Vol 4 – Chương 1: Tung tích của Archer hiện đang ở đâu
Fate/Prototype: Fragments of Sky Silver Vol 4 – Dear My Hero – Người hùng yêu quý của tôi
Tác giả: Hikaru Sakurai
Minh họa: Nakahara
Chương 1: Tung tích của Archer hiện đang ở đâu
Vào một ngày nọ trong tháng Hai, năm 1991――――
8 ngày trước trận chiến quyết định tại ngôi đền trên vịnh Tokyo
Có một cặp đôi nọ, đang ngồi ở một góc của quán rượu nhỏ gần lối vào đường Showa của ga Akihabara.
Đã trôi qua 1 tiếng đồng hồ.
Họ đang trò chuyện sôi nổi, vừa nói vừa cụng ly bia.
Về phía người đàn ông, có thể thấy anh ta đã hơn 20 tuổi, thân hình lực lưỡng.
Ai nhìn vào cũng sẽ phải ngạc nhiên trước cơ thể được rèn luyện kỹ lưỡng của anh.
Quốc tịch của anh ta không rõ ràng.
Nếu ai đó bảo anh ta là người Nhật thì cũng có vẻ đúng, mà nếu nói anh đến từ Trung Đông hay Nam Mỹ thì cũng chẳng sai.
Làn da rám nắng và các đường nét gương mặt sắc sảo khiến anh mang vẻ ngoài khá bí ẩn.
Về phía người phụ nữ, đó là một cô gái da trắng với vẻ ngoài trẻ trung, trông như khoảng 20 tuổi.
Dáng vẻ nữ tính của cô ấy vẫn còn đọng lại rõ nét.
Chiếc băng ren và mái tóc đỏ rực càng tôn thêm vẻ nổi bật cho cô.
Ngay cả khi mặc quần áo như hiện tại, nếu có người nói cô chỉ là một thiếu nữ tuổi teen thì cũng chẳng ai nghi ngờ.
Cô bật cười thật sự, với gương mặt trẻ thơ và đôi mắt xanh to tròn.
“PROST!” *1 2 3 Dzô…* – cô nói, nâng ly. (nâng ly trong tiếng Đức). Đó là ly bia lớn thứ hai của cô.
“Ừ!”
Người đàn ông cụng ly cùng cô, đáp lại.
Cả hai đều để lại ấn tượng trẻ trung ngay từ vẻ ngoài.
Nếu có 10 người nhìn thấy họ, thì cả 10 người chắc chắn sẽ nghĩ rằng “họ đang ở độ tuổi sinh viên đại học”, kể cả khi họ đi bộ giữa khu đô thị nào đó – thoạt nhìn, họ không giống một cặp sinh viên trao đổi quốc tế.
Thực ra, nữ sinh viên đại học làm việc bán thời gian tại quán này đã nghĩ họ là một cặp đôi thân thiết, và dù nghe được vài mẩu trò chuyện của họ, suy nghĩ đó vẫn không thay đổi.
Ở thị trấn này, có người nước ngoài trẻ tuổi cũng không phải chuyện lạ.
Akihabara.
Khu phố điện tử.
Không hiếm người nước ngoài ghé qua để tìm hàng miễn thuế, và số lượng người trẻ tuổi đến đây vì máy tính cũng tăng lên.
Còn những du khách nước ngoài đi về phía đường Showa – nơi ở phía bên kia giữa nhà ga và khu điện tử – thì không nhiều, nhưng cũng không phải là không có.
Vậy nên cảnh tượng này cũng không quá đặc biệt.
Dù thế, liệu có phải là vì không khí của hai người kia mà người ta có cảm giác họ đặc biệt hơn?
“Rượu Nhật thật thú vị. Cảm giác khi nó trôi xuống cổ họng thật là… dễ chịu, nhỉ.”
“Nhưng bia Pilsner là từ châu Âu, không phải Nhật. Và cảm giác mà anh nói đó, người ta gọi là ‘Nodogoshi’. Hãy nhớ lấy nhé.”
Cô gái bật cười, vừa nói.
Chàng trai gật đầu với ánh mắt sáng rõ.
“Ra vậy. Cảm giác tuyệt thật!”.
Anh uống cạn ly chỉ trong một hơi.

Nếu có đủ số lượng ly bia để lấp đầy cả bầu trời, thì số món ăn để gọi ra cũng nhiều không kém.
Gương mặt họ rạng ngời, tràn đầy sức sống một cách chói lọi.
Ông chủ quán rượu đặc biệt ghi nhớ hình ảnh của cặp đôi đó, và từ đêm đó trở đi, mỗi khi có dịp, ông đều kể lại câu chuyện này cho những vị khách tiếp theo.
Dù cả hai còn trẻ, nhưng những người có thể tận hưởng cuộc sống một cách vui vẻ như vậy, phải chăng là do họ có một loại tài năng nào đó? Hay là họ khác với những người trẻ ngày nay thường bị xem là “thiếu sức sống”, và bị trách mắng mỗi khi say rượu――――
Dù sao thì…
Rộn ràng.
Vui tươi.
Cặp đôi được những người xung quanh yêu mến ấy, mang trong mình một bầu không khí tích cực khiến ai cũng phải để ý.
“Nhưng mà, đây là một thành phố lớn thật đấy. Có nhiều người, nhiều toà nhà. Hơn nữa lại thú vị nữa. Lúc đầu tôi hơi bối rối khi dùng cái hộp sắt di động đó, nhưng sau khi quen rồi thì lại thấy nó có hương vị sâu sắc. Hơn nữa, còn có thứ kia nữa.”
“Hử?”, Người phụ nữ nghiêng đầu, mái tóc cô khẽ lay động.
“Con rồng sắt.”
Người đàn ông nói với vẻ nghiêm túc. Trong khoảnh khắc đó,
nếu có ai đang quan sát họ kỹ càng thì chắc hẳn sẽ nhận ra sự bất thường trong cách nói của anh ta,
nhưng ông chủ quán và những cô gái làm thêm ở đó lại đang bận rộn, không chú ý đến họ.
Dù sao thì, đó cũng là thời điểm vào đêm khuya – khoảng thời gian đông khách.
“Ý anh là tàu điện à.”
Cô gái vẫn không tắt nụ cười trên môi.
“Đúng thế. Nó cũng hay thật. Cái nơi gọi là nhà ga ấy, giống như hang ổ của loài rồng vậy.”
“Ahaha, ví von đó nghe buồn cười thật. Nhưng con người thì đâu thể ra vào hang rồng dễ dàng được.”
“Chính xác.”
Người đàn ông cũng bật cười.
Nụ cười của anh đầy cuốn hút, khiến người ta cảm thấy anh là người trung thực.
“Nếu đem so với con rồng tà ác Aži Dahāka từng hoành hành dưới thời vua Fereydun, thì những con rồng sắt hiện đại này lại hiền lành bất ngờ. Dù có người nằm trong bụng, chúng cũng chẳng thể nôn ra được nếu chưa tiêu hóa xong.”
“Chuẩn luôn. Tàu điện thì làm gì có chuyện ăn thịt người.”
Vừa gật gù “ừm ừm”, cô gái cắn một miếng món chiên mới được dọn ra.
Sau khi lẩm bẩm “ngon ghê”, cô tu một hơi bia rồi cắn thêm miếng nữa.
“Puaa~. Ừ nhỉ, dù ở trên hay dưới mặt đất, có vô số tuyến đường nối với nơi này – chắc đó là một đặc điểm riêng của Tokyo.”
“Ở nước cô thì khác à?”
“Tùy thị trấn nữa. Bọn tôi cũng có Stadtbahn (tàu điện nội đô ở Đức) đấy, nhưng không thể đi lung tung như ở đây.”
Vừa nói, cô gái hơi hướng mắt ra khỏi người đàn ông.
Hơi ngước lên một chút.
Phải chăng cô đang hồi tưởng… về quá khứ?
Về quê hương – nơi cô từng sống một thời gian?
“………Nhưng, tôi cũng hơi bất ngờ đấy. Về nơi này. Akihabara.”
“Thật à?”
“Thật mà.” – cô gật đầu.
“Mặc dù có nhà ga to như vậy ở gần đây, nhưng trước ga lại chẳng có mấy nhà hàng.”
“Chuẩn luôn.”
“Mặc dù có rất nhiều cửa hàng điện tử miễn thuế, nhưng lại chẳng có quán bia nào giống như thế này. À thì, tất nhiên, không thể gọi đây là Hofbräu (Viết tắt của Hofbräuhaus, quán bia truyền thống ở Đức) lý tưởng được rồi.”
Gương mặt cô hơi nhăn lại đầy vẻ không hài lòng.
Nhưng chỉ là một chuyện nhỏ thôi.
Không có chút nào là giận thật cả – chỉ là một chút “giả vờ phụng phịu” trên khuôn mặt cô.
“Mà, tôi không quan tâm lắm. Dù sao thì tụi mình cũng đã tìm ra cái quán này mà.”
“Ừ ha, đúng thế.”
“Bia ngon thật. Cảm giác trôi xuống cổ họng cũng tuyệt nữa.” – người đàn ông cười.
“Cả món ăn nữa chứ. Quán này đúng là tuyệt vời.” – cô gái cũng bật cười theo.
Họ là một cặp đôi luôn cười đùa và uống rượu rất hăng say. Và rồi――――
“Elsa. Tôi thật sự thấy vui vì cô là Master của tôi.”
“Ồ, câu đó có nghĩa là anh muốn gọi thêm một cốc lớn nữa phải không, Archer?”
“Không có chuyện đó đâu.”
“À, chị ơi, cho thêm hai ly bia lớn nữa nhé!”
“Chúng ta đúng là một cặp ăn ý. Ngay cả trong chiến tranh, cô vẫn mạnh mẽ và can đảm. Điều đó khiến anh càng lúc càng thấy hài lòng.”
Họ không phải là người yêu. Cũng chẳng phải du học sinh.
Dù có yêu nhau đi chăng nữa, họ cũng không đến đây để học hành gì cả.
Với tư cách là Servant và Master――――
Cặp đôi này đến đây với mục tiêu giết chết 6 Servant và Master khác.
“Cạn ly lần thứ ba nào, cheers!”
Cô gái mặt đỏ ửng, vừa uống vừa cười vang ấy chính là Elsa Saijou, một người mang hai dòng máu Nhật và Đức.
Mặc dù nhìn bên ngoài rất trẻ, nhưng tuổi thật của cô đã ở nửa sau của độ tuổi 20.
Cô gần như đã chạm ngưỡng 30.
Quốc tịch của cô là Tây Đức và Nhật Bản.
À, mà “Tây Đức” – cụm từ đó vào thời điểm năm 1991 này đã chẳng còn phù hợp nữa.
Bởi vì chỉ khoảng 5 tháng trước, tức là vào tháng 10 năm ngoái, nước Đức, quê hương của cha cô – đã chính thức thống nhất Đông và Tây.
“Pwah~”
Mặc dù hai cốc đầu cô uống một cách bình thường, nhưng lần này thì cô đã nốc một nửa ly bia trong một hơi.
Không rõ là cô thừa hưởng tửu lượng cao từ người cha người Đức,
hay là từ người mẹ sinh ra và lớn lên ở vùng trồng lúa của Tohoku, Nhật Bản?
Dù sao đi nữa, đó là món quà mà cha mẹ đã truyền lại cho cô.
Những mạch ma lực và phù hiệu ma thuật nhỏ mà cô sở hữu cũng là di sản từ họ.
“Anh thích trứng cuộn kiểu Nhật chứ? Tôi gọi thêm một phần nữa nhé?”
“Ngon lắm. Xin hãy gọi thêm.”
“Vâng thưa ngài. ……Chị ơi, cho em thêm một phần trứng cuộn kiểu Nhật nhé, kèm với cá Pollack luôn!”
Vừa giơ tay gọi món, Elsa vừa thoáng nghĩ một điều trong đầu.
Nếu như… nơi này phù hợp với họ.
Thì quán rượu này cũng chẳng khác gì tầng trệt của một Hofbräuhaus bản địa cả.
Đồ ăn và bia đều không tồi.
Cô cũng chẳng thể nào tránh khỏi việc trở nên sôi nổi mỗi khi say, mà thực tế là gần như vậy.
Điểm khác biệt chỉ là mức độ và việc thiếu âm nhạc.
Dù vậy, ban nhạc ở quán cũng chẳng thể chơi nổi bản nhạc nâng ly truyền thống.
Elsa (nghĩ): Ừm. Nơi này hợp với mình.
Tất cả các thành phố đều giống nhau.
Tất cả các quốc gia cũng vậy.
Elsa đã nhận ra rằng: trên đời này không có vùng đất ngoại quốc nào là hoàn hảo cả.
Cảm giác thực tế như vậy là đủ rồi.
Cô đã từng gặp rất nhiều người, từng đặt chân qua vô số quốc gia trong vai trò nữ phóng viên quay phim thời sự, nghề nghiệp chính thức của cô.
Palestine, Ireland, các nước ở Trung và Nam Mỹ, và cả Campuchia.
Cô đã từng tiếp xúc với biết bao con người, từng thấy biết bao đứa trẻ, và từng chứng kiến vô số sinh mệnh bị tước đoạt.
Chỉ có một thế giới này mà thôi – cái thế giới được bao phủ bởi toàn bộ tạo hóa,
thứ mà các pháp sư, bao gồm cả cha cô, nói rằng được sinh ra từ vòng xoáy của “Căn Nguyên”.
Uống rượu, thưởng thức món ăn ngon, cười đùa, trò chuyện cùng bạn bè,
những đứa trẻ đáng yêu luôn tràn đầy sức sống――――và rồi…
Ngay cạnh bên những điều đó,
là thế giới đầy hiểm nguy, thứ chỉ chờ há miệng ra để phô bày cặp nanh nhuộm máu của nó một cách trơn tru đến rợn người.
Ở đâu cũng giống nhau.
Chỉ cần cách nhau 5 inch, những người đang ngồi cùng nhau uống rượu thế này – 5 phút sau, có thể đã rơi vào địa ngục.
Tiếng da thịt bị xuyên thủng.
Tiếng cơ thể bị xé toạc.
Tiếng súng nổ, tiếng bom vang, những lời nguyền rủa tàn nhẫn. Một con dao.
Một cái rìu.
Cơn giận dữ.
Sự hiểm độc.
Lòng đố kỵ.
Nhiều người – bao gồm cả chính cô – sẽ chỉ biết nhắm mắt làm ngơ, dù lúc nào đó có người bị con thú hung tợn ấy nuốt chửng,
và luôn tồn tại khả năng không ai sống sót được khi cánh cổng địa ngục đó mở ra.
Sự khác biệt giữa nơi này và địa ngục――――
chỉ nằm ở những tọa độ vô cùng nhỏ bé, nơi mà họ đang đứng mà thôi.
Trong khoảng cách 5 inch,
khoảng thời gian 5 phút,
chênh lệch đó là cực kỳ mong manh.
Thực tế, nó gần như giống hệt nhau.
Ở đâu cũng giống nhau.
Archer: “…”
Đôi mắt của Elsa vốn đầy ánh sáng, giờ đã mờ đi một chút. Có lẽ là vì cô đang gợi lại chuyện cũ.
Có nhiều hoàn cảnh khiến cô không thể nhớ về những ngày tháng yên bình.
Đặc biệt là—mặc dù lúc đó người đàn ông trước mặt cô, Archer, hẳn đã nhắc nhở cô cẩn thận—thì cô lại quá sơ suất.
Elsa (nghĩ): (À, mình đã làm một chuyện ngu ngốc thật.)
Anh ấy rạng rỡ, tươi sáng trong sự vui vẻ của mình.
Cô muốn anh luôn như vậy.
Cô đã nghĩ thế.
Ý thức của cô.
Nụ cười của cô.
Con người thường ngày của cô có thể mỉm cười một cách tự nhiên, là kết quả của việc cư xử chân thành với người khác.
Elsa rất tự hào về nụ cười đó, vì nhờ nó mà cô thường gây thiện cảm với hầu hết người mới gặp, đặc biệt là khi đồng hành cùng người khác.
Mặc dù đôi khi hơi tự mãn, nhưng đó là vì cô được nuôi dạy để tự ý thức về bản thân—nên việc cô khen ngợi người bạn đồng hành của mình cũng là điều khó tránh khỏi.
(Ừm, chắc là mình bị phát hiện rồi ha…)
Cô liếc mắt nhìn.
Ngay trước mặt, ở phía bên kia chiếc bàn là thân hình mặc đồ tối màu của Archer.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Đôi mắt đen trong vắt ấy của anh như nhìn thấu Elsa. Và rồi, đột nhiên…
“…Gì vậy?”
Cô hỏi một cách ngập ngừng.
Cô có nên giả vờ không nhận ra không?
“Không có gì cả. Chỉ là tôi cũng muốn được thấy thế giới mà cô từng thấy thôi.”
“Ahaha. Ý anh là gì vậy?”
“Ai biết được.”
Anh nhún vai, rồi uống nửa ly bia thứ ba.
Anh nhìn thấu cô hoàn toàn.
Ánh mắt, nét mặt anh, đều đang nói lên điều đó.
Người không nói ra thành lời có lẽ là vì đang muốn nhẹ nhàng với cô.
Anh là một Servant đầy tinh tế đến mức… khiến người ta phải khó chịu.
Nhưng thực lòng mà nói, cô không hề tức giận.
Ngược lại, cô còn nghĩ rằng mình nên cảm ơn anh.
Dù vậy, cô cũng không dễ gì thể hiện điều đó ra ngoài.
“Cô đó, dù còn trẻ nhưng chắc cô đã thấy nhiều điều khủng khiếp rồi. Elsa.”
Cô biết.
Cô biết rằng mình đã nhìn thấy những điều không nên thấy trong thế giới này.
Cô đã nhận ra rằng có rất nhiều người tỏa sáng và đáng được yêu thương, từng tồn tại trong thế giới này.
Cô từng học phép thuật trong một thời gian――――người ta nói cô có lý tưởng vĩ đại, nhưng trải nghiệm lang bạt khắp nơi trên thế giới chẳng giúp ích được gì cho cô cả.
Cô từng mất đi rất nhiều thứ, nhưng cũng thu được những điều to lớn.
Như các mối quan hệ nhờ nụ cười mà cô tự hào, sự hiểu biết thực tiễn về chiến tranh hiện đại, và cả những cảnh máu me đẫm máu với những kẻ sẵn sàng liều mạng.
Không—
Là khác.
Có phải khác không?
Nếu cô cho rằng những gì mình trải qua có ý nghĩa tương đương với những mất mát, thì chắc cũng không mất mát gì thật.
Khi cảm nhận được hơi nóng nhè nhẹ lan trên má, Elsa quay đi.
(Đúng vậy. Thế giới này không phải hoàn toàn xấu xa.)
Có lẽ cách nhìn của cô đã thay đổi.
Và nguyên nhân không chỉ là do việc cô đi nhiều nơi trên thế giới.
Mà là—ở quê hương của cô.
Ở đất nước của cô.
Cái biến cố đó…
Cô đã đánh mất duy nhất một người quan trọng hơn bất kỳ điều gì――――
“Không sai đâu. Anh luôn nhìn thấu mọi chuyện mà, Archer.”
“Thật sao?”
“Ừ. Nếu không thì anh đã chẳng nói mấy lời như vừa rồi đâu.”
Quả thật, điều đó có phần tàn nhẫn. Không công bằng.
Cô chỉ là một con người bình thường, chỉ là một phụ nữ biết dùng ít phép thuật, vậy mà một anh hùng lại xuất hiện, với đôi mắt có thể nhìn thấu trái tim cô.
Anh không chỉ là một Anh Linh, mà còn là một vị đại anh hùng đích thực.
Anh chính là một xạ thủ huyền thoại đến từ thời Ba Tư cổ đại.
(Nếu nói về kinh nghiệm sống, thì chắc cơ thể mình cũng tích lũy được kha khá rồi…)
Cô kết thúc chuỗi suy nghĩ trong đầu.
Cách sống của anh, cách anh tận dụng cuộc đời mình, nhưng mà liệu… anh có từng mệt mỏi vì tất cả không?
Dù về tuổi tác thì thân xác của anh hẳn đã già hơn cô rất nhiều—từ ba ngàn mấy trăm năm trước—nhưng hình dáng của anh, người đã kết thúc cuộc đời mình ngay sau độ tuổi đôi mươi, lại trông như một người trưởng thành vượt xa cô.
Hơn nữa…
Ngay cả cảm giác lâng lâng vì say cũng không thể hiện chút nào nơi anh.
Dù uống cùng lượng rượu, má anh chỉ hơi ửng đỏ.
Phải chăng Servant không thể say?
À, không.
Chỉ là—anh ta đặc biệt như vậy.
“Kể cả là rượu của các vị thần, tôi cũng không say đâu.”
“Dù không say, thì anh cũng không uống đến mức ảnh hưởng đến trận chiến chứ.”
“Ừm, đúng vậy.”
Anh gật đầu rồi uống nốt nửa ly bia còn lại.
Anh ta trông thật đáng tin cậy, cả về vẻ ngoài.
Nếu cô vẫn còn là một cô gái 20 tuổi ngây thơ như trước kia, có lẽ cô đã phải lòng anh chỉ vì cách anh uống rượu――――
Sau khi để những suy nghĩ vẩn vơ đó trôi qua, cô liền sắp xếp lại đầu óc.
Phản xạ mạnh mẽ và bâng quơ này luôn tồn tại trong một góc tâm trí và ý thức của cô.
Phần cốt lõi của Elsa Saijou luôn đặt sự cảnh giác vào tình huống chiến đấu.
Dù là đang cùng nhau uống rượu như thế này.
Dù cô có đang cười.
Dù có đang nghĩ lại về quá khứ và thế giới này ra sao, thì tất cả—đều chỉ là thứ yếu.
Tokyo là chiến trường.
Và cô là một chiến binh.
Dù có cho phép bản thân lãng mạn hay hoài niệm đôi chút, đó cũng không phải là trung tâm trong lòng cô.
Con tim cô sẽ không bị anh lay động.
Kể từ vài ngày trước, khi cô đặt chân lên chuyến bay đến sân bay Haneda, hoặc từ nửa tháng trước, khi cô có được vật dẫn để triệu hồi Archer — Cuộc Chiến Chén Thánh đã luôn tồn tại trong trái tim Elsa.
“Cô đúng là một cô gái đặc biệt.”
Anh nói, trong lúc nhướng một bên chân mày.
Đây là lần thứ hai trong tối nay anh nói lời khen đó.
Lần đầu tiên, sắc thái có phần khác đi một chút.
“Nhưng tôi nhớ là, những pháp sư phương Tây thường đầu óc cứng nhắc và khó gần. Ngay cả ở đất nước này, chẳng phải các pháp sư cũng phần lớn là hậu duệ từ dòng máu đó sao?”
“Nếu bỏ qua mấy tổ chức cũ kỹ, thì có lẽ những kẻ muốn làm thân với Tháp Đồng Hồ là như vậy thật.”
“Vậy cô đang nói là mình khác họ?”
“Nhưng nhà tôi vốn ở Đức mà.”
Cô cười khẽ rồi cắn thêm một miếng trứng cuộn Nhật còn lại. Rắc.
“Mà tôi nghĩ pháp sư ở nước này cũng không thay đổi gì nhiều đâu. Nhà tôi đâu phải quý tộc. So với họ thì tôi cũng chỉ là hàng kém thôi.”
――――Có lẽ, bản thân cô cũng chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một trong những Master tham gia vào cuộc chiến Chén Thánh.
Vẫn giữ dòng suy nghĩ ấy, Elsa tiếp tục suy tưởng trong một góc nơi tâm trí cô đang gom tụ lại.
Chắc chắn, anh cũng đã dễ dàng nhìn thấu lời nói dối này.
Nhưng…
Cô vẫn chưa thể nói ra. Vẫn còn quá sớm.
Dù đôi mắt ấy biết nhiều điều, dù là một Anh Linh không phải con người — cô vẫn muốn nói cho anh biết phần sâu thẳm nhất trong bản thân mình.
Cô muốn người ấy, người có thể tiếp nhận nó như một con người, sẽ đưa ra lời hồi đáp cũng như một con người.
Vì thế…
Phải đến ngày thứ hai, anh mới được nghe sự thật về cô, từ chính miệng Elsa.
“Hẹn gặp lại nhé.”
Một cặp đôi thân mật, hay chỉ đơn thuần là hai người bạn, vẫy tay chào nhau khi chia tay với lời ấy.
Trước lối vào con phố Showa ở Akihabara, nơi có đủ loại tòa nhà chung cư lớn nhỏ san sát, cặp đôi vừa rời khỏi quán rượu một lúc trước――――Elsa và Archer, đã quyết định hành động riêng rẽ đêm nay sau cuộc trò chuyện vừa rồi.
“Dù tôi không giúp gì ở đây, nhưng hãy cẩn thận.”
“Ừ.”
“Tôi giao phần săn đuổi tiếp theo cho anh. Nhưng dù có gặp Servant khác, tuyệt đối không được đuổi theo.”
“Biết rồi. Đó là sở trường của tôi mà.”
“Chuẩn luôn.”
Elsa tiến về một khách sạn gần ga JR Ochanomizu, nơi con mồi đang lưu trú.
“Chuẩn không cần chỉnh.”
Còn Archer thì bắt đầu tìm kiếm xung quanh, nhằm lần ra bóng dáng của một Servant địch.
Anh giơ tay vẫy vài lần khi quay lưng bước đi.
Archer dần khuất bóng trong màn đêm u ám của Akihabara.
Việc cả hai hành động độc lập rõ ràng mang lại nguy hiểm rất lớn, nhưng tất nhiên, họ đều hiểu rõ điều đó.
Trong trường hợp gặp phải Servant địch, một Master đơn độc gần như không thể giành được chiến thắng trong chiến đấu.
Với một pháp sư, việc giết một Servant—hiện thân của những điều huyền bí hùng mạnh—là điều gần như bất khả thi.
Do đó, Master và Servant không nên dễ dàng tách rời nhau.
Tuy vậy, cũng không thể nói rằng lúc nào cũng phải kè kè bên nhau.
Có những tình huống mà hành động độc lập lại hiệu quả hơn.
Đặc biệt là khi phải đối mặt với một Servant địch sở hữu sức mạnh công phá diện rộng và tốc độ siêu cao đến mức không thể đuổi theo bằng phép thuật thông thường—thì người đứng cạnh Master lại trở thành gánh nặng lớn.
Vì thế, giờ đây họ hành động riêng rẽ.
Lý do lần này là vì điều đó—trinh sát.
Dù sao thì… hôm nay mới chỉ là ngày thứ hai kể từ khi anh được triệu hồi.
“Nếu mà đụng độ với Saber thì cũng thú vị đấy.”
Anh nở một nụ cười nửa miệng.
Trong góc tối nơi ngã rẽ con phố, bóng dáng của Archer bắt đầu biến đổi.
Bộ giáp nhẹ được hình thành từ ma lực bao phủ toàn bộ cơ thể anh chỉ trong chưa đầy hai giây.
Dù rất thích bộ đồ hiện đại—áo sơ mi và áo khoác mà Elsa đã chọn cho mình—nhưng đúng như anh nghĩ, khi chiến đấu hết sức thì hình dáng của mình nên trở về đúng bản chất.
Archer cảm nhận được một cách tự nhiên.
Nếu ai đó không hẳn là con người, thì chính bản thân anh—cũng đang dần trở thành một vũ khí phân mảnh, sinh ra để chiến đấu.
Bộ giáp trên người.
Cây cung đỏ thẫm trên tay trái.
Dù không phải là Bảo Khí (Noble Phantasm), nó là cây cung mà anh đã tự tay chế tạo bằng kỹ năng tạo vật đặc biệt.
Khi còn sống, anh đã dành thời gian, nguyên liệu và công sức để tạo ra nó, coi như một công cụ chiến đấu.
Còn giờ đây, chỉ trong tích tắc—nó đã xuất hiện.
(……Đây là lợi thế khi là một anh linh sao?)
Mãi đến tận lúc này, anh mới thực sự nhận ra.
Một sự thật rõ ràng, anh cũng không còn là con người đúng nghĩa nữa.
Khoảng ba ngàn mấy trăm năm trước, anh là anh hùng vĩ đại phụng sự dưới trướng Vua Manuchehr—vị vua cuối cùng nổi danh trong thời đại Thần Thoại của Tây Á.
Là con người mang trong mình dòng máu của những bí ẩn vĩ đại, từng chiến đấu trong những cuộc chiến truyền thuyết giữa các anh hùng và quái vật, người đã phóng mũi tên cứu cả hai quốc gia Ba Tư và Turku bằng chiếc cung khổng lồ…
Anh hùng ấy… đã không còn tồn tại nơi đây.
Người ấy không còn là “anh” nữa.
Con người của thời sinh thời, đã chết.
Vậy thì… kẻ đang đứng ở đây là ai――――?
“Giờ thì… Bắt đầu thôi.”
Một Anh Linh.
Một Servant.
Anh là một vũ khí được triệu hồi bởi Master, để chiến đấu và giành chiến thắng trong Cuộc Chiến Chén Thánh.
Vậy thì anh sẽ hành động như một vũ khí nên làm.
Archer điềm tĩnh nhìn xuống bản thân.
Lúc này, gần như không còn bóng người nào băng qua khu vực gần ga JR phía sau khu phố điện tử Akihabara――――vào tầm sau 8 giờ tối, thị trấn này đã hầu như vắng bóng người――――anh nhảy vọt lên nóc khu giữ xe đạp lớn, rồi lại phóng sang mái của một khu chung cư.
Tiếp tục nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác.
Anh đang di chuyển với tốc độ cực cao, lướt qua bầu trời Akihabara bằng những cú nhảy siêu việt liên tiếp.
Đó là hành động mà con người bình thường không thể thực hiện.
Và khả năng này—so với khi anh còn sống—cũng không thay đổi là bao.
Archer: (Được trở lại thế giới này… Mình vẫn là chính mình sao? Thật lạ lùng.)
Vừa được bao bọc bởi cảm xúc sâu thẳm, anh vừa quan sát cảnh quan Akihabara—Tokyo—giữa những cú nhảy tốc độ cao.
Ý thức của anh, như một phần gắn với Master, đang tìm kiếm kẻ địch.
Chỉ một chút trong sự chú ý của anh quay vào nội tâm.
Giống như cách Elsa đã làm.
Vẫn chưa có dấu hiệu của kẻ địch.
――――Cảnh quan thành phố đã thay đổi nhiều. Cả màu trời cũng khác.
Không cảm nhận được sát khí nào cả.
――――Anh nghĩ mình là người chẳng thay đổi bao nhiêu. Không cảm thấy ma lực nào.
――――Có lẽ, bản thân anh, giống như những vì sao lấp lánh trôi dạt giữa bầu trời kia vậy.
Nó thật giống như đang đứng ở hai đầu của đại dương sao trời.
Anh ở phía trên, giữa ánh sao lấp lánh của bầu trời đêm.
Và, anh cũng ở phía dưới, giữa ánh đèn thành phố Tokyo.
“Không tệ chút nào.”
Chỉ còn lại những cú nhảy ngắt quãng của anh và vài lời lẩm bẩm vang vọng trong không gian.
Anh đang lao đi giữa bầu trời Tokyo.
Không phải là anh đang di chuyển một cách liều lĩnh.
Không.
Liệu có thể nói rằng… chính xác là anh đang hành động liều lĩnh?
Đây là một cuộc săn.
Hoặc, phải chăng là câu cá, khi mà anh đang chờ con mồi cắn câu ở nơi này?
――――Và rồi.
Một dự cảm về những chiếc nanh sắc bén đang tiếp cận mồi nhử của anh trỗi dậy từ sâu trong linh hồn.
Là con mồi.
Là kẻ địch.
Chúng nhanh hơn rất nhiều so với những gì anh đã tiên đoán.
Chẳng lẽ… chúng cũng đang tuần tra, giống như anh?
Ngay từ đầu, Archer đã cảm nhận được hiện diện đặc biệt của Servant.
“Nó khác với ma lực và sát khí sao?”

Vừa khẽ gật đầu “Tôi hiểu rồi”, trong bầu trời, anh nạp tên vào cung mà không thay đổi tư thế nhảy tốc độ cao – dù lúc đó anh đang di chuyển với vận tốc hơn 100 km/h.
Anh bắn ra.
Một mũi tên.
Hai mũi tên.
Anh bắt đầu tấn công tầm xa, quyết định rằng bóng dáng xuất hiện ở vị trí cách anh khoảng 300 mét phía sau vào đúng thời điểm anh cảm nhận được sự hiện diện đó, chính là một Servant địch.
Anh nhảy.
Bắn.
Anh nhảy.
Bắn.
Bắn.
Bắn.
Cả hai đều di chuyển với tốc độ cao, nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác.
Khi đang thao tác nhảy liên tục trong trận chiến tầm xa, Archer không hề làm chậm tay bắn của mình một chút nào.
Những mũi tên chết người được hình thành bán tự động từ ma lực cứ lần lượt biến mất vào màn đêm Tokyo.
Archer: (Khá đấy. Chắn được tốt thật.)
Anh huýt sáo một tiếng, mang theo sự tán thưởng chân thành.
Phải chăng Servant địch đang bị ngăn chặn tiến gần bởi loạt công kích tầm xa liên tục của anh?
Quả thật là như vậy.
Ở một phía.
Nhưng ở phía còn lại, lại có phần khác biệt.
Anh hoàn toàn có thể để kẻ địch tiếp cận gần hơn, nhưng ngay cả khi đó đối phương vẫn xem đây là một trận chiến phòng thủ. Dẫu vậy, đối phương không hề để bản thân bị thương, dù chỉ là một vết xước – chứ đừng nói là bị thương chí mạng.
Họ đang tiếp cận anh, không hề mang một vết sẹo.
Và họ vẫn đang bình thản duy trì tốc độ ngang ngửa với những cú nhảy tốc độ cao của anh.
Servant địch – người dường như đã đánh lạc hướng anh từ đầu – có vẻ sở hữu một cách nào đó để vô hiệu hóa hoàn toàn các đòn tấn công tầm xa của Archer.
Không phải là né tránh.
Toàn bộ mũi tên mà anh đã bắn ra đều biến mất trước khi chạm đích.
Chính xác hơn, chúng đã bị thiêu rụi.
Phải chăng đó là một loại phép thuật hay kỹ năng nào đó?
Nếu đúng như vậy, thì những gì Archer đang làm từ đầu… không phải là tấn công.
Mà giống như một biện pháp kìm hãm, để đối phương không dễ dàng tiếp cận – nhất là khi anh còn chưa rõ được lớp (class) của họ.
Archer: (Liệu họ định thật sự đối đầu sao?)
Đột nhiên, anh tạm ngưng dòng suy nghĩ.
Anh sẽ ngay lập tức bác bỏ lựa chọn ấy. Anh sẽ không thể hiện sự nghiêm túc.
Anh không để lộ điều đó ra ngoài.
Kỹ năng đặc biệt từng làm nên tên tuổi của anh khi còn sống – kỹ năng cho phép anh tung ra một loạt tên bằng kỹ năng tạo cung và tên mà không cần chuẩn bị một lượng lớn từ trước – một đòn tấn công nếu được thực hiện nghiêm túc, có thể tạo ra 10.000 mũi tên, đủ để lấp đầy cả bầu trời.
Anh hoàn toàn có thể giết sạch mọi người còn lại trong Akihabara lúc đêm xuống chỉ với đôi tay này.
Tuy nhiên, nếu tất cả mũi tên đó đều bị vô hiệu hóa, thì điều đó nghĩa là phương thức chiến đấu của họ rất khác.
Bởi cả 10.000 mũi tên sẽ bị loại bỏ cùng lúc.
Nếu chỉ cần một chút sai lệch trong việc điều chỉnh, thì các tòa nhà ở Akihabara sẽ bị phá hủy hoàn toàn, và nhiều sinh mạng vô tội sẽ mất đi.
Archer: (À………hiểu rồi.) Ngay khoảnh khắc đó.
Archer nhận ra.
À… những điều chưa từng thay đổi suốt 3.700 năm qua――――chính là các vì sao và con người.
Ngọn lửa rực cháy trong trái tim anh lúc này, chắc chắn, vẫn y nguyên như khi còn sống.
Bằng cách nào đó, chính bản thân anh…
Archer: (Vẫn là chính mình, nhỉ…)
Anh buộc phải niêm phong đòn tấn công tầm xa đại trà đó một thời gian.
Đó có phải là vì những bí ẩn mà Elsa từng kể không? Không.
Đây là một vấn đề khác.
Ở những nơi vắng người hơn, chẳng hạn như trên một ngọn đồi, đó sẽ là môi trường phù hợp hơn để khai triển đòn đánh tầm xa siêu mạnh đó.
Liệu những cơ hội như vậy có đến với anh một cách quá thuận lợi? Anh không biết.
Nhưng hiện tại, nơi này không phù hợp để dùng đến đòn tấn công đó.
Vậy thì, anh nên làm gì?
Liệu anh có thể dễ dàng vượt mặt họ?
???: “Ý hay đấy.”
Những lời đó – cố tình được nói ra – lướt theo cơn gió.
Anh lập tức dừng các chuyển động tốc độ cao.
Sau cú nhảy cuối cùng, anh tiếp đất không phát ra tiếng động trên mái một tòa nhà tám tầng.
Tác động của cú hạ cánh lan tỏa khắp cơ thể anh, từ lòng bàn chân.
Anh nhận ra rằng, lực vật lý không được hỗ trợ hoàn toàn bởi ma lực vẫn có ảnh hưởng nhẹ đến cơ thể anh với tư cách một Servant.
Nếu anh không hấp thụ lực chấn động, tòa nhà thuộc sở hữu của những người dân vô tội này sẽ bị phá hủy hoàn toàn ngay lập tức.
Chậm rãi xoay người, điều chỉnh lại tư thế.
Sự hiện diện của Servant địch – người đã bám sát gót anh – đã hiện ra ngay trước mắt, không cần phải tìm kiếm.
Khoảng cách giữa họ là khoảng 30 mét.
Họ đứng trên mái của một tòa nhà sáu tầng ở phía đối diện.
Là một người phụ nữ khoác trên mình bộ giáp bạc lấp lánh.
Xinh đẹp.
Cô ta đẹp đến mức có thể khiến người khác không thể rời mắt.
Archer cảm nhận được điều đó, như một lẽ hiển nhiên.
Nếu người đó không phải là một con người đang sống dưới ánh nắng ban trưa.
Anh không có ý gọi cô là một quái vật huyễn tưởng, chỉ là…
…cô quá phù hợp với sự tĩnh lặng và bóng tối của đêm――――một người phụ nữ của bóng tối, một bóng hình của màn đêm.
Bộ giáp bạc rực rỡ ấy tỏa sáng một cách đẹp mắt trên dáng người phụ nữ.
Cây thương khổng lồ trong tay cô – trông vừa nặng vừa to đến mức không tưởng – vậy mà lại được nâng lên nhẹ nhàng như không.
Và trên khuôn mặt đó, chỉ có một biểu cảm duy nhất:
Nỗi buồn.
Chỉ là nỗi buồn.
Không rạng rỡ, không vui vẻ, không ánh sáng.
Cô ấy là một người phụ nữ đã từ bỏ tất cả những điều ấy.
Có thể nói, cô ấy là đối lập hoàn toàn với Elsa.
Ngay cả khi đã từng chứng kiến vô số địa ngục, Elsa vẫn nở một nụ cười.
Nhưng người phụ nữ này – tuy cũng giống Elsa về nhiều phương diện – lại khác biệt ở tất cả mọi khía cạnh.
Archer hiểu.
Anh nhìn thấy cô ta.
Anh nhìn thấu cô ta.
Đó là kỹ năng được trang bị cho đôi mắt anh với tư cách một Servant.
“………Ngươi là Servant hạng ba, đúng không?”
Giọng người phụ nữ vang lên đến tai anh.
Không phải là đang tìm kiếm một cuộc trò chuyện.
Chỉ là một lời xác nhận. Nhưng――――
“Nếu cô đã nói vậy, thì chắc hẳn cô là Servant hạng 4. Trông cô sở hữu một cây thương khá lớn so với một người phụ nữ — tôi có thể đoán đó là Bảo Khí của cô, được chứ?”
Anh đáp lại.
Một cách có ý thức.
Dù anh biết rằng cô sẽ không trả lời điều đó.
“Không vấn đề gì.”
À, không chỉ là nỗi buồn.
Người phụ nữ thay đổi biểu cảm.
Dù vừa rồi họ mới cố giết nhau trong khoảnh khắc đó, người phụ nữ ấy đã mỉm cười yếu ớt―――――
Một người đàn ông bình thường chắc chắn đã gục ngã.
Đó là một nụ cười tuyệt đẹp mà cô thể hiện. Nhưng Archer không phải là người đàn ông bình thường.
Anh có đôi mắt tinh tường.
Dù cảm nhận được tận cùng của sự buồn bã và đau thương trong nụ cười ấy, anh ngay lập tức phân định được — liệu đây có phải là người mà anh nên dang tay ra tiếp nhận, hay không.
Và tất nhiên.
Là không.
“Nhưng có lẽ, đây là sự khởi đầu cho trận chiến của chúng ta trong Cuộc Chiến Chén Thánh.”
“Phải.”
“Chắc là ngay khoảnh khắc tôi nhận ra rằng chúng ta nên cạnh tranh với các Servant khác, chứ không phải kết thúc ở đây.”
“Đúng.”, Lancer nhẹ nhàng trả lời
Cô chắc chắn đã hiểu.
Họ không nên phân định thắng bại chỉ bằng mức độ chạm trán này. Và hơn nữa…
Vì cả hai vẫn còn che giấu quân bài trong tay, nên đầu tiên, họ không thực sự có ý định giết nhau.
Và họ cũng có đủ sức mạnh để tiêu diệt toàn bộ người dân sống trong thành phố này.
Dù cho có cả một đội xe tăng bọc thép kéo đến từ doanh trại quân đội thủ đô, vũ khí hiện đại cũng không thể giết được Servant.
Ngược lại, họ có thể dễ dàng nghiền nát cả con người, thành phố, lẫn những vũ khí đó.
Chỉ cần Archer lỡ tay để vài mũi tên rơi xuống, thảm họa sẽ xảy ra.
Dù chỉ là những du khách tạm thời trong thế giới này, các Servant là những kẻ hủy diệt tuyệt đối.
Chính họ.
Chính là Cuộc Chiến Chén Thánh.
Trong nghi lễ ma thuật quy mô chưa từng có này – được thực hiện bằng cách sử dụng những bí ẩn phi chuẩn mực gọi là 7 Servant –
Ngay cả không cần đến tri thức được Chén Thánh ban sẵn, với cảm xúc thật của mình, Archer hoàn toàn hiểu rõ lý do tại sao mình lại ở đây.
Và có lẽ, người phụ nữ đang đứng phía bên kia ánh nhìn của anh – cũng có cùng lý do như thế.
Sức mạnh khủng khiếp va chạm giữa những Anh Linh – chính là sự hiện thân của những bí thuật và phép màu được nhắc đến trong những bản anh hùng ca vĩ đại.
Xoắn vặn cả các định luật vật lý, họ chính là sự tóm gọn của huyền thoại, là một loại dị thường đối với thế giới này.
Tokyo.
Trong khi họ khiêu vũ trên sân khấu giữa thành phố phương Đông xa xôi này…
Họ làm vậy,
chỉ vì những điều ước và khát vọng vượt ra ngoài cả thế giới này.
*****
Một điều ước dành cho Chén Thánh. Một khát vọng.
Thứ thiêu đốt cơ thể cô — chắc chắn rồi — Elsa Saijou cũng có một điều ước.
Động cơ của cô, nếu có thể diễn tả trọn vẹn thành lời, thật ra lại vô cùng đơn giản.
Cô mang theo điều ước ấy vì đã chứng kiến địa ngục.
Cô ấp ủ điều đó vì sợ hãi địa ngục.
Khát vọng của cô.
Nếu cô có thể dễ dàng diễn đạt được thứ cảm xúc mà chính bản thân cô đang thấu hiểu, có lẽ chính cô cũng sẽ sợ hãi chính mình.
Năm ngoái.
Tại một quốc gia nào đó mà cô đã đến — vì giúp đỡ một người bạn làm nhiệm vụ quay phim — ngay trước mắt cô, vào đúng thời điểm diễn ra một cuộc diệt chủng do chính quyền thực hiện,
―――― là vô số những chiếc sọ người, những đống xác chết chất chồng không phân biệt trẻ em hay người thân,
là sự sụp đổ hoàn toàn của luân thường đạo lý,
là sự phá hủy, ô uế,
là những tàn tích của một nơi từng được gọi là ốc đảo, nhưng giờ chẳng còn sót lại chút gì,
là bạo lực tàn nhẫn, là nạn đói ép buộc,
với những cái cớ là do chủng tộc, hay do giới trí thức,
một triệu, hai triệu, ba triệu người đã chết,
chết, chết, chết, và chỉ còn nỗi sợ hãi――――
Nếu phải nói thẳng, Elsa đã phát điên.
Bởi vì cô đã nhớ lại.
Một ký ức từng đánh thức cô khỏi giấc ngủ.
Một điều mà đáng ra phải mãi mãi bị chôn vùi nơi tận sâu trong trái tim.
Nhưng nó đã trỗi dậy — đúng vào lúc cô đứng trước địa ngục hiện hình đó, nơi vùng đất xa lạ kia.
Elsa không thể tự ngăn lại nó được nữa, mọi chuyện đã vượt quá giới hạn.
Cô không muốn chứng kiến thứ đó lần nữa.
Cô không muốn nhớ lại. Cái chết.
Mất mát.
Bi kịch của việc mất đi người thân yêu — điều đó đã từng xảy ra quanh cô.
Cô đã ước nguyện.
Cô đã cầu xin.
Đến mức tưởng chừng như khao khát cháy bỏng.
Và rồi, Chén Thánh — đang ngủ yên nơi viễn Đông — đáp lại Elsa.
Bằng hình dạng của Lệnh Chú xuất hiện trên ngực phải của cô.
Với điều ước của cô, lúc này. Với khát vọng của cô.
Elsa phục tùng Chén Thánh.
Cô đứng lên như một người bạn đồng hành của chính khát vọng, như ánh sáng cho điều ước của mình.
Là một Pháp sư, dù là con chính tông trong một gia tộc đang suy tàn, nhưng không thể tự gọi mình là quý tộc, cô đã tuyên bố tham gia Cuộc Chiến Chén Thánh — nghi lễ ma thuật quy mô lớn có liên quan đến Tháp Đồng Hồ, trung tâm của thế giới ma thuật ――――
Cô đã dùng mọi cách có thể để tìm được dị vật triệu hồi một anh hùng vĩ đại từ huyền thoại Tây Á,
và lấy ra Ma cụ quý giá từng bị chôn vùi cùng sự suy tàn của dòng họ cô.
Cô — gần gũi với cha mẹ như một con người hơn là như một pháp sư,
phản bội họ, những người đã nuôi cô bằng tình yêu thương tỉ mỉ,
và dốc hết mọi khả năng để tạo ra vũ khí bằng khoa học hiện đại — thứ không còn là bí thuật cần né tránh.
Súng.
Lựu đạn.
Những thứ như vậy.
Chỉ là, để thực hiện điều ước mãnh liệt nhất của cô.
Vì cô đã tận mắt chứng kiến địa ngục ấy, một ký ức hằn sâu không thể quên――――
và để xóa bỏ vết thương tinh thần vẫn còn nhức nhối trong cô.
Và rồi, cô đã triệu hồi được anh ta. Sức mạnh lớn nhất của cô.
Một sinh thể là hiện thân của truyền thuyết.
Anh chính là con át chủ bài của cô trong Cuộc Chiến Chén Thánh.
Cô đã hoàn thành việc triệu hồi Servant trường phái Archer.
Anh ta――――
Phải rồi, anh ta — một Anh Linh không còn là con người,
vượt xa những gì cô từng tưởng tượng trước đó.
Elsa vô cùng bất ngờ.
Tuy nhiên, cô cũng cảm thấy vui mừng.
Cô đã tìm thấy sự khuây khỏa và bình yên từ sự hiện diện của Archer, khi đối mặt với anh một cách trực diện, với tư cách là một con người, là một người phụ nữ — dành cho chính bản thân cô, người đang dần trở thành một cỗ máy vô cảm chỉ biết theo đuổi điều ước.
Anh ta thẳng thắn một cách kỳ lạ, và giữa họ, dường như đã hình thành một mối quan hệ có thể trò chuyện một cách thoải mái.
Tuy nhiên.
Tuy nhiên, kỹ năng “Thấu Thị” (Clairvoyance) của anh ta là hạng A.
Đôi mắt đen ấy, có thể nhìn thấu cả cái tôi đang ẩn giấu sau nụ cười của cô, và cả những vết thương lòng sâu kín đến mức không thể kiểm soát được.
Những vết thương ấy.
Những sang chấn tâm lý.
Chỉ đơn giản như thế, quá dễ dàng, đến mức khiến cô đào sâu, khoét sạch, rồi phá hủy hoàn toàn bản ngã từng được gọi là Elsa Saijou trong tim mình.
****
――――Đó là lý do vì sao, cô, đã làm như thế.
Đã 5 ngày trôi qua kể từ trận khai mạc giữa Archer và Lancer trong Cuộc Chiến Chén Thánh.
Ba ngày trước trận đánh quyết định tại ngôi đền phía trên vịnh Tokyo.
Buổi chiều tại núi Okutama.
Elsa một mình chờ đợi khoảnh khắc quyết định.
Lý do cô đến ngọn núi lạnh giá vào mùa đông chỉ có một.
Ngay từ khi Cuộc Chiến Chén Thánh bắt đầu, qua những kênh liên lạc bên ngoài, cô đã nắm được thông tin gần như chính xác rằng có một gia tộc pháp sư đang lập căn cứ ở đâu đó tại núi Okutama.
Nếu trong gia tộc đó — nói cách khác là gia tộc Isemi — tồn tại một Master có Lệnh Chú, Elsa sẽ ngay lập tức đưa ra phán đoán, và cùng Archer tiến hành tấn công căn cứ của họ.
Và rồi, chỉ trong vài giờ, cô đã tìm ra một điều bất ngờ. Đó không phải là căn cứ.
Không phải Servant của Isemi, mà là Servant của một Master khác, cũng đang vào núi để tìm kiếm căn cứ của gia tộc Isemi giống như cô.
Và điều kỳ lạ là — kẻ đó lại hoàn toàn đi một mình.
Cô không nhìn thấy bóng dáng Master nào xung quanh cả.
“Tấn công đi, Archer.”
Dãy núi gồ ghề xanh thẫm này là lãnh địa của hắn.
Với một cảm giác “việc này sẽ ổn thôi,” Elsa bước lên phía trước.
“Hiểu rồi. Cô nhớ cẩn thận Master của bên kia đấy.”
“Tất nhiên.”
Cô đã chuẩn bị đầy đủ các pháp cụ tấn công và phòng thủ.
Ngay cả khi phải đối đầu với một trong những pháp sư mạnh nhất của Clock Tower, kẻ mang dấu hiệu chính thống, thì bằng chút may mắn, cô vẫn có thể cầm cự được vài phút.
Tuy không phải hoàn hảo, nhưng Elsa đã thực hiện tất cả các biện pháp trong khả năng của mình.
Chỉ cần sống sót vài phút là đủ để rút lui.
Elsa hiểu rõ bản thân không phải là một đại pháp sư, nhưng cô nghĩ chỉ cần sống sót, là đủ.
Nếu chết đi, thì điều ước ấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Đây là một trong những kế hoạch cô đã quyết định rất chắc chắn, ngay từ lúc mua vé máy bay tới Tokyo.
Việc cô có thể chạy thoát hay không, phụ thuộc vào Master đối phương.
Cô canh chừng và thả ra một pháp thuật hệ phong, chuẩn bị ra tay――――
“…Tôi, muốn dừng Cuộc Chiến Chén Thánh lại.”
Hình ảnh của cậu thiếu niên Tatsumi mang “Ma Nhãn” mà cô từng gặp trên đường đến Akihabara thoáng hiện lên trong tâm trí cô lần nữa,
nhưng cô lắc đầu xua đi.
Cuộc Chiến Chén Thánh không thể dừng lại.
Đó là lý do vì sao cô đang ở đây, để đạt được điều ước của mình.
Cô sẽ không do dự nữa.
Nếu gặp lại cậu ta, cô sẽ giết không chần chừ.
――――Đúng vậy.
Mình, không được phép do dự nữa.
Cô nghĩ như thế.
Nhưng lại do dự trong một khoảnh khắc rất nhỏ.
Ngay lúc đó, Elsa đang tập trung cao độ vào dòng suy nghĩ và ý thức, tập trung vào những cảm xúc sâu kín trong các hành động chiến đấu tuyệt kỹ, vào những điều phải thực hiện khi đã ra quyết định cuối cùng.
Cô có lẽ đã xem nó như là Fate – “Định Mệnh” từ thời điểm này.
Và bắt đầu hành động với tâm thế sẵn sàng chiến đấu.
Bố cục của chiến đấu ma thuật.
Cô đã thi triển ma thuật tăng cường thị lực lên cả hai mắt.
Tuy chẳng thể so được với khả năng “Thấu thị” của Archer — giống như trò chơi trẻ con, nhưng với tình huống hiện tại, như vậy đã là quá đủ.
Servant đối phương vẫn chưa phát hiện sự hiện diện của Archer.
Nếu có một đòn tấn công tầm xa đang chờ sẵn, chắc chắn đối phương sẽ nổ súng tại đây.
Nếu đối phương đang cẩn trọng tiến vào núi, thì tình huống của họ khác hoàn toàn với Elsa và Archer, những kẻ đã xác định rõ ràng mục tiêu đang ẩn náu trên đỉnh núi và đang chủ động truy lùng.
Toàn bộ ý thức của cô giờ đang tập trung vào thị giác.
Tìm kiếm kẻ địch.
Dù có phải đánh đổi điều gì, cô cũng sẽ tìm ra đối phương!
Một phút trôi qua. Hai phút trôi qua.
Archer, người đang ở một vị trí cách cô hơn 3 kilomet, đã khai chiến.
Ngay khoảnh khắc đó, Elsa đã xác định rõ pháp sư là Master của đối phương.
Người kia nhanh hơn cô tưởng.
(Hả? Một cô gái?)
Cô ấy có một vóc dáng cực kỳ nữ tính――――xinh đẹp, dịu dàng.
Thanh khiết, thuần túy.
Cả hai hoàn toàn khác biệt về tuổi tác.
Ngay cả khi Elsa nhìn thấy rằng cô gái ấy trẻ hơn mình rất nhiều, cô vẫn nhận ra sự khác biệt thật rõ rệt.
Cô đang nhìn chằm chằm vào hình bóng của cô gái đang đi bộ.
Cô có thể nghe thấy tiếng cô gái ngân nga một giai điệu nào đó từ xa.
Ánh mắt họ gặp nhau, và ngay khoảnh khắc ấy, một thứ gì đó trong đôi mắt trong suốt ấy,
đã xuyên thấu hoàn toàn, làm phép cường hóa thị giác của Elsa bị vỡ vụn.
Thay vào đó…
Có một thứ gì đó cưỡng chế trỗi dậy trong tầm nhìn của cô. Là Luca
Luca: “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”
Ngày hôm đó, khi hai mẹ con đang nắm tay nhau trở về nhà, sau khi đến đón ở trung tâm giữ trẻ không thuộc quản lý nhà nước.
Luca: “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”
Ngày hôm đó, khi cô thấy bóng dáng con trai mình thật đẹp, vừa cười vừa chạy chơi với quả bóng đá trong tay, có vẻ rất vui.
Luca: “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”
Ngày hôm đó, khi cậu bé thốt ra câu nói ấy, dù cơ thể đứa trẻ là đang đau đớn đến cùng cực, vẫn gắng lên tiếng gọi cô.

“A……”
Nụ cười mà lẽ ra đã bị giấu kín tận sâu trong trái tim cô.
Cô đã nhớ lại cái ngày mà mình chứng kiến địa ngục –
nhưng, điều thực sự cô không được phép nhớ đến giữa cuộc chiến Chén Thánh này chính là người quan trọng nhất đời cô.
Người bạn đồng hành cô yêu thương. Đứa con ấy.
Không đời nào cô có thể quên được nó.
Đứa con mà cô yêu thương hơn bất kỳ ai khác.
Dù ký ức đó là một vết sẹo khắc sâu trong tim, cô cũng chẳng thể quên được.
Mama, con yêu mẹ.
Con yêu nụ cười của mẹ.
Đứa con ấy, người đã ra đi khi chỉ mới 5 tuổi.
“A, a…… A…… Luca……”
Vết sẹo trong tim cô.
Chính là nguyện ước của cô, là nguồn gốc của khát vọng trong cô.
Là đứa con trai mà cô đã mất vào một ngày xa xưa.
Hình bóng của tình yêu mà cô không thể giữ lấy.
Đó là lý do vì sao cô không thể chịu nổi khi chứng kiến cảnh địa ngục ở đất nước kia.
Và rồi cô ước nguyện.
Cô cầu xin.
Làm ơn, làm ơn, hãy cứu tất cả những đứa trẻ và những người mẹ ngoài kia!
“Luca――――!”
Đúng vậy, đó không nghi ngờ gì nữa là một vết sẹo.
Là một lỗ hổng không thể lấp đầy.
Và thế là, lần này――――Elsa đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng.
Nhận thức của cô bị bóp méo, tất cả suy nghĩ và ý thức bị xoay vặn,
cô bị cuốn lấy bởi một thứ gì đó giản đơn nhưng đầy chân thật, thứ mà có lẽ chỉ là ảo ảnh, nhưng lại giống như cơn điên loạn.
Cô gái xinh đẹp, người đang bước đi tựa như đang múa ngay trước tầm mắt cô, chính là nguyên nhân,
vì đã sử dụng một loại năng lực nào đó lên Elsa.
Dù gì đi nữa――――
Cuộc Chiến Chén Thánh của Elsa, đã kết thúc tại đây.
Ngay trước mặt cô bé ấy, kẻ địch là một Master, Elsa đã nghĩ như vậy:
“Ah… sao chuyện lại thành ra thế này?”
Cô bé đó… nhất định là một đứa trẻ từng được yêu thương,
nhưng lại vô tình bị cuốn vào cuộc chiến này.
Và…
――――Tôi xin lỗi.
Archer.
Tôi… xin lỗi. Tôi――――
Trong khoảnh khắc cuối cùng khi còn lại một chút ý thức tỉnh táo,
cô khóc, tựa lưng vào một thân cây mảnh khảnh.
Khi những giọt nước mắt lặng lẽ rơi khỏi đôi mắt lục bảo của cô――――
Người phụ nữ tên Elsa Saijou, vào giây phút đó, đã rơi vào tay của một con quỷ mang hình hài của một bé gái.