Vol 5 – Chương 3: Chén thánh phát ra tiếng gầm rùng rợn. Ước nguyện của Saber hiện giờ đang ở đâu
Fate/Prototype: Fragments of Sky Silver Vol 5 – Knight of Sky Silver
Tác giả: Hikaru Sakurai
Minh họa: Nakahara
Chương 3: Chén thánh phát ra tiếng gầm rùng rợn. Ước nguyện của Saber hiện giờ đang ở đâu
Vào một ngày nào đó trong tháng Hai, năm 1991. Buổi chiều.
Gần ga JR Shinjuku, khu Shinjuku, thuộc khu vực thủ đô Tokyo.
Saber đã biết tên của vật thể ở trước Shinjuku Alta.
Ngay cả khi cậu chưa từng thấy nó nhiều lần trước đây, cậu vẫn nhận ra đó là chương trình truyền hình được phát trực tiếp mỗi buổi chiều – chính là chương trình từng xuất hiện trên chiếc tivi ở góc phòng khách rộng lớn trong biệt thự của gia đình Sajyou, nơi tách biệt thế giới bằng những hình ảnh chuyển động.
Địa điểm này, vốn đầy người qua lại, có thể nói là gần địa điểm ghi hình của chương trình đó.
Cậu đang bước đi giữa dòng người qua lại, phần lớn là những thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi.
Không phải vì anh nhận được mệnh lệnh chiến thuật nào đó từ Chủ Nhân của mình――――
Mà là lần đầu tiên, kể từ khi được triệu hồi vào thành phố tên là Tokyo này, trong cái thế giới được gọi là thời hiện đại này.
Cùng với Sajyou Manaka, Master của anh, sau khi đã giành chiến thắng, toàn bộ cảnh quan của Tokyo đã được biến đổi thành một khu vực an toàn.
Sự thật là anh được phép đi lại như vậy bởi vì giờ đây không còn Servant địch nào nữa. Dù chỉ mới hôm kia thôi, nơi đây vẫn còn được gọi là chiến trường của Cuộc Chiến Chén Thánh.
Anh không đi do thám hay tuần tra khi bước đi qua thành phố này.
Anh đã chọn hướng đi của mình, trong khi lắng nghe tiếng động cơ của những chiếc xe bốn bánh lao qua nhau không biết bao nhiêu lần, nhả khói mù mịt, bước qua vô vàn con đường cho người đi bộ, xuyên qua những khu chợ lớn hơn cả ở Camelot, và len lỏi giữa thung lũng của những toà nhà cao tầng – không khác gì những ngọn tháp cao ngất được nhắc đến trong các kinh sách cổ.
Anh cứ tiếp tục bước đi.
Liệu có thể gọi đó là một cuộc dạo chơi?
Không.
Tuyệt đối không phải.
Bầu không khí bao quanh cậu khi bước ngược chiều dòng người, không hề bình thản.
Với mái tóc vàng và đôi mắt xanh lá, vóc dáng cao ráo và gương mặt điển trai, rất nhiều người có thể bị cuốn hút bởi hình dáng ấy, thế nhưng không ai trong số họ có thể nhận ra những cảm xúc đang bị che giấu trong tâm trí và trái tim cậu.
Saber: “…Manaka.”
Saber lẩm bẩm. Đó là tên của cô gái – người đã triệu hồi cậu với tư cách là Master.
Saber: “Chén Thánh Lớn, nó đang ở đâu?”
Anh đang nhớ lại một ký ức từ tối muộn hôm qua.

Biệt thự Sajyou.
Đó là một ký ức vào khoảng 3:12 sáng, nếu nói chính xác. Manaka đã bất ngờ lên tiếng với Saber.
Khi họ đang di chuyển đến một nơi khác, rời khỏi căn cứ ở Suginami, cô nói:
Manaka: “Vì những phần còn lại của nghi lễ từ giờ sẽ rất khó khăn, nên em sẽ chuyển căn cứ của mình đến địa điểm của Chén Thánh Lớn. Địa điểm vẫn là bí mật nhé. Em muốn tổ chức một buổi tiệc đặc biệt mà, nên anh sẽ đến vào cuối cùng. Nhỉ? Kiểu như… gọi là tiệc bất ngờ đúng không?”
Cô gái ấy mỉm cười với vẻ đáng yêu thường ngày, nhẹ nhàng điều khiển bước đi của Saber.
Dù đang răn dạy cậu như một đứa trẻ nhỏ, ánh mắt mà cô dành cho cậu chẳng khác nào ánh nhìn của cha mẹ ở làng quê, căn dặn con không được một mình bước vào rừng sâu.
Nhưng rốt cuộc… họ đang làm gì ngoài đó?
Địa điểm nơi có Chén Lớn…
…đã hoàn toàn nằm trong tay phe địch.
Một master vẫn còn sống sót một cách kỳ diệu dù đã đánh mất tinh thần chiến đấu, lại nói rằng việc tiếp tục nghi lễ là điều bất khả thi.
Nếu kẻ địch thực sự không cần hành động và cứ thế để mặc Manaka, người cuối cùng còn lại là một Master?
Hoặc có thể nói rằng, Giáo hội vẫn chưa công bố sự kết thúc của nghi lễ này.
Manaka: “Họ cần thiết để thực hiện một nghi lễ nhỏ với Chén Thánh. Chúng ta cũng phải mượn sức mạnh từ những cô gái đó nữa.”
Saber: “Vậy thì tôi sẽ đi cùng cô.”
Manaka: “……Không đâu. Dù sao thì, hãy giúp em một chuyện và ở lại đây một chút nhé.”
Manaka từ chối đề nghị của Saber sau một thoáng do dự.
Manaka: “Là nhờ anh mà chúng ta mới đánh bại được Rider. Dù rằng sau khi anh ta thành ra như vậy thì Lancer mới là người kết liễu, nhỉ. Một mình tôi thì không thể làm được. Này Saber, anh đã hoàn thành điều anh phải làm rồi. Cuộc Chiến Chén Thánh đã kết thúc. Phần còn lại là trách nhiệm của pháp sư, hiểu chứ?”
Saber: “Nhưng……”
Manaka: “Cho đến khi việc chuẩn bị để ban điều ước của anh xong xuôi, hãy chờ nhé. Bởi vì tất cả mọi thứ sắp kết thúc rồi.”
Thái độ điềm nhiên của cô như thể đang chuẩn bị một bữa tiệc lớn.
Với dáng vẻ không thay đổi ấy…
Cô gái ấy không bộc lộ chút do dự nào, trong giọng nói lẫn ánh mắt.
Nhưng… vẫn có điều gì đó――――
Manaka: “Không sao đâu, Saber. Thậm chí em còn rất vui. Cuối cùng, anh có thể thực hiện điều ước duy nhất của mình. Anh có thể cứu lấy nước Anh đáng thương của anh. Chén Thánh đã gần trong tầm tay, và em sẽ trao tất cả mọi thứ cho anh vì điều đó.”
Một cách tự nhiên, cậu bắt đầu hỏi một câu.
Sajyou Manaka.
Tại sao cô lại nói đến mức như vậy?
Không chút do dự, từ tận đáy lòng, cô đang cố gắng truyền đạt điều gì tới anh – một kiếm sĩ từ quá khứ mà cô chỉ mới gặp cách đây vài tuần?
Đó không phải là những lời nói để làm cảnh.
Dựa vào kỹ năng trực giác của Saber, anh chắc chắn rằng những cảm xúc ấy xuất phát từ nơi rất gần với linh hồn cô.
Đó là một trong nhiều năng lực mà anh có được nhờ sở hữu trái tim của một con rồng thật sự.
Dù không phải lúc nào cũng hiệu quả, đôi lúc anh có thể phân định thật giả chỉ qua chuỗi âm thanh của lời nói.
Manaka: “Bởi vì……”
Cô gái ấy đỏ mặt, má ửng hồng nhạt――――
Manaka: “Em đã yêu anh. Em yêu anh. Từ tận đáy lòng. ……bởi vì, đúng vậy, chính anh đã em tôi một trái tim.”
Không phải là lời nói dối.
Giọng nói ấy… những lời ấy…
Đó là sự thức tỉnh của cảm xúc chân thật không thể chối cãi.
Đúng vậy, cô sẽ không bao giờ nói dối.
Nếu vậy… thì rốt cuộc cô gái xinh đẹp này đang che giấu điều gì, khi chỉ khoác lên mọi sự thật của mình bằng lời nói?
Saber: “Vậy ra, điều ước của tôi sẽ được ban nếu tôi chỉ cần chờ đợi, sao?”
―――― Anh đã ước.
Và anh đã cầu nguyện.
――――Và rồi, anh đang đứng đây, hồi đáp lời mời của thế giới.
Sự cứu rỗi cho quê hương của mình.
Nơi anh có thể tiếp tục duy trì vùng đất Anh quốc, và bảo vệ vô số người dân nơi đó.
Trong trận chiến với quân Saxon đang tiến lên không ngừng sau khi đánh bại tên vua tà ác Vortigern, anh đã tìm kiếm Chén Thánh – thân thể này đã cầu xin nó, trước mặt những người dân đang dần kiệt quệ vì đói kém và mất mùa liên tục.
Chuyến hành trình tìm kiếm Chén Thánh – nơi anh ra lệnh cho các hiệp sĩ cao quý tụ họp tại Bàn Tròn khởi hành từ lâu đài Camelot vừa mới xây dựng – cho đến tận ngày nay vẫn còn được kể lại như một huyền thoại trong thời hiện đại.
Nếu đó thực sự là hiện thân của phép màu từ Thượng Đế, thì anh đã cầu nguyện để mang nó về, cứu lấy vùng đất Anh đang bị đe dọa bởi một biến cố khổng lồ: sự di dân của cả một chủng tộc.
Phải rồi…
Anh cầu nguyện vì muốn có nơi để dựa vào.
Nếu anh là một vị vua tàn ác, đã mang quân Saxon đến giày xéo người dân nước Anh, thì liệu những ý định thực sự của Vortigern – hay nói cách khác, có phải ông ta đang cản trở kế hoạch hòa bình với người Saxon – một kế hoạch gần như là bất khả thi để kiểm soát?
Dẫu sao thì, không phải mọi thứ đều là sai. Vị vua tàn ác ấy thực sự có tham vọng thống nhất đảo Anh. Nhưng liệu ông ta có đang đi đúng hướng ở một khía cạnh nào đó?
Cuối cùng, sau tất cả những dằn vặt, anh đã đưa tay ra với phép màu.
Với bình minh tràn ngập ánh sáng và quyền năng từ Chúa, mang theo những ước vọng của người dân.
Nhưng, cuối cùng, tay anh đã không chạm tới Chén Thánh.
Vị hiệp sĩ vĩ đại nhất mà anh cử đi đã chạm tới nó, nhưng anh ta đã thăng thiên cùng với phước lành ấy, được ví như ánh sáng cứu thế, và rồi biến mất – cả hình hài lẫn Chén Thánh.
Việc một hiệp sĩ thuần khiết, mang trong lòng toàn những điều thiện lương, đã đạt được ân huệ ấy khiến trái tim anh chấn động mãnh liệt.
Anh đã ngưỡng mộ người đó biết bao――――thế nhưng, tuy vậy……
Anh ta đã không thể mang sự cứu rỗi của Chúa xuống trần gian.
Tại nước Anh – nơi ngập tràn khổ đau và cái chết – người dân đã mỏi mệt vì mọi thứ.
Trẻ con khóc nức nở.
Những người sống sót thì trở thành nạn nhân của khổ đau.
Đã có người nói rằng, cái chết dưới lưỡi kiếm còn nhân đạo hơn cái chết vì đói.
Và rồi, những ai không thể chấp nhận sự thật đó… cũng không thể lên tiếng phản đối.
Người ta cũng gọi đó là một lời nguyền.
Có cả những người thở dài bất lực giữa địa ngục trần gian này.
Vậy nên…
Thân xác này, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục cầu nguyện.
Ngay cả bây giờ cũng vậy.
Để cứu lấy quê hương khỏi những bi kịch đẫm máu, Arthur Pendragon đã có mặt ở Tokyo.
Tuy nhiên――――
???: “Nếu họ là những người từng được chúng ta yêu thương và bảo vệ, thì khác biệt là gì?”
Ngay khoảnh khắc đó, những lời của Archer đã vang vọng trong tâm trí anh.
Vào lúc đó, anh nhớ lại cô gái xinh đẹp với mái tóc đen mà anh đã cứu trong khu rừng nhà Reiroukan.
Đôi mắt run rẩy của cô ấy……
Cô có đôi mắt đỏ, lấp lánh sắc nước như muốn tan biến, tuy anh không chắc đó là do thành tựu pháp thuật hay gì khác.
Nhưng trong đó có một tia sáng của sự sống đang dần dần lụi tàn.
Người đã mệt mỏi vì chờ đợi bàn tay cứu rỗi, trước sắc màu của cảm xúc ấy mà anh cảm nhận được khi đưa tay ra, anh tin chắc rằng mình đã thực sự chạm tới.
Cảm xúc tích cực ấy……
……Chính là điều giống hệt như lời mà Archer – không, Arash Kamangir – đã nói!
Saber: “……Tôi…”
Anh không thể ngăn được tiếng rên bật ra từ sâu trong lồng ngực.
Berserker, Archer, Rider, Lancer ……
Chỉ cần nhắm mắt lại là anh có thể thấy rõ bóng dáng của những anh linh trong giờ phút cuối cùng của họ.
Họ – không, tất cả bọn họ.
Dù che giấu ước nguyện của riêng mình, nhưng họ đều giống nhau.
Từ bỏ điều mình mong muốn, liệu họ có chết vì những việc thiện ngang nhau hay không? Anh không thể xác định được điều đó.
Ngay cả với trực giác sắc bén, anh cũng không nhìn thấu được đến mức ấy.
Tuy nhiên, ngay cả như vậy, anh từng tôn thờ Chén Thánh ở Tokyo – Chén Lớn được chôn giấu dưới lòng đất, giống như chén thánh mà anh từng truy cầu ở nước Anh – nhưng giờ đây cảm xúc ấy trở nên mờ nhạt vì anh từng xem nó là một di vật thiêng liêng tối thượng.
Ngược lại, ở thời điểm hiện tại, anh không thể không cảm thấy nó là một vật thể đáng ngờ.
Vậy nên, anh đang tìm kiếm như thế này.
Anh đang truy lùng dù chỉ là một dấu vết ma lực nhỏ nhất…
Thuộc về kẻ đang giấu kín Master của mình, kẻ đang tiếp tục bao bọc cô gái ấy mặc cho cô chỉ toàn nói sự thật.
Và rồi, có lẽ……
Nếu như theo lời của Lancer, có một thực thể đang tồn tại trong Chén Lớn ――――
Saber: “……”
Trên con đường cao tốc nối từ ga Shinjuku về phía tây tới Okubo, Saber ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Không phải một bầu trời rộng lớn.
Bị thu hẹp bởi những tòa nhà chọc trời, trong đó có cả Văn phòng Chính phủ Tokyo mới xây ở Shinjuku, bầu trời ấy chỉ còn một màu xám xịt.
Bầu trời đã trở nên đục ngầu như thể đã quên mất ánh mặt trời, lại rất phù hợp với một vài điều đang đè nặng lên đầu anh.
Saber nghĩ, trong khi nheo mắt lại…
Nhìn lên bầu trời xám ấy……
Nhớ lại một ký ức xa xăm……
Nhớ về những ngày anh tiếp tục vung kiếm không ngơi nghỉ vì vinh quang và vì quê hương của mình…
―――― Một thời quá khứ xa xăm.
Dưới bầu trời đầy mây đen, những lưỡi kiếm giao nhau tóe lửa. Đó là trận chiến tại thung lũng Suesia.
Một trận quyết đấu giữa hai kẻ địch thủ huyền thoại.
Cả hai đứng trước quân đội hùng hậu của mình, đó là một trận tử chiến quyết định chiến công hiển hách.
Anh cố giết “Caesar” – kẻ thống trị tối cao, một vị tướng nổi tiếng, và là người mạnh nhất của đế quốc.
Cuộc va chạm định mệnh giữa Thánh Kiếm và Ma Kiếm, sau này được người đời truyền miệng lại như là chân lý vượt lên trên lẽ thường của con người.
Tại thời khắc ấy, không ai trong số họ có thể nhìn ra được trận chiến đã lan rộng đến mức nào.
Là một vị vua phải bảo vệ người dân nước Anh, nơi đã phải vật lộn trong thời gian dài, là một vị vua khát khao cứu rỗi, là một con rồng được tạo dựng bởi chính Vua Uther, anh tồn tại như một cơ chế nhằm đánh bại những kẻ xâm lược.
Giết, những kẻ đến để giết. Không còn con đường nào khác cho họ.
Ngay cả lúc đó, và cả sau này, sự kiện đó vẫn được xem là sự kết thúc cho hành trình tìm kiếm Thánh Grail.
Đó là khi họ vừa mới giành được chiến thắng quyết định trong trận chiến trên núi Mons Badonicus chống lại quân Saxon, những kẻ đã đẩy cuộc chiến tới cực hạn.
Nếu nói thêm, đó là trận chiến quy mô lớn khiến cho Bàn Tròn của Anh Quốc – nơi từng ca ngợi sự vĩnh hằng – xuất hiện một vết nứt chí mạng.
Sự biến mất của Chén Thánh – tia hy vọng duy nhất của họ…
Sự phản bội giữa Sir Lancelot và Vương hậu Guinevere……
……Và sau đó là cái chết của nhiều hiệp sĩ Bàn Tròn.
Trải qua bao bất hạnh và thảm họa, bản thân anh – với tư cách là Arthur – đã chọn cách tiếp tục chiến đấu.
Không, đúng hơn là… anh không có lựa chọn nào khác.
Đế chế La Mã vĩ đại, vốn tự hào về sức mạnh của mình từ thời tiền sử, đang cố gắng mở rộng ảnh hưởng xấu xa của mình từ vùng đất Gallia――――và đó chính là đế quốc lục địa hùng mạnh đang bắt đầu can thiệp vào quần đảo Anh Quốc dưới hình thức “viện trợ” cho cuộc di dân khổng lồ của người Saxon.
Lúc này đây, cuộc chiến không còn là thứ có thể kết thúc bằng việc đơn giản là giao đấu. Nếu họ có thể vượt đại dương, thì mọi thứ sẽ kết thúc.
Saber: “Xung phong!”
Không một ai phản đối mệnh lệnh lạ lùng ấy.
Nếu là Sir Agravain, người nổi tiếng khôn ngoan, người từng đóng góp cho Bàn Tròn, thì có thể anh đã bị nhắc nhở rằng mình là một vị vua, nhưng cả hai đều đã chết trong số phận bị nguyền rủa.
Pháp sư xinh đẹp Merlin – người đã ban tặng trí tuệ cho anh – chỉ giữ im lặng, nhưng vào ngày họ lên đường ra khơi để khởi binh chinh phạt lục địa, tại bến cảng nơi anh chuẩn bị hạm đội, ông đã thì thầm với anh:
Merlin: “Vương quốc này… một ngày nào đó sẽ sụp đổ.”
Chúng không phải là những lời nhắm vào đế quốc.
Một cách tự nhiên, anh đã ngay lập tức nhận ra rằng chúng nhắm vào nước Anh.
Merlin: “Lịch sử của hòn đảo này sẽ chẳng thay đổi gì nhiều kể cả khi nó tồn tại thêm 100 năm nữa. Hay đúng hơn là, có thể nó đã sụp đổ rồi. Nước Anh đã đến bước đường ấy rồi.
……Nếu ta nói như vậy, Ngài sẽ làm gì đây?”
Từng chữ, từng lời, anh không thể nào quên được—những lời nói của nữ pháp sư xinh đẹp, một nửa người một nửa incubus.
Khi nhìn thẳng vào đôi mắt có thể nhìn xuyên thế gian của cô ấy, Arthur đáp lại:
Saber: “Lúc nào cũng cố chọc giận ta bằng những trò đùa vô vị. Nước Anh sẽ không bị diệt vong.”
Bình thản, nhẹ nhàng…… Như đang nói chuyện với một người bạn thân mười năm.
Saber: “Vì điều đó, ta sẽ làm tất cả những gì ta có thể.”
Anh biết rằng mình sẽ làm những gì cần phải làm.
Nếu là như vậy, thì kể cả khi kẻ địch là Đế chế La Mã mang danh nghĩa hùng cường, anh cũng sẽ không chùn bước. Không được phép chùn bước.
Merlin: “Nếu vậy thì, hãy tiếp tục theo đuổi giấc mơ của người đi. Có lẽ trong mơ, người sẽ chiến thắng.”
Saber: “Ta không muốn có những giấc mơ nhuốm đầy máu.”
Anh đã giết rất nhiều người khi vung thanh thánh kiếm của mình.
Anh đã tàn sát vô số kẻ bằng chính thanh kiếm đó.
Anh đã vượt đại dương dẫn đầu đội quân mang theo hy vọng cuối cùng của các lãnh chúa Anh Quốc.
Và ban đầu, họ đã đánh bại Vua Frollo – người đứng đầu tỉnh Gallia của Đế chế La Mã, kẻ đứng về phe người Pict chứ không phải người Saxon.
Frollo là một chiến binh dũng mãnh, tài giỏi và là một bậc thầy cưỡi ngựa đáng gờm, nhưng ông ta không phải là đối thủ trước thánh kiếm của Arthur.
Hét vang về vinh quang của La Mã, ông ta bị chém đôi một cách dễ dàng—cùng với cả chiếc mũ sắt của mình.
Liệu lúc đó bản thân Arthur có biểu lộ một cảm xúc nào đó trước khi máu tươi phun ra?
Không.
Anh chỉ lặng lẽ giơ thanh thánh kiếm lên trời.
Người hô vang chiến thắng lúc đó chính là Sir Gawain.
Dù vẫn khắc sâu sự kiện trước đó trong lòng, các lãnh chúa đã tự nguyện đồng hành cùng anh, vẫn không chần chừ bước lên tiền tuyến, theo sau đoàn quân tiên phong do Sir Bedivere dẫn đầu cùng anh.
Sau khi giành được thanh kiếm từ pháo đài Parisius của Vua Frollo — Ma Kiếm Clarent, biểu tượng của quyền trị vì vùng Gallia — Arthur gửi nó trở lại thủ đô Camelot, và dẫn quân tiến sâu hơn xuống phương nam.
Đội quân kiệt sức của anh khi đó gần như không còn lựa chọn nào khác.
Khi mối đe dọa được xem là hiện thân của Đế chế La Mã đang đến gần, họ buộc phải kết thúc mọi chuyện trong một trận chiến quyết định.
Và rồi, cuối cùng, anh――――tại vùng thung lũng Suesia,
Anh đối đầu với kẻ nổi danh là người mạnh nhất lục địa rộng lớn.
???: “Hãy dồn cả linh hồn của ngươi vào trận chiến này, Rồng Đỏ (Pendragon).”
Chỉ bằng một lời nói ngắn ngủi, hắn đã tung ra một đòn mạnh khủng khiếp. Đó là một ma kiếm.
Lực của đòn đánh có thể khiến không gian rung chuyển ấy, truyền một cú sốc vào thân thể của Arthur khi anh chặn lại bằng thánh kiếm từ chính diện, khiến mặt đất nứt toác dưới chân.
Áp lực tỏa ra xung quanh sau một thoáng chậm trễ, làm sập cả những vách đá của thung lũng.
Phải chăng, đó là thứ mà con người thế kỷ 20 gọi là sóng xung kích?
???: “Cả ngươi và ta. Đây là cơ hội duy nhất trong đời, đừng làm ta thất vọng.”
Hắn chắc chắn là người đang thống trị Đế chế La Mã vĩ đại. Hắn chính là hoàng đế đương nhiệm.
Biệt danh của hắn là “Hoàng đế Kiếm.”
Tên hắn là Lucius Hiberius, hoặc cũng có thể là Lucius Hiberus.
Gã đàn ông này dẫn đầu một liên minh hùng mạnh với đủ thành phần: từ các vị thống lĩnh, đến vô số vị vua như:
Vua của người Hy Lạp: Epistrophius
Vua của người Châu Phi: Mustansar
Vua của người Tây Ban Nha: Aliphatma
Vua của Ai Cập: Pandras
Vua của Babylon: Micipisa
Vua của Bithynia: Polydetes
Cùng với những người khổng lồ bất khả xâm phạm được gọi bằng tên của những quái vật, những nam nữ pháp sư sử dụng những nghi thức cổ đại để thi triển các pháp thuật hủy diệt, những dị nhân phương Đông và các pháp sư với năng lực kỳ quái có thể khiến binh lính phát điên và tự giết lẫn nhau…
Là vị tướng tài ba nhất trong việc kiểm soát những thực thể siêu nhiên ấy, danh tiếng đáng sợ của hắn đã vượt qua cả đại dương tới nước Anh.
Cầm trong tay ma kiếm đỏ thẫm Florent, hắn là một kiếm sĩ với dáng vẻ oai nghiêm.
Một thiên tài chiến lược và chiến thuật. Một chiến binh mà đến cả những Rakshasa từ phương Đông cũng phải run sợ.
Có thể nói rằng chính sự hiện diện của hắn, kẻ luôn đứng đầu quyền lực, là nguyên nhân khiến các đấu trường từng là niềm tự hào của Đế chế La Mã suy tàn đột ngột trong những năm gần đây ――――
Nhưng……
Đúng như Merlin đã nói tại bến cảng hôm đó:
Hắn là người sẽ không bao giờ chùn bước trước đối thủ.
Ở một nơi xa, những gã khổng lồ của hắn có thể đang tàn sát không biết bao nhiêu binh lính của Arthur.
Pháp thuật, lời nguyền, bao nhiêu bí thuật vượt ngoài trí tuệ loài người mà anh sẽ phải xé toạc bằng từng cú đánh?
Dù có là một đế chế huy hoàng có bề dày lịch sử, nếu nó cản đường anh—anh sẽ tiêu diệt nó.
Vì không còn con đường nào khác.
Vì hòa bình cho tất cả mọi người…
Để mang lại sự cứu rỗi cho mảnh đất nơi những đứa trẻ phải hiến dâng mạng sống――――
Lucius: “Hãy theo về phe ta, Arturus. Rồng Đỏ của Anh Quốc.”
Một đòn chạm kiếm.
Hai đòn…
Ba đòn………
Khi hai thanh kiếm – thánh kiếm và ma kiếm – va chạm nhau mãnh liệt, Lucius nói ra những lời ấy.
Từ góc nhìn của hắn, sau khi khéo léo đá bay Sir Gawain – người nổi tiếng với sức mạnh bất khả chiến bại – lên không trung bằng một đòn kiếm lóe sáng, rồi đấm thẳng vào giáp ngực Sir Bedivere, khiến giáp rạn nứt ngay tại chỗ, thì liệu lời nói ấy là một lời kêu gọi đầu hàng?
Hay lại là một lời tuyên chiến nữa?
Cầm thanh Florent – biểu tượng cho quyền cai trị toàn cõi lục địa – hắn cười một cách kiêu ngạo.

Lucius: “Cái chết của Frollo là điều đương nhiên. Không đời nào hắn thắng được ngươi. Trên cả việc giết Colgrinus và Baldulphus, ngươi còn tiêu diệt lũ Picts khốn kiếp, người Saxon và người Scots bằng thánh kiếm của ngươi, chẳng lẽ ngươi chỉ thắng được những kẻ phàm trần thôi sao!?”
Saber: “…Nếu theo logic đó, thì ngươi cũng không thể thắng ta.”
Phun ra lời nói ấy, anh lùi ra xa.
Bằng việc sử dụng thần lực của gió, động tác tức thời của anh đã vượt xa phản ứng thông thường của con người.
Anh sẽ không để hắn đuổi kịp.
Sức mạnh của Đế Kiếm đúng là phi thường. Hắn cũng đã được rèn luyện kỹ càng.
Có lẽ với một chiến binh sử dụng kỹ thuật thần bí phương Đông và là một chiến binh của đế chế thì chuyện đó cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng đúng vậy, dù sao hắn cũng chỉ là một con người.
Hắn không phải là đối thủ của Vua Arthur – người có đồng đội và được các linh hồn bảo hộ song hành.
Và chính sự sơ suất nhỏ đó đã bị phá tan ngay lập tức.
Với tốc độ không tưởng, hình bóng của Lucius đã bất ngờ xuất hiện ngay trước mũi anh.
Lucius: “Ta đã điều tra rất kỹ về ngươi, Arturus. Ta nghe rằng ở Sumersetentis, ngươi đã giết hơn 470 người cùng với Colgrinus và em hắn chỉ bằng một nhát chém.”
Đó là một nhát chém vung cao từ thanh kiếm lớn. Nặng nề…
Dù đã đỡ được bằng Thánh Kiếm, nhưng khi xương vai nhận ra cú đánh, anh không khỏi bật lên tiếng rên.
Sức mạnh này…
Giống như của một ma thú!
Lucius: “Hahaa!”
Anh có thể thấy ánh răng nanh sắc của hắn. Những cú đánh không ngừng…
Với người thường, vũ khí của Đế Kiếm dường như đã biến mất.
Hắn chỉ để lại những vệt đỏ trong không khí.
Một, hai,… tăng lên đến vô số trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.
Nếu không phòng thủ được phần nào, áo giáp của anh đã bị xé nát.
Tất nhiên, Arthur đã đỡ tất cả đòn đánh bằng Thánh Kiếm.
Lucius: “Haha, ngươi có chịu nổi Brachium Ex Gigas của ta không!”
Tên này… sao lại có thể cười trong lúc đang chiến đấu!? Có gì vui sao!?
Ở nơi người ta đang tranh đấu sống còn, lại có thứ gì đáng để cười đến thế sao!?
Lucius: “Ahh, vui thật. Thật là vui! Hỡi chủ nhân của trái tim ta, ngươi có thể đỡ thêm bốn cú nữa không!?”
Những cú đá của Lucius bị bộ giáp xanh bạc hấp thụ.
Liệu những cú đá như rắn cuộn ấy có phải là một dạng võ công phương Đông? Khi nhận cú tấn công bất ngờ từ chính diện, hơi thở của Arthur trở nên hỗn loạn một chút.
Không phải vết thương chí mạng.
Chỉ là vết thương nhẹ.
Lượng ma lực khổng lồ tuôn trào từ trái tim anh – thứ đã từng được Merlin gọi là “lò luyện ma lực” – đang kiên cường duy trì thân thể anh cùng hiệu lực từ Thánh Kiếm.
Các vết thương đang lành lại.
Chỉ còn lại cơn đau. Anh có thể chịu đựng được.
Anh có thể tiếp tục đón nhận – dù là hữu hình hay vô hình.
Gần như cùng lúc bị đá trúng, anh điều khiển khuỷu tay và đầu gối để phản đòn vào chân đối phương, nhưng―――――
Lucius: “Thú vị…” Hắn đã né được…
……với một nụ cười.
Phải chăng vị đế vương của đấu trường đã quen dần với phong cách chiến đấu cận chiến của anh?
Nếu vậy thì anh phải liên tục vung kiếm tấn công bằng Thánh Kiếm. Không khí, bùng nổ.
Đó là một đòn tấn công vô hình lan tỏa kèm theo ma lực– không nhằm mục đích gây sát thương mà để tạo khoảng cách giữa hai người.
Bằng một động tác tự nhiên, Lucius tiến một bước vào luồng khí dữ dội. Ngay khoảnh khắc đó, những lưỡi dao gió của Arthur tan biến như sương khói.
Chuyện đó, một hiệp sĩ hay chiến binh bình thường không thể nào làm được.
Phải chăng hắn được bảo vệ bởi hàng vạn pháp sư và phù thủy đang chờ ở phía sau?
Dù không phải hoàn toàn là tự nhiên, Arthur vẫn cảm nhận được một dạng ma lực nào đó.
Không, có thể đó là nhờ bộ giáp và mũ giáp hắn đang mặc.
Nếu đó là giáp của anh hùng Hector được đồn đại, hoặc có thể…
Lucius: “Ở Anh còn con thú nào như ngươi không? Nếu có, ta nhất định sẽ khiến nó thuộc về La Mã. Cả ngươi, và xứ sở của ngươi!”
Saber: “Đó là lý do vì sao Hoàng đế đích thân đến đây sao?”
Lucius: “Mấy gã pháp sư của ta khá nhiều chuyện. Ta nghe rằng ở Đảo Anh của ngươi, vẫn còn những dấu tích quyền năng từ Thời đại của các vị thần. Ta từng nghi ngờ, nhưng giờ thì… nếu nhìn vào lũ Pict và ma thú còn sót lại thì…”
Lucius tiếp tục công kích bằng cả lời nói lẫn cơ thể.
Đòn đánh bằng kiếm, đấm, đá, vai, lưng – tất cả hòa quyện thành một trận tấn công mãnh liệt, hắn biến cả cơ thể mình thành vũ khí!
Hắn không phải là kẻ có thể bị đánh bại chỉ bằng một thanh kiếm.
Trong 20 đòn liên tiếp, hai đòn – một từ nắm đấm và một từ vai – đã vượt qua phòng thủ của Arthur và trúng đích.
Chúng đã nghiền nát xương sườn anh, phá hủy một số cơ quan nội tạng.
Thế đứng của anh chao đảo.
Anh run rẩy ngay cả khi đang chuẩn bị chém―――― Anh có nên lao lên và chết như một chiến binh?
Không.
Sức mạnh của Thánh Kiếm – thứ mà anh nhận từ Quý Bà Hồ – không thể xem nhẹ.
Saber: “…Khặc!”
Một hơi thở sắc bén.
Một tia sáng từ phía trên!
Đó là đòn tấn công một tay nhằm phá thế đứng, nhưng Arthur đã phản công.
Lưỡi kiếm của Thánh Kiếm vẽ một vòng cung, cắt đôi không gian với ánh sáng vàng rực rỡ.
Lucius vung mạnh Ma Kiếm để đỡ đòn tấn công ở khoảng cách gần, nín thở, chém xuống bằng lưỡi kiếm đầy sát khí – nhắm vào không gian đang tan chảy như đang bị nung chảy.
Ngay khoảnh khắc ánh sáng rực rỡ va chạm với lưỡi kiếm đỏ thẫm, chấn động phá hủy bao trùm cả thung lũng.
Giữa làn bụi bao phủ xung quanh, sỏi đá bị nghiền vụn, một tiếng thét vang lên như thể đang kích động một gã khổng lồ đang theo dõi trận chiến.
Lucius: “Một mình ngươi làm được việc này sao!? Tuyệt lắm, ta nghĩ mình sẽ chiếm cả ngươi lẫn nước Anh luôn!”
Khi lớp bụi tan đi, hình bóng Đế Kiếm xuất hiện. Khi anh nhìn thoáng qua, cơ thể hắn dường như vẫn ổn?
Không, nhìn kỹ thì cánh tay trái của hắn bị đen như than, như thể đã bị thiêu cháy nặng nề – nhưng gần như ngay lập tức, nó được chữa lành bởi một hiệu ứng phép thuật nào đó.
Lucius: “Hahaha, đúng thế! Đây chính là lợi ích từ vùng đất này! Mạch linh lực của thung lũng này giờ đã nằm trong lòng bàn tay ta!”
Saber: “Đừng có cợt nhả với ta.”
Lùi ra một khoảng, Arthur lặng lẽ giương kiếm lên.
Saber: “Hoàng đế, chúng ta lấy đi và trao lại mạng sống.”
Lucius: “Dĩ nhiên rồi!”
Saber: “Ta không nói về mạng sống của bản thân; chúng ta chiến đấu vì mang trên vai trọng trách mạng sống của vô số thần dân.”
Khi anh chĩa mũi kiếm thẳng vào tim đối phương…
Saber: “Đừng coi thường điều đó! Đừng dám cười nhạo nó! Lucius, tiếng cười của ngươi thật kinh tởm!!!”
Lucius: “Kinh tởm, ngươi nói sao? Trong mắt ngươi, ta thật như vậy à?”
Lucius bất cẩn giơ thanh trường kiếm bằng tay phải, để lưỡi kiếm tựa lên vai rồi bật cười. Bàn tay trái vừa được tự do, hắn chỉ lên bầu trời đỏ rực――――
Lucius: “Để kiểm soát lục địa, ngươi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc khuất phục mọi thứ để đổi lấy đồng minh – những kẻ tự cho mình quyền phán xét cả trời cao. Những sinh mạng ngây thơ được sinh ra trong tình yêu, và những sinh mạng tàn ác gặt hái chúng như lúa trên chiến trường… tất cả đều như nhau. Đức hạnh, tàn bạo – tất cả đều trong lòng bàn tay ta.”
Như thể bàn tay trái hắn đang bóp lấy ánh sáng vô hình.
Lucius: “Nếu ngươi là một vị vua giống ta, hẳn cũng từng cảm thấy điều đó dù chỉ một chút. Bảo vệ dân chúng, khiến đất nước thịnh vượng, chúng ta được ban cho mọi thứ, được cho phép làm mọi điều, chắc chắn rằng chúng ta――――”
Bàn tay trái hắn, như thể đang bóp nát mọi điều thiêng liêng.
Lucius: “……là những vị thần nơi trần thế!”
Tiếng cười càng lúc càng dữ dội, kiếm đế nói ra điều đó. Hắn khoác lên mình tia chớp màu đỏ thẫm, lưỡi ma kiếm bừng lên ma lực dữ dội.
Đó là thanh kiếm hoàng đế, Florent.
Thanh kiếm biểu tượng cho sự cai trị của một người trên toàn lục địa, là “anh em” với Clarent – ma kiếm tượng trưng cho quyền cai trị xứ Gallia, và được coi là một trong những thanh kiếm vĩ đại nhất.
Hoa văn hoa huệ nở rộ khắc trên kiếm, có lẽ ban cho hắn phúc lành của nữ thần Flora, vị thần cổ xưa của các loài hoa.
Huệ trắng – loài hoa tượng trưng cho sự sinh nở, cũng như một phép ẩn dụ cho lưỡi kiếm.
Vậy có phải Lucius, hoàng đế kiếm, đang muốn biến biểu tượng của sự sống thành một đóa hoa nhuốm máu?
Lucius: “Tổ tiên thần thánh của ta, Romulus, được cho là đã tan biến trong lôi điện khi chết!
Nếu điều đó là thật, thì không có gì nghi ngờ rằng ta – hoàng đế La Mã hiện tại – có thể nắm giữ lôi điện trong tay!”
Saber: “Trên đời này chỉ có những kẻ yếu đuối, ngươi sẽ không bao giờ là thần!”
Arthur giương kiếm, nâng thanh Thánh Kiếm bằng cả hai tay cao hết mức.
Dễ dàng kết luận rằng mọi lời nói của hoàng đế chỉ toàn là ngạo mạn, nhưng với kẻ thật sự đang thống trị lục địa này – tất cả điều đó đều là niềm kiêu hãnh của vương quyền.
Sự kiêu hãnh của một vị vua.
Hay có thể là sự ngạo mạn của kẻ làm vua.
Dù sao đi nữa, Arthur cũng không cần phán xét hắn là thần hay không.
Chỉ có trực giác và niềm tin – rằng không cần thiết phải suy nghĩ về điều đó.
Nếu là điều cần nói ra, thì sẽ nói bằng kiếm, sẽ gào thét bằng kiếm.
Đúng vậy, Hoàng đế La Mã Lucius Hiberius đang tuyên bố điều đó bằng cả cơ thể mình.
――――Vậy thì, hãy trả lời hắn.
――――Bằng tất cả sức nặng của Thánh Kiếm, được nắm bằng cả hai tay!
Lucius: “Không, ngươi biết điều đó là thật. Chúng ta là thần. Chúng ta là những kẻ sẽ trở nên bất tử.”
Saber: “Ngươi đang――――”
Lucius: “Ngươi chắc chắn giống ta, Rồng đỏ. Ngươi biết điều đó là thật!
Bởi vì ngươi – kẻ được công nhận là người kế thừa chân chính – ngươi giống ta! Ngươi có quyền năng điều khiển địa mạch trong cơ thể, trạng thái ngươi đạt được phù hợp với một kẻ sống đời đời… ta chắc chắn là vậy!”
Saber: “Im miệng đi!!!”
――――Phong ấn của Thánh Kiếm được giải phóng―――
――――Giới hạn của Ma Kiếm được phá bỏ―――
Một cuộc chiến chính nghĩa và hùng tráng giữa vua và vua, nơi tất cả đều được đặt cược.
Thánh kiếm và Ma kiếm, đối đầu trong một trận chiến huy hoàng.
Tất cả đều giống như giấc mơ mà Arthur từng thấy trên con thuyền, vào đêm trước khi rời khỏi nước Anh để chinh phạt lục địa.
Chinh phục bầu trời, con gấu lớn gầm lên làm rung chuyển cả bờ biển, tấn công trong khi rồng từ phía tây tỏa sáng, rồi thiêu đốt gấu lớn bằng hơi thở rực lửa của nó.
Xác cháy đổ gục xuống đất――――con gấu lớn chính là hoàng đế.
Arthur – Vua của Anh – chính là con Rồng.
Hoàng đế bị nuốt chửng bởi ánh sáng của Thánh Kiếm, và bị xóa khỏi lịch sử.
Cả thung lũng gần như bị xóa khỏi bản đồ, và quân đoàn hùng mạnh của đế quốc rơi vào bờ vực sụp đổ.
Vinh quang của chiến thắng được hứa hẹn nằm ở nơi đây. Danh dự của người vua nằm ở nơi đây.
Dù Arthur không thể ngăn được bánh xe lịch sử mang tên “cuộc di dân của người Saxon”, thì ít nhất, anh đã phá hủy kế hoạch xâm lược tương lai của hòn đảo nhỏ phía Tây của đế quốc vĩ đại.
Với chiến thắng vĩ đại ấy, cùng niềm hy vọng khiêm nhường cho ngày mai…
Dù ngay lúc này anh vẫn đang nghĩ về điều đó――――
Có lẽ đây chính là trận chiến cuối cùng mà anh đã chiến đấu, tràn đầy vinh quang đủ để khiến anh vung Thánh Kiếm.
*****
Về cách các Servant hiện thân trong thế giới hiện tại, điều này có thể được phân thành hai loại lớn.
Loại thứ nhất, là những người được cường hóa thông qua truyền thống và huyền thoại.
Trong trường hợp này, họ đã được xác nhận là có trong các ghi chép lịch sử thực tế, vì vậy có thể được xếp vào loại này.
Ví dụ, nếu họ là một vị tướng nổi tiếng với sự gan dạ và quả quyết, thì năng lực tự nhiên của họ sẽ được hệ thống hóa thành một hạng mục cụ thể.
Loại thứ hai, là những người để cho sức mạnh của mình phai mờ đi vì họ đã thích nghi với cái khuôn mẫu gọi là “class”
Họ thực sự được phân loại ở đây với tư cách là những thực thể được cho là cư ngụ trong thần thoại, truyền thuyết và văn hóa dân gian.
Nếu họ được ví như một anh hùng vĩ đại từ Thời Đại Thánh Thần, thì chắc chắn họ sẽ được xếp vào loại này.
Nếu họ thuộc loại thứ nhất, thì họ sẽ khác với những câu chuyện thông thường vì họ mang trong mình những điều thần bí và kỳ diệu.
Dù thuộc loại nào, họ đều là những thực thể siêu nhiên, có khả năng che giấu huyền thoại của mình dưới dạng một điều bí ẩn.
Và đồng thời, họ cũng là những người sở hữu một tâm trí không khác quá xa so với con người――――
(Trích từ một cuốn sổ tay cũ)
*****
???: “Tại sao, ngươi lại ở đây? Saber.” — Nửa đêm, Dinh thự Sajyou.
Đã hơn 1 giờ sáng khi anh kết thúc cuộc hành trình lang thang trong khu vực đô thị để tìm kiếm Đại Thánh Grail dưới lòng đất.
Tại lối vào hành lang dẫn thẳng tới Garden, Saber bị gọi lại bởi Hiroki Sajyou.
Dù không quay đầu lại, anh đã đoán ra đó là ông ta chỉ từ cảm nhận, nhưng như một phép lịch sự với gia chủ đã cho phép anh tự do hành động trong khuôn viên, anh vẫn cố ý đối mặt với ông.
Nếp nhăn hằn sâu theo tuổi tác.
Là gia chủ hiện tại của nhà Sajyou, nét mặt Hiroki trầm mặc và u ám.
Saber: “Chuyện gì đã xảy ra với Manaka?”
Anh đã có một linh cảm – có thể là đúng – nhưng như dự đoán… Anh vẫn chưa thể hiểu hết hành động của Manaka?
Saber: “Chuyện tìm kiếm Chén Lớn thế nào rồi? Tôi vẫn đều đặn nhận được báo cáo từ Caster cho đến lúc họ tìm thấy Chén Thánh, nhưng từ đêm qua anh ta không hề liên lạc. Ngài có nghe được gì không?”
Hiroki: “Không.”
Manaka không nói gì với gia chủ về việc tìm thấy Chén Lớn sao?
Dù Saber cũng hiểu khi nào nên nói về đạo lý, nhưng chính anh cũng chỉ là Servant của Manaka, không phải của gia tộc Sajyou – nên không thể tự tiện nói về hành vi của cô ấy với ông ta.
Và――――khi anh còn đang nghĩ về điều đó, gương mặt Saber thoáng trầm xuống.
Liệu anh có nên hành động theo tư cách là Servant của Master mình?
Dù nói là đi tìm Chén Thánh, suốt cả ngày hôm nay hành động đó cũng có thể được xem là chống lại lệnh chờ đợi.
Hiroki: “Chắc vậy. Có rất nhiều điều mà con bé giấu không chỉ với ngươi, mà cả ta.”
Saber: “Thưa ngài……”
Hiroki: “Đừng nói gì cả. Không cần đâu, Saber. Nếu trời đất có đảo lộn, thì đó cũng chẳng phải là việc mà một gia chủ nên lo lắng, phải không? Ừ thì… ta đã tự đưa ra một phán đoán thừa thãi rồi.”
Lời của Hiroki Sajyou có lẽ quá đúng.
Sau vài giây im lặng, ông quay ánh mắt về phía Garden.
Tất cả thành viên trong gia tộc Sajyou không gọi đó là “vườn” – một nơi xanh tươi đầy cây cối.
Kể cả Manaka cũng vậy – cô ấy quyết định tất cả mọi thứ bằng ý chí của riêng mình.
Nhưng dù là vườn cây, nhà kính, hay thậm chí không phải nơi dùng để luyện ma thuật, họ vẫn kiên quyết gọi nó là Garden.
Tại sao?
Có lẽ vì người vợ của gia chủ quá cố đến từ Anh quốc?
Dù vậy, bà ấy không gọi nó là Khu vườn.
Bà ấy chỉ đơn giản gọi nó là: Khu vườn.
Hiroki: “Ayaka đang ở đó. Ta không thấy chị nó bên cạnh, chắc con bé đang cô đơn. Ta sẽ gọi nó lại đây.”
Saber: “Thật ra thì――――”
“Ngài”
Anh vừa định nói ra thì đã dùng một tay nắm lấy vai ông.
Hiroki: “Ta đã làm thầy dạy ma thuật quá lâu. Thế nên ta không thể yêu thương chúng như một người cha – không như một con người nên làm.”
Tự phủ nhận bản thân là lối sống thường thấy của các pháp sư. Gia tộc Sajyou cũng không ngoại lệ.
Nếu phải nói về một pháp sư để lại ấn tượng sâu sắc nhất với Saber, thì đó là người trồng hoa ấy – dù rằng khái niệm tự phủ nhận và tự kiểm soát khác nhau, chắc chắn những người sống trong tập quán này đều khác biệt.
Đường đi khác nhau, nhưng vẫn là con đường của người theo đuổi thần bí.
“Thật không công bằng,” Saber nghĩ.
Nếu là người đã trưởng thành, họ có thể tự chọn theo ý mình.
Nhưng đối với một đứa trẻ nhỏ…
Điều đó thật quá tàn nhẫn.
Hiroki: “Có lẽ, nếu xảy ra Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ hai… thì ai sẽ bảo vệ Ayaka?”
Đó không phải lời hỏi – mà là lời độc thoại.
Dưới bầu trời đêm đen kịt không sao trăng, ông nói như thể đang van nài.
Chiến tranh Thánh Grail đáng sợ đến mức nào – ông hiểu rõ.
Vịnh Tokyo… Pharaoh…
Mũi tên cứu rỗi… Cơn thịnh nộ của bán thần…
Nếu đến giờ chúng là những trận chiến ác liệt――――
Hiroki: “Là người từng chạm đến xoáy ốc, nếu Manaka đạt đến Căn Nguyên thì con bé sẽ biến mất. Dù có Cuộc Chiến Chén Thánh lần 2, ta cũng chẳng còn đủ sức. Vậy ta có thể làm gì để bảo vệ con gái mình chăng?”
Vì huyết thống? Hay vì tình yêu?
Saber không hỏi. Anh không hỏi ông đang nói về ai.
Hiroki: “Còn về Reiroukan… Misaya sống sót đúng là kỳ tích. Một cô gái đơn độc mà sống sót giữa cơn cuồng nộ này – vượt quá cả trí tuệ loài người.”
Ông thở dài nặng nề.
Ông đang nghĩ đến chuyện thay thế chính mình?
Hiroki: “Nếu có một hiệp sĩ như ngươi bên cạnh nó, có lẽ ta sẽ an lòng phần nào…”
Một câu nửa đùa nửa thật. Nhưng bên trong, chắc chắn có ước nguyện chân thành.
――――Tình phụ tử.
――――Một điều mà có lẽ ông chỉ hiểu được khi đã ở rất gần cái kết.
Đó là một thời đại xa xăm – thời điểm nước Anh diệt vong.
Sau chiến thắng tại La Mã, khi trở về trong chiến thắng, thứ chờ đợi anh là phản loạn.
Hiệp sĩ bàn tròn Mordred – đứa con bị cấm đoán, bản sao của chính anh và cũng là con của Morgan – đã tập hợp quân phản loạn, bao gồm người Saxon và Pict, dẫn theo đội quân ác quỷ mang cờ tạo phản.
Một cuộc nội chiến thảm khốc.
Bàn tròn sụp đổ, Camelot bị hủy diệt, toàn bộ nước Anh bị mất.
Và rồi, trên đồi Camlann.
Mordred: “Cha ơi! Con sẽ hủy diệt tất cả những gì người yêu quý! Để người không cần gì, không mong gì nữa! Con sẽ khiến người yêu con cho đến khi người tuyệt vọng gào thét! Arthur Pendragon!”
Trận chiến cuối cùng – giữa chính anh và Mordred, kẻ cầm thanh Clarent.
Không phải với tư cách là cha…
Không phải với tư cách con người…
Mà là một vị vua, anh đã tiêu diệt hiệp sĩ phản bội bằng thánh kiếm――――
Mọi thứ bị cuốn vào biển lửa.
Dân thường chết.
Trẻ em chết.
Cho đến phút cuối, ông cũng không thể chạm đến ngày của sự cứu rỗi.
Thế nên…
Thế nên…
Arthur tiếp tục phủ nhận, quá khứ đẫm máu của mình.
Saber: “……Hử?”
Ý thức anh trở lại từ ký ức quá khứ.
Hiroki không còn ở đó.
Và rồi, Saber bước vào bên trong Khu vườn.
Anh không rõ tại sao, nhưng anh đã đi dọc hành lang đến nơi này và mở cửa kính bằng tay mình.
Anh đã bước tới nơi này, một cách tự nhiên.
Không phải không có ký ức, nhưng như thể anh không hề nhận ra mình đã đi.
Lúc đang hồi tưởng quá khứ… đúng rồi…
Anh có cảm giác đã nghe thấy tiếng ai đó.
Tiếng của Hiroki? Không.
Tiếng một đứa trẻ? Không.
Hiền hậu, nhẹ nhàng – đó là tiếng thì thầm của Lady of the Lake, người anh từng nghe thấy.
Saber: “Vivian?”
Anh vô thức gọi tên bà.
Ngay lập tức, tiếng xào xạc vang lên từ lùm cây gần đó. Là một đứa trẻ nhỏ.
Cô bé là con gái của gia chủ Sajyou – em gái của Manaka.
Anh lập tức nhận ra, không cần phải cảm nhận hiện diện.
Gương mặt cô bé ló ra từ sau tán cây, như đang quan sát anh.
Đáng yêu làm sao.
Như một con vật nhỏ, cô ấm áp và dễ thương.
Anh biết mình không giỏi chơi với trẻ con, nhưng dù vậy, anh cúi người như cha nuôi anh từng làm để ngang tầm mắt cô.
Anh nên biểu cảm thế nào? Nên xưng hô thế nào?
Trong đêm tối này, anh nên nói gì với một đứa trẻ nhỏ nơi khu vườn xanh mát này – không phải với tư cách một vị vua, hay một vũ khí giết người―――――
Saber: “Rất hân hạnh được gặp tiểu thư.”
Ayaka: “R-rất vui… được gặp anh.”
Saber: “Một đêm tuyệt vời. Và khu vườn này cũng thật tuyệt.”
À…
Không đúng.
Cách anh nói giống như hiệp sĩ đang trò chuyện với tiểu thư hoàng gia.
Đêm nay không có sao.
Vậy liệu có phải một đêm tuyệt vời?
Và hơn hết…
Ayaka: “Không ngốc ạ, đây không phải là vườn. Nó gọi là Khu vườn ――――”
Đúng rồi.
Nơi đây là Khu vườn – khu vườn xanh mát mà mẹ cô bé để lại.
Saber: “Thứ lỗi. Là Khu vườn – quả thật là một Khu vườn tuyệt vời.”
Ayaka: “Vâng ạ.”
Cô bé mỉm cười.
Ayaka: “Umm, anh là khách của ba em ạ? Hay là bạn của chị?”
Saber: “Tôi là một hiệp sĩ. Đêm đã khuya, cho phép anh được bảo vệ em thay cha nhé?”
Ayaka: “Hiệp sĩ ạ?”
Cô bé ngạc nhiên.
Cách anh nói có lẽ giống như truyện cổ tích.
Dù còn nhỏ, nhưng chắc cô bé đã biết đọc viết. Và vẫn là một đứa trẻ.
Khi Saber đang định chỉnh sửa lời nói, nhưng anh không tìm được cách nào hay hơn.
Nếu vậy, thì chỉ còn cách tiến về phía trước.
Saber: “Tiểu thư, để anh đưa em về phòng nhé?”
Ayaka: “Hí hí, tiểu thư gì chứ, em vẫn là con nít mà?”
Cô bé bước ra khỏi bóng cây, lộ cả người.
Vẻ sợ hãi biến mất. Cô bé cười rạng rỡ――――
Saber: (Rực rỡ quá…)
Không hiểu sao, anh híp mắt lại.
Dù đang là đêm khuya, anh như ảo giác thấy bình minh quanh cô.
Ayaka: “Hiệp sĩ ơi, tên anh là gì vậy?”
Saber: “Tôi là…”
Anh không thấy lý do gì để che giấu tên thật. Hãy nói cho cô bé.
Một điều gì đó trong tâm hồn anh thúc giục phải nói.
Saber: “Tên tôi là Arthur. Tiểu thư, còn em tên gì?”
Ayaka: “Em là Sajyou Ayaka.”
Àh, anh biết mà.
Cái tên đẹp thật.
Anh không biết ý nghĩa cái tên, nhưng chắc vì nó vần với “Manaka”.
Ayaka: “Và nơi này là Khu vườn.”
Ngượng ngùng, Ayaka chỉ từng cái cây xanh.
Ayaka: “Umm, lúc đầu em tưởng Khu vườn là nơi để học, nhưng… thật ra không phải thế. Cha em kể cho em…”
Saber: “Một bí mật à?” – anh nhẹ nhàng hỏi.
Ayaka: “Vâng ạ.”
Dù gật đầu, Ayaka vẫn cúi mặt.
Anh kiên nhẫn chờ.
1 giây… 2 giây…
Sau 5 giây, cô bé ngẩng đầu. Rõ ràng là cô ngại.
Ayaka: “Khu vườn là em.”
Có lẽ, vì lý do nào đó cô bé đồng nhất mình với nơi này.
Khi anh bắt đầu suy nghĩ về điều đó, thì――
Ayaka: “… Vì đây là thứ mẹ để lại, nên em và Khu vườn… cũng như nhau.”
Gió thổi.
Dù cánh cửa kính đóng kín, làn gió ấy vẫn chạm đến anh.
Nhẹ nhàng chạm vào cả thân thể và trái tim của Arthur Pendragon…
Đó là――――
Những lời nói chan chứa ánh sáng, sự dịu dàng và tình yêu.
Cô đã để lại khu vườn này cho con gái.
Đó là tấm lòng người mẹ dành cho con.
Dù bao năm trôi qua, vẫn truyền lại cho cô bé.
Không phải huyết thống.
Không phải định mệnh.
Không phải nghiệp quả…
Đó là một điều khác.
Người ta gọi nó là: Tình yêu.
Saber: “Quá khứ và hiện tại…”
Tôi――――
! ――――
Arthur Pendragon lẩm bẩm bằng tiếng mẹ đẻ.
Saber: “……. Ahh, thì ra là điều đơn giản như vậy.”
Ayaka: “Ư-umm… anh sao vậy?”
Xin lỗi, Ayaka.
Vì đột ngột độc thoại, anh đã làm em hoảng sợ.
Quá khứ và hiện tại chắc chắn kết nối.
Quá khứ là nền móng dẫn tới hiện tại.
Nơi ta tìm kiếm – chính là đây.
Ngày mai ta tìm kiếm – chính là em, Ayaka.
Saber: “Cảm ơn em. Tiểu thư. Nhờ em mà tôi có thể bước tiếp.”
Ayaka: “Hmm?”
Saber: “Mọi thứ đều ở đây. Mẹ em, đã để lại tương lai mang tên em.”
Lời em đã chạm tới anh.
Toàn bộ nước Anh và cả anh, hoàn toàn… không vô ích.
Chắc chắn, bà đã để lại một ngày mai dành cho em.
Dù anh không thể cứu cả thế giới.
Dù tin dữ tiếp tục lan truyền…
Anh tin rằng thế giới đang dần tiến đến cứu rỗi.
Ahh, ta tin.
Ta có thể tin.
Ta đang đứng trước bằng chứng đó.
――――Đứa trẻ đáng yêu mang tên em, đang lớn lên trong tình yêu mà mẹ em để lại.
Quốc gia mà ta cần cứu là nơi đây.
Ngày mà ta cần bảo vệ – là hiện tại này.
Dù quá khứ gọi là nước Anh đã tan rã bởi những hiện tượng khủng khiếp, dù kết quả đã được định đoạt trong dòng lịch sử loài người…
Saber: “Quá trình và kết quả – không phải là một thể thống nhất.”
Cả quá trình lẫn kết quả – đều là ý chí của con người.
Saber: “Có những lúc, chính quyết định mới là câu trả lời.”
Dưới bầu trời không sao, anh ngẩng nhìn tán cây.
Lựa chọn của mẹ em… chắc chắn vẫn ở đây.
Bà ấy để lại tình yêu…
Dưới hình dạng…
Hiện hữu như một sinh mệnh…
Một câu trả lời mơ hồ, nhưng đẹp đẽ――――
Saber: “Tôi, sẽ bảo vệ em. Bảo vệ thế giới của em, Sajyou Ayaka.”
Không phải với tư cách một vị vua.
Không phải với tư cách một con người.
Mà là một anh hùng, để tất cả mọi người đều có thể có một ngày mai.
