Vol 1 – Chương 5: Không chỉ là sự cứu rỗi
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 1 Chương 5
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 5: Không chỉ là sự cứu rỗi
Thảm họa lindworm đã đẩy Gray Neighbor vào hỗn loạn cuối cùng cũng được giải quyết êm thấm. Công Chúa Hiệp sĩ Đỏ thẫm, Arwin Mabel Primrose Mactarode, đã đánh bại con quái vật ấy cùng các đồng đội của mình. Tôi cũng góp một phần rất nhỏ, nhưng trong những tình huống thế này, tốt hơn hết là để Điện hạ nhận hết công lao, vừa tốt cho tôi, vừa tốt cho tất cả mọi người. Thiệt hại không nhiều, ngoại trừ một biệt thự bị san phẳng thành đống đổ nát. Nhiều kẻ chết đã bị vứt xuống ngục tối. Xác Polly, không thể nhận dạng, cũng bị xử lý như thế. Tôi vẫn chưa nói với Vanessa rằng mình đã gặp lại cô ta.
Roland biến mất sau khi thả con lindworm. Ban đầu chúng tôi có bắt được hắn, nhưng hắn đã trốn thoát trong lúc hỗn loạn. Người ta cho rằng hắn đã bị chôn dưới đống đổ nát, nhưng không ai tìm thấy xác hắn.
Theo như lính canh điều tra được, cuộn bùa phong ấn con quái vật kia được mua từ chợ đen. Có lẽ nó đã bị trộm từ Hội Mạo hiểm Giả rồi bị bán trái phép và cuối cùng lọt vào tay Roland. Sự việc này dẫn đến nhiều cuộc truy quét các chợ đen, nhưng chúng chẳng ảnh hưởng gì đến cốt lõi hoạt động của bọn chúng. Vì thiệt hại không đáng kể, hội trưởng hội mạo hiểm giả chỉ bị lãnh chúa địa phương khiển trách chiếu lệ, để giữ thể diện là chính. Kẻ xấu lúc nào cũng được như ý ở cái thế giới này.
“Thôi, tôi đi đây.”
“Ừ, bảo trọng.”
Lại một ngày xuống hầm ngục nữa. Với vụ lindworm, việc khám phá hầm ngục đã bị xao nhãng một thời gian, nhưng giờ khi Arwin đã tìm được người thay thế Lutwidge, Thánh Kỵ Sĩ Đồng Trinh, cô sẽ bắt đầu hành trình nghiêm túc trở lại. Cuộc phiêu lưu của Arwin sẽ không kết thúc cho đến khi cô đặt tay lên kho báu và tái thiết Vương quốc Mactarode.
“À phải rồi. Tôi quên mất.” Tôi đưa cho cô ấy một túi nhỏ.
“À, đúng rồi.” Cô ấy nhận lấy rồi lén mở ra, lấy một viên kẹo màu xanh bên trong.
“Loại Người thích nhất, đúng không?”
“Đúng vậy.”
Tôi có thể thấy cô ấy đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Ralph và những người khác đang ở ngay gần đó.
Tôi lấy một viên ra khỏi túi. “Há miệng nào.”
“Đừng!” cô ấy kêu lên, mặt đỏ bừng. “Ta tự ăn được mà.”
“Thôi mà, đừng ngại.”
Cô ấy liếc nhìn ra sau lưng, rồi nhìn chằm chằm vào viên kẹo. Khi nhận ra mình đang nhìn nó đầy khao khát, cô liền hắng giọng và miễn cưỡng hé miệng ra một chút.
“Nói ‘AAA’ nào.”
Tôi từ từ đưa viên kẹo lên môi cô ấy, cẩn thận để không chạm vào răng. Ngay khi viên kẹo xanh chạm vào đôi môi đỏ của cô, chiếc lưỡi ẩm ướt nhanh chóng kéo viên kẹo vào miệng đang chờ đợi.
“Mmm…”
Trong miệng, cô ấy xoay viên kẹo bằng đầu lưỡi, qua lại trái phải, để nó tan dần bằng nước bọt và hơi ấm. Má cô hơi hóp lại khi mút kẹo, rồi lại phồng lên hai bên khi di chuyển nó qua lại. Cô nuốt xuống. Một khoảnh khắc thoáng qua đầy mãn nguyện hiện lên trên gương mặt cô, rồi nhanh chóng biến mất.
“Tôi luôn thắc mắc,” Ralph lên tiếng tò mò, mắt nheo lại.
“Anh mua mấy viên kẹo đó ở đâu thế? Tôi chưa từng thấy loại nào như vậy.”
“Tất nhiên là chưa. Tôi tự làm mà.”
“Anh không bỏ thứ gì lạ lạ trong đó chứ?”
“Tuyệt đối không. Chỉ là mấy loại thảo dược thông thường thôi. Cô ấy thích vì chúng tốt cho sức khỏe.”
“Cho tôi thử một viên được không?” anh ta hỏi Arwin. Sao lại cứ phải đa nghi thế chứ?
Đừng có đụng vào đồ của chủ cô đấy nhé. “Muốn thử hả? Lấy đi.”
Tôi ném cho anh ta một viên kẹo được gói trong giấy từ trong túi áo. Ralph bắt lấy, ngần ngừ một chút, rồi bỏ nó vào miệng.
“…Nó hơi đắng.”
“Tôi không cho nhiều đường vào công thức.”
“Ừm, có vẻ anh cũng không bỏ gì đáng ngờ trong này.”
“Tất nhiên là không rồi.” Tôi bật cười. “Nhớ bảo vệ Arwin cho tốt nhé.”
“Không cần anh nhắc.” Ralph đáp lại với vẻ phật ý. “Dù sao thì, bọn tôi cũng—”
Trước khi họ rời đi, tôi kiểm tra cái túi mà Arwin đã đưa. Đó là khoản tiền tiêu vặt cô ấy để lại khi đi vắng: đúng một đồng vàng.
“Chúc các người may mắn,” tôi nói, mỉm cười và vẫy tay tiễn họ. Không phải vì tiền tiêu vặt của tôi được tăng lên. Chỉ là, tiễn người bằng một nụ cười là điều nên làm. Và điều đó không có nghĩa là tôi sẽ chạy ngay đến kỹ viện. Tiền nên được tiêu vào những việc ý nghĩa hơn.
◇
“Này, nhóc.”
Tôi đến trại trẻ mồ côi mà April thường hay ghé thăm. Bọn trẻ đang chạy nhảy khắp sân, nơi được bao quanh bởi những bức tường cao. Một đứa đang ngồi tựa vào tường, tay ôm đầu gối, cố hòa mình vào bóng tối như một hòn đá.
April liếc tôi đầy trách móc, rồi lại cúi đầu, tránh ánh nhìn của tôi.
“Em không muốn chơi với mấy đứa kia à?” Bọn trẻ đang nhìn tụi tôi từ xa.
“Không muốn.”
“Vậy à.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh cô bé. Cô bé liền dịch ra xa một chút.
“…Em ấy mới chỉ tám tuổi thôi.”
“Ừ, đúng vậy.”
“Em ấy chẳng làm gì sai cả. Lẽ ra chị ấy phải được sống hạnh phúc bên mẹ. Thật bất công.”
April đã nghe chuyện về Sarah và Maggie. Polly thì không được nhắc tới. Câu chuyện chỉ là họ bị một tên điên nào đó giết trong lúc cướp của. Đó là câu chuyện tôi dựng lên. Tôi phải là người nói cho April biết. Cái lão già chết tiệt kia lại giao cho tôi nhiệm vụ nhạy cảm và khó xử nhất.
“Tội nghiệp quá…”
“Anh biết.”
“Hẳn là đau lắm. Hẳn là khó khăn lắm.”
“Anh đoán vậy.”
“Anh muốn gì chứ?!” cô bé cuối cùng cũng quay lại nhìn tôi.
“Lúc nào cũng nói mấy câu giống nhau! Tôi không cần anh thương hại!”
“Anh không có ý đó. Anh chỉ muốn nhờ em một chuyện thôi.”
Tôi đưa ra một quyển sách; April kêu lên khi nhìn thấy nó. Đó là một quyển sách học đọc, dành cho trẻ con.
“Dạy anh học lại đi. Anh đã học từ người khác rồi, nhưng em dạy vẫn là giỏi nhất.”
April siết chặt nắm tay.
“Tôi không có tâm trạng…”
“Vậy thì anh sẽ nhờ mấy đứa nhỏ kia. Càng ít người lớn như anh còn viết chưa xong bảng chữ cái thì càng tốt.”
Tôi đứng dậy và vẫy tay về phía bọn trẻ.
“Này, mấy đứa! Lại đây nào! Chị April sắp đọc truyện cho tụi em nghe đấy,” tôi gọi lớn. Một đứa trẻ bắt đầu chạy tới, rồi đứa khác cũng đi theo.
“Matthew, tôi chưa nói là tôi sẽ—”
“Thế nhé, vui vẻ nha,” tôi cắt lời, quay lưng rời khỏi trại mồ côi.
Ngay khi vừa bước ra khỏi sân, tôi quay đầu nhìn lại. Dù khuôn mặt April vẫn còn vẻ bối rối, cô bé đã mở sách ra và bắt đầu đọc cho những đứa trẻ đang háo hức lắng nghe.
Khi buồn thì tốt nhất là nên bận rộn. Như vậy sẽ không có thời gian để suy nghĩ tiêu cực. Tôi nói từ kinh nghiệm bản thân đấy. Và cái giá tôi phải trả là đồng vàng tiền tiêu vặt vừa nhận. Sách là thứ mà các hiền triết và học giả thường đọc, nên tất nhiên, rất đắt.
Cách tiết kiệm rượu tốt nhất dĩ nhiên là xin ké của ông bạn Râu Xồm. Và tôi đã biết hôm nay ông ấy được nghỉ.
“À mà này.” Dez là người mở lời trước, một chuyện hiếm thấy ở hắn. Chúng tôi đang uống rượu ở một quán gần Hội Mạo Hiểm Giả.
“Sao mày lại bị bắt cóc vậy? Mày đã làm gì?”
Thực ra đây là lần đầu tiên tôi gặp lại Dez kể từ cái ngày náo loạn đó. Tôi kể cho hắn nghe toàn bộ chuyện với Polly. Hắn ngồi ngả người ra sau, vuốt chòm râu hoành tráng của mình.
“Release, hử…? Tao có nghe gần đây nó lại xuất hiện nhiều. Có gì đó lạ lắm.”
“Lạ gì cơ?”
“Bọn lính canh đang truy quét đám bán thuốc, nhưng hoặc là chẳng tìm được gì, hoặc là tìm thấy mấy loại thuốc khác. Có vẻ họ kết luận rằng có kẻ từ nơi khác mang thuốc vào bán dần từng ít một…”
“Thế thì càng dễ bị phát hiện hơn.”
Những kẻ điều hành chợ đen ở thị trấn này không ngu ngốc hay yếu ớt đến mức để một chuyện như thế xảy ra ngay trước mắt mà không hay biết gì.
“Đồng ý. Tao nghĩ là có ai đó, hoặc một nhóm ai đó, rất rành rẽ chỗ này, kiểu như thuộc lòng từng ngóc ngách. Phải hiểu địa hình thì mới lách qua mấy kẻ quản lý được.”
“Không lẽ bọn họ không hỏi người mua xem lấy hàng ở đâu à?”
“Bọn lính có bắt được vài người, nhưng chẳng ai từng gặp kẻ bán mặt đối mặt cả.”
Theo như Dez mô tả, những người muốn mua hàng sẽ ghi đơn đặt trên vài bức tường khắp thành phố bằng một loại mã nhất định. Ví dụ như “143 con cá ngạnh non” hay “3 bông hồng đen không gai”. Kẻ bán sẽ thấy mã đó và ghi lại thời gian, địa điểm ngay trên cùng bức tường ấy. Thường thì là trên cây cầu bắc qua Hẻm Đầm Lầy Độc. Phải thả tiền từ trên cầu xuống đúng thời điểm. Khi người mua đi bộ xuống phía dưới vài phút sau, tiền đã biến mất và thuốc sẽ nằm sẵn ở đó.
“Nghe công phu thật.”
Vậy thì kẻ bán chắc chắn là người trong vùng rồi.
“Thế tức là số Release đang lưu hành là…”
“Là hàng của bọn Tri-Hydra. Nghe nói cả kho cháy rụi cùng cái nhà xưởng nơi tụi nó điều chế. Vậy chắc là giống như con bé cũ của cậu nói thôi.”
Tôi thì chẳng nhận ra khác biệt, nhưng tất nhiên Release có thể hơi khác nhau tùy nguyên liệu sử dụng.
“Có thể là Oscar tự quay lại, hoặc là có ai đó đã trộm được hàng của hắn rồi đợi mọi chuyện lắng xuống mới bắt đầu bán ra. Trường hợp còn lại là có ai vô tình tìm thấy chỗ giấu hàng.”
“Ừ, cũng có thể.”
Nhưng nếu không biết là ai, thì chúng tôi chẳng có manh mối nào để lần theo.
“Mày lại đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy hả?” Dez gầm gừ, lườm tôi qua hàng lông mày rậm. “Chuyện cũ vừa xong thôi đấy. Đừng có mà lại chõ mũi vào chuyện khác nữa.”
“Vì nếu không, sẽ lại đến lượt ông bạn phải lo dọn đống hỗn độn, đúng không?” Tôi đứng dậy. Trước khi say hẳn, tôi còn một chuyện cần xác nhận.
“Chỉ báo trước cho anh một tiếng thôi.”
“Cút xuống địa ngục đi!” Dez gào lên sau lưng tôi đang bỏ đi.
“Cứ việc mà chết đi, tao mặc xác! Đừng có mong tao lại cứu cái mạng thối của mày lần nữa!”
“Nhưng tôi thì sẽ cứu ông bao nhiêu lần cũng được, đồng đội à.”
Tôi không muốn mất thêm một người bạn nào nữa.
“Tạm biệt. Cảm ơn vì đã thanh toán hóa đơn.”
Khi tôi rời khỏi quán rượu, một tiếng gầm giận dữ vang lên sau lưng khiến tôi loạng choạng mấy bước.
Tôi đã đến Hẻm Đầm Lầy Độc, một khu vực nằm ngay phía đông của Phố Rắn Đá. Địa hình nơi này trũng xuống một cách tự nhiên, tạo ra sự chênh lệch độ cao giữa các tòa nhà. Do đó, có rất nhiều cây cầu và bức tường được dựng lên. Một trong những bức tường được dùng để trao đổi hàng, theo lời Dez, nằm quanh đây.
“Chỗ này rồi.”
Tôi giơ đèn lồng lên soi vào một bức tường đá cao tầm đầu, đầy những hình vẽ bậy khiếm nhã đến mức cả đứa ngốc như tôi cũng đọc được. Bức tường này đồng thời cũng là một bảng tin tội lỗi, nơi người ta sắp xếp các giao dịch dơ bẩn như buôn bán ma túy. Xen giữa các dòng tin nhắn dâm tục, lời than phiền về vợ, và mấy thứ nhắm vào phụ nữ khác là một đoạn mã đúng như tôi đang tìm.
“Hai chai rượu rắn ngọt một lần. Chặt chém thật.”
Giống như “cá ngạnh non” và “hồng đen không gai,” “rượu rắn ngọt” là một cái tên mã khác cho Release “Một lần” nghĩa là một túi. Một chai tương đương mười đồng vàng, vậy quảng cáo này là bán một túi với giá hai mươi đồng. Gấp đôi giá thị trường.
Bên cạnh dòng mã về rượu rắn ngọt và giá cả là thời gian và địa điểm giao dịch. Có người đã cố xóa nó đi, chắc là lính gác. Nhưng chỉ rửa qua bằng nước thì không đủ. Nét chữ nguệch ngoạc có lẽ nhằm ngăn bị nhận dạng nét viết. Tôi cúi sát vào những dòng chữ đỏ sẫm, cố xem kỹ hơn. Tôi lần theo bằng ngón tay, và rồi bỗng nhiên hiểu ra.
“…Chết tiệt.”
Tôi ôm mặt bằng hai tay.
Không còn thời gian để chần chừ. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi người khác cũng nhận ra điều đó. Tôi vội vã lao đến quán Hoàng Hôn Mèo Hoang nằm trên Hẻm Họa Sĩ. Tôi leo lên cầu thang giữa đám người say xỉn ồn ào và gõ cửa.
Tôi đã sẵn sàng phá cửa nếu cần. Một gã đàn ông quen thuộc, mảnh khảnh bước ra.
“Chuyện gì vậy, Matthew? Khuya rồi đó.”
Tôi lách qua cửa vào trong và đóng cửa lại trước khi nói gì.
“Này, có chuyện gì thế? Anh vội vã quá rồi đấy? Mới chưa tới nửa đêm mà,” Sterling lên tiếng, cố tỏ vẻ thân thiện và vô tội. Tôi phớt lờ hắn, giật tấm vải trắng ra, dỡ từng viên đá xếp chồng lên. Dưới cái hộp được chặn bởi đống đá là một đống túi nhỏ. Tôi mở một túi ra và thấy bột trắng bên trong.
Tôi quay sang hắn, lạnh lùng hỏi: “Khi nào thì mày bắt đầu bán ma túy?”
Hắn phát ra một tiếng nghẹn trong cổ họng. Mắt đảo đi. Mồ hôi rịn trên trán. Không cần hỏi cũng biết hắn chẳng bao giờ giữ được bí mật.
“T-thế anh hỏi vậy là sao…?”
“Bức tường ở Hẻm Đầm Lầy Độc. Mày là người đã viết thông điệp lên đó, đúng không?”
“K-không phải tôi. Anh có bằng chứng gì chứ?”
“Cái này.” Tôi giơ đèn lồng lên, chiếu vào vết ố đỏ trên sàn. “Cùng màu và cùng mùi với thứ mực mày pha từ máu jumus để viết trên tường.”
Hắn có thể đã nghĩ rằng ngụy trang nét chữ là đủ, nhưng không phải. Hắn cố đảm bảo mực không bị nước mưa rửa trôi, nhưng chính điều đó lại tố cáo hắn.
Mặt Sterling tái nhợt như gặp ma. Tôi vỗ vai hắn nhẹ nhàng.
“Đừng lo, tao không giao mày cho lính gác đâu. Nhưng tao đang lần theo nguồn cung cấp thứ này. Nếu không làm gì, sớm muộn cũng sẽ lặp lại vụ tiền giả lần trước thôi.”
Chỉ cần một lời đe dọa nhẹ là hắn đã tái mét và bắt đầu run lẩy bẩy. Đúng là đồ nhát gan, thế mà lại dám mạo hiểm đến mức này chỉ vì chút hy vọng kiếm tiền. Hắn sẽ không bao giờ học được bài học.
“Nói đi. Mày lấy hàng ở đâu? Hay lần này cũng có người xúi giục?”
“K-không phải tôi… Là Vanessa.”
Tôi sững sờ. “Đừng có nói nhảm. Cô ấy không bao giờ làm mấy chuyện như—”
“Thật mà. Vanessa là người giữ số hàng đó. Tôi tìm thấy nó dưới sàn nhà cô ta.”
Mọi thứ bỗng nhiên sáng tỏ trong đầu tôi. Oscar là người đã giấu chúng đi. Hắn đã lấy một ít “Release” từ Tri-Hydra và giấu ở nhà người tình của mình. Cô ấy có con mắt tinh tường trong việc định giá, nhưng khi nói đến tình yêu, cô lại mù quáng. Đối với Oscar, việc tạo ra một lý do để ở lại một mình trong nhà cô và giấu thứ này đi chắc chắn là dễ dàng.
Vanessa là một thành viên ưu tú, rất được quý trọng trong hội, và cô ấy có sự tín nhiệm tuyệt đối. Cô ấy cũng được các mạo hiểm giả yêu mến. Càng cố gắng tìm hiểu về cuộc sống của cô ấy, hội càng chú ý đến bạn. Đây là một nơi giấu đồ lý tưởng. Có thể ban đầu, Oscar đã tiếp cận Vanessa chỉ vì mục đích này. Và giờ khi chủ nhân của những món đồ đã đi vắng và ma túy bị bỏ lại ở đó, chính người tình hiện tại của cô, Sterling, là người đã phát hiện ra và bắt đầu bán chúng.
“Thôi mà, Matthew, đừng khó tính nữa. Ai chẳng làm vậy. Nhìn này, tôi sẽ chia cho anh một phần,” hắn rên rỉ như một con mèo lớn khó chịu. Hắn cầu xin tôi, chắc chắn rằng tôi sẽ lại giúp hắn. Hắn không phải là người xấu. Chỉ là hắn quá yếu đuối và dễ bị ảnh hưởng.
“Ý tôi là, có sao đâu?” hắn tiếp tục.
“Release không giống những loại ma túy khác. Nó là sự tiết lộ từ Thượng đế.”
“Nói gì cơ?”
“Ôi, anh không biết sao?” Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên. “Nói là một linh mục đã sáng chế ra Giải thoát, theo như họ kể.”
Theo lời hắn, thứ này được phân phát cho những tín đồ đang đau khổ để giảm bớt nỗi đau. Còn lại, tất nhiên, là lịch sử. Nó đến tay những tên tội phạm và từ đó lan rộng khắp lục địa.
“Cái thế giới này sắp kết thúc rồi.”
“Thật ra, lý do mà linh mục đó bắt đầu chế tạo nó là vì một sự tiết lộ. Ngài nghe thấy một giọng nói nói rằng, ‘Ngươi sẽ làm theo mệnh lệnh của Ta, và lan truyền lòng từ bi của Ta như Ta muốn,’ và công thức đã đến với ngài.”
Tôi nắm lấy vai Sterling và lắc mạnh.
“Linh mục đó là ai? Ở đâu? Nói tôi nghe.”
Tôi không thể quên những gì hắn vừa nói, dù có cố gắng. Mặc dù những từ ngữ khác nhau, nhưng cách diễn đạt đó giống hệt như lời của vị thần mặt trời say rượu. Nó làm tôi nhớ không chỉ những gì ông ấy nói mà còn cả cách ông ấy nói.
“Tôi không biết. Tất cả những gì tôi biết là ông ấy là một linh mục của Sunnyhaze, nhưng tôi không biết tên ông ấy. Tôi thề mà,” Sterling nức nở. Tôi buông hắn ra. Sunnyhaze là một thị trấn gần tháp của thần mặt trời và được xem là thánh địa trong tôn giáo mặt trời của họ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu hắn có ra lệnh cho tín đồ của mình chế tạo ma túy sao? Lợi ích gì cho một vị thần khi tạo ra nhiều người nghiện trên thế giới này?
“Chuyện là, ông ấy đã chết lâu rồi. Theo lời đồn, ông ấy tự treo cổ.”
“Tôi hiểu rồi.”
Vị linh mục đó có thể nghĩ rằng mình đang làm một việc tốt. Ông ta tuân theo thông điệp thần thánh của vị thần để cứu rỗi những tín đồ trung thành đang khổ sở. Nhưng một khi thứ này lọt vào tay thế giới ngầm, rất nhiều người đã phải chịu khổ. Ông ấy không thể chịu đựng được tội lỗi đó.
“Vậy nên, đây là một loại thuốc rất tốt, được tạo ra theo giáo lý của Thần. Tất cả đều ổn, phải không?”
Hắn vẫn chưa từ bỏ được. Và một khi đã thử, hắn sẽ làm lại. Đó chính là con người của Sterling.
“Sai rồi.” Tôi đặt chiếc đèn dầu xuống sàn. “Vẫn giấu ở nhà Vanessa phải không?”
“Tất cả. Tôi chỉ bán một ít thôi. Tôi hứa mà.”
Tôi không có thời gian ngồi nghe hắn bào chữa. “Dẫn tôi đến đó. Chúng ta sẽ quyết định làm thế nào để tiêu hủy chúng sau đó.”
“Gì cơ? Ngay bây giờ?”
“Tao có ý nói, nếu mày muốn trở thành con chuột chết trong cống vào sáng mai, mày cứ tự nhiên. Tao sẽ không ngăn cản đâu.”
“C-cứ chờ đã! Tôi sẽ thay đồ ngay.”
Hắn quay lưng lại với tôi và bắt đầu cởi đồ. Trong lúc đó, tôi lén đi đến một bức tượng chưa hoàn thành và nhặt lấy con dao đục. Chỉ để kiểm tra, tôi nhẹ nhàng vuốt ngón tay lên đầu dao để chắc chắn rằng nó sắc trước khi giấu nó sau cánh tay và tiến lại phía Sterling từ đằng sau.
“Về cái Release đó, tao đang nghĩ…”
Tôi nâng con dao đục lên và ấn nó vào cổ Sterling khi hắn quay lại. Với tất cả sức nặng của mình, con dao đục cắm sâu vào cổ hắn. Không thể hét lên, Sterling nhìn tôi với đôi mắt trừng lớn. Hắn tái mét và ngã xuống sàn căn phòng tối, tay cầm lấy cán dao đục trong cổ với nỗi đau đớn. Hắn lăn qua lăn lại, làm đổ những bức tranh chưa hoàn thành khỏi giá vẽ xuống sàn. Ban đầu, những cơn co giật của hắn giống như bị lửa thiêu đốt, nhưng rồi những cú quẫy dần chậm lại và yếu đi khi ngọn lửa sự sống dần tắt. Tôi nhìn toàn bộ cảnh tượng đó.
“Ê, im đi! Đừng có cứ suốt ngày lăng nhăng khi mày chẳng có xu nào!” ai đó hét từ quầy bar bên dưới. Có vẻ như sự lăng nhăng của Sterling là một vấn đề thường xuyên.
Với chút sức lực cuối cùng, Sterling bò về phía tôi, dùng đôi tay đầy máu cào xung quanh sàn. Nước mắt chảy xuống khuôn mặt hắn vì cơn đau khi thở và nỗi sợ hãi cái chết.
“……!”
Hắn đang cố gắng nói gì đó nhưng không có tiếng, chỉ là miệng mở ra không lời như một con cá, với tay về phía tôi. Van xin sự giúp đỡ.
Khi hắn chạm vào chân tôi, Sterling kiệt sức, đầu gục xuống sàn và bất động. Tôi đếm đến một trăm, rồi kiểm tra xem đồng tử của hắn có giãn không.
Vì những cơn co giật, tôi không cần phải làm giả như là do trộm cướp. Tôi cũng không cần phải thuê Người Đào Mộ. Tôi lau những vết máu nhỏ dính lên người, rồi tiêu hủy vài bằng chứng. Tôi đội lại mũ áo, rồi lén lút rời khỏi phòng.
Tôi không ghét Sterling. Dĩ nhiên, tôi đã từng nghĩ hắn phiền phức không ít lần, và việc hắn thường xuyên gây rắc rối cho tôi rất khó chịu, nhưng hắn cũng vui nhộn theo cách đó. Tuy nhiên, lần này hắn đã vượt qua giới hạn. Với hắn, có lẽ đó chỉ là trò chơi với lửa mà hắn hay làm. Nhưng với tôi, đó là nghiêm trọng. Nếu tôi để hắn thoát lần này, hắn sẽ làm chuyện tồi tệ hơn lần sau.
Tôi không thể để ai buôn bán Release ở thị trấn này mà sống sót. Đó là tất cả.
Khi chắc chắn không ai nhìn thấy, tôi hạ màn đèn xuống và xuống cầu thang. Họ sẽ phát hiện ra xác vào ngày mai. Tôi không thể lãng phí thêm thời gian nữa.
Tiếp theo là nhà của Vanessa. Tôi biết lịch làm việc của cô ấy: Cô ấy sẽ ở lại tòa nhà của hội tối nay. Thường thì người hầu cũ của cô sẽ ngủ ở nhà, nhưng hôm nay bà ấy đã đi thăm cháu. Tôi phải giải quyết hết chuyện này tối nay. Tôi đã nghĩ đến việc làm vào ban ngày khi cô ấy đi vắng, nhưng điều đó sẽ làm tăng khả năng bị nhìn thấy.
May mắn thay, nhà của cô ấy chỉ cách con phố từ Painted Lane, nơi người tình của cô ấy đã ở, không xa. Đó là một ngôi nhà hai tầng bằng đá. Lưu lượng người qua lại ở đây rất yên tĩnh.
Tôi dùng một cây kim mở khóa và đi vào trong. May mắn là tôi đã quen thuộc với ngôi nhà của bạn mình và biết rõ cách bố trí. Tầng một có bếp và phòng của người hầu. Tầng trên là phòng riêng và phòng ngủ của Vanessa. Ngôi nhà im lìm; âm thanh duy nhất là tiếng ồn ào từ thành phố bên ngoài. Tôi híp mắt và lén lút trèo lên cầu thang. Sterling nói hắn tìm thấy nó dưới sàn nhà.
Người hầu thường sẽ ở lại tầng dưới, và ngôi nhà này không có tầng hầm. Oscar hẳn đã giấu số hàng ở một nơi mà hắn có thể dễ dàng tiếp cận.
Trên lầu, một mùi hương ngọt ngào thoảng vào mũi tôi. Mùi này khác với của Arwin. Tôi đã muốn ở lại và thưởng thức nó, nhưng giờ tôi phải cư xử cho đúng. Tôi cúi thấp người và tiến vào phòng ngủ chật hẹp. Tôi không thể bật đèn, vì vậy phải bò và tìm kiếm dưới giường trong bóng tối. Chỉ có vài nơi Sterling có thể tìm mà Vanessa sẽ không để ý. Dùng đầu ngón tay, tôi tìm thấy một chỗ mà các tấm ván sàn hơi nâng lên, nên tôi thọc đầu vào dưới giường và bắt đầu nạy chúng. Có lẽ tôi đã tính toán sai khi nghĩ rằng nếu Sterling có thể tháo ra, thì tôi cũng sẽ dễ dàng làm được. Trong tình trạng hiện tại của mình, việc này quả thực là một cực hình. Khi cuối cùng tôi cũng lấy được nó ra, tôi cúi xuống nhặt lên một túi nhỏ.
Tôi bò ra khỏi giường và rắc nội dung của túi lên tay mình: bột trắng. Tôi nheo mắt và ngửi thử. Không có nghi ngờ gì nữa, đây chính là Giải thoát. Vậy giờ câu hỏi là: Làm thế nào để tôi tiêu hủy hết chúng?
Đột nhiên, có ánh sáng. “Cậu làm gì vậy?”
Tôi quay người lại và thấy Vanessa với vẻ mặt hoảng sợ, cầm cây nến chỉa vào tôi.
Không thể nào. Cô ấy lẽ ra không về sớm như vậy. Nhưng rồi tôi thấy cái bao trong tay cô ấy. Nó đầy thịt, rau và thậm chí là rượu. Tôi chửi thầm vì sự quên lãng của mình, gày mai là sinh nhật của Sterling. Cô ấy đã đổi ca làm việc với người khác để chuẩn bị một bữa ăn ngon cho anh ấy.
“Matthew, cậu…?”
“Chờ đã. Khoan đã. Nó không như cô nghĩ đâu,” tôi nói, giơ tay lên để chứng tỏ mình có ý tốt trước khi cô ấy kịp bắt đầu la hét. “Tôi xin lỗi vì đã xâm nhập vào nhà. Nhưng tôi có lý do chính đáng.”
Tôi cố gắng ổn định hơi thở và giải thích càng bình tĩnh càng tốt. Nếu tôi bắt đầu lắp bắp và nói lung tung, nó chỉ khiến tôi có vẻ như có điều gì đó cần giấu giếm.
“Sterling đã dính vào việc bán ma túy lần này. Nếu những kẻ xấu thông thường phát hiện ra hắn, hắn sẽ chết. Tôi đến đây để ngừng việc đó.”
“Sterling sao?” cô ấy hỏi, nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên. Nhưng nghi ngờ trong giọng nói của cô ấy rõ ràng đang giảm dần.
“Đều là vì Oscar, người yêu cũ của cô. Hắn ta giấu một kho ma túy trong nhà cô. Cô có biết không?”
Cô ấy phải biết chứ. Vanessa ngước mắt nhìn lên trần nhà như đang suy nghĩ. Những nếp nhăn mỏng xuất hiện trên mũi cô ấy.
“Chà, cái thằng ngốc đó tình cờ phát hiện ra nó. Và hắn làm gì? Lấy đi và bắt đầu bán chúng. Nếu tôi không tìm hết và phá hủy nó trước khi chúng bị phát hiện, Có người sẽ chết, cả hắn và cô nữa.”
Tôi không nói dối. Nếu những kẻ tội phạm biết được chuyện này, họ sẽ cho rằng Sterling đã đánh cắp ma túy từ kho của họ. Nhưng thiệt hại sẽ ảnh hưởng đến cả Vanessa, người yêu của hắn.
“Vậy tôi đến đây thay mặt hắn để lấy ma túy.”
“…Thật sao?”
“Nếu cô nghĩ tôi nói dối, nhìn dưới giường đi. Có rất nhiều bột đặc biệt dưới đó sẽ khiến cô phê lên như một con diều hâu.”
Tôi giơ túi ma túy Release trong tay, Vanessa miễn cưỡng nhận lấy và kiểm tra.
“…Ừ, có vẻ đúng thật.”
“Đúng rồi chứ?”
“Ugh! Tại sao hắn phải gây rắc rối vào đúng ngày sinh nhật của mình chứ? Quả là tệ nhất,” cô ấy than vãn, túm lấy tóc mình.
“Được rồi, chúng ta phải đem cái này đi khỏi đây. Giúp tôi đi,” tôi nói.
“Được rồi.”
Vanessa đặt túi mua sắm và giá nến xuống, rồi nhìn dưới giường. Tôi cảm thấy một cơn tội lỗi dâng lên khi nhìn xuống cô ấy.
Tôi vừa mới đến đây sau khi giết bạn trai của cô ấy. Thi thể của anh ta đang nằm trong một vũng máu trong studio của mình. Và không biết gì về tất cả những chuyện đó, Vanessa đang giúp tôi tiêu hủy ma túy, chỉ với mong muốn đơn giản là làm điều tốt và giúp đỡ người yêu mình.
Và sau khi chúng tôi tiêu hủy xong Release, tôi sẽ phải đi tìm thi thể của Sterling cùng cô ấy. Cô ấy sẽ tan vỡ. Lý do cô ấy luôn gặp phải những người đàn ông vô dụng này là hậu quả của lòng tốt và sự khoan dung lớn lao, mong muốn hỗ trợ họ. Cô là một người phụ nữ rất nhân hậu và dễ tha thứ.
Tôi cảm thấy có lỗi, nhưng không thể quay lại. Chúng tôi sẽ tiêu hủy Release thành công nhưng sẽ quá muộn để ngừng những kẻ trong thế giới ngầm giết Sterling. Chỉ là một sự điều chỉnh nhỏ trong kịch bản. Không sao. Gặp Vanessa là một điều không lường trước, nhưng tôi có thể điều chỉnh.
“Ồ?” một giọng nói từ dưới giường vang lên. “Cái gì đây?”
Vanessa lùi ra phía sau, ôm theo nhiều túi nhỏ và một gói nhỏ.
“Cái này ở dưới các tấm ván với các túi,” cô nói, mở gói ra. Bên trong là một lá thư và một túi nhỏ hơn. “Nó đã được niêm phong, nên tôi nghĩ nó có thể là để gửi cho ai đó.”
Cô ấy lật ngược nó lên, tự hỏi không biết là của ai. Tôi không giỏi đọc viết, nhưng tôi có thể đoán được. Người duy nhất ngoài Sterling có thể giấu thứ gì đó ở đây chính là Oscar.
Vanessa xé niêm phong và lấy lá thư ra. “Nó gửi đến… Roland William Mactarode.”
Một hình ảnh hoàn chỉnh hình thành trong đầu tôi khi nghe tên đó. Đương nhiên rồi. Con gà yếu ớt đó và Oscar quen biết nhau. Oscar đã phản bội Tri-Hydra vì hắn và đã bỏ túi một ít Release. Đó là khách hàng quan trọng như thế nào. Và nếu hắn gửi một bức thư? Liệu con gà yếu ớt đó sẽ cho rằng ai là cái gai trong mắt? Oscar có những bí mật gì?
“Chúng ta không có thời gian. Tôi sẽ giữ lá thư này,” tôi nói, với tay lấy lá thư. Tôi không thể để cô ấy đọc nó. Nếu linh cảm của tôi đúng, có một cái tên mà cô ấy tuyệt đối không được đọc trong đó. Tôi phải mạnh mẽ; lúc này không phải lúc để lịch sự. Nhưng ngay khi tôi định lấy nó, túi nhỏ rơi khỏi tay Vanessa, làm vãi ra những thứ bên trong.
Đó là chiếc vòng cổ ngọc bích của Arwin.
Vậy thì đây là nơi con khốn đó giấu nó. Không có gì lạ khi tôi không tìm thấy nó ở đâu trong nơi ẩn náu của hắn.
“Này, Matthew,” Vanessa nói, lùi lại, mũi cô ấy chạm vào lá thư. Dù chỉ có ánh sáng của ngọn nến, tôi vẫn có thể thấy cô ấy đã trở nên tái mét như thế nào. “Anh có biết Arwin là một con nghiện Release không…?”
Đây chính là điều tôi muốn tránh. “Cô nói gì vậy?”
“Đừng giả vờ ngu ngốc. Nó viết ngay đây này. Thấy chưa? Có tên của Arwin đây.”
Điều tốt nhất tôi có thể nghĩ ra là chỉ có thể mua thêm thời gian. Hóa ra, nếu bạn thực sự thông minh, bạn cũng có thể đọc nhanh. Giá mà mọi người đều ngu ngốc như tôi.
“Oscar đã bịa ra hết. Roland là tên quý tộc ngu ngốc đã thả lindworm ra trong khao khát ngu xuẩn muốn làm vua. Hắn sẽ trả giá cho bất cứ điều gì làm Arwin trông xấu đi.”
Cô ấy nhìn tôi nghi ngờ và nhặt chiếc vòng cổ lên.
“Nhưng cái này là của Arwin, phải không?”
“Một món đồ rẻ tiền. Cô có thể mua một cái như vậy với vài đồng ở bất kỳ hội chợ lễ hội nào.”
“Anh thật sự nghĩ cái lý do đó sẽ thuyết phục được tôi à?” cô ấy nói, người thẩm định tốt nhất của Hội Mạo Hiểm Giả.
“Thật mà, phải không Matthew? Anh đã biết về chuyện này. Đây là lý do anh cứ hỏi liệu Oscar có để lại thứ gì với tôi không.”
Cô ấy giơ chiếc vòng cổ ngọc bích lên gần mũi tôi. Im lặng của tôi giống như một sự xác nhận đối với cô ấy. Cô ấy liếc nhìn tôi một cái đầy nghi ngờ và thương hại, rồi lắc đầu.
“Cô ấy bị bệnh hầm ngục, phải không?”
Hầu hết các mạo hiểm giả có liên quan đến Release đều đang đối mặt với tình trạng đó. Là một người thẩm định viên tại hội, cô ấy đã chứng kiến rất nhiều trường hợp như vậy trong những năm qua.
“Tôi không trách anh. Chuyện này xảy ra suốt thôi. Ai cũng sợ hầm ngục cả. Dù đặc biệt thế nào, Hiệp Sĩ Công Chúa Crimson cũng sẽ không là ngoại lệ.”
Tôi vẫn im lặng.
“Cô ấy có lẽ đã gánh quá nhiều trên vai, cố gắng cứu Mactarode. Quyết định ngu ngốc khi dựa vào thứ này.”
Cô ấy nắm chặt tay, vò nát lá thư. Vanessa rất thông minh, điều này giải thích tại sao cô ấy có thể nhận ra tình trạng của Arwin một cách nhanh chóng và chính xác như vậy. Điều này thật sự rất phiền phức.
“Tôi sẽ nói thẳng với anh,” cô ấy tiếp tục. “Cô ấy nên nghỉ hưu ngay lập tức. Cô ấy sẽ gục ngã trước khi có thể khôi phục lại đất nước của mình.”
“……”
“Có rất nhiều cách để cô ấy có thể xây dựng lại vương quốc mà không cần đến kho báu của hầm ngục. Cô ấy có thể canh tác đất mới, gia nhập quân đội của một quốc gia khác và nhận đất đai cho riêng mình, hoặc… hoặc kết hôn với một gia đình hoàng gia hoặc quý tộc,” cô ấy nói, nhìn tôi với vẻ áy náy. “Còn ai biết Arwin là một con nghiện không? Những người khác trong Aegis có biết không?”
Sự im lặng của tôi làm cô ấy khó chịu, và cô ấy bắt đầu nâng cao giọng.
“Anh không muốn trả lời thì đó là việc của anh. Nhưng tôi có một lời cảnh báo: Đừng để cô ấy dính líu đến Release nữa. Cô ấy cần bỏ cuộc phiêu lưu và để kho báu cùng đất nước lại cho người khác. Cô ấy cần phải chữa trị và hồi phục. Sẽ mất thời gian, nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này, nó sẽ đe dọa đến mạng sống của cô ấy.”
“……”
“Tôi chắc anh có thể nghĩ ra một lý do hay cho cô ấy. Nói là anh đã làm cô ấy có thai, nếu cần thiết. Chỉ vì cô ấy là hoàng gia không có nghĩa là cô ấy phải hy sinh bản thân cho chuyện này.”
“Cô nói đúng.”
Tất cả những gì Vanessa nói đều chính xác. Đó chính là những gì tôi đã nghĩ suốt cả năm qua. Cô ấy thật sự và chân thành lo lắng cho Arwin.
Và Vanessa sẽ biết, vì cô ấy cũng là nạn nhân của ma túy. Chúng đã hủy hoại cha cô ấy và chia cắt gia đình cô. Cô ấy ghét thứ này cũng như tôi. Cô ấy cầu nguyện cho sự cứu rỗi của những người đang chịu đựng cơn nghiện. Cô ấy sẽ không ngừng lại nếu phải tiết lộ bí mật của Arwin để cứu cô ấy. Sau tất cả, Vanessa đã trói đồng nghiệp của mình lại vì lý do giúp đỡ.
Đó là loại người cô ấy. “Cô hoàn toàn đúng.”
Nhưng tôi cũng biết sự kiên định của Arwin. Cô ấy sẽ tiếp tục, ngay cả khi cơ thể và tâm trí cô ấy đã tan nát. Cô ấy có một vẻ kiêu hãnh ngốc nghếch và mong manh trong cuộc hành trình của mình. Chính vì vậy, không thể quay đầu lại nữa.
Tôi đứng dậy và nhìn cô ấy đang ngồi trên sàn. Từ túi áo, tôi rút ra “mặt trời tạm thời.” Sau cuộc rối loạn vừa qua, tôi đã quay lại nhà thờ để tìm nó. Lúc đó, tôi chẳng hề biết rằng cuối cùng tôi sẽ dùng nó theo cách này.
“Irradiation – Chiếu sáng” tôi nói. Quả cầu trôi nổi phóng ra ánh sáng chói lòa của mặt trời mà nó đã hấp thụ. Ngay lập tức, tôi cảm thấy sức mạnh tràn vào người. Với thứ này, ngay cả cơ thể bị nguyền rủa của tôi – vốn không thể chiến đấu khi thiếu ánh sáng mặt trời – cũng có thể lấy lại sức mạnh nguyên bản vào giữa đêm. Tác dụng chỉ kéo dài một lúc, nhưng đủ dùng.
“Gì cơ?” Vanessa lẩm bẩm, quay mặt tránh ánh sáng chói. Ngay lúc đó, tôi băng qua khoảng cách giữa chúng tôi và gần như đập cô xuống sàn. Tôi nắm lấy tay cô, kéo chúng xuống dưới vòng eo, và ngồi lên thân cô. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy bỗng biến thành một biểu hiện sợ hãi khắc nghiệt. Cô vật lộn hết sức, nhưng với sức nặng và cơ bắp của tôi, cô chẳng thể thoát ra được.
“Dừng lại!” cô van nài, nhưng tôi phớt lờ và buộc tay mình quanh cổ cô. Nếu tôi định làm điều đó, tôi phải nhanh – để cô không phải chịu thêm đau đớn. Ngón tay tôi ấn chặt vào cổ cô, siết chặt các mạch máu.
“Ah… gh…”
Đôi mắt của Vanessa trở nên đỏ hoe vì máu. Sự bối rối, cơn đau và kinh hoàng – đôi mắt đỏ của cô đầy ắp cơn bão cảm xúc. Tại sao cô lại bị siết cổ? Tại sao tôi lại cố giết cô? Để làm cô im lặng sao? “Xin hãy thả tôi ra. Tôi không muốn chết.”
Sức lực rời khỏi cơ thể cô. Cô ngừng thở. Tôi buông tay ra.
Tôi bỏ chiếc vòng cổ ngọc bích vào túi và cầm lấy quả cầu trôi nổi để cất đi. Thịt và rau củ tôi đã đổ ra khỏi túi, thay vào đó tôi chất đầy các gói Release. Tôi không thể bỏ hết chúng vào trong, nhưng đủ vật liệu để làm thêm kẹo. Phần còn lại sẽ bị thiêu cháy cùng với ngôi nhà.
Trong bếp có dầu, tôi đã rưới đều khắp phòng, đặc biệt là dưới giường. Tất cả những việc này đều vô nghĩa nếu còn để lại bất kỳ bằng chứng nào.
“Ma… cái…”
Tôi quay lại. Vanessa lại thở, nằm trên thảm.
Cổ cô đã bị gãy, nhưng cô nhìn tôi với đôi mắt rưng rưng lệ nước. “Tại sao… Matthew? Cái gì đã… tôi…?”
Tôi lắc đầu, rồi rưới phần dầu còn lại lên cơ thể cô, sau đó nghiêng cây nến về phía cái hố nước trên sàn.
“Không phải lỗi của cô đâu.”
Lửa nhanh chóng lan ra khắp căn phòng. Tôi vội vàng rời khỏi nhà cô ấy trước khi ngọn lửa bao trùm lấy tôi. Sau vài khúc rẽ qua các ngõ hẻm, tôi ngoảnh lại nhìn phía sau và thấy khói đen cùng những tia lửa bay lên trời đêm, lung lay trong cơn gió.
“Cháy!!!”
“Dập tắt ngọn lửa trước khi nó lan sang các tòa nhà khác!”
Mọi người la hét hoảng loạn, phản ứng với cảnh tượng. Tôi kéo mũ che kín đầu, co vai lại và nhanh chóng trở về nhà. Chỉ khi mọi thứ trở nên yên tĩnh hơn, tôi mới giảm tốc và xem lại đôi tay mình. Tôi vẫn cảm nhận được cảm giác đó. Tôi cảm thấy tội lỗi nhưng không hối hận.
Cơn nghiện của Arwin vẫn chưa được chữa khỏi. Cô ấy vẫn không thể chiến đấu mà không có Release. Nếu cô ấy tiếp tục sử dụng nó với tốc độ như một năm trước, có lẽ giờ này cô ấy đã nằm dưới mồ. Nhưng nếu cô ấy hoàn toàn bỏ thuốc, công chúng sẽ thấy cô ấy vật vã với triệu chứng cai nghiện khủng khiếp. Tôi đã rất từ từ giúp cô ấy thoát khỏi nó bằng cách dùng kẹo cứng pha chút Release. Tôi cũng làm những viên kẹo bình thường không có hại cho những kẻ nghi ngờ như cậu thanh niên Ralphie. Release tôi tìm được được giấu dưới tầng hầm nhà chúng tôi.
Vậy nên tôi cần có một nguồn cung cấp Release, và không ai được phép biết tôi có nó. Tôi cũng phải ngăn không cho nó bị phát tán ra khắp thành phố. Nếu công chúa hiệp sĩ buông thả bản thân vì dễ dàng tiếp cận, mọi công sức này sẽ trở nên vô nghĩa. Đó là lý do tôi đã dành cả năm qua để loại bỏ bất kỳ ai biết về sự xấu hổ của Arwin và tiêu diệt bất kỳ kẻ buôn bán nào khi chúng trở nên dễ tổn thương. Đó là một con đường đầy máu, nhưng là con đường tôi đã chọn.
Tôi nhớ lại câu chuyện mà tôi kể cho Arwin về nguồn gốc của thuật ngữ “kẻ ăn bám”. Những người đàn ông giữ dây sống cho những người phụ nữ lao xuống nước. Những người đàn ông làm gì trong thời gian đó? Phụ nữ không biết và cũng không cần phải biết. Họ chỉ biết rằng những người đàn ông sẽ không bao giờ buông dây ra. Chừng nào họ còn tin vào điều đó, thế là đủ.
“Đã đến lúc về nhà rồi.”
Tôi nhét tay vào túi và vội vã đi trên những con phố vắng. Chính lúc đó tôi nhận thấy rằng ánh sáng của mặt trời tạm thời trong túi đã tắt.
“Hết thời gian rồi nhỉ?”
Tôi lấy quả cầu trong suốt ra, giờ đã trở lại trạng thái bình thường.
“Hmm?” Một cách nào đó, biểu tượng nhỏ bên trong quả cầu rõ ràng hơn trước.
“Cái gì đây?”
Tôi giơ nó lên dưới ánh trăng, rồi sững sờ nhìn. Biểu tượng bên trong thuộc về cái tên mặt trời quái quỷ đó.