Vol 3 – Chương 7: Phục sinh
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 3 Chương 7
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 7: Phục sinh
Ngôi làng có một kết giới dùng để ngăn lũ quái vật lại. Nhờ kết giới này mà bọn thú hoang thậm chí còn khó mà cảm nhận được sự hiện diện của con người bên trong. Tại trung tâm làng có một đền thờ chuyên dụng cho kết giới, bên trong có những pháp trận và các sắp đặt phép thuật khác.
Nếu kết giới bị phá vỡ, thì ngôi làng sẽ hoàn toàn không có phòng thủ. Và giờ họ đã hết hương, nguyên liệu cần thiết để duy trì kết giới. Khu định cư đang rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm, và lũ quái vật bắt đầu tụ tập quanh khu vực, cảm nhận được con mồi mới của chúng.
Vậy ra đó là lý do khiến động vật hoảng loạn bỏ chạy.
“Có bao nhiêu con đang tiến đến vậy?”
“Tôi không có con số chính xác, nhưng chắc chắn là đủ để san phẳng cả ngôi làng này.”
“Có nơi nào để chạy không?”
“Không có.”
Bên ngoài làng là lãnh địa của quái vật. Nếu họ có trốn thoát khỏi đợt tấn công đầu tiên, thì cũng chỉ để bị ăn thịt bởi bọn khác.
“Họ đã đưa phụ nữ và trẻ em vào nhà kho, và đang thiết lập một hệ thống phòng thủ để chiến đấu lại”, Dez nói. Ralph cũng đã được gọi vào hỗ trợ.
“Điện hạ có an toàn không?”, Noelle hỏi.
“Hiện tại thì có”, ông ấy trả lời, giọng đầy u ám.
“Xin lỗi, cô có thể giúp dân làng thay tôi được không?”, tôi hỏi cô ấy.
“Được rồi.”, Cô ấy liền lao về phía bên kia của ngôi làng.
“Giờ ổn rồi chứ?”, tôi hỏi. Dez gật đầu. Chúng tôi cần bàn về một chuyện mà chỉ giữa hai người mới biết được.
“Lý do kết giới bị phá là gì?”
“Nếu nói cho chính xác, thì không phải là ‘bị phá vỡ’. Mà là ‘bị người ta phá’.”
“Cái gì?”
Ai đó đã vào đền thờ mà không được phép và vô tình làm vỡ cấu trúc đá tạo nên kết giới ma thuật. Vì thế mà phép thuật biến mất, dẫn đến tình trạng hỗn loạn hiện tại.
Tôi vò đầu. Tại sao cứ mỗi chuyện nhỏ lại có vẻ như đều quyết tâm đi chệch hướng như thế?
“Cái đồ đầu đất khốn nạn nào lại phá nó vậy? Khoan đã, đừng nói. Là Ralph đúng không? Tên ngốc đó dư sức đá đổ mọi thứ trong khi vẫn còn đang ngoáy mũi.”
Dez ngập ngừng, mắt hơi nheo lại vì khó xử.
“Là… công chúa.”
“Hả?”
“Cô ấy phát điên lên khi không thấy mày đâu, đi khắp nơi trong làng tìm mày. Rồi chính lúc đó, cô ấy đã làm vỡ đền thờ.”
“……”
Vậy là quyết định không nói cho cô ấy biết tôi đi đâu, vì muốn cô khỏi phải lo lắng, cuối cùng lại quay về báo hại tôi. Nhưng mà, kể cả nếu tôi nói thật, thì kết cục có khi vẫn tệ như thế.
“Arwin đâu rồi?”
“Trong kho ngầm đằng sau kia.”
“Kho ngầm?”
“Họ xây nó dựa vào một hang tự nhiên. Tôi đưa cô ấy xuống đó để giữ cô ấy tránh xa nguy hiểm.”
“Cảm ơn.”
Quyết định của Dez là hoàn toàn đúng đắn. Dù vì lý do gì đi nữa, thì Arwin cũng đã đem tai họa đến cho ngôi làng. Nếu cô ấy bị để lộ ra ngoài, dân làng sẽ nổi điên và đánh cô ấy đến thừa sống thiếu chết.
Tình hình còn tệ hơn cả những kịch bản tồi tệ nhất mà tôi từng tưởng tượng. Không có nơi nào để trốn. Nếu buộc phải chiến đấu, thì chỉ có Dez và Noelle là những người tôi có thể trông cậy. Ralph thì vô dụng, còn tôi thì chẳng khác gì cục tạ vào ban đêm. Có bao nhiêu người ở đây sẽ sống sót được đến bình minh?
“Và nói cho mày biết luôn, tao không định chết cùng cái chỗ chết tiệt này đâu.”
“Tôi biết.”
Dez có gia đình. Ông ấy sẽ làm mọi thứ cần thiết để còn sống quay về với họ. Dù cho điều đó có nghĩa là phải bỏ rơi cả ngôi làng này. Ông ta rất mạnh, nhưng không phải kiểu sức mạnh có thể bảo vệ cả một nhóm người lớn như vậy cùng lúc.
“Nhưng ít ra, ông có thể mang theo được một người, đúng chứ?”
Ông ấy liếc tôi với vẻ bực bội.
“Mày đúng là đồ khốn.”
“Tôi biết mà.”
Noelle và Ralph vẫn đang trong làng. Còn có phụ nữ, trẻ con, và người già. Những người đã cùng tôi đi qua bao nhiêu đoạn đường, những người chẳng mang tội tình gì và giờ đang đứng trước nguy hiểm cận kề vậy mà tôi vẫn sẵn sàng để họ lại, chỉ cần Arwin được cứu. Đúng vậy, tôi là một tên khốn.
“Chà, nếu ông sẽ đảm nhận việc đó thay tôi, thì vậy là đủ. Tôi cũng sẽ làm phần của mình”, tôi nói thêm.
“Tao chưa từng nói sẽ làm chuyện đó cho mày!”
“Nhưng ông sẽ làm.”
Nếu đây là lời thỉnh cầu cuối cùng của tôi, Dez sẽ chấp nhận. Ông ấy là kiểu người như vậy.
“Tạm biệt. Gọi tôi khi tới lúc”, tôi nói, giơ tay lên rồi quay người bước đi.
“Họ sẽ không chờ mày đâu.”
“Tôi sẽ làm cho nhanh”, tôi đáp. Dù biết rằng khả năng đó là rất thấp.
Làm theo lời chỉ dẫn của Dez, tôi tìm đến nhà kho ngầm nằm giữa những phiến đá bên sườn đồi, phía ngoài ngôi làng. Trên mặt đất là các tấm ván gỗ, và khi tôi nhấc chúng lên, một chiếc thang dẫn xuống dưới hiện ra. Cứ như là chuyến đi thẳng xuống địa ngục vậy. Tôi leo xuống và thắp sáng một chiếc đèn lồng. Lần mò trong bóng tối, tôi tiến đến một cánh cửa dày có chốt gài đơn giản.
Tôi trượt then cửa ra và mở cánh cửa. Bên trong nhỏ hơn tôi tưởng. Giữa bóng tối và không gian chật hẹp, nơi này giống một hầm chứa đá hơn là kho lương thực. Mặc dù trước đó tôi không để ý, nhưng ở phía trên có một cửa sổ nhỏ cho phép chút ánh trăng lọt vào.
Những tia sáng nhợt nhạt chiếu xuống một góc phòng. Ở đó, tôi thấy Arwin.
Cô ấy đang ngồi trên nền đất trống, không có lấy một tấm thảm, cúi đầu như thể đang cầu xin sự tha thứ. Cô vẫn mặc đồ ngủ, thậm chí không mang giày. Thật là thiếu lịch sự.
“Này. Tôi về rồi đây.”
Arwin ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô mở to, rồi ngay lập tức cô lao đến ôm chầm lấy tôi. “Anh đã đi đâu vậy?! Em đã tìm anh khắp nơi!”
“Xin lỗi, tôi chỉ đi dạo loanh quanh ngắm cảnh rồi bị lạc. Giờ mới tìm được đường về. Tôi có mang quà cho em đây.”
“Tôi không quan tâm đến cái đó! Đừng bao giờ đi đâu nữa!”
“Được rồi, được rồi”, tôi nói, xoa đầu cô ấy.
“Tôi nghe nói có chuyện rắc rối xảy ra ở đây.”
Nét mặt cô lập tức chuyển từ vui mừng sang buồn bã, rồi ôm lấy đầu gối.
Tôi ngồi xuống cạnh cô và đặt chiếc đèn lồng xuống đất. Ánh sáng yếu ớt hắt bóng sâu lên khuôn mặt cô. Tội lỗi và hối hận vì những gì mình đã gây ra hiện rõ trên nét mặt ấy. Y như cái cách cô từng kể lại câu chuyện của mình ở Hội Mạo Hiểm Giả, cách đây hơn một năm.
“Khi mọi chuyện lắng xuống, em có thể đi xin lỗi họ. Tôi sẽ đi cùng em.”
Arwin lắc đầu. “Đã quá muộn rồi…”
“Không, chưa muộn đâu.”
Chưa ai chết cả. Ít nhất là chưa.
“Dez và Noelle đang chạy đôn chạy đáo chuẩn bị để chống lại bọn quái vật. Họ sẽ ổn thôi. Chỉ cần búng ngón tay một cái là bọn quái sẽ bay tứ tung.”
Tôi chẳng quan tâm đến Ralph cho lắm, nhưng tôi biết ít nhất cậu ta cũng sẽ góp được chút sức lực.
“…Đối với tôi thì đã quá muộn rồi.”
“Sao, vì em đã phạm sai lầm à? Ai mà chẳng sai lầm. Dez, Noelle, Ralph và cả anh, tất cả bọn anh đều từng mắc lỗi. Con người ai mà chẳng vấp ngã. Nhưng…”
“Không phải ý đó,” Arwin nói, giọng xen chút cười chua chát.
“Tôi là người hoàng tộc. Và không chỉ mắc lỗi, tôi còn hoảng loạn rồi tìm cách chạy trốn. Tôi đã sợ. Tất cả những gì tôi nghĩ tới lúc đó là phải bỏ chạy.”
“……”
“Tôi từng bắt được một tên trộm trong thị trấn,” Arwin kể. Lẽ ra đó phải là chuyện đáng tự hào, nhưng cô ấy lại kể như thể đang thú tội.
“Hắn nói rằng hắn sợ hãi vì nghĩ sẽ bị trừng phạt vì tội ăn cắp. Nên hắn biết mình phải chạy. Giống hệt như tôi.”
“Vậy thì tốt mà,” tôi nói. Arwin sững sờ. “Giờ em hiểu được cảm giác của những người yếu đuối rồi. Nếu chuyện tương tự xảy ra lần nữa, em sẽ biết mình còn những lựa chọn nào khác, đúng không?”
“…Sẽ không có lần sau đâu.”
“Sẽ có.”
Miễn là cô vẫn tiếp tục chiến đấu, sẽ luôn có một cơ hội khác. Nếu còn sống, thì sẽ còn ngày mai.
“Nhưng có vẻ như em sẽ cần sức mạnh của tôi để điều đó trở thành hiện thực.”
“Gì cơ…?”
Tôi kể cho cô ấy tình hình của ngôi làng một cách ngắn gọn và nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng sắc mặt Arwin vẫn tái xanh đi đến mức cực độ.
“Thế nên em thấy đấy, ai cũng đang rất bận rộn. Thậm chí họ còn cần cả một tên vô dụng như tôi.”
“Tôi sẽ quay lại trên đó. Còn em thì ở lại đây, uống chút nước trái cây, đọc vài bài thơ…”
“Không, đợi đã!”, Arwin ngắt lời. Cô nắm lấy tay tôi.
“Anh không thể đi được, Matthew. Ở lại đây đi! Tại sao anh lại phải lên đó? Anh chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn thôi.”
“……”
Cô vòng tay ôm lấy cổ tôi, vùi mặt vào ngực tôi, và ôm chặt lấy tôi trong nước mắt.
“Đừng đi, làm ơn! Nếu anh chết… tôi không biết mình sẽ…”
“Tôi sẽ không chết đâu”, tôi nói, cố gắng nở nụ cười tươi sáng và vô tư nhất có thể, để làm cô ấy bình tĩnh lại. Mặt Arwin ửng đỏ, cô quay đi ngượng ngùng.
“Đừng đi. Nếu anh ở lại với tôi, tôi sẽ…”
Cô đưa tay đặt lên ngực mình. Tôi không quá ngây thơ để không hiểu điều cô đang ngụ ý, và cô cũng thế. Cô đang cố gắng hi sinh bản thân để giữ một người đàn ông khỏi lao vào cái chết. Trong một vở kịch, đây hẳn sẽ là cảnh lấy nước mắt người xem.
Tôi đặt tay mình lên tay cô. Rồi, lắc đầu, tôi đẩy cô ra khỏi người mình.
“Đáng tiếc là tôi đã có kế hoạch từ trước rồi.”
Tôi giống như một con gấu bông giúp người ta xua đi nỗi sợ bóng tối. Trên đời này có vô số người phụ nữ bấu víu lấy đàn ông, hiến dâng bản thân chỉ vì họ sợ hãi. Nhưng những người phụ nữ như thế… không nhất thiết phải là tôi.
“Thật lòng thì, tôi cũng muốn mặc kệ tên lùn râu xồm bạo lực đó và có chút thời gian vui vẻ bên em. Nhưng dù sao thì, hắn vẫn là bạn thân nhất của tôi mà.”
Làm sao tôi có thể bỏ rơi người đàn ông đã, dù càu nhàu, vẫn dẫn tôi đến tận đây? Và nếu chuyện này thật sự là lỗi của Arwin, thì ai đó phải đứng ra gánh lấy hậu quả. Bình thường tôi chẳng làm gì cả chỉ tiêu tiền trợ cấp, uống rượu, cờ bạc và gái gú. Nếu giờ tôi còn không chịu làm gì hữu ích, thì tôi đúng thật là đồ vô tích sự.
Mặt Arwin trắng bệch đến đáng thương. Có lẽ cô đã nhận ra sự yếu đuối của chính mình. Hoặc có lẽ là cô đang cảm thấy nhục nhã vì đã trốn trong chốn an toàn, bỏ mặc dân mình đối mặt với cái chết.
“…Đủ rồi.”
Cô đặt hai tay xuống sàn. Gương mặt cúi gằm, nhưng chỉ cần nhìn ngôn ngữ cơ thể là có thể thấy cô đang bị nghiền nát bởi tuyệt vọng.
“Cứ để tôi lại đây mà chạy trốn đi.”
Tôi định bật cười, cho đó là một lời nói trong lúc yếu lòng, nhưng tôi kìm lại. Arwin hoàn toàn nghiêm túc.
“Em muốn tôi bỏ rơi em sao?”
“Tôi sẽ chết ở đây.”
Tôi sững sờ.
“Còn Mactarode thì sao? Chẳng phải mọi việc em làm đều là để khôi phục nó sao?”
“Và tôi đã thất bại. Tôi không thể làm được.”, Ngón tay cô cuộn lại yếu ớt trên mặt đất.
“…Tôi muốn lấy lại nó… Tôi muốn đem Mactarode khi còn bình yên quay trở lại, khi cha và mẹ tôi vẫn còn sống. Tôi muốn vương quốc xưa cũ quay lại”, cô thú nhận, giọng tràn đầy cảm xúc đến mức rợn người.
Tôi hiểu điều đó, bằng một cách nào đó. Điều Arwin mong muốn không phải là xây dựng lại vương quốc, mà là mang quá khứ trở lại. Cô muốn khôi phục quê hương đã mất, đưa mọi thứ trở về như trước cái ngày định mệnh ấy. Và đó là lý do, trong tất cả những lựa chọn, cô đã chọn hầm ngục. Nếu cô có thể đến được Tinh Thạch Thiên Hà, cô có thể dùng sức mạnh vạn năng của nó để mang lại vinh quang ngày xưa cho vương quốc. Cô đã chọn phương án kỳ diệu nhất… và cũng là phương án ít thực tế nhất.
“Và vì điều đó, tôi đã đánh mất rất nhiều đồng đội, đã làm nhiều chuyện ngu ngốc. Đây chính là kết quả mà tôi tự chuốc lấy.”, Cô cười một nụ cười trống rỗng.
“Tôi biết tại sao anh đưa tôi đến đây. Anh nghĩ rằng nếu tôi nhìn thấy quê hương bị tàn phá, nhìn thấy cảnh người dân phải khổ sở vì bọn quái vật, thì điều đó có thể lay động tôi , đúng không? Tôi cũng đã hy vọng như vậy. Đó là lý do tôi đồng ý đi cùng anh.”
“……”
Vậy là Arwin, cũng như tôi, đã không ngừng suy nghĩ về cách thay đổi tình hình này.
“Nhưng nó đã không hiệu quả. Khi tôi nhìn thấy bọn quái vật hoành hành trên quê hương mình, chứng kiến sự đau khổ của người dân… trái tim tôi vẫn không lay động. Không có gì thay đổi cả!”
Việc đến đây là hy vọng cuối cùng, một canh bạc mù quáng, nhưng nó chẳng có tác dụng gì với cơn nghiện hầm ngục của cô. Ngay cả điều cô từng yêu tha thiết, điều cô thề sẽ bảo vệ, cũng không thể cứu rỗi trái tim đã rạn nứt ấy. Chính sự nhận ra điều đó đã đẩy Arwin vào tuyệt vọng.
“Tôi là kẻ bỏ đi. Tôi không còn tinh thần để chiến đấu, tôi chỉ biết run rẩy vì sợ hãi. Tôi biết mình phải chiến đấu, nhưng tay chân không cử động nổi. Trái tim tôi rung lên như một chú chim nhỏ, hoảng loạn và không có chút can đảm nào. Những ký ức kinh hoàng không buông tha tôi. Ngay cả bây giờ, tôi vẫn nghĩ về chúng. Tôi nghĩ mình sắp phát điên rồi. Nếu việc tiếp tục sống chỉ khiến tôi làm nhục danh tiếng tổ tiên, thì tôi thà chết còn hơn.”
Đừng nói đến chuyện khôi phục lại đất nước nữa, cô ấy đã sẵn sàng từ bỏ cả cuộc sống này. Nếu tôi rời khỏi căn phòng này, cô ấy sẽ cắt cổ mình. Và chính tôi là người đã đẩy cô ấy đến bờ vực đó. Thật cay đắng và tàn nhẫn làm sao.
Tôi nên nói gì đây? Làm sao để cứu được Arwin?
Cô ấy đã mất đi hy vọng, mất đi dũng khí, mất cả chính nghĩa và mục tiêu cao cả là cứu lấy dân tộc—làm sao bạn có thể cứu một người như thế? Càng cố suy nghĩ, tôi càng cảm thấy mình đang đi xa khỏi câu trả lời đúng.
“Anh đã là ân nhân lớn của tôi. Tôi sẽ chẳng bao giờ có thể diễn tả hết lòng biết ơn”, cô nói như thể đây là lời từ biệt cuối cùng, bất chấp việc tôi chưa chấp nhận điều đó. “Cảm ơn anh vì tất cả…”
Tay cô trượt khỏi tay tôi. Tôi vô thức đưa tay ra nắm lại. Tôi không có sẵn ý định nào trong đầu. Nó chỉ… xảy ra. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi nắm lấy tay cô, tôi đã có được câu trả lời.
“Em thực sự nghĩ mọi thứ đã chấm dứt sao?”
“Phải.”
“Em thực sự nghĩ mình không thể chiến đấu nữa sao?”
“Anh nghĩ tôi đang nói đùa chắc?”, cô lắc đầu, giọng đầy tuyệt vọng vì tôi cứ cố không hiểu.
“Nó luôn xảy ra. Dù em có làm gì đi nữa. Ngay cả khi nhắm mắt lại. Em đang nói chuyện với anh lúc này, mà những ký ức đó vẫn không chịu…”
Giọng cô đột ngột im bặt. Môi tôi đã chạm vào môi cô.
Đôi mắt xanh ngọc của Arwin mở to đầy sững sờ và không tin nổi.
Tôi đếm đến mười rồi mới nhẹ nhàng rút lui.
“Liệu nụ hôn đó có thể tạo nên một ký ức mới để giúp em quên đi những ký ức cũ không?”, tôi nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể. Cô vẫn còn ngây người ra trong cơn choáng váng.
Tôi đã suy nghĩ về điều này từ khi chúng tôi đến đây. Thật ra là từ lúc Arwin bắt đầu trở nên như vậy. Tôi có thể làm gì? Tôi nên nói gì với cô ấy? Nhưng tôi chưa bao giờ tìm ra được câu trả lời. Không lời hoa mỹ nào, không lời kêu gọi cao cả nào có thể khiến cô lay chuyển, đặc biệt là khi nó đến từ một kẻ vô dụng như tôi. Chỉ còn lại một điều duy nhất tôi có thể nói… cũng là điều tôi thực sự muốn nói.
Tôi đặt tay lên vai cô và nhìn sâu vào đôi mắt ấy.
“Tôi biết mình đã nói điều này cả trăm lần rồi, nhưng thêm một lần nữa thì sao chứ? Tôi yêu em. Tôi say đắm yêu em.”
Tôi cảm nhận được một rung nhẹ từ bờ vai mảnh mai của cô.

“Em nói rằng em không thể xóa bỏ nó khỏi đầu, em nói rằng em sẽ phát điên lên. Vậy thì đối với tôi, cũng vậy thôi. Tôi cứ nghĩ về em. Tôi nghĩ chắc chắn mình đã mất trí từ lâu rồi.”
Khi chúng ta ở bên nhau, khi em ở trong hầm ngục, khi tôi ở với người phụ nữ khác, thậm chí trong cả những giấc mơ của tôi.
“Nhưng tôi không hối hận. Gặp em giống như tìm thấy một màn màn sao lấp lánh trên cái địa ngục mà cuộc đời tôi đã trở thành.”
Sau khi tôi mất đi sức mạnh, tôi hoàn toàn lạc lối. Tôi thấy mình bị cuốn trôi vào cái hẻm tối của một thị trấn tên là Gray Neighbor, nơi tôi chìm xuống đáy và bắt đầu thối rữa. Chính trong thế giới xám xịt đó, tôi đã gặp em, và màu sắc bắt đầu quay lại. Hơn một năm trước, lần đầu tiên tôi được soi sáng bởi ánh sáng của em, khi em dốc hết sức mình vì người khác, bất kể tình cảnh của em tuyệt vọng thế nào. Em đã làm cho một kẻ vô dụng như tôi tin tưởng vào chính mình một lần nữa. Thậm chí chỉ một chút ánh sáng cũng đủ với tôi. Tôi ghét mặt trời, và mặt trăng thì quá sáng. Hôm nay tôi ở đây, để lòng tốt của em không bị màu tối của thực tại tàn nhẫn che khuất hay bị giấu sau những đám mây của sự ác ý.
“Nếu tay em không cử động được nữa, thì hãy dùng tay tôi. Nếu em không thể đứng lên, thì hãy dùng đôi chân của tôi. Nếu trái tim em không còn đập nữa, thì hãy lấy trái tim tôi. Tất cả đều là của em. Hãy mang chúng theo em.”
Chúng có thể hơi quá khổ, nhưng tôi có thể cam đoan về sự đáng tin cậy của chúng.
Arwin bắt đầu gọi tôi là đồ ngốc, nhưng không âm thanh nào phát ra; môi cô ấy cử động mà không có tiếng.
Có vẻ như sự chân thành của tôi đã đến được với cô ấy.
Tôi đã trao cho cô ấy nhiều thứ kể từ khi chúng ta gặp nhau. Những bộ phận cơ thể của tôi chỉ là một phần trong danh sách đó. Tôi đang trao cho cô ấy cả cuộc đời mình, vì vậy trái tim tôi là một món quà dễ dàng.
“Thành thật mà nói, tôi thích được tặng cho em những viên ngọc quý và những chiếc váy đẹp hơn, nhưng như em đã biết, tôi chỉ là một kẻ sống nhờ vào người khác, không có tài sản gì trong tay.”
Nếu tôi có tiền, Arwin sẽ không vui về điều đó. Đó không phải là thứ cô ấy thực sự muốn.
“…Vì vậy, đây là tất cả những gì tôi có thể trao cho em.”
Tôi mở món đồ trong tay, một bó vải trắng, và làm vẻ như đang trình bày nó cho cô ấy.
Đó là một chiếc hộp trang sức cũ.
“Hả…?”
Cô ấy có vẻ bối rối. Cô không biết đây là mơ hay một loại thị giác nào đó. Đây là chiếc hộp trang sức mà mẹ cô ấy đã từng lấy đi khỏi cô.
“Hộp hơi hư một chút, nhưng những thứ bên trong vẫn còn nguyên vẹn. Nhìn đi.”, Tôi mở nắp hộp để cho cô ấy xem. “Đây là chiếc ruy băng mà em đã nói, phải không? Nó trông rất hợp với em. Đây là một viên đá. Nó có vẻ hơi giống mặt một con chó không?”
Còn có một chiếc nút vàng, một cái kẹp tóc, và những báu vật khác, tôi lấy ra và đặt vào tay Arwin. Chẳng mấy chốc tay cô ấy đầy những món đồ linh tinh, nhưng đối với cô bé bảy tuổi, chúng chắc chắn là những báu vật.
“Tôi nghĩ đó là tất cả rồi. Em có thể tự kiểm tra sau.”
Cô ấy nhìn tay mình, rồi nhìn tôi, và lẩm bẩm: “Sao… sao anh lại có cái này? Tại sao nó lại ở đây?”
“Em đã kể về cuộc cãi vã với mẹ của em. Nó bất chợt xuất hiện trong đầu tôi lúc đó.”
Arwin đã bắt đầu luyện tập kiếm thuật trái với mong muốn của mẹ cô, người đã nói với cô con gái nhỏ: “Nếu con không quên đi ham muốn đó, con sẽ biết một ngày nào đó nếu mẹ thay đổi ý kiến.”, Đó là một điều vô lý. Dù bà có chấp nhận con gái hay không, bà lẽ ra nên nói thẳng ra. Bà đã làm cho nó giống như đã có một câu trả lời sẵn, và Arwin phải gánh chịu gánh nặng đó.
“Mẹ của em đã quyết định rồi. Vì vậy bà giấu câu trả lời ở một nơi mà bà biết con gái sẽ nhìn thấy một ngày nào đó.”
“Ở đâu vậy?”
“Chính là nơi em yêu thích nhất.”
Arwin thở hổn hển. “Ý anh là… Cây Cameron?”
“Đúng rồi.”
Kỹ thuật mà cô ấy đã đặt nó ngay dưới thanh kiếm ngắn mà Arwin đã giấu ở đó. Arwin đã kể với tôi rằng cô ấy đã chôn thanh kiếm yêu thích của mình dưới gốc Cây Cameron, biểu thị ước muốn trở thành một hiệp sĩ vĩ đại. Cô không thể chôn nó sâu hơn vì một món đồ quan trọng khác đối với cô đã ở đó rồi.
Những kho báu của một đứa trẻ sẽ không bao giờ trở thành kho báu thực sự. Vì vậy, khi cân nhắc nơi giấu những kho báu của Arwin, mẹ của cô ấy chắc hẳn đã tự động nghĩ ra câu trả lời. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ gặp bà ấy và không biết bà trông như thế nào. Nhưng tôi cảm thấy, biết được Arwin, tôi nghĩ đây chính là điều bà ấy sẽ làm. Nếu tôi là mẹ của cô ấy, tôi cũng sẽ giấu nó ở nơi này.
“Cây đã bị tàn phá hoàn toàn. Nhưng nó đã bảo vệ kho báu của em dưới những rễ cây.”
Mẹ của Arwin chắc hẳn đã hy vọng rằng cô ấy sẽ tìm thấy chiếc hộp vào một thời điểm nào đó nhưng đã tính toán sai và chôn nó quá sâu. Cô ấy lẽ ra đã tìm thấy thanh kiếm khi mới tám tuổi, nhưng nó lại bị chôn sâu trong đất cho đến tận hôm nay.
Nhờ vào điều đó, nó vẫn an toàn ngay cả khi những cuộc tấn công của quái vật tàn phá cung điện. Bạn không bao giờ biết được điều tốt đẹp nào mà cuộc sống sẽ mang lại.
Arwin nhìn tôi chằm chằm. Có vẻ như cô ấy quên mất việc thở.
“Anh đã đến cung điện sao?”
“Chắc chắn là quá xa để đi dã ngoại, tôi thừa nhận.”
Cô ấy đặt tay lên người tôi và vuốt ve khắp nơi, lẩm bẩm về việc điều này thật khó tin. Quần áo của tôi rách nát, cơ thể tôi đầy vết cắt và vết bầm tím. Tôi đã đến đây ngay khi trở lại làng, nên không có thời gian để lau dọn cơ thể.
Cô ấy nắm lấy vai tôi.
“…Anh đưa chúng ta đến Mactarode…chỉ để lấy lại thứ này sao?”
“Tôi đoán vậy.”
Arwin đã từng có một vương quốc, một gia đình, của cải, địa vị, danh dự, niềm tự hào, và tất cả những thứ đó đã tuột khỏi tay cô ấy. Một số thứ cô chưa lấy lại được, và một số thứ sẽ chẳng bao giờ trở lại. Nhưng chắc chắn cô ấy vẫn có thể được phép có lại một thứ gì đó.
“Anh đã làm tất cả những điều đó… chỉ vì cái này? Anh có thể đã chết cả trăm lần. Thế mà…”
“Tôi muốn làm em vui.”
Khi tôi nói ra điều đó, mọi thứ bỗng nhiên trở nên rõ ràng trong đầu tôi. Đúng vậy, đó chính là lý do. Hóa ra tôi là một người đàn ông đơn giản hơn tôi nghĩ.
“Nhưng… tôi … Nó có thể đã bị phá hủy từ lâu rồi.”
Tôi biết rằng nó vẫn còn chôn dưới đất, nhưng đó là một canh bạc liệu nó có còn nguyên vẹn hay không.
Có hai kết quả có thể xảy ra, vậy tỉ lệ 50-50 cũng không phải là tồi.
“Khi em nghĩ là không thể, rồi lại tìm được vàng đúng lúc. Đó là món đặc biệt của Matthew.”
“……”
Arwin không nói gì. Có thể cô ấy quá kinh ngạc không thể tin được, hoặc có thể cô ấy xúc động đến mức không thể tìm ra lời. Tôi hy vọng đó là lý do thứ hai.
“Nếu tôi bảo em cầm lấy thanh kiếm, đó không phải vì vương quốc của em hay nhân dân của em. Không phải vì những người bạn đồng hành hay vì tôi. Không phải để em tự bảo vệ mình. Mà là vì cô bé bảy tuổi đã muốn bảo vệ mẹ của mình.”
Vậy là em không muốn trở thành như mẹ em, người đã phải quay mặt đi trước những lời lăng mạ và chế giễu?
Em cầm lấy thanh kiếm vì em giận dữ — và muốn trở nên mạnh mẽ hơn?
Đừng có ngốc nghếch.
Arwin Mabel Primrose Mactarode mà tôi biết không phải kiểu phụ nữ như vậy. Cô ấy sẽ chiến đấu vì một gái điếm, ngay cả khi điều đó khiến bản thân mình gặp nguy hiểm. Một người phụ nữ chiến đấu không phải vì tức giận mà vì muốn bảo vệ.
Theo đánh giá cá nhân của tôi, cô ấy thực sự chỉ muốn duy nhất một điều là bảo vệ mẹ mình khỏi mọi nguy hiểm ngay từ đầu. Nhưng khi mẹ cô phản đối ý tưởng đó, và họ cãi nhau vì chuyện đó, Arwin đã thay đổi ký ức của mình đến mức cô không còn nhớ được nguồn gốc ban đầu của nó. Đó là điều thường xảy ra với trẻ con.
“Nhưng mẹ tôi đã mất. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại…”
“Bà ấy vẫn ở đây”, tôi nói, lấy ra một bức thư từ trong tấm vải bọc. “Nó ở trong chiếc hộp trang sức này. Nó được viết cho em.”
Tôi đưa cho Arwin một phong bì trắng, trên đó ghi
Dành cho Arwin
Cô ấy nhận lấy với bàn tay run rẩy và từ từ mở nó ra.
Trên tờ giấy chỉ có một dòng chữ. Nó được viết cho một cô bé bảy tuổi, vì vậy ngay cả với trình độ đọc viết của tôi, tôi cũng dễ dàng đọc được.
Mẹ muốn com đi theo con đường mà con tin tưởng.
Arwin nắm chặt bức thư. Cô cắn môi và lặp đi lặp lại từ “Tại sao?”, không ngừng.
Tôi biết điều gì đang làm cô đau. Giá như mẹ cô ấy có thể nói điều này trực tiếp với Arwin, họ có thể đã làm hòa từ lâu rồi.
Nhìn Arwin, tôi dễ dàng tưởng tượng ra lý do.
Cô ấy vô cùng nghiêm túc và không bao giờ thay đổi quyết định. Nhưng cùng lúc đó, cô ấy lại rất ngượng ngùng và dễ cảm thấy xấu hổ. Nếu mẹ và con giống nhau, họ sẽ đẩy nhau đi theo những cách giống nhau và khó có thể hiểu nhau. Đó chỉ là một mối quan hệ gia đình vụng về.
Mặc dù cả hai đều muốn điều tốt nhất cho nhau.
“Có vẻ như mẹ em đã chấp nhận lựa chọn của em. Và bà ấy đã làm như vậy từ rất lâu rồi.”
“Dừng lại đi!”, Arwin thét lên, lắc đầu. Nước mắt lăn dài trên má cô. Cô nức nở và xé tóc mình. “Tôi không phải là người như vậy. Tất cả mọi thứ về tôi đã thay đổi kể từ đó.”
“Nhưng em luôn có thể bắt đầu lại. Em là một người phụ nữ trưởng thành, có thể đứng trên đôi chân của chính mình.”
“Tôi là một người phụ nữ ngu ngốc, đã quay lưng lại với cuộc sống.”
“Làm sao có thể cười nhạo một người phụ nữ đã nghiền nát cơ thể và tinh thần của mình cho đến tận xương, để chiến đấu?”
“Tôi không còn dũng khí để chiến đấu nữa. Tôi là một người phụ nữ yếu đuối, nhút nhát và hay co rút lại.”
“Nhưng vẫn có người yêu em vì điều đó, và người đó vẫn ở bên em ngay bây giờ.”, Tôi nắm tay Arwin.
“Nếu chiếc hộp trang sức này là báu vật của em, thì báu vật của tôi chính là thời gian tôi đã dành cho em.”
Từ khoảnh khắc chúng ta gặp nhau cho đến bây giờ. Mỗi kỷ niệm về thời gian chúng ta ở bên nhau đều là một báu vật không thể thay thế. Nấu ăn cho cô ấy. Tắm rửa cho cô ấy. Cô ấy cứu tôi khi tôi gặp nguy hiểm. Cú đấm cô ấy cho tôi ở kỹ viện. Mỗi khoảnh khắc đều quý giá.
Giọng Arwin run rẩy khi cô ấy nức nở. Vào lúc này, cô ấy chỉ tranh cãi để tranh cãi và đã không còn lý lẽ gì để đáp lại. Xin lỗi, nhưng em sẽ phải cố gắng hơn thế nữa nếu muốn đánh bại những lời nói của tôi.
“Tôi không thể ăn cà tím…”
“Tôi có một công thức hay từ các cô gái ở chợ. Chúng ta sẽ thử món đó cùng nhau.”
Cô ấy đánh vào vai tôi và gọi tôi là kẻ ngốc. Giọng cô nghẹn ngào vì nước mắt.
Tôi chỉ xoa lưng cô ấy lên xuống.
Một lúc lâu, chỉ có âm thanh nức nở của Arwin.
Rồi tôi nghe thấy một tiếng ồn ào lớn từ trên đầu. Tôi đứng dậy.
“Tôi sẽ đi xem. Nếu may mắn, tôi sẽ mang về cho em một món quà khác.”
“Không, Matthew, đợi đã.”
Cô ấy với tay về phía tôi. Tôi tránh khỏi tay cô và đẩy tay nắm cửa. Tôi ghét phải đi, nhưng đã đến lúc rồi.
“Chào em. Hãy ngoan ở dưới này.”
“Đợi đã, Matthew.”
Tôi mở cửa và bước ra ngoài. Khi tôi đóng cửa lại sau lưng, tôi nghe thấy cô ấy gào lên, đầy nài nỉ, “Chỉ cần nói cho em biết!”
Tôi quay lại nhìn vào căn phòng chứa đồ, nơi Arwin quỳ giữa phòng, đôi tay cô nắm chặt đất dưới mình.
“Làm sao tôi có thể làm được như anh? Làm sao tôi có thể mạnh mẽ như anh?”
Ban đầu, tôi gần như tưởng đó là một trò đùa, nhưng nhìn vào ánh mắt cô, tôi thấy cô thật sự rất nghiêm túc.
“Khi không thể chiến đấu và bị đánh đập, bị cướp, bị tấn công, anh không bao giờ thay đổi bản thân mình. Anh luôn trung thực với chính mình dù không thể chiến đấu. Hãy nói cho tôi biết, Matthew. Tôi phải làm gì để mạnh mẽ như anh?”
“Em đùa rồi”, tôi nói. “Những gì tôi có không phải là ‘sức mạnh’. Đó chỉ là cách tôi được sinh ra.”
Tôi có sức mạnh cơ bắp bẩm sinh vượt trội, và một thể hình cực kỳ vững chắc. Điều đó cho phép tôi làm bất cứ điều gì tôi muốn và sống theo bản năng của mình. Tôi có tiền, có phụ nữ, và có thể đánh bại bất kỳ ai tôi không thích. Đó không phải là một sức mạnh mà tôi phải phấn đấu để có được hay cố gắng đạt được.
Và đó là lý do tại sao tôi không thể sống theo cách khác hay chọn một cuộc sống khác. Khi đôi cánh của một con chim bị gãy, lựa chọn duy nhất của nó là sống với những bộ phận vô dụng cản đường hoặc chết.
“Sức mạnh thực sự là khi em chạy quanh cố gắng giúp đỡ một cô gái điếm và con gái của cô ấy, ngay cả khi em đang vật lộn với chính mình.”
Đối với tôi, có khả năng quan tâm đến người khác khi bản thân mình đang ở trong tuyệt vọng là bằng chứng của sức mạnh thật sự.
“Matthew…”
“Tôi hứa. Tôi sẽ quay lại với em.”
Dù tôi có sống hay chết. Nếu tôi chết, tôi cá là Dez sẽ mang tôi về với cô ấy.
“Tôi yêu em. Tôi yêu em đến mức… tôi ước gì tôi có thể nói điều đó một triệu lần, nhưng bây giờ có những chuyện khác cần giải quyết. Khi tôi trở lại, tôi sẽ nói cho em nghe chín triệu chín trăm chín mươi chín… Đợi, tôi có đúng không? Kệ đi. Tôi sẽ nói cho em nghe đến khi em ngán nghe luôn. Hãy chuẩn bị tinh thần đi.”
“Đợi đã, Matthew.”
“Tạm biệt. Tôi yêu em.”
Tôi bước ra ngoài, vẫy tay và đóng cửa lại. Sau đó, tôi mở cửa lần nữa.
“Trừ cái cuối cùng ra khỏi tổng số nhé.”
Lần này, tôi thật sự rời xa cô ấy.