Vol 3 – Chương 4: Tạm Thời Rút Lui
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 3 Chương 4
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 4: Tạm thời rút lui
Dez cau có. Cứ như thể ông ấy không biết nên giận dữ hay chỉ đơn giản là bất lực.
“Mày mất trí thật rồi à?”
“Ông biết rõ câu trả lời mà.”, Dĩ nhiên là ông ấy biết tôi định làm gì.
“Nhưng tại sao?”
“Vì Arwin, tất nhiên rồi. Ở cái thị trấn này thì không có cách nào để cô ấy nghỉ ngơi và hồi phục cả. Tôi nghĩ cô ấy sẽ khá hơn nếu về quê nhà. Đây là cơ hội hoàn hảo. Đi thôi, cùng nhau nghỉ phép một chuyến.”
“Nói thật đi!”, Ông ấy đập mạnh tay xuống bàn.
“Chỉ vậy mà mày nỡ đặt cô ấy vào tình cảnh nguy hiểm sao, khi cô ấy đang như thế?”
“……”
“Nói cho tao biết. Ở Mactarode có gì? Mày định làm gì?”
Tôi không thể che mắt Dez được. Chúng tôi quen nhau quá lâu rồi. Giá mà là Ralph thì tốt, cậu ta sẽ đủ tinh tế để tin vào câu chuyện của tôi.
“Tôi nói rồi mà, là để giúp chữa cho Arwin.”, Tôi thở dài. “Tôi định đi tìm một loại thuốc kỳ diệu.”
“Cái gì cơ?”
“Một thứ mà Arwin đã bỏ lại.”
Cô ấy đã đánh mất nhiều thứ. Dù có tiếp tục chinh phục hầm ngục hay từ bỏ hẳn, nếu muốn hồi phục, cô ấy cần được nhắc nhớ về cội nguồn, về lý do vì sao cô ấy chiến đấu ngay từ đầu. Những ký ức cô ấy từng kể với tôi, chính chúng đã nâng đỡ khát vọng trở nên mạnh mẽ hơn của cô.
“Phía trước hoàng cung có một cái cây khổng lồ tên là Cây Cameron, và đó là thứ cô ấy thích nhất. Cô ấy lớn lên cùng với nó, luôn ngẩng đầu nhìn lên. Đó là điểm đến của chúng ta.”
Tôi biết mình không thể nhổ bật cả cái cây ấy lên được, nhưng có lẽ chúng tôi có thể mang về một cành cây.
Dez nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi. Ôi, tôi thật sự thích cái vẻ mặt sốc ngớ ngẩn đó của ông ta biết bao.
“Và mày nghĩ thế sẽ chữa được cho cô ấy à?”
“Không biết.”
Những cách hợp lý để chữa cho cô ấy có thể sẽ mất hàng năm trời, nếu như chúng có tác dụng. Vậy thì tại sao không thử một cách phi lý? Đây là một canh bạc được ăn cả ngã về không. Và bệnh do hầm ngục gây ra đâu phải là thứ không thể chữa. Đôi khi, những điều tưởng chừng nhỏ nhặt lại là thứ giúp người ta hồi phục. Tôi chỉ còn biết hy vọng đây sẽ là một trong những điều như thế.
“Mà nếu không chữa được, thì ít nhất cũng có thể giúp cô ấy vực dậy tinh thần.”
Nếu tôi có thể cho cô ấy thấy cái cây ấy vẫn đứng vững, rễ vẫn bám chặt vào lòng đất, dù vùng đất xung quanh đã bị lũ quái vật xâm chiếm—thì có lẽ điều gì đó trong cô sẽ thay đổi.
“Hoàng cung ở Mactarode là nơi bị quái vật xâm chiếm nhiều nhất. Mày thực sự nghĩ cái cây ấy vẫn còn ở đó à?”
“Tôi không biết.”
Nó đã bị bỏ mặc cho lũ quái vật trong suốt bao năm. Có lẽ nó đã bị đổ, bị gặm nhấm, hoặc bị héo rũ bởi nọc độc của quái vật. Dù sao đi nữa, chắc chắn nó không còn nguyên vẹn như xưa. Chỉ cần nó vẫn còn rễ thôi thì đã là một điều kỳ diệu rồi.
“Không phải mày có thể tìm đại một cành cây nào đó rồi nói với cô ấy là…”
“Không, tôi không thể làm thế.”
Arwin đã luôn ngước nhìn cái cây đó từ khi còn bé; tôi không nghĩ mình có thể lừa được cô ấy chuyện này. Chưa kể, tôi thậm chí còn chẳng biết Cây Cameron trông như thế nào.
“Mày nghĩ cô ấy có thể đi được chuyến đó trong tình trạng này sao?”
“Không. Vì vậy tôi mới định đi một mình.”
Khi nhắc đến Vương quốc Mactarode, người ta thường dùng những từ như bị tàn phá, đã mất, hay đã sụp đổ. Chính tôi cũng từng nghĩ về nó theo cách đó. Nhưng theo lời Noelle kể, chỉ có hoàng đô và một số trung tâm lớn là đã thất thủ trước lũ quái vật, cùng với chế độ quân chủ. Ở vùng biên giới, vẫn còn vài khu vực và ngôi làng may mắn thoát khỏi sự tàn phá và các cuộc tấn công của quái vật, và người dân nơi đó vẫn đang cố gắng sinh tồn. Tuy nhiên, số lượng quái vật đã tăng lên, và phần lớn các khu định cư bị cô lập, không còn buôn bán với láng giềng.
Sau khi vương quốc sụp đổ, Noelle đã nhận nhiệm vụ đến những ngôi làng này để hỗ trợ người dân sơ tán sang các quốc gia lân cận, tìm kiếm nhu yếu phẩm, tiêu diệt quái vật, trồng các loại thảo dược xua đuổi quái vật, và làm mọi điều có thể để bảo vệ dân chúng. Khi vương quốc, hoàng tộc, và kỵ sĩ hoàng gia đều đã không còn, thì chính những hiệp sĩ thực thụ mới là người hy sinh tất cả vì dân.
Một trong những nơi Noelle từng đến là một ngôi làng trên núi tên là Yuulia. Nó chỉ cách hoàng đô chưa tới nửa ngày đường. Tôi sẽ đưa Arwin đến đó. Nếu không, sẽ quá nguy hiểm khi để cô ấy cho ai khác chăm sóc trong nhiều ngày liên tiếp.
“Mày nghĩ mất bao nhiêu tháng để đến được Mactarode?”
Chúng tôi sẽ phải băng qua vùng đất ma quái và trèo qua một loạt ngọn núi hiểm trở để đến đó. Với đôi chân khoẻ mạnh như của Noelle thì còn có thể, chứ Arwin trong tình trạng hiện tại thì không thể nào chịu nổi hành trình đó.
“Vậy nên tôi mới hỏi ông đấy, người lùn. Tôi biết ông đã dùng nó để quay lại, đúng không?”
Đôi mắt của Dez mở to kinh ngạc.
“Mày đang đòi dùng Đại Sảnh Rồng à?”
“Chính xác.”
Tộc người lùn là giống loài sống trong những hang hốc mà họ tự đào sâu dưới lòng đất.
Tộc người lùn đã tạo ra một hệ thống đường hầm đan xen khắp cả lục địa và không, họ chẳng hề bận tâm đến ranh giới của loài người. Họ gọi mạng lưới đường hầm ấy là Đại Điện Rồng (Dragon Hall). Nhưng vài thế kỷ trước, một vị vua nào đó từ một vương quốc nào đó đã dẫn quân tấn công người lùn, với ý đồ chiếm lấy hệ thống đường hầm cho riêng mình.
Đáp lại, người lùn thà tự tay phá hủy Đại Điện Rồng của họ còn hơn để con người sử dụng nó, và họ đã khiến nó trở nên vô dụng ít nhất là lời đồn là như vậy. Trên thực tế, họ chỉ phá hủy một phần nhỏ các đường hầm, còn nhiều tuyến vẫn âm thầm kết nối xuyên suốt lục địa. Tuy nhiên, chỉ những trưởng lão và những người lùn có đặc quyền mới được phép sử dụng chúng.
“Làm sao mày biết chuyện đó?”
“Ông đánh giá cao đồng bào người lùn của mình quá đấy.”
Không phải ai trong số họ cũng trung thực và chính trực như Dez. Dù bề ngoài trông ai cũng cứng đầu và khó ưa, nhưng có vài người mồm miệng rất lỏng. Cho họ uống đủ say, thêm vài lời khen ngợi, là họ sẽ nói hết những gì bạn muốn biết. Tôi thậm chí còn từng nghe vài câu chuyện về quá khứ của chính Dez.
“Và ông có thể dùng nó đúng không? Là anh hùng đã cứu cả vùng đất của mình và tất cả cơ mà.”
Ngày xưa, lãnh thổ nơi Dez sinh ra từng bị tấn công bởi một bầy kiến khổng lồ hàng chục ngàn con, mỗi con to bằng người trưởng thành. Người lùn khi đó rơi vào tuyệt cảnh, thậm chí không thể trốn lên mặt đất vì các lối ra đều bị bịt kín. Khi tưởng chừng như không còn hy vọng, một người lùn đã đứng lên chiến đấu.
Trầm lặng, giản dị và không mấy nổi bật, anh ta lao vào trận chiến với bầy kiến khổng lồ, mang theo vũ khí và giáp trụ do chính tay mình rèn. Sau một cuộc chiến dữ dội kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm, anh ta đã tiêu diệt toàn bộ bầy kiến, bao gồm cả kiến chúa. Không có mưu mẹo hay chiến thuật gì cao siêu. Anh ta chỉ đơn giản là mạnh hơn tất cả bọn chúng.
Dez được ca ngợi như một anh hùng, nhận đủ mọi phần thưởng. Một trong số đó là quyền sử dụng Đại Điện Rồng. Anh thậm chí còn được trao cơ hội kết hôn với con gái của thủ lĩnh vùng đó, trở thành người kế vị tương lai. Nhưng Dez lại muốn trở thành một nghệ nhân, nên đã từ chối vinh quang ấy và đến sống trong thế giới loài người, cuối cùng gia nhập tổ chức Triệu Lưỡi Kiếm (Million Blades). Và giờ thì anh ta đang ở đây.
“Quay lại chủ đề chính, tôi nghe nói một phần của Đại Sảnh Rồng kéo dài gần tới biên giới Mactarode. Dựa vào đó, thì chỉ mất khoảng ba, bốn ngày đi đường. Tính luôn cả thời gian để đến được lối vào, chắc tầm mười ngày là cùng, đúng không?”
“Mày muốn tao cho phép mày, một con người, được sử dụng nó à?”
“Ừ.”
Dựa vào lịch sử, con người vốn là điều cấm kỵ, ít nhất là theo quy tắc chung. Nhưng quy tắc chung thì luôn có ngoại lệ, như việc con người từng làm việc cho người lùn chẳng hạn. Tôi cũng không muốn giả vờ làm đầy tớ của hắn, nhưng chuyện này là vì Arwin. Đành phải nuốt cái tôi xuống mà vẫy đuôi như một con chó con vậy.
“Ở dưới đó không giống như trên này đâu. Không có ánh sáng. Mày sẽ phải đi trong bóng tối còn đen hơn cả ngục tối suốt nhiều ngày liền. Cô ta có chịu nổi không?”
“Tôi sẽ nghĩ ra cách.”
“Rồi khi đến nơi thì mày định làm gì? Nơi đó đầy rẫy quái vật.”
“Thì giờ tôi có người dẫn đường hoàn hảo rồi còn gì.”, Một quý cô từng chạy khắp đất nước này không lâu trước đây.
“Gặp phải quái vật vào ban đêm hoặc chỗ tối, là toi mạng ngay. Với tình trạng của ngươi hiện tại thì bọn chúng đè bẹp mày trong chớp mắt.”
“Tôi biết.”
“Mày nghĩ kế hoạch này có khả thi không?”
“Tôi nói là 50 -50.”, Câu hỏi là liệu tôi có trở về mà không tổn hại gì không. Chỉ có hai kết cục khả dĩ.
“Nghe thật lố bịch”, Dez khịt mũi.
“Tao vốn đã nghĩ mày là kẻ ngốc, nhưng chuyện này đúng là đỉnh điểm. Mày điên thật rồi.”
“Ông biết điều đó lâu rồi mà.”, Nếu tôi là một người ít điên hơn, chắc đã chôn xác dưới mộ từ lâu.
“Vậy mà vẫn định đi sao?”
“Ừ.”
Từ khi gặp Arwin, tôi đã dính vào đủ thứ rắc rối, nhưng Dez nói đúng—lần này thì vượt xa mọi thứ trước đây. Ngay cả tôi cũng không chắc mình sẽ còn sống mà quay về. Khả năng chết của tôi lúc này có lẽ còn cao hơn.
Nhưng thì sao chứ? Tôi đâu có định chết, nhưng nếu có chết thật, tôi cũng chẳng tiếc cái cuộc sống mình đang có. Nếu có một cách đúng đắn để tiêu tán cuộc đời này, thì chắc chắn là như vậy rồi. Có bao nhiêu người đàn ông đủ may mắn để được liều mạng vì một người phụ nữ chứ?
Dez thở dài.
“Tao thấy tội cho cô gái tội nghiệp kia, bị dính lấy một gã như mày.”
“Cô ấy là người đã thuê tôi trước. Cô ấy nói, ‘Tôi muốn anh làm người tình sống bám của tôi.’”
“Thôi, biến đi.”, Nhưng đó là sự thật.
“Khi nào mày đi?”, Dez hỏi cộc lốc. “Đừng nói là sớm quá đấy.”
Khó mà kìm được nụ cười đang dâng lên trên mặt tôi.
“Tôi tính đi sau hai ngày nữa. Còn vài việc phải chuẩn bị.”
“Ừ hứ.”
“Xin lỗi vì chuyện này, Dez.”
Hắn vừa mới trở về sau một chuyến đi của riêng mình, vậy mà giờ tôi lại kéo hắn lên đường cùng tôi.
Dez nhìn tôi với ánh mắt đầy mỉa mai và nói, “Mày định dùng tôi như phương án dự phòng khẩn cấp, đúng không?”
“Tất nhiên rồi”, tôi thừa nhận.
“Ông là người tuyệt vời mà. Tôi biết ơn ông lắm. Rất vui vì chúng ta là bạn.”
“Đồ biến thái”, hắn cau có.
“Nhưng tôi nói thật đấy. Nếu tôi là phụ nữ, chắc tôi đã giành giật ông khỏi tay vợ ông rồi.”
Hắn đấm tôi một phát.
“Trước hết”, Dez nói khi dựng lại cái ghế bị tôi ngã lật
“Mày không cần mang công chúa theo. Nếu lo lắng, cứ giao cô ấy cho hội trưởng hội mạo hiểm giả trông nom.”
“Tôi không thể tin ông già đó. Ông ta là một tên khốn thật sự.”, Nếu có cơ hội, ông ta chắc chắn sẽ bán đứng Arwin.
“Mày đâu biết chắc…”
“Tôi biết”, tôi khẳng định. “Ông ta giống tôi.”
Sau đó, chúng tôi bàn về cách thực hiện chuyến đi. Có một lối vào Đại Sảnh Rồng nằm trong dãy núi phía bắc. Dez không thể chỉ chính xác vị trí cho tôi ngay được, nên khi đến nơi sẽ phải bàn kỹ hơn. Tôi chỉ còn biết tin tưởng ông ấy.
Việc còn lại là chuẩn bị cho hành trình. Dez lo liệu xe ngựa, lương thực và đồ tiếp tế. Tôi biết hắn có thể tự xử lý những việc đó. Tôi thực sự thấy thích quá trình chuẩn bị này nó làm tôi nhớ đến những ngày xưa. Nếu chỉ có tôi và Dez lên đường cùng nhau, chắc hẳn sẽ vui lắm.
Nhưng thực tế thì tình hình nghiêm trọng hơn nhiều. Dez đã có vợ và một đứa con trai, còn tôi thì yếu ớt đến mức thua cả một con yêu tinh trong bóng tối. Tôi cũng chẳng có một xu dính túi, nên Dez phải lo toàn bộ chi phí.
Than vãn cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi chỉ cần làm phần việc của mình. Nếu tôi để Dez phải làm hết mọi thứ, chắc chắn sẽ ăn thêm một cú đấm nữa, nên tôi cũng bắt đầu tự lo liệu mấy vật dụng và đồ cần thiết. Tôi có một mối quan hệ.
*****
“Gì vậy? Ngài người tình sống bám lại sắp đi du lịch à?”
“Không phải về nhà tôi. Là nhà của Arwin.”
Tôi đang ở văn phòng giám định vật phẩm của Hội Mạo Hiểm Giả. Đối diện tôi là Gloria Bishop, một chuyên viên giám định của hội. Văn phòng này được ba người sử dụng chung, nhưng giờ chỉ có mình Gloria ở đó. Tôi đã có thể đến nhà cô ấy, nhưng từng gây chuyện ở đó một lần rồi, nên tôi nghĩ đến nơi làm việc vẫn tốt hơn.
“Tôi nghe rồi. Cô ấy bệnh à? Nhớ chăm sóc đàng hoàng đấy”, Gloria nói, vừa dũa móng tay bên phải.
“Rồi sao? Tại sao tôi phải giúp vị công chúa hiệp sĩ ấy quay về quê hương? Tôi gần như chẳng nói chuyện với cô ta bao giờ.”
“Coi như là trách nhiệm xã hội đi. Cô không thấy tội nghiệp cho cô ấy chút nào sao?”
“Không.”
Gloria thổi vào các ngón tay mình. Cô đưa tay ra trước mặt để kiểm tra, rồi gật đầu hài lòng.
“Thêm nữa, tôi luôn nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra thế này. Cô công chúa hiệp sĩ đó là đồ giả.”
“Ý cô là gì?”, tôi hỏi, bắt đầu đứng dậy. Gloria vung vẩy bàn tay vẫn cầm chiếc dũa.
“Tôi không nói đến người đóng thế, hay chuyện cô ta không phải dòng dõi hoàng tộc hay gì đó. Mà là vấn đề về… nhân cách, tôi đoán vậy?”
“Cô có thể giải thích sao cho một thằng đần như tôi cũng hiểu được không?”
“Nói đơn giản thì, vấn đề nằm ở đây.”, Cô chỉ vào ngực mình.
“Ừ thì, cô ta biết dùng kiếm, xinh đẹp, và phát biểu thì rất hào hùng. Cô ta có vẻ thông minh, và tôi nghĩ cô ấy đúng là một công chúa kiêm hiệp sĩ hàng đầu. Nhưng có một phần trong cô ấy chỉ đang diễn trò. Niềm tin, lòng dũng cảm, hay động lực chiến đấu, có thứ gì đó trong số đó không phải là của chính cô ta. Vì vậy mà cô ấy trông méo mó, mong manh. Giống như một bản sao xa hoa được chế tác bởi một nghệ nhân bậc thầy.”
“……”
Dù cách ví von có phần kỳ lạ, nhưng cô ấy nói đúng về Arwin. Arwin mang theo hy vọng của vô số người, không có ai để dựa vào, mắc phải bệnh hầm ngục, và phải dựa vào thuốc để tiếp tục chiến đấu. Sự khác biệt giữa kỳ vọng của công chúng và bản thân cô là một cái gọng kìm kẹp chặt lấy cô không buông.
“Để tôi nói rõ: tôi không đang sỉ nhục cô ta. Tôi đang khen đấy. Không có nỗ lực và ý chí phi thường, thì không ai có thể làm được như cô ấy và vẫn khiến người ta tin rằng mình là thật.”
Đó đúng là kiểu lời lẽ mà một người sưu tầm đồ giả cao cấp sẽ nói.
“Vậy còn cô thì sao?”
“Tôi là hàng thật, tất nhiên rồi. Gloria Bishop chính hiệu.”
Gloria có một bản ngã vững vàng và không thể lay chuyển. Không phải vì cô ấy xinh đẹp hay mạnh mẽ. Số phận đã định cô sẽ mất cánh tay trái và phải thay bằng một cánh tay kim loại, nhưng cô vẫn có thể tự tin tuyên bố rằng mình là Gloria Bishop. Đơn giản vậy thôi. Nếu Arwin cũng có sự táo bạo và bản lĩnh như thế, cô ấy đã không cảm thấy yếu đuối đến mức phải tìm đến thuốc. Nhưng hoàn cảnh và gánh nặng mà họ mang trên vai khác nhau một trời một vực. Không thể so sánh một người mang trên vai sinh mạng của nhiều người với một người chỉ sống và chết cho chính mình.
“Tôi không đến đây để nghe cô giảng đạo”, tôi nói.
“Tôi không thích nhắc chuyện này, nhưng cô còn nợ tôi đấy.”
“Không hề.”
“Còn cái đêm hôm đó thì sao? Cô vẫn chưa trả xong vụ cá cược đó đâu.”
“Xin lỗi, tai tôi dạo này hơi kém. Anh nói lại được không? Tốt nhất là nói trước mặt công chúa hiệp sĩ ấy.”
“Tất nhiên rồi. Ăn một cú đấm vào mặt còn nhẹ hơn nhiều so với việc cô đã làm tổn hại danh tiếng của lão già đó.”
Lão hội trưởng chắc sẽ vui vẻ mà giật luôn cả cánh tay còn lại của cô ta. Gloria nhăn mặt rồi xoay cổ, phát ra tiếng răng rắc.
“Tôi thực sự không thích những trận chiến kéo dài.”
Cô quay hẳn sang nhìn tôi qua tấm kính ngăn cách của văn phòng giám định, giơ chiếc dũa móng tay lên chĩa vào tôi.
“Anh muốn gì? Nói luôn nhé: tôi không có tiền.”
“Không phải tiền. Tôi muốn cô dùng danh nghĩa của mình để lấy giúp tôi một thứ.”
“Ý anh là muốn tôi ăn cắp gì đó từ hội? Hay biển thủ vật phẩm thẩm định cho anh?”
“Không. Với tư cách là một thẩm định viên, chắc cô có mối quan hệ với vài công ty buôn bán chỗ này chỗ kia. Tôi muốn nhờ cô mua giùm vài món.”
“Là thuốc à? Vì mấy thứ đó thì tôi không rành đâu.”
“Tôi cần bột hoa cúc hộ mệnh và muối cỏ đen. Càng nhiều càng tốt, nhưng ít nhất một túi mỗi loại là được.”
Gloria kêu lên đầy kinh ngạc.
Hoa cúc hộ mệnh, đúng như tên gọi, là loại thảo dược có tác dụng xua đuổi tà khí. Khi đốt lên, chúng tỏa ra mùi mà lũ quái vật rất ghét, nên được xem là vật dụng quý giá khi cắm trại. Còn muối cỏ đen là loại muối có màu đen, có thể dùng trong nấu ăn, nhưng thường khiến món ăn trông kém ngon hơn. Thay vào đó, nó được dùng hiệu quả hơn làm kem đánh răng.
Cả hai món này đều không xuất hiện ở Gray Neighbor. Những nơi còn hàng chỉ có các cửa hiệu cao cấp hoặc dân buôn chợ đen và tôi thì không được chào đón ở bất kỳ nơi nào trong số đó, dù có tiền hay không.
“Tại sao anh lại cần mấy thứ đó?”, Gloria hỏi.
Sự nghi ngờ của cô hoàn toàn có lý. Nếu tìm các loại khác, cũng có thể dễ dàng tìm được thảo dược xua tà và muối. Cả hai thứ này đều là hàng chất lượng cao, nhưng không đến mức quý giá đến nỗi phải dùng để trả một món nợ cũ, ít nhất là nếu anh dùng chúng theo cách thông thường. Tôi không cần giấu cách dùng, nhưng giải thích với Gloria thì khá rắc rối, nên tôi quyết định không nói sâu.
“Tôi là người có gu tinh tế.”
Bình thường thì tốt nhất là chẳng cần đến mấy món đó, nhưng với độ nguy hiểm của chuyến đi này, chắc chắn chúng sẽ rất cần thiết. Thật tiếc khi phải từ bỏ giấc mơ về một đêm với cô ấy, nhưng Dez không có món nào trong số này, nên tôi đành phải tự xoay xở.
“Làm ơn giúp tôi. Nếu cần, tôi sẽ viết giấy cam kết.”
“…Được rồi.”
Ánh mắt Gloria cho thấy rõ là cô vẫn chẳng hiểu tại sao tôi lại cần mấy thứ đó, nhưng cũng chẳng muốn kéo dài mối nợ giữa chúng tôi thêm nữa.
“Tôi nghĩ mình biết chỗ có thể kiếm được. Sau khi tan làm, tôi sẽ liên lạc.”
“Tôi biết ơn cô lắm.”
Chúng tôi bàn thêm vài chi tiết nhỏ nữa, rồi tôi sẵn sàng rời đi. Nhưng một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu.
“Hồi nãy cô nói về chuyện thật và giả. Vậy còn tôi thì sao? Tôi là hàng thật? Hay đồ giả?”
“Tôi cũng không chắc”, cô nói, có vẻ hơi bối rối trước câu hỏi.
“Anh hơi giả, nhưng cũng hơi thật. Giống như một báu vật thật nhưng bị phủ đầy bùn đất và chất bẩn? Một thứ gì đó thật, nhưng đang cố tỏ ra là giả.”
Ôi trời. Có người tinh mắt ghê.
“Thế còn anh thì sao, anh người tình ăn bám?”
“Tôi là hàng thật”, tôi đáp. “Một người tình ăn bám chính hiệu, hợp pháp, đúng chuẩn.”
Mọi sự chuẩn bị đã xong. Giờ là lúc thuyết phục người quan trọng nhất.
Khi tôi đề nghị quay về nhà, Arwin trông như thể tôi vừa báo cho cô ấy biết ngày tận thế sắp đến.
“Không! Tôi không muốn quay về đâu!”
Cô lắc đầu liên tục, vùng vẫy như một đứa trẻ. Với cô, việc quay lại như là lời tuyên án rằng cuộc phiêu lưu của mình đã thất bại. Tôi xoa lưng cô, cố làm dịu sự kích động, và nhẹ nhàng nói:
“Chỉ là tạm thời thôi. Chúng ta không thể nghỉ ngơi hay để em hồi phục nếu cứ bị mấy đám khốn xâm phạm như lần trước. Khi em khỏe lại, chúng ta sẽ quay lại đây”, tôi nói.
Tôi giải thích rằng Dez và Noelle sẽ đi cùng để bảo vệ và rằng chúng tôi sẽ dùng một lối đi bí mật giúp chuyến đi nhanh hơn nhiều.
“Giờ là lúc để nghỉ ngơi. Khi cô đã căng hết mức rồi, mọi chuyện sẽ không thể tiến triển tốt đâu. Nghe thì có vẻ như đang đi đường vòng, nhưng thực ra đây là con đường ngắn nhất và tốt nhất để đến nơi cô muốn.”
“Tôi không thể rời khỏi thị trấn này…”
Tôi đặt tay ra sau cổ cô. Ở đó có những vết đốm đen hậu quả do việc lạm dụng Release. Đó là dấu hiệu không thể chối cãi của người đã nghiện. Việc sử dụng thuốc bị cấm ở đây, nên lính gác ở cổng sẽ phát hiện ngay lập tức.
“Chỉ cần dán miếng gạc lên, thế là ổn. Nói với họ rằng đó là vết thương, họ sẽ tin ngay.”
Tất nhiên, nếu dúi cho họ ít tiền thì cũng qua cửa được, nhưng làm vậy chẳng khác nào tự thừa nhận là mình có gì đó mờ ám. Chúng tôi có thể ghé qua chỗ lão Toby ở hẻm Chó Xanh, lão sẽ giúp chúng tôi rời khỏi thị trấn mà không cần qua trạm kiểm soát nhưng điều đó sẽ chẳng giúp ích gì cho chuyến quay lại sau này.
“Nhưng… nhưng…”
Arwin vẫn còn lưỡng lự. Dù bệnh ngục ngày càng nặng, dù cô phải chịu đựng liên miên, không còn chút ý chí chiến đấu nào, cô vẫn chưa bao giờ từ bỏ ước mơ khôi phục vương quốc của mình về thời huy hoàng. Cô đơn giản là không thể ép bản thân từ bỏ điều đó.
“Cô chưa từng quay lại đó kể từ khi đến đây đúng không? Có lẽ cô nên quay về một lần, tận mắt nhìn xem đất nước mình giờ ra sao. Biết đâu điều đó sẽ giúp ích cho cô sau này.”
Tôi nhấn mạnh lại rằng đây chỉ là quay về tạm thời. Arwin sẽ không bao giờ chấp nhận nếu không phải như vậy. Và tôi đang làm tất cả điều này vì cô ấy.
“…Được rồi”, cuối cùng cô nói, sau một khoảng im lặng dài. “Cứ cố chấp bám trụ ở đây chẳng khác nào khiến mọi thứ tệ hơn cho anh.”
Có vẻ cô đã nhớ đến vụ tấn công gần đây. Khuôn mặt đầy bất an.
“Tôi không nghĩ vậy. Dù sao thì, giờ cô nên nghỉ ngơi. Chuyện chỗ ở bên đó cứ để Noelle lo”, tôi nói. Thành thật mà nói thì tôi vẫn chưa hỏi cô ấy, nhưng tôi biết Noelle sẽ không từ chối.
“Matthew”, Arwin khẽ gọi, lật người trên giường rồi đưa tay ra.
“Tôi biết mà.”, Tôi nắm lấy tay cô và siết nhẹ.
Kể từ sau vụ tấn công, Arwin không muốn rời xa tôi. Cô luôn tìm kiếm tôi, như thể tìm kiếm sự yên tâm trong sự hiện diện của tôi, giống một chú chim non in dấu hình ảnh cha mẹ trong tâm trí. Nếu tôi không nắm tay cô như thế này, cô sẽ không ngủ được vào ban đêm.
Được tin tưởng như vậy khiến tôi thấy ấm lòng, nhưng không phải khi đó chỉ là sự phụ thuộc một chiều. Cô bám lấy tôi chỉ vì lo sợ và bất an. Nhưng cô là một người phụ nữ trưởng thành, hoàn toàn có thể tự đứng vững. Mối quan hệ hiện tại không đúng chút nào. Tôi là tình nhân ăn bám của cô ấy, chứ đâu phải bảo mẫu.
Nếu có ai đó nên bám lấy đối phương, cầu xin đủ điều, thì đáng lẽ phải là tôi mới đúng.
Từ đó, tôi đi gặp Noelle ở quán Năm Con Cừu. Vấn đề thực sự nằm ở chỗ những gì sẽ xảy ra sau khi chúng tôi rời khỏi Đại Sảnh Rồng. Sau khi nghe Dez giải thích và xem qua bản đồ, tôi thấy rằng sau khi ra khỏi đường hầm, sẽ mất khoảng ba hoặc bốn ngày đi xe ngựa để đến được hoàng đô. Tất nhiên, suốt quãng đường đó đầy rẫy những con quái vật nguy hiểm. Nếu phải chiến đấu nghiêm túc dọc đường, chúng tôi sẽ không bao giờ đến nơi.
Tôi muốn nhờ Noelle dẫn đường đến hoàng đô—tốt nhất là tới gần hoàng cung.
Đó không phải là chuyến đi có thể gọi là “nghỉ ngơi và hồi phục”, nên tôi nói với Noelle rằng tôi muốn đến đó để xem cung điện vì Arwin.
“Nó tên là Cây Cameron, đúng không? Tôi nhớ Arwin rất yêu thích nó. Tôi muốn tận mắt nhìn thấy. Và nếu được, mang về một nhánh.”
“…Thật là điên rồ.”
“Vâng, tôi biết.”, Tôi biết cô ấy sẽ phản đối. Cuộc thương lượng thật sự mới bắt đầu khi người ta nói “không.”, “Tôi không yêu cầu cô đi cùng suốt chuyến đi. Tôi chỉ cần một người dẫn đường đến đó thôi.”
“…Tôi không thể”, Noelle phản đối. Tôi thở dài. “Vì cô không thể bảo vệ được Arwin?”
Cô cúi đầu. “Tôi đã không bảo vệ được cô ấy khi cô ấy cần tôi nhất, và suýt nữa cô ấy mất mạng vì điều đó. Lẽ ra tôi nên là người đỡ cú đánh đó thay cho cô ấy.”
Quả nhiên, cô ấy vẫn còn mang trong lòng gánh nặng từ lần thất bại trước.
Đây chính là vấn đề của đám người trẻ tuổi.
“Tôi đã không thể làm điều đó… không giống như Tiểu thư Knightley.”
“Là ai?”
“Cô ấy đến đây để làm cận vệ cho Công chúa và đã bỏ mạng trong ngục tối.”
“À.”
Người đã bị con rắn đá lindworm ăn thịt, nếu tôi nhớ không nhầm. Tên cô ấy là Janet thì phải. Tôi chưa từng hỏi Arwin về chuyện đó, vì tôi không muốn khơi lại những vết thương cũ. Nếu cô ấy được gọi là “Tiểu thư”, thì chắc chắn là người thuộc tầng lớp quý tộc.
“Cô ấy có mạnh không?”
“Tôi chưa từng thấy tận mắt, nhưng tôi nghe nói cô ấy ngang ngửa với Công chúa về khả năng chiến đấu.”
“Nhưng cô đã được chọn để thay thế cô ấy, đúng không? Vậy với năng lực của cô thì…”
“Ôi, không.”, Gương mặt Noelle tái mét. Như thể tôi vừa khơi ra một tội lỗi sâu kín nào đó của cô ấy.
“Tôi chưa bao giờ được định sẵn để đến đây.”
Đáng lẽ ra là một người khác được chọn để lấp vào khoảng trống mà Tiểu thư Knightley để lại, một hiệp sĩ sống sót từ Đội Hiệp Sĩ Hoàng Gia Mactarode, rất xuất sắc và tràn đầy sức trẻ. Họ đáng lẽ là một sự bổ sung lý tưởng cho đội, nhưng ngay trước khi mọi chuyện diễn ra, người hiệp sĩ đó để lại một bức thư rồi bỏ trốn. Trong thư, họ viết rằng đã nhận được một vị trí chính thức ở một quốc gia khác và không thể tiếp tục theo đuổi “giấc mộng hão huyền”, như việc thám hiểm hầm ngục , một lời ám chỉ mỉa mai đến Arwin.
“Và vì không biết làm sao, bác của cô đã gửi cô đến thay thế.”
Khi Mactarode sụp đổ, rất nhiều hiệp sĩ và binh lính đã bỏ mạng. Những người sống sót ban đầu quyết tâm tiêu diệt kẻ thù và tái thiết đất nước, nhưng khi thời gian trôi qua, nhiệt huyết ấy dần nguội lạnh. Họ bắt đầu nhìn thực tế về tương lai của bản thân. Ai rồi cũng phải ăn. Họ cần quần áo để mặc và một nơi để sống. Muốn có thức ăn, cần phải có tiền. Nếu còn có gia đình, thì lại càng phải lo toan. Khi những nhu cầu cơ bản không được đáp ứng, lý tưởng sẽ bị mài mòn như những bánh răng bị ăn mòn, chỉ còn lại những mảnh vụn.
Dù là tốt hay xấu, thực tế rất dễ dàng phá vỡ ý chí.
“Được rồi. Vậy cô chỉ là lựa chọn thay thế. Thế khi nào thì những người thay thế khác đến? Cô đã liên lạc với bác mình rồi, đúng không?”
Ngay cả khi chúng tôi giúp Arwin hồi phục, cô ấy cũng không thể chinh phục ngục tối chỉ với hai người trong nhóm. Ít nhất phải cần thêm hai hoặc ba người nữa. Chắc chắn vẫn còn những người sống sót từ đội hiệp sĩ.
“Không ai đến cả.”
“Hả?”
“Tôi là người cuối cùng… Tôi là chiến binh cuối cùng. Bác tôi đã nói như vậy trước khi tôi đến đây.”
Một số người đã chết, nhưng những người khác thì đều từ chối đi, có vẻ như vậy. Một số nhận chức vụ ở các quốc gia khác để kiếm sống, một số trở thành lính đánh thuê rồi từ từ rời đi, và những người khác từ bỏ kiếm cung và chuyển sang làm nông hoặc buôn bán.
“Bác tôi đã dùng hết các mối quan hệ để tìm kiếm khắp nơi, nhưng không có ai khác muốn tham gia vào việc chinh phục hầm ngục này.”
Các hiệp sĩ tạo dựng vinh quang trên chiến trường; sống sót trong ngục tối tối tăm không phải là một phần trong công việc của họ. Một số có thể tự bảo vệ bản thân, nhưng cũng dễ hiểu khi họ ngần ngại nhảy vào cuộc thám hiểm ngục tối, vì đây là một công việc rất khác biệt.
“Arwin có biết điều này không?”
“Bác tôi nói với tôi là cô ấy biết.”
Tôi nhớ lại vẻ mặt lo lắng của Arwin khi Noelle đến. Thì ra là vậy. Noelle là quân bài tẩy của họ nhưng cũng là thông báo cuối cùng. Sẽ không có thêm ai đến tiếp viện.
“Vậy là chúng ta hết lựa chọn rồi”, tôi than thở. “Chà, tôi đoán chúng ta sẽ có thời gian suy nghĩ xem phải làm gì.”
Nếu không thể bổ sung thêm thành viên, chúng ta chỉ còn cách chiêu mộ những người mới. Chỉ cần Arwin hồi phục, sẽ có người muốn gia nhập. Tất cả những gì chúng ta cần làm là đá Ralph ra ngoài và thay thế hắn bằng nhữngmạo hiểm giả thực sự mạnh mẽ.
“Tất cả bắt đầu từ Arwin. Và như đã nói lại, tôi cần sự hướng dẫn của cô ở đó. Làm ơn đi cùng chúng tôi.”
Sau trận cuồng loạn của đám quái vật, cảnh quan chắc hẳn đã thay đổi, và một số con đường có thể không còn đi được nữa. Nhưng Noelle đã đi khắp đất nước, ngay cả sau sự sụp đổ của Mactarode. Theo một cách nào đó, cô ấy hiểu địa hình này hơn ai hết.
“Tôi đã nói rồi, tôi không thể…”
“Cô sẽ…?”
Tôi đặt tay lên vai Noelle.
“Tôi không ngờ cô lại ngây thơ đến vậy. Vậy việc ôm lấy đầu gối và ủ rũ về chuyện này sẽ giúp tình trạng của Arwin khá lên à?”
“Chà…”
Cô ấy quay mặt đi với vẻ tội lỗi. Noelle đủ thông minh để hiểu sự thật: Điều chúng ta cần lúc này không phải là trốn chạy khỏi hiện thực hay xoa dịu cảm giác tội lỗi. Mà là làm sao để đưa Arwin trở lại với bản thân cô ấy.
“Cô đến đây vì Điện Hạ, phải không? Hay đó chỉ là lời nói dối? Hay là cô chỉ nói gì đó nghe có vẻ ngầu nhưng lại không thật lòng cống hiến?”
“Không! Tôi chỉ…”
“Cô muốn bị trừng phạt à, chỉ cần nói ra. Tôi sẽ cho bạn tất cả những hình phạt bạn muốn.”, Đó là một điều dễ dàng thực hiện. Tôi có thể tát cô ấy, đánh đòn cô ấy, hay làm gì đó cô ấy muốn.
“Cứ nói ra đi.”
Noelle rùng mình. Màu máu rút hết khỏi mặt cô ấy; cô ấy đã hiểu tôi đang muốn nói gì.
“Đừng lãng phí thời gian để rên rỉ về những chuyện này khi cô vẫn còn việc phải làm. Cử động tay chân đi. Cô vẫn còn sống. Nếu có ý tưởng nào tốt hơn, tôi sẵn sàng xem xét. Và tôi không nghĩ bạn không hiểu những gì tôi đang nói. Đúng không?”
“……”
“Hơn nữa, sau khi vương quốc của bạn bị quái vật xâm chiếm, cô đã chiến đấu đến kiệt sức vì dân tộc mình. Cô chính là hình mẫu của một hiệp sĩ. Cô không có gì phải xấu hổ cả. Có những điều chỉ cô mới có thể làm giúp chúng tôi. Và tôi thực sự cần sự giúp đỡ đó.”
Câu trả lời của cô ấy là im lặng. Vì tôi không thể kéo cô ấy đi bằng vũ lực, tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc kêu gọi lòng trung thành của Noelle.
“Chúng ta sẽ lên đường trong hai ngày nữa. Từ cổng Bắc, trước bình minh”, tôi thông báo với cô ấy.
“Nếu cô thực sự là người dự phòng cho cô ấy, thì cô phải hoàn thành trách nhiệm của mình. Bây giờ là thời điểm. Tạm biệt.”
Tôi đứng dậy chuẩn bị ra đi và đang định bước ra cửa thì tôi chợt nhớ ra điều quan trọng và quay lại.
“Nếu có thể, đừng nói với Arwin về cuộc trò chuyện này, . Tôi không muốn cô ấy lo lắng. Tạm biệt.”
Tôi vẫy tay và lần này thật sự rời đi.
*****
Sự bực bội khiến tôi lắc đầu trong khi đi xuống cầu thang. Những người này. Họ có nghĩ rằng nếu họ cúi đầu xuống, ai đó sẽ đến và giải quyết hết mọi vấn đề cho họ không? Không ai làm gì giúp họ cả. Thế giới này là một nơi khắc nghiệt và bất công.
…Đúng rồi, thế đấy. Rõ ràng là không phải ai trên thế giới này cũng có khả năng hành động giống nhau. Có những người mong muốn giúp đỡ nhưng không thể. Vì vậy tôi dùng cái đầu nhỏ bé mà mình có để di chuyển đôi tay và đôi chân mệt mỏi, chạy đi khắp nơi.
“Có chuyện gì vậy? Anh có vẻ khó chịu”, một giọng nói từ trên cao vang lên.
Tôi ngẩng đầu lên và thấy, nhìn xuống cầu thang, người phụ nữ đã nhặt cuốn sách thơ. Cô ấy tên là Fiona, nếu tôi nhớ đúng.
“Cô cũng ở đây sao?”
“Tôi có thể đếm được số vết bẩn trên trần nhà rồi.”, Nghe có vẻ là một thời gian ở lâu.
“Cho tôi hỏi…”, Có lẽ là số phận khiến chúng tôi gặp nhau ở đây. Tôi có một câu hỏi trong đầu, vì vậy tôi quyết định mở lời. “Có phải cô là người đã nhờ sự giúp đỡ từ Cecilia… người chị cả trong gia đình Maretto không?”
Có rất nhiều phụ nữ tóc vàng trẻ mà Cecilia có thể đã nhắc đến, nhưng sau cuộc gặp gỡ hôm trước, gương mặt đầu tiên tôi nghĩ đến là của Fiona.
“Đúng vậy”, Fiona thừa nhận. “Tôi biết về mối nguy hiểm mà, ừm… cô Arwin gặp phải, nhưng tôi không nghĩ mình có thể ngăn cản được họ. Cô ấy chỉ tình cờ đi qua, nên tôi đã gọi cô ấy lại để nhờ giúp đỡ.”
“Chà, cảm ơn cô. Cô đã cứu chúng tôi. Tôi rất biết ơn.”
Đã có năm người lính đánh thuê nam, cộng với Reggie, tên trùm xã hội đen. Đó là một thử thách lớn đối với một người phụ nữ, ngay cả với một nhà thám hiểm. Cô ấy đã đưa ra quyết định đúng đắn.
“Cô đã cứu chúng tôi khỏi kết cục tồi tệ nhất. Tôi sẽ mời cô một ly.”
“Để khi khác”, Fiona nói thẳng thừng. Có lẽ cô ấy nghĩ tôi đang cố gắng tán tỉnh cô ấy. Phía tôi, tôi chỉ đang đưa ra một lời cảm ơn chân thành. Không có gì là hy vọng hay cơ hội trong đó—tôi nghĩ vậy. Ít nhất là hiện tại.
“Nhóm của cô đâu?”, tôi hỏi.
Fiona thở dài và nói với giọng cay đắng,
“Họ đang tận hưởng chút thời gian rảnh. Nhưng họ sẽ phải quay lại và gia nhập nhóm một ngày nào đó thôi.”
Có vẻ như nhóm của cô ấy đang không hòa thuận nội bộ. Có thể họ đã tách ra một lúc trong khi Đại Hầm Ngục bị đóng cửa. Điều này cũng xảy ra. Sự đoàn kết trong một nhóm thám hiểm rất quan trọng, nhưng cũng rất dễ bị rạn nứt. Những khác biệt trong quan điểm và hướng đi, chia sẻ chiến lợi phẩm, vấn đề tài chính, và thậm chí cả chuyện tình cảm đều có thể phát sinh. Hơn nữa, những người làm thám hiểm thường là những người cứng đầu, vì vậy nếu bạn để lộ chút yếu điểm nào, họ sẽ cố gắng lợi dụng bạn. Đó là lý do tại sao các tổ đội mạo hiểm giả cần có sự lãnh đạo mạnh mẽ như trong Medusa và Aegis.
Fiona hạ thấp giọng.
“Dù sao, tôi đã nghe lén cuộc trò chuyện của anh với cô gái kia lúc nãy. Có thật là cô Arwin sẽ rời khỏi thị trấn không?”
“Giữ bí mật nhé.”
Tất nhiên, nếu cô ấy rời đi, tin đồn sẽ lan ra ngay thôi. Nhưng điều cuối cùng chúng tôi cần là một cuộc ồn ào xảy ra trước khi điều đó diễn ra.
“Chỉ để phục hồi thôi. Có thể sẽ mất một tháng, nếu nhanh…”
“Đừng quay lại”, cô ấy nói. Âm điệu cầu xin trong giọng nói của cô ấy khiến tôi sửng sốt.
“Lấy được Tinh Thạch Thiên Hà, xây dựng lại đất nước tại sao lại quan trọng đến thế? Chiến đấu sẽ mang lại gì cho cô ấy? Cô ấy sẽ chỉ bị tổn thương lần nữa. Lần sau có thể cô ấy sẽ chết…”
“Đúng vậy.”
Nhận xét của Fiona là chính xác. Thật là một phép màu khi Arwin còn sống sót. Và nếu Nicholas không có mặt, cô ấy chắc chắn đã chết từ lâu rồi.
“Nhưng chỉ có Arwin mới có thể quyết định điều đó cho chính mình.”
Nếu cô ấy tỉnh lại và quyết định bỏ cuộc với ngục tối, thì cũng được. Nếu có gì, tôi sẽ thấy đó là điều lý tưởng. Tôi sẽ không phải lo lắng về việc cô ấy sẽ không bao giờ quay lại. Sẽ không hại gì nếu tìm một thị trấn an toàn để sống.
Nhưng đó chỉ là hy vọng của riêng tôi, điều này không phù hợp với mong muốn của cô ấy. Và hiện tại, Arwin không còn trong trạng thái tâm trí đúng đắn. Nếu cô ấy hành động trong tình trạng này, cô ấy sẽ hối hận về những hậu quả. Dù cô ấy tiếp tục hay rút lui, đó chỉ nên là quyết định sau khi cân nhắc kỹ lưỡng và bình tĩnh.
“Cảm ơn lời khuyên của cô. Tôi sẽ nói với cô ấy về điều đó. Nhưng cuối cùng, quyết định sẽ là của cô ấy. Cô biết đấy—cô ấy rất ích kỷ và thích không nghe lời người khác.”
Fiona cười khẩy.
“Có lẽ tôi đã đi quá xa. Xin lỗi về chuyện đó. Tôi sẽ không nói với ai khác đâu.”
“Xin đừng.”
“Chăm sóc tốt cho Arwin nhé.”
“Dĩ nhiên rồi.”
*****
Cuối cùng, đó là đêm trước khi chúng tôi lên đường. Tôi đến thăm “Bác sĩ”, hay còn gọi là Nicholas.
“Vậy là cậu sắp đi.”
“Tôi sẽ đi một thời gian, nên chờ tôi quay lại. Đây là tiền để trang trải chi phí trong lúc tôi vắng mặt”, tôi nói, đặt một túi đầy vàng lên bàn. Anh ấy sẽ cần thêm vật liệu để chế tạo thuốc giải độc giúp ngăn chặn cơn thèm thuốc Release.
“Tôi không thể ngừng ông dùng số tiền đó để thăm những cô gái ban đêm, nhưng đừng đi mỗi ngày. Và càng rẻ càng tốt.”
“…Đã lâu rồi tôi không nhận được một lời cảnh báo vô nghĩa như vậy”, Nicholas cười nhếch mép, lấy túi tiền. “Tôi sẽ xem xét hầm ngục và tên giáo sĩ đó trong khi cậu vắng mặt.”
“Cảm ơn.”
Tôi muốn quay lại càng sớm càng tốt, nhưng đây là một chuyện không có gì đảm bảo.
“À, về Arwin”, Nicholas thở dài. Tôi cảm thấy lông mày của mình nâng lên. “Tôi đã cho cô ấy một phần cơ thể của tôi khi chữa trị vết thương chí mạng cho cô ấy. Trong quá trình đó, tôi nhận ra một điều. Nếu tôi không nhầm, cô ấy là…?”
“Nghe này, Bác sĩ”, tôi cắt lời anh ta, “Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của ông. Nếu không có ông, Arwin đã chết rồi. Tôi biết tôi luôn nói linh tinh. Đó là lý do họ gọi tôi là đứa tấu hài. Nhưng bây giờ tôi đang nói thật với ông. Tôi nợ ông một món. Ý tôi là: Cảm ơn ông.”
“……”
Tôi cúi đầu nhưng không nhận được phản hồi.
“Xét cho cùng, chúng ta là hai người giống nhau. Chúng ta có chung mục tiêu là đánh bại tên thần mặt trời đó. Tôi muốn giúp đỡ, dù giá trị của việc đó là gì. Tôi nghĩ chúng ta sẽ cần sự giúp đỡ của ông trong tương lai, Bác sĩ. Có thể điều đó sẽ là một gánh nặng với ông. Nhưng nếu ông cần sự giúp đỡ, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ ông. Cứ nói ra. Đừng ngại.”
“…Ừ, tôi hiểu”, Nicholas cuối cùng cũng đáp lại. “Có lẽ tôi đã nhầm. Chính cậu là người đã cứu tôi. Tôi có nhà cửa và tiền bạc nhờ vào sự hào phóng của cậu. Hy vọng mối quan hệ này sẽ tiếp tục.”
“Ừ.”
Chúng tôi cười và bắt tay nhau.
Có vẻ như nụ cười của Nicholas hơi co giật một chút, nhưng chắc chắn đó chỉ là trí tưởng tượng của tôi.
*****
Sau một vài câu chào hỏi nữa, tôi đi ra ngoài và thở dài sâu.
“Chắc tôi đang mơ.”
Đừng có dính mũi vào chuyện không phải của mình, thằng khốn. Cuối cùng, tôi đã tìm được người có thể chữa được cơn thèm thuốc Giải Thoát, hay Release. Chắc chắn sẽ không tìm được ai thích hợp hơn Nicholas. Và tôi không muốn phải bẩn tay một lần nữa.
Tôi đã rất kiên quyết đẩy lùi những câu hỏi của ông ta, nên tôi nghĩ giờ sẽ ổn thôi. Nhưng theo thời gian, nếu triệu chứng của Arwin trở nên tồi tệ hơn, những đức tính và đạo đức của ông ta với tư cách là một linh mục có thể sẽ lại nổi lên.
“Chỉ cần mau làm ra thuốc thần kỳ đi. Đó là công việc của ông.”
“Công việc gì cơ?”, một giọng nói vang lên từ bên cạnh tôi. Tôi giật mình và quay lại, thấy Vincent, đội trưởng đội Thánh Kỵ Sĩ. Anh ấy đang đi cùng một thuộc hạ.
“Đừng có dọa tôi như vậy, Vince”, tôi quát. Tôi đã quá chìm đắm trong suy nghĩ nên không nhận ra anh ta đang đến gần.
“Cuối cùng thì cậu cũng tìm được công việc à?”
“Tôi có công việc rồi. Là lao động tay chân, mỗi ngày, suốt cả năm.”
Anh sẽ không tìm thấy một người được nuôi dưỡng cần cù hơn tôi đâu.
“Vậy các anh đang làm gì ở đây?”
Đây là khu vực an toàn trong thành phố, nên thật sự không cần đội Thánh Kỵ Sĩ có mặt ở đây.
“Chúng tôi đang tìm Sol Magni”, Vincent nói, vẻ mặt cau có.
“Chúng tôi đã tìm khắp nơi mà họ đáng ra phải có mặt. Giờ chúng tôi đang mở rộng phạm vi tìm kiếm.”
“À. Chúc may mắn nhé.”
“Chờ đã”, Vincent nói khi tôi định bỏ đi. Tôi dừng lại và quay lại, nhưng anh ta không nói gì thêm. Có vẻ anh ta đang do dự.
“Chuyện gì vậy?”, tôi hỏi thêm. Anh ta trông có vẻ khó xử. “Tôi nghe nói… Tiểu Thư Arwin bị thương.”
Anh ta hẳn đã biết rồi chuyện cô ấy đang bị bệnh hầm ngục.
Anh ta chỉ đang cố gắng giữ thái độ ngoại giao thôi.
“Về chuyện đó cô ấy sẽ trở về quê hương một thời gian.”
“Về Mactarode à?”
Ngay cả Vincent, người luôn điềm tĩnh, cũng tỏ ra bất ngờ. Việc mạo hiểm vào một vùng đất đầy quái vật rõ ràng chỉ có thể là tự sát. Chà, người nghĩ ra ý tưởng này vốn không suy nghĩ logic ngay từ đầu.
“Không phải toàn bộ nơi đó đều đầy rẫy quái vật. Nó là một nơi tốt hơn để nghỉ ngơi và hồi phục so với ở đây.”
Ít nhất, tôi sẽ không phải lo lắng về việc những tên mạo hiểm giả đánh thuê hay đám du côn phá cửa vào nhà để tấn công tôi và Arwin.
“Cậu có đi cùng cô ấy không?”
“Đương nhiên rồi”, tôi nói. “Chúng tôi đã ở bên nhau hơn một năm rồi. Tôi sẽ không bỏ cô ấy chỉ vì cô ấy bị bệnh.”
“……”
Biểu cảm của Vincent vặn vẹo. Anh ta đang hồi tưởng về một quá khứ mà chính anh ta muốn quên đi.
Cha của anh ta đã sa vào con đường nghiện ngập, và Vincent đã bỏ mặc ông vì sự nghiệp của mình, đẩy tất cả trách nhiệm lên vai cô chị Vanessa. Anh ta vẫn còn cảm thấy xấu hổ và áy náy vì quyết định đó. Đó không phải là điều bạn có thể quên đi, dù có muốn đến đâu.
“Xin lỗi. Tôi không có ý xúc phạm đâu”, tôi nói thật lòng.
“Không sao.”, Vincent vuốt lại những lọn tóc lòa xòa trên trán. “Cậu có định quay lại từ đó không?”
“Tùy thuộc vào Arwin.”
Đó là điều tôi không thể đoán trước được. Nếu chúng tôi đến Mactarode và không có gì thay đổi, thì đó chỉ là một kỳ nghỉ.
“Tất nhiên, nếu cô ấy được chữa khỏi, tôi dự định sẽ quay lại. Còn anh thì sao? Muốn uống một ly cuối trước khi tôi đi không?”
“Cậu vẫn muốn làm chuyện đó sao?”, anh ta nói, ngạc nhiên. “Tôi không có chút hứng thú nào với việc uống rượu cùng cậu!”
“Ôi, có sao đâu? Tôi chỉ muốn nói về Vanessa thôi. Tôi có thể kể cho anh nghe về lần cô ấy bị gã bạn trai vô công rồi nghề lừa mua một cái bình vô giá trị với hàng tá vàng hoặc lần cô ấy để mình làm tài sản thế chấp cho một gã đánh bạc lang thang chơi bài…”
Vincent kêu lên.
“Lẽ ra phải là ngược lại chứ?”
“Không đâu. Nó xảy ra đúng như tôi đã nói. Sự thật đấy.”, Tôi đã chứng kiến cả chuyện đó.
Vì họ đã sống xa nhau suốt nhiều năm, có những mặt của Vanessa mà Vincent hoàn toàn không biết đến. Qua thời gian, hình ảnh về cô ấy trong đầu anh ta đã trở nên lý tưởng hóa, chỉ còn lại những ký ức đẹp. Thực tế thì đó chỉ là một thước đo cho sự xa vời của nó so với sự thật.
“Vấn đề là, tôi hay đãng trí, nên nếu anh muốn biết, anh sẽ phải hỏi tôi ngay bây giờ.”
“…Cậu cút đi”, anh ta quát, lạnh lùng như thường lệ.
“Vậy thì tôi đi đây. Anh giữ gìn thị trấn khi tôi đi nhé.”
“Cậu nghĩ mình đang nói với ai vậy?”, đội trưởng của Thánh Kỵ Sĩ nói, cười tự tin. “Tôi sẽ giải quyết mọi chuyện rắc rối trước khi Tiểu thư Arwin trở về.”
“Chỉ đừng có bị thương ở ngoài đó nhé.”
Một thánh kỵ sĩ đặt cược tất cả vào một lần nữa sẽ không thể làm dịu đi bóng tối đang bao trùm nơi này.
*****
Vào sáng ngày khởi hành, tôi dẫn Arwin ra khỏi nhà của Dez, tay trong tay, trước khi bình minh ló dạng.
“Cậu mang cái đó theo sao?”, Tôi hỏi, chỉ vào thanh kiếm được bọc trong một tấm vải trắng. Cái tên gì nhỉ, Lưỡi Kiếm Hừng Đông (Dawnblade)?
“Một vật mang điềm xui khi để xung quanh trong nhà”, ông ta càu nhàu. ^ng ấy đã giữ thanh kiếm trong phòng chờ ở hội nhưng không nghĩ là tốt khi để nó không được giám sát. Tôi không thích gần gũi với thanh kiếm của vị thần mặt trời, nhưng có lẽ nó sẽ có ích vào một lúc nào đó.
Chúng tôi đến Hội Mạo Hiểm Giả với Dez, nơi chúng tôi thuê một chiếc xe, một chiếc xe ngựa phủ đầy bụi và cũ kỹ. Nó sẽ không mang lại sự thoải mái đẳng cấp, nhưng giường rất vững chắc, và bạt đã được thay mới gần đây, vì vậy nó sẽ chống chịu tốt với các yếu tố thời tiết. Con ngựa của chúng tôi là một con ngựa màu nâu đỏ, khỏe mạnh và cứng cáp. Nó không phải loại nhanh nhẹn, nhưng sẽ bền bỉ và đáng tin cậy.
“Nghe có vẻ khá già rồi nhỉ.”
“Trước đây nó là ngựa vận chuyển cho quân đội hoàng gia trước khi họ bán nó đi.”
“Nghe cũng ổn.”
Một con ngựa giàu kinh nghiệm ít có khả năng sợ hãi khi gặp phải sự cố.
Chúng tôi cho hành lý vào thùng xe, những món đồ của Arwin, quần áo và những thứ khác. Thanh kiếm gia truyền của cô ấy đã bị vỡ, và bộ giáp của cô ấy đang được sửa chữa. Chúng tôi mang theo một thanh kiếm khác cho cô ấy phòng khi cần tự vệ, nhưng đó không phải là một sự thay thế.
Tiếp theo, chúng tôi lên xe ngựa, Dez lái xe. Arwin ngồi cạnh tôi. Mông cô ấy sẽ bị lạnh nếu ngồi trực tiếp lên gỗ, vì vậy tôi đã đưa cho cô ấy một chiếc đệm tự làm để ngồi. Cô ấy nắm tay tôi, có lẽ vì căng thẳng. Tôi mỉm cười an ủi và nắm lại tay cô ấy.
Chúng tôi di chuyển dọc theo con đường chính. Có những người du hành và các chiếc xe ngựa khác đang dừng lại gần cổng phía bắc, chờ để vào hoặc ra. Người mà tôi đang tìm có mặt trong số họ.
“Này, Noelle”, tôi gọi. Noelle vội vàng chạy tới. Cô ấy mang theo một chiếc ba lô lớn.
“Cảm ơn vì đã cho tôi tham gia”, cô ấy nói. Cái nhìn của cô ấy rất kiên quyết. Dù có những do dự lúc đầu, giờ cô ấy đã không còn nữa.
“Cảm ơn cô đã đi cùng”, tôi nói.
Tất nhiên tôi biết ơn; cô ấy đang tham gia vào kế hoạch mạo hiểm này.
“Cô có mang đủ đồ chưa? Vậy thì đi thôi.”
Tôi đã muốn nói lời tạm biệt với April, nhưng ông lão đã đặt cô ấy dưới lệnh giam lỏng. Tôi không thể trách ông ấy; cô ấy đã suýt bị bắt cóc. Tuy nhiên, tôi đã để lại một thông điệp với người hầu của cô ấy. Cô nàng chắc đang rơi nước mắt vì nghĩ đến việc phải xa người bạn Matthew thân thiết của mình lúc này.
“Umm”, Noelle lên tiếng, nhìn quanh, “Tôi không thấy Ralph đâu cả…”, Cô ấy đang nói gì vậy?
“Cậu ta không đến đâu.”
“Cậu ta bị ốm à? Hay là bị thương gì đó?”
“Tôi không mời cậu ta.”
Mắt Noelle mở to.
“Tại sao không mời cậu ấy?”
“Vì cậu ta vô dụng.”
Cậu ta không có khả năng chiến đấu vượt trội như Dez, cũng không có phẩm chất nổi bật nào. Chúng tôi đã có Noelle dẫn đường. Hơn nữa, cậu ta nhìn Arwin với ánh mắt đầy dục vọng và luôn đánh tôi mỗi khi tôi làm điều gì mà cậu ta tưởng tượng ra là một sự xúc phạm. Tôi chẳng có lý do gì để đưa cậu ta đi cùng.
“Nhưng cậu ta vẫn là thành viên của nhóm mà.”
“Cậu ta là thành viên của nhóm của cô. Không phải nhóm của tôi.”
“……”
“Vậy cậu ta có thể giúp gì trong chuyến đi này? Và không phải kiểu một người nữa sẽ giúp đỡ mà là kiểu có ích thực sự.”
Noelle suy nghĩ một lúc, mở miệng nhưng rồi lại im lặng.
Hình như cô ấy không nghĩ ra điều gì. “Như tôi đã nói, đi thôi.”
Vì không còn phản đối gì nữa, chúng tôi lên xe ngựa. Noelle vẫn có vẻ hoài nghi liệu đây có phải là quyết định đúng đắn hay không — nhưng đương nhiên là đúng rồi. Việc không có Ralph ở đây có lợi cho sức khỏe tinh thần của tôi. Noelle ngồi ở bên kia của Arwin, để chúng tôi bảo vệ cô ấy từ cả hai phía.
“Dừng lại.”
Chúng tôi đã gia nhập hàng xe ngựa để ra ngoài, và đến lượt chúng tôi kiểm tra khi mặt trời đã lên.
“Tôi sẽ kiểm tra hàng hóa của các người.”
Họ đang cố ngăn chặn việc buôn lậu hàng cấm. Nếu chúng tôi phản kháng, chỉ khiến chúng tôi trở nên nghi ngờ hơn mà thôi.
“Cứ việc mà kiểm tra.”
Các lính gác tò mò nhìn vào trong xe. Một số bắt đầu nhìn trộm với ánh mắt dê xồm; họ đã nhận ra Arwin. Tôi đã tính đến việc cho cô ấy đội mũ trùm, nhưng dù thế nào họ cũng phát hiện ra, nên cứ để mọi chuyện nhanh gọn.
“Này, có phải đó là Công chúa Hiệp sĩ Đỏ Thẫm không?”, một tên trêu chọc hỏi.
Mấy gã khác kéo đến xem. Họ chăm chú nhìn cô ấy với ánh mắt tò mò và tham lam. Arwin hét lên và bám chặt lấy tôi. Tôi đã che mấy vết đốm đen sau gáy cô ấy bằng miếng gạc, nhưng nếu họ kéo nó ra, thì không còn gì để che dấu. Và tôi đeo một túi kẹo tẩm thuốc trên thắt lưng. Trông có thể không giống thuốc, nhưng nếu họ ăn thử, họ sẽ biết ngay.
“Tại sao Công chúa Hiệp sĩ lại rời thành khi cô ấy đang phải chinh phục hầm ngục? Chắc hẳn cô không định quay đầu chạy trốn về nhà chứ”, một tên chọc ghẹo.
Tôi siết chặt nắm đấm. Tin đồn về bệnh hầm ngục của cô ấy đã lan đi khắp nơi. Thấy Arwin, danh giá và xinh đẹp, phải chịu cảnh hạ mình như thế, mấy thằng kia tỏ ra sung sướng đến bệnh hoạn. Lũ cặn bã kiểu này ở đâu cũng có. Ngày xưa, nếu bị chọc như thế, tôi đã đấm gãy hai ba chiếc răng của nó rồi.
“Các anh muốn cô xuống để khoe khuôn mặt xinh đẹp chứ gì?”
“Tôi đây rồi”, tôi đáp, đặt mũi sát vào mặt bọn họ. Hơn một tấc nữa thôi là mũi chúng tôi hôn nhau. Tôi xuống xe và dang rộng hai tay, vẫn giữ khoảng cách mặt đối mặt với chúng.
“Muốn kiểm tra? Tùy các anh.”
Rõ ràng bọn chúng sẽ lợi dụng cái cớ “kiểm tra”, để sờ mó khắp người Arwin, lũ biến thái dê xồm.
“Đừng ngại, thôi nào. Muốn cởi hết quần áo không? Chỉ cần bảo, tôi chiều ngay.”
Tôi cởi hết quần áo và đồ lót, đứng trần như nhộng. Đây là chỗ kiểm tra, nên có khá đông người vây quanh chờ đợi. Ánh mắt tò mò của họ đổ dồn vào tôi. Có vài phụ nữ kêu ré lên.
Tôi chẳng bận tâm chút nào. Nếu họ muốn biến chúng tôi thành tấm gương cai quản, tôi sẵn lòng phụ vụ. Chuyện đó với tôi chẳng ảnh hưởng gì.
“Có ai bảo mày cởi đồ đâu?! Tụi tao chỉ muốn…”
“Vậy các anh muốn ai cởi đồ? Anh chàng có bộ râu trên kia à? Ồ, xin lỗi, các anh thích người nào có nhiều lông hơn à? Tôi không khuyến khích đâu. Các anh sẽ bị choáng ngợp trước vẻ đẹp lông lá của hắn đấy.”
“Câm miệng lại! Nếu mày tiếp tục can thiệp—”
“Ai đang can thiệp ai vậy?”, tôi nói, chỉ tay vào đám người đang quan sát xung quanh.
“Như các anh thấy đấy, hầm ngục hiện giờ đang bị phong tỏa. Công chúa hiệp sĩ của chúng tôi đang tranh thủ cơ hội này để du hành ra nước ngoài và thắt chặt mối quan hệ với những người dân ở quê cũ. Đó là một việc cao cả, và các anh không nên phá hoại nó.”
“Đây là nhiệm vụ của tụi tao!”
“Vậy thì làm đi. Đằng sau có cả một hàng dài nữa.”
Phía sau chúng tôi, có một dãy dài các xe và xe ngựa. Nếu họ kiểm tra quá lâu, mọi người sẽ phải đợi cả ngày mất.
Một tên lính nhìn về phía người bạn của mình, người kia lắc đầu im lặng. Tôi coi đó là dấu hiệu cho thấy hắn không thấy có gì sai trái.
Tên lính quay sang tôi và đẩy nhẹ vào má tôi bằng mũi giáo.
“Đi đi.”
“Cảm ơn nhiều”, tôi đáp lại, xoa xoa má mình khi trèo lại lên ghế xe. Tôi đã quen với mức độ bạo lực nhỏ như thế.
“Chà, có ít thứ phiền phức hơn những quan chức cứng đầu.”
Tôi đi qua Noelle và ngồi xuống cạnh Arwin, lầm bầm.
“Dù sao, chuyện này cũng xong rồi. Chúng ta đi khỏi thành phố và bắt đầu chuyến đi thôi.”
Tôi đặt tay lên vai cô ấy kéo lại gần, nhưng lại bị đẩy ra bởi một lực mạnh. Ngạc nhiên, tôi nhận ra rằng chính Arwin là người đang đánh tôi bằng cái gối cô ấy cầm.
“Gì vậy? Có chuyện gì vậy?”, tôi hỏi. Giờ đây Noelle đang đứng trước mặt tôi, mặt đỏ bừng, tay run rẩy. Thậm chí cô ấy còn có nước mắt trong mắt.
Tôi thở dài.
“Sao vậy? Có phải cô phải lòng tôi sau màn trình diễn đầy quyến rũ đó không?”
“Xin lỗi, nhưng đã có người phụ nữ khác chiếm chỗ trong tim tôi rồi…”
“Mặc đồ của anh vào ngay!”, Noelle quát, đập cán kiếm lên đầu tôi.
Dù gặp chút rắc rối, chúng tôi vẫn qua được cổng thành an toàn.
“Vậy là cuối cùng mày cũng chạy trốn, hèn nhát!”
“Tao biết rồi! Phụ nữ chẳng có ích gì ngoài việc lắc lư trên “peter” của đàn ông!”
Tiếng chế giễu vang lên ngay khi chúng tôi ra khỏi thành. Noelle đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận, đặt chân lên mép ghế ngồi.
“Cứ để họ nói”, tôi nói, nắm lấy cánh tay cô ấy trước khi cô vung tay đấm người ta. Xử lý lũ thất bại như thế này thật lãng phí thời gian.
“Nhưng”
“Họ sẽ còn phải khóc lóc về vụ này sau này. Và ngay bây giờ cũng thế.”
Noelle quay lại nhìn Arwin, người im lặng cúi mặt u sầu. Không có ai tiếp sức cho cơn giận chính đáng của mình, Noelle chỉ còn biết mím môi rồi ngồi xuống.
“Quay lại và cho tao bú một phát cuối cùng đi, công chúa!”
Tôi che tai Arwin lại. Chiếc xe ngựa chở Công chúa Hiệp sĩ rời khỏi Gray Neighbor trong tiếng cười nhạo và những lời lẽ miệt thị.
Sau khi rời khỏi thành, chúng tôi hướng về thị trấn Suối Ánh Trăng – Moonlight Fountain ở phía bắc, sau đó là dãy Núi Giáp Vảy (Scale Armor Mountains). Đó là nơi chúng tôi sẽ tìm lối vào Đại Sảnh Rồng.
“Chuyến đi mới chỉ là khởi đầu. Hãy tận hưởng cảnh sắc và âm thanh dọc đường”, tôi nói khi chúng tôi băng qua vùng hoang tàn đầy vết tích, chẳng có gì để ngắm hay nghe. Arwin chỉ tay về phía sau. Ai đó đang chạy theo chúng tôi từ thị trấn.
“Trông giống Ralph kìa”, Noelle nói, nhìn ra đằng sau.
“Đúng là hắn”, tôi gật đầu. Trên đời chỉ có một gã ngu ngốc và vô duyên như vậy.
“Nhanh lên, Dez, trước khi hắn đuổi kịp.”
“Không, khoan đã”, Noelle nài nỉ. Ah đúng rồi. Tôi thật ngu ngốc mà.
“Xin lỗi, tôi đã nói sai. Quay lại và cán qua cậu ta đi. Thêm điểm thưởng nếu có thể giết cậu ta trong quá trình đó.”
“Không! Không có điểm thưởng!”
Cuối cùng, chúng tôi phải đợi Ralph đuổi kịp. Mất thời gian vô ích.
“Cuối cùng… tôi cũng đuổi kịp rồi…”, hắn nói, thở hổn hển, nắm lấy vành xe ngựa và lau mồ hôi.
“Không cần phải tiễn chúng tôi đâu.”
“Câm mồm! Sao dám bỏ tôi lại khi công chúa đang trên đường trở về nhà?”, cậu ta chửi.
Có vẻ như câu chuyện về chuyến đi của Arwin đã lan rộng sau khi chúng tôi mượn xe ngựa từ hội, và đó là lý do hắn biết được.
“Được rồi, anh bạn đã nói lời tạm biệt xong rồi. Quay lại thành thôi.”
“Tôi đi cùng các người, đương nhiên rồi.”
“Biến đi”, tôi nói, đuổi hắn đi, nhưng Ralph con chó hoang vẫy đuôi và gầm gừ. “Tôi là thành viên của Aegis. Bất kể công chúa đi đâu, tôi sẽ đi theo. Tôi không nghe lệnh từ anh.”
“Biến đi và khuất mắt tôi đi.”
“Tôi nghĩ chúng ta nên mang Ralph theo”, Noelle nói. Arwin gật đầu đồng ý.
“Cô nói thế bây giờ, nhưng cậu ta sẽ có ích gì…?”
“Ít nhất hắn biết chiến đấu,”
Dez nói, khiến tôi vô cùng bất ngờ.
“Hắn là một mạo hiểm giả đã trải qua hơn một năm chiến đấu ở Đại Hầm Ngục. Thà mang cậu ta theo còn hơn ngồi đây cãi vã về chuyện đó.”
Như vậy là ba người phản đối tôi. Tôi bị thiểu số. Họ đều phát điên rồi.
“Vậy là quyết định rồi”, Ralph nói, nhảy lên xe với nụ cười tự mãn.
Giờ thì có một người không có kế hoạch đi cùng. Hắn tốt nhất đừng có làm chúng tôi chậm lại.
Đáng buồn là xe ngựa vẫn còn nhiều chỗ trống, nên không có lý do gì để đuổi cậu ta đi.
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Nhìn ra sau xe ngựa có mái che, một cặp dấu bánh xe kéo dài về phía thị trấn ở xa. Tuy nhiên, chỉ trong chốc lát, làn gió khô từ vùng đất ma quái thổi lên một đám bụi che khuất tầm nhìn về nơi chúng tôi vừa rời đi.
Cứ như thể có điều gì đó đang cảnh báo tôi rằng giờ đây không thể quay lại nữa.