Vol 4 – Chương 5: Anh linh bi tráng cuối cùng cũng chạm tới ngọn thương của nàng
Fate/Prototype: Fragments of Sky Silver Vol 4 – Dear My Hero – Người hùng yêu quý của tôi
Tác giả: Hikaru Sakurai
Minh họa: Nakahara
Chương 5: Anh linh bi tráng cuối cùng cũng chạm tới ngọn thương của nàng
―――――Ở tận sâu trong cơn điên loạn cuộn trào như cái nóng thiêu đốt.
―――――Phần tàn dư khiêm tốn còn sót lại của ý thức tôi, một cách tự động, đã hồi sinh một mảnh ký ức đã ghi lại.
Đó là ký ức về ngọn lửa.
Còn có những thứ khác — không thể diễn tả thành lời.
Bởi vì đó chính là khởi đầu và kết thúc của bản thể mang tên tôi — Brynhildr — nằm giữa biển lửa ấy.
Dù lúc nào tôi cũng có cảm giác mình bị giam giữ, trói buộc và trừng phạt, nhưng thực chất, vào khoảnh khắc đó, tôi đang tan chảy từ tận bên trong, bùng cháy dữ dội — tôi nghĩ đó chính là những giây phút cuối cùng khi tôi nhận ra mọi thứ đang bị thiêu rụi.
Ít nhất, khi vừa thức tỉnh, tôi vẫn chưa hiểu được một điều:
Tôi — người vẫn không ngừng đưa vô số linh hồn đến với Ragnarok, dẫn họ vào đại sảnh cao quý, đôi khi ban tặng chiến thắng cho họ, vẫn luôn là một trong những Valkyrie phục vụ chư thần từ thuở xa xưa — cuộc đời của tôi, đã thay đổi vào thời khắc đó.
Không — nói đúng hơn là tôi đã thay đổi.
Tôi đã đứng về phía chàng chiến binh trẻ Agnar ở đất Goths, đánh bại Hjalmgunnar — kẻ già cỗi lẽ ra phải được thần Odin ban chiến thắng. Cha tôi — vị Thần tối cao — đã điềm tĩnh xử lý sự phản bội ấy.
Ngài cướp đi nhiều phần thần tính của tôi, giáng lên tôi “cổ ngữ trừng phạt” nhợt nhạt — đặt tôi vào trạng thái treo lơ lửng giữa sự sống và cái chết — trong một vòng lửa thiêng bốc cao tận trời, tại đỉnh núi Hindarfjall — một hang động phi nhân đầy quỷ khí.
Tôi bị giam cầm trong “Vòng lửa vĩnh hằng”, nơi lửa cháy mãi không tắt.
Hiệu ứng chết giả do cổ ngữ trừng phạt mang lại là tuyệt đối.
Tôi đã ngủ.
Giữa ngọn lửa vĩnh hằng bất diệt. Tôi đã chờ đợi.
Chờ đợi một khả năng mong manh — một anh hùng định mệnh, như lời tiên đoán của cha tôi — người sẽ đánh thức tôi dậy và nói với tôi về tình yêu.
Yêu. Một anh hùng.
A, tôi đã tự nhủ rằng những điều như thế sẽ không bao giờ đến với mình.
Trong ngọn lửa nơi không ai được phép bước vào, tôi đã hiểu ra rằng mình chỉ có thể tiếp tục nằm bất động như một xác chết cho đến khi thế giới sụp đổ dưới cơn thịnh nộ của Fenrir và Surt.
Nhưng rồi—
Người đó đã đến.
Con của Hjordis — con gái vua Eylimi — và Sigmund, quốc vương xứ Frakkland.
Với sức mạnh và trí tuệ vượt trội, chàng được xem là anh hùng vô song, vượt lên trên tất cả những người anh em khác — người được mọi dân tộc, kể cả những bậc thầy về ma thuật, ca ngợi là “vị vua trong số các chiến binh cao quý”.
Một kiếm sĩ đã tự tay phục hồi thanh kiếm bị nguyền rủa Gram mà cha mình — vua Sigmund — từng lấy được từ cây Barnstokkr.
Một con người đã trở thành bạn đồng hành vĩnh cửu với Grani, hậu duệ của Sleipnir.
Một chiến binh đã trả thù cho cha mình, vua Sigmund, bằng cách đánh bại đạo quân của vua Hunding.
Một anh hùng đã đánh bại Fafnir tham lam và sáng rực tại Gnitaheidr mà không chút nao núng.
Một kẻ đã ăn trái tim rồng, đạt được trí tuệ của các vị thần và sức mạnh vô địch.
Một con người không còn thuộc về thế giới trần tục.
Một người luôn hiên ngang đứng vững, không bao giờ quay lưng lại với kẻ thù, không tiếc vàng bạc, nghiêm khắc với bản thân hơn bất cứ ai, kiêu hãnh hơn tất thảy những vị vua đời trước.
Và — người đã chìa tay ra với tôi, với dũng khí quá đỗi vĩ đại.
―――― Sigurd.
Anh hùng duy nhất của tôi.
Người đã đến “Vòng lửa vĩnh hằng” dù biết rõ tất cả.
Không hề do dự, người đã vượt lên đỉnh Hindarfjall, lập tức xuyên thủng bức tường tạo nên từ những tấm khiên của chư thần để tiến vào điện đường.
Tôi vẫn còn nhớ.
A, dù có chìm vào giấc ngủ chết chóc mà cha tôi đã mang lại, tôi vẫn nhớ rõ…
Cho đến tận bây giờ. Cho đến tận bây giờ.
Tôi vẫn thấy rõ ánh nhìn quả cảm của người.
Nằm giữa ngọn lửa bùng cháy trong đại sảnh, tôi — kẻ đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng…
Chiếc giáp mithril ôm sát lấy cơ thể này, người đã hiểu rõ ý nghĩa của nó trong khoảnh khắc ấy.
Người đã vung thanh kiếm bị nguyền rủa ấy. Và người đã chém tôi.
Không một chút do dự, với khí lạnh như băng tỏa ra, người đã vung kiếm…
Người đã khéo léo chém đứt không chỉ những xiềng xích vô hình trói buộc thân xác này, mà cả bộ giáp mithril đã thấm đẫm cổ ngữ trừng phạt, biến thành lời nguyền cuối cùng từ chư thần.
Trong khoảnh khắc — không có sự căng thẳng hay nôn nóng — chàng đã chém đứt bộ giáp mithril.
Đó là một chiến công vĩ đại mà sức mạnh và kỹ năng của con người bình thường không thể nào đạt được.
Ngay sau đó, tôi tỉnh giấc.
Không khí, hơi nóng, sự tinh khiết, cặn lắng — tôi lần đầu tiên cảm nhận được bao điều do lửa và băng mang lại trong thân thể này――――
Tôi không còn là một Valkyrie nữa.
Tôi đã hoàn toàn biến đổi thành một con người với một thân xác hoàn mỹ.
Khi đang phơi bày hình thể chưa thuần, tôi mở mắt ra — và lần đầu tiên, nhìn thấy người ấy bằng đôi mắt này như một thực thể thực sự.
“Ta đã mơ thấy ngươi trong giấc ngủ… Đội chiếc mũ chiến bất khả xâm phạm của Fafnir, mang thanh Gram — kiếm diệt long — trong tay, lĩnh hội được trí tuệ và sức mạnh vô song từ trái tim rồng… Ngươi đã đến nơi bị nguyền rủa này.
Con của vua Sigmund … ngươi là Sigurd, phải không?”
Tôi đã nói như vậy.
Không phải là lời tiên tri từ miệng con gái của thần linh,
Mà là khoảnh khắc đầu tiên khi tôi tự mình cất tiếng, run rẩy nơi cổ họng, thốt nên bằng chính lưỡi của mình.
“Tại sao?” — Lancer hỏi.
“Ngươi phải biết rồi chứ. Nếu tình cờ gặp ta, thì chỉ có một tương lai diệt vong đang chờ đợi…”
Sigurd trả lời: “Phải. Ta đã nghe lời tiên tri đó từ vua Gripir.”
“Vậy thì, tại sao?”
“Trên con đường ta đi, tình yêu là không cần thiết. Cảm xúc là vô ích. Ta sẽ tiếp tục cho đến khi hoàn thành những gì cần phải làm.”
Chàng nói gì vậy, thật lòng mà nói — tôi không thể hiểu được.
Người đàn ông có dung mạo như tượng băng khắc tạc.
Hay đúng hơn là — một hiệp sĩ với biểu cảm điềm tĩnh, như một con quỷ được sinh ra từ băng giá vĩnh cửu.
Giọng điệu dứt khoát đó — giống Hjordis hay vua Sigmund? Hay giống người thầy rèn kiếm, Dvergr Regin — chiến lược gia nham hiểm hơn cả cha mẹ chàng? Tôi mơ hồ nghĩ rằng hình hài và khí chất của chàng là thứ được truyền lại từ một tổ tiên rất xa xưa. Khi nghĩ vậy, tôi nhìn vào đôi mắt ngay thẳng ấy. Và bị cuốn hút.
Dáng đứng đường hoàng của chàng — không một chút run rẩy — đối diện tôi, thân thể tôi lúc ấy còn đang trần trụi.
Trước cơ thể Valkyrie vốn được cho là luôn khiến các anh hùng bị thu hút,
Tôi chẳng thấy chút xúc cảm nào từ chàng — linh hồn cứng rắn ấy, cất nên những lời đầy lý trí… tuy không mấy dịu dàng, thậm chí hơi thô lỗ, nhưng sắc thái trong đôi mắt dịu dàng của chàng lại giống như một món quà được trao đi để thể hiện lòng biết ơn.
Một lúc sau, tôi lại mở miệng hỏi chàng.
Tôi tự hỏi liệu đó chỉ là một khoảnh khắc sau, hay đã kéo dài cả một đêm.
“Vậy là… ngươi chống lại lời tiên tri. Dù đã cứu ta, ngươi cũng sẽ không yêu ta.”
Đó là theo lời tiên tri của vua Gripir — nhà hiền triết, con trai của Eylimi — em trai của Hjordis.
Rằng Sigurd sẽ đánh thức nữ chiến binh đang ngủ say trên ngọn núi.
Hai người sẽ yêu nhau, và biết thế nào là tình yêu.
Nữ chiến binh sẽ truyền dạy cho Sigurd kiến thức và những cổ ngữ.
Nhưng rồi chính nữ chiến binh ấy — tức là tôi, Brynhildr — sẽ cướp đi tất cả mọi thứ từ Sigurd vào một ngày nào đó.
Nếu tóm tắt lại lời tiên tri ấy, thì là như vậy.
Chi tiết thì được nói bằng sự tỉ mỉ đến mức đáng kinh ngạc.
Những chiến công rực rỡ sẽ tan biến như giọt sương chỉ vì chúng tôi tình cờ gặp nhau.
Và nếu chúng tôi đi đến hồi kết bi thương đẫm máu, chàng sẽ hiểu được tất cả.
Vậy mà, chàng vẫn xuất hiện trong “Vòng lửa vĩnh hằng” này… A, tôi hiểu rồi.
Chàng đã quyết định sẽ không yêu tôi――――Nếu vậy, thì…
Cách hành xử kiêu hãnh ấy là điều tất yếu.
“Ta mừng lắm.” — Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Và cùng lúc đó, nước mắt dâng lên trong mắt tôi — như một thiếu nữ trần tục vừa tan vỡ trái tim sau khi chia tay người mình yêu.
Người anh hùng này đã cứu tôi — nhưng lại không thể yêu tôi.
Không phải là tôi kỳ vọng điều gì cả,
Mà là, dù đã hiểu rằng việc chúng tôi gặp nhau sẽ dẫn đến hàng loạt tai ương, thì sự thật ấy, được nói ra ngay trước mắt tôi, bằng lời: “Ta sẽ không yêu nàng.”
Phải chăng tôi đang thảm hại khát khao sự tồn tại của người đàn ông ấy dù chính chàng đang kìm nén bản thân?
Hay chỉ với một ánh nhìn, chúng tôi đã… phải lòng nhau?
Đó là khoảnh khắc tôi tự hỏi chính mình. Và rồi chàng Sigurd nói:
“Ta đồng ý. Chúng ta nên chống lại lời tiên tri của nhà hiền triết. Dù ta đã cứu nữ chiến binh khỏi ngọn lửa vĩnh hằng ấy, ta tin rằng ta không thể yêu nàng. Nhưng――――”
Người vẫn đang nhìn tôi.
Người đưa bàn tay phải ra về phía tôi.
“Ta có thể nói… đó là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Biểu cảm lạnh lùng như băng của chàng — thứ mà tôi từng nghĩ còn cứng hơn cả bộ giáp mithril của mình.
Lúc đó…
Nó đã trở thành một thứ hoàn toàn khác.
―――― Chỉ với một nụ cười.
Chàng đã đâm xuyên qua trái tim tôi, Sigurd.
Chúng tôi đã yêu nhau.
Chàng tiếp tục chiến đấu — chưa từng biết đến tình yêu của mẹ, chưa từng cảm nhận tình thương của cha, cũng chẳng từng được thấu hiểu bởi các vị thần.
Còn tôi, là một kẻ chỉ hành xử như một cỗ máy, chạy theo ý muốn của Chúa Trời.
Chúng tôi, những kẻ chưa từng biết yêu, đã biết yêu là gì từ chính nơi đây.
Giống như thể… tôi cảm nhận rằng màu sắc của thế giới đã thay đổi.
Mọi thứ, kể từ khoảnh khắc ấy ――――
Tôi như mê mải trong ảo giác rằng thời gian đang quay ngược, và sự tạo dựng của vạn vật đang bắt đầu.
Tiếng chim hót báo hiệu bình minh,
Nai mẹ rúc vào bên con,
Cây cối vươn mình mạnh mẽ đơm hoa kết trái,
Những đóa hoa nở rộ trong ngày xuân,
Dòng nước tan băng chảy trôi,
Lưỡi kiếm trong tay những chiến binh,
Những người phụ nữ ngóng đợi chồng con trở về,
Thép được tôi luyện giữa lò lửa đỏ rực,
Mặt trời lên cao, bầu trời đêm rực rỡ những vì sao……
Mọi thứ như đang xây đắp nên một điều gì đó mà tôi đã bắt đầu hiểu.
Chàng bảo rằng tôi đang cường điệu hóa quá mức.
Nhưng tôi nhìn thẳng vào chàng với ánh mắt nghiêm túc như muốn nói rằng: “Không phải vậy đâu.”
Vòng lửa vĩnh hằng đã biến mất,
Biến thành một nơi hẹn hò linh thiêng mà không ai khác có thể chạm tới.
Tôi đã kể cho chàng tất cả những gì tôi biết — kể cả cổ ngữ khởi nguyên,
Và rồi chàng đã khiến trái tim tôi tan vỡ, như thể tôi đã sống quá lâu và không thể thoát khỏi định mệnh bi thảm đẫm máu sẽ đến sau này.
Chúng tôi cùng nhau săn thú trên núi vào buổi sáng,
Làm thầy dạy học vào buổi chiều,
Buổi tối thì ăn thịt và uống rượu bên nhau,
Chìm đắm trong sự ngọt ngào của nhau và nói rằng: “Tất cả những điều này là cần thiết.”
Tôi đã yêu điên cuồng, yêu đến mức mất trí.
Đó là bước trưởng thành của tôi trong kiếp làm người, là sự sai lệch định mệnh trong tư cách một Valkyrie.
Chàng đã cho tôi tất cả.
Chàng đã dạy tôi — một kẻ chưa từng trải qua cảm xúc làm người, như một đứa trẻ mới sinh — rất nhiều hình thức của tình yêu.
Và rồi ――――
Chúng tôi đã không kết hôn.
Tuần trăng mật cũng chẳng kéo dài bao lâu.
Chàng – người đã rời núi để tiếp tục hành trình của một anh hùng – cuối cùng đã ――――
Hoàn toàn quên mất tôi.
Bằng sức mạnh của một loại ma dược đáng sợ, ghê tởm, bi thương và đầy khiếp hãi,
Người đã kết hôn với một người phụ nữ không phải là tôi.
Người phụ nữ đó dùng mưu mẹo của mình, để gả tôi cho một người đàn ông khác – Gunnar, kẻ không phải là chàng.
Tôi ghét điều đó.
Ghét.
Ghét.
Dừng lại đi!
Tôi không muốn nhớ lại nữa.
Ngày hôm đó, vào khoảnh khắc ấy, chàng đã nói với tôi – kẻ đang khóc trước mặt người – bằng một giọng nói lạnh như băng, rằng người đã quay trở lại bên cạnh tôi.
Người vẫn trong hình dạng Gunnar, do hiệu lực của cổ ngữ mà chính ta đã dạy người.
Sigurd: “Hãy nghe tiếng nói của ta, trinh nữ Brynhildr. Hãy chấp nhận lời cầu hôn của ta.”
Người không hiểu vì sao tôi khóc.
Bởi vì, người đã hoàn toàn quên mất tất cả.
Nhưng tôi thì không.
Tôi nhớ tất cả những ngày tháng tình yêu giữa chúng ta.
Và dù người có thay đổi hình dạng bằng ma thuật, thì với ta, Sigurd chỉ có một mà thôi.
Tôi nghĩ rằng hành động đầy đau đớn – cái hành động thay cho lời cầu hôn đó – là một lần nữa, người đã dùng thân xác của mình để nói với tôi rằng người vẫn còn yêu tôi.
Không, không phải vậy.
Người đã biết rõ rằng mình không thể kết hôn với tôi, nên ――
Người tin rằng mình không có quyền chối bỏ định mệnh nghiệt ngã này.
Tôi gật đầu.
“Ta đã đón nhận lời của chàng. Nhưng…”
Tôi chỉ chấp nhận hôn ước nếu tôi thua trong một trận đấu bằng kiếm.
Những lời còn lại đều chỉ là ngụy biện.
Làm sao tôi có thể thắng được người – kẻ diệt long, hậu duệ của thần, người mang trong mình mọi kỹ năng chiến đấu mà thân thể tôi có thể dạy?
Không có lý do gì để tôi chiến thắng.
Tôi đã bị đánh bại bởi người – kẻ tiếp tục giả dạng Gunnar –
Và sau đó, hôn lễ của tôi với tên hèn nhát Gunnar được cử hành.
Aahh, lại là định mệnh được báo trước.
Lại là bi kịch đẫm máu của chúng ta ――――
Không, tôi đã không làm gì khác ngoài việc cam chịu trước sự xuất hiện của bi kịch ấy.
Giống như các vị thần đất và những gã khổng lồ – không thể tránh khỏi trận chiến cuối cùng.
―――― Không thể tha thứ được.
Tôi… dẫu cho bất kỳ điều gì…
Dẫu cho bất kỳ điều gì…
Dẫu cho bất kỳ điều gì…
Tình yêu của chàng mà tôi đã mất?
Người phụ nữ khác đã yêu chàng?
Tình yêu của Gunnar dành cho tôi?
Tôi – kẻ đã hóa điên trong cơn thịnh nộ thần thánh – chỉ còn biết căm phẫn đến tận cùng.
Tôi đã giết hắn. Tôi đã giết hắn. Tôi đã giết hắn.
Khi cơn điên bắt đầu, tôi đã chém chàng thành hai nửa.
Dù tôi từng nghĩ rằng nên để cô gái ngây thơ Gudrun làm điều đó, nhưng cuối cùng, chính tôi đã làm.
Bởi vì tôi không biết có ai đó đã can thiệp vào ký ức của người hay không.
Bởi vì tôi không biết liệu kẻ đó có phải là một ác nhân cực kỳ tàn nhẫn hay không.
Tôi đã tiêu diệt tất cả gia đình và thuộc hạ của người vợ ấy.
Dù tôi cố chỉ giết những chiến binh,
Có lẽ… tôi cũng đã ra tay với phụ nữ và trẻ em.
Tôi dựng lại “Vòng lửa vĩnh hằng”, bằng ngọn lửa ma lực trào ra từ tận sâu bên trong cơ thể.
Giữa biển lửa ấy, tôi gào lên như thế này, đâm thanh kiếm vào chính bản thân mình.
Lancer:
“Người đàn ông mà tôi yêu chỉ có Sigurd.
Ngoài ra thì không ai khác.
Không ai, không ai, không ai, không ai…
Không ai xứng đáng chạm vào thân thể tôi ngoài chàng.”
―――― Trong khi những giọt lệ đỏ như máu tuôn rơi.
―――― Tôi khởi đầu và kết thúc trong ngọn lửa.
Đó là ngọn lửa cháy bùng trong tất cả con người tôi.

*****
Servant, nói cách khác, là những anh hùng được nhắc đến trong truyền thuyết dân gian, thần thoại và các huyền thoại.
Bạn có thể phần nào đoán trước được người nào sẽ triệu hồi được họ, tùy theo bản chất của từng người.
Tuy nhiên, các Master phải hết sức cẩn thận. Quả thực là vậy ――――
Liệu bao nhiêu phần trong thần thoại của họ là sự thật?
Trong rất nhiều trường hợp, không chỉ có một câu chuyện kể về anh hùng đó.
Thường thì, dù tổng thể là giống nhau, nhưng vẫn tồn tại vô số dị bản với những chi tiết khác biệt.
Lý thuyết phổ biến cho rằng, những dị bản đó là những quan điểm khác nhau, kể lại những mặt hoàn toàn khác của cùng một con người.
Và, không có giới hạn cho những ghi chép có thể không hoàn toàn đúng sự thật ấy.
Trong nhiều trường hợp, Servant sẽ trải nghiệm quá khứ của mình như chính những truyền thuyết về họ.
Họ được ở trong một cõi gọi là Anh Linh Tọa,
Nhưng, theo một nghĩa nào đó, cũng có thể cho rằng sự tồn tại của họ bị đóng băng tại đúng thời điểm ngay sau khi họ qua đời khi còn là con người.
Việc tìm hiểu về quá khứ của một Anh Linh thông qua truyền thuyết của họ là điều hiệu quả để nắm bắt tính cách của họ.
Nhưng, điều đó không bao giờ là tuyệt đối.
Có rất nhiều trường hợp mà những câu chuyện được kể lại như hào hùng và huy hoàng thực chất lại là bi kịch đối với chính con người thật của họ.
Và ngược lại, cũng có khi những câu chuyện u tối lại giấu đi một sự cao đẹp.
Hơn thế nữa, vẫn còn một ngoại lệ đặc biệt.
Đó là việc những anh linh được hình thành trực tiếp từ thần thoại cũng có thể tồn tại.
Bạn có thể hình dung họ như một dạng Huyễn Tưởng Chủng.
Nếu như ngoại lệ đó được chứng thực rõ ràng, thì chúng ta phải đối mặt với một giả thuyết:
Liệu rằng thần thoại có phải là những ghi chép không hoàn chỉnh nhằm giúp con người thấy được một thoáng của Thời đại của các vị thần?
Hay chỉ là quá khứ được bịa dựng bởi hậu thế, nhìn ngược về thời kỳ đó từ một điểm thời gian cụ thể?
Không thể nói rằng không có cách nào để chứng minh giả thuyết đó.
Bởi lẽ, chúng ta không bao giờ có thể tự do điều khiển không gian và thời gian.
(Trích từ một cuốn sổ tay cũ)
*****
Người đàn ông ――――
Nigel Sayward hiểu rằng hắn không còn nhiều thời gian nữa.
Hoặc phải nói rằng, hắn đang nắm bắt chính xác tình hình.
Thời điểm là nửa đêm.
Thời tiết thì quang đãng.
Dưới bầu trời Tokyo – nơi những vì sao vừa bắt đầu lộ diện, tựa như cơn mưa mới qua –
Nigel đứng bất động trên mái của một tòa nhà dân cư năm tầng gần ga JR Akihabara, thuộc khu Chiyoda trong nội đô Tokyo.
Hắn đang đợi một sự kiện định mệnh, có thể nói là mang tính “chung cuộc”.
Và trong lúc đó, hắn lặng lẽ và sâu sắc suy tư.
Hắn đang sắp xếp lại những suy nghĩ trong tâm trí về những gì vừa xảy ra trên mái nhà này.
Về Lancer – Brynhildr, người từng nằm dưới sự điều khiển của hắn.
Hay là cô ấy đã mất kiểm soát?
Dù cô ta đã phá vỡ khế ước Master – Servant bằng cách lợi dụng kiến thức về Lệnh Chú và liên kết giữa Master với Servant,
Nhưng nếu xét đến việc hắn không bị chẻ đôi bởi thanh thương mythril – bảo khí của cô, thì liệu có thể gọi hành vi ấy là một cuộc nổi loạn?
Dù đã dùng “Con mắt của Master” để xem qua thông số của Servant,
hắn không thấy dấu hiệu của các Kỹ năng kiểm soát tâm trí – Mind System Skill như Rối loạn Tinh thần (Mental Pollution) hay Cuồng hóa (Mad Enhancement) được kích hoạt.
Cũng không có cảnh báo nào về trạng thái bất thường.
Nhưng, mọi thứ đã hoàn toàn sụp đổ.
Cái tôi của cô ấy.
Vết nứt đã tan vỡ. Nhận thức của cô.
Trong một làn sương mờ vô định.
Cảm xúc của cô vẫn tiếp tục cháy sáng – mãnh liệt – không điểm dừng.
Bởi vì chính hắn là người từng nghiên cứu về chức năng tâm lý của con người, nên hắn hiểu rõ.
Phần cốt lõi hình thành nên nhân cách “Lancer” của cô ấy, vào thời điểm đó, đã bi thương mà tan rã.
Những kẻ không thể nắm rõ cách vận hành Cuộc Chiến Chén Thánh cùng với các kỹ năng về tâm trí, sẽ không thể nhận ra rằng những biến đổi nơi Lancer và sự tan vỡ nhân cách của cô ấy không phải nhất thời.
Nó là vĩnh viễn.
Tóm lại, Nigel đã đánh giá sai mức độ ảnh hưởng.
Cụ thể là từ loại thuốc kỳ diệu mà hắn kỳ vọng sẽ chạm đến ranh giới của tâm trí bất diệt.
Lời nói của hắn.
Mệnh lệnh của hắn.
Đây là hậu quả của một tính toán sai? Hay một lỗi lý thuyết? Không.
Hắn đã thực hiện hàng loạt giả lập, đã tính toán lại hàng trăm lần trong khoảng thời gian ngắn này, từ lúc Lancer biến mất cho đến hiện tại.
Tất cả chỉ để xác nhận lại rằng các phương trình và lý thuyết của hắn vẫn hoàn hảo.
Ít nhất thì, mọi vấn đề không đến từ phương diện pháp thuật.
Vậy thì, tại sao?
Liệu tình huống này chỉ là một tai nạn ngẫu nhiên?
Hắn từng cho rằng đó là thành quả rực rỡ của việc điều khiển tâm trí,
rằng cô ấy, Brynhildr, vẫn ở trong vòng kiểm soát dù có nổi loạn hoàn toàn.
Hay đó là khát khao bị kìm nén của “con đàn bà ngốc nghếch” ấy, người đã phát điên vì không thể chịu nổi mưu kế của hắn?
Có nghi vấn.
Hắn có sự hoài nghi.
Không phải là vấn đề hắn có phải mục tiêu hay không.
Trong lúc đó, hắn lấy từ trong túi áo khoác ra một điếu thuốc và ngậm nó trên môi ――――
Hắn quẹt diêm châm lửa.
Hắn không dùng ma thuật.
Dù hắn có nắm được một phần cơ bản của ma thuật nguyên tố,
nhưng hắn quyết định không sử dụng trừ khi thật cần thiết.
So với các nguyên tố khác, hệ hỏa mang theo hiệu ứng phụ quá mạnh,
và điều này không liên quan đến sở thích hay sở ghét.
Vì Nigel Sayward không có bất kỳ cảm xúc yêu – ghét nào cả.
Nigel: “……”
Hơi thở xám tro của hắn hòa tan vào bầu trời đêm.
Với từng tiếng “àh”, một ánh lửa nhỏ hiện lên trên nóc tòa nhà – ánh lửa từ điếu thuốc.
Điếu thuốc dần biến thành tro khi hắn nhả khói.
Cảnh tượng đó, bằng cách nào đó, lại phản chiếu đúng với tình trạng hiện tại của Lancer.
Phù văn khởi nguyên (origin rune) mà Lancer/Brynhildr sử dụng, đã bắt đầu bộc lộ rõ bằng cách giới hạn việc sử dụng Bảo Khí thứ hai của cô – thứ mang khả năng hủy diệt diện rộng.
Nó tạm thời cường hóa khả năng dùng ma thuật rune sẵn có của cô, nhưng thực tế thì, sức mạnh ấy lớn đến mức có thể được xem là Bảo Khí thứ ba của cô.
Bằng cách sử dụng phù văn khởi nguyên (origin rune), bạn có thể siêu việt hóa một tồn tại cấp cao – một á thần đích thực.
Điều đó, hẳn nhiên, cũng giống như khi giải phóng Bảo Khí.
Cả sức mạnh. Cả cái giá phải trả.
“………Không đời nào cô có thể điều khiển được sức mạnh khổng lồ đó, chỉ với lượng ma lực mà tôi cung cấp.”
Nigel lẩm bẩm, vừa nhả ra một làn khói tro xám nhạt.
Đó là kết luận mà hắn đã đạt tới vài phút trước.
Là những giả thuyết về kết quả mà hắn gần như chắc chắn đã đúng.
Brynhildr – khi cô ấy sử dụng sức mạnh thật sự của mình – chắc chắn đang bùng cháy với ngọn lửa tình yêu, nhưng đó chẳng là gì ngoài ngọn lửa chết chóc, ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục cháy rực cho đến khi tự thiêu rụi chính mình.
Nguồn năng lượng mà cô dùng để kích hoạt origin rune, rất có thể không gì khác ngoài linh hồn và bản thể cốt lõi của Lancer.
Những chiến công cô có thể thực hiện từ ban đầu, là nhờ vào đặc tính của Chén Lớn – như một cái giá để thực hiện phép màu là được hiện thân dưới dạng Anh Linh, cho phép cô vận dụng sức mạnh cổ xưa từng bị thất truyền từ thời đại xa xăm.
Hắn không thể nghĩ rằng cô đẹp.
Hắn cũng không thể cảm nhận được sự sống hay cái chết từ cô.
Và hắn cũng không thể duy trì sự tồn tại của cô thêm vài giờ nữa.
Não bộ và tâm trí của Nigel Sayward nhận thức đó là sự thật đơn thuần.
Nếu cô ấy cứ cháy sáng như thế, cho đến khi hoàn toàn thiêu rụi ―――
???: “Vậy đó là tình yêu của ông sao?” – Ai đó lẩm bẩm.
Họ đang nói chuyện một mình, nghĩ rằng sẽ chẳng ai ngoài bản thân nghe thấy.
―――― Một cách nhẹ nhàng.
Cùng lúc ấy, một người xuất hiện trên nóc tòa nhà.
Một con người ngọt ngào, thậm chí có thể nói là đáng yêu.
Hiện thân của sự trong sáng và ngây thơ.
Dù cho cơ thể họ là của một pháp sư, người biết rõ sự thật đằng sau những ảo ảnh đã được kết thành hình,
Nigel không thể không liên tưởng đến một yêu tinh (fairy) trong tâm trí mình.
Không phải Gaia – sinh mệnh hiện thân từ sự chạm khẽ của tinh tú, như trong những câu chuyện cổ tích yên ả được viết cho trẻ thơ.
Hiện thực, ảo ảnh và giấc mơ – dù là kẻ am hiểu sự khác biệt hơn bất kỳ ai, hắn vẫn suýt lầm tưởng rằng đó là một ảo tưởng.
Thực thể phù hợp nhất cho sự nhầm lẫn đó, đang hiện ra giữa đêm Tokyo – mỉm cười.
Cô gái nhảy múa trong màn đêm, cả thân thể được ánh sao chúc phúc.
Trong chiếc váy xanh, chỉ có một cô gái duy nhất xuất hiện.
“Sajyou Manaka”
Tên cô tự nhiên thoát ra từ môi hắn, Nigel.
Cô là con gái của dòng họ Sajyou.
Hắn có thông tin về tên và khuôn mặt của cô.
Cô gái này được đồn là sinh ra đã mang thiên phú vượt xa những gì dòng họ vốn có, dù cho gia tộc cô là một dòng pháp sư hắc thuật nổi danh tại Viễn Đông.
Một phần lời đồn cho rằng cô là thiên tài đáng sợ, hành xử như một pháp sư đỉnh cao dù chưa được truyền thừa Ấn Chú gia tộc.
Hắn hiểu ngay.
Thiên bẩm.
Một thiên tài.
Nếu cô không phải là vật chứa tiêu chuẩn, thì hẳn là hiện thân hoàn mỹ của một thiên tài.
Dù bị nhận định là đại diện dòng họ Sajyou, thực tế cô chỉ là con gái, không phải gia chủ.
Tất cả điều này, là định mệnh.
Cô là ứng cử viên vô địch có thiên phú cao nhất trong Cuộc Chiến Chén Thánh đầu tiên tại Tokyo.
Và cũng là người sẽ chạm về con số không, bằng cách tự mình tiêu hao hết thời gian còn lại, bằng cách nhẹ nhàng đẩy chiếc kim đồng hồ bằng những ngón tay trắng muốt.
Các Servant còn lại đến lúc này, ngoài Lancer, là Saber, Caster, và Assassin.
Hắn từng được người quan sát thông báo rằng Master của Caster và Assassin đã bị tiêu diệt.
Vậy có thể nói, cô gái này là Master của Saber?
“Chào anh, Master của Lancer.” – Cô gái lên tiếng.
Hắn đáp lại chỉ bằng làn khói thuốc kéo dài trong khoảng hai giây –
Không phải vì cảnh giác, mà là vì đã đánh mất chính sự tự nhận thức đơn giản trong bản thân.
Tới lúc này, sau cơn thịnh nộ của Lancer, thật khó để xác định liệu cô có còn là một con người thực sự – người đã ký khế ước đúng nghĩa để được gọi là Master hay không.
Mặc dù hắn chỉ còn lại một dấu ấn duy nhất của Master – được khắc vào con mắt, mô phỏng theo đôi cánh thiên thần.
“Chào buổi tối, tiểu thư. Không biết cô đến đây vì chuyện gì, với một kẻ vừa mất Servant như tôi?”
Hắn nói nhẹ nhàng với cô.
Không có hàm ý nào khác trong lời nói ấy.
Hắn xem cô là người sở hữu quyền của một Master, bởi vì trên người cô có khắc Lệnh Chú.
Nếu hắn vẫn là một Master đang cố gắng tiếp tục tiến bước suôn sẻ trong Cuộc Chiến Chén Thánh,
thì không thể nào làm ngơ trước việc cô gái này đang đơn độc, không phòng bị, đứng trên nóc một tòa nhà dân cư như thế này.
Hắn biết rõ tất cả những điều đó…
Nhưng hắn vẫn cứ đứng yên ở đây, không vào trong nhà, cũng không dựng bất kỳ rào chắn bảo vệ nào.
Chỉ là… trong ý nghĩ hắn có vài từ ngữ chính xác, đề cập đến một khía cạnh của sự thật hiển nhiên.
Thù địch. Và sự mất kiểm soát.
Đúng như dự đoán – bởi vì hắn đã đánh mất quyền kiểm soát Lancer.
“Em chỉ muốn xác nhận một điều với anh, một chút thôi.” – Giọng nói của cô gái, tựa như bản nhạc từ thiên đường.
“Tôi tự hỏi đó là điều gì?”
“Anh biết đấy, đúng không? Rằng Chén Thánh – dù là một thiết bị ban điều ước toàn năng – vẫn là một vật phẩm cần nhiều thứ.”
Nếu lúc này hắn nghiêng đầu và hỏi lại cô――――
Hắn thậm chí có thể cảm thấy ảo giác như thể đang gọi món ăn hay món tráng miệng.
Cử chỉ của cô, nét mặt, trạng thái của cô – cô gái ấy quá đỗi đáng yêu.
Không thể nào tin được rằng cô là một pháp sư đã không ngừng nghiên cứu để vượt qua loài người.
À… nếu là một người non tay, hắn có thể đã hành động trước chỉ vì bị rối loạn bởi lời nói và hành động của cô.
Nhưng Nigel không hề gục ngã trước những biểu cảm bình thản mà tàn nhẫn ấy.
Dù bị sốc, kinh ngạc hay bàng hoàng, thì cội nguồn cảm xúc của hắn vẫn là như vậy.
Dù điều đó không ảnh hưởng đến thể xác hắn, nếu hắn không mang gì ngoài nỗi quyến luyến sâu sắc, thì một phản ứng trầm lặng là điều có thể xảy ra.
“…….Chén Thánh Lớn không tự nó hoạt động như một thiết bị ban điều ước toàn năng.
Linh hồn của 7 Anh Linhđược triệu hồi bằng Chén Thánh, sẽ bị đốt cháy như hiện thân của những phép màu, nhờ vào nguồn ma lực khổng lồ trong linh hồn họ.
Và Chén Thánh Lớn tồn tại để cho phép thực hiện điều ước một cách đúng đắn.”
Nói cách khác.
Cuộc Chiến Chén Thánh – thực chất, được vận hành trên một vở kịch lừa dối khổng lồ.
Những anh linh được triệu hồi để chiến đấu như công cụ trong tay các Master, không một ai trong số họ được phép thực hiện điều ước chân thành của chính mình.
Còn những pháp sư ký kết khế ước với họ – nếu tất cả đều có khả năng liên hệ với Giáo Hội Thánh hoặc Hiệp Hội Pháp Sư, thì họ đã là những người đầu tiên biết rõ về hệ thống dối trá này.
Anh LInh không vượt quá sự kiểm soát của con người.
Dù sao họ cũng là hiện thân siêu nhiên, là những huyền thoại được hồi sinh.
Danh hiệu “Servant” cho thấy rõ – họ chỉ là người hầu nổi danh, vật phẩm tiêu hao, là “chất xúc tác” trong nghi lễ pháp thuật phương Đông này – Cuộc Chiến Chén Thánh.
Chính vì thế, một pháp sư đã trở thành Master phải luôn giữ ít nhất một nét của Lệnh Chú cho đến tận cuối cùng.
Vậy thì tại sao――――
“Ừm, đúng rồi đó. Em nghĩ đây là một câu chuyện khá tàn nhẫn – nếu phải thiêu rụi cả 7 Servant.
Và cuối cùng, lại phải dùng Lệnh Chú để ra lệnh cho Servant của mình tự sát, rồi thế là nghi lễ hoàn thành.”
Nigel: “Vốn dĩ Heroic Spirits không phải là những sinh vật thuộc thời đại hiện tại.
Nếu muốn chạm đến Cội Nguồn (Root), thì họ chỉ là vật hi sinh nhỏ nhặt.”
Manaka: “Em không thích… cái cách suy nghĩ đó.”
Đó là một giọng nói tưởng chừng buồn bã.
Cặp lông mày thanh tú của cô cũng mang dáng vẻ được che giấu như chính giọng điệu ấy.
“Dù sao thì, em vẫn cần thu thập thêm một linh hồn Servant nữa để thay thế cho Saber…
Nhưng em đang nghĩ… có lẽ cô ấy đáng giá bằng hai Servant.
Bởi vì Lancer của anh, sẽ cháy rụi hoàn toàn ngay thôi.”
“… Gì cơ?”
Phản ứng đó… đã quá trễ.
Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng…
Hắn bị sốc.
Kinh ngạc.
Và bàng hoàng.
Nigel – kẻ vẫn chưa cảm nhận được rõ ràng những cảm xúc ấy – lại hỏi lại một lần nữa:
“Ý cô là, cô không dùng linh hồn của chính Servant mình, dù hắn là người đã ký khế ước với cô sao?”
“Ừ, đúng vậy.”
Nigel: “Chắc chắn cô cũng có một điều ước cho riêng mình, dù không phải là chạm tới Căn Nguyên. Cô…”
“Bởi vì điều ước của em… là hoàn thành điều ước của Saber.”
“Gì cơ?”
“Vậy đấy.”
Như một con chim bay trong đêm, cô dang rộng hai cánh tay, thật lớn.
Ngước nhìn lên bầu trời đầy sao.
Cô gái ấy nói ra điều đó.
Giống như một bản thánh ca vang vọng khắp thế giới,
Cô cầu nguyện, như thể đang hát.
―――― Thời gian, không gian, cô có thể vượt qua tất cả.
―――― Cô muốn khôi phục lại nước Anh đã mất của anh ấy, trong hình hài hoàn mỹ nhất.
“Bởi vì, đó là điều ước đến thẳng từ trái tim của anh ấy mà.” – Cô gái líu lo, vừa mỉm cười.
Cách cô thể hiện điều đó – ngay cả trong sự e thẹn – cùng với sự hiện diện của cô tựa như một đóa hoa xuân đang nở rộ đầy đáng yêu.
Vậy thì tại sao, hắn lại cảm thấy có điều gì đó khoe khoang, phô trương ẩn giấu trong lời nói ấy?
Hắn có thể nhận ra điều đó.
Nigel Sayward có thể đoán được, bởi vì hắn đã từng nuôi dưỡng chính cảm xúc đó bên trong Lancer, suốt khoảng thời gian của Cuộc Chiến Chén Thánh này!
“Điên rồi!”
Nigel hét lên trong phút chốc, với sự chấn động và rùng mình.
Hắn lắc đầu, như không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Một trạng thái đờ đẫn hoàn toàn do nhận thức, hiểu biết, và sự thấu hiểu mang lại.
Vì một mối tình đơn phương ngây thơ. Vì tình yêu.
Cô – kẻ vẫn đang giữ được cảm xúc của mình một cách điềm tĩnh – là một tồn tại hiếm có, thậm chí tài năng thiên bẩm còn vượt xa hắn, khi nhẹ nhàng bước xuyên qua Cuộc Chiến Chén Thánh.
Đối diện với sự kỳ lạ ấy, cơ thể tưởng chừng như đã vô cảm của hắn rung lên dữ dội.
À… giờ đây không còn là nỗi quyến luyến sâu sắc nữa.
Giống như trạng thái tự nhiên, có thể bị nhầm lẫn, hòa lẫn, hắn đã tràn ngập bởi một cơn lũ cảm xúc không thể ngăn lại.
Hắn đưa tay chạm vào ngực mình. Nó không dừng lại.
Hắn không thể ngăn nó lại.
Phục hồi một vương quốc đã mất ư? Thời gian.
Không gian.
Tất cả những thứ đó.
Bởi vì hắn đã nghe những lời đó từ trái tim của một con người, người mà rất có thể sẽ trở thành kẻ chiến thắng trong Cuộc Chiến Chén Thánh,
hắn không thể nào giữ được dáng vẻ như một con búp bê vô cảm nữa.
Vậy thì tại sao?
Aahh, vậy tại sao!?
Rõ ràng là, người đã nói ra điều đó là một cô gái――――
“Cô đang nói… rằng mình sẽ phá hủy nền móng của nhân loại sao?”
“Đúng vậy.”
“……Vì điều ước của Saber, cô sẽ… phá hủy cả thế giới……!?”
“Đúng vậy. Có gì sai sao?”

Không một chút do dự.
Không một chút do dự nào cả.
“Tại sao?”
“Bởi vì, anh ấy là người mà em đã hoàn toàn yêu mất rồi.”
Câu trả lời vô cùng thẳng thắn.
Nó đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, và ngu ngốc đến mức không thể ngu ngốc hơn.
Thật sự, cô ấy thuần khiết như các vị thần trong thần thoại, ngây thơ, và mang hình bóng của một niềm kiêu hãnh đã được phó thác với một món đồ có thể nắm cả thế giới trong lòng bàn tay.
Sự sợ hãi và kinh hoàng trào lên trong lòng hắn, và dù cho cảm xúc nổ bùng ấy vừa mới hình thành, Nigel cũng chỉ biết rên rỉ.
Và rồi, hắn hiểu ra.
Một cách kỳ lạ, điều đó giống hệt như lúc Lancer gọi cô gái là “Drachen.”
Dù nắm bắt những cảm xúc mà ngay cả chính hắn cũng không hiểu nổi, chút bản ngã còn sót lại, cùng với những mảnh vỡ ý thức cuối cùng, đã dẫn hắn đến một quyết định cực kỳ tỉnh táo.
Lý do thực sự khiến Lancer, không, Brynhildr, nổi loạn.
Nguồn cơn của điều đó, chính là cô gái này, kẻ đang hành xử như thể mình đã lấy lại được bản chất con gái của một vị thần.
Nigel: “Là… cô…!?”
Chính cô gái này.
Chính mối hiểm họa này đang cố gắng đưa thế giới đến bờ vực diệt vong.
Cô không màng đến chuyện đạt được Căn Nguyên, và cô sẵn sàng hiến tế toàn bộ tạo hóa để hoàn thành mục tiêu đó――――
Cô ta là kẻ còn vượt qua cả lòng tham của Fafnir, là Potnia Theron!
Lancer chắc chắn đã nổi loạn vì điều này.
Có phải vị thần Bắc Âu đã can thiệp vào vận mệnh, để tiêu diệt sự tồn tại của con người này, người rất có thể sẽ chiến thắng trong Cuộc Chiến Chén Thánh, hay là để ngăn chặn hành động ấy?
Hay đây là cơ chế của thế giới, một biện pháp ngăn chặn sự diệt vong, hay là một phần trong hệ thống cản trở những pháp sư trên hành trình tìm kiếm chân lý?
Dù là gì đi nữa, Nigel đã hiểu ra điều đó qua lớp kính râm của mình.
Và lần đầu tiên trong đời, hắn bộc lộ sự khó chịu, một biểu cảm vẫn còn chứa đựng cảm xúc.
“Ra vậy.”
Khi gật đầu, Nigel ngay lập tức tưởng tượng các động tác chiến đấu trong đầu.
Đáng tiếc, hắn không có nhiều kỹ năng để dùng.
Suy cho cùng, hắn không phải là một pháp sư đã dành cả đời để học tập nhằm mục tiêu chiến đấu.
Hắn có học võ thuật đến mức có thể giao đấu nhẹ để kiểm tra năng lực của homunculus, nhưng do thiếu cảm xúc mạnh mẽ để điều khiển cơ thể một cách hiệu quả, hắn không có kinh nghiệm thực chiến, và rõ ràng là không thể đối đầu với thiên tài bẩm sinh đang đứng trước mặt.
Nhưng, dù vậy…
“Ồ? Vậy sao? Em tưởng là anh không có lý do để chiến đấu với em mà?”
“Không có. Nhưng, tôi chỉ là――――”
Hắn không cảm thấy điều gì lạ lẫm nơi bản thân mình cả. Đây là một hành động vô ích.
Chỉ mới ngay trước đó thôi, hắn còn đang chờ đợi thời khắc định mệnh xảy đến dưới bầu trời đêm――――và đã chuẩn bị tâm lý cho khoảnh khắc mình chết đi.
Nhưng bây giờ thì hoàn toàn ngược lại.
Ngay lúc này, vô số cảm xúc tuôn trào như sóng vỗ khắp cơ thể hắn, kích động cảm xúc cố định duy nhất vẫn cuộn xoáy trong trái tim.
“Lancer của tôi đang tự thiêu thân mình cho cái điều ước chết tiệt của cô, thật là ghê tởm!”
“Em tự hỏi liệu anh có đang nổi giận nhầm chỗ không. Nhưng, đúng là vậy đó. Cô ấy lúc này thì chắc là……”
“Im đi!”
Hắn hạ trọng tâm dọc theo thân thể và mở rộng đôi chân lực lưỡng.
Hắn thiết lập lại tư thế theo ký ức của mình.
Cơn thịnh nộ đầu tiên, cùng với một dự cảm bạo lực lan khắp cơ thể hắn.
Dù vậy, có lẽ đây còn là sự xuất hiện của một cảm xúc khác nữa ――――
*****
Lửa và gió, đang va chạm trên bầu trời đêm Tokyo.
Không cần phải nói cũng biết lửa là ai – chính là ta, Brynhildr, người đã hiện thân dưới hình dạng Lancer.
Còn gió là ngươi.
Ngươi là một hiệp sĩ kiêu hãnh nhưng cao quý, người đã rèn luyện ước nguyện của mình bên trong đại dương sao ở thời đại Thần Linh xa xưa.
Vị vua của nước Anh cổ xưa, kẻ mang dấu tích cuối cùng của Kỷ nguyên Thần linh, đã sử dụng hai mặt của tấm màn gọi là thế giới như một ngọn thương, ngay cả khi ánh sáng cũng đã cắt đứt liên kết với nó.
Saber.
Anh linh của thanh kiếm.
Ngươi chạy băng qua đêm tối với bộ giáp xanh lam và bạc, chơi đùa với ta – kẻ tấn công ngươi từ trên không nhờ vào phép bay của rune.
Dù cho những cú lao tới và xung phong của ta nhờ kỹ năng Prana Burst có tốc độ dữ dội thật đấy, nhưng ngươi không nên có khả năng theo kịp tốc độ của ta mới phải.
Lancer: “Fufu.” Ta… đối với ngươi…
Lancer: “Ahahahahahahaha.”
Ta, đang cười ngươi.
Với người ta yêu.
Với chủ nhân của linh hồn ta, người hẳn đã từng dẫn dắt chúng ta – những Valkyrie – bằng tình yêu thương.
Dù cho ta không còn là của cha ta nữa… không, không còn là một công cụ của thần linh nữa.
Dù ta đã trở thành con người. Con người.
Những sinh vật mỏng manh, thoáng qua, và tốt đẹp. Vì ai mà ta trở thành như vậy?
Cha? Không.
Là bản thân ta.
Không.
Ta đã cướp lấy sức mạnh vì bị phản bội, và trở thành con người để gặp lại người anh hùng định mệnh của mình – người mang trong tay một thanh kiếm bị nguyền rủa.
Thanh kiếm bị nguyền rủa. Một lưỡi kiếm bị nguyền?
Không, thứ ngươi đang cầm không phải một thanh kiếm bị nguyền rủa. Đó là một thanh thánh kiếm vàng rực rỡ.
Ta không hiểu.
Ta không hiểu.
Ta không hiểu.
Tại sao?
Tại sao, ngươi lại có thứ như vậy?
Này, Sigurd.
Ngươi đã quên thanh kiếm bị nguyền rủa Gram, thứ ngươi tự tay rèn dù mang danh Sigurd, rồi sao?
Chiều cao của ngươi giờ có gì đó khác lạ.
Khác với trước đây.
Đôi mắt ngươi giờ như thủy tinh, ta không còn thấy viên pha lê trí tuệ mà ngươi đã có được sau khi ăn lấy bản chất của con rồng.
Ngươi như một người khác.
Dù cho lẽ ra, ngươi phải là hắn.
Bởi vì, ta…
Ta yêu ngươi.
Không có đối tượng nào mà ta yêu đến mức này, mạnh mẽ, mãnh liệt, ngoài ngươi cả.
Sigurd.
Sigurd!
Sigurd!!
Sigurd!!!
Saber: “Cô đang nhầm rồi. Tôi từng tiêu diệt một con rồng, nhưng tôi không phải là người đó. Tôi――――”
Lancer: “Ahahahahahahaha!”
Ngọn thương mithril của ta, nặng hơn 5000 kg, giờ đã vung lên tạo thành một vòng cung lửa khổng lồ.
Hãy nhìn ta đi.
Làm ơn nhìn ta đi, Sigurd.
Nhìn xem tình yêu của ta đã lớn đến thế nào, nên xin ngươi… nhanh lên đi.
Nhanh lên. Nhanh lên. Nhanh lên!
Và hãy để ta giết ngươi.
Ta sẽ chém ngươi làm đôi.
Không giống như lần đó, lần này, ngươi nhất định sẽ chết bởi tay ta!
Làm ơn đừng nhảy nhót nữa. Ở yên đi.
Làm ơn đừng cử động một chút nào.
Nếu ngươi làm được, ta sẽ gửi nửa người trên của ngươi lên mặt trăng.
Lancer: “Giết, Giế, t. Giế, t, Giếttttttttttttttttttttttttt!”
Saber: “Lancer!”
Lancer: “Phải đấy.”
Saber: “Tại đền của Rider, cô từng nói là đang tìm một kết thúc bằng một trận chiến mà cô có thể tự hào!”
À… đúng rồi.
Vào thời điểm trận quyết chiến tại cấu trúc đền thờ lớn xuất hiện trên Vịnh Tokyo, ta đã cảm thấy một niềm hân hoan đến tột độ, cùng với một sự mặc khải thần thánh khi chứng kiến đòn tấn công đồng thời đầy tuyệt vọng giữa Saber và Archer,
Không phải với tư cách Anh Linh, mà là với bản chất của một Valkyrie, ta đã ca ngợi nỗ lực kiên cường đó từ tận đáy lòng.
Ta đã không đâm nhát cuối cùng vào ngươi, người đang nằm nửa sống nửa chết.
Làm gì đó như giết một Anh Linh – người đã cứu giúp nhân loại – bằng chính tay mình, là một hành động mà…
Ta không bao giờ có thể tha thứ được.
Một anh hùng vĩ đại phải có một cái kết xứng đáng.
Họ, không bao giờ được phép chết bởi thứ điên loạn nằm ở cuối những âm mưu và toan tính, như ngươi.
Sigurd.
Nếu có thể ban cho họ điều đó, mọi Anh Linh từng chiến đấu vẻ vang trên trần thế đều nên được chết một cách trọn vẹn trong cuộc đời của mình――――như Perseus, vị anh hùng được các vị thần Olympus ban phước, được nhắc đến trong những thần thoại Địa Trung Hải cổ đại.
Tuy nhiên, nếu kết cục của trận chiến đã được định đoạt, thì ít nhất,
hãy để nó kết thúc bằng một trận đấu hết mình mà họ có thể tự hào.
――――Vậy nên, hãy nhìn đây.
Ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ.
Sigurd.
Ánh sáng đang kéo dài của ngươi.
Thanh thánh kiếm của ngươi có thể được vung lên vô số lần.
Đó là một cú chém có thể giết ta nếu ta là một ma thú đạt tới đỉnh cao, và dù ngươi tiếp cận cơ thể ta, thì cũng vô ích, vì thứ như vậy sẽ không thể chạm tới ta.
Ngươi – kẻ cứ dai dẳng tốt bụng như vậy – đang do dự sao?
Ngươi đã đá không khí và xông lên ta lần thứ bảy.
Ta biết ngươi đã làm như vậy khi giết Nhân sư ở bến cảng Harumi, vì ta đã thấy. Ta chợt bị đánh gục bởi nó.
Những cú lao tới nhờ Prana Burst chưa bao giờ chỉ đơn giản là đường thẳng.
Không sao.
Ta có thể đáp trả, vì ta đã biết rồi. Ta kích hoạt rune khởi nguyên.
Cùng lúc đó, khi ta cảm nhận được linh hồn mình đang mòn mỏi, một tảng đá uy nghiêm bao trùm lửa lại che phủ mặt trăng.
“Freyja” – hỡi mẹ vĩ đại,
Xin hãy ban cho con – đứa con gái của cha – sức mạnh của người.
Ta đã ban cho ngươi – kẻ từng yêu ta – một lời chúc tử vong bằng những mảnh sức mạnh nhỏ bé còn sót lại.
“Giờ thì, Sigurd.” – Ta thì thầm với ngươi.
Đây là kết thúc.
Ta, đã hoàn toàn phát điên.
Ta sẽ kết thúc tất cả một cách tự động. Dù cho đôi tay này không thể cứu lấy thế giới.
Sigurd, ta chỉ muốn ít nhất bảo vệ vùng đất nơi ngươi và những con người mà ngươi từng cứu đã sống.
Nhưng ta không thể.
Dù ta đã điên rồi, điên loạn thật sự, và sau đó ta chỉ còn việc giết Saber – kẻ hiện đang dẫn dắt thế giới.
Vì ta, bây giờ sẽ gắn một mạch suy nghĩ nhất định vào sự điên loạn của mình.
Cô gái đó, chắc chắn sở hữu thứ gì đó có hiệu quả đặc biệt với con người, thần thánh, và cả Anh Linh.
Ta không thể chống lại nó.
Hoặc là, liệu loại thuốc kỳ diệu của Nigel, từng chảy trong cơ thể này, đã bị cô ta hoàn toàn thay đổi?
Ta không thể chống lại số phận đã được tái thiết của mình.
Dù cho ngươi do dự không giết ta, và dù ta không được phép hối tiếc hay chối bỏ những cảm xúc quý giá ấy, ta vẫn phải giết ngươi.
Điều đó chưa từng thay đổi, kể từ lần đối đầu với vị Pharaoh và con thú điên loạn.
Nếu ta tiếp tục sử dụng rune của mình đến cuối cùng như thế này―――――
Toàn bộ Tokyo sẽ biến mất.
Đêm nay, vào khoảnh khắc này, liệu hàng tỷ sinh mạng có mất đi trong cuộc va chạm này?
“Ta sẽ giết. Ta sẽ giết ngươi!! Ta sẽ giết, tất cả mọi người!!! Ngươi đã biết ngươi phải làm gì rồi, Saber!!!!”
―――― Lời đáp lại của hắn, là một cú đâm thầm lặng duy nhất.
―――― Nó xuyên thẳng qua trung tâm cơ thể ta, bằng toàn bộ sức mạnh.
Khoảnh khắc đó, ta bắt đầu tan biến như tảng đá tử thần từng liên tục được rèn trong ánh trăng, giờ hóa thành những hạt prana.
Chúc mừng.
Ngươi đã cứu được hàng triệu người đang ngủ trong đêm nay ở Tokyo.
“…….Tuyệt vời……” – Ta đã nguyện thề cho danh dự của ngươi.
Điều này, tuyệt nhiên không phải tự sát, dù cho ta không hề nương tay với ngươi.
Ta đã thách thức ngươi bằng toàn bộ sức mạnh của một Anh Linh sa ngã, và ta đã thua.
Dù cho cô gái toàn năng đó có nói gì đi nữa, rằng không thể ngăn được cơ chế chiến đấu tự động của ta……
Ta, chỉ là, muốn thể hiện sự nghiêm túc của ta đối với ngươi.
Người sử dụng thánh kiếm mạnh nhất.
Ngươi, nhất định sẽ đánh bại bất kỳ loại tà ác nào nếu điều đó là vì con người.
Giống như người ta yêu – Sigurd.
Dù không hiểu niềm vui, không hiểu tình yêu đáng thương, không biết đến hạnh phúc của một người, ngươi vẫn sẽ vung thanh thánh kiếm ấy, như người từng vung thanh kiếm bị nguyền rủa như một công cụ cứu thế mang tên “anh hùng.”
Tuy nhiên, nếu ta phải nói về trật tự thời đại của chúng ta là trước hay sau, ta – kẻ đã phát điên – vẫn không thể đoán được.
Saber.
Ah… ngươi thật là một con người tốt bụng. Ta………’
Trong giây phút cuối cùng, ta đã chọn lựa những lời nói khi bị ngươi đâm xuyên ngực thế này.
Dù ta đã mất đi dây thanh quản, ta vẫn nghĩ rằng cha ta cũng đã chứng kiến quá nhiều điều.
Lancer: “Ngươi… không được… để… Chén Thánh … sinh ra… thứ… đang ẩn giấu… trong đó…”
Ta nhìn vào mắt ngươi.
Ánh sáng lấp lánh dưới ánh trăng được phản chiếu một cách dịu dàng và kỳ lạ vào trong mắt ta.
Lancer: “Thế… giới…… Xin đừng để nó kết thúc. Xin hãy cứu lấy nó… bằng một cách nào đó.”
――――Người anh hùng thanh cao, ngắn ngủi mà ta yêu hơn bất kỳ ai khác――――
