[FGO] Epic of Remnant: Shinjuku – Chương 2
FATE/GRAND ORDER ARC 1.5: EPIC OF REMNANT – Truy quét tàn dư ma thần
Pseudo-Singularity I: Quarantined Territory of Malice – Shinjuku / Ma Cảnh Biệt Lập Ác Tính Shinjuku
Á Chủng Đặc Dị Điểm I: Shinjuku – Vùng đất ma quái ác tính biệt lập | Sự cố bóng ma Shinjuku

Đây là script hội thoại. Phần *in nghiêng* là lựa chọn của “chúng ta”. Mà thật ra cốt truyện tuyến tính chọn thế quái nào cũng vậy thui. Tui chọn giới tính Nam trong game
Chương 2: Cạm bẫy thiên niên kỷ

A: ???:
Xin chào, Rider. Xin chào, Archer. Và xin chào, Assassin.
A: ???:
Các ngươi nên biết rằng kết giới đã bắt được một tín hiệu trước đó.
Xem ra Chaldea đã cử một Master đến đây để khôi phục nhân loại, đúng như chúng ta đã dự đoán.
Ta đã hack tọa độ Rayshift để khiến cậu ta rơi xuống, nhưng e là không suôn sẻ như mong đợi.
Vậy giờ kế hoạch của chúng ta là gì?

B: ???:
bla bla *8453as$#723478^ *98 bla bla
A:???
Bình tĩnh nào, Rider. Dù ta cũng không trách ngươi vì tức giận.
…Chúng ta có nên đuổi theo chúng không?

C:???
Hahaha. Ta dám chắc hắn đang nóng lòng lắm rồi. Với Rider, ai cũng là kẻ địch, kể cả bọn ta.
Hắn chẳng vui sướng gì hơn là có một kẻ thù để giết công khai!
Mà chẳng phải ngươi đã đoán trước phản ứng của hắn khi biết về Chaldea rồi sao?
A:???
Ờ, cũng gần như vậy.
C:???
Vậy rốt cuộc ngươi định làm gì với cái gọi là “liên minh” này?
C:???
Nếu là ta, ta sẽ giết cậu ta trước khi tên đó kịp nhận ra luôn!
Muốn làm thế không? Để ta làm cũng được!

A:???
Ngươi nghĩ sao, Archer khác?
Ngươi biết ta sẽ nói gì rồi đấy, Giáo sư.
Nhìn vào trong mình đi, rồi ngươi sẽ biết hướng hành động tốt nhất… Chỉ cần cho ta biết giết ai.
Archer of Shinjuku:
Đúng, ngươi nói có lý.
Ta không phải loại dễ bị ý kiến kẻ khác làm lung lay quyết định.
Dù sao thì, cuối cùng Chaldea cũng dính líu đến. Ta đã chờ đợi chuyện này hàng ngàn năm rồi.
Archer of Shinjuku:
Không, ta không nên để lộ cảm xúc cá nhân. Phải kìm nó lại.
Dù sao ta cũng đã chuẩn bị sẵn kế hoạch. Đầu tiên, Berserker sẽ làm loạn, rồi Rider sẽ truy đuổi [cậu ta / cô ta].
Archer of Shinjuku:
Nếu cậu ta còn sống sót sau đó, thì sẽ đến lượt ngươi, Assassin.

Assassin of Shinjuku:
Rõ rồi! Vậy tức là ta… thứ ba á!? Chán thật, sao ta lại phải ra sân trễ thế này!?
D:???
Thế còn ta?
Archer of Shinjuku:
Ta muốn ngươi lo đội không kích. Dù sao ngươi cũng là sai số lớn nhất của ta.

D:???
Hừm, sai số à. Hay nhỉ.
Giờ khi ta đã được triệu hồi tới đây, ta biết mình phải làm gì rồi.
Gieo rắc hỗn loạn khắp thế giới, và mưa ác quỷ từ bầu trời xuống. Dễ như ăn bánh, nhỉ?
Archer of Shinjuku:
Dễ như ăn bánh, à. Ngươi biết đây khác hẳn với vị trí trước kia của ngươi chứ?
D:???
Này, ngươi nên thấy may mắn vì có ta. Tận dụng đi.
Dù sao thì, ngươi cũng mất Saber và Lancer rồi. Dù đã bị bóng tối nuốt chửng, họ vẫn giữ được niềm kiêu hãnh của Anh Linh.
Mới khởi đầu mà đã vớ phải hai Servant tồi tệ… Ngươi có thể là bậc thầy tính toán, nhưng vận may thì tệ quá.
Archer of Shinjuku:
Ta vốn chẳng bao giờ dựa vào thứ không đáng tin như may mắn.
Và kể từ khoảnh khắc đó, ngươi đã là sai số của ta.
Archer of Shinjuku:
Ngươi là kẻ đã giết Saber và Lancer nhanh như thế, ta không phủ nhận cũng phải cảm ơn ngươi.
D:???
Đừng lo. Cứ coi như đó là màn chào hàng cho vị chủ nhân mới.
Archer of Shinjuku:
Ta đã tính đến khả năng xấu nhất là mất cả ba kỵ sĩ.
Dù chỉ giữ được một kẻ sống sót thì cũng coi như thắng lợi.
Nhưng điều đó nghĩa là tính toán ban đầu của ta đã sai lệch. Bởi ngươi vẫn chưa xử lý… “nó”.

D:???
Vậy ra Phantom Spirits – Vong Linh cũng là thiết bị tẩy não à?
Assassin of Shinjuku:
Không đâu! Ít nhất ta hy vọng vậy! Mà cũng nên làm thế không nhỉ!
Nhưng đừng lo, Giáo sư! Dù có bị tẩy não, ta vẫn quyết giết ngươi mà!
Archer of Shinjuku:
Ta đánh giá cao sự thẳng thắn đó.
Dù sao thì Phantom Spirits chỉ là thiết bị tăng cường năng lực, giống như Tinh Hoa của pháp sư thôi.
D:???
Giờ ta hiểu rồi. Thảo nào ngươi là Archer. Hắn chẳng có cửa nào trước những viên đạn ma thuật của ngươi.
Trong trường hợp đó, ta chẳng cần cấy Phantom Spirit làm gì. Ta đã luôn là Kẻ Vô Danh, một lần cấy lỗi cũng có thể ảnh hưởng tới Bản Thể Linh của ta.
Archer of Shinjuku:
Nhưng nó hoàn toàn an toàn. Ta đã phát triển nó suốt 3.000 năm, không phải để cho vui đâu.
D:???
3.000 năm à. Ngươi kiên nhẫn thật.
Archer of Shinjuku:
Ngươi định đi đâu?
D:???
Giờ Chaldea đã ở đây, trận chiến chắc chắn sẽ bùng nổ hơn.
Ta nghĩ nên kiểm tra lại chỗ bắn tỉa ta chọn trước đó.
Archer of Shinjuku:
Ra vậy. Tốt lắm. Không bao giờ thừa cẩn thận.
Archer of Shinjuku:
Ta tự hỏi ai đã nói rằng hai cộng hai luôn bằng bốn.
Archer of Shinjuku:
Ta rất mừng vì ngươi đứng về phía ta, Emiya.

Emiya Alter:
Bình thường ta đã cảm ơn vì lời khen, nhưng ta chẳng thể tin nổi lời nào ngươi nói.
Emiya Alter:
Với những lời dối trá và thủ đoạn của ngươi, điều duy nhất ta biết chắc là ngươi chính là ác quỷ.
Assassin of Shinjuku:
Trời ơi, nhìn như một tay buôn lậu mà lại nguyên tắc quá trời!
Archer of Shinjuku:
Có thể vậy, nhưng hắn vẫn dễ đối phó hơn ngươi nhiều, Assassin.
Hắn cũng luôn tính toán, và công thức của hắn khá phức tạp.
Nhưng kết quả thì đơn giản. Khi hiểu rồi, hắn chẳng còn làm ta bối rối nữa.
Archer of Shinjuku:
Dĩ nhiên ta chưa hiểu hết, nhưng so với hắn, ngươi mới thật sự phiền phức.
Assassin of Shinjuku:
Ta á? Thật sao?
Ta thì thấy ta dễ hiểu mà! Còn ai dễ hiểu hơn ta nữa chứ!
Archer of Shinjuku:
Ngươi nghiêm túc khi nói sẽ giết ta khi nãy, đúng không?
Assassin of Shinjuku:
Chuẩn rồi!
Archer of Shinjuku:
…Công thức của ngươi thì đơn giản, nhưng kết quả lại quái đản đến mức ta chẳng hiểu nổi.
Assassin of Shinjuku:
Đó là lời khen à?
Archer of Shinjuku:
Đúng vậy.
Assassin of Shinjuku:
Ra thế… Cảm ơn nhé!
Khi ta còn sống, hiếm ai khen ta lắm, nhất là chủ cũ của ta!
Archer of Shinjuku:
Nói vậy chứ ta không nghĩ kết quả của ngươi sẽ ảnh hưởng đến phép tính cuối cùng của ta.
Archer of Shinjuku:
Ta có những viên đạn ma thuật. Ta có Barrel.
Giờ ta chỉ cần một biến số chưa xác định nữa, công thức sẽ hoàn thiện.

Shakespeare:
Xin thứ lỗi.
Nghĩa là ta sẽ không được thả ra cho đến khi công thức của ngươi xong à?
Archer of Shinjuku:
Dĩ nhiên là không, ngài Shakespeare.
Nhưng đừng buồn. Dù so với các thế giới khác, nhân loại ở đây cũng đã vượt khỏi quy chuẩn rồi.
Mỗi câu chuyện, nhân vật và quái vật ngài viết ra đều tồn tại thật sự ở đây.
Ngài không thấy tự hào sao, khi tác phẩm của mình có ảnh hưởng lớn như thế?
Shakespeare:
Dù ta có là nửa Alter đi nữa, ta chẳng thấy hào hứng chút nào.
Shakespeare:
Nghĩ mà xem.
Đây chẳng phải một thế giới đầy mộng tưởng, hư cấu và ảo mộng, tách biệt phần nào khỏi Shinjuku sao?
Archer of Shinjuku:
Và ngài vốn xuất sắc ở sân khấu kịch, mà nó cũng tương tự vậy.
Shakespeare:
Nhưng những quái vật trong kịch của ta đều chỉ là con người.
Ngay cả Caliban trong “The Tempest” cũng chỉ là một người hóa trang.
Quái vật là quái vật vì chúng không thể định nghĩa. Nỗi sợ đến từ việc ta không nhìn rõ được chúng.
Khi những quái vật ấy thoát ra ngoài đời thật, đó chỉ có thể là cơn ác mộng!
Nếu ta vẫn là ta bình thường, ta đã ngâm một tràng dài lời thoại rồi, nhưng giờ bị biến đổi thế này, ta không chịu nổi!
Nên nếu ở đây ta chỉ có thể khóc than và hối hận, thì ta sẽ làm thế!
Archer of Shinjuku:
Chỉ mỗi phần đó của ngươi bị đảo ngược thôi sao? Ngươi đúng là một kẻ tốt bụng.
Shakespeare:
Không hề! Ta chỉ yêu những quy luật con người tạo ra.
Dù lập trường ta đã đảo ngược, bản năng của kẻ viết kịch vẫn vậy.
Vì thế, Giáo sư, ta tin chúng ta sẽ chẳng bao giờ hiểu nhau!
Archer of Shinjuku:
Ra vậy. Vậy ngươi sẽ tiếp tục đau khổ trong đó. Ta cũng không mong ngươi hợp tác tự nguyện.
Ta thậm chí còn nghĩ ngươi sẽ phản bội ta ngay khi có điều gì thú vị hơn.
Shakespeare:
Ngươi nói đúng.
Archer of Shinjuku:
Một lời khuyên từ một tên tội phạm già: hạt giống lừa lọc nên gieo từ rất sớm.
Archer of Shinjuku:
À, trong lúc còn ở đây, làm ơn hãy tiếp tục sản xuất hàng loạt King Lear. Chúng hữu dụng lắm.
Shakespeare:
Đúng là tình thế khó xử.
Mới triệu hồi xong đã bị kẹt trong địa ngục.
Ta đâu nghĩ mình làm gì tệ hại tới mức này… Nhưng có lẽ ta đã làm.
“Lúc chúng ta sinh ra, ta đã khóc vì được đưa lên sân khấu lớn này của những kẻ ngốc.”
…Tuyệt thật. Giờ ta lại nói mấy thứ như ta thường làm!

Archer of Shinjuku:
Mà này, trong Shinjuku này không chỉ có đám du côn ẩn nấp đâu.
Dù năm 1999 hay không, ngươi sẽ thấy lũ quái thú ma quỷ xuất hiện đầy rẫy.
Có yakuza biết ma thuật… Những kẻ giàu có nuôi quái Chimera làm thú cưng…
Ma-nơ-canh tấn công người… Thành phố này có khi còn nhiều ma hơn cả người!

Mash:
Hình như… có tiếng em bé khóc?
Fujimaru 1:
Nhìn kìa, một chiếc xe đẩy em bé!
***
Fujimaru 2:
Bọn chó hoang đang tấn công nó!
Mash:
Ôi không! Anh phải cứu nó ngay!

Archer of Shinjuku:
Hả? Khoan đã!
Fujimaru:
Đi đi, biến đi!
Mash:
Master, senpai nên mang em bé đó đến chỗ an toàn đi… Master?
Fujimaru:
Là… búp bê sao…?
Archer of Shinjuku:
Cậu đang nghĩ gì vậy hả, tự dưng lao ra một mình như thế!?
Mash:
Một vụ nổ sao!?
Mash:
Master! Senpai có sao không!?
Fujimaru 1:
Tôi ổn!
***
Fujimaru 2:
Ờm… ít nhất thì tôi vẫn còn sống.
Mash:
Ôi, may quá.
Archer of Shinjuku:
Làm ơn cẩn thận hơn chút đi, được không? Cái lưng tôi vừa kêu lên một tiếng mà lưng không bao giờ nên kêu. *gánh còng lưng master*
Fujimaru:
Xin lỗi.
Archer of Shinjuku:
Được rồi, ta hoàn toàn hiểu mong muốn giúp đỡ người khác của cậu…
…nhưng đừng để mong muốn đó dắt mũi mình. Cậu phải luôn để ý đến xung quanh.
Hãy nghĩ mà xem. Tại sao lại không có người trông nom gần đó? Tại sao đứa bé lại khóc theo chu kỳ?
Hơn nữa, có bậc cha mẹ nào liều lĩnh đến mức dắt con ra ngoài ở Shinjuku này không?
Đây là những câu hỏi mà cậu cần tự hỏi khi quan sát tình hình xung quanh.
Archer of Shinjuku:
Hãy nhớ, ý nghĩa luôn đi theo chúng ta – không phải “vì sao tôi sống”, mà là “vì sao tôi lại ở đây, lúc này”.
Ý nghĩa của cuộc sống có thể thêm thắt sau này, nhưng ngay lúc này, việc cậu ở đây chắc chắn mang một ý nghĩa.
Cậu ở đây để sửa chữa Dị Điểm. Còn ta, rất có thể, ở đây để giúp cậu.
Cũng sẽ có kẻ khác ở đây để ngăn cản cậu. Cậu cần cân nhắc tất cả những ý nghĩa đó, rồi đưa ra lựa chọn.
Rõ chưa? Giờ thì đứng dậy đi!
Fujimaru:
D-Dạ, vâng ạ!
Archer of Shinjuku:
Cúi đầu!
Fujimaru:
Cúi đầu rồi ạ!

Archer of Shinjuku:
Ngồi xuống!
*vl huấn luyện chó à =))*
Fujimaru:
Mơ đẹp đấy!
Archer of Shinjuku:
Khỉ thật, vậy là cậu không mắc bẫy rồi. Được thôi, quay lại vấn đề chính nào!
Hãy nghĩ lại về đứa bé đó. Nhìn thế nào đi nữa thì nó cũng chỉ là mồi nhử cho một cái bẫy.
Cậu hiểu điều đó rồi chứ?
Archer of Shinjuku:
Giờ thì, vì tôi biết đó là cái bẫy, nên tôi phải tự hỏi ai đã giăng ra nó. À! Ở đây tôi tìm được câu trả lời!
Mash:
Master!
Xin hãy cẩn thận, Master! Em đang phát hiện mười một tín hiệu địch gần ngài!
Da Vinci:
Đó là… giọng nữ cao sao? Hát hay thật đấy!
Archer of Shinjuku:
Lũ Coloraturas đấy. Mau ẩn nấp đi!

Fujimaru 1:
Colo-cái gì cơ?
***
Fujimaru 2:
Bọn chúng là gì vậy?
Archer of Shinjuku:
Chúng là những con ma-nơ-canh bị điều khiển bởi Christine, Con Rối của Nhà Hát Opera. Chúng vừa hát vừa giết người.
Cư dân A:
Trời ơi… Aaaaaah! Làm ơn, đừng mà! …Ư…g-gah…!
Archer of Shinjuku:
Đến khi chúng rời đi thì chẳng còn cả thi thể. Có lẽ chúng dùng xác chết làm nguyên liệu?

Tên côn đồ A:
Không… Không! Cứu tôi với!
Archer of Shinjuku:
Kìa, đó là một trong bọn du côn khi nãy.
Tên côn đồ A:
Làm ơn… Tôi không muốn chết! Ai đó cứu tôi với!!!
Mash:
Hắn bị thương rồi!
Fujimaru:
…!
Archer of Shinjuku:
Ồ, ra cậu vẫn đứng vững được đấy! Tôi khâm phục tinh thần của cậu.
Fujimaru:
Vậy… đó cũng là một cái bẫy sao?
Archer of Shinjuku:
Đúng vậy, và đáng tiếc là hắn coi như xong rồi.
Mash:
Khoan đã! Em đã phân tích vết thương của hắn, và em tin là chúng không chí mạng!
Archer of Shinjuku:
Tôi không có ý đó. Đám Coloratura đang cố dụ chúng ta vào tròng đấy.
Archer of Shinjuku:
Với những vết thương như thế, hắn không thể nào tự thoát ra được.
Đám Coloratura nhanh hơn bất cứ con chuột Shinjuku nào. Hắn thoát được chỉ vì chúng cố tình thả ra.
Đây cũng là chiến thuật mà các tay bắn tỉa hiện đại thường dùng. Không cần lúc nào cũng phải bắn chết mục tiêu, chỉ cần vô hiệu hoá mối đe doạ của chúng.
Bắn vào chân hoặc bụng, giữ cho chúng sống sót.
Như vậy đã đủ rồi, nhưng khi đồng bọn của mục tiêu chạy đến cứu, bọn bắn tỉa có thể hạ hoặc làm bị thương thêm, khiến thương vong tăng lên gấp bội.
Nói cách khác, nếu chúng ta cố cứu tên côn đồ đó… bọn chúng sẽ ập đến nuốt chửng chúng ta.
Tên côn đồ A:
Xin… ai đó… cứu tôi với…

Tên côn đồ A:
Gah!
Fujimaru:
…
Archer of Shinjuku:
Làm tốt lắm, vị Master trẻ tuổi. Bình thường thì đây sẽ là lúc chúng ta rút lui.
Nhưng tôi thấy điều đó hoàn toàn không khiến cậu thoải mái chút nào.
Fujimaru:
Đúng vậy, tôi không thấy ổn chút nào.
Archer of Shinjuku:
Trong trường hợp đó, chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách từ từ, lặng lẽ vòng ra phía sau bọn chúng.
Đám Coloraturas có thính giác cực kỳ nhạy bén. Chúng ta tuyệt đối không được phát ra tiếng động.
Từ từ, thật khẽ khàng, vòng qua phía sau…
Archer of Shinjuku:
……
Fujimaru:
…
Mash:
Ờm… Ngài Archer…?
Da Vinci:
Ngài vừa phá hỏng toàn bộ chiến thuật lén lút mà chính ngài vừa ra rả giảng hồi nãy đấy.
Archer of Shinjuku:
Nào nào, đó đâu phải lỗi của tôi! Tôi đổ tại đống rác vương vãi khắp đường phố này!
Fujimaru 1:
Đừng có viện cớ nữa!
***
Fujimaru 2:
Ông lúc nào cũng nghe mờ ám hết á!

Archer of Shinjuku:
Hahahaha! (Cười để đánh trống lảng)
Giờ thì chúng ta bị phát hiện rồi, không còn đường lui nữa. Vậy thì xông lên thôi, lũ rối đb giẻ rách khổng lồ kia!
Mash:
Đám Coloratura đang lao tới!
–BATTLE–

Mash:
Coloratura đã bị hạ!
Hai con còn lại vẫn đang giữ khoảng cách. Chúng vẫn án binh bất động. Chúng ta làm gì đây, Master?
Archer of Shinjuku:
Master, tôi nghĩ chúng ta nên chuẩn bị rút lui.
Vậy nên, Mash, tôi muốn cô tìm cho chúng ta lối thoát tối ưu nhất.
Mash:
Hả? Ý ông là…
Fujimaru 1:
…Hai con cuối này mạnh lắm sao?
Archer of Shinjuku:
Ồ, đúng vậy, rất mạnh.
Nói thật thì, bây giờ chúng hoàn toàn vượt ngoài tầm của chúng ta.
Archer of Shinjuku:
Thật ra, để nói ví von thì, cậu có thể coi như bọn chúng đang chơi hẳn một môn thể thao khác vậy.
***
Fujimaru 2:
Chúng là ai vậy?

Archer of Shinjuku:
Đơn giản thôi. Một mụ “nữ chúa” kiểu như mẫu nghi, kẻ nắm quyền điều khiển đám rối này, cùng với tên nô lệ trung thành của ả ta.
Mash:
Em đang phân tích xung quanh để tìm tuyến đường thoát thân tối ưu cho mọi người. Tuy nhiên, kẻ địch đang tiến lại rất nhanh. Xin hãy cố cầm cự thêm một chút nữa!
Archer of Shinjuku:
Nếu vậy thì có lẽ chúng ta nên thử nói chuyện với bọn chúng để câu giờ.
Dĩ nhiên, ý tôi là “bịa chuyện và van xin tha mạng” đấy!
Archer of Shinjuku:
Cậu có giỏi mấy chuyện đó không, Master?
Da Vinci:
Ờ thì… Nếu “giỏi” nghĩa là “hoàn toàn tệ hại” thì đúng là vậy đấy.
Cậu ấy có thể liều cả mạng trong mọi chuyện mình làm, nhưng chưa bao giờ van xin để giữ lấy mạng mình cả.
Archer of Shinjuku:
Ô, thật là gan dạ! Tuy nhiên… nhìn theo một góc độ khác thì cũng có thể coi đó là một dạng hèn nhát.
Archer of Shinjuku:
Van xin để được sống là điều con người làm để trì hoãn cái chết càng lâu càng tốt.
Không nên phủ nhận điều đó. Chỉ nên lặng lẽ bước vào “đêm yên lành” ấy khi thực sự biết rằng thời khắc của mình đã đến.
Da Vinci:
Nhưng mà Fujimaru cũng khá giỏi câu giờ đấy, nếu cứ để cậu ấy nói không ngừng!
Archer of Shinjuku:
Tôi sẽ ghi nhớ điều đó… Chúng tới rồi kìa!

Mash:
Phân tích Linh Cơ hoàn tất. Đó là Phantom of the Opera.
Tuy nhiên, có điều gì đó ở hắn… rất kỳ lạ?
Và còn Servant kia nữa… Ít nhất thì em nghĩ đó là Servant? Em không chắc lắm.

Phantom:
Ahh, Christine… Viên ngọc sáng của ta, ánh sáng quý giá nhất của ta…
Em mong muốn điều gì, em khao khát điều gì?
Christine:
Tôi tỉnh táo, tôi không điên, tôi điên, tôi là ám khí. Tôi là con người, tôi là nhân loại, tôi là con rối, tôi là búp bê.
Đúng rồi… Tôi muốn sự sống, tôi muốn sức sống, tôi muốn máu, tôi muốn máu tươi.
Tôi muốn nhóm máu A và AB, tôi không cần nhóm B, con người cần truyền máu để sống, để sống như con người, họ cần bục giảng.
Christine:
Nếu một mạng sống mất đi, tôi có thể tiến lên một ô và trở thành con người.
Nếu hai mạng sống mất đi, tôi cũng có thể tiến lên một ô và trở thành con người. Nên một và hai cũng như nhau thôi.
Đúng vậy, xin hãy cho tôi sự sống.
Archer of Shinjuku:
Hahaha! Có vẻ như hôm nay chúng ta xui thật rồi. Christine hôm nay đúng là “mất trí” hoàn toàn.

Christine:
Ahh… Ahh, aHh, ahH, AHH! Chaldea! Chaldea! Các ngươi, Master Chaldea, vị cứu tinh của thế giới!
Xin hãy cho tôi mạng sống của ngươi, để tôi cũng được cứu rỗi.
Archer of Shinjuku:
Aha! Bây giờ thì tôi hiểu rồi, Master. Đây chính là lỗi của cậu đấy!
Fujimaru:
Huh!?
Archer of Shinjuku:
À thì, rốt cuộc cậu cũng đã cứu thế giới rồi còn gì?
Nếu cậu có thể làm được chuyện đó…
…thì chắc chắn cậu cũng phải có sức mạnh bí ẩn nào đó để cứu được mớ phế liệu kia chứ.
Da Vinci:
Điều đó thật điên rồ!
Phantom:
Ngươi vừa nói gì? Ngươi vừa gọi Christine yêu dấu của ta là gì hả?
Christine:
Sao ngươi dám! Ta ghét ngươi. Ta sẽ giết ngươi, ta sẽ hủy diệt ngươi.
Phantom:
Ôi, Christine tình yêu của ta! Cơn giận dữ của em còn nóng bỏng và rực rỡ hơn cả mặt trời!
Phantom:
Ta sẽ giết bọn chúng, đúng vậy, ta sẽ hủy diệt bọn chúng! Ta sẽ xé chúng ra từng mảnh và lắp ghép lại! Như vậy bọn chúng mới hiểu ra những gì bọn chúng đã làm!
Archer of Shinjuku:
Hahaha! Ngày nào tôi chả nghĩ đến chuyện đó! Và kết luận của tôi? Tôi hoàn hảo! Tôi hoàn mỹ! Tôi là kẻ trí tuệ!
Cậu hỏi tôi thông minh đến mức nào ư? Đủ thông minh để câu giờ chính xác bằng thời gian tôi cần!
Archer of Shinjuku:
Mash!
Mash:
Em đã tìm ra tuyến đường thoát thân tối ưu rồi! Hãy nghe hướng dẫn của em và mau rút đi, Master!
Archer of Shinjuku:
Tuyệt vời! Vậy thì đây là pha câu giờ cuối cùng của tôi!
Phantom:
Ra là mấy viên đạn ma thuật đó! Phương tiện có thể giống nhau, cho dù mục đích hoàn toàn đối nghịch!
Christine:
Trượt rồi, trượt rồi, ngươi bắn trượt rồi, trượt rồi!

Archer of Shinjuku:
Không hề! Chuẩn bị… BÙM!
Archer of Shinjuku:
Hahaha! Tôi luôn muốn được hét câu đó một lần!
Mash:
Tr- trạm xăng vừa phát nổ! Mau lên, bây giờ là cơ hội của chúng ta!
Archer of Shinjuku:
Rất tốt!
Đúng là một màn rút lui hoàn hảo!
Mash:
Phantom và Christine đang bám sát— Ôi, rẽ phải ở đó, Senpai!

Archer of Shinjuku:
Khoan đã, Mash! Đây chẳng phải là… cái gì nhỉ… đường cao tốc sao?

Mash:
À, vâng! Đây là Cao tốc 20!
Archer of Shinjuku:
Ra vậy. E là với tất cả những chuyện vừa xảy ra, tôi đã quên chưa nói với cậu vài điều.
Archer of Shinjuku:
Thứ nhất, ta xin lỗi vì sự thiếu sót đó.
Thứ hai, lẽ ra ta nên nói ngay từ đầu, nhưng mà…
Có vẻ như các Servant đã tha hóa ở đây đã đồng ý với nhau là “chia để trị”, như cách người ta vẫn nói.
Da Vinci:
Nghĩa là sao…?

Archer of Shinjuku:
Con đường cao tốc này, như ngươi gọi, giờ là lãnh địa của bọn chúng!