Vol 2 – Chương 6: Sợi dây sinh mệnh bị đứt
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 2 Chương 6
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 6: Sợi dây sinh mệnh bị đứt
“Câu hỏi tiếp theo sẽ là câu hỏi cuối cùng của tôi”, Vincent nói.
“Cuối cùng cũng đến rồi.” Tôi gục mặt xuống bàn.
Đám Thánh Kỵ Sĩ đã đưa tôi về để thẩm vấn về vụ việc. Họ hỏi đủ mọi câu hỏi có thể nghĩ ra từ sớm tinh mơ, và tôi đã kiệt sức hoàn toàn.
Tuy nhiên, tôi cũng khéo léo lược bỏ vài chi tiết bất tiện. Tôi kể rằng trận chiến với Justin kết thúc với tỉ số hòa, và đòn đánh của Vincent mới là cú kết thúc khiến hắn bỏ mạng.
Tôi giả vờ không biết lý do vì sao Justin lại biến thành quái vật như thế. Tôi giải thích việc cơ thể của Nicholas biến mất là do ông ấy vẫn còn sống và đã sử dụng ma thuật hồi phục để tự chữa lành.
Cũng có nhiều lý do khác, nhưng chủ yếu là vì đòn đánh đó không chí mạng.
“Vậy còn gì nữa anh muốn hỏi? Tôi có thể bắt đầu đo số, từ vòng ngực chẳng hạn…”
“Cậu là ai?” Vincent hỏi, như thể đang van nài hơn là chất vấn.
“Tôi từng nghĩ cậu là một kẻ ăn bám công chúa Arwin thay vì đi làm, nhưng rồi cậu lại liều mạng để bảo vệ cô ấy. Tôi tưởng cậu sống bê tha, tiêu xài hoang phí, nhưng rồi cậu lại chui đầu vào rắc rối mà chẳng kiếm nổi một xu. Cậu thậm chí còn cố cứu tôi, hết lần này đến lần khác, dù rõ ràng là cậu ghét tôi. Tất cả đều không nhất quán. Mâu thuẫn hoàn toàn. Chẳng có đặc điểm nào thống nhất trong hành động của cậu cả. Cậu rốt cuộc là ai?”
“Là kẻ được Arwin bao nuôi.”
Dù quá khứ tôi là gì, thì hiện tại đó là sự thật rõ ràng nhất.
“Và để cho rõ ràng, tôi cứu anh chỉ là ngẫu nhiên thôi. Anh ở gần đấy nên tôi cứu, đơn giản vậy. Gặp may đấy.”
Thật ra, đã có lúc tôi định giết hắn. Nếu hắn tỏ ra là mối nguy cho Arwin, tôi đã ra tay không chút do dự. Chỉ là may mắn ngẫu nhiên mà hắn chưa làm điều đó. Không hơn, không kém.
“Với lại, thật ra tôi cũng không ghét anh. Tin hay không thì tùy, chứ tôi là người rộng lượng lắm. Bị đánh vài cú tôi vẫn có thể cười xòa. Mua cho tôi bữa tối hay chầu rượu, tôi sẽ xem như không có chuyện gì.”
Vincent có vẻ không thỏa mãn với câu trả lời đó, nhưng cũng không hỏi thêm nữa.
“Xong rồi chứ? Vậy tới lượt tôi hỏi”, tôi nói.
“Cái nhà thổ ấy sao rồi? Cái mà Giáo hội Mẹ Đất dùng làm chỗ ẩn náu.”
Tất cả thành viên của Sol Magni đã bị bắt hoặc tiêu diệt. Justin là thủ lĩnh rõ ràng nhất, giờ thì đã biến mất. Ngay cả vị linh mục cũng bị bắt vì tội đồng lõa.
Các gái điếm và chủ nhà thổ không bị xem là có liên quan, nên thoát khỏi việc bị bắt — nhưng họ lại bị khiển trách vì hành nghề mại dâm không có giấy phép. Trước kia, họ sống yên ổn vì không gây chú ý với lính gác hay giới quyền quý, nhưng giờ thì mọi thứ đã phơi bày rõ ràng, và chính quyền buộc phải ra tay đàn áp.
“Cả nhà thổ lẫn giáo đường đều sẽ bị phá bỏ”, Vincent trả lời.
Điều đó có nghĩa là các cô gái sẽ phải ra đường kiếm sống. Hoặc đứng ở các góc phố để tìm khách, hoặc xin vào làm ở những nhà thổ khác. Tín đồ của Mẹ Đất giờ đã mất đi một nơi ẩn náu. Một nơi từng là chốn trốn chạy cho nạn nhân bị chồng đánh đập, hay bọn trẻ suýt bị cha mẹ bán làm nô lệ.
Đó là kết cục mà ngươi gây ra, Justin. Đây không phải một cái kết có hậu. Kẻ yếu lại càng thêm yếu.
“Hiện tại, tất cả những người ở nhà thổ được đưa đến chi nhánh phía đông nam của Giáo hội Mẹ Đất. Họ sẽ được làm nhân viên trong nhà thờ hoặc viện trẻ mồ côi ở đó.”
“Tôi không nghĩ là họ chịu nhận đấy.”
Tôi đoán là giáo hội kia cũng gặp khó khăn tài chính như mọi nơi khác.
“Tên của vương quốc có sức nặng riêng.”
“Ra là lấy quyền lực chính trị để đè xuống.”
“Làm vậy thì mọi thứ tiến triển nhanh hơn”, Vincent đáp, không chút mỉa mai.
“Tôi cũng đã liên lạc với chi nhánh phía bắc của giáo hội.”
Nói cách khác, hắn đã buộc các chi nhánh khác của cùng một giáo hội phải dọn dẹp đống hỗn loạn do đồng đạo của họ gây ra. Vincent là kiểu người có thể vừa chơi đúng luật, vừa sẵn sàng làm việc bẩn khi cần. Như vậy cũng được thôi.
Về phần tôi, tôi chỉ mong hắn đừng bước qua ranh giới cuối cùng.
“Hiểu rồi. Cảm ơn vì đã cập nhật thông tin cho tôi biết.”
Tôi quay người định rời đi, nhưng một câu hỏi nữa bỗng hiện ra trong đầu.
“Khi nào thì được nhỉ? Ý tôi là buổi hứa hẹn đi uống rượu ấy. Tôi là người bận rộn. Mong anh đặt trước lịch ít nhất ba ngày.”
“Tôi chưa từng hứa gì như thế”, Vincent đáp khô khốc.
“Tôi chỉ hỏi rằng liệu có phải chúng ta sẽ đi uống rượu, chứ chưa bao giờ nói là tôi sẽ tham gia.”
“Ồ, chết tiệt thật! Hiệp sĩ hoàng gia mà cư xử thế à?”
“Muốn nói gì thì nói. Tôi sẽ không bao giờ uống rượu với cậu. Giờ thì biến đi.” Anh ta khẽ mỉm cười.
“Nhưng có vẻ như đối tác của cậu đã đến đón rồi.”
Tiếng bước chân vang lên mỗi lúc một gần, không hề dừng lại dù có tiếng gọi bảo dừng. Cánh cửa bật mở.
“Matthew, ngươi không sao chứ?!” Arwin lao vào phòng với ánh mắt hoảng loạn.
“Ta vừa nghe thấy ai đó la hét. Có chuyện gì vậy? Hắn lại tra tấn ngươi à?”
Thật ra, Arwin có mặt trong buổi thẩm vấn hôm nay. Tôi vốn phải đi một mình, nhưng sau vụ “vui vẻ” lần trước, cô ấy phản đối kịch liệt việc để tôi tiếp tục bị thẩm vấn.
“Tôi sẽ không để anh dùng vũ lực với anh ấy thêm lần nào nữa”, cô ấy đã nói.
Sau đó, cô và Vincent bàn bạc, rồi đi đến thỏa thuận là cô ấy sẽ chờ ở phòng kế bên.
“Như người thấy đấy, tôi hoàn toàn ổn”,
Tôi cố giải thích để cô bình tĩnh, nhưng Arwin vẫn kiểm tra kỹ toàn thân tôi, thậm chí còn sờ soạng như đang lục soát. Như thể cô ấy là mẹ tôi vậy.
Có gì đáng xấu hổ hơn việc bị một cô gái xinh đẹp, nhỏ hơn cả một cái đầu, kiểm tra kỹ lưỡng như đang chăm sóc con nít? Thật ra tôi hơi khoái chuyện đó.
“Hắn không làm gì tôi cả. Bọn anh vừa xong việc thôi. Đi nào.”
Tôi choàng tay qua vai Arwin khi hai đứa cùng bước ra ngoài. Và đúng lúc cánh cửa khép lại, tôi thoáng thấy Vincent mỉm cười.
“À mà này, hắn có từng xin lỗi người chưa?” Tôi hỏi Arwin trên đường về nhà.
“Cũng có, kiểu vậy. Nếu tất cả chỉ là hiểu lầm thì ta chẳng muốn giữ thù hận làm gì cả.”
Cô ấy có vẻ không mấy bận tâm. Một người bao dung và rộng lượng thật sự. Tạm thời, tôi quyết định không nói gì về kẻ mạo danh kia.
“Còn cái hầm ngục sao rồi? Nghe có vẻ người đang làm tốt.”
“Mọi chuyện đang tiến triển tốt.” Tôi nghe trong giọng cô ấy như có chút phấn khởi.
“Virgil và mấy người kia bắt đầu cảm thấy áp lực rồi. Ta nghĩ họ nhận ra là nếu không dốc hết sức thì sẽ bị chúng ta vượt mặt. Họ đang tự luyện tập vào những ngày nghỉ, và thu thập tư liệu để nghiên cứu về hầm ngục.”

“Hừ.”
Vậy là sự trỗi dậy của đối thủ đang tạo ra ảnh hưởng tích cực cho bọn họ. Chắc họ đã nhận ra rằng mấy cuộc cãi vã nội bộ ngu ngốc chỉ đang kéo cả nhóm tụt lại phía sau. Kể từ đó, hai chị em nhà Maretto cũng không gây chuyện nữa. Nếu có thì là họ chủ động chia sẻ thông tin và tìm cách giao lưu. Đối thủ mà có thể khiến nhau trở nên tốt hơn là một điều quý giá.
“Bây giờ ta muốn tiến xa hết mức có thể, khi cơ hội vẫn còn.”
Việc chinh phục hầm ngục là một kế hoạch lâu dài. Các yếu tố như thể lực, tinh thần, thời điểm, sự cạnh tranh, may mắn và xui xẻo đều góp phần tạo nên những làn sóng cơ hội. Và hiện tại, làn sóng ấy đang đẩy họ tiến về phía trước.
“Chỉ cần cẩn thận là được.”
“Dĩ nhiên. Cẩn thận không bao giờ là thừa cả”, Arwin gật đầu.
Sau một lúc đi bộ trong im lặng, cô ấy chậm rãi nói,
“Một ngày nào đó…”
“Gì cơ?”
“Một ngày nào đó, bọn ta sẽ chinh phục hầm ngục và quét sạch lũ quái vật ra khỏi vương quốc của ta. Ta sẽ biến điều đó thành hiện thực. Và khi điều đó xảy ra…”
Cô ấy ngập ngừng, hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn tôi đầy quyết tâm.
“Khi điều đó xảy ra… ta sẽ cho ngươi thấy quê hương của ra.”
Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt kỳ quặc. “Người đang cầu hôn tôi à?”
“Còn lâu nhé. Ai mà thèm làm chuyện đó chứ?”
Ờ, tôi cũng đoán thế.
“Ta là người duy nhất trên thế giới này đủ sức chịu đựng một tên đàn ông ăn bám như ngươi. Và điều đó có nghĩa là… ta sẽ không bao giờ, không bao giờ để ngươi rời khỏi ta.”
“Ra vậy.”
Tôi nhìn vào mắt cô ấy và mỉm cười. Tất cả đều hợp lý. Người ta không cần cầu nguyện để Thượng Đế ban lòng tốt cho người khác.
“Tôi mong chờ ngày đó.”
*****
Vài ngày sau, tôi ghé thăm phố Hiền Nhân ở phía đông bắc thị trấn. Có nhiều thầy thuốc và tiệm thuốc ở đây, nơi người thường lẫn kẻ giàu có đều đến mua dược liệu và thảo mộc. Ở một góc phố nọ là một cửa tiệm không có biển hiệu. Trước đây, nó thuộc về một lão thầy thuốc tự trồng rồi bán mấy loại thảo dược riêng của mình. Ông ta là người thân thiện, nhưng đúng kiểu lang băm, nên chẳng mấy chốc đã phải dẹp tiệm.
Tôi mở cửa bước vào và thấy bên trong trống rỗng. Không có lấy một loại thuốc nào được trưng bày. Tôi bước qua căn phòng trơ trọi và lên tiếng gọi người đàn ông ở phía sau.
“Ông dạo này sao rồi?” tôi hỏi.
Nicholas quay lại nhìn tôi với vẻ mệt mỏi. “Cậu không thể cứ quay lại mỗi ngày thế này mãi được. Tôi chỉ làm được đến chừng đó thôi.”
Tôi đang nhờ Nicholas nghiên cứu thuốc chữa ảnh hưởng của Release. Dù danh tiếng hắn không tốt đẹp gì, hắn thực sự biết kha khá về dược thảo và có đầy đủ vật liệu lẫn dụng cụ. Một kẻ lang bạt như tôi không thể xin giấy phép được, nên tôi mượn danh nghĩa của Dez. Tôi tự chi trả chi phí cho công sức và vật liệu. Tôi đã lục lọi nhà Justin và giúp mình một túi tiền vàng chưa dùng đến. Tôi đã tìm ra Nicholas — đó là nhiệm vụ tôi được giao — nên tôi có quyền lấy chỗ tiền đó. Dù sao thì, cảm giác một gã trai bao như tôi lại đang nuôi thêm một người nữa cũng khá nực cười.
“Làm ơn đi. Ông là người duy nhất có thể giúp tôi, bác sĩ à.”
Ông ấy đã giải thích với dân quanh đây rằng ông là một thầy thuốc đã nghỉ hưu. Thỉnh thoảng ông ta còn cho lời khuyên về thảo dược nữa. Nên tôi cũng theo thói quen của dân ở đây mà gọi ông ấy là “bác sĩ”. Tấm Khăn Liệm của Bereni vẫn nằm trong cơ thể Nicholas. Tôi không có nghĩa vụ gì phải giao nó cho Gloria cả, và nếu giữ nó lại có thể giúp nghiên cứu ra thuốc chữa, thì tôi càng thích để nguyên như vậy.
“Tôi sẽ cố hết sức”, ông ta nói.
Arwin vẫn chưa biết gì về nơi này hay về Nicholas. Tôi không muốn gieo hy vọng cho cô ấy, phòng khi mọi chuyện không đi đến đâu. Hiện tại, chỉ có tôi và Dez biết danh tính thật của ông.
“Thế còn tình hình hầm ngục thì sao?”
“Hiện tại có vẻ ổn định.”
Arwin lại đang dưới đó hôm nay. Và tôi không thể can thiệp gì được bên trong hầm ngục cả.
Ba ngày trước, Arwin rời khỏi nhà và nói sẽ quay về, nhưng điều đó đâu có nghĩa là chắc chắn. Người ta chết mà chẳng cần báo trước. Một người vô cùng quan trọng với tôi có thể đang cận kề cái chết, vậy mà tôi hoàn toàn không hay biết, cũng chẳng có điềm báo gì. Tôi có thể dự báo thời tiết, nhưng chẳng thể đoán trước được vận mệnh con người.
“Miễn là còn đủ tiền, tôi muốn ông cứ tiếp tục, bác sĩ…”
Tôi bị cắt ngang bởi một cơn rung lắc. Lúc đầu nó có vẻ nhỏ và không đáng kể, nhưng rồi rung lắc ngang trở nên dữ dội. Chấn động khiến một cái kệ đổ sập xuống.
Bác sĩ đã nhanh chóng chui xuống gầm bàn để tránh. Tôi cũng lấy tay che đầu rồi cúi rạp xuống. Nhìn có thể ngớ ngẩn, nhưng tôi muốn sống sót, quái thật.
Cuối cùng, rung lắc cũng dừng lại, và tôi có thể ngẩng đầu lên. Mấy cái kệ ngã nhào, vài dụng cụ bị hư hỏng, nhưng may mắn là chỉ mấy món rẻ tiền.
“Lại động đất nữa. Lần này mạnh thật.”
“Xin lỗi, bác sĩ. Tôi sẽ ra ngoài xem tình hình”, tôi nói, để lại việc dọn dẹp cho ông ta. Tôi rời phòng thí nghiệm và tiến về phía Hội Mạo Hiểm Giả.
Đó là một trận động đất rất lớn. Có lẽ nguyên nhân của các cơn động đất đúng thật là do một cuộc bạo loạn quái vật. Tùy tình hình, có lẽ tôi nên nhờ hội cử người vào hầm ngục gọi cô ấy quay về.
Và một lần nữa, hội lại trong tình trạng hỗn loạn.
Sân trong đầy người — họ đã chạy ra ngoài khi trận động đất xảy ra. Ai nấy đều bàn tán với vẻ lo lắng. Một người đàn ông được khiêng ra khỏi tòa nhà bằng cáng. Có một mảnh vải đỏ quấn quanh đầu anh ta, chắc là do có thứ gì đó rơi trúng.
“Matthew! Trời ơi!” April kêu lên ngay khi thấy tôi. Cô bé chạy thẳng tới.
“Tôi đang định đi gọi anh đây. Có chuyện khẩn cấp.”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Họ nói có một đợt quái vật khổng lồ xuất hiện trong hầm ngục. Mọi người lo rằng đó là dấu hiệu của một cuộc bạo loạn. Và chúng tôi không biết những người vẫn còn dưới đó đang ở đâu nữa…”
Tim tôi như nhảy lên tận cổ họng.
“Và tổ đội của Arwin đang ở dưới đó lúc này.”
April gật đầu, vẻ mặt đau đớn.
“Hội định làm gì?”
Trong trường hợp xảy ra sự kiện không lường trước như bạo loạn quái vật, các nhân viên chuyên trách sẽ được cử đi để giải cứu các mạo hiểm giả. Nhưng nếu quá nguy hiểm hoặc khó khăn, họ cũng có thể chọn cách bỏ mặc.
“Ông tôi nói sẽ cử một đội cứu hộ đi. Nhưng chỉ nhân viên thì không đủ, nên họ đang tuyển thêm tình nguyện viên từ những tổ đội còn đang ở trên mặt đất.”
“Dez đâu rồi?”
Nếu ông ta có mặt, thì chẳng phải lo. Dez là kiểu người có thể quay về từ tận đáy địa ngục. Ông ta sẽ đưa Arwin trở về an toàn.
“Dez đã đi nghỉ phép từ hôm qua rồi. Ông ấy nói sẽ đi thăm một người bạn ở vùng xa”, April nói với tôi.
À phải. Hôm trước ông ta có nhắc đến chuyện đó. Nhưng sao lại chọn đúng lúc quan trọng như này chứ? Tôi nghĩ lẽ ra ông ta nên hoãn lại, nhưng giờ hối tiếc vì sự vắng mặt của ông ta cũng vô ích.
“Nếu cử người cưỡi ngựa thật nhanh, có lẽ chúng ta sẽ đuổi kịp Dez”, April gợi ý.
“Không được đâu.”
Nếu ông ta đang đi xa, thì giờ chắc đang ở giữa đường, ăn cơm hộp trong bóng tối với vẻ mặt cau có. Trừ khi bạn là một người lùn đặc biệt, còn không thì chẳng có cơ hội nào đuổi kịp cả.
Tôi vò tóc, cố nghĩ ra một kế hoạch. Nếu bị kẹt trong một cuộc đại loạn, cơ hội sống sót là rất thấp. Ngay cả những anh hùng hay chiến binh vĩ đại nhất cũng sẽ bị nuốt chửng bởi số lượng quái vật khổng lồ. Mạng sống của cô ấy có thể đang cạn dần trong khi tôi vẫn đứng yên ở đây. Cô ấy có thể đã chết rồi.
Một sự thật luôn hiện hữu, mà tôi vẫn cố giấu vào góc xa nhất trong tâm trí, giờ bỗng ùa đến. Arwin có thể chết trong hầm ngục bất cứ lúc nào cô ấy đặt chân xuống đó. Và ở trong hầm ngục, tôi hoàn toàn vô dụng. Tôi không thể làm gì để giúp cô ấy cả. Tôi chỉ là gánh nặng.
Nhưng dù vậy…
“Tôi đã hứa với cô ấy rồi.”
“Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ bảo vệ em.”
“Matthew?” April gọi tôi với vẻ lo lắng. Tôi xoa đầu cô ấy.
“Không sao đâu.”
Tôi bước thẳng vào Hội Mạo Hiểm Giả và đi thẳng tới văn phòng hội trưởng.
“Xin lỗi vì đã đường đột.”
Tôi vừa gõ cửa vừa bước vào, nơi ông già đang cau có nhìn đống giấy tờ trên bàn. Có bốn nhân viên hội đứng gần đó, chắc đang báo cáo và lên kế hoạch. Một nếp nhăn hằn sâu giữa đôi mày ông khi thấy tôi. Kiểu mặt như thể đang nói.
“Cậu đến đây làm gì khi ta đang bận chuyện quan trọng?”
Nhưng tôi vẫn bước thẳng đến chỗ ông.
“Tôi sắp nói một điều cực kỳ ngu ngốc. Và tôi biết ngài sẽ nói gì, nhưng xin hãy để tôi nói hết trước đã. Ngài đang chuẩn bị xuống hầm ngục để tìm kiếm các mạo hiểm giả đúng không? Chuyện là về việc đó.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.
“Hãy cho tôi đi cùng vào hầm ngục.”