Vol 4 – Chương 2: Dê tế thần
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 4 Chương 2
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 2: Dê tế thần
Tôi tỉnh dậy với cảm giác có thứ gì đó vụt qua chân mình. Một con chuột xám, mắt nhỏ li ti, đang ngồi trên chân tôi. Khi nó nhận ra tôi đã tỉnh, nó lập tức nhảy phốc đi và chui qua một cái lỗ nhỏ ở góc phòng.
Chiếc giường không vừa với tôi, nên một lần nữa tôi lại phải ngủ dưới sàn, quấn trong chiếc chăn cũ. Dù sao thì vẫn còn hơn là phải ngủ ngoài trời, nhưng cũng chẳng dễ chịu gì. Tôi ngồi dậy, ngáp dài. Khu vực này có nhiều thợ thủ công và xưởng làm việc, nên tiếng búa đập và đá mài nghiến bắt đầu vang lên từ rất sớm. Tôi không ghét tiếng động của cuộc sống diễn ra quanh mình, nhưng tiếng búa đập thì đúng là không cần phải bắt đầu sớm thế này.
“Ê.”
Tôi xuống cầu thang và thấy Dez đang nhâm nhi tách trà. Tay còn lại của ông ấy thì đang nghịch đất sét hay đá gì đó, cái thứ ấy ông ta vẫn còn giữ à? Tay đó nên dùng để sờ mông vợ ông ta thì hơn.
“Tôi mượn cái này nhé.”
Tôi lấy một cái cốc trong bếp và dùng nó để uống chút rượu tôi đã chôm từ phòng Dez, chỗ cất rượu trái cây bí mật của hắn. Hắn đã ngâm vài quả táo trong đó suốt mùa đông. Hơi ngọt quá, nhưng là thứ hoàn hảo để vực dậy một cơ thể mệt mỏi vào buổi sáng.
“Thật đấy? Mày vừa mới thức dậy mà.”
“Chính ông là người gợi ý tôi tập thói quen này không lâu trước đây còn gì.”
Là hồi tôi và Arwin tìm đến nhà hắn. Có lẽ đó là cách lão nghĩ ra để an ủi bọn tôi.
“Lúc đó là lúc đó.”
“Và hôm nay tôi vẫn chán đời y như thế. Chết tiệt. Nhà cháy, lão râu rậm cướp đi niềm vui duy nhất trong đời tôi. Đúng là địa ngục.”
“Đừng uống ngay trước mặt tao.”
“Nhưng ông thích mà, đúng không?”, Thời gian phiêu lưu, những đêm say bí tỉ bên nhau giờ chỉ còn là kỷ niệm.
“Mà thôi, cho tôi xin ít trà nữa. Với cái gì ăn kèm cũng được.”
“Tự mà lấy.”
“Giá mà có thêm một mỹ nữ bên cạnh thì tôi chẳng còn gì để phàn nàn nữa. Có thể giúp tôi vụ đó không?”, Tôi hỏi.
Ngay khoảnh khắc sau, cả người tôi bị ném dính vào tường.
“Lần này mày bay như mảnh giấy vụn thật đấy.”, ông ta nói.
“Những trò đùa của cậu đúng là chẳng buồn cười chút nào”, tôi càu nhàu.
Một phần vì, theo lẽ thường, người ta phải nói sẽ đánh ai đó trước khi ra tay. Nếu nói trước thì mới gọi là đùa. Nhưng với Dez, lão cứ đánh trước rồi mới thông báo: “Tao vừa đánh mày đấy”, thế thì làm sao mà buồn cười nổi?
Tôi đang loạng choạng đứng dậy thì lại có một con chuột béo ụ, tròn như cái bánh chạy ngang qua chân tôi.
“Ông nuôi chuột cưng à?”
“Dạo này nhiều lắm”, lão lầm bầm.
“Chắc là do vụ đàn thú hoảng loạn.”, Những trận động đất liên miên có lẽ đã phá hủy hang ổ của bọn chúng, khiến chúng phải lẻn vào nhà Dez tìm chỗ trú.
“Ông nên đặt bẫy đi. Không khéo chúng nó cắn mất… ‘thằng em’ của ông đấy.”
“Tao làm trước mày rồi”, hắn nói, chỉ vào cái bẫy chuột trên sàn bếp.
“Chuyện gì mà ồn thế?”, Arwin hỏi, ngái ngủ bước xuống cầu thang. Cô mặc bộ đồ đơn giản, áo sơ mi trắng nam và quần dài, nhưng chất liệu vải cao cấp khiến vẻ ngoài càng nổi bật.
Cô đã gửi bộ giáp hỏng đi sửa, nhưng vẫn chưa xong. Sau bữa sáng, tôi rửa bát, phần “tiền trọ”, của tôi.
“Hôm nay anh sẽ đến Hội Mạo Hiểm để hỏi thăm, đúng không?”, Arwin hỏi khi tôi đang lúi húi cọ chén. Cô từng đề nghị giúp, nhưng tôi từ chối mãi. Chỉ cần cô bị tróc tí da thôi là Noelle với Ralph sẽ đập tôi nát bét.
“Tôi định sẽ nói chuyện với Medusa và vài người khác.”
Liệu có ai có biểu hiện kỳ lạ trong lúc tấn công sào huyệt hay khi giải cứu ở hầm ngục không? Có thể là công cốc, nhưng tôi vẫn muốn làm tròn trách nhiệm.
“Vậy tôi để việc đó cho anh. Tôi thì định đến nói chuyện với Nicholas.”
Tôi làm rơi cái dĩa đang cầm. Nó vỡ tan ngay dưới chân tôi.
“Khoan, đừng nói là em thích chơi đồ cổ như mấy ông ‘cáo bạc’ nhé? Nếu em nói trước thì tôi đã nhuộm tóc rồi còn gì.”
“Đồ ngốc.”, Arwin đỏ bừng cả mặt. “Tôi muốn hỏi ông ấy về cơ thể mình.”
“Có chỗ nào đau à?”
“Không, tôi hoàn toàn ổn”, cô trấn an, đặt tay lên ngực. “Nhưng tôi vẫn thấy khó tin là trong cơ thể mình lại có một thánh tích huyền thoại. Tôi có vài thắc mắc muốn hỏi ông ấy. Tôi sẽ đưa Noelle và Ralph đi cùng, thế chắc cũng khiến anh yên tâm hơn.”
Noelle thì còn tạm, nhưng Ralph thì chỉ khiến mọi thứ rối thêm. Tôi có thể tưởng tượng được luôn.
Chẳng mấy chốc, hai người họ đã tới. Tối hôm qua chúng tôi đã nói trước với họ về việc sẽ tạm trú ở nhà Dez và thay đổi điểm hẹn.
“Nghe rõ đây: nhiệm vụ của hai người là bảo vệ Arwin. Tôi cần các người bảo vệ cô ấy khỏi đám côn đồ ngu ngốc, mạo hiểm giả ngu ngốc, và cả một thằng nhóc ngu ngốc tưởng mình xứng đáng làm vệ sĩ nữa.”
Tôi nhìn thẳng vào Noelle mà dặn, rồi bước ra khỏi nhà Dez. Ralph có vẻ khó chịu, nhưng tôi kệ cậu ta.
Thật ra tôi cũng muốn tiếp tục uống rượu rồi lăn ra ngủ, nhưng nếu quấy rầy thời gian riêng của gia đình Dez thì thể nào cũng ăn đấm. Mà ai biết tôi sẽ còn ở đây bao lâu nữa, nên tốt hơn là cứ giữ mối quan hệ yên ổn.
Cũng như hôm qua, Hội Mạo Hiểm Giả gần như trống trơn khi tôi đến nơi. Không chỉ vì hầm ngục đang bị đóng cửa, mà còn vì ngày Quốc Khánh đang đến gần. Chỉ có những kẻ thực sự cháy túi mới đến đây tìm việc trong hoàn cảnh này. Và vài người ít ỏi đó thì chỉ biết đứng ngẩn ngơ nhìn mấy tờ nhiệm vụ lèo tèo trên bảng thông báo. Tôi hiểu mà. Ai lại muốn làm việc khi người khác đang vui chơi? Vui chơi trong lúc người khác phải làm việc mới đúng là sướng.
Tôi định hỏi thăm lão hội trưởng về tin tức, nhưng ông ta đang tất bật chạy tới chạy lui bàn bạc với một đám tai to mặt lớn nào đó. Quyền lực để làm gì, nếu già rồi vẫn phải lao đầu vào công việc như thế? Cuộc sống được người ta nuôi vẫn là lối sống lý tưởng nhất.
“Ê, anh kia.”
Sau một hồi chờ đợi, đúng người tôi đang tìm đã xuất hiện: Beatrice và Cecilia, đội trưởng và phó đội trưởng của tổ đội mạo hiểm mang tên Medusa, cặp chị em song sinh nhà Maretto.
“Anh không đi cùng công chúa về nước của cô ấy à?”, người chị, Cecilia, hỏi.
“Chúng tôi chỉ ghé thăm một người bà con của cô ấy để nghỉ ngơi và hồi phục thôi. Vừa mới trở lại hôm qua”, tôi nói dối. Chuyện chúng tôi đã dùng Đại Sảnh Rồng bí mật của tộc người lùn để đi lại là điều tuyệt đối giữ kín.
“Giờ Arwin cũng khá hơn nhiều rồi. Không lâu nữa cô ấy sẽ có thể vào hầm ngục trở lại.”
“Ồ.”, Cô ta chẳng mấy quan tâm, vừa đáp vừa gõ nhẹ cây trượng lên vai. “Chỉ vậy thôi à?”
Từ góc nhìn của họ, Arwin là một kẻ cạnh tranh trong cuộc đua chinh phục hầm ngục. Trước kia họ từng tỏ ra thù địch với cô ấy, nhưng cũng từng liều mạng cứu cô ấy. Tưởng ít nhất cũng phải có chút tò mò chứ.
“Nhưng cô ta xong rồi còn gì?”
Không phải lời nói ác ý. Nó được thốt ra nhẹ tênh, như thể nói “Hôm nay lạnh ghê”, hay “Cửa hàng đó đang giảm giá đấy.”
“Tôi từng đặt nhiều kỳ vọng vào cô ta, nhưng sau màn thể hiện thảm hại đó thì thôi. Thất vọng lắm. Tôi nghĩ tôi cũng xong với cô ấy rồi.”
Quả là một lời đánh giá nghiệt ngã. Nhưng Cecilia nói rõ quan điểm: cô xem Arwin như một đối thủ từng có, giờ không còn là mối đe dọa nữa. Chỉ đơn giản thế thôi.
“Tôi muốn nói chuyện với các cô về một việc.”
“Bọn tôi không cho anh mượn tiền đâu.”
“Tôi chỉ muốn hỏi vài chuyện xảy ra trong lúc chúng tôi vắng mặt.”
“Lúc khác đi”, cô ta ngáp dài. Đúng là thiếu tôn trọng.
“Tôi đâu có xin miễn phí. Tôi còn muốn cảm ơn vì những gì các cô đã làm trước đó.”, Tôi nhẫn nại nói. Lúc đó, lông mày của Cecilia nhướn lên. Có vẻ cô ta bắt đầu thấy hứng thú với thứ tôi định đưa ra.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng khác cất lên gọi Cecilia từ phía quầy.
“Họ lại đích danh gọi tụi mình nữa rồi. Chị nghĩ sao?”, Beatrice hỏi, giơ tờ yêu cầu lên.
“Đưa chị xem với? Và đừng có tự ý nhận nhiệm vụ mà không hỏi chị lần nữa đấy”, Cecilia nói với em gái mình, rồi quay lại phía tôi.
“Xin lỗi nhé, nhưng tôi còn việc phải làm. Tạm biệt, gã trai bao.”
Thế là hết. Có vẻ tôi sẽ có vận may hơn nếu hỏi những người khác.
Tôi thử dò hỏi vài mạo hiểm giả khác quanh đó, nhưng chẳng moi được thông tin gì hữu ích. Toàn là hạng hai, hạng ba, không thể kỳ vọng gì hơn. Một vài người trong số họ cũng từng tham gia cuộc đột kích vào Sol Magni, nhưng chẳng cung cấp được gì mới ngoài những điều tôi đã nghe từ Gloria.
“Này.”
Đột nhiên, Beatrice đứng ngay cạnh tôi. Cô nàng lôi kéo sự chú ý của tôi rồi tham lam hỏi: “Có kẹo cho tôi không?”
Xem ra tôi đã “huấn luyện”, cô nàng thành thói quen mong kẹo mỗi lần gặp rồi.
“Tiếc là hết sạch rồi. Đành tạm bằng cái này vậy”, tôi nói, móc ra gói hạnh nhân trong túi đưa cho cô.
Beatrice bỏ một viên vào miệng.
“Mmm, ngon đấy.”
“Tôi vừa mua ở chợ phía Tây. Vị ngọt đúng không?”
Chúng khá thích hợp để làm nguyên liệu cho món tráng miệng. Tôi thậm chí có thể làm bánh quy với chúng, dù chẳng bao giờ mang theo bánh, phòng khi nó bị nát vụn.
“Còn gì nữa không?”, Beatrice hỏi, lắc ngược gói hạnh nhân trống rỗng. Mới đó đã ăn hết rồi á?
“Đây là thứ cuối cùng tôi còn”, tôi nói, đưa thêm gói đậu phộng.
“Cái này mặn đấy, nhưng ngon ghê”, cô nhận xét.
Này, ít nhất để tôi giới thiệu món ăn đã chứ.
“Đậu phộng luộc muối, vẫn còn vỏ. Ăn ngọt mãi cũng chán mà.”
“Chẳng phải tôi đã nói đừng có cho Bea ăn mấy thứ kỳ quặc sao?”, Cecilia bực bội, lườm tôi qua vai em gái.
Toàn đồ ăn tử tế cả mà.
“Cái này ngon mà. Chị muốn thử không, Ceci?”
“Để sau đi”, Cecilia nói, rồi giật lấy gói đậu phộng nhét vào túi Beatrice.
“Đi thôi. Mình còn phải gặp khách hàng.”
“Mừng cho các cô vẫn đắt khách.”
“Hẹn gặp lại nhé”, họ vẫy tay chào rồi rời đi.
“Chà… tiêu thật.”
Có vẻ tôi sẽ không moi được thông tin gì có ích ở đây cả. Và tôi thì vẫn lo cho Arwin. Tôi quý lão thầy tu sa ngã kiêm bác sĩ kia, nhưng đạo đức của tôi và ông ấy khác nhau một trời một vực. Tôi sợ ông ta sẽ lỡ miệng.
Vậy nên tôi rời Hội sớm hơn dự định.
Vừa bước ra khỏi khuôn viên Hội, suýt nữa tôi bị một người đâm sầm vào và phải nhảy vội sang một bên. Một gương mặt quen thuộc lại xuất hiện.
“Yo, Vince.”
Là Vincent, đội trưởng Thánh Kỵ Sĩ. Khuôn mặt đẹp trai của anh ta nhăn lại khi nhìn thấy tôi.
“Cậu làm gì ở đây?”, anh ta gắt.
“Vừa mới quay lại thị trấn thôi”, tôi nói, cảm giác như vừa mới nói câu này với Cecilia cách đây không lâu. “Tôi có vài câu hỏi cho anh.”
“Biến đi.”
“Anh vẫn đang truy lùng tàn dư của Sol Magni, đúng chứ?”
Điều khiến loài chuột bọ trở nên nguy hiểm là bởi không dễ gì diệt sạch chúng. Đây là một thành phố lớn. Ông già đó có rất nhiều ảnh hưởng, nhưng chẳng cách nào kiểm tra hết mọi ngóc ngách được. Bọn chúng chắc chắn vẫn đang lẩn trốn đâu đó.
“…Không phải việc của”
“Đừng nói với tôi là không phải việc của tôi. Nhớ cái hôm chúng ta cùng ở nhà thổ của Đất Mẹ chứ? Một ngày rất đáng nhớ.”, Vừa đáng nhớ, vừa địa ngục.
“Nếu anh đã tìm ra được hang ổ của chúng, hẳn anh đã ra tay xử lý cùng đội rồi. Việc anh xuất hiện ở đây có nghĩa là anh đã gặp phải kẻ địch vượt quá khả năng của mình, đúng không? Như con quái vật đó, Justin chẳng hạn.”
“…Đi theo tôi”, anh ta lầm bầm, đành chịu thua và dẫn tôi vòng ra sau hội mạo hiểm giả. “Đúng là chúng tôi đã tìm ra chỗ ẩn náu của Sol Magni, nhưng tôi đến đây là để cảnh báo.”
“Cảnh báo?”
“Có vẻ như chúng đang lập kế hoạch nhằm vào một mạo hiểm giả.”
Anh ta tiếp tục giải thích rằng nơi trú ẩn đã bị bỏ trống, nhưng họ tìm thấy kế hoạch qua những tài liệu còn sót lại.
“Chúng đang chuẩn bị giả dạng khách hàng để gài bẫy mục tiêu.”
Không phải tất cả những người thuê mạo hiểm giả đều có ý đồ trong sáng. Một vài người trong số họ giấu giếm những bí mật bẩn thỉu. Một trò lừa điển hình là thuê hội đi trộm lại đồ từ một ‘tên trộm’, trong khi kẻ thuê mới chính là kẻ cướp thật. Buôn lậu, bị dắt mũi vào tranh chấp biên giới, lừa người rồi bị lừa lại—thế giới này đầy những vụ việc mờ ám như vậy.
Dĩ nhiên, hội sẽ lọc ra những công việc và khách hàng khả nghi dựa trên kinh nghiệm và đánh giá riêng, nhưng đôi khi vẫn có thứ lọt lưới. Một mạo hiểm giả khôn ngoan sẽ kiểm tra kỹ nội dung nhiệm vụ trước. Cecilia chắc chắn sẽ không bỏ qua khâu đánh giá, kể cả nếu Beatrice thì có thể.
“Còn lính canh thành phố thì sao?”
Nếu liên quan đến an ninh trật tự, họ lẽ ra nên can thiệp.
“Họ đang bận đảm bảo an toàn cho Lễ Hội lập Quốc.”, Theo họ thì nhóm Sol Magni đã bị tiêu diệt rồi. Nếu đám này không gây rắc rối và biết cách ẩn mình, lính gác cũng không muốn mạo hiểm truy lùng tận nơi. Nguy hiểm rình rập lắm.
“Thôi, tôi đi đây. Đừng có đi loanh quanh hỏi lắm chuyện”, Vincent nói. Cái kiểu rẻ tiền, yêu cầu tôi giữ miệng mà không chịu trả chút phí im lặng nào.
Anh ta quay người bỏ đi, nhưng rồi chần chừ, miễn cưỡng ngoái đầu lại nói:
“Chuyển lời hỏi thăm của tôi đến tiểu thư Arwin.”
“Tôi sẽ nói lại.”
Tôi thích cái mặt tốt bụng thỉnh thoảng hiện ra ở anh ta dù nó chẳng hợp với nghề của anh cho lắm.
Vậy là tàn dư Sol Magni đang nhắm vào các mạo hiểm giả. Giờ khi nhóm của Arwin, Aegis, đã tan rã, chướng ngại lớn nhất với chúng trong thành phố này hẳn là nhóm Medusa. Nhưng những mạo hiểm giả hàng đầu cũng là những người rất thận trọng. Họ chắc chắn sẽ kiểm tra kỹ càng mọi yêu cầu từ khách.
Nếu là tôi mà định làm điều đó, tôi sẽ…
Tôi quyết định quay lại hội mạo hiểm giả để xem liệu nghi ngờ thoáng qua của mình có chỉ là sự hoang tưởng hay không. May mắn thay, chỉ có một tên đàn ông với vẻ mặt u sầu đứng ở quầy. Hắn dựa cằm lên tay, trông chán nản. Tôi lao đến quầy, nắm chặt lấy nó, giả vờ như đang thở hổn hển một cách thuyết phục.
“Tin xấu đây. Cửa vào hầm ngục lại có vấn đề. Tôi nghĩ mấy con quái vật đang cố gắng đào thoát!”
“Thật sao?”, tên đó nói, mặt hắn tái mét. Hắn vội vã chạy ra ngoài để kiểm tra. Khi tôi chắc chắn không có ai khác xung quanh, tôi liền lẻn ra sau quầy.
Những người làm việc ở đây đều là kiểu người cho rằng giết tôi không phải là tội phạm. Họ sẽ không bao giờ trả lời câu hỏi của tôi một cách nghiêm túc. Vì vậy, tôi tìm vào hộp các nhiệm vụ đã được chấp nhận trên bàn làm việc phía sau. Phải có thứ gì đó ở đây. Tôi có thể nhận ra ngay cả khi nhắm mắt. Tôi đã vào phòng này vô số lần rồi.
“Có rồi.”, Nhiệm vụ mà Medusa đã nhận trước đó: Mang về gan của một con cáo cát đen. Cáo cát đen là quái vật từ vùng hoang mạc phía tây. Nấu gan của chúng lên và uống nước dùng được cho là tốt cho các khớp xương. Chúng rất khó phát hiện trong cát, nhưng không mạnh lắm. Đây là một nhiệm vụ ba sao, tối đa. Công việc dễ dàng đối với Medusa.
Không có gì đáng nghi cả. Khách hàng là Thomas từ khu phố Hiền Nhân (Sages Street). Tôi biết Thomas, hắn là một người viết hợp đồng khoảng bốn mươi tuổi, làm công việc hợp pháp nhưng có vài người bạn trong giới tội phạm có tổ chức. Hắn đã bị trừng phạt một thời gian trước vì thất bại trong một nhiệm vụ. Hắn sống sót, nhưng bị những biến chứng từ vết thương hành hạ và luôn cần sự trợ giúp để giảm cơn đau.
Đây không phải là lần đầu hắn yêu cầu nhiệm vụ; hắn đã yêu cầu tương tự hai lần trong tháng qua. Medusa đã nhận cả hai nhiệm vụ đó. Đây sẽ là lần thứ ba.
“Đúng rồi.”
Tôi để lại tài liệu vào chỗ cũ và nhảy qua quầy. Họ thường đưa ra công việc bình thường trong lần đầu hoặc hai lần đầu, trước khi lừa gạt mục tiêu với công việc cuối cùng. Một trò lừa đảo kinh điển.
Giờ thì không còn ai tên Thomas ở Phố Hiền Nhân nữa.
Hắn chắc đã sống lâu hơn nếu không sa vào ma túy. Nhưng hắn đã sa vào, và giờ hắn chỉ còn là phân goblin trong hầm ngục.
Cecilia có thể đã thận trọng lúc đầu, nhưng sau hai công việc thành công, cô ấy chắc đã tin rằng đây là một khách hàng hợp pháp. Nhưng đây rõ ràng là một cái bẫy. Nó không liên quan gì đến Arwin, nhưng tôi ghét phải thấy Sol Magni đạt được điều gì đó mà chúng muốn. Và tôi nợ Cecilia một ân huệ lớn.
“Tôi không thể để chuyện này xảy ra được.”
Tôi đi một con đường tắt đến một tòa nhà hai tầng bằng đá ở ngoại ô phố Hiền Nhân. Tôi đã đi qua đó vài lần trên đường đến nhà Nicholas. Biển hiệu của người viết hợp đồng vẫn còn, nhưng có vẻ như chẳng ai làm ăn gì ở đây. Các cửa sổ bị bịt kín, và cửa ra vào thì đóng chặt, nhưng tôi thấy dấu hiệu của sự di chuyển gần đây. Họ đã chiếm lấy cửa hàng của một người đã qua đời. Tôi chắc chắn Medusa đã vào đây. Những vỏ đậu phộng vương vãi trên mặt đất gần đó khiến tôi thở dài.
Có vẻ như không có ai bên trong. Cửa thì bị khóa, tất nhiên, nhưng với kỹ năng mở khóa giống như một tên trộm, tôi đã có thể vào được.
Không khí bên trong không có bụi. Nếu nơi này không được dọn dẹp kỹ càng, Cecilia và Beatrice chắc hẳn sẽ nghi ngờ rằng đây không phải là một cơ sở kinh doanh hợp pháp.
Thật ra, đây là lần thứ ba tôi ghé thăm nơi này. Lần đầu tiên là tôi đến như một khách hàng bình thường, và lần thứ hai là để kiểm tra “kho dự trữ”, của Thomas. Giờ đây tôi tìm kiếm xung quanh, nhưng không thấy ai. Cũng không có ai trên lầu. Đó là lúc tôi nhớ ra điều gì đó.
Ở đây có một tầng hầm lưu trữ nữa. Trong phòng phía sau, có một đống chai rượu, một loại thuốc gây tê nhanh và dễ dàng, và một cái nắp hầm ở dưới chúng. Dưới đó không phải là một không gian quá lớn, nhưng có thể chứa được vài người. Tôi phát hiện dấu hiệu cho thấy nơi này đã được sử dụng gần đây. Liệu các cô gái có không chú ý hay nghĩ rằng điều đó là đáng ngờ?
Ngay lúc đó, tôi nghe tiếng ai đó đang vội vã chạy về phía tôi. Khi tôi quay lại, một người đàn ông đang vung chai về phía tôi.
Ngay lập tức, tôi lấy một quả cầu pha lê từ trong túi, nói từ kích hoạt và ném về phía hắn.
“Irradiation – Chiếu sáng!”
Ánh sáng mặt trời tạm thời chiếu sáng rực rỡ, làm mù mắt người đàn ông và khiến hắn đánh rơi chai, lùi lại, che mặt. Tôi chỉ nhìn thấy trong một thoáng, nhưng tôi nhận ra ngay gương mặt của hắn. Hắn là người của Sol Magni và điều đó có nghĩa là việc thẩm vấn sẽ chẳng đưa tôi đến đâu.
Thay vào đó, tôi xông đến và đấm mạnh vào mặt hắn bằng nắm đấm phải của mình. Tôi cảm nhận được thịt của hắn co lại và vỡ ra dưới ngón tay. Khi tôi chắc chắn hắn đã chết và không có đồng bọn nào xung quanh, tôi kiểm tra thi thể. Trong túi của hắn, tôi tìm thấy biểu tượng kỳ quái khiến mắt người nhìn vào tan chảy. Sau đó, tôi mở khóa nắp hầm dưới tầng hầm và tắt ánh sáng mặt trời tạm thời.
“Tôi đã đúng.”
Cecilia và Beatrice đã bị lừa xuống đây.
Những thứ đáng chú ý duy nhất tôi thấy trong phòng là một cái ví và một bức tượng bẩn thỉu của vị thần mặt trời rác rưởi đó. Tôi ném bức tượng kinh tởm vào thùng rác và lấy hết đồ trong ví.
Dưới tầng hầm, có những cây nến đang cháy trên tường.
“Cái quái gì thế này?”
Một cái lỗ khổng lồ mở ra trên tường của tầng hầm, có lẽ được đào bằng cuốc xẻng hoặc xẻng. Những cạnh của cái lỗ là đất trần; không cần phải là một thiên tài để biết ai là người đã làm chuyện này.
Dù họ tìm thấy tầng hầm này tình cờ hay đã nhắm đến nó từ đầu, rõ ràng là Sol Magni đã xâm nhập vào nơi này. Nó quá tối để tôi có thể nhìn rõ thêm. Có vẻ như nó sâu xuống khá nhiều. Không có lý do gì để chần chừ nữa. Tôi cầm lấy một giá nến gần đó và đi vào cái lỗ.
Con đường lập tức rẽ sang một bên, sau đó tiếp tục thẳng trước khi mở ra thành một hang động với những bức tường đá. Nước từ mặt đất nhỏ giọt xuống từ trên, và vài nhũ đá treo từ trần.
Họ rõ ràng đã tận dụng một hang động tự nhiên. Dựa trên cách âm vang vọng, có vẻ như nó khá rộng lớn. Tôi có thể thấy một ánh sáng sáng ở xa. Tôi dùng nến để di chuyển về phía đó, nơi tôi bắt đầu nghe thấy dấu hiệu của cuộc chiến. Thật khó để kiềm chế sự thôi thúc lao về phía trước. Tôi bám vào tường và giữ mình thấp, nheo mắt nhìn về phía xa.
Trần hang ở đây rất cao, và có nhiều nến được lắp trên tường, vì vậy tôi không gặp vấn đề gì về tầm nhìn. Gần cuối hang, có một căn phòng rộng rãi, có vẻ cũ kỹ và hao mòn, chắc chắn không phải được xây dựng gần đây. Có vẻ như ai đó đã sử dụng nó làm kho chứa trong quá khứ xa xôi, và Sol Magni đã phát hiện ra nó và tái sử dụng, tôi đoán vậy. Ở giữa phòng có một bàn thờ với một bức tượng đá nhỏ trên đó: thần mặt trời. Họ thực sự phải mang một thứ thô tục như vậy vào đây.
Và một chút xa trung tâm, các chị em Maretto đang chiến đấu với một con quái vật khổng lồ.
Đó là một con quái vật đầu dê với đôi cánh đen mọc từ lưng, tay người và thân người. Phần dưới của nó có lông, với chân kết thúc bằng móng guốc giống dê. Một con baphomet, rồi.
Đó là một dấu hiệu xấu.

Baphomet có khả năng kháng phép cực kỳ mạnh mẽ. Một phép thuật thông thường sẽ không gây hại cho chúng, và bất kỳ thứ gì có thể làm vậy phải đủ mạnh để phá hủy toàn bộ khu vực. Chúng có thể sẽ chôn vùi chính mình. Có thể chúng đã dụ các cô gái đến đây để ngăn chúng sử dụng các phép thuật mạnh nhất của mình. Và sức mạnh của Medusa chủ yếu là phép thuật tấn công, bắt đầu với các chị em Maretto. Đây là một trận đấu không cân sức.
Thực tế, một thành viên trong nhóm của họ đã bị thương, đang nằm trên đất cách xa cuộc chiến trong khi một thành viên khác đang chữa trị cho họ.
Có một số thi thể nằm rải rác trong khu vực, nhưng đó là các tín đồ của Sol Magni, không phải Medusa. Một vài người trong số họ có vẻ như là các tên cướp, vì lý do nào đó. Không có ai khác có mặt.
Máu đang nhỏ giọt từ bàn thờ. Trên đó là những gì từng là một con người, mặc dù những di tích gần như không thể nhận ra nữa. Dựa vào kích thước của cơ thể, có vẻ như chúng đã có tuổi tương đương với đứa trẻ.
Vậy là lý do chúng bắt cóc cô ấy là vì cái này. Suy nghĩ đó khiến máu tôi sôi lên.
“Đốt cháy hết đi! Mũi tên lửa!”
Lửa phát ra từ cây gậy khổng lồ của Beatrice. Nó tạo thành các mũi tên bắn xuyên qua baphomet, nhưng dường như không để lại dấu vết gì. Con quái vật khổng lồ và mạnh mẽ đang mang một cột đá và vung nó điên cuồng, tạo ra một cơn gió mạnh. Một cú đánh từ cột đá đó có thể khiến chết ngay lập tức.
“Ugh, má nó!”, Beatrice tức giận, vừa giật tóc mình. Các phép thuật của cô ấy mạnh mẽ vô cùng trong những ngục tối vững chắc, nơi mà độ bền của cấu trúc không phải là vấn đề, nhưng cô ấy phải cẩn thận hơn nhiều trong môi trường ngầm thông thường.
“Chắc chúng ta không còn lựa chọn nào nữa. Chuẩn bị cái đó đi, Ceci!”
“Kiềm chế đi, Bea”, Cecilia nói, cố gắng xoa dịu em gái.
“Nếu chúng ta làm thế bây giờ, chúng ta sẽ không làm gì được sau đó. Có thể còn có nhiều kẻ nữa sau chuyện này. Tôi sẽ làm phân tâm nó. Cô đưa mọi người trở lại mặt đất!”
“Hiểu rồi”, Beatrice ngay lập tức đáp lại, có lẽ vì cô ấy tin tưởng vào chị gái mình hoặc chỉ đơn giản là thiếu khả năng suy nghĩ phê phán. Cô ấy treo cây gậy lên vai và vội vã chạy đến bên các bạn đồng hành.
Baphomet cố gắng đuổi theo cô ấy, nhưng Cecilia đã can thiệp. Cô tạo ra hàng chục, rồi hàng trăm quả cầu lửa nhỏ và ném chúng về phía con quái vật. Chúng dường như không gây ra thiệt hại, nhưng lại liên tục đánh và đẩy nó đi. Khi nó dừng lại, đôi chân của baphomet không chịu nổi, nhờ vào phép thuật của Cecilia. Nó mất thăng bằng, cột đá bay đi, và con quái vật quỳ xuống. Đây mới là mục tiêu thực sự, không phải là gây sát thương qua những quả cầu lửa gây phân tâm.
Nhận ra nó không thể đi được, baphomet đập cánh thay vào đó, nhưng điều đó chỉ khiến các quả cầu lửa chuyển mục tiêu sang đôi cánh của nó. Đây chỉ là để kéo dài thời gian, vì chúng không thể thực sự gây tổn thương cho con quái vật. Khi con quái vật ngã xuống đất, Cecilia sử dụng một phép thuật khác để biến đá xung quanh nó, giữ chặt cơ thể của baphomet vào sàn.
Nó đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với sự can thiệp. Baphomet phá vỡ những ràng buộc đá và lao về phía trước, rồi nhảy đi. Khi nó đáp xuống, nó ngồi khoanh chân và hít một hơi thật sâu. Đây không phải là điều tốt.
“Che tai lại!”, tôi hét lên, nhét ngón tay vào tai mình.
Một tiếng gầm không lời phát ra từ con quái vật. Cả không khí dường như run rẩy quanh chúng tôi.
“Tại sao… Matthew? Cái gì… tôi…”
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Ký ức về một người phụ nữ, nằm trên đất, mắt đầy nước mắt, lại hiện lên rõ rệt trong tâm trí tôi.
Đó là đợt tấn công tâm lý của baphomet. Một số loại phép thuật có thể nâng cao trí tuệ và truyền cảm hứng cho sự can đảm. Ngược lại cũng có thể xảy ra.
Mỗi con người đều có những ký ức đau buồn tích tụ qua năm tháng. Những vết thương tinh thần này, ngay cả với những người dường như không dễ bị tổn thương, vẫn tiếp tục chảy máu sâu trong lòng, không bao giờ lành lại. Tiếng gầm của baphomet có thể kéo những ký ức đó lên bề mặt và khuếch đại chúng.
Chỉ cần nghe thấy âm thanh đó cũng đã đủ để chiếm lấy tâm trí của một người, khiến họ phải đối mặt với những trải nghiệm kinh khủng. Lúc đó, mục tiêu sẽ bị tê liệt trong đau đớn. Không thể chống lại nó—người ta chỉ có thể khóc, cuộn mình lại và cầu xin sự tha thứ. Tôi thấy các thành viên của Medusa ôm đầu, giật tóc và quằn quại.
Baphomet đứng dậy với một nụ cười, hài lòng với chiến thắng của mình. Nó tiến về phía Medusa, tự tin vào chiến thắng của mình.
Beatrice thì nằm ngửa, không thể giúp đỡ bạn bè, và Cecilia thì quỳ xuống, tay ôm đầu.
Tôi không nghĩ họ yếu đuối hay đáng thương. Bất kỳ mạo hiểm giả nào cũng đã từng trải qua những kinh nghiệm không dễ chịu. Và Cecilia đã bị bỏ rơi bởi gia đình từ khi còn nhỏ.
Điều đó cũng đúng với tôi. Những ký ức mà tôi không bao giờ muốn nhớ lại đang tràn ngập trong tâm trí và quay cuồng trong đó. Nếu tôi đang nằm trên giường, tôi sẽ ôm lấy chăn của mình, lăn qua lăn lại và hét lên đủ lớn để át đi những tiếng nói. Nhưng đây là một trận chiến, và kẻ thù đang ở ngay trước mắt chúng ta. Nếu chúng ta không làm gì, thì chúng ta sẽ chết, đơn giản như vậy. Vậy nên, có thể im lặng một chút được không, Vanessa?
“Irradiation – Chiếu sáng!”, tôi nói, nhảy ra khỏi lỗ hổng và thắp sáng mặt trời tạm thời.
Tôi lao chạy khi vừa chạm đất và dừng lại ngay trước đường đi của baphomet.
“Chào sếp. Trông có vẻ tự mãn nhỉ. Có chuyện gì à, tối nay hẹn hò với một cô dê xinh đẹp à?”
Cái đầu dê lập tức trông khó chịu. Tôi hiểu mà, bạn à. Không ai thích nghe những lời so sánh này, dù chúng có đúng đi nữa. Ngày xưa, người ta gọi tôi là mặt ngựa.
“Thật tiếc, cuộc hẹn của bạn phải hủy rồi. Cô ấy sẽ hẹn hò với một con dê đẹp trai hơn bạn nhiều đấy”, tôi nói, nhấc cây cột đá mà baphomet vừa dùng vài giây trước đó. Tôi nghĩ tôi đã thấy một chút lo lắng trong ánh mắt của nó.
“À, đồ súc vật to lớn, tới đây đi! Tao sẽ làm món nào cũng được, băm, xắt hạt lựu, nướng, thích thì chiều.”
Baphomet gầm lên và lao về phía tôi, may mắn là vậy. Điều này sẽ tiết kiệm cho tôi chút thời gian.
“Chơi thử cái này xem.”
Tôi xoay cây cột quanh và đập nó vào đầu con dê. Nó vỡ đôi, những mảnh đá bay ra.
“Thử cái này đi.”
Tôi ném nửa còn lại của cây cột vào bụng baphomet. Dịch lỏng văng ra từ miệng nó, dù không rõ là nước bọt hay dịch dạ dày, nhưng thật ra tôi cũng chẳng quan tâm.
Baphomet, như là một con dê bình thường, cũng có những điểm yếu giống hệt. Não nó dày, nhưng bụng thì mềm. Nó cúi người xuống rồi lao về phía tôi, che bụng bằng hai tay phòng khi tôi tấn công vào đó. Nó cũng hạ đầu xuống để tối đa hóa khả năng phòng thủ, biết rằng nếu tôi đánh vào đầu nó, hộp sọ sẽ chịu được. Và nó đã đúng trừ khi là đối đầu với tôi.
Ngay khi baphomet lao vào tôi, tôi nhảy lên, hét lớn và đấm mạnh vào trán nó. Cú đấm khiến tay tôi tê đi, nhưng tôi đã lường trước điều đó. Khi con quái vật ngã ngửa với đôi mắt đảo điên, tôi nắm lấy một chiếc sừng của nó và đặt chân lên mặt nó.
“Chỉ mượn cái này thôi.”
Tôi căng cơ lưng và kéo chiếc sừng ra khỏi đầu nó. Máu bắn ra từ baphomet, nhuộm đỏ mặt con dê. Con quái vật gào thét và quằn quại trong đau đớn.
“Ôi, xin lỗi nhé. Để tao trả lại cho mày.”
Tôi xoay chiếc sừng và cắm đầu nhọn của nó lại đúng vào vị trí tôi vừa rút nó ra. Máu đỏ từ mắt baphomet rỉ ra. Con quái vật ngã xuống và nằm im, chỉ còn chút co giật. Sau đó, nó biến thành bụi xám và biến mất. Khi tôi chắc chắn không còn con nào khác xuất hiện, tôi tắt mặt trời tạm thời.
“Hmm?”
Đột nhiên, tôi cảm nhận được sự hiện diện từ lối đi, có thể là một đồng đội của những xác chết vương vãi xung quanh. Có thể họ đã đến để xem chuyện gì đã xảy ra khi những tên bạn của họ không quay lại từ hang động.
“Là mày…”
Tôi nhận ra giọng nói sau tiếng càu nhàu không thể tránh khỏi đó. Tôi cầm một chiếc đèn cầy và quay lại phía người vừa đến. Ánh sáng yếu ớt hé lộ một khuôn mặt được băng bó kín. Cấu tạo cơ thể rõ ràng là nam, nhưng cũng có băng quanh tay và cơ thể, không chỉ là khuôn mặt. Da xung quanh hốc mắt bị bỏng kinh khủng. Tôi nhận ra ánh mắt như của một con quái vật.
“Mày là… Reggie?”
Hắn từng là một tay xã hội đen, trước đây là phó thủ lĩnh của Tri-Hydra. Arwin và tôi đã phá hủy kế hoạch buôn người của chúng, và nhóm này đã sụp đổ sau đó. Reggie đã trốn chạy, thề sẽ trả thù, và hắn quay lại tấn công Arwin khi cô ấy đang bị bệnh hầm ngục. Hắn thậm chí đã thuyết phục một số mạo hiểm giả không mấy đáng tin cậy tham gia cùng.
Chính Cecilia đã cứu chúng tôi vào phút chót. Reggie bị hất văng, cơ thể bị lửa ma thuật bao trùm. Tôi không biết hắn còn sống.
Bây giờ mọi chuyện bắt đầu rõ ràng. Dù bằng cách nào đó, Reggie đã liên kết với Sol Magni. Và với kinh nghiệm của hắn, hắn chắc chắn biết những lối tắt và hành lang bí mật mà quan chức và thợ săn không biết đến.
Hắn cũng muốn trả thù Cecilia vì đã thiêu sống hắn. Chúng tôi đã vắng mặt một thời gian, vì vậy hắn đã nhắm vào Cecilia thay vì chúng tôi. Việc triệu hồi baphomet có lẽ là để vô hiệu hóa phép thuật của cô ấy.
“Không phải mày nữa sao! Tại sao lúc nào cũng phá hoại cuộc đời tao vậy?!”, Reggie hét lên, đầy giận dữ tích tụ trong suốt những năm qua.
“Đó chính xác là điều tôi muốn nói với anh bạn, nghiêm túc đấy.”, Điều cuối cùng tôi muốn làm lúc này là đối mặt với hắn.
“Nhưng có lẽ số phận lại đưa chúng ta gặp lại nhau. Tao sẽ xử mày”, tôi nói, chỉ về phía nơi baphomet đã đứng. Reggie lùi lại. Hắn đã chứng kiến trận chiến và không muốn đối đầu với tôi nhưng tôi thì muốn kết thúc mối thù này một lần cho tất cả.
“Tsk!”
Hắn chật lưỡi với vẻ bực bội, quay lưng lại và chạy đi. Ê, tôi không nghĩ vậy đâu. Tôi thò tay vào túi và cố lấy mặt trời tạm thời, nhưng một cú điện giật chạy qua ngón tay tôi. Quả cầu trong suốt rơi khỏi tay tôi và bắt đầu lăn trong bóng tối.
“Chết tiệt!”
Vẻ mặt đầy kiêu hãnh chiến thắng xuất hiện trên mặt Reggie. Hắn giả vờ chạy trốn, rồi ném một viên đá vào tay tôi.
“Ôi, tiếc quá. Tao biết trò chơi của mày rồi. Cái thứ nhỏ bé đó chính là nguồn sức mạnh của mày phải không?”, Hắn cười ngạo nghễ, lau con dao trên băng của mình và tiến lại gần.
“Mày sai rồi”, tôi nói. Về lý thuyết, đó là đang lấy lại sức mạnh tôi đã có trước đây.
“Chà, tao cũng không quan tâm mấy. Quan trọng là, giờ mày chỉ là một gã đàn ông hèn nhát ăn bám thôi, phải không?”
“Tao không biết, có phải vậy không?”, Tôi chế nhạo, siết chặt nắm tay.
Reggie không di chuyển quá nhanh; rõ ràng hắn vẫn còn bị thương từ những vết bỏng. Tôi hy vọng có thể tận dụng cơ hội đó, nhưng thực tế lại rất lạnh lùng đối với một Matthew yếu đuối. Chỉ trong một cái chớp mắt, hắn đã đẩy tôi vào tường, khóa chặt tôi lại. Reggie đứng trước mặt tôi như một hình bóng trong cơn ác mộng, vung dao và nhếch mép cười nhìn con mồi của mình.
“Tao đoán là chúng ta không thể nói chuyện với nhau sao?”, tôi thử hỏi.
“Đó không phải là một trò đùa hay ho đâu! Đã hết mấy câu đùa rồi hả? Còn mấy quả bom khói của mày thì sao?”
Hắn đang nói đến lần tôi tấn công vào hang ổ của hắn. Những quả bom khói đó đã làm rối loạn và gây hoang mang cho Reggie cùng tay chân của hắn.
“Không phải tao đã nói rồi sao? Phải mất khoảng một tuần để tao chuẩn bị lại chúng.”
“Đã hơn một năm rồi từ lần đó”, Reggie gầm lên. “Và tao nhớ là đã nói với mày, ‘Tao muốn chúng ngay bây giờ!'”
Hắn vung dao về phía tôi. Tôi quay người tránh nhưng cơ thể tôi di chuyển chậm rãi, yếu ớt như thể tôi đang ở dưới đáy biển. Lưỡi dao đang lao thẳng vào ngực tôi. Mồ hôi ứa ra từ mọi lỗ chân lông trên cơ thể tôi.
Và ngay trong giây tiếp theo, ngọn lửa bắn ra từ đâu đó và đánh trúng lưng của Reggie. Hắn hét lên và lùi lại khi những băng vải của hắn bốc cháy. Tôi tận dụng cơ hội này để thoát khỏi tường và lùi lại xa hơn.
“Con khốn ngu ngốc. Lại cái này nữa…”, hắn gầm gừ, quay lại nhìn một người phụ nữ hoang mang đang cầm cây gậy khổng lồ.
“Mày là ai vậy?”, Beatrice hỏi.
“Đó là Reggie, một tay xã hội đen. Chị của cô đã biến hắn thành quả cầu lửa một thời gian trước. Có lẽ hắn đang tìm cách trả thù”, tôi giải thích cho cô ấy.
“À, tôi hiểu rồi”, Beatrice nói, gật đầu liên tục. “Vậy tôi cũng làm như vậy nhé.”
Cô ấy bắn ra vài mũi kim lửa từ cây gậy của mình. Trong chớp mắt, cơ thể bọc băng của Reggie bị bao phủ trong ngọn lửa.
Hắn hét lên một tiếng vô thanh và ngã lăn ra nền đá của hang động. Trong bóng tối, một ngọn lửa hình người cuộn tròn và bò đi cho đến khi đột ngột biến mất cùng với một tiếng la thét.
“Vậy là hắn rơi qua đó.”
Tôi giơ ngọn đèn lên để nhìn thấy một cái hố lớn bên cạnh hang động. Hắn chắc vẫn đang cháy, nhưng tôi không thể thấy hắn từ đây. Tôi thử ném một viên đá xuống hố, nhưng không nghe thấy tiếng đá rơi. Không thể xác nhận hắn đã chết hay chưa.
Tôi đã muốn có thông tin từ Reggie. Nhưng tôi sẽ phải hài lòng với việc hắn không thể mang bất kỳ thông tin nào về chúng tôi cho đám bạn của hắn.
“Cô đã cứu tôi đấy. Cảm ơn”, tôi nói.
“Vậy chúng ta đã hòa rồi đúng không?”
Beatrice hỏi, vẻ tự mãn, ngồi trên đống đá vụn. Chỉ có một thứ lớn hơn thái độ của cô ấy, đó là khe ngực mà tôi đang nhìn thấy từ trên cao.
“Nếu cô dành một đêm với tôi, tôi sẽ xóa nợ này cho cô.”
Cô ấy không đồng ý với đề nghị đó.
Tác động của cuộc tấn công tâm lý sẽ không kéo dài lâu. Con baphomet đã thi triển nó bị đánh bại rồi, vì vậy họ sẽ nhanh chóng trở lại bình thường. Các thành viên của Sol Magni và tay chân của Reggie không có dấu hiệu quay lại, vì vậy chúng tôi có thể an toàn chờ đợi. Tôi lấy lại quả cầu mặt trời tạm thời, nhưng nó không còn nhiều năng lượng, vì vậy tôi không thể mang mọi người ra khỏi đó.
“Mấy cô ổn chứ?”, Beatrice hỏi khi các thành viên của Medusa chậm rãi đứng dậy. Khuôn mặt họ nhợt nhạt, nhưng họ đang hồi phục trừ một người.
“Ceci!”
Ngay khi Cecilia tỉnh lại từ trạng thái bất tỉnh, cô bắt đầu quằn quại trong đau đớn. Hơi thở cô gấp gáp và khó nhọc, cô bò như một con vật, nắm chặt tay thành nắm đấm. Mắt cô đỏ ngầu, rõ ràng cô không ổn. Cô ôm đầu và hét lên, xé tóc và cong người lại. Có vẻ như cô sẽ đập đầu vào tường.
Bạn đồng hành của cô, một tu sĩ, đã kẹp đầu cô lại, nhưng Cecilia mạnh mẽ và tuyệt vọng đến mức cô sắp thoát ra ngay thôi.
“Cô không thể dùng phép thuật để giúp cô ấy sao?”, tôi hỏi.
Khi Arwin bị đau như vậy, Cecilia đã sử dụng phép thuật để khiến cô ấy ngủ. Chắc chắn điều đó sẽ có hiệu quả ở đây.
“Đó là phép thuật của Ceci, không phải của tôi!”
Oops.
“Xin lỗi”, tôi nói, cúi xuống trước mặt Cecilia và nắm tay cô. Rõ ràng cô sẽ tự làm tổn thương mình hoặc bạn đồng hành của cô ấy.
“Nghe này, tôi hiểu mà. Con quái vật đó đã khuấy động mọi thứ trong đầu cô. Tôi cũng muốn vung tay loạn xạ, nhưng mọi người ở đây đều ở bên cô. Không có gì phải sợ cả.”
Từ tư thế quỳ, cô lao về phía tôi và đập đầu vào tôi. Cầu mũi tôi đau nhói. Đầu cô cứng như đá.
“Hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu đếm. Chúng ta sẽ đếm từ một trăm. Một trăm, chín mươi chín, chín mươi tám…”, tôi đếm, giả vờ như không cảm thấy gì và nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Cecilia.
Cô cào cấu và tát tôi, nhưng cuối cùng cô nhận ra tôi không có ý hại cô và từ từ bình tĩnh lại. Trước khi tôi đếm xong, cô đã hít một hơi thật sâu và ngồi xuống. Có vẻ như cô đã lấy lại được sự kiểm soát. Beatrice ôm cô và thì thầm điều gì đó vào tai cô.
Tôi lùi lại một chút, cảm thấy cô ấy không muốn bị nghe lén. Một lúc sau, cuộc trò chuyện của hai chị em kết thúc, tôi đưa Beatrice một cốc nước đã để sẵn bên cạnh phòng.
“Cho cô ấy uống cái này. Nó sẽ giúp cô ấy thư giãn một chút.”
Ngay cả những người thờ phụng thần mặt trời mục nát cũng trải qua cơn đói khát như bao con người khác. Và vì đây là căn cứ của họ, họ có sẵn nước và thức ăn. Thậm chí có cả tiền.
Beatrice nhìn tôi một cách nghi ngờ.
“Không có gì lạ trong đó chứ?”
“Tôi đã kiểm tra rồi.”
Dù sao, có thể nước này đã bị bỏ thuốc để khiến những người uống nó trở thành những kẻ ngốc. Nếu tôi là người sáng lập một giáo phái, tôi biết đó là điều tôi sẽ làm.
Chúng tôi cũng cho những người khác uống nước để giúp họ thư giãn. Sau đó, tôi chuẩn bị nghỉ ngơi. Trong lúc đó, tôi đã nghĩ đến việc khám phá khu vực này, nhưng Beatrice lại đến gần tôi, có vẻ như muốn trò chuyện. Tôi ngồi xuống trên một tảng đá bên tượng thần trong khi Beatrice hỏa táng những thi thể của các đứa trẻ đã bị hy sinh tại bàn thờ.
“Tôi muốn cảm ơn anh vì đã giúp đỡ lúc nãy. Thay cho Ceci.”
“Nếu cô muốn cảm ơn tôi, thì một đêm bên nhau sẽ—”
“Cách anh an ủi cô ấy, cảm giác như anh có kinh nghiệm trong việc đó”, cô ấy nói, từ chối lời đề nghị của tôi một lần nữa.
“Đó là một thủ thuật trong nghề à? Là một kẻ ăn bám phụ nữ, ý tôi là vậy.”
“Có thể nói vậy.”
Khi bạn sống lâu, bạn học được cách đối phó với những người mang đến cho bạn vô số rắc rối. Như những người yêu cũ chẳng hạn.
“Vậy sao anh lại ở đây?”, cô ấy hỏi.
Tôi giải thích ngắn gọn. Tôi đã nghe được một câu chuyện về những tàn dư của Sol Magni đang cố gắng ám sát một mạo hiểm giả nào đó. Tôi theo dấu vết, hy vọng có thể cảnh báo nạn nhân của họ, rồi thấy rằng nơi này đã có người đến gần đây. Tại đó, tôi phát hiện nhóm của Beatrice đang bị mắc kẹt trong một trận chiến tuyệt vọng, và đúng lúc đó, một mạo hiểm giả bí ẩn và đẹp trai, Adventurer X, đã xuất hiện, tiêu diệt baphomet một cách dũng cảm và táo bạo trước khi biến mất nhanh chóng như làn gió.
“Được rồi, đủ rồi”, cô ấy cắt ngang câu chuyện xuất sắc của tôi. Có vẻ như tôi sẽ không trở thành một nhà viết kịch thành công trong thời gian tới.
“Các cô vừa tiêu diệt căn cứ của chúng gần đây, đúng không? Tôi muốn nghe thêm về điều đó”, tôi nói, dò hỏi thêm thông tin.
“Anh nói là anh xuống đây chỉ để hỏi tôi về việc đó à?”
“Chỉ là tình cờ thôi”, tôi nói. Nếu không có chuyện này, tôi chắc chắn sẽ không chọn mạo hiểm xuống dưới lòng đất.
“Cô hiểu mà, đúng không? Sol Magni không bị tiêu diệt hết đâu. Con quái vật bạn đánh bại có thể là một bản sao hay là sự thay thế. Tôi nghĩ ông chủ vẫn còn đâu đó.”
Beatrice cau mày với vẻ không hài lòng.
“Các cô đã có cuộc đối đầu lớn với chúng, đúng không? Cô có nhận thấy điều gì không? Nói cho tôi những gì cô biết.”
“Không có gì cả.”
“Tôi muốn nghe chị gái cô nói gì.”
“Ceci sẽ nói y hệt như vậy.”
Vậy là họ đã đẩy lùi chúng bằng ma thuật và kết thúc trong một cái chớp mắt. Một làn gió, nhưng công việc lề mề.
“Giờ đến lượt tôi”, Beatrice nói đầy ý nghĩa, nhìn tôi chằm chằm. “Anh thực sự là ai? Và đừng nói là ‘người tình của Arwin.’”
Vậy tôi nên nói gì nếu toàn bộ sự tồn tại của tôi rõ ràng là một định nghĩa không hợp lệ?
“Anh mạnh mẽ đến mức không thể tin được. Anh có được sức mạnh đó từ đâu? Tôi nghĩ anh là một con minotaur. Nhưng anh chưa từng vào hầm ngục cho đến chuyến đi cứu Arwin. Tại sao?”
Vậy là cô ấy đã thấy tôi. Chết tiệt.
“Tôi không thích bóng tối”, tôi nói. “Ngay cả việc đi vệ sinh giữa đêm cũng là một cuộc đấu tranh.”
“Nói láo.”
“Cô có thể dành một đêm với tôi và tự mình xem sao …”
Vừa dứt lời thì Beatrice đã đánh tôi bằng cây gậy của cô ấy.
“Vậy có phải anh đã dùng sức mạnh của mình để tiêu diệt mọi tên côn đồ cố gắng tấn công Arwin không?”, cô ấy hỏi.
Vậy là Cecilia đã nói hết. Hai chị em này chia sẻ quá nhiều thứ.
“Chị gái cô hiểu sai rồi.”
“Không phải Ceci. Không thể nào. Ceci quá thông minh để sai.”
Cô ấy nói như một sự thật. Cô gái này yêu chị gái của mình quá mức. Đặc biệt là vì cả hai đều có khuôn mặt giống nhau.
“Tôi thích nếu cô giữ bí mật này.”
“Không”, Beatrice tuyên bố, lắc đầu. “Tôi đã thề không giấu giếm gì Ceci cả.”
“Ôi. Tuyệt vời.”
Đúng là tôi không nhận được gì từ việc cứu sống cả hai người họ.
“Còn cô thì sao, có cảm thấy ổn không? Nói đi nếu cô vẫn thấy khó khăn. Các cô đều đang ở trong cùng một hoàn cảnh.”
Càng gần nguồn gốc của cuộc tấn công tâm lý của baphomet, tổn thương càng nghiêm trọng. Beatrice đã ở gần nhất với tác động mạnh mẽ của nó, nhưng cô ấy là người đầu tiên phục hồi và có vẻ hoàn toàn ổn.
“Tôi chưa bao giờ là kiểu người giữ mãi quá khứ”, cô ấy giải thích.
Có thể một số người đặc biệt chống lại được tác động của cuộc tấn công tâm lý của baphomet, nhưng việc không bị ảnh hưởng hoàn toàn có vẻ hơi kỳ lạ. Có lẽ cô ấy có một tâm trí cực kỳ mạnh mẽ hoặc cực kỳ đơn giản.
“Nhưng Ceci thì khác. Cô ấy… đã trải qua nhiều thứ.”
“Vậy tôi có nghe. Cô đã cứu Cecilia khi các cô còn nhỏ.”
Mắt Beatrice trợn tròn. “Cô ấy nói với anh à?”
“Chắc là do bầu không khí lúc đó.”
“Vậy anh có nghe chuyện gì xảy ra sau đó không?”
“Câu chuyện về việc các cô được một phù thủy lang thang tìm thấy và dạy các cô cách sử dụng ma thuật?”
“Ah, đến phần đó rồi”, Beatrice nói, gật đầu. “Chà, người thầy của chúng tôi là lý do chúng tôi trở thành những mạo hiểm giả.”
“Tôi thật sự không hỏi. Tôi không quan tâm.”
“Chà, tiếc quá. Tôi muốn nói chuyện.”
Rồi Beatrice tiếp tục kể cho tôi về ước mơ của họ.
Cecilia và Beatrice buộc phải rời nhà khi còn nhỏ vì một sự cố đã làm họ bị xa cách với gia đình. Sau vài ngày đi lạc trên con đường từ làng quê, hai chị em đã gặp một phù thủy.
“Đó là Dahlia Maretto. Bà ấy đã trở thành bà của chúng tôi.”
Dahlia đưa hai chị em về ngôi làng của bà. Họ đã cảm thấy bối rối vì ngọn núi ở đây giống hệt quê hương của họ. Bà ấy đã nói với họ:
“Ta sẽ cho các con một sự lựa chọn. Các con có muốn gia nhập gia đình ta và trở thành những pháp sư không?”
Các phù thủy có một quy tắc là họ chỉ dạy ma thuật cho những người trong gia đình. Vì vậy, khi nhận học trò, các học trò phải mang họ của thầy.
Dahlia có rất nhiều học trò. Các phù thủy cũng là con người, và họ cũng phải chịu đựng những cảm xúc tiêu cực và trải nghiệm đau đớn: thù hận, bắt nạt, đối xử bất công, lạm dụng, bạo lực, và rất nhiều thứ khác. Họ là những người đã bị đối xử tệ bạc cho đến khi không thể chịu đựng được nữa và bỏ chạy và họ đều đã tìm đến Dahlia.
Khi nhận tên của một phù thủy, dù chỉ là để làm màu, việc trở thành học trò dưới sự chỉ dạy của một pháp sư khác là vi phạm quy tắc của xã hội ma thuật. Nhưng Dahlia đã chủ động tiếp nhận tất cả những kẻ bị loại ra khỏi các trường ma thuật khác.
“Bà ấy quá tốt bụng. Điều đó không phù hợp với một pháp sư.”
Không còn nơi nào để đi, hai chị em bắt đầu học dưới sự hướng dẫn của Dahlia. Cuộc huấn luyện rất khắc nghiệt, dường như vậy. Beatrice không có tài năng bẩm sinh, nhưng Cecilia lại tỏ ra có triển vọng và học phép thuật rất nhanh. Cô ấy còn học phép từ những pháp sư khác, không chỉ riêng Dahlia.
Mặc dù họ là những học trò bị bỏ lại, nhưng ngôi trường đầy rẫy những pháp sư thuộc đủ loại. Các trường khác nhau dạy những loại ma thuật khác nhau, và cần có một lượng tài năng bẩm sinh nhất định để học được nhiều loại ma thuật, nhưng Cecilia đã chứng tỏ mình đủ tài năng để làm điều đó. Hai chị em là những cô gái trẻ duy nhất trong nhóm, và những người khác thì chiều chuộng họ.
“Vậy khi Cecilia nhắc về ba mẹ…”
“Vâng, cô ấy đang nói về gia đình chúng tôi ở trường Maretto.”
Mười năm sau, các chị em Maretto phải quyết định con đường tương lai của mình.
Không phải tất cả các pháp sư đều giống nhau. Một số sử dụng phép tấn công trong chiến đấu, trong khi những người khác là học giả chuyên nghiên cứu những chân lý vĩ đại. Có người sống như ẩn sĩ trong rừng để tìm kiếm trí tuệ nội tâm, trong khi có những người là pháp sư của triều đình, sử dụng kiến thức của mình để phục vụ các gia đình hoàng gia và quý tộc.
Dahlia Maretto thuộc loại học giả. Lĩnh vực nghiên cứu của bà là các hầm ngục. Có rất nhiều điều bí ẩn xoay quanh sự hình thành của các hầm ngục và bản chất sự tồn tại của chúng. Mục tiêu của bà là giải quyết những bí ẩn này.
“Chúng tôi đã có rất nhiều ước mơ vào thời điểm đó. Có rất nhiều lựa chọn.”
Nhưng những lựa chọn ấy đã bị xóa sạch theo một cách mà họ không thể ngờ tới.
Một ngày nọ, một trong những học trò của Dahlia đã mang về một bức tượng kỳ lạ từ một chuyến đi. Nó được tìm thấy dưới đáy một hầm ngục bởi một mạo hiểm giả. Nhưng khi xem xét bức tượng đá, nó bắt đầu phát tán một làn sương tím và ngay sau đó, một đàn quái vật tấn công ngôi làng.
Đó là công việc của một trường ma thuật khác, những người không ưa sự hiện diện của Dahlia.
Tất nhiên, các học trò của Maretto đã chiến đấu lại, nhưng phép thuật của họ đã không còn sử dụng được. Làn sương tím từ bức tượng đã hút cạn năng lượng ma thuật của họ và ngăn cản họ sử dụng phép thuật.
Dahlia và các học trò khác của trường Maretto đã bị tiêu diệt. Cecilia và Beatrice là hai người duy nhất sống sót vì họ đúng lúc đang đi công tác xa khỏi thị trấn. Sau khi một lần nữa mất đi gia đình, hai chị em đã truy tìm những phù thủy đứng sau vụ phá hoại đó và báo thù.
Sau khi hoàn thành hành động đẫm máu đó, mục tiêu tiếp theo của họ là tái thiết trường Maretto để đảm bảo rằng tên tuổi của Dahlia Maretto và các học trò của bà không bị lãng quên. Họ muốn cả thế giới biết rằng Trường Maretto ở ngay đây, đồ khốn kiếp! Cecilia và Beatrice đã trở thành những mạo hiểm giả và đi khắp nơi tìm kiếm các hầm ngục mà Dahlia đã nghiên cứu say mê. Câu chuyện sẽ được tiếp tục trong bài giảng tiếp theo của chúng ta.
“Nghe có vẻ như là một thử thách khá lớn”, tôi nói với sự cảm thông sâu sắc khi kết thúc câu chuyện dài của cô ấy.
Về cơ bản, mục tiêu của họ là danh tiếng, chứ không phải là Tinh Thạch Thiên Hà. Những thái độ quá lớn và cách cư xử khoa trương của họ được thiết kế để bán hình ảnh đó. Mặc dù họ không thể thực hiện được kế hoạch thành lập một clan phiêu lưu như trước, nhưng họ vẫn có cơ hội chiến đấu cùng Arwin trong một thời gian ngắn. Đó là một lợi thế lớn chỉ vì giờ chúng tôi có thể thương lượng với họ.
“Tôi không tìm kiếm sự cảm thông.”
“Tôi hoàn toàn hiểu cô yêu quý chị gái lớn của mình như thế nào.”
Beatrice đã rời làng, tiếp tục luyện tập như một pháp sư, và thử thách hầm ngục này, tất cả đều vì Cecilia. Mặc dù cô ấy có vẻ như tự do và ích kỷ, nhưng tất cả những gì cô làm đều vì chị gái mình. Người chị lo lắng cho em, và người em lo lắng cho chị. Đó là một ví dụ đẹp về tình yêu anh chị em.
“Dĩ nhiên rồi. Tôi không thể tự hào hơn về chị gái lớn của mình, Ceci”, cô ấy nói vui vẻ. “À, chị ấy dậy rồi.”
Biểu cảm của Beatrice thay đổi nhanh chóng. Cô ấy chạy vội đến bên các bạn của mình, nơi Cecilia đang mở mắt và chậm rãi ngồi dậy.
“Cảm thấy sao?”, tôi hỏi.
Cecilia nhấp nhổm khó chịu.
“Tệ hại, giờ thì tôi phải nhìn cái mặt ngu ngốc của anh.”
“Hmm, kỳ lạ nhỉ. Thường thì mọi người đều vui mừng khi thấy tôi.”
“Chỉ có con ả công chúa hiệp sĩ mới vậy thôi.”
“Có lẽ cô đúng.”
Dù chắc chắn cô ấy sẽ tức giận nếu nghe thấy điều đó.
Một lúc sau, chúng tôi rời khỏi hang và lên bề mặt. Ánh sáng mặt trời chói chang.
“À, phải rồi, nói về việc cảm ơn lúc nãy”, tôi nói, “cô có thể giữ bí mật phần của tôi được không? Chỉ cần nói là các bạn đã đánh bại tàn dư của Sol Magni và con baphomet. Nhất là xung quanh Arwin, đương nhiên.”
“Đây là lòng thương hại à?”
“Không hẳn.”
Tôi không cần phải phí phạm cảm xúc đó vào những mạo hiểm giả hàng đầu. Đây là điều cần thiết vì tình hình của chính tôi.
“Tôi đi đây. Tôi sẽ ghé qua Hội, nếu mấy cô nhớ gì thì cho tôi biết nhé.”
“…Không có gì để nhớ cả”, Cecilia nói từ phía sau tôi.
“Có phải về việc chúng tôi đè bẹp Sol Magni không? Chắc rồi, tôi sẽ kể hết cho anh. Anh muốn biết gì?”
“Tôi định hỏi về con quái vật, nhưng không cần phải ngay bây giờ.”
“Nó đã chết. Nó giống như những gì bạn thấy. Đầu hình quả trứng, mắt to, răng nanh lạ, và tay chân đen. À, trên cánh tay nó có một hình xăm lạ. Không giống hẳn với cái anh đã nhắc, tuy vậy.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Tôi ước gì tôi có thể cho anh xem thi thể, nhưng nó nổ tung thành làn sương đỏ rồi biến mất.”
“Ừm.”
Sương đỏ, huh?
Chết thật, chỉ để biết được một chi tiết nhỏ như vậy mà phải mất bao nhiêu rắc rối.
“Hiểu rồi. Chà, hẹn gặp lại lần sau.”
Tôi rời đi, bỏ lại họ phía sau. Tôi nghĩ tôi nghe thấy những tiếng thì thầm do dự, nhưng tôi chọn làm lơ chúng. Dù sao thì quay lại cũng chẳng mang lại gì tốt đẹp cho tôi.
Tôi đã học được điều đó qua nhiều năm kinh nghiệm.