Vol 1 – Chương 7: Một năm trước (Chuyện kể lại)
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 1 Chương 7
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 7: Một năm trước (Chuyện kể lại)
“À, vậy là họ vẫn chưa tìm thấy Polly”, Vanessa buồn bã đáp.
“Ừ. Từ lúc cô ấy rời đi đến giờ chẳng có chút tung tích gì cả. Ngay cả mấy ‘đồng nghiệp’ của cô ấy cũng bảo là không thấy đâu.”
Tôi ngửa cổ uống cạn ly bia. Vị của nó chẳng khác gì nước tiểu ngựa. Ưu điểm duy nhất của quán rượu này là gần Hội Mạo Hiểm Giả, và rẻ.
“Không biết cô ấy đã đi đâu nữa…”
“Và tôi thì cạn sạch túi vì vụ đó. Giờ đến đi uống vài ly như thế này cũng phải đắn đo”, tôi than vãn, lộn túi ra cho thấy chẳng còn đồng xu nào.
Vanessa nở một nụ cười như đeo mặt nạ.
“Chắc anh sẽ sớm kiếm được khách mới thôi. Nếu muốn, tôi có thể bàn chuyện làm ăn với anh đấy.”
“Tôi chê. Tôi thích là người vừa tay hơn.”
Cô ấy liếc tôi bằng ánh mắt sắc lạnh, như muốn nhắc tôi nên cẩn thận lời ăn tiếng nói.
“Có tin gì về cô ấy thì báo tôi nhé.”
“Tất nhiên rồi”, tôi đáp, giả vờ buồn bã.
Polly có lẽ sẽ không bao giờ quay lại nữa. Tôi thấy buồn… nhưng cũng nhẹ nhõm. Vì vậy tôi phải làm bộ mặt cho ra vẻ tiếc nuối.
“Này, đang nói chuyện gì đấy?”, Sterling, gã họa sĩ ngớ ngẩn, xuất hiện đúng lúc Vanessa chuẩn bị rời đi.
“Ồ, là cô à? Cô làm ở Hội Mạo Hiểm Giả đúng không? Làm bên thẩm định vật phẩm.”
Hắn khá táo bạo khi cầm lấy tay cô ấy.
“Đừng có mà dại dột”, tôi cảnh báo với giọng đầy thiện chí.
“Cô ấy có một gã đi cùng tên là Oscar trông rất đáng sợ. Đụng vào cô ấy là hắn bẻ gãy tay anh đấy.”
“Được ở bên một mỹ nhân như cô ấy thì bị đánh cũng đáng”, hắn cười nhăn nhở. Mấy gã kiểu này lúc bị đánh thật thì bao giờ cũng vậy—lập tức òa khóc như trẻ con.
Tôi bỏ cuộc không thèm dạy bảo Sterling nữa, quay sang Vanessa: “Đây là Sterling, một họa sĩ thất bại. Thành thật mà nói thì hắn chẳng có tài cán, tiền bạc hay điểm gì đáng để quan tâm. Tôi từng thuê hắn vẽ chân dung vợ của Dez, và hắn mang về một bức tranh có một con quạ với cái đầu là giun đất. Kết quả là tôi bị Dez đánh gần chết. Đừng tốn thời gian với hắn.”
“Ồ, là họa sĩ à?”, cô ấy nói, ánh mắt đầy hứng thú nhìn Sterling. Gương mặt vốn đã đờ đẫn của hắn giờ tan chảy như bùn nhão.
“Anh vẽ thể loại gì? Trừu tượng à? Phong cách nào? Chất liệu yêu thích là gì?”
“Ờ, thật ra thì—”
Tôi chưa bao giờ nghe nói hắn từng học vẽ đàng hoàng. Hắn chỉ là kẻ nghiệp dư vớ vẩn. Dụng cụ vẽ cũng mua đại từ một tiệm đồ cũ. Dĩ nhiên, có người vẫn có thể tạo ra kiệt tác từ những thứ như thế, nhưng cảm quan thẩm mỹ của Sterling thì lệch lạc một cách thảm hại.
“Tôi muốn nghe thêm về anh.”
Vanessa, bằng cách nào đó, lại tưởng nhầm hắn là viên ngọc thô chưa được mài dũa, trông mê mẩn lạ thường. Không hiểu sao cô ấy cứ bị cuốn hút bởi mấy gã đàn ông vô tích sự thế nhỉ?
“Cứ tự nhiên.”
Ít ra thì một họa sĩ vô tài cũng còn khá hơn là một tên buôn ma túy. Tôi để mặc hai người họ với cuộc trò chuyện, vô tình rời quán mà chưa trả tiền. Nhưng thôi, coi như đó là phí giới thiệu đi.
Ra ngoài, không khí đêm lạnh buốt khiến tôi rùng mình. Cái ví trống rỗng lại càng lạnh hơn. Tôi đang nợ tiền trọ đến nửa năm rồi. Lúc Polly còn ở đây, chủ nhà thường chậm trễ chuyện thu tiền, nhưng giờ thì ông ta gần như ngày nào cũng đến gõ cửa đòi. Tôi không thể tự mình trả hết khoản nợ đó, nên sớm muộn gì cũng bị đuổi. Nếu cần thiết, chắc tôi có thể xin tá túc tạm ở nhà Dez một thời gian. Nhưng chen vào gia đình nhỏ ba người của họ thì có khi làm hỏng luôn tình bạn.
“Ờ thì, rồi cũng đâu vào đấy thôi.”
Phương châm sống của tôi là Còn nước còn tát, và cái gì đến sẽ đến. Dù là ăn xin, lượm ve chai hay gì đi nữa, tôi vẫn cứ sống tiếp.
“Đây rồi.”
Một giọng nói mà tôi không ngờ sẽ nghe thấy lần nữa. Tôi khựng lại, quay phắt người lại.
Là Arwin Mabel Primrose Mactarode trong bộ giáp của cô ấy, chắc vừa trở về từ hầm ngục.
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi chỉ gói gọn trong một từ: Tại sao? Cô ấy lẽ ra không còn lý do gì để cần đến tôi nữa. Hay là đến để thủ tiêu tôi, dọn dẹp những đầu mối còn sót lại?
“À, là cô à.”
Tôi mỉm cười, che giấu sự bồn chồn trong lòng.
“Cô đến vì mặt dây chuyền ngọc bích à? Tôi đang tìm hết mấy tiệm cầm đồ rồi. Nếu tìm thấy, tôi sẽ để lại cho Vanessa.”
“Cảm ơn anh vì đã giúp”, Arwin nói, khẽ gật đầu.
“Nhưng tôi không đến vì chuyện đó.”
“Là vì chuyện kia, đúng không? Mà, tôi cũng đang có vài chuyện rắc rối riêng cần giải quyết. Có thể sẽ mất một khoảng thời gian… nói sao nhỉ, tầm ngàn năm?”
“Anh muốn tôi đợi lâu vậy sao?”
A, có vẻ vị công chúa hiệp sĩ này không quen lắm với lối nói chuyện lắt léo của dân thường.
“Đó là nói xạo. Một trò đùa. Tôi chỉ đang thử lòng cô thôi, xem cô có thực sự là người sẵn sàng hi sinh vì một cô gái điếm hay không. Mà chúc mừng nhé: cô đã qua bài kiểm tra rồi. Tôi chẳng có gì để tặng ngoài món quà là cô sẽ không phải dính dáng đến một gã to xác phiền toái nữa.”
“Anh đang nói là anh đã lừa tôi sao?”
Giọng cô ấy bắt đầu sắc lại.
“Nếu tôi khiến cô tổn thương thì xin lỗi nhé. Cái bóng của tôi sẽ không bao giờ che phủ con đường cô đi nữa. Thế là đủ rồi, phải không?”
“Anh muốn biến tôi thành kẻ nói dối à?”
Sự bực bội và mất kiên nhẫn bắt đầu khiến tôi ngứa ngáy cả người. Tôi luồn tay vào tóc, vò đầu.
“Cô rõ là điên rồi nếu chọn ngủ với một gã kinh tởm như tôi.”
Cứ như chúng tôi đang nói hai thứ ngôn ngữ khác nhau, mặc dù cô ấy đẹp đến mức tôi phải cố hết sức để không lao vào ôm chầm lấy. Hay là cô đang trong cơn tuyệt vọng mất phương hướng? Chuyện này không ổn chút nào.
“Tôi đã hứa với anh”, cô ấy nói, và nở một nụ cười khiến tôi sững người. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán tôi.
“Nhưng nếu anh không muốn ngủ với tôi, cũng không sao. Tôi có một yêu cầu khác.”
“Yêu cầu gì?”
“Tôi muốn giữ anh bên cạnh.” Tôi không thể tin vào tai mình.
“…Cô có biết mình đang ám chỉ điều gì không?”
“Tôi muốn anh làm huấn luyện viên cho tôi, giúp tôi hồi phục mệt mỏi và gỡ rối những phiền muộn. Đổi lại, tôi sẽ trả cho anh một mức thù lao khiêm tốn,” cô nói tỉnh bơ. Tôi thật sự không biết phải đáp lại thế nào. Cô ấy vẫn tin vào mớ chuyện vô lý đó sao?
“Và,” cô nói tiếp, “tôi cho rằng Mardukas, ‘Kẻ Nuốt Khổng Lồ’ của hội Triệu Lưỡi Kiếm, là một cái giá xứng đáng.”
“…Cô biết tôi là ai à?”
“Thanh danh của anh đã vang đến cả đất nước tôi. Và chỉ có rất ít người có thể trò chuyện thân mật với Dez, ‘Pháo Đài Di Động.’”
Vậy là cô suy luận ra từ Dez. Không thể che giấu được gì từ ông bạn râu xồm đó à?
“Tôi chỉ quan tâm đến ông ta vì ông ta không có bạn thôi mà.”
“Vậy là anh thừa nhận rồi nhé,” cô nói. Tôi cúi đầu đầu hàng.
“Hay là anh đã là người đàn ông của ai khác rồi?”
“Ừ thì, không, nhưng…”
Tôi vừa mới thoát khỏi cái ‘hợp đồng’ trước đó vài hôm mà.
“Vậy thì không có gì đáng ngại cả. Nghe như một thỏa thuận tốt mà.”
Tôi thở dài. Không hiểu sao Arwin lại có vẻ hứng thú với tôi đến thế. Công chúa Hiệp sĩ Đỏ thẫm đáng lẽ phải hiểu rõ chuyện gì sẽ xảy ra khi để một gã như tôi quanh quẩn bên cạnh. Những kẻ ghen tị, những kẻ đạo đức giả sẽ không ngừng quấy rối. Chưa kể Arwin còn có một bí mật to đùng cần giấu kín, còn tôi thì cũng đâu thiếu xương trong tủ.
Tôi có thể sẽ phải nhúng tay vào máu một lần nữa. Có thể là một tên côn đồ hạng bét, hoặc có thể là một người quen thân. Thậm chí tôi còn dễ hình dung cảnh mình chết trong một con hẻm đầy nước tiểu hơn là sống yên ổn.
Nhưng dù vậy, với trí tưởng tượng phong phú của mình, điều duy nhất tôi không nghĩ đến… lại là từ chối cô ấy.
Cuộc đời này cũng chẳng có gì đáng giá. Và dù có dính máu hay rác rưởi, thì cô ấy cũng sẽ ở dưới hầm ngục – nơi không thấy được những điều đó.
“Được rồi. Vậy nói về điều kiện đi. Trước hết là chuyện chỗ ở…”
Từ đó, tôi bắt đầu bước vào cuộc sống trong nhà của Arwin.
Và giờ, chúng ta đang ở đây.
Vậy chuyện giữa tôi và cô ấy sau đó thì sao? Chúng tôi có làm chuyện đó hay không? Tôi nhận được câu hỏi này suốt. Rất thường xuyên. Nhưng tôi sẽ không bao giờ nói.
Nếu tôi còn gây thêm nợ nần, cái xác tiếp theo bị quẳng xuống hầm ngục sẽ là tôi mất. Làm ơn, cho tôi giữ lấy chút bí mật cuối cùng của mình.