Vol 5 – Hồi Kết: Hiệp sĩ của những mảnh vỡ lam bạc
Fate/Prototype: Fragments of Sky Silver Vol 5 – Knight of Sky Silver
Tác giả: Hikaru Sakurai
Minh họa: Nakahara
Hồi Kết: Knight of Sky Silver – Hiệp sĩ của những mảnh vỡ lam bạc
Tại một nơi nào đó―――― Có một cô gái đơn độc.
Cô là một cô gái có thể đạt được mọi thứ, và cô là cô gái đã biến thành chân lý.
Nếu cô mong muốn một sự sống, thì cô có thể tạo ra nó.
Nếu cô thì thầm về cái chết, thì cái chết sẽ lan rộng.
Thế giới được kết nối với cô, và có lẽ cô cũng đã được kết nối với thế giới.
Cô gần như toàn năng.
Không có điều gì là không thể với cô.
Cô có thể điều khiển, hoàn thành, và phá hủy mọi thứ.
Cô, người đã đánh mất hết mọi niềm vui vì sở hữu những năng lực như thế, đã đặt ra một quy tắc duy nhất cho sự toàn năng của mình.
Đó là: “Tôi sẽ không nhìn vào tương lai của chính mình.”
Cô, người được ví như chính thế giới, đã tự áp đặt giới hạn lên bản thân.
Quy tắc.
Hạn chế.
Xiềng xích.
Nhưng, nếu không làm vậy thì sự toàn năng ấy sẽ vô cùng nhàm chán.
Ý nghĩa của việc cô vẫn là một con người sẽ biến mất, và cô sẽ không thể tiếp tục cuộc sống hàng ngày.
Cô chắc chắn sẽ chết.
Xét về kết quả, có lẽ hành động của Manaka là đúng đắn.
Ít nhất thì cô vẫn có thể thức dậy vào mỗi buổi sáng, mở mắt, ngáp một cái, nhìn lên bầu trời qua khung cửa sổ, lắng nghe tiếng chim hót, và hướng ánh mắt trong suốt về phía cha mình.
Cô có thể làm việc này việc kia và thi triển ma thuật theo chỉ dẫn của cha.
Về đứa em gái mới chào đời của mình, dù cô không rơi lệ như mẹ và cha, cô vẫn có thể xác nhận sự mềm mại của đứa trẻ bằng cách chọc nhẹ vào má em, như những con người khác thường làm.
Dù cô không cảm nhận được gì cả―――― không gì cả, hoàn toàn trống rỗng.
Cô chỉ vừa đủ để được xem là đang sống.
Chỉ là như vậy.
Tích tắc. Tích tắc.
Mỗi khi kim giây của đồng hồ tiến thêm một bước. Tích tắc.
Tích tắc.
Mỗi khi hôm nay trở thành ngày mai. Trái tim của cô lại ngưng đọng thêm một phần.
Người đang chờ đợi phía trước có thể hiểu hết mọi điều, sở hữu mọi thứ, nhìn thấu tất cả, và đang ở trong trạng thái hòa làm một với thế giới.
Ở tận cùng của sự vô ngã, cô là một thực thể có thể điều khiển ngai vàng, đồng thời tạo ra một luyện ngục trắng tinh khiết, và có lẽ còn mang đặc tính của một vị thần nữ.
Đó là một trạng thái mà quá khó để con người có thể tiếp tục tồn tại như một con người.
Cô chỉ sống như một bóng ma.
Manaka: “Nhưng, không sao cả. Mình chấp nhận điều này.” Cô không bận tâm.
Dù cô là người vừa chết mà vẫn sống.
Dù cô là người vừa sống mà đã chết.
Đau đớn, khổ sở, và buồn bã―――― cô trải qua những ngày ấy mà không hề cảm nhận chút gì.
Bởi vì cô chỉ có một niềm vui duy nhất.
Đó là một “tương lai” nơi bản thân trước kia của cô sẽ tự trói buộc chính mình.
Đó là “kết cục” mà cô chắc chắn sẽ đạt tới, sớm hay muộn, miễn là thế giới vẫn là thế giới.
――――Khi mình trở thành Master, và tham gia Chiến Tranh Chén Thánh, mình sẽ phải lòng một ai đó và――――
Đúng vậy.
Đúng thế đấy.
Nói cách khác, cô sẽ ngừng nhìn vào tương lai của mình, ngay vào khoảnh khắc khi cô biết rằng mình đã “yêu”.
Dù cô hoàn toàn có thể lựa chọn những ngày sống sót trong khi xác định từng khả năng một theo ý mình, dù cô có thể chọn lựa tương lai, và kết nối những sự kiện đang cố gắng tạo thành một chuỗi dây như trò đan chỉ của thời gian và thế giới, để mở ra ngày mai, và biết về định mệnh của chính mình……
Cô đã không làm vậy.
Không chút do dự, cô mỉm cười, và nhắm đôi mắt tiên tri của mình lại.
――――Tại sao ư? Bởi vì mình muốn trải nghiệm cảm giác rung động khi yêu――――
Và rồi, vào ngày định mệnh của cuộc gặp gỡ ấy.
*****
Vài năm sau khi cô tự đặt xiềng xích lên chính mình.
Đã có một biến cố xảy ra vào một ngày nọ, trong tháng Hai năm 1991 Dương lịch.
Đó chính là ngày mà cô sẽ gặp định mệnh của đời mình, người mà cuối cùng cô cũng được gặp.
Manaka: “Nhưng, mình tự hỏi liệu mình có còn biết hân hoan không nữa.”
Dù đó là ngày mà cô đã không ngừng chờ đợi. Thật lòng mà nói, cô cũng chẳng đặt nhiều kỳ vọng vào nó.
Manaka: “Vì mình biết là mình sẽ phải lòng, hiển nhiên rồi, mình sẽ tôn sùng điều đó, mình biết điều đó, người sẽ không phản bội cảm xúc của mình sẽ đến.”
Thay vào đó, cô đã hoàn toàn mệt mỏi, ngay cả trước khi nghi thức triệu hồi Anh Linh bắt đầu.
Bởi vì, thế giới vẫn là vật sở hữu của cô.
Dù cho năng lực tiên đoán đã bị hạn chế, nhưng với cô gái ấy, mọi thứ xung quanh cô chỉ là một đống nhàm chán mà cô đã thấu hiểu đến tận cùng.
Không có sự phấn khích, không có niềm vui, cũng chẳng có bất ngờ.
Dù là ngày mà cô đã mong chờ từ lâu, cô cũng không thể ôm lấy những cảm xúc dễ chịu ấy.
Thế giới, là một khu vườn tí hon mà cô đã quá quen thuộc, dù ở bất kỳ nơi đâu.
Nó là một nơi nhỏ đến mức vô lý, và cô có thể với tay chạm đến từng ngóc ngách nếu muốn.
Dù cô từng nói rằng mình sẽ yêu, nhưng điều đó… chẳng khác gì việc chạm đến một thực tại vô cảm lạnh lẽo, và cô chẳng có sự đồng cảm nào như những con người khác giống như cô.
Hoặc chí ít, cô đã từng nghĩ như thế.
Cô gần như đã từ bỏ, gần như đã xác nhận điều đó. Nhưng…
???: “Tôi hỏi cô.”
Đó là Anh Linh đã hiện thân, bị tách biệt khỏi thời gian.
???: “Cô có phải là Master của tôi không?”
Anh “đó” của cô thì… hoàn toàn khác biệt. Khác xa những gì cô từng tưởng tượng.
Bởi vì anh là một Anh Linh có thể ví như gấu và rồng, với thân hình cường tráng vượt bậc.
Anh không phải là một lý tưởng hoàn mỹ.
Nếu phải nói, thì người đàn ông ấy có vẻ ngoài sắc sảo đến kỳ lạ, và như thế cũng đã đủ rồi… Thế nhưng―――
Không.
Không.
Không!
Dù anh có mang năng lượng ma thuật tràn đầy, anh vẫn khác với những gì cô từng nghĩ.
Anh quá khác biệt, và chắc chắn, cô đã bị anh làm cho bất ngờ………
Và hạnh phúc. Và xao xuyến.
Và rồi, cô thực sự―――――đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. Anh chân thành, kiêu hãnh.
Và tốt bụng.
Nụ cười của anh, rạng rỡ nhẹ nhàng như ánh nắng ban mai.
Anh là một con người tử tế, người tin vào công lý, và yêu cái thiện.
Dù anh ghét chiến tranh, nhưng một khi rút kiếm ra, anh mạnh hơn bất kỳ ai khác.
Thanh kiếm tỏa sáng của anh, xua tan mọi tà ác, mọi cái xấu xa trên thế gian. Một hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích ư?
Không.
Anh là một vị vua.
Anh chính là vị vua cổ đại của nước Anh, người mà lối sống đã được truyền tụng rộng rãi qua bao thế hệ.
Không những chắc chắn tồn tại như một Anh Linh khắc tên lên ngai vàng, anh còn là anh hùng được triệu hồi làm Servant để phục vụ cho Pháp Sư đang thách thức vận mệnh trong Cuộc Chiến Chén Thánh này.
Anh là người mạnh nhất và ưu việt nhất――――người sử dụng thanh kiếm thần thánh của các vì sao.
Anh là Vua của các hiệp sĩ, người khoác lên mình bộ giáp xanh và bạc, đã hiện thân nhờ đại pháp triệu hồi Anh Linh và sức mạnh của Chén Thánh được mang đến Tokyo.
Servant hạng 1: Saber.
Tên thật của anh là Arthur Pendragon.
Chắc chắn, trong quá khứ, hiện tại và tương lai, anh là người duy nhất định mệnh dành cho cô trong thế giới này. Cô nhận ra rằng sự tồn tại có tên “bản thân mình” đã bắt đầu từ đây.
Cô đã tìm thấy sở thích thực sự của mình, con người thật của mình – điều mà trước đó cô đã chôn giấu dưới lớp cảm xúc giả tạo và mong manh, giờ đây đã tan biến như làn khói mỏng.
Như một con người đích thực, đang cháy hết mình với cuộc sống. Như một cô gái thật sự, lần đầu biết đến tình yêu và ngọn lửa đầu đời của nó.
―――――Em yêu anh.
―――――Anh là tất cả của em. Em không cần gì khác nữa.
―――――Em đang chìm đắm vào tình yêu vĩnh cửu này, chỉ bởi vì anh hiện diện nơi đây vì em.
Cô, trước kia chỉ là một “Vị thần được sinh ra với hình dạng của một cô gái,” cho đến khi gặp được anh.
Nhưng, bằng cách biết đến tình yêu, cô đã trở thành “Một vị thần đã biến thành cô gái.”
Có lẽ sẽ có người gọi điều đó là “sự sa ngã của một vị thần.”
Cũng có thể, nó sẽ được xem là “sự giáng thế của một vị thần.”
Tuy nhiên, những kẻ đủ sức để tuyên bố rõ ràng “Đó là cái nào?” thì hẳn là không tồn tại trên thế gian này.
Manaka: “Hân hạnh được gặp anh, Saber.” Dù thế nào đi nữa, theo cách này…
Manaka: “Em nhất định sẽ thực hiện điều ước của anh.”
Sajyou Manaka cuối cùng đã thực sự được sinh ra trong thế giới này.

*****
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, về khoảng thời gian khi đứa trẻ ấy chào đời. Dù sao đi nữa, đó cũng là đứa con đầu lòng của tôi.
Của tôi, và cũng là của vợ tôi.
Nếu có một pháp sư nào trong dòng họ đang nở rộ của tôi mà tôi thực sự kính trọng, thì trước tiên tôi có lẽ nên tập trung sự chú ý vào bản chất hay sự hiện diện của các mạch ma thuật trong cơ thể con gái mình. Tuy nhiên, về điểm này, tôi không thể không thừa nhận rằng mình đã thất bại.
Bởi lẽ, trước tiên, tôi và vợ tôi cần xác nhận tình trạng sức khỏe của đứa bé. Nó có sống không?
Trái tim bé nhỏ của nó có đang đập không?
Phổi của nó… Nhịp tim của nó…
Dòng máu có lưu thông bình thường không? Các dây thần kinh có hoạt động tốt không? Liệu nó đã được sinh ra an toàn chưa?
Khi tôi nghe thấy hơi thở mỏng manh của nó vang lên qua tiếng khóc đầu tiên, thật xấu hổ, tôi đã rơi nước mắt.
Vợ tôi cũng vậy.
Tôi—người đáng ra phải là một kẻ truy cầu Căn Nguyên, khát khao chạm đến chân lý tối thượng trong vạn vật, thông qua việc nghiên cứu những bí ẩn mà nhân loại chưa từng biết đến—vào thời khắc đó, lại chỉ là một người cha bình thường
―――――một con người tầm thường, để cảm xúc bị lay động bởi sự ra đời của một thành viên mới trong gia đình.
Nghĩ lại, có lẽ chính vì thế mà vào thời điểm đó, ảnh hưởng của vợ tôi lên tôi trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Dòng máu của gia tộc tôi là một nhánh pháp sư có nguồn gốc xa xưa từ một quốc gia ngoại quốc, nhưng vợ tôi thì không quá bận tâm đến việc theo đuổi chân lý. Cô ấy là một người phụ nữ yêu gia đình, người có sở trường là việc nội trợ hơn là pháp thuật cổ xưa vốn là truyền thống của dòng họ tôi.
Cô ấy đặc biệt yêu thích nấu ăn, đến mức có thể chiếm trọn buổi trà chiều chỉ bằng những câu chuyện xoay quanh sự khác biệt giữa trứng ốp-la hai mặt và trứng chiên một mặt.
Tôi của những ngày đó, đã không còn là một pháp sư đúng nghĩa nữa.
Những gì tôi đạt được sau chuyện đó… tôi sẽ không nói ở đây. Thời gian của tôi rất quý giá.
Dù sao đi nữa, tôi đã có đứa con đầu tiên.
Con gái cả của tôi.
Manaka.
Con gái của tôi.
Dù con bé giống như một con búp bê không thể bộc lộ cảm xúc, chỉ có một vài biểu cảm mà thôi, tôi và vợ vẫn hết mực yêu thương con bé.
Chúng tôi gọi tên nó không biết bao nhiêu lần, chạm vào má con, chạm bằng các ngón tay mình, và không ngừng dành trọn tình cảm của mình cho nó, miễn là chúng tôi còn có thể cảm nhận được tình yêu thương ấy.
Tôi thực sự không ngại nếu nói điều này với những pháp sư khác, rằng con gái tôi như là một sinh vật vừa sống vừa chết.
Ngay cả khi con bé thể hiện tài năng thiên phú về phép thuật, và sở hữu đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ.
Con gái xinh đẹp của tôi, như một bản tình ca hiện thân của tình yêu.
Đối với tôi và vợ tôi, Manaka không phải là ai khác ngoài “con gái” mà chúng tôi phải bảo vệ bằng mọi giá.
Rồi chẳng bao lâu sau, vợ tôi lại mang thai đứa con thứ hai.
Đó hẳn là một gánh nặng lớn đối với vợ tôi—người vốn không có một cơ thể khỏe mạnh từ đầu.
Hoặc, có lẽ như vị “lang y phù thủy” nọ đã từng nói, thứ “thần ân” đã bảo vệ cô ấy khi sinh con gái đầu lòng giờ đã hoàn toàn biến mất?
Dù mang nỗi lo lắng ấy trong lòng, cô ấy vẫn nói rằng mình muốn sinh con.
Ngay cả bây giờ, tôi cũng không thể khẳng định điều mình nên làm khi ấy là gì.
Bất chấp sự phản đối của tôi, vợ tôi vẫn sinh ra đứa con thứ hai. Và rồi sức khỏe của cô ấy bắt đầu suy giảm một cách rõ rệt.
Dù có thể việc sinh con không phải là nguyên nhân duy nhất, nhưng chắc chắn đó là một trong những lý do chính khiến cô ấy ra đi quá sớm.
Dù là con thứ, dĩ nhiên tôi vẫn chăm sóc con bé với tất cả sự yêu thương, không khác gì với Manaka.
Vợ tôi cũng vậy.
Trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại, cô ấy đã dồn tất cả tình thương cho con gái thứ hai.
Với đứa con mà nếu chỉ xét trên tài năng pháp sư, không thể nào sánh bằng người chị gái, vợ tôi đã dành cả sinh mệnh còn sót lại, trong khu vườn nhỏ bé của chúng tôi――――và để lại nơi ấy một điều mà cô gọi là “Khu vườn của Phù Thủy.”
Con gái thứ hai của tôi, một đứa trẻ rất giống vợ tôi, nụ cười hiền hậu luôn tràn đầy sự tươi sáng.
Ánh nhìn trong sáng của con bé như dệt nên những hoa văn đẹp đẽ mà thế giới này tạo ra, và khi tôi bế nó lên cao, hương thơm nhè nhẹ phảng phất từ người nó khiến tôi nhớ đến mùi hương của vợ tôi.
Con gái thứ hai của tôi. Ayaka.
Con gái lớn và con gái út, cả hai đều là minh chứng cho tình yêu của tôi và vợ, trong những lần chúng tôi kề vai bên nhau.
Dù có bị bắt phải chọn một trong hai, tôi cũng không thể nào làm được.
Sẽ chẳng có ý nghĩa gì, dù tôi có nói thêm những lời hoa mỹ nữa…
Sau khi vợ tôi mất, tôi vội vã quay lại với bản thân mình như một pháp sư.
Tôi trải qua những ngày tháng chuyên tâm vào việc luyện tập và nghiên cứu ma thuật, chỉ làm tròn những bổn phận tối thiểu nhất của một người cha.
Có một người bà con từng hỏi tôi rằng liệu tôi đã tỉnh táo trở lại chưa nhưng thực ra, theo một nghĩa nào đó, tôi nghĩ mình đã phát điên vì thương nhớ vợ.
Thế nhưng, tôi đã để lại trong Ayaka một cảm giác cô đơn.
Không rõ Manaka có cảm nhận được điều đó hay không chỉ bằng cách quan sát――――
Phải rồi.
Là Manaka.
Hãy đi thẳng vào vấn đề.
Con bé ấy, Manaka, trạng thái tâm lý của nó rõ ràng đã thay đổi kể từ sau khi triệu hồi được Saber, khi tham gia vào Cuộc Chiến Chén Thánh đang được tổ chức ở Tokyo.
Nó bắt đầu hành xử như một cô gái đúng tuổi, chứ không còn như một con búp bê nữa.
Trong vài ngày gần đây, nó thậm chí còn thể hiện những biểu cảm mà tôi rất quen thuộc.
Khuôn mặt của vợ tôi ngày xưa cũng từng ửng đỏ như vậy. Phải rồi, đó chính là… khuôn mặt của một người phụ nữ đang yêu.
Tôi có nên xin lỗi Saber không?
Dù sao thì, rõ ràng chính anh ta là người đã dẫn dắt Manaka trở thành một con người thực thụ.
Nếu không có Cuộc Chiến Chén Thánh, nếu không có việc Saber được triệu hồi,
thì có lẽ con bé sẽ chẳng bao giờ có được thứ gì đó có thể cho phép nó nở nụ cười như thế với tôi.
Ngay cả khi nó mang cùng một ý nghĩa, với ngày ra đời của một thực thể cũng đáng sợ không kém.
Aah…
Hãy để sự trớ trêu này kết thúc tại đây.
Chẳng những anh ta đã trao cho tôi một Thánh Tích thiêng liêng vào vài ngày trước, khi tôi đang lo lắng về tương lai của Ayaka, mà anh ta còn tiếp tục ban cho tôi sức mạnh, ngay cả lúc này.
Trong Cuộc Chiến Chén Thánh này, tôi đã từng tin rằng người có thể gọi ta là bạn bè, là người có thể coi như thân quyến. Tuy nhiên, có lẽ tôi vẫn có thể đặt niềm tin vào một Servant trên đấu trường của các chiến binh.
Tôi đã xác định được vị trí của Chén Thánh Lớn nằm sâu dưới lòng đất.
Thực ra, đó không phải là một việc quá khó, nếu xét đến quy mô ma lực và khối lượng nghi lễ đã được dự đoán để tiến hành nghi lễ đó.
Các tư liệu cũng cực kỳ hữu ích trong việc điều tra những tầng sâu bên dưới mặt đất, nơi mà Manaka và Assassin đã chiếm đoạt từ Gia tộc Isemi.
Tôi phải đi.
Tôi phải xác nhận điều mà Manaka――――con gái tôi―――― đang cố gắng thực hiện.
Tôi phải cứu Ayaka――――con gái tôi.
Với tư cách là một Pháp Sư.
Với tư cách là một người chồng được vợ giao phó lại hai đứa con gái.
Và với tư cách là một người cha.
(Trích từ một cuốn sổ tay cũ)
*****
Bóng tối đã hiện diện.
Nó là một khối tham lam, há miệng rộng ngoác, tiếp tục rung chuyển và đập rộn ràng giữa khoảng cách của một tồn tại và phi tồn tại.
Với Chén Thánh Lớn dưới lòng đất Tokyo làm cái vỏ bao bọc.
Nó che giấu một lượng ma lực khổng lồ và cuồng loạn bên trong.
Là một đám bùn nhầy thịt sống, ngọ nguậy cùng với tuyệt vọng như một người bạn, ở sâu thẳm trong ma pháp trận ba chiều, nơi mà ánh sáng cũng chẳng thể chạm tới.
Dẫu vậy… nó vẫn chưa có đầu.
Nó chỉ vừa mới hấp thụ 2 trong số 3 vương miện còn lại, sau khi từ lâu đã sở hữu đến 4 vương miện.
Giờ đây, nó chẳng còn cách nào ngoài chờ đợi. Vì để “mọc lên” như nó muốn, cần có đủ 7 linh hồn Anh Linh, 7 sứ giả nắm giữ 7 vương miện.
Nếu có thể tiếp tục được ăn, được nhai, được nuốt thêm những vật hiến tế vô số đã được đưa đến thay thế cho Servant thứ 7, thì 7 cái đầu mang 10 chiếc sừng lớn có lẽ sẽ hình thành.
Và rồi, giờ đây.
Vì không có đầu, không có mắt, nó chỉ có thể ngước nhìn lên như một biển thịt vô diện.
Chờ đợi sự trở về của người mẹ dịu hiền.
Đúng vậy. Mẹ của nó.
Nó có một người mẹ.
Cái thứ bò trườn dưới lòng đất ấy không hề biết rằng đấng tạo ra nó là một “người cha toàn năng”.
Người mà luôn nhìn nó trìu mến, với nụ cười không đổi, dù là ai, thì người đó là mẹ.
Dáng hình của người đó dường như là một cô gái trẻ.
Mỗi lần người đó quay trở lại lòng đất, người mẹ toàn năng xinh đẹp và lộng lẫy ấy luôn mang theo một vật hiến tế mới.
Dù không có não bộ, đám bùn thịt đen tối kia, không có cơ quan thay thế nào để kiểm soát tư duy, mặc cho lẽ ra nó không nên tồn tại, nó vẫn run lên vì vui sướng.
Không thể diễn đạt nó bằng ngôn ngữ, nhưng nếu buộc phải, thì có thể sẽ là như thế này:
――――Chào mừng mẹ về nhà. Con đã ngoan lắm đó.
Khi mẹ vắng mặt, con đã hút rất nhiều vật hiến tế, và nuốt lấy linh hồn của chúng. Con đã ăn rất nhiều, rất rất nhiều.
Vậy nên, xin hãy khen con đi mẹ――――
Mẹ: “Đứa trẻ ngoan.”
Cô gái đó, người mẹ, nói vậy, trong khi đứng trên mỏm đá tuyệt vọng, ở vùng cao phía xa.
Từ lớp thịt ngọ nguậy đến đáy sâu thẳm là một khoảng cách rất lớn, vậy mà giọng nói như thì thầm ấy vẫn vang tới được.
Không thể nghi ngờ được.
Giọng nói thanh thoát như bài hát của tiên nữ ấy có thể vang đến cả sinh vật không có tai nghe, và dáng hình mờ ảo như hiện thân của vẻ đẹp mỏng manh ấy có thể chạm tới thứ tồn tại không có mắt để nhìn.
Cô gái đó không đi một mình. Có một thứ gì đó rất nhỏ bé bên cạnh cô.
Dáng vóc rất nhỏ, còn nhỏ hơn cả những vật hiến tế đang tự nguyện lao mình xuống vực thẳm.
Nhìn dáng vẻ thì có vẻ vẫn là con người… nhưng a, đứa bé đang bị kéo theo đó lại là một đứa trẻ nhỏ.
Vì nó chưa từng ăn trẻ nhỏ, bề mặt của biển thịt đen ấy run lên vì trông đợi.
Dù không có vị giác như sinh vật sống, nó lại ưa thích cái cảm giác đặc biệt khi phân giải linh hồn chưa định hình, rồi thay thế bằng một phần của chính mình.
Một đứa trẻ với linh hồn ngây thơ. Có đủ “giá trị” để bị hấp thụ không?
Mặc dù, sẽ không hay nếu nó đã bất tỉnh――――
Trẻ A: “Chị…?” Một giọng nói.
Đứa trẻ dường như vừa tỉnh dậy? Cũng chẳng sao.
Đã có kẻ từng nói rằng linh hồn sợ hãi là “không xứng đáng”, nhưng đó chỉ là tự lừa dối và ngụy biện.
Thật ra, nỗi sợ hãi ấy lại tạo nên hiệu ứng tích cực mạnh mẽ với thứ thịt hoàn hảo đang rúng động dưới lòng đất.
Trẻ A: “……Cái, cái gì vậy…? Đây là… đâu vậy……?”
Đứa bé ấy không hiểu được hoàn cảnh hiện tại.
Tại sao, chị gái mà em từng ao ước được gần gũi lại kéo lê em bằng cổ áo như vậy?
Cái hang động khổng lồ không thể nhận ra này là đâu?
Cái gì trong bóng tối mù mịt ấy có thể tỏa ra ma lực khủng khiếp như vậy? Và những cô gái đang xếp hàng cạnh nhau trên vách vực kia là ai?
Những “nạn nhân mất tích hàng loạt” trong các tin đồn gần đây, tất nhiên cô bé không thể biết rằng họ chính là vật hiến tế, bị bắt cóc từ khắp nơi trong khu đô thị.
Nhiều người trong số đó đang khóc bằng đôi mắt vô hồn, bất động, không thể cử động nổi một ngón tay, mọi thứ hệt như một giấc mộng xấu phản chiếu vào tâm trí non nớt của đứa trẻ.
Trẻ A: “Hi, ii…”
Sự bối rối tràn ngập não bộ xâm chiếm cả cơ thể cô bé, lan vào tận ý thức đang hoảng loạn vì sợ hãi.
Cơ bắp bắt đầu run rẩy, chân răng vang lên âm thanh lạch cạch loạn nhịp.
Số lần chớp mắt tăng lên đột ngột, và cuối cùng, cô mở to mắt, nước mắt tuôn ra khi nhìn thấy những cô gái-vật hiến tế bằng đôi mắt trong suốt.
Trẻ A: “Không, em không muốn thế này đâu… cái gì vậy… Em sợ… Em sợ lắm, chị ơi……!”
Người em gái――――Ayaka.
Dưới lòng đất, biển thịt khổng lồ nhảy vọt lên khi nghe tiếng hét run rẩy của cô bé.
Có lẽ vì đứa trẻ yếu đuối ấy sở hữu tất cả những gì nó yêu thích—sự run rẩy, hoang mang, sợ hãi—hoặc có thể vì một lý do khác…?
Mẹ: “Đừng có nói mấy lời ích kỷ như thế, Ayaka.”
Cô gái đột nhiên dừng lại, vẫn giữ nụ cười trên mặt.
Cô dường như đang nghĩ có nên buông cổ áo cô bé ra hay không, nhưng rồi nhẹ nhàng, duỗi những ngón tay trắng muốt ra phía trước.
Âm thầm, cô ra hiệu cho những cô gái: “Di chuyển.”
Các vật hiến tế bắt đầu bước đi.
Tiến lên. Tiến lên. Tiến về phía vách đá. Dĩ nhiên rồi.
Họ sẽ ngã xuống, bắt đầu từ cô gái đi đầu.
Ayaka: “…!”
Một, hai.
Ba, bốn, năm, sáu――――
Cuộc hành quân tử thần lại bắt đầu. Từng người, từng người một, không hề dừng lại.
Trong khi những cô gái, độ tuổi từ thiếu niên giữa đến cuối, tràn ngập trong nước mắt của sự buông xuôi và tuyệt vọng, họ tự ném mình vào bóng tối không cho phép kêu cứu.
Họ chính là những con rối tự sát, được điều khiển.
Hình dạng của một ác quỷ vĩ đại, thứ mà Caster từng hét lên với nước mắt máu.
Dưới sâu trong biển thịt đen tối, đây là quy trình vật liệu để cấu thành cái gì đó cực kỳ méo mó.
Tất cả đều bị đối xử giống nhau. Không có ngoại lệ.
Những cô gái này—sinh ra từ đất, lớn lên từ đất, với cơ thể mềm mại—
Đều sẽ bị nghiền nát.
Khối thịt không định hình ấy nhai từ thân thể đến linh hồn, nuốt trọn trong hỗn loạn đen kịt như bóng đêm.
Mẹ: “Mọi người phải hòa thuận và kiên nhẫn xếp hàng nhé. Dù sao thì, Ayaka là đặc biệt mà.”
Cô gái ấy thì thầm, ngay phía sau Ayaka mà cô không hề hay biết.
Cô nói vào tai Ayaka, cứ như đang rủ rê ăn vụng bánh kẹo sau lưng cha vậy…
Mẹ: “Làm ơn, hãy ngã xuống và trở thành nguyên liệu đi. Dù sao thì, con cũng là――――đặc biệt đúng không? Vậy thì, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rơi xuống thôi. Người bình thường thì chẳng có giá trị sử dụng gì nhiều cả.”
Giọng cô rất vui vẻ.
Và đứa bé kia, hẳn sẽ không bao giờ quên được. Ký ức từ hơn hai tuần trước.
Sáng hôm đó—khi chị làm bữa sáng kiểu Anh cực lớn, nhảy múa trong ánh nắng ban mai,
và gương mặt hạnh phúc ấy, khi chị tươi cười kể về tình yêu.
Dù có ước rằng mình sẽ hiểu… cũng không thể.
Tại sao người chị ấy lại giết bao nhiêu cô gái xa lạ?
Tại sao chị lại bảo em… phải ngã xuống?
Tại sao…?
Tại sao……!?
Tại sao……!!?
Tại sao……!!?
Suy nghĩ của đứa trẻ nhỏ bị căng thẳng, vặn vẹo và xáo trộn.
Biển thịt đen sẫm đang co giật thèm khát tế phẩm lúc này, dường như đoán rằng cô bé sẽ mang đến một cảm giác mong manh đặc biệt trong tâm trí đang phát điên của mình.
Ayaka: “Không…”
Nước mắt tuôn rơi.
Miệng cô bé mở ra mỗi lúc một rộng.
Ayaka: “KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGG…!”
Tiếng gào thét.
Tiếng khóc.
Tuy nhiên, tất cả đều không quan trọng với cô gái kia, khi cô ta thản nhiên nắm lấy tóc của đứa trẻ và――――
“Thật ích kỷ. Một đứa trẻ thật ích kỷ. Con chỉ là một kẻ tầm thường đến đáng thương, vậy thì có gì đặc biệt ở con chứ, ta tự hỏi?”
Cô ta lôi đứa trẻ trở lại bờ vực lần nữa. Tàn nhẫn.
Không một chút biểu hiện cảm xúc, kể cả trên khóe môi.
――――Ôi Đấng Tối Cao. Người là mẹ ta, là tất cả――――
Người là kẻ bao trùm tất cả nơi hầm ngục này bằng những điều vừa ngọt ngào vừa khủng khiếp.
Không mắt, không tai, không mũi không lưỡi, thậm chí không có bộ não để ý thức, biển thịt đen thẳm đó đã tiếp nhận những suy nghĩ này như một hình thức gần với tư duy của một sinh vật trí tuệ cực cao.
Và…
Các tế bào phân tán của nó rùng mình trong hân hoan. Nó bị cảm xúc tràn ngập.
Dựa vào trạng thái của cô gái đang cố gắng sinh ra nó bằng cách phá vỡ vỏ bọc của Chén Thánh, những nghi ngờ bề mặt rằng cô ta chỉ là một dạng phụ của loài người, dường như đã tan biến.
Nói cách khác, cô gái này không hề có chút cảm xúc nào dành cho máu mủ ruột thịt.
Không gì cả.
Thật sự không có gì.
Ví dụ, phản ứng của đứa trẻ nhỏ dành cho chị gái của mình. Không hề có dấu hiệu của tình thân.
Nếu không có khinh miệt, thì cũng không có ác ý.
Cô ta cũng không hề thay đổi dù có nhìn thấy toàn bộ tạo vật.
Bầu trời, mặt đất… Cây cỏ, hoa lá.
Động vật, côn trùng… Con người…
Và ngay cả gia đình.
Tất cả đều là những tồn tại phù du, bất lực như nhau.
Tất cả đều nhỏ bé và không có giá trị.
Tất cả chỉ là một hình dạng vô nghĩa của hư vô.
Tất cả, đều không đáng bận tâm.
Chỉ có một người duy nhất mang chút giá trị nào đó đối với cô gái ấy.
Ví dụ, nếu thế giới này là một bức tranh không màu, thì chỉ có một hiệp sĩ khoác áo giáp xanh và bạc kia là có sắc màu – một giá trị độc nhất vô nhị.
Phần còn lại đều nhạt nhòa, như thể không tồn tại, dù có tồn tại cũng chỉ là hư không, mong manh đến mức trong suốt.
Điều đó cũng áp dụng cho cả Chén Thánh… Cho cả điều gọi là “phép màu”…
Và ngay cả thứ bóng tối này – đang cố chào đời từ những cơn sóng dữ ngoài khơi xa!
――――Babylon Vĩ Đại――――
――――Ôi người, mẹ ta – kẻ phải căm ghét trái đất này và tất cả các ả quyến rũ trần gian, ngươi là sự tái sinh của thối nát và xa hoa――――
???: “Con đang làm gì vậy, Manaka…!”
Một giọng đàn ông vang lên.
Có lẽ chuyện này là không thể tránh khỏi, và cũng không có gì bất ngờ.
Người cố ngăn cản cô gái bằng lời nói, không phải là người của Giáo Hội Thánh hay Hội Pháp Sư, mà là một người đàn ông tên Sajyou Hiroki – chính là cha ruột của cô gái ấy.
Trước bạo lực của con gái mình đang lan rộng từng giây, ông không hề hoảng loạn, không bị khuất phục, mà vẫn oai nghiêm tuyên bố với một dũng khí đáng nể.
Dù ông không có thiên hướng tinh thần cao bởi vì là một Pháp Sư.
Phải chăng đây…
Là sức mạnh của một người cha…?
Manaka: “Con đang làm gì á? Nhưng thưa cha, đây mới là cách đúng đắn để sử dụng Chén Thánh mà.”
Cô gái bình tĩnh quay lại nhìn cha mình, tay vẫn không rời khỏi em gái nhỏ đang khóc lóc.
Thực sự, cô ta đang như một đứa con cãi lời cha bằng lý lẽ sắc bén.
Manaka: “Hử? Nó có thể ban điều ước ư? Cha thật sự tin vào câu chuyện cổ tích đó sao?”
Hiroki: “Thật ra thì; ta không tin vào điều đó.” Ông siết chặt nắm đấm…
Hiroki: “Chén Thánh là một cây cầu dẫn đến Căn Nguyên. Đó là khát vọng vĩ đại kéo dài 1000 năm của chúng ta, và là hy vọng kéo dài thêm 1000 năm nữa! Để làm những chuyện như thế này――――nó không phải thứ để dùng cho dục vọng ích kỷ!”
Một tiếng nổ vang lên. Sự sống vừa bị nghiền nát.
Khi quan sát cuộc đối đầu cha – con gái nơi vực sâu lòng đất, biển thịt cảm nhận được ma lực bùng phát chốc lát trên vách đá.
Đó là một quá trình ma pháp tác động tức thì, không cần tụng chú – một lời nguyền chết chóc từ ma thuật hắc ám.
Liệu đó có phải là một nghi lễ pháp thuật được chuẩn bị từ trước, hay là do dấu ấn ma thuật, hoặc một pháp khí huyền bí nào đó?
Luồng sức mạnh vừa bùng nổ từ nội tạng mục tiêu, chắc chắn, đã lan đến cô gái.
Trong trường hợp đó, cô ta có chết không?
Không, tất nhiên cô đã hoàn toàn tự bảo vệ mình khỏi ma thuật nguyền rủa đó.
Người thật sự mất mạng là một trong những tế phẩm đang bước dần về vách đá, nước mắt tuôn rơi.
Có lẽ họ đã bị trúng ma lực phản hồi.
Thật không may, chẳng ai bận tâm về kẻ bị “đạn lạc” đó.
Cô gái kia, chẳng thèm biểu lộ chút kỹ thuật gì khi dùng ma thuật đối kháng, chỉ lặng lẽ đứng đó.
Sức mạnh áp đảo đến mức nào, có lẽ còn hơn cả trạng thái bình thản khi hứng trực diện một quả tên lửa?
Hiroki: “……. Thật vô lý.”
Manaka: “Cây cầu đến Căn Nguyên ư, thật chán ngắt, cha à. Bởi vì――――”
Ngay khoảnh khắc đó, người cha nhìn vào mắt con gái mình.
Trong đôi mắt lẽ ra phải mang sắc xanh của bầu trời – giống hệt mẹ cô bé, có thứ gì đó ở đó.
Khoảng không vô tận.
Ánh sáng của các vì sao và bóng tối vô cùng.
Chính là mẹ vĩ đại này – công chúa của quái vật, công chúa của Căn Nguyên!
Manaka: “Cha biết không, con đã kết nối với Căn Nguyên từ trước khi con chào đời.”
Với câu nói của cô gái đó.
Ngay khoảnh khắc đó.
Một “bàn tay” đen thùi lùi vươn ra từ vực sâu, đập Sajyou Hiroki lên từng mảng của vách đá đã biến thành cơn lũ do khối thịt dày đặc kia tạo thành.
Một vài vật tế đã bị cuốn theo, nhưng điều đó chẳng quan trọng, vì dù sao họ cũng sẽ trở thành mục tiêu bị nuốt chửng sớm thôi.
Nó đã quá quen với việc xé toạc cơ thể của nhiều cô gái. Nghiền xương họ thành bụi, và truyền đạt cảm giác sống động đó xuống vực sâu.
Nó không có cảm xúc gì sâu sắc về việc đó cả.
Ngoại trừ những trường hợp hiếm hoi như khi nãy, bóng tối vẫn đang đung đưa trong vực sâu với Chén Lớn làm cái vỏ của mình, chưa sở hữu ý thức.
Nó chẳng bận tâm liệu bản thân có thể diễn đạt điều gì bằng ngôn ngữ loài người.
Nó chỉ đơn giản là tiếp tục ăn.
Nó chỉ đơn giản là nghe theo mệnh lệnh của cô gái mà nó gọi là mẹ, và chờ đợi thời khắc để xuất hiện trên mặt đất.
Ayaka: “…Cha…?”
Ayaka lẩm bẩm mở miệng. Hí hí.
Thấy em ấy hành xử như thế này, trông đáng yêu như một con thú nhỏ vậy.
―――― Chị có cảm giác mình muốn nhìn ngắm em ấy thêm một chút nữa.
Nhưng, không được.
―――― Chị sẽ kết thúc chuyện này ngay bây giờ.
Ayaka: “Chị… tại sao?”
Ayaka cất tiếng nói, như thể đang vắt kiệt nó từ cổ họng. Thật can đảm.
Kể từ khi cha chết, em định sẽ làm gì?
Hay là…… em đang định biến chị thành đối thủ của em?
Manaka: “Ayaka, em chỉ có giá trị… để trở thành nguyên liệu mà thôi.”
Tạm biệt nhé.
Người đã từng là em gái của chị.
Cô bé Ayaka bé nhỏ, từng ôm lấy chị rất chặt, và có đôi mắt cùng màu với chị.
Chị đã từng nói rồi mà, đúng không?
Sẽ tốt hơn cho cả hai nếu ta không gặp lại nữa. Chị làm vậy cũng là vì em.
…Không.
Đã quá muộn rồi.
Dù sao đi nữa, em là người đã tiếp cận định mệnh của chị.
Thậm chí, em còn trò chuyện với người đó.
Thật kỳ lạ, nhưng chị nghĩ――――chị không thể làm ngơ điều này.
Dù thế nào đi nữa, chị sẽ ban giá trị… cho kẻ vô giá trị như em.
Hãy thấy vui đi, Ayaka.
Chị muốn cảm ơn em, vì đã để chị dùng mạng sống của em… cho người ấy――――
Manaka: “Tạm biệt, Ayaka.”
Và như thế, chị gửi lời tạm biệt đến em.
Lần này là đến Ayaka, khi chị nâng cánh tay của cô bé ấy lên—giống như cách chị đã nghiền nát người cha.
Chị sẽ kết thúc chuyện này, ngay lập tức.
Nếu đau, chị xin lỗi.
――――Rồi thì.
――――Một màu đỏ, phun ra, phụt.
Cùng với sự hiện diện ấy.
Là hơi thở của thanh kiếm thiêng thuộc về vị vua mà chị yêu quý, yêu quý vô ngần. Nhịp đập của người ấy.
Căng thẳng.
Quyết tâm.
Ý chí được che giấu.
Và rồi là tiếng rì rầm.
Tiếng cơ thể chị bị xuyên thủng.
Tiếng trái tim chị bị đâm xuyên.
――――Thẳng thắn.
Thanh kiếm vàng, đâm xuyên qua ngực chị, từ tấm áo choàng Master với họa tiết lông đen và rồi――――
Manaka: “Hử?”
Đó là, món quà đầu tiên từng được người ấy trao tặng chị. Chị không nghĩ đây là mơ.
Nó quá đau đớn.
Và…… quá đỗi khổ sở nữa.
Không ngờ rằng, anh lại có thể đâm xuyên chị từ phía sau như vậy……
Manaka: “Saber, tại sao… lại đâm em?”
Anh thật độc ác……
Arthur.
Tại sao anh lại đâm tôi mà không nói gì? Không, không phải thế.
Arthur.
Anh có đang nói gì đó không? Nhưng tôi không nghe thấy.
Tôi biết có những rung động trong không khí.
Thế nhưng, giọng nói của anh… không đến được tai tôi.
Manaka: “…Đau quá. Đau lắm. Saber, đau lắm, xin lỗi. Đau lắm, anh đang nói gì thế, em không hiểu, cái gì…”
Thật buồn.
Buồn lắm.
Đau lắm, tôi không thấy gì nữa, vẫn còn đau, a――――
Manaka: “Em… sắp chết rồi phải không…”
Buồn quá.
Buồn lắm.
Tôi giờ đây, không thể nhìn thấy khuôn mặt của anh, không thể nhận ra được. Dù là trong quá khứ, hiện tại, hay tương lai……
Anh là người mà tôi sẽ dâng trọn tình yêu ở mọi thế giới, chỉ có anh thôi.
Anh là người đã hoàn toàn nhào nặn tôi trở thành một “cô gái” như bây giờ.
Anh, là tất cả của tôi.
Anh mà tôi yêu thương, và hằng khao khát.
Tôi không nghĩ kết cục của mình… lại đến nhanh chóng thế này.
Kết thúc của tôi không thể đến chỉ như vậy được.
Nhưng chí ít… Vâng, chí ít…
Tôi phải… nở một nụ cười…
Ở cuối cùng…

Manaka: “―――――Em yêu anh. Saber.”
Tầm nhìn của anh đã nhuốm màu đen. Ý thức rã rời, tản mát.
Lẽ đương nhiên thôi……
Bởi vì anh đã từ chối phương pháp lấy ma lực của cô, bằng cách đâm lén người chủ nhân của mình từ phía sau.
Anh――――
Saber, không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc tan biến như làn sương.
Dù trong cơ thể anh vẫn còn tràn đầy ma lực mãnh liệt,
Dù anh che giấu trái tim của rồng—thứ đôi lúc hoạt động như lõi phản ứng hạt nhân—
thì cũng gần như là không thể tiếp tục tồn tại ở Tokyo năm 1991,
khi mà Manaka, người đóng vai trò như “neo định vị” để anh hiện diện tại thế giới này, đã không còn.
Ngay cả khi anh vẫn còn một điều cần phải thực hiện.
Ngay cả khi một người từng cứu rỗi những kẻ vô tội, mong muốn tiếp tục tồn tại như một anh hùng thực sự,
thì ước nguyện đó cũng không thể được ban tặng.
Người đã giết Sajyou Manaka khi nãy, hẳn đang phải chịu đựng một quyết định cay đắng đến tột cùng.
Nếu chỉ suy nghĩ theo hướng hiệu quả tối đa,
thì anh sẽ vung Thánh Kiếm vàng của mình và tiêu diệt luôn Manaka,
vì anh cần phải tiêu diệt thực thể đang ngủ bên trong Chén Lớn.
Tuy nhiên, giờ đây anh không thể làm điều đó.
Anh đã chọn cứu Sajyou Ayaka, người đang sắp bị rơi xuống vực sâu,
và cứu những cô gái bị biến thành những con rối tự sát, đang lần lượt nhảy xuống từ vách đá.
Và rồi, Manaka đã chết.
Cô gái trong bộ váy xanh, đã bị bóng tối nuốt chửng thay cho em gái mình.
Tuy nhiên……
Saber không thể cảm nhận được bất cứ điều gì nữa sau đó.
Liệu những cô gái kia có được cứu không?
Anh lấy lại được ý chí và trí tuệ đã bị cướp đoạt.
Và trước khi phá hủy thêm một ai đó nữa, có lẽ anh nên nhanh chóng thoát lên mặt đất.
Cùng với đứa trẻ mà anh phải bảo vệ――――
Cả Sajyou Ayaka, người đã mang lại sự cứu rỗi cho anh, với tư cách là người mang Thánh Tích.
Dù có vẻ cô bé đã mất ý thức, nhưng có lẽ… sẽ tỉnh lại an toàn? Không ổn.
Anh không thể thu nhận được bất kỳ thông tin nào kể từ lúc ôm lấy Manaka, dù có cố gắng thế nào đi nữa.
Bởi vì cơ thể anh đã bắt đầu quá trình tan biến, khi không còn lý do gì để ở lại thế giới hiện tại.
Vẫn còn khả năng anh có thể cử động đôi chút,
nhưng hơn hết, anh không thể mở mắt.
Không có một dấu hiệu nào cho thấy ý thức anh sẽ tỉnh lại ở phía bên kia.
Trong cơn rung lắc giống như buồn ngủ, nhưng lại khác với mộng mị hay mê man,
không có nơi nào tiếp theo để anh đi đến, theo như thế giới này biểu thị.
Ở khoảng trống không gian-thời gian nơi ý thức không thể duy trì một cách rõ ràng, Saber chỉ có thể cầu nguyện:
Làm ơn.
Hãy bảo vệ cô bé ấy. Và cứu lấy Tokyo năm 1991.
Vậy thì, điều mà anh mong ước là gì?
Liệu Chén Thánh có đầy ma thuật hắc ám?
Hay Chén Thánh chứa đầy quyền năng của Chúa?
Saber: (… Chờ đã)
Vương quốc của sự cứu rỗi nằm ngay tại đây.
Ngày của sự cứu rỗi là hôm nay.
Chẳng phải anh chính là người đã chấp nhận điều đó, và thề nguyện lại một lần nữa, hay sao, Arthur Pendragon?
Saber: (Ta… đã thề sẽ bảo vệ em. Sajyou Ayaka)
???: “Trong trường hợp đó, không có lý do gì để ngươi để mọi chuyện kết thúc ở đây.”
Giọng nói đầu tiên.
Là của một chàng trai trẻ mà anh chưa từng nghe qua bao giờ.
Khi anh hướng sự nhận thức – vốn đã bắt đầu tan rã như một nhân cách – về phía đó, không hiểu sao một hình ảnh hiện lên trong tâm trí Saber.
Là một người đàn ông tóc vàng, đang đeo kính.
Dựa vào trang phục thì có vẻ như hắn không phải người của thế kỷ 20, mà là thế kỷ 19――――
???: “Ngươi hiện giờ đã sa ngã. Một thân xác, hả? Dù ngươi có ném Chủ Nhân của mình vào lòng đất, thì ngươi vẫn là một kẻ sa ngã. Và, sau khi sa ngã, không còn nơi nào khác để linh hồn chúng ta tan biến nữa.”
???: “Hẹ hẹ hẹ. Ngươi nghĩ thế à?”
Không sai được.
Kẻ vừa phát ra giọng nói thứ hai, dù là ai, chắc chắn là Archer.
Một người đàn ông đã hy sinh trong trận chiến quyết định tại đền thờ trên Vịnh Tokyo. Một vị anh hùng vĩ đại của phương Đông, người từng cùng Saber đâm xuyên Pharaoh bằng một thiên thạch đơn độc để cứu người dân Tokyo.
Anh ta đã chết, sau khi hiện thân đúng như những gì huyền thoại kể lại. Phải, một anh hùng đã mất đi sinh mạng tạm thời dưới hình dạng Servant.
Saber: (Vậy đây là ảo giác sao?)
Archer: “À. Chúng ta là ảo ảnh, hoặc một giấc mơ.”
Berserker: “Ta mong ngươi đợi đã, Archer. Ta muốn phản đối cách lý giải đó. Ngươi không nghĩ rằng hiện tượng tinh thần hiếm hoi này là một biểu hiện của vô thức tập thể sao? Ta chính là bằng chứng. Ta xuất hiện dưới hình dạng mà hắn chưa từng gặp. Ngươi không thể quyết định đây chỉ là mơ.”
Archer: “Ngươi thật lắm lời quá đấy, Berserker.”
Người dùng cung nhún vai.
Rồi anh ta nhìn thẳng về phía trước.
Archer: “Bỏ chuyện đó qua một bên. Saber. Chẳng lẽ ngươi lại bỏ cuộc ở đây sao?”
Đó là một lời kêu gọi rõ ràng.
Vị cung thủ người Ba Tư đã cổ vũ hắn, như cách mà anh đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng.
Nhưng―――
Hắn không thể đáp lại.
Saber, giờ đây chỉ còn là tàn tích của một ý thức tan vỡ, không còn lưỡi, cũng chẳng có môi để nói.
???: “Hãy cứu lấy thế giới.”
Giọng nói thứ ba, vang lên với nhiệt độ cháy bỏng như mặt trời. Không gian xung quanh biến thành một hình ảnh.
Phía bên kia chiếc bàn tròn quen thuộc giống như một cái vạc đen khổng lồ, hắn đang đứng đó.
Không thể nhầm được đôi mắt như đang bốc cháy đó, Saber mở to mắt theo bản năng.
Rider.
Đối thủ mà hắn đã đánh bại cùng với Archer – Đại Pharaoh.
Rider: “Ta thừa nhận. Ta không thể cứu lấy thế giới kỳ quái, méo mó và thảm hại này, bởi vì ta, với tư cách là thần, lại mang gương mặt của một bạo chúa. Ta đặc biệt, rất thích thú với sự tiêu thụ và phồn vinh của thế giới hiện tại.
Ta đã vung cánh tay mạnh mẽ của mình hết lòng, nhưng thật sự lại quá mong manh.”
Rider khoanh tay lại, đặt lên mép cái bàn đen kia.
Rider: “……. Vì vậy. Ngươi sẽ là người cứu nó, hỡi anh hùng.”
Hắn không thể cất lời.
Đó là một mệnh lệnh.
Nhưng……
Hắn không thể gật đầu chấp thuận.
Cơ thể và ý thức của hắn không còn liên kết với thế giới hiện tại, và dù hắn có muốn gật đầu, thì cũng đâu còn cổ để mà gật.
???: “Sigurd. Không, hỡi Saber mang Thánh Kiếm. Ta giao phó mọi thứ cho ngươi.”
Giọng nói thứ tư.
Hắn không thể quên được sắc tím lấp lánh trong mắt nàng.
Lancer, người mang vũ khí nay đã thu nhỏ gọn hơn so với lúc trước, không nói lời nào.
Nàng chỉ tập trung ánh mắt vào hắn, từ một chỗ cách xa chiếc vật thể đen.
Ánh mắt đó nói lên tất cả, hơn cả trăm lời.
Nữ thần từng tạo ra ngọn lửa xanh từ cảm xúc của mình, đúng vậy, đã truyền đạt tâm ý ngay trước cái chết của nàng.
Thứ đang ngủ say trong Chén Lớn.
Anh không được để nó chào đời.
Vì thế giới――――
Saber: (Ta nhớ rồi. Giọng nói của nàng đã thực sự khắc sâu vào linh hồn ta.)
Saber nghĩ, khi cố gom nhặt những mảnh vỡ của ý thức.
Mặc dù Lancer như thể đang đáp lại hắn với đôi mắt pha chút buồn, nhưng hắn không có họng để nói thành lời.
Hắn không có lưỡi.
Chưa tạo được phổi, hắn chẳng thể thở, chỉ biết ôm lấy hối tiếc mơ hồ ấy.
???: “――――”
???: “――――”
Hắn nhận ra, có hai bóng người mới vừa xuất hiện bên cạnh Lancer.
Một là bóng dáng cao dài với khí chất điềm tĩnh, người kia là hình bóng nhỏ nhắn đang rụt rè nép mình lại.
Là Caster và Assassin.
Ngay khoảnh khắc mà hắn cảm nhận được họ, khi cả hai nhẹ nhàng, lặng lẽ gật đầu――――Saber đã định nghĩa lại bản thân mình một lần nữa.
Hình dạng.
Hình thể.
Ngoại hình.
Tạm thời được tạo thành từ ether, bốn giác quan được ban cho một Anh Linh dưới dạng Servant, nay trôi nổi một chút.
Ngay kia, là nơi các Anh Linh đã khuất tập trung.
Thân xác của Saber vẫn tồn tại, ngay trong Đại Thánh Grail uốn éo dưới lòng đất.
Cánh tay trái của hắn đang ôm ai đó.
Là một đứa bé gái.
Ayaka Sajyou, nhẹ như một cánh lông vũ, vẫn bất tỉnh với đôi mắt nhắm nghiền.
Archer: “Vả lại, còn có cô bé ấy. Dù sao thì một hiệp sĩ cũng phải bảo vệ tiểu thư của mình, đúng không?”
Lời của Archer lại vang lên trong tâm trí hắn.
Saber gật đầu.
Hắn gật đầu bằng cái cổ không tồn tại, và cất lời trả lời bằng đôi môi không hiện hữu:
“Đúng vậy.”
“Cảm ơn.”
Và rồi……
Bóng tối gào thét đã nhe nanh với thế giới.
Nó là một biển thịt sôi sục.
Nó mang cơn thèm khát điên cuồng. Và nó lan truyền hỗn loạn.
Dưới vực sâu, cách vách đá tuyệt vọng hàng trăm mét, là thể xác khổng lồ đang cố sinh ra nó, cùng dục vọng kỳ lạ dành cho nhân loại, với Chén Thánh là cái vỏ.
Tiếng thét ghê rợn, phát ra từ hàng trăm miệng đã mọc ra khi nó mất đi cô gái mà nó xem là mẹ, đã làm nứt Chén Thánh, biến thành ma lực gặm nhấm không gian.
Nó trở nên điên cuồng, gào lên rằng nó đã ngủ yên, đong đưa và chờ đợi kết thúc tại đây.
Nó đang hét rằng:
“Tôi muốn được sinh ra!”
Săn mồi. Sinh ra.
Tiến hóa. Săn mồi.
Tiến hóa. Tiến hóa.
Săn mồi! Săn mồi! Săn mồi! Săn mồi!
Hiện thân của tham lam và háu ăn, và tên của ngươi là Beast (Quái Thú).
Hãy quan sát kỹ, để hiểu sự uy nghi của một con thú được ban quyền lực và ngai vàng từ một con rồng vĩ đại.
Nó là một sinh vật chưa từng tồn tại, nhưng từng tồn tại trong quá khứ, và giờ đây đã tự mình trườn lên từ nơi sâu thẳm nhất.
Một hiện tượng thống trị sự bại hoại và xa hoa, được sinh ra như vị vua của thế giới – kẻ đã ban cho nó quyền làm ô uế mọi thứ.
Nó đang ép mình vào thế giới này từ bên kia những con sóng dữ.
Nó chính là Con Thú thứ tư, kẻ được trao quyền giết người, và sẽ lôi kéo vô số người đang run sợ trên khắp thế giới đáng khinh này, bằng cách tấn công, tham lam nuốt chửng họ, tan chảy họ, và ôm trọn họ giữa vòng xoáy vàng, khi người phụ nữ – nguồn gốc của cái ác – đang cưỡi trên lưng nó.
Khi đôi môi của nó nhân lên đến vô số, rồi chia thành 7, và biến thành hàm răng gắn “nanh”,
Nó vẫn chưa tạo thành “đầu”, nhưng chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ là “đầu” và “hàm.”
Lúc đó, “Domina Coronam” chắc chắn sẽ hiện diện trên mặt đất.
Nếu Mother of Babylon còn sống, thì bà ta có lẽ cũng sẽ xuất hiện, mang theo chiếc chén vàng không phải Chén Thánh.
Nhưng Sajyou Manaka, sau khi bị Thánh Kiếm xuyên thủng, đã bị ném vào biển thịt đen – chính là lãnh địa tối thượng của Quái Thú.
Mặc dù là một cô gái sinh ra với quyền năng toàn năng bằng cách nào đó, cô ta cũng không khác gì những linh hồn đã tan biến thành hạt ánh sáng.
Nó đã tự thúc đẩy sự hủy diệt của chính mình.
Trong khi vẫn tiếp tục gào thét, nó trườn bò, cố gắng bắt đầu cuộc xâm lăng lên bề mặt.
Cảm giác áp bức lan tỏa trong hang động ngầm rộng lớn với bán kính vài trăm mét, đang tiến đến gần vách đá từ tận sâu bên dưới.
Trong lúc một nửa thời gian chỉ cố sống sót, và nửa còn lại thì giết các vật tế nữ, ác quỷ tiếp tục nuốt lấy tuyệt vọng và tiếng than vãn của linh hồn họ, có lẽ sẽ khuất phục được con thú tai ương kia.
Con đường mà nó chọn dường như hơi khác, nhưng cuối cùng nó cũng sẽ nhảy lên thành phố Viễn Đông này, và tiêu diệt 10 triệu dân Tokyo.
Vì cô gái từng điều khiển nó bằng sự toàn năng của mình đã rời khỏi thế giới này, nên giờ đây không còn khả năng để cứu lấy nước Anh cổ, và cũng rất ít khả năng nó có thể phá hủy viên đá mấu chốt của chân lý nhân loại, nên―――――
Vậy phải nhìn nhận điều này thế nào đây?
Nên vui vì thế giới được cứu? Hay nên tiếc nuối nếu Tokyo không còn?
Cười đi, cười đi, hỡi giáo sĩ ngu ngốc.
Thực thể cao hơn mà ngươi hằng khao khát sẽ không thể giáng thế tại thành phố phương Đông này đâu! Vì hãy nhìn đây……
Kẻ tỉnh giấc trong vực sâu lòng đất là một Thú Thần khủng khiếp, và kẻ đang dần dần hiện thân bằng cách hấp thụ Chén Thánh chính là nỗi kinh hoàng thực sự, điều nó mang đến không phải là cứu rỗi, mà là sự ứng nghiệm của một lời tiên tri.
Đó là sự xuất hiện của con thú đỏ thẫm trong kinh thánh.
Khi những người trong Giáo hội phát hiện ra điều này, thì số phận của Tokyo đã hoàn toàn được định đoạt – không còn dấu vết gì sẽ sót lại.
Tuy nhiên……
Để con Thú hoàn thành điều đó, đầu tiên nó cần hình thành một cơ thể hoàn chỉnh.
Đầu.
Sau đó là mắt.
Miệng.
Lưỡi.
Thân mình.
Tay chân.
Và cái đuôi.
Nó cần phải tái cấu trúc thành một sinh mệnh hoàn chỉnh để thống trị bề mặt. Trái tim nó đã đập bình thường chưa?
Phổi của nó……
Chức năng thần kinh – giống như các mạch ma thuật, dòng chảy máu và nhịp tim – có đang hoạt động ổn định không?
Nó phải phá vỡ lớp vỏ, và được sinh ra.
Beast: “Ta muốn được sinh ra.” “Ta muốn được sinh ra.” “Ta muốn được sinh ra.”
Beast: “Có rất nhiều, thứ NGON lành.”
Beast: “Ta muốn ĂN.” “Ta MUỐN ăn thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều thứ!”
Beast: “Ta muốn được sinh ra.”
Những “môi” của nó – đã biến thành 7 cái “hàm” – cuối cùng đã phát ra những lời bằng ngôn ngữ loài người.
Liệu nó đã bắt đầu tổ chức lại 7 bộ não ghê tởm của mình như một lõi tinh thần chưa?
???: “……. Không được rồi.”
Trong bóng tối sâu thẳm. Có ai đó đang đứng đó.
Tại một nơi mà cơ hội không hề tồn tại giữa biển thịt sống, một hiệp sĩ đang đứng đó.
Hiệp sĩ: “Ngươi, không được sinh ra trong thế giới này.”
Anh ta là một hiệp sĩ phát ra ánh sáng.
Một hiệp sĩ mang trên vai gánh nặng của định mệnh.
Một người đàn ông đang tập hợp tất cả sức mạnh còn lại của mình, để chẻ đôi bóng tối đang gặm nhấm thế giới.
Nên gọi anh ta là “Saber” chăng? Vì Chủ Nhân cuối cùng của anh ta, giờ đã không còn.
Beast: “Nhìn NGON lắm.” “Nhìn NGON lắm.” “Ngon.” “Ngon.”
Beast: “Ta muốn ĂN.”
Beast: “ĐỪNG Cản đường!”
Beast: “THỨ kia, THỨ ngươi đang ôm bằng tay phải, nhìn NGON lắm.”
Theo phản xạ, con thú vung lên những cánh tay có thể chạm đến.
Cánh tay thô kệch dài 10 mét, với tốc độ tàn bạo và khối lượng khổng lồ, chứa đầy ma lực – thứ có thể ví như đòn tấn công cấp Chống-Đội quân nếu so với Bảo Khí của các Anh Linh――――nhưng không, nó không chạm được vào anh.
Chỉ với một nhát chém từ thanh kiếm, cánh tay khổng lồ tan rã với tiếng nổ vang trời.
Ngay cả khi nó tiếp tục tung đòn thứ hai, ba, bốn, năm cho đến đòn thứ hai mươi ba, Saber vẫn dễ dàng đánh chặn tất cả.
Khi đến đòn thứ mười hai, anh chỉ cần một nhát lóe sáng là đã đẩy lui nó.
Saber: “Từ bỏ đi. Không thể đâu.”
Anh nắm chắc thánh kiếm trong tay phải.
Anh bế Ayaka bất tỉnh bằng tay trái.
Saber tiếp tục đứng vững, không lay chuyển.
Liệu anh đã vượt qua cơn giày vò trong thân thể mình? Hay là……
Liệu đây là cái giá anh phải trả vì đã ra tay với chính Chủ Nhân của mình?
Anh không thể duy trì sự hiện diện của mình lâu hơn nữa nếu không có kỹ năng Hành động Độc lập.
Cơ thể anh đang dần tan biến thành những hạt ánh sáng cùng với lõi tinh thần.
Có lẽ anh sẽ không còn giữ được hình dạng quá vài giây nữa.
Mặc dù Thánh Kiếm vốn cần cả hai tay để phát huy toàn lực, liệu anh có thể thi triển nó chỉ với cánh tay đang tan biến của mình?
Nhưng dù vậy……
Trước khi anh hoàn toàn biến mất.
Anh có điều cần phải làm.
Anh phải cứu Tokyo――――và cả đứa bé gái trong vòng tay trái của mình.
Saber: “Hỡi Mười Ba Ấn Phong! Hãy phán xét!”
Ngày xưa, Thánh Kiếm của các vì sao không phải là thứ chỉ dành cho một anh hùng.
Đó là thanh kiếm chẻ đôi mọi kẻ thù của hành tinh này.
Thanh kiếm mạnh nhất phải được sử dụng vì sự cứu rỗi thế giới, và vì nó quá mạnh để do một phàm nhân nắm giữ, nên mười hai hiệp sĩ của vị Vua xưa kia đã đặt ra luật nghiêm ngặt để sử dụng nó.
Đó chính là “vỏ kiếm thứ hai” – 13 ấn phong ấn kiếm thật.
Chỉ trong những tình huống hội đủ nhiều điều kiện cao cả và quy định, Thánh Kiếm mới được giải phong.
Số phiếu cần thiết để giải phóng hoàn toàn là 7.
Ngay cả khi Vua Hiệp Sĩ và 12 hiệp sĩ không còn trên cõi đời này, các ràng buộc đó vẫn sẽ tồn tại vĩnh viễn.
Nếu người sử dụng Thánh Kiếm hiện tại mong muốn giải phong, Cuộc Bỏ Phiếu Bàn Tròn sẽ tự động bắt đầu.
???: “Ngươi phải chiến đấu với kẻ mạnh hơn mình.”
――――Bedivere, chấp thuận.
???: “Ngươi phải chiến đấu một chọi một.”
――――Palamedes, chấp thuận.
???: “Ngươi không được chiến đấu với Thực Thể Tự Nhiên.”
――――Lancelot, chấp thuận.
???: “Ngươi phải chiến đấu với ác quỷ.”
――――Mordred, chấp thuận.
???: “Ngươi phải chiến đấu không vì tư lợi.”
――――Galahad, chấp thuận.
???: “Và, ngươi phải chiến đấu để cứu thế giới.”
――――Arthur, chấp thuận.
Chưa từng có chuyện thanh kiếm thuộc về chủ nhân nó.
Là những mảnh linh hồn của các Anh Hùng trong Thánh Kiếm quyết định tất cả.
Liệu Thánh Kiếm có nên chiến đấu hay không để cứu lấy thế giới bằng vũ khí thần thánh này – điều đó cũng nằm trong đó.
Trong tay phải anh, là trọng lượng của Thánh Kiếm.
Trong tay trái anh, là trọng lượng của một bé gái.
Nếu cả hai đều là những điều quý giá đối với anh, ngay tức khắc, Saber giơ kiếm chém ra với niềm tin mãnh liệt.
Dường như đáp lại điều đó, vô số cánh tay từ biển thịt sống lao đến.
Nhưng.
Đã quá muộn rồi.

Saber: “Ex――――calibur!”
Giải phóng 6 phong ấn của Thánh Kiếm!
Đáng tiếc, đây chỉ là một cuộc bỏ phiếu vượt quá nửa số phiếu.
Nó chưa đủ để giải phóng hoàn toàn tên thật.
Tuy nhiên, ánh sáng vẫn được giải phóng.
Một nhát chém vàng kim, như một Bảo Khí Phá Thành, ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp.
Dù chỉ trong trạng thái chưa hoàn chỉnh, Thánh Kiếm vẫn xuyên thủng kẻ địch hùng mạnh mang sức mạnh phi thường.
Những cụm cánh tay xúc giác bị bốc hơi.
Biển thịt tối đen trở nên hoảng loạn, run rẩy và nhảy múa điên loạn trong khi gào thét!
Đây là lần thứ hai anh thực hiện giải phóng không hoàn chỉnh này, lần đầu là trong trận quyết chiến tại đền thờ trên Vịnh Tokyo.
Lần đầu tiên ấy, cơ thể anh ở trạng thái hoàn hảo, nhưng lần này thì sao? Ngay cả với một thân thể Linh Hồn Anh Hùng mạnh mẽ, sẽ rất khó để chống chịu nếu không đặt cả hai chân vững chắc trên mặt đất, và cầm kiếm bằng cả hai tay.
Nếu không thể chịu được phản lực từ lần giải phóng, thì Saber sẽ tan vỡ trước khi kịp tung ra nhát chém.
Ahh, nhìn kìa.
Một vết nứt đã xuất hiện trên bộ giáp xanh bạc của anh. Có tiếng vỡ của lõi linh hồn vang lên.
Saber: “…….!”
Trong trường hợp đó, đây sẽ là dấu chấm hết?
Bị giết bởi sức mạnh của Thánh Kiếm, bị khuất phục, hay chấm dứt mà không tiêu diệt được con thú bóng tối?
Không.
Anh sẽ không để mọi thứ kết thúc như vậy!
Saber: “Biến đi, con Thú kinh hoàng! Nơi ngươi sinh ra chắc chắn không phải là đây, vì vậy ta sẽ tiễn ngươi đi ngay bây giờ!”
Cánh tay phải của anh là đủ rồi.
Huống chi nếu có thêm 7 Servant ở bên.
Không ai nhìn thấy, nhưng đó đã trở thành một điều kỳ diệu.
7 tia sáng mang màu sắc khác nhau.
Bàn tay phải của 7 anh hùng, chắc chắn đang nâng đỡ thân thể của thanh Thánh Kiếm duy nhất này.
Dù con mắt phải của Saber đã vỡ tan như một hạt thủy tinh rơi vỡ, dù trong tầm nhìn của anh chỉ là ảo ảnh bị xé vụn, thì ít nhất, thân thể anh vẫn vung Thánh Kiếm một cách chính xác.
Anh xác nhận sự kích hoạt thành công, và việc giải phóng Bảo Khí trong trạng thái giả.
Anh không thể quan sát hoàn toàn tác động tiêu cực mà nó sẽ gây ra cho đứa trẻ anh đang ôm bằng tay trái.
――――Tuy nhiên, thế giới sẽ được cứu.
――――Vì đứa trẻ anh đang ôm trong tay trái, kỵ sĩ của định mệnh sẽ vung Thánh Kiếm, và hoàn thành lời thề của mình.
Anh sẽ tiêu diệt mọi điều ác trên thế giới này,
Anh sẽ chống lại mọi lòng tham trên thế giới này,
Vì tương lai của thế giới, anh sẽ mở ra tất cả những ngày mai.
――――Từ lưỡi kiếm vàng rực.
――――Ánh sáng rực rỡ của các vì sao, giờ đây đã được giải phóng, tràn ngập toàn bộ hang động dưới lòng đất.
Vài giây sau.
Con Thú, phát ra một tiếng thét chói tai, chói tai.
Nó, nghe như tiếng khóc của một đứa trẻ đang tìm mẹ, nhưng――――
Thật đáng thương.
Một con thú không phải là thiên sứ lại gào lên giữa bầu trời. Hay đại loại như vậy.
Chúng ta có thể nói về những điều như nó đang oán trách điều gì, gửi đến Chúa trên Trời, đến những vì sao đêm không thể thấy được vì bị trần hang tối che khuất, nhưng hãy dừng lại tại đây.
Vì nó đã đạt được sự hiện thân theo cách đó, dù là nghịch lý, thì chẳng phải ta nên nghĩ đến việc xác nhận quyền năng của Chúa sao?
Không.
Đây không phải là kết quả của một cuộc quan sát, và cũng không phải điều có thể gói gọn trong phán đoán của Đức Hồng Y.
Đây chỉ đơn giản là suy nghĩ cá nhân của tôi. Chỉ là, chẳng phải điều này quá lãng mạn sao?
Con thú đã nuốt bóng của các anh hùng sát nhân, để tìm kiếm sự cứu rỗi cho mình……
Vì tìm kiếm mẹ mình.
Người phụ nữ thánh thiện ấy, đại quyến rũ ở xa kia mà nó gọi là mẹ, liệu có thể gọi điều này là lãng mạn?
Ahh.
Xin lỗi.
Đó chỉ là một câu đùa mà thôi.
Con thú tai họa đã không xuất hiện hoàn toàn.
Chúng tôi không thể xác minh bất kỳ thay đổi nào đối với thánh địa Tokyo.
Nghi lễ ma thuật / Chiến Tranh Chén Thánh không thể được gọi là thất bại.
Chỉ còn lại lượng thời gian và ngân sách khổng lồ đã tiêu tốn để che đậy nhiều sự kiện xảy ra, sẽ được xử lý sau.
Đặc biệt, chúng ta cần phải giải quyết chắc chắn vụ việc một vài tàu chiến của Hải quân Hoa Kỳ bị mất tích.
Có vẻ như Tháp Đồng Hồ sẽ phải dốc toàn lực xử lý việc này, nhưng tôi không thích mắc nợ lũ ngốc ấy.
Không, tôi xin lỗi vì sự thô lỗ đó.
Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để nhận được sự hỗ trợ từ Bộ Luật và Chính trị của Tháp Đồng Hồ.
Xem các ngươi có thể làm được gì nào.
Giờ thì.
Cuộc Chiến Chén Thánh đầu tiên đã khép lại như vậy. Đây là một sự kiện mà dù thế nào cũng không thể kết thúc một cách êm đẹp.
Chúng ta có lẽ sẽ cần quyền kiểm soát trực tiếp hơn, khi ánh bình minh của Cuộc Chiến Chén Thánh thứ hai ló rạng.
Với điều đó, tôi xin báo cáo lại cảm nhận của mình với tư cách là người quan sát.
Saber, người đã đứng tại Chén Thánh Tối Thượng với tư cách Servant cuối cùng, liệu có thực sự ngăn chặn được tai họa hay không?
Vị anh hùng Thánh Kiếm đến từ nơi xa xôi vượt cả một điều ước, chắc chắn đã cứu được cô bé Ayaka Sajyou, nhưng liệu anh ta có thực sự cứu được thành phố phương Đông xấu xí và thế giới này không?
Chà, thì… ít nhất.
Thế giới vẫn chưa đi đến diệt vong vào thời điểm này, năm 1991――――chẳng hạn như thế.
(Trích từ ghi chép của Hiệp Sĩ Dòng Đền)
*****
Đó là một quá khứ xa xôi.
Là ký ức của một ngày rất đỗi xa xăm.
Và rồi, anh lại đứng dưới bầu trời xanh, bầu trời mà anh đã từng chứng kiến từ rất lâu trước đây.
Lúc đó, anh đã vượt qua chiến trường nhuốm máu, bước qua vô số thi thể chất thành đống.
Sau trận chiến với đại đế quốc nơi mặt trời lặn, là cuộc nội chiến quay trở lại – một cơn ác mộng có thể ví như địa ngục.
Thứ đang chờ đợi anh khi trở về quê hương – nước Anh – là sự phản bội của kỵ sĩ phản nghịch, bạo quân Mordred.
Có thể nói, sự tàn khốc ấy còn hơn cả những gì anh từng trải.
Bàn tròn huy hoàng đã không còn,
những Hiệp sĩ vĩ đại và hùng mạnh của anh, từng người, từng người một, đã biến mất.
Họ đã hi sinh.
Hoặc có lẽ, họ đã để lại những lời từ biệt.
Trong khu rừng phía trước nơi anh vừa đến, anh mở mắt, tựa người vào một thân cây cổ thụ khổng lồ.
Saber――――Không.
Arthur Pendragon tỉnh dậy như một con người từng sống trong quá khứ.
Cơn sốt và đau đớn vô cùng dữ dội.
Đó là vết thương chí mạng từ trận chiến quyết định với kẻ phản bội.
Trong lúc cố giữ cho ý thức không tan biến, anh cất lời.
Lời nói ấy là một ký ức giống như giấc mơ mà anh vừa trải qua không lâu trước đó.
Một điều kỳ lạ.
Saber: “Bedivere.”
Anh đã mơ thấy một giấc mơ.
Phải rồi, Arthur – người từng là Vua – tiếp tục.
Vị hiệp sĩ đáp lại lời Vua bằng một thái độ lặng lẽ, trầm ổn, khi anh nói mà ánh mắt vẫn nhìn xa xăm.
Saber: “Ngay cả trong mộng, ta vẫn chiến đấu. Ở một thành phố nơi đất nước xa lạ, nơi không có ngươi tồn tại, và dù vậy ta vẫn vung Thánh Kiếm này, trong sự do dự ngốc nghếch của mình.”
Bedivere: “Thần sẽ không cho phép ai gọi Người là một vị vua ngu ngốc.”
Saber: “Cảm ơn ngươi, Bedivere. Hiệp sĩ trung thành của ta.”
Nói xong, anh hít một hơi dài.
Là bầu không khí mang theo mùi máu.
Saber: “Vậy thì, hỡi hiệp sĩ. Ta sẽ ban cho ngươi một mệnh lệnh.
Băng qua khu rừng này, vượt qua ngọn đồi nhuộm máu, và hướng tới hồ nước.
Ta muốn ngươi ném thanh kiếm huyền thoại của ta xuống đó.”
Bedivere: “Thưa Đức Vua, điều đó thì――――”
Thanh kiếm huyền thoại.
Thanh kiếm của các vì sao được ban cho bởi Nữ Thần Hồ.
Thanh Thánh Kiếm hùng mạnh nhất, khiến mọi kẻ thù phải khuất phục, và là biểu tượng cho quyền uy của một vị vua.
Và nay, vị vua ra lệnh vứt bỏ nó.
Chẳng phải điều đó tượng trưng cho sự kết thúc của Arthur với tư cách là một vị vua?
Nhà Vua tiếp tục nói, với vị hiệp sĩ đang bối rối, không hiểu “Tại sao?”
Saber: “Ta… đã không còn là vua nữa. Ta là kẻ đã không thể đem lại sự cứu rỗi cho quê hương mình… Nhưng, trong khoảnh khắc này, ta nghĩ mình đã được sống như một hiệp sĩ. Bedivere.”
Bedivere: “Thần… xin được hỏi lý do, thưa Đức Vua.”
Saber: “Dĩ nhiên rồi.”
Khép đôi mắt lại, Vua của các hiệp sĩ khẽ nói:
Saber: “――――Chỉ có một người phụ nữ… mà ta nhất định phải bảo vệ, và――――”
Rồi sau hai lần do dự, Sir Bedivere cuối cùng đã thực hiện mệnh lệnh vào lần thứ ba.
Chính anh là người đã hai lần quay lại, khát khao mãnh liệt giữ được sự sống của đức Vua, nhưng rồi cuối cùng anh cũng đã ném Thánh Kiếm và bao kiếm xuống hồ.
Thanh kiếm huyền thoại phi thường chứa đựng quá nhiều năng lượng ma lực so với khả năng con người, đã được trả lại cho Nữ Thần Hồ như thế.
Người sẽ tiếp nhận thanh kiếm sau đó, nhất định sẽ là một kẻ xứng đáng, được thời đại lựa chọn.
Và rồi, khi anh trở về gốc cây lớn nơi Đức Vua từng nằm, hình bóng ấy đã biến mất.
Bedivere: “……Thưa Đức Vua, Người đang ở đâu?”
Chỉ còn lại duy nhất.
Một vũng máu bi thương.
Liệu Đức Vua đã tan biến, giống như hiệp sĩ Galahad khi chạm đến Chén Thánh――――
Liệu Ngài đã được gọi về trời cùng với thân xác, như Đấng Messiah trong các truyền thuyết thiêng liêng?
Hay Ngài đã rời đi, tới Utopia xa xăm ấy – Avalon?
Hay là………
Có lẽ……