[FGO] Epic of Remnant: Shinjuku – Chương 1
FATE/GRAND ORDER ARC 1.5: EPIC OF REMNANT – Truy quét tàn dư ma thần
Pseudo-Singularity I: Quarantined Territory of Malice – Shinjuku / Ma Cảnh Biệt Lập Ác Tính Shinjuku
Á Chủng Đặc Dị Điểm I: Shinjuku – Vùng đất ma quái ác tính biệt lập | Sự cố bóng ma Shinjuku

Đây là script hội thoại. Phần *in nghiêng* là lựa chọn của “chúng ta”. Mà thật ra cốt truyện tuyến tính chọn thế quái nào cũng vậy thui. Tui chọn giới tính Nam trong game
Chương 1: Hạ Cánh Tại Dị Điểm
A: ???:
… này Master!
Fujimaru:
Hả?
A: ???:
… Master!? …tỉnh dậy đi… Master!
Fujimaru:
Hử?
A: ???:
Master! Làm ơn… tỉnh dậy đi!

Fujimaru:
Mash?
Mash:
Master! Xin hãy tỉnh lại đi ạ!

Fujimaru 1:
Lại nữa sao!
***
Fujimaru 2:
Mình đang rơi sao!?

Da Vinci:
Ch-chuyện này giống hệt Di Điểm Thứ Bảy! Chuyện gì đang xảy ra vậy!?
Mash:
Chắc chắn phải có các Servant ở gần đây! Chúng ta hãy nhờ họ giúp đỡ!

Nhân viên C:
Không thể nào như thế này được!
Tất cả Servant lẽ ra phải Rayshift cùng Fujimaru đều đã bị thổi bay đi mất rồi!
Fujimaru giờ không còn bất cứ Servant nào hỗ trợ cậu ấy nữa!

Mash:
Cái gì cơ!? Da Vinci, cô phải gọi cậu ấy về ngay!
Nhân viên B:
Chúng tôi không thể! Dị Điểm đang tự thiết lập quá nhanh!
Chúng tôi không thể đưa Fujimaru quay về cho đến khi cậu ấy sửa xong thời đại này!
Chúng tôi sẽ cố thử, nhưng tôi không nghĩ kịp được trước khi cậu ấy chạm đất!
Mash:
Master!
Fujimaru:
Mình tiêu rồi!

D: ???:
À, đúng vậy. Giờ thì cứu lấy thằng nhóc đang rơi tự do này nào.
Đó chính xác là vai trò của khứa này trong câu chuyện về tình yêu và hy vọng sắp bắt đầu này: một “cuộc gặp gỡ định mệnh”, như người ta vẫn gọi.
Chẳng mấy chốc, ngươi sẽ tung tăng phiêu lưu cùng tình yêu mới của mình, cố gắng hết sức để sửa chữa Dị Điểm này. Hoặc cũng có thể là không.

D: ???:
Thật đúng là một câu chuyện tuyệt đẹp! Một vở diễn vĩ đại! Thật không may là…
…người cứu ngươi lại chẳng phải một chàng trai trẻ lịch lãm, cũng chẳng phải một thiếu nữ xinh đẹp.
Ngươi đành phải chấp nhận kẻ ra tay cứu giúp mình chỉ là ta đây: một lão già trông khá khả nghi.

Fujimaru 1:
Ông là ai vậy!?
D: ???:
Ha ha! Tôi không trách cậu tò mò đâu, nhưng hãy đợi đến khi cậu an toàn dưới mặt đất đã nhé!
***
Fujimaru 2:
Cảm ơn ông!
D: ???:
Ôi chà chà. Tôi thật ấn tượng vì cậu vẫn còn đủ bình tĩnh để giữ lễ nghĩa trong tình cảnh thế này.
Cậu hẳn là người cực kỳ lịch sự… hoặc cực kỳ ngốc nghếch.
Hãy hy vọng là trường hợp đầu tiên nhé! Giờ thì… chuẩn bị hạ cánh nào!

D: ???:
Phù! Quả thật không dễ dàng gì đối với một quý ông cỡ khoảng năm mươi tuổi như tôi.
Nhưng tôi đã hoàn thành nó một cách hoàn hảo. Mà tôi cũng chẳng mong đợi gì ít hơn từ bản thân mình.
Được rồi, nào. Cậu ổn chứ? Không bị chấn thương não chứ? Thần kinh vẫn ổn chứ? Xương cốt còn nguyên không?
Hmmm… Hmmmmmm.
Fujimaru:
Uh…
D: ???:
À, xin thứ lỗi vì sự bất lịch sự của tôi. Tôi chắc là vừa mới săm soi cậu hơi kỹ quá.
À thì, đừng để tâm làm gì; tôi chỉ là một lão già khô quắt mà thôi. Cũng chẳng khác gì bị một cỗ máy kiểm tra cả.
Điều quan trọng, dĩ nhiên, là phải chắc chắn rằng cậu vẫn còn khỏe mạnh và sẵn sàng!
Tốt lắm. Giờ thì chúng ta đã biết cậu vẫn ổn rồi…
Chào mừng đến địa ngục, Master của Chaldea!

Fujimaru:
Địa ngục!?
D: ???:
Hãy nhìn xem chuyện gì đã xảy ra với thành phố này đi.
Fujimaru:
Cái… cái gì thế này…?

D: ???:
Pháp sư, Thú Quỷ, ma nơ canh có tri giác, và những binh lính giả gọi là “Hornets”…
Hầu như tất cả những con người lương thiện đều đã chết sạch, chỉ còn sót lại toàn lũ tồi tệ nhất. Một “thời mạt thế” theo đúng mọi nghĩa của từ này.
Bị cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, thành phố này đã trở thành một nhà tù — một vũng lầy kinh hoàng của những thứ xấu xa không thể gọi thành lời.
Chúng ta gọi nơi này là Shinjuku, “Vùng đất ma quái ác tính biệt lập”!

Mash:
Shinjuku…
Da Vinci:
“Vùng đất ma quái ác tính biệt lập??”…
D: ???:
Có vẻ như đã đến lúc tiết lộ bí mật đầu tiên của Shinjuku rồi.
Nó không phải là điều gì quá động trời, nhưng thôi, tự mấy người xem đi.

Mash:
Đó là… một bức tường? Nó bao quanh toàn bộ Shinjuku, giống hệt bức tường bao quanh Uruk!
D: ???:
Chính xác! Đó là một bức tường! Và đúng vậy, nó bao bọc toàn bộ Shinjuku.
Vậy bên ngoài bức tường có gì, các người đang thắc mắc phải không? Không ai biết cả! Không có tín hiệu nào đi vào, cũng chẳng có tín hiệu nào ra ngoài.
Da Vinci:
Chúng tôi cứ tưởng mọi thứ đã cháy rụi hết khi nhân loại bị thiêu rụi rồi chứ.
Nhân viên B:
Hiện giờ chúng tôi không thể phân tích được gì ngoài Shinjuku.
Sheba chỉ vừa đủ để nhìn ra tàn tích rải rác của những quận lân cận Shinjuku.
Nhưng ngoài ra, bên ngoài bức tường trông y hệt vùng rìa của các Dị Điểm trong thời kỳ nhân loại bị thiêu rụi.

Mash:
Xin lỗi, nhưng tòa tháp ở phía tây kia là gì vậy?
Da Vinci:
Tháp…? …À, tòa tháp đó.

Fujimaru:
Tôi không nhớ là chỗ đó có tòa tháp nào cả.
Da Vinci:
Này, servant gì đó. Ông có biết đó là gì không?
D:???
Ồ, cái đó sao? Tôi tin là mấy người sẽ thấy đó chính là hang ổ của kẻ sẽ trở thành kẻ thù của mấy người ở đây. Nhưng e rằng mấy người sẽ không thể tới đó sớm như vậy đâu.
Chắc mọi người cũng hiểu rồi đấy, trong những câu chuyện như chuyện của chúng ta, con đường đến chỗ phản diện thường vòng vèo và đầy trở ngại.
Mash:
Ý ông là đường đi sẽ bị chặn lại trước khi tới nơi đó sao? Thế còn nhảy qua các mái nhà thì sao?
D:???
Tiếc là nếu làm vậy, mấy người sẽ trở thành mồi ngon cho những Servant phe địch.
Mash:
Servant!?

Fujimaru:
Rốt cuộc ông là ai vậy?
Da Vinci:
Đúng vậy, tôi nghĩ đã đến lúc ông cho chúng tôi biết ông là ai rồi.

D:???
Ừm-hm, ra vậy.
Tôi đoán sẽ là hợp lẽ nếu bây giờ ta nói cho mấy người biết Chân Danh của mình.

D:???
Nhưng hãy nhớ điều này, Master trẻ của Chaldea. Thông thường, một Servant phải giữ bí mật Chân Danh của mình.
Bởi vì tiết lộ nó cũng đồng nghĩa với việc tiết lộ điểm yếu của bản thân.
Một anh hùng huyền thoại càng bất khả chiến bại thì càng chắc chắn sẽ có một điểm yếu nào đó.
Suy cho cùng, thần thoại đôi khi cũng có những “tình tiết cốt truyện” như vậy.
Đôi khi, quái vật càng to lớn thì lại càng dễ bị hạ gục.
Vì thế, giữa các Servant thường gọi nhau bằng tên class trong các Cuộc Chiến Chén Thánh thông thường.
D:???
Tuy nhiên, tôi hiểu rằng trong quá trình khôi phục nhân loại, các người chẳng còn thời gian cho những thủ tục kiểu đó.
Đương nhiên, với việc có vô số Master hốt hoảng gào lên kiểu “Archer, tấn công!”, “Archer, hồi phục!”, “Archer, phòng thủ!”…
…Thì có lẫn lộn chút cũng là điều dễ hiểu.
D:???
Dẫu vậy, ở Dị Điểm này, tiết lộ Chân Danh của mình có thể dẫn đến cái chết.
Hiểu chứ, cậu trai trẻ ?
D:???
Vậy nên, tôi có thể nói cho cậu biết tên class của tôi để thuận tiện trong việc giao tiếp.
Nhưng tôi chưa thể tiết lộ Chân Danh của mình. Mong cậu thông cảm.
Fujimaru:
Tôi hiểu rồi.
D:???
À, câu trả lời hoàn hảo đấy. Chả trách lại chính cậu là người đã cứu cả thế giới.
***
Fujimaru:
Vậy ông thuộc class nào thế?
D:???
Hahaha! Cậu không mất thời gian chút nào nhỉ? Một minh chứng đáng ngưỡng mộ cho sự quyết đoán của cậu đấy.

D:???
Được thôi, vậy tôi sẽ nói cho cậu biết Danh Xưng của tôi!
Tôi thậm chí sẽ nói cụ thể hơn để cái tên này nghe cho ra dáng một mỹ hiệu!
Class của tôi là… Archer! Ở đây, ta được gọi, hay ít nhất, người ta bảo thế, là “Archer of Shinjuku”!
Archer of Shinjuku
Dĩ nhiên, cậu cứ gọi ta đơn giản là “Archer” cũng được, nếu cậu chắc là sẽ không bị nhầm lẫn!
Fujimaru:
Cái tên nghe CỤ THỂ ghê đấy!
Da Vinci:
Ha ha ha! Cậu nói đúng đấy, Fujimaru! Nghe đậm chất địa phương quá còn gì!
Archer of Shinjuku:
Ban đầu tôi cũng hơi đắn đo với cái tên này, nhưng rồi tôi nghĩ nó vẫn tốt hơn “Archer Tokyo” nhiều!
Dùng tên một thành phố lớn như thế cho Danh Xưng nghe có vẻ… kiêu ngạo quá, đúng không?
“Và bây giờ, xin chào đón Archer Tokyo, nhà vô địch bất bại của Cuộc Chiến Chén Thánh suốt 13 năm liền!”
Kiểu kiểu vậy đó.
Archer of Shinjuku:
Còn “Archer Roppongi” thì lại nghe cứ như tôi làm việc ở mấy quán rượu tiếp khách!
Nói tóm lại, tôi chính là Archer of Shinjuku. Ít nhất thì tôi tin là như vậy.
***
Fujimaru 2:
Ông không thấy cái tên đó nghe hơi giống…
Archer of Shinjuku:
Hmm?
Giống tên của mấy khách sạn ở Kabukicho, đúng không?
Archer of Shinjuku:
Ha ha ha!
Tôi không thể trách cậu vì nghĩ thế được! Bộ trang phục bướm bướm này đúng là được thiết kế để thu hút sự chú ý của phụ nữ mà!
Dù vậy, tôi chưa bao giờ hứng thú hay may mắn với phụ nữ kể cả khi tôi còn sống, tất nhiên rồi.

Archer of Shinjuku:
Được rồi, vậy hãy bắt đầu chuyến du hành xuống địa ngục nào!
Mash:
Một Archer sao? Em đã đoán ông ấy là Caster cơ đấy.
Archer of Shinjuku:
Cô tinh ý đấy nhỉ.
Ngay cả Linh Cơ của tôi cũng tự hỏi liệu ban đầu tôi có phải là Caster không nữa.

Archer of Shinjuku:
Hmm, thôi bỏ chuyện đó sang một bên đã. Dù trông có vẻ không giống, nhưng tôi chắc chắn là một Archer.
Mà vào năm 1999 này, cậu cũng chẳng cần phải chờ Angolmois làm gì.
Nếu tất cả các vũ khí hủy diệt hàng loạt rải rác khắp thế giới được kích hoạt, chúng ta coi như xong đời.
Tất nhiên, thường thì điều đó không xảy ra. Về mặt lý thuyết, vốn dĩ mọi chuyện phải như vậy.
Nếu không có thứ gì đó giống như sự can thiệp thần thánh, việc hủy diệt thế giới vẫn luôn chỉ là một giấc mơ viển vông.
Nhưng giờ đây, thế giới nhỏ đến mức có thể nằm gọn trong lòng bàn tay! Thật tiện lợi làm sao!
Ngày nay, từng người chúng tôi đều có tiềm năng hủy diệt thế giới. Thời thế thay đổi thật nhanh…
Archer of Shinjuku:
Hm? Hmmm? …À, thứ lỗi cho tôi. Nghe tôi lảm nhảm trong khi lẽ ra phải tập trung!

Da Vinci:
Hmm… Nói chuyện thì giống phản diện, mặc đồ hiện đại, trông thì như Caster…
Da Vinci:
Hmm… Tôi chịu, không đoán ra nổi!
Archer of Shinjuku:
Ha ha ha, xin lỗi nhé!
Dù sao thì, Master của Chaldea, tốt nhất cậu nên lùi lại vài bước từ chỗ cậu đang đứng.
Vì cái lưới đấy.
Fujimaru:
Lưới?
???:
Khỉ thật, tao trượt mất rồi!
Da Vinci:
Đó là lưới thép hay gì vậy?
Mash:
Master, em phát hiện ra nhiều thực thể trông rất thù địch! Anh phải rút khỏi đó ngay lập tức!

Archer of Shinjuku:
Nào nào, bình tĩnh đã cô bé.
Đây là cơ hội tuyệt vời để thật sự hiểu chuyện gì đã xảy ra với Shinjuku.
Mash:
N-Nhưng mà–
Archer of Shinjuku:
Tất nhiên tôi sẽ hỗ trợ. Đó chính là lý do tôi cứu vị Master trẻ tuổi này, phải không nào?
Archer of Shinjuku:
Hãy coi đây như buổi “thử vai” của tôi vậy.

Tên Du Côn A:
Giờ thì bọn tao tóm được chúng rồi! …Ê! Bên này tụi bây!

Tên Du Côn B:
Nhìn anh chàng đẹp trai kìa. Tao không thể chờ để xé xác hắn ta ra!
Da Vinci:
Đó không phải là lũ du côn bình thường… Chúng bị yểm bùa sao!?
Mash:
Những con người bình thường ở năm 1999 sao có thể làm vậy!?
Archer of Shinjuku:
Câu hỏi hay đấy! Câu trả lời là bọn chúng vốn chẳng phải bình thường!
Chúng là những pháp sư đã sống sót qua địa ngục trần gian này!
Chỉ những kẻ thật sự tàn ác mới có thể tồn tại ở Shinjuku hiện tại! Ai thiếu đức tính hung bạo đó sẽ bị áp bức hoặc chết ngay.
Trật tự đã sụp đổ từ lâu rồi. Giờ chỉ còn lại hỗn loạn!

Tên Du Côn A:
Giết chúng! Nếu xác chúng còn sạch sẽ, tên pháp sư triệu hồn sẽ trả giá cao đấy!
Archer of Shinjuku:
Giờ thì, Master của Chaldea!
Giờ khi cậu đã đặt chân vào thế giới tội ác đầy rẫy tội lỗi mà không còn hình phạt này, cậu sẽ cho tôi thấy điều gì đây!?

Fujimaru 1:
Hãy nhập bọn cùng tôi trước đã.
***
Fujimaru 2:
Tôi chẳng có gì để cho ông xem cả.
Archer of Shinjuku:
Dĩ nhiên rồi!
Archer of Shinjuku:
Vậy thì, chuyện này chắc chắn sẽ… thú vị đây!
Được rồi, Master, hãy ra lệnh cho tôi!
Archer of Shinjuku:
Hm? Ồ, đừng hiểu lầm.
Cậu thật là ngây thơ đấy! Không cần phải cho tôi xem gì cả; tất cả những gì cậu cần làm là làm những gì cần phải làm.
Còn lại tôi tự tận hưởng màn trình diễn cũng được!
Mash:
Hãy cho Archer đó thấy, Senpai!
Mash:
Senpai đã sửa chữa cả bảy Dị Điểm! Anh ấy chính là Master vĩ đại nhất thế giới!
Fujimaru:
Bình tĩnh lại chút đi, Mash.
Mash:
Ơ-ơ… Xin lỗi, Senpai. Em lỡ lời mất rồi.
Da Vinci:
Được rồi, ngài Archer of Shinjuku.
Tôi không nghi ngờ gì việc Fujimaru sẽ cho ông thấy một màn trình diễn tuyệt vời đâu. Nhưng tôi biết một cách khác để làm ông hài lòng hơn đấy.
Da Vinci:
Tôi có nên nói cho anh biết không?
Archer of Shinjuku:
Aha, không cần đâu. Tôi hiểu rõ rồi. Rất tốt, Master! Hãy sử dụng tôi theo bất kỳ cách nào các người muốn!
Tôi là Archer of Shinjuku, Servant tự do và bậc thầy về những viên đạn ma thuật!
— BATTLE — Dọn mấy con quái

Mash:
Toàn bộ kẻ địch đã bị tiêu diệt. Làm tốt lắm, Master!
Da Vinci:
Này, Mash, rảnh một chút chứ?
Mash:
Có chuyện gì vậy?

Da Vinci:
Em có đoán được Chân Danh của Archer Shinjuku là ai không?
Mash:
Em e là không biết rồi.
Da Vinci:
Tôi không chỉ là nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới, mà còn là chuyên gia hàng đầu thế giới về Servant đấy nhé.
Vậy mà hắn ta chẳng khớp với bất kỳ dữ liệu nào tôi có.
Dù ta có thu hẹp phạm vi chỉ còn Archer hoặc Caster, vẫn luôn có gì đó lệch lạc về hắn.
Mash:
Vâng. Em cũng thấy vậy.
Em có cảm giác ông ta không chỉ đơn giản là giấu tên. Có khi còn đang ngụy trang cả lớp nữa.
Da Vinci:
Em cũng nghĩ thế à?
Nhưng mà nhầm lẫn kiểu Saber thành Berserker thì còn hiểu được…
Chứ nhầm một Caster thành Archer thì đúng là quá phi lý.
Chưa kể phong cách chiến đấu của hắn nữa.
Mash:
Vâng, em cũng thắc mắc điều đó.
Da Vinci:
Một Archer mà lại dùng đạn ư? Tự nhiên ta có vài giả thuyết, nhưng chẳng cái nào khớp cả.
Mash:
Hmm…
Da Vinci:
Dù sao thì, chúng ta vẫn nên tiếp tục tìm hiểu danh tính thật của hắn. Nhưng đừng nói gì chuyện này với Fujimaru nhé.
Mash:
Rõ rồi. Em sẽ tiếp tục điều tra thân phận thật của hắn ta trong lúc nhiệm vụ đang diễn ra.
Tên côn đồ A:
K-khốn kiếp! Tụi bây sẽ phải trả giá cho chuyện này!
Fujimaru:
Nói nghe xàm lông thật đấy!
Archer of Shinjuku:
Xong cả rồi.
Tôi phải nói thật, đúng là cảm thấy tuổi tác đè nặng khi bị triệu hồi ở cái tuổi này để ra trận!
Fujimaru 1:
Chẳng phải ông được triệu hồi khi đang ở thời kỳ đỉnh cao sao?

Archer of Shinjuku:
Hahaha! Cậu bắt thóp tôi rồi đấy. Tôi đoán đây chính là tôi ở thời kỳ đỉnh cao nhất!
Tôi ĐANG trong tình trạng tuyệt vời mà. Và vũ khí này, cỗ quan tài này, đúng là giúp tôi dễ dàng bắn trúng bất cứ thứ gì tôi nhắm đến.

Mash:
Bây giờ mới là thời kỳ đỉnh cao của ông sao? Ông chắc chứ?
***
Fujimaru 2:
Ông không được triệu hồi khi còn trẻ à?
Archer of Shinjuku:
Không hề! Nhưng, có lý do cả đấy. Thật ra thì…
Archer of Shinjuku:
Có vẻ như tôi chưa bao giờ có một khoảnh khắc tuổi trẻ nào cả.
Mash:
Chưa bao giờ có tuổi trẻ sao…?
Archer Shinjuku:
Đúng vậy, cô hiệp sĩ trẻ. Tôi hoàn toàn không có ký ức gì về việc mình từng trẻ trung khi còn ở thời kỳ đỉnh cao cả.
Thật ra, từ khi tôi già đi, ký ức của tôi đã trở nên mơ hồ và rời rạc. Quả thật khá phiền toái.
Tôi tự hỏi… Tại sao tôi lại chiến đấu ở nơi này nhỉ?
Fujimaru 1:
Đó cũng là điều tôi muốn biết đấy!
Archer of Shinjuku:
Tôi cũng đoán là cậu sẽ muốn biết mà! Ha ha!
Dù sao thì, tôi cho rằng bây giờ cậu cũng đã hiểu Shinjuku này khủng khiếp đến mức nào rồi chứ?
***
Fujimaru 2:
Vì chính nghĩa sao?
Archer of Shinjuku:
Ha ha! Chính nghĩa! Cậu gọi thứ này là chính nghĩa sao!?
Mặc dù… Cái cảm giác này trong lồng ngực tôi… Có lẽ nó đúng là thứ mà người ta gọi là… chính nghĩa.
Hmm… Cậu thật sự là một kẻ sắc sảo đấy! Có lẽ… hơi quá sắc sảo rồi!
Da Vinci:
Vậy thì, Archer of Shinjuku, giờ mọi chuyện cũng đã tạm lắng xuống rồi, tôi hy vọng chúng ta có thể trò chuyện một chút.
Archer of Shinjuku:
Hmm, đúng vậy! Tôi hoàn toàn hiểu!
Cô muốn biết thêm về những gì đang xảy ra ở Shinjuku này, đúng không?
Và tôi chắc chắn là mấy người đặc biệt muốn biết điều gì ở đây bất thường, và lịch sử đã chệch hướng ra sao.
…Nhưng trước khi chúng ta đi vào chuyện đó, sao chúng ta không thỏa thuận trước nhỉ?
Tôi sẽ nói cho mấy người sự thật về thành phố này. Đổi lại, mấy người phải trả công cho tôi một cách xứng đáng.
Fujimaru 1:
Tiền mặt à?
Fujimaru 2:
Hay quẹt thẻ?
Archer of Shinjuku:
Hmm, không phải tiền mặt hay thẻ đâu!
Điều tôi muốn từ cậu… là sự tin tưởng. Tôi muốn nghe cậu nói rằng cậu tin ta, và hành động đúng như thế.
Trong suốt cuộc đời tôi, chỉ có một thứ duy nhất tôi tuyệt đối tin tưởng. Và cậu thì không phải nó.
Archer of Shinjuku:
Cậu nghĩ bản thân mình có thể tin tôi không?

Fujimaru 1:
Tôi vẫn chưa chắc lắm.
Archer of Shinjuku:
Hoàn hảo!
***
Fujimaru 2:
Tôi muốn tin anh.
Archer of Shinjuku:
Ra là không phải cậu không tin tôi… mà là cậu muốn tin tôi, hử.
Archer of Shinjuku:
Tốt lắm.
Nếu ngay từ đầu cậu đồng ý tin tưởng tôi liền, tôi đã thu dọn đồ đạc và về nhà ngay rồi.
Dù… tôi cũng chẳng còn nhà để mà về nữa, tất nhiên rồi!
Fujimaru:
Cái vẻ mặt tự đắc đó thật sự khiến tôi bực mình đấy.
Archer of Shinjuku:
Nào nào! Đây chỉ là vẻ mặt tự nhiên của tôi thôi––
Archer of Shinjuku:
…Khụ khụ.
Dù sao thì, cả hai tôi vẫn chưa thể tin tưởng nhau ngay được. Nhưng tôi nghĩ có một điều lớn mà tôi và cậu đều đồng ý.
Chúng ta không thể để Shinjuku tiếp tục như thế này được.
Cái ác không thể được phép lộng hành mà không bị ngăn chặn. Tôi nghĩ ít nhất về điểm này thì chúng ta có cùng quan điểm, đúng chứ?
Fujimaru:
Trước mắt là vậy.
Archer of Shinjuku:
Tuyệt vời!
Archer of Shinjuku:
Vậy tôi sẽ cố gắng hết sức để giành được lòng tin của cậu, còn cậu thì hãy cho tôi thấy khả năng của mình.
Cậu đã chỉ huy vô số Servant và chiến thắng bảy Dị Điểm, đúng không? Vậy tức là cậu không chỉ là Master cuối cùng của thế giới, mà còn là Master vĩ đại nhất! Tôi nhất định phải chứng kiến điều đó tận mắt!

???:
– Tháng X, Ngày Y
Nhật ký của Dantès
Nói thẳng ra thì, điều thiện không thể tồn tại ở đây. Ở nơi này, cái thiện yếu đuối và không đáng tin cậy.
Hợp tác là điều không thể. Vậy nên chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải phụ thuộc vào kẻ khác.
Sự phụ thuộc khiến mọi thứ trở nên kém cỏi hơn chính bản thân nó. Vì vậy, cái ác sẽ luôn khước từ cái thiện.
Một con mèo gầy trơ xương dồn chút sức lực cuối cùng của nó để ăn xác một con chó.
Ánh mắt nó sắc lạnh như một con dao. Lũ chuột xung quanh chờ đợi những mẩu vụn cũng chẳng dám lại gần.
Một con người tiến đến, hy vọng sẽ đánh chết con mèo để ăn cả nó lẫn con chó.
Rồi lũ chuột kéo đến, xâu xé cả ba sinh vật lớn cho đến khi chẳng còn lại mẩu xương nào.
Cái ác nuốt chửng cả cái thiện lẫn cái ác, hủy diệt tất cả bằng sự khinh miệt ngang nhau.
Muốn sống sót ở đây, người ta phải sở hữu sức mạnh lớn, hoặc di chuyển cùng một nhóm đồng chí cùng chí hướng.
Đáng tiếc thay, chuyện ở trong một nhóm không phải là sở trường của ta.
Vậy, tôi phải làm gì đây?
Việc điều tra Shinjuku của tôi vẫn đang tiến triển tốt.
Dù kiến thức về Shinjuku tôi được ban cho khác xa thực tế bên trong nó, nhưng cấu trúc bên ngoài vẫn phần nào còn nguyên.
Có những tàn tích nơi lẽ ra phải là những tòa nhà, và những khung xương đổ nát nơi lẽ ra phải là nhà cửa.
Tuy nhiên, có gì đó rất khác ở tòa nhà kia. Đó là gì?

???:
– Tháng X, Ngày Z
Nhật ký của Dantès
Tôi đã xác nhận sự hiện diện của một vị khách từ Chaldea. Cậu ấy giờ đang đi cùng một kẻ khác.
Tình thế của cậu ấy nguy hiểm hơn cậu ấy tưởng. Bởi vì kẻ đó, trái tim hắn là sự tà ác thuần túy.
Tin tôi đi, tôi biết rõ. Bởi cái ác luôn lộ ra trong hành động.
Ngay từ khi sinh ra, hắn chỉ biết khinh miệt. Với hắn, tình yêu luôn là thứ gì đó xa lạ.
Đó là lý do ta thấy việc cậu ấy đứng bên cạnh hắn lại đáng sợ đến thế.
Tuy nhiên, nếu hắn phát hiện ra tôi đang làm gì, tôi sẽ mất đi yếu tố bất ngờ.
Lúc này, lợi thế duy nhất của tôi chính là không ai biết ta đang ở đây.
Chúng ta vẫn tin Dị Điểm này chỉ là một sai sót nào đó. Kết quả của sự ngẫu nhiên.
Không. Không, không, không!
Mọi thứ đều đã được tính toán tỉ mỉ ngay từ đầu. Với… sự can thiệp của hắn, điều đó bắt buộc phải xảy ra!
…Tốt rồi. Vậy là đủ.