Vol 3 – Mở đầu: Mệnh lệnh điều động
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 3 Mở đầu
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Mở đầu: Mệnh lệnh điều động
“Cho tôi đi vào hầm ngục cùng với mọi người.”
Hội trưởng khịt mũi trước lời đề nghị của tôi.
“Muốn tự sát à? Tìm cái dây thừng mà treo cổ đi, nhanh hơn đấy.”
“Tôi nghiêm túc mà.”
“Chúng tôi không đủ sức để mang theo một cục tạ. Cậu có thể làm được gì cho chúng tôi chứ?”
“Tôi biết mình vô dụng, chẳng có tài cán gì cả. Nhưng tôi vẫn muốn đi.”
Một đợt bùng phát quái vật khổng lồ sắp sửa cuồng loạn trong hầm ngục bên dưới thị trấn này, một cơn bạo loạn. Số lượng quái vật đã bắt đầu tăng nhanh, có lẽ là dấu hiệu báo trước cho sự kiện đó. Nhiều mạo hiểm giả đã không kịp rời khỏi hầm ngục và hiện tại đang mất tích bao gồm cả nhóm của Arwin, Aegis. Họ đang tổ chức một đội cứu hộ để đi vào trong, nhưng tôi không thể để người lạ đi cứu cô ấy thay mình được.
Bản năng mách bảo tôi một điều: Cơn bạo loạn này sẽ rất tồi tệ. Nếu tôi không tự mình đi cứu cô ấy ngay bây giờ, mạng sống của Arwin sẽ gặp nguy hiểm nghiêm trọng.
Có vẻ như sự tuyệt vọng của tôi đã thắng thế. Ông già thở dài đầy khó chịu.
“Các cậu xuống dưới đợi đi. Tôi sẽ xuống sau một lát”, ông nói với các nhân viên của hội rồi cho họ lui ra.
Khi chỉ còn hai người, ông lấy ra một cái tẩu và châm lửa. Khói thuốc cuộn lại, lượn lờ quanh ông trong khi ông nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt giống như một giáo viên đang nhìn đứa học trò dốt đặc cán mai của mình.
“Ngay cả một tổ chức đầy những tên du côn và kẻ bất lương như của tôi cũng có quy tắc. Nếu tôi mang theo một người không phải mạo hiểm giả hay nhân viên bang hội, cái đầu tôi sẽ bị rơi.”
“Tôi có tư cách”, tôi nói, vui mừng vì đã mang theo nó. Tôi mở một tờ giấy và đưa cho ông già.
Đó là một hợp đồng do cháu gái của hội trưởng bang hội, April, viết.
Cô ấy là một cô gái ngoan ngoãn với trái tim tốt, không giống ông nội của mình, và vì lý do nào đó, cô ấy rất muốn tôi làm việc cho cô ấy. Mới hôm trước, cô ấy đã cố gắng làm cho tôi trở thành nhân viên tạm thời của bang hội thông qua cuộc thi vật tay chúng tôi tham gia. Tôi xui xẻo thua cuộc, nhưng bằng mưu mẹo của người trưởng thành, tôi đã giật lấy hợp đồng từ tay cô ấy, giả vờ ăn nó rồi nhét vào tay áo. Tôi là con dê à? Tôi đâu có ăn giấy. Nó sẽ làm tôi buồn nôn, tôi đoán vậy. Tôi chưa bao giờ thử.
“Dựa theo cái này, tôi làm việc cho Dez. Và công việc của Dez là cứu những mạo hiểm giả mất tích trong hầm ngục. Nhưng anh ấy đang nghỉ phép. Nên tôi sẽ thay anh ấy đi vào đó.”
“Tôi không thể tin cậu lại dùng trò hề này”, ông già nói, giọng đầy thất vọng.
“Cậu đã rơi xuống thấp đến mức này rồi, Kẻ Nuốt Khổng Lồ.”
“Ồ, thật sao?”
Tôi không ngạc nhiên. Ngay cả Arwin, một công chúa hơi bảo bọc, cũng nhận ra có gì đó kỳ lạ trong quá khứ của tôi. Hội trưởng bang hội sắc sảo và tinh ranh này đương nhiên đã sớm nhìn thấu tôi. Rõ ràng ông ta đã để tôi tự do lang thang với dây xích lỏng. Biết được cái bí mật đó sẽ cho ông ta một thứ gì đó để khống chế tôi, bình thường là vậy, nhưng bây giờ tôi không thể bị tống tiền. Sự an toàn của Arwin quan trọng hơn danh tính hay sự an nguy của tôi.
Khi điều này không có tác dụng như ông ta mong muốn, hội trưởng khịt mũi như thể có một con côn trùng phiền phức đang bay quanh tai ông.
“Tôi hiểu tại sao cậu lo lắng. Người phụ nữ của cậu đang gặp nguy hiểm, cậu muốn đi cứu cô ấy. Tôi hiểu. Nhưng ai cũng có vị trí trong cuộc đời. Cậu bị nguyền rủa; cậu không thể là Bạch mã hoàng Tử của cô ấy. Cậu biết điều đó mà.”
Nếu tôi là Mardukas, mạo hiểm giả bảy sao và kẻ làm tan nát trái tim phụ nữ khắp thế giới, thì ông già đó chắc hẳn đã vểnh mông như một con chó động dục mà van nài tôi giúp rồi. Nhưng đáng tiếc, tôi chỉ là một gã trai bao thấp kém, mang trong mình cái gọi là “3 loại thua đời”: không tiền, không sức mạnh, không việc làm.
“Hãy nghe lời khuyên của ta. Ở lại đây và chờ đi. Trách nhiệm của cậu là người đầu tiên đứng đây đón chào cô công chúa kỵ sĩ bé nhỏ của mình trở về an toàn.”
“Lời khuyên đó tôi xin đón nhận với tất cả lòng biết ơn”, tôi nói.
Ông già nói đúng. Nhờ vào cái tên thần mặt trời hề hước nào đó, tôi chẳng có ích gì khi không có ánh sáng mặt trời. Tôi thua cả một con goblin tép riu. Trong những tầng sâu tối đen của hầm ngục, tôi chỉ là một gánh nặng vô dụng. Ông ấy không sai khi nói về vai trò của tôi trong chuyện này. Chính tôi cũng hiểu điều đó.
Nhưng chỉ đến mức đó thôi.
“Tuy nhiên, tôi đã quyết định rồi.”
Dù sao thì tôi cũng là sợi dây cứu sinh của công chúa kỵ sĩ. Nếu cô ấy đang ở nơi sâu đến mức tôi không thể với tới, thì tôi chỉ cần… thả sợi dây xuống tận đáy—xuống nơi cô ấy có thể nắm lấy.
“Ngay cả việc mang hành lý… có thể quá sức với tôi, nhưng tôi có thể làm mồi nhử khi cần.”
Ông già nhăn mặt, vẻ mặt đầy hoài nghi.
“Nếu cậu muốn chết dưới đó, đó không phải chuyện của tôi, nhưng điều đó cũng sẽ làm cô ấy tổn thương.”
“Cô ấy tốt bụng mà.”
Thực ra, cô ấy chẳng cần bận tâm đến tôi đâu.
“Giữ khư khư một cô gái chỉ lớn hơn cháu gái yêu quý của ông một chút? Ông không thấy mình hơi tham lam sao? Nếu April biết được, chắc chắn nó sẽ ghê tởm ông lắm. ‘Cháu ghét ông, ông ơi. Ông làm cháu phát ói!’ nó sẽ nói thế đấy.”
“Cẩn thận cái miệng mày đi, đồ trai bao.”
Có vẻ như màn bắt chước của tôi không hợp gu ông ta cho lắm. Trong giọng nói của ông có sự giận dữ thật sự. Bầu không khí trong phòng lập tức lạnh hẳn đi. Tôi gần như có thể thấy lửa cháy rực trong mắt ông ta. Ui cha, đáng sợ thật đấy.
“Tao bỏ qua mấy trò vớ vẩn của mày vì mày làm bạn tốt với cháu gái tao. Nhưng nếu tao muốn, tao có thể giết mày mười lần liền trong lúc đang ăn.”
“Đó là ước tính còn khiêm tốn đấy.”
Thời đỉnh cao của ông, chắc phải trăm lần cũng dư.
“Nhưng nếu tôi là một kẻ mà ông chẳng tiếc giết, thì mang tôi theo đâu có gì đáng bận tâm, đúng không?”
Ông ta thở dài.
“Nếu mày đã quyết tâm đến thế thì làm gì thì làm”, ông gắt, vung tay xua đuổi như đã chịu thua việc cản tôi.
“Con bé cũng lớn rồi, mà tao cũng mệt mỏi khi cứ thấy một thằng lưu manh lượn lờ quanh nó suốt ngày. Nếu mày muốn chết, thì cứ chết đi cho tao rảnh nợ.”
Tôi cảm động đến mức suýt khóc.
“Vậy, thằng nhân viên tạm thời, đây là công việc đầu tiên của mày”, ông nói tiếp, rút ra một lá thư từ ngăn kéo. Tôi vừa mới thấy cái này xong: một thư triệu tập mạo hiểm giả. Đây là thư mà bang hội dùng để tập hợp các thành viên của mình.
“Cầm cái này và đi dạy cho mấy đứa con gái dưới kia biết thế nào là nghĩa vụ đi.”