn ra, nhưng Eleven không coi đó là vấn đề.
“Vậy thì cô chỉ cần điều chỉnh chút ngoại hình cho ‘lớn’ hơn”, Tobias nói với Eleven.
“Gì cơ?”, Emma ngạc nhiên.
“Bây giờ cô ấy chẳng ổn rồi sao? Trẻ vậy mới thu hút ánh nhìn.”
Theo nghiêng đầu.
“Nhưng trông cô ấy hơi trẻ quá mà?”
“Du thuyền về cơ bản là nơi để người ta tạm thoát khỏi thực tại, đúng không?”, Emma đáp.
“Thế thì sao không đóng vai một cặp đôi muốn quên hết thế giới thật? Bình thường chỉ có thể là cô cháu gái với người giám hộ thôi, nhưng lên du thuyền thì họ chỉ là đôi tình nhân đi nghỉ hè.”
“Tôi không nhờ cô bịa ra một câu chuyện sướt mướt vậy đâu”, Theo nói khô khốc.
“Đừng có xem thường tôi.”, Cô hếch mũi.
“Chúng ta đâu chỉ định nhử Jikunokagu. Chúng ta muốn chúng bán cho mình một sản phẩm Amalgam, đúng không? Vậy thì tâm điểm không phải là anh, Theo. Chúng ta cần Eleven phải gây ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Còn anh, Theo, phải trông như quân nhân nghiêm khắc đang bảo vệ cô gái của mình khỏi mọi người. Chỉ để bọn Jikunokagu tiếp cận được thôi.”
Nghe thì như đùa, nhưng rõ ràng cô đã suy nghĩ rất nghiêm túc.
Theo thở dài, nghĩ lại toàn bộ thông tin đã thu thập được cho đến giờ.
“Cứ coi cặp Brouwers là mô hình đi”, cuối cùng anh nói.
“Họ tuyệt vọng sau cái chết bất ngờ của con và những lần sảy thai, đến mức ký hợp đồng với Jikunokagu chỉ để có một đứa trẻ. Nhưng lần này ta không đóng vai cặp đôi đã mất thứ gì đó, mà là cặp đôi đang cố lấy lại thứ đã mất, hay đang theo đuổi ước mơ về cuộc sống công bằng.”
“Vậy thì tôi nghĩ cánh tay Eleven nên trông như bộ phận nhân tạo”, Tobias chen vào, rồi im lặng suy nghĩ.
“Kiểu như ước mơ làm nghệ sĩ piano của cô ấy bị dập tắt, hoặc cô ấy tự ti về ngoại hình nên ít ra ngoài. Thế thì chẳng ai thắc mắc sao từ trước đến giờ không ai biết cháu gái nhà Cormolone cả.”
“Câu chuyện piano cũng hợp. Chơi với tay giả thì chắc chắn bực bội, và dễ hiểu vì sao cô ấy tuyệt vọng, nhất là còn trẻ vậy. Nhưng ‘tự ti’ ở đây ý cậu là gì?”, Theo hỏi.
“Ý anh là cánh tay nhân tạo?”
“Khi trẻ em đang phát triển mà dùng bộ phận nhân tạo thì trọng lượng và khớp nối có thể cản trở phát triển”, Tobias giải thích lúng túng.
“Lẽ ra cô ấy phải trông gần tuổi cậu hơn, Theo, nhưng vì cơ thể không phát triển đúng nên nhìn mới chênh lệch vậy. Cô ấy sẽ rất mặc cảm nếu chuyện đó xảy ra.”
“Đúng.”, Emma gật đầu liên tục. “Câu chuyện này chắc chắn sẽ lọt vào mắt Jikunokagu. Eleven, cô có kinh nghiệm diễn xuất không?”
“Chơi piano chỉ cần ấn phím thôi.”, Eleven trả lời ngay. “Không vấn đề gì.”
“Cô ấy lúc nào cũng xuất sắc vậy.”, Emma cười tươi.
“Về tính cách và ngoại hình”, Eleven bắt đầu.
“Hỏi sở thích của anh chắc vô ích, Theo, nên tôi sẽ tự chuẩn bị bản phù hợp. Tôi có dữ liệu mô hình cho ‘trong sáng’ và ‘mộng mơ.’”
“Ôi! Cô ấy nắm được điểm yếu của anh rồi đấy, Theo!”, Emma cười trêu.
Theo vội nhìn sang chỗ khác.
“Ừ thì, đúng thế thật. Nhưng nếu không cần thiết thì cứ giữ ngoại hình hiện tại.”
“Màu tóc này khá nổi bật. Vậy ổn chứ?”, Eleven chạm tay lên tóc mình.
Emma gật đầu tươi rói.
“Nổi bật mới quan trọng. Một thiếu nữ vừa xinh đẹp vừa bí ẩn, chắc chắn sẽ trở thành đề tài bàn tán trên tàu. Chúng ta không biết có bao nhiêu người của Jikunokagu, nhưng đảm bảo sẽ đến tai một ai đó.”
“Đúng vậy.”, Tobias bật cười. “Rồi bên cạnh là một anh quân nhân mặt lạnh. Họ sẽ thấy lời lãi khủng nếu lôi kéo được anh. Mà nếu chính Camicia ra mặt thì càng không ai dám cản.”
Theo bỗng nhận ra Eleven đang nhìn mình chằm chằm. “Gì vậy?”, anh hỏi.
“Để xác nhận: anh có đủ kiến thức để đóng vai người thuộc tầng lớp thượng lưu không?”, cô hỏi.
“Tôi chỉ biết sơ mấy phép xã giao thương mại thôi”, anh nói. “Còn anh, Tobias?”
“Tôi thì chịu. Thế giới tôi sống khác xa quá.”
Eleven chớp mắt chậm rãi.
“Vậy thì tôi sẽ sắp xếp người dạy. Theo, anh sẽ học văn hóa và quy tắc ứng xử từ tôi. Tobias, tôi sẽ giới thiệu anh với một đặc vụ từng làm ở khách sạn hạng sang suốt năm năm, anh hãy học kỹ kỹ năng phục vụ giới thượng lưu.”
Theo lúng túng. “Ờ… ừ…”
“Ờ.”, Tobias mặt tái xanh. “Eleven, cái này căng quá cho tôi rồi…”
“Nếu Theo ứng xử ‘thô lỗ’ hay ‘cộc cằn’ thì vẫn có thể bỏ qua vì anh ấy là hạ sĩ quân đội”, cô giải thích thản nhiên.
“Nhưng nhân viên tàu du lịch bắt buộc phải đủ tinh tế và lịch sự để đáp ứng đẳng cấp khách hàng. Xin hãy tự rèn luyện trước ngày làm nhiệm vụ.”
“Hiểu rồi.”, Tobias gật đầu, vai rũ xuống.
Theo cũng choáng váng vì những gì đang chờ phía trước, anh nhìn Eleven. Liệu anh có thể giả vờ đang yêu cô gái vô tri vô giác này không? Thời sinh viên anh bận học, vào Cục điều tra thì lại vùi đầu vào án, chưa từng có bạn gái nghiêm túc.
Eleven ngẩng lên nhìn anh, nhưng anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt xám đó. Anh che mặt, thở dài.
“Cố lên! Tôi ủng hộ mấy người hết mình!”, Emma cổ vũ nhiệt tình. “Hai người sẽ làm được mà!”
“Nói thì dễ. Cô có đi đâu…”, Theo gục đầu xuống bàn.