Vol 4 – Chương 5: Bạo loạn cuồng thực
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 4 Chương 5
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 5: Bạo loạn cuồng thực
Ngày lễ Quốc Khánh cùng cũng đã đến.
Tôi dậy sớm và kiểm tra quanh phòng, chỉ để phát hiện Arwin đã tỉnh từ lúc nào.
“Vậy là tôi không cần đánh thức em bằng một nụ hôn rồi nhỉ.”
“Tha cho tôi mấy trò đùa ấy đi”, Arwin đáp, đấm nhẹ vào ngực tôi. “Dez đâu rồi?”
“Ông ấy đi rồi.”
Dez sẽ túc trực ở hội mạo hiểm giả cả ngày hôm nay. Như vậy, nếu có chuyện gì xảy ra ở hầm ngục, lão sẽ là người đầu tiên đối mặt với lũ quái vật. Đó là tiền tuyến. Trong trường hợp khẩn cấp, người đỡ đòn đầu tiên chính là Dez.
Arwin sẽ đến quảng trường phía bắc, nơi rất có khả năng Kẻ rao giảng sẽ xuất hiện. Lễ hội Quốc Khánh có sự tham gia của toàn thị trấn, nhưng quảng trường gần phủ lãnh chúa phía bắc là nơi đặt các quầy hàng cho cuộc diễu hành. Năm ngoái, khu vực tổ chức nằm ngay trước cổng vào hầm ngục, nhưng năm nay họ chuyển lên phía bắc. Lý do chính thức là vì cần thêm không gian do lượng khách tăng, nhưng lý do thực sự là để đề phòng cuộc bạo loạn quái vật. Các nhân vật quan trọng sẽ có mặt tại lễ hội nên tổ chức xa hầm ngục sẽ giúp họ có cơ hội thoát thân cao hơn nếu thảm họa xảy ra.
Tôi cũng sẽ có mặt ở đó, trong vai trò hộ vệ cho Arwin, danh nghĩa là bảo vệ cho April.
Các mạo hiểm giả đã phân bố khắp thị trấn để tăng cường an ninh. Noelle và Ralph cũng nằm trong số đó. Nhân viên hội đóng vai trò truyền tin và trợ lý, đi cùng các mạo hiểm giả để có thể báo cáo về hội ngay khi có chuyện. Riêng hội mạo hiểm đã gia cố tường và cổng để làm nơi trú ẩn cho người dân và những người bị thương nếu cần.
Vị trí của tên giáo chủ thì vẫn chưa rõ. Lý tưởng nhất là giết hắn trước khi hắn có thể khởi động cuộc đại bạo loạn. Từ sau vụ nổ, chúng tôi không nhận được tin gì từ Bầy Chim Săn Mồi. Tôi đoán là họ vẫn chưa tìm ra hắn.
“Có lẽ chúng ta sẽ không thể quay lại nơi này nữa”, Arwin thì thầm.
“Chúng ta sẽ quay lại.”
Hoặc ít nhất là cô ấy sẽ quay lại. Đó là lý do chúng tôi ở đây.
Thời tiết rực rỡ, nắng đẹp, và âm thanh của nhạc hội cùng tiếng hân hoan đã tràn ngập bên ngoài.
“Tôi có món quà cho em”, tôi nói, dẫn Arwin đến căn phòng phía sau. Đôi mắt nàng mở to. “Đã sửa xong rồi. Dez đã lấy nó về từ hôm qua.”
Đó là bộ giáp của Arwin. Vết thủng mà tên giáo sĩ từng gây ra đã được vá lại cẩn thận. Không còn một vết xước nào. Không có gì lạ khi chính Dez lại đích thân giới thiệu thợ rèn này.
Cô ấy lặng lẽ tiến lên, đưa tay vuốt ve bề mặt tấm giáp ngực. Giận dữ, hối tiếc, quyết tâm, can đảm, biết bao cảm xúc đang tranh giành quyền kiểm soát gương mặt cô. Sau khi đã thỏa mãn mong muốn được chạm vào nó, cô ấy quay sang tôi và chỉ nói đơn giản:
“Giúp tôi.”
“Được rồi.”
Bộ giáp có mảnh trước và sau cần phải gắn kết lại. Còn có cả giáp tay và giáp chân, từng cái phải được mang vào một cách cẩn thận.
Cuối cùng, cô ấy khoác chiếc áo choàng đỏ lên người. Công chúa hiệp sĩ đã trở lại.
Sau đó, tôi đưa nàng viên kẹo cứng quen thuộc.
Khi nhìn thấy viên kẹo trong tay tôi, mặt cô ấy tối lại. Rõ ràng cô nàng cảm thấy thất vọng vì lại phải dựa vào thứ đó một lần nữa. Nhưng ghét bỏ nó cũng không thể thay đổi hiện thực: nếu không dùng, cô ấy sẽ sớm bị cai thuốc và không thể chiến đấu được. Nicholas vẫn chưa giao thuốc giải.
Cô ấy nhắm mắt lại, bỏ viên kẹo vào miệng, lăn nhẹ nó trên lưỡi rồi thở ra nhẹ nhõm.
“…Cuối cùng cũng đến lúc.”, Thắng hay thua, sống hay chết, mọi chuyện sẽ được định đoạt hôm nay.
“Cũng đã khoảng một năm ba tháng từ ngày ta gặp ngươi, đúng không?”, Arwin vừa nói vừa bước đi, hồi tưởng lại quãng thời gian đã qua.
“Nghe đúng đấy.”
Từ lúc trở thành kẻ ăn bám, tôi đã dính vào không ít rắc rối. Đầu tiên, suýt bị gã Thánh kỵ sĩ của cô nàng giết, rồi cô ấy vướng vào cuộc chiến giành ngôi vị, và tôi thậm chí còn phải giết một người bạn. Chưa hết. Tôi đánh nhau với đám xã hội đen, rồi bị chỉ huy đội Thánh Kỵ Sĩ từ Vương Đô đấm cho nhừ tử vì anh ta cố moi bí mật của cô. Khi cô ấy mất tích, tôi đã liều mình xuống hầm ngục tìm cô, thậm chí còn vượt đường xa đến tận quê nhà đầy quái vật của cô ấy để tìm lại món đồ để quên.
Nếu không gặp Arwin, cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ yên ả hơn nhiều. Nhưng hẳn sẽ là một cuộc sống chẳng khác gì cái chết, sống bám vào Polly hay một người đàn bà nào khác. Tôi chẳng biết cái nào tệ hơn.
“Đã xảy ra nhiều chuyện thật.”
Từ khi sống cùng nhau, cô ấy bắt tôi mặc mấy bộ đồ kỳ lạ và bắt tôi làm việc nhà. Mỗi lần tôi định đưa gái về nhà thì bị đấm, mà ghé đến chỗ tụi họ thì lại bị cô nàng bóp cổ. Cũng đủ khổ sở, nhưng cũng có lúc vui vẻ.
Mùa xuân, chúng tôi cùng ngắm hoa. Mùa hè ăn dưa hấu thật mát lạnh. Mùa thu thì ngồi tâm sự cả đêm giữa cơn giông. Mùa đông cùng nhau xúc tuyết.
Nếu không có Arwin, tôi sẽ chẳng bao giờ làm những chuyện đó.
“Bây giờ vẫn còn quá sớm để hoài niệm.”
Ngay cả sau khi đợt bạo loạn quái vật này kết thúc, mục tiêu của chúng tôi vẫn không thay đổi. Arwin cần xuống hầm ngục và tìm ra Tinh Thạch Thiên Hà. Còn tôi sẽ lo kiếm đủ thuốc cô ấy cần và dọn sạch những “đầu mối lỏng lẻo”, của những kẻ biết quá nhiều về cô.
“Mọi thứ vẫn còn ở phía trước. Chúng ta vẫn chưa đạt được gì cả. Bước đầu tiên là vượt qua hôm nay đã.”
“Đúng vậy”, cô ấy gật đầu, siết chặt nắm tay. “Chúng ta sẽ cứu được thị trấn này.”
Chúng tôi đã hẹn gặp nhau ở phía trước cô nhi viện. Trên đường đi, không ít ánh mắt ghét bỏ bắn về phía chúng tôi. Xem ra tin đồn vẫn đang lan rộng. Khi đến nơi, April đã có mặt cùng với lũ trẻ. Tổng cộng là năm đứa, bao gồm cả cô bé. Và nếu có thảm họa xảy ra, chúng tôi sẽ phải bảo vệ cả bọn trẻ này nữa. Nghĩ đến đó, tôi không khỏi bật ra một tiếng cười khan.
“Trễ rồi đấy.”, Cô nhóc tiểu thư đỏng đảnh phụng phịu.
“Và tại sao chị lại mặc như vậy?”, April tiếp lời, ngạc nhiên trước bộ giáp đầy đủ của Arwin.
“Hôm nay chị là người bảo vệ em. Mặc thế này để không ai có ý định xấu với em cả”, Arwin giải thích.
April trông không mấy vui vẻ. Có lẽ chuyện bị bắt cóc vẫn khiến cô bé ám ảnh.
Trong khi đó, những lính gác quen thuộc vẫn theo dõi từ xa. Mong là hôm nay họ sẽ làm đúng nhiệm vụ.
“Lẽ ra hôm nay là ngày chị có thể mặc đẹp như em và vui chơi thỏa thích”, tôi nói với Arwin.
Nhưng dù có là một ngày lễ bình thường đi nữa, Arwin cũng sẽ không làm vậy. Dù là ngày nghỉ.
“Có phải em đang mặc chiếc váy anh chọn cho hôm trước không?”, tôi hỏi.

April xoay một vòng, làm chiếc váy xòe rộng ra.
“A đúng rồi, nó hợp với em thật. Như tôi đã nghĩ. Không, còn đẹp hơn nữa cơ.”
Tôi đã chọn đúng. Váy đỏ làm mái tóc bạc của April càng nổi bật hơn.
“Em chắc là muốn mặc thế này đi khắp thị trấn à?”, tôi hỏi.
Loại vải kia rất sang, kiểu thường mặc đi vũ hội hay sự kiện trang trọng.
“Cái này á? Ồ, không sao đâu. Cũng không mắc lắm mà”, April đáp. Đúng là con gái nhà giàu.
“Nhưng vì anh là người đã phối đồ cho em, em nghĩ nên mặc nó vào ngày lễ hôm nay.”
“Tôi vinh hạnh quá.”, Tôi cúi đầu cung kính. Nhưng chẳng hiểu sao, nàng công chúa hiệp sĩ lại không tỏ ra vui vẻ gì mấy. Cô nàng đang nghịch nghịch tóc mình.
“Thôi, đi thôi. Sắp bắt đầu rồi đấy”, April nói, định chạy vụt đi.
“Ahhh, khoan đã nào.”, Tôi vẫy cô bé lại gần. Tôi cài lên tóc cô một chiếc nơ hình hoa hồng. Mắt April sáng rực như đá quý.
“Tôi chọn cái này để hợp với váy và tóc em.”
“Đẹp quá.”, Cô bé mỉm cười rạng rỡ, cầm lấy chiếc nơ và ngắm nghía. Rõ ràng là cô bé rất thích.
“Cảm ơn anh, Matthew.”
“Không có gì đâu.”
“Phải rồi. Tôi mới là người trả tiền cho cái đó”, ai đó gần đó lên tiếng đầy ghen tị. Hy vọng April không thấy phiền.
“Em cũng cảm ơn chị, Arwin.”
“Tất nhiên rồi”, cô ấy đáp, quay mặt đi đầy ngại ngùng.
“Vì chúng ta đều ở đây rồi, để anh gắn lên cho em nhé”, tôi đề nghị.
“Không cần đâu.”
“Thôi mà, đừng ngại.”
Mặc cho bao nhiêu lời càm ràm và phản đối, cô bé vẫn ngoan ngoãn đứng yên như một con búp bê trong lúc tôi cài chiếc nơ lên tóc. Nếu lúc nào cô bé cũng dễ thương như vậy thì chắc cẳng chân tôi đã không bầm dập đến mức này rồi.
“Rất hợp với em đấy.”
“Khoan, có gương không?”, cô bé hỏi, đảo mắt quanh như đang tìm kiếm đứa em thất lạc.
“Đây.”, Tôi đưa ra một chiếc gương tay.
“Tôi mang theo vì đoán là sẽ cần đến.”
“Anh chuẩn bị kỹ quá”, cô bé ngạc nhiên, rồi cầm lấy chiếc gương.
“Đẹp thật…”, Má cô ửng đỏ. “Em sẽ giữ gìn nó mãi mãi.”
“Em thích là tôi mừng rồi.”, Quả không uổng công lựa chọn.
“Và chính tiền của tôi đã mua nó đấy!”
“Rồi, rồi, tôi biết mà”, tôi đáp. Nàng công chúa hiệp sĩ lúc này còn cáu kỉnh hơn cả trẻ con buồn ngủ bị gọi dậy giữa trưa.
“Không cần phải giận thế đâu. Có ai phủ nhận công lao của em đâu. April rất biết ơn em đấy.”
“Còn anh thì lại dùng tiền của tôi để lấy điểm. Một kẻ gần như chẳng bao giờ tặng quà cho tôi.”
Cô nàng đá vào ống chân tôi. Với bộ giáp trên người, cú đá đau muốn chảy nước mắt.
“Tôi vừa tặng em một món đấy thôi. Món cực kỳ đặc biệt luôn ấy.”
“Cái đó vốn là của tôi mà”, cô nàng nói kiểu cãi lý. “Và tôi đâu có bảo anh đi lấy nó.”
Tôi không định tỏ ra nhỏ nhen rồi đòi hỏi sự cảm kích, nhưng câu nói đó thì đúng là hơi quá.
“Được rồi. Tôi sẽ đi chôn lại nó đúng chỗ tôi đào lên. Trả đây.”
“Sao tôi phải làm thế? Tôi sẽ giữ nó mãi mãi”, cô nàng nói, quay mặt đi rồi làm ra vẻ đang ôm hộp trang sức.
“Vậy thì em nên thể hiện chút biết ơn cho sự hy sinh của tôi chứ.”
“Tôi có rồi đấy chứ. Còn trả tiền cho anh nữa”, cô nàng nói, khoanh tay và liếc xuống đùi mình. “Anh bảo đó là điều anh muốn mà.”
“Nhưng lao động thì cũng đi kèm với đau đớn, và xứng đáng được thưởng thêm.”
“Xin lỗi, cái miệng lắm lời nào vừa nói thế nhỉ?”
“Cái miệng mà em biết rõ từ trong ra ngoài đấy. Từ đầu lưỡi đến từng cái răng.”
“Đồ hề!”
“Ờ, này…”
Có ai đó kéo tay áo tôi. Gương mặt April đỏ như gấc. Tôi nghĩ chắc là bọn tôi vừa làm cô bé xấu hổ, nhưng hóa ra lý do khác: một đám đông lớn đang đứng xem màn cãi nhau của chúng tôi đầy thích thú.
“Đi thôi nào.”
“Ừ, được.”, Tôi không muốn làm Arwin nổi bật hơn nữa trong vai diễn sân khấu này.
“Đây là lỗi của anh đấy, Matthew.”
Dù nàng ta có đổ hết lên đầu tôi đi chăng nữa.
Chúng tôi rời trại trẻ mồ côi và đi về phía bắc hướng đến lễ hội. Hai bên đường chính đã được căng dây để các xe diễu hành đi qua. Điều đó khiến không gian đi bộ trở nên chật hẹp hơn, người qua lại cũng đông đúc hơn bình thường. Hôm nay bọn móc túi chắc chắn sẽ rất bận rộn. Giống như các quý ông đường phố, giới móc túi cũng có “công đoàn”, riêng để trừng phạt những kẻ ngoài cuộc hoặc tay mơ không liên kết với nhóm. Giới giang hồ giám sát công đoàn này và thu tiền bảo kê trên đầu từng người.
“Lối này.”
Tôi có thể chịu được cảnh chen chúc giữa dòng người và xe diễu hành, nhưng lũ nhóc thì không. Tôi đã chuẩn bị sẵn một chỗ xem đặc biệt cho bọn chúng.
“Chúng ta sắp vào cửa hàng à?”, April hỏi.
“Không đâu”, tôi đáp.
Các tầng trên của những quán ăn và nhà trọ dọc theo đường lớn đã chật kín người đến xem xe hoa và đám đông phía dưới. Muốn vào đó phải đặt chỗ trước và giá cả thì không rẻ. Không, tôi đã tìm được một nơi khác an toàn hơn nhiều và quan trọng là miễn phí.
“Xin phép.”
Tôi bước qua cánh cổng được xây trên nền một pháo đài cũ, rồi mở cánh cửa ở góc tường ngoài và bắt đầu leo lên cầu thang xoắn ốc bên trong. Cuối cùng, nó dẫn lên một vọng gác. Gió lồng lộng, nhưng từ tòa tháp đá này có thể nhìn thấy toàn bộ con đường chính.
“Ồ, wowww!”
“Cao thật đó.”
“Đừng nô đùa, bọn nhóc. Ngã xuống là không sống nổi đâu”, tôi nói rồi kéo một đứa lại trước khi nó nghiêng người qua lan can.
“Anh giỏi thật đấy, Matthew. Làm sao mà mượn được chỗ thế này vậy?”, April hỏi.
“Tôi có người quen”, tôi khoe. Những bước chân dồn dập vang lên từ cầu thang bên dưới, rồi cánh cửa trên đỉnh mở bật ra.
“Mấy người đang làm cái gì vậy?!”
“Chào, Vince.”
Chỉ huy đội Thánh Kỵ Sĩ Vincent không thèm để tâm lời chào của tôi mà túm lấy cổ áo tôi.
“Đây không phải nơi để dẫn dân thường tới xem! Còn dám nói dối họ là tôi đã cho phép?!”
“Tôi quên không nói với anh. Xin lỗi nhé”, tôi thản nhiên đáp.
“Tôi chỉ nghĩ rằng, với tư cách là người bảo vệ vương quốc và hiện thân của công lý và lẽ phải, đội trưởng đội Thánh Kỵ Sĩ hẳn sẽ thực hiện giấc mơ của những đứa trẻ ngây thơ này.”
“Đây không phải là chỗ vui chơi! Mau rời khỏi tháp ngay!”
“Anh đúng là đồ khốn khó chịu”, tôi nói rồi quay lại nhìn lũ trẻ mồ côi. Trông chúng như sắp khóc đến nơi.
“Bọn cháu không được ở đây sao?”
“Nhưng con muốn ở lại cơ mà!”
“Con muốn xem lễ hội…”
Chúng bắt đầu khóc lóc và năn nỉ Vincent. Anh ta có vẻ bối rối, không biết xử lý ra sao. Dù vẻ ngoài cứng rắn, tôi biết Vincent thường viết thư cho vợ và con mình. Phán đoán của tôi đã đúng, anh ta mềm lòng trước nước mắt của trẻ con.
Đúng là dạy tụi nhỏ diễn xuất trước cũng đáng công mà.
“Thôi nào, rộng lượng một chút đi. Việc này sẽ khiến Thánh Kỵ Sĩ trông tốt hơn đấy.”
“Chỉ đến trưa thôi đấy”, Vincent nói.
Lũ trẻ đồng thanh cảm ơn anh ta. Gương mặt đỏ bừng, Vincent đóng cửa lại rồi đi xuống cầu thang với những bước chân vội vã. Khi tiếng chân anh ta khuất hẳn, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
“Haizz, mệt thật.”
“Chuyện như vậy xảy ra là do anh không xin phép người có thẩm quyền trước”, Arwin lẩm bẩm, vẫn giữ thái độ dửng dưng và đứng ngoài chuyện. Tôi trừng mắt nhìn cô ấy.
“Này, nhớ ai là người bày ra ý này không?”
Đúng vậy, tôi đã biết bố trí của nơi này từ lần bị đưa tới trước đó. Căn cứ của đội Thánh Kỵ Sĩ rất rộng và kiên cố, hoàn toàn có thể chống đỡ một cuộc bạo loạn quái vật. Tầng hầm còn có những xà lim đặc biệt chắc chắn. Nó cũng phù hợp với mong muốn của lão già rằng cháu gái mình phải được bảo vệ an toàn. Tôi thấy đó không phải là ý tưởng tồi.
Nhưng lần đầu nghe cô ấy gợi ý, tôi đã tưởng cô say rượu rồi.
“Tôi nhớ là đã bảo anh phải xin phép trước cơ mà”, cô càu nhàu.
“Cô thừa biết là xin thì không bao giờ được mà”, tôi đáp.
Chính vì thế tôi mới phải tự tiện làm, rồi nếu bị hỏi thì giả vờ như đã thông qua trước.
“Này”, bọn trẻ kéo tay áo tôi, vẫn giả bộ khóc lóc đáng thương.
“Xong chưa?”
“Ừ, xong rồi”, tôi nói. Ngay lập tức, chúng ngừng khóc.
Sau khi lau nước mắt giả, cả lũ lại bám lấy lan can của vọng gác. Một đoàn người mặc trang phục lính ba trăm năm trước đang đi ngang qua, theo sau là những xe hoa trang trí lộng lẫy.
“À, nhìn kìa. Xe hoa tới rồi.”
“Oa, nhìn như lâu đài thật ấy.”
“Cái con cá khổng lồ kia trông y như thật!”
Lũ trẻ rất phấn khích trước cảnh tượng xe hoa diễu hành. April cũng vui vẻ vì đã thực hiện được điều tụi nhỏ mong muốn.
“Nhìn đằng kia kìa, Matthew”, cô bé chỉ tay phấn khích. Hai người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp đang ngồi trên một xe hoa được trang trí theo hình dáng con rắn.
“Đó là chị em nhà Maretto à?”
“Xem ra là vậy”, Arwin đáp, vẻ mặt tỏ rõ sự bực bội. Nhóm còn lại của tổ đội Medusa đang ngồi trên chiếc xe hoa phía sau họ. Tôi nghe nói họ sẽ đến quảng trường phía bắc, nhưng không nghĩ lại đi bằng cách này.
“Họ cũng tham gia diễu hành à?”
“Xem ra là thế.”
Đúng là một vị trí lý tưởng để quan sát toàn bộ lễ hội. Chị em nhà Maretto chính là những người đã hạ được tên giáo chủ giả mạo. Gã thật vẫn còn sống và chắc chắn đang nuốt hận vì bị mất mặt.
Hắn có thể sẽ tìm cách khôi phục danh dự của mình bằng cách tấn công họ, trừ khi hắn sợ bị chú ý quá mức.
“Này, có khát không?”, tôi hỏi lũ trẻ đang say mê nhìn các xe diễu hành.
“Đây, nước chanh sủi bọt nè.”
Đó là nước chanh pha chút mật ong cho ngọt, rồi thêm chút baking soda để tạo bọt. Hỗn hợp này không có gì quá đặc biệt, nhưng ở đây thì hiếm thấy, nên với tụi nhỏ, nó trở nên rất lạ và hấp dẫn.
“Miệng em tê tê.”
“Cảm giác lạ ghê?”
“Hơi rát, nhưng ngon.”
Tụi nhỏ có vẻ khá thích.
“Anh mua cái này ở đâu vậy? Em đâu thấy quầy nào bán”, April thắc mắc, chăm chú nhìn mấy bong bóng trong cốc.
“Anh làm đấy.”
“Anh làm?”
“Ừ.”
“Giỏi quá à!”
Với người lớn thì tôi sẽ pha rượu cho uống, nhưng với mấy đứa nhỏ thì không được. Tôi nghĩ, tại sao không cho chúng thử cái gì đó mới mẻ, lạ miệng một chút?
“Lại là April thì được cái đặc biệt”, công chúa hiệp sĩ lẩm bẩm nhỏ. Thôi, bỏ qua đi.
“Nhưng anh kiếm nguyên liệu ở đâu?”
“Có người tốt bụng cung cấp cho anh.”
Tiếng bước chân khác lại vang lên trên cầu thang.
Thực ra, chính Arwin là người đã trả tiền mua nguyên liệu.
“Trả lại tiền sau”, cô nói, liếc tôi một cái rồi cất ví đi.
“Biết rồi, biết rồi. Thực ra, anh trả luôn bây giờ cũng được.”, Tôi choàng vai kéo cô lại gần. Cô lập tức giẫm lên chân tôi.
“Trả bằng tiền. Không phải thứ khác.”
Tôi chu môi. “Công chúa của một vương quốc mà keo kiệt thế này thì làm gương xấu cho các công chúa khác đấy, Điện Hạ.”
“Dừng lại đi”, cô nghiêm giọng, nhìn tôi sắc lẻm. “Đừng gọi tôi là ‘Điện Hạ’.” /*nhớ chi tiết này nhé*/
“Tại sao?”, Tôi hỏi thật lòng, nhận ra đây không phải lúc để đùa cợt.
“…Là vì danh dự.”
Dù Arwin nghĩ thế nào, vương quốc Mactarode của cô đã bị quái vật xâm lược và tàn phá. Arwin là cựu hoàng tộc, nhưng giờ chỉ là một người tị nạn không còn quê hương.
“Lần đầu tôi đến đây và tự xưng là công chúa, họ nói tôi là kẻ mạo danh. Nó khiến tôi tổn thương”, cô nói.
Dù có dòng máu cao quý, dù xuất thân thế nào, Arwin không thể là công chúa nếu không có một vương quốc tồn tại để chứng thực điều đó.
“Tự xưng là hoàng tộc mà không có tước vị hợp pháp là một tội nặng ở bất cứ nước nào, không chỉ nơi này. Nếu người khác gọi tôi là công chúa, điều đó chẳng khác nào tôi tự xưng, và tôi sẽ bị phán xét vì điều đó. Đó là lý do tôi không xưng là công chúa, dù trong lòng vẫn mong muốn. Anh không được gọi tôi như thế.”
“Vậy còn ‘công chúa hiệp sĩ’ thì sao?”
“…Không có tước vị hay chức danh chính thức nào gọi là ‘công chúa hiệp sĩ’. Vì thế, tôi không phản đối ai gọi như vậy.”
Chỉ là một biệt danh mà thôi.
“Tôi không hề biết điều đó.”
“Tôi nghĩ không cần phải giải thích. Khi tôi đến thị trấn này, tôi đã nhờ hội trưởng hội mạo hiểm giả nói rõ với những người khác.”
Nếu cô để người ta gọi mình bằng tước vị chính thức, cô có thể bị quy trách nhiệm vì tội mạo nhận. Điều đó đã được thông báo rõ ràng với các mạo hiểm giả, và họ đã cư xử đúng mực. Thay vào đó, họ đã dùng biệt danh “Công Chúa Hiệp Sĩ Đỏ Thẫm”.
“Dù vậy, vẫn có vài kẻ quen miệng gọi như thế. Tôi đều nhắc nhở từng người một. Coi như anh đã được cảnh báo.”
Noelle từng gọi cô như vậy khi mới đến Gray Neighbor, nhưng sau đó cô ấy đã sửa.
“Hiểu rồi”, tôi đáp. Cảm giác như bóng tối phía trước vừa hé lộ một tia sáng le lói ở cuối đường hầm.
Phần lớn các xe diễu hành đã đi qua vị trí của chúng tôi. Chỉ còn lại nghi thức đọc Tuyên ngôn Lập Quốc – phần trung tâm của lễ hội. Từ đây thì quá xa để nhìn thấy quảng trường.
“Giờ đến lượt em canh chừng bọn trẻ”, tôi nói, vỗ nhẹ lên vai April.
“Cứ ở yên trên này. Nếu có chuyện gì xảy ra, nghe theo chỉ dẫn của Vincent, cái ông vui tính ban nãy ấy.”
Chúng tôi đã hỏi trước rồi; chắc chắn anh ta sẽ không bỏ rơi lũ trẻ. Chúng tôi cũng đã chuẩn bị sẵn điểm sơ tán cho bọn chúng.
“Anh định đi đâu?”
“Một buổi hẹn hò người lớn.”
Tôi và Arwin cùng nhau xuống cầu thang, để lại April và lũ trẻ trên đỉnh tháp.
Quảng trường được bao quanh bởi những hàng rào lớn. Bên trong, người ta đã dựng một sân khấu cao ngang đầu người. Ba mặt của sân khấu được bao bởi tường cao, và ngay trước quảng trường, các xe diễu hành cùng người tham gia diễu hành đều đứng chen chúc cạnh nhau. An ninh rất nghiêm ngặt. Vệ binh đứng khắp nơi, và chỉ những người có thẩm quyền mới được vào trong. Toàn bộ khán giả trong khu vực ghế ngồi đều là những người quan trọng; dân thường chỉ được đứng ngoài rào xem. Tôi còn thấy một số mạo hiểm giả, nhưng họ chủ yếu ở đó để hướng dẫn đường sơ tán.
“Anh nghĩ chuyện gì đó sẽ xảy ra ở đây sao?”
“Anh nghĩ vậy.”
Sol Magni đã mất vài căn cứ và nhiều tay chân, nhưng chúng vẫn chưa biến mất. Đây chính là dịp lễ lớn mà chúng chờ đợi bấy lâu nay. Không đời nào chúng chỉ đơn thuần gây ra một trận bạo loạn mà không có màn phô trương nào. Tên ngôn sứ của thần chắc chắn sẽ xuất hiện. Hắn sẽ tuyên bố về “cơn thịnh nộ của Thần”, và “sự thanh tẩy”, gì đó. Và đó sẽ là lúc chúng tôi ra tay.
Trong khi đó, Noelle và Ralph đang đợi gần đó phòng khi có chuyện gì xảy ra với chúng tôi.
Tiếng ồn ào của đám đông lắng xuống, và một nhóm nhạc bắt đầu chơi.
“Bắt đầu rồi.”
Một người đàn ông mặc trang phục lộng lẫy bước lên bục phát biểu. Anh ta trông có tuổi tương đương với tôi, hoặc có thể là lớn tuổi hơn một chút. Anh ta có khuôn mặt giống khỉ và thân hình gầy guộc, mỏng manh như một cái cây chết: anh ta là lãnh chúa của thị trấn này. Vì gương mặt kỳ quặc, anh ta trông ít giống một quý tộc nhưng giống như một anh hề trên sân khấu hơn sau khi rửa sạch lớp trang điểm. Tuy nhiên nếu bạn đối xử với anh ta theo cách mà anh ta trông, bạn sẽ mắc phải sai lầm nghiêm trọng. Anh ta được giao quyền quản lý thành phố hầm ngục này, một địa điểm đặc biệt nằm trên đất riêng của hoàng gia. Một địa điểm quan trọng như vậy sẽ không được giao cho một người bất tài. Người ta không thể sống lâu nếu chỉ chơi theo các quy tắc mọi lúc.
Sau khi tuyên bố bắt đầu lễ hội, anh ta bắt đầu công bố người chiến thắng trong cuộc diễu hành xe hoa. Điều này được quyết định bởi một ban giám khảo, nhưng cuối cùng chỉ là một trò chơi của sự ganh đua và quản lý thu nhập.
“Và bây giờ, người chiến thắng hôm nay là”
Nhưng trước khi anh ta kịp tuyên bố người chiến thắng, một quả cầu lửa khổng lồ xuất hiện trên bầu trời.
Tiếng la hét vang lên. Nó lao thẳng về phía sân khấu như một thiên thạch. Lãnh chúa lập tức nhảy ra ngoài, nhưng tốc độ của vật thể này còn nhanh hơn nhiều. Nếu nó nổ, toàn bộ khu vực sẽ bị thiêu cháy. Tiếng la hét tuyệt vọng vang lên từ khắp nơi ngay trước khi quả cầu lửa phát nổ trên không trung.
Bầu trời sáng trắng, rồi càng trở nên rực rỡ hơn với tiếng xèo xèo của hơi nước bốc lên. Tuy nhiên, dường như quảng trường không bị cháy chút nào.
“Cái đó bị chặn lại à?”, Tôi thì thầm, ấn tượng, khi một con quái vật đen kịt hạ cánh xuống sân khấu. Nó có đôi mắt vàng khổng lồ trong đầu hình trứng. Những chiếc chân dài như côn trùng quằn quại và rùng rợn.
Đúng rồi. Hắn ta. Hắn vẫn sống.
“Không tệ, các cô gái.”
Hai người phụ nữ có khuôn mặt giống nhau nhảy và vượt qua các xe hoa để hạ cánh xuống sân khấu: Cecilia và Beatrice, hai chị em sinh đôi nhà Maretto. Phép thuật của họ đã chặn đứng vụ nổ của quả cầu lửa. Các thành viên khác của Medusa nhanh chóng gia nhập và vây quanh con quái vật.
“Đi nào”, Arwin nói, khi cô ấy chen qua đám đông.
Tại sao cô ấy lại quyết tâm chạy lên trước vậy? Tôi đã định đuổi kịp cô ấy, nhưng tôi bị cuốn đi bởi dòng người chạy theo hướng ngược lại và không thể di chuyển thuận lợi.
Khi chúng tôi cố gắng tiến về phía đó, các chiến binh trên sân khấu đã có một cuộc trò chuyện ngắn.
“Chỉ để xác nhận: Lần này mày là thật đúng không?”, Cecilia hỏi.
“À, đúng vậy”, con quái vật đáp, tính toán lại. “Các ngươi là những người đã bị cuốn đi và tưởng rằng mình đã đánh bại ta. Thật là buồn cười.”
“Cứ giữ lấy những lời khiêu khích rẻ tiền của mày đi”, Cecilia tiếp tục, kiềm chế em gái mình, người trông sẵn sàng lao vào đánh nhau.
“Điều duy nhất quan trọng là mày là thằng khốn đã làm hoen ố danh tiếng của tụi tao. Và dù mày có phải là kẻ giả mạo, tao vẫn sẽ tiêu diệt mày.”
“Và bọn tao sẽ không nương tay với kẻ thật đâu!”
Beatrice gọi to. Họ bắt đầu niệm phép. Một lá chắn ma thuật hạn chế thiệt hại cho môi trường xung quanh, để họ có thể phối hợp tấn công tên mục sư đang bị giam cầm trong phạm vi của nó. Tên mục sư lưỡi lắc và bắt đầu dao động. Lại là chiêu biến hóa thành sương mù. Một khi hắn ta phân tán, không phép thuật nào có thể ngăn cản hắn ta bay đi mất.
“Tôi đã đoán được điều này!”
Cecilia hét lên, mừng rỡ khi giải phóng một phép thuật. Nó lao về phía tên mục sư hoảng hốt, và Beatrice niệm phép hoàn thiện.
“Xuyên thấu và rung chuyển! Ngọn giáo sấm sét!”
Một tia sét sắc bén, kêu rít, đâm trúng tên mục sư. Ngay lập tức, thân thể dao động của hắn ta trở lại hình dạng ban đầu. Hắn bị hất ngược ra sau cho đến khi đâm vào lá chắn ma thuật và ngã xuống đất.
“Sương mù cơ bản chỉ là hơi nước. Tự nhiên, nước sẽ dẫn điện”, Cecilia tự hào khoe khoang.
Về cơ bản, khả năng của hắn ta rất yếu trước sét.
“Vậy thì các cô nghĩ gì về những gì Ceci có thể làm? Nhưng chúng tôi chỉ mới bắt đầu thôi!”, Beatrice nói. Cô ấy phóng phép tiếp theo.
“Đẩy hắn ta ra khỏi tầm nhìn! Sledge Storm (Bão Búa)”
“Đè bẹp kẻ thù! Đá rơi (Rock Fall)”
“Đóng băng và phá hủy! Ice Halberd (Thương Băng)”
Hai chị em lần lượt niệm phép, ngăn không cho tên mục sư có cơ hội phản công. Họ định chôn vùi hắn ta dưới sức mạnh của những phép thuật liên tiếp. Bốn người còn lại tiếp tục niệm phép tăng cường để nâng cao sức mạnh cho các phép tấn công, đồng thời đứng trước mặt hai chị em để che chắn cho họ khỏi những đòn tấn công nếu có phản công. Nhờ có lá chắn ma thuật, tên mục sư thậm chí không thể trốn thoát nếu muốn.
“Chúng ta có nên dùng một phép lớn không, Ceci?”
“Chờ đã. Có gì đó không ổn. Hắn ta quá yếu đuối.”
“Cô nghĩ đây là một tên giả mạo sao?”
“Không, hắn ta là thật.”
Ngay khoảnh khắc đó, một cánh tay đen thui vươn lên từ dưới sân khấu. Nó túm lấy cổ chân Cecilia và kéo cô xuống đất. Sau đó, hình dáng đó vọt lên từ dưới sân khấu, lộ ra một sinh vật trông giống hệt tên giáo chủ.
“Và ta cũng vậy”, nó nói, vung tay ném Cecilia qua không trung, quăng cô ta vào Beatrice. Cả hai bị hất văng ra khỏi chân, ngã vào lá chắn ma thuật mà họ đã dựng lên. Tên mục sư còn lại đứng sừng sững trên họ.
“Cái đó đau đấy. Nếu kéo dài thêm chút nữa, tôi có thể gặp rắc rối.”
“…Khoan đã, tụi bây cũng là sinh đôi sao?”, Beatrice nói mỉa mai, nhăn mặt vì đau đớn.
“Hơn cả sinh đôi”, tên bản gốc nói, nhấn một cánh tay vào đầu mình.
Hắn ta lục lọi như đang tìm thứ gì đó, rồi cười khinh bỉ. Hắn ta hừ một tiếng và với chút khó khăn, rút cánh tay ra, cầm một vật trông như quả trứng đỏ.
“Dù ta chưa thử nghiệm, nhưng ít nhất cũng phải có mười hay hai mươi cái.”
Hắn ta ném quả trứng, nó vỡ ra và phát ra khói đỏ. Khói bốc lên, từ từ lấp đầy không khí và bắt đầu tạo hình.
Chỉ trong giây lát, nó biến thành một tên giáo sĩ giống hệt. Hóa ra hắn có thể tạo ra bản sao của chính mình. Đó hẳn là điều mà các chị em Maretto đã đánh bại tại nơi ẩn náu ban đầu.
“Chết tiệt!”
Cecilia cố gắng đứng dậy, nhưng cô loạng choạng. Cái bàn tay của sinh vật đó nắm lấy mắt cá chân cô đã làm gãy cái gì đó. Một thành viên khác bước vào để bảo vệ cô, nhưng cô ấy không thể làm phân tán sự chú ý.
“Biến đi.”
Ba tên giáo sĩ đâm vào tim, chặt đầu, đốt cháy thân thể, xé nát hộp sọ và tàn phá hoàn toàn những người cô gái trong nhóm Medusa. Máu văng tung tóe khắp sân khấu, và bốn người chỉ còn lại những vũng máu của chính mình.
Mắt Cecilia mở to hết mức có thể. Những mảng máu bắn lên má cô, và cô gào thét trong một âm thanh vừa là tiếng hét vừa là tiếng gầm thịnh nộ.
“Đồ con rơi!”
Một quả cầu lửa khổng lồ bắn từ cây gậy của cô. Nó nuốt chửng ba tên mục sư, đập vỡ tường, và dựng lên một cột lửa trên sân khấu
.
“Chết đi! Chết đi, lũ khốn! Cháy trong địa ngục!”, cô gào lên, phóng đi từng quả lửa một. Cột lửa ngày càng lớn và mạnh, cuốn theo những cơn gió. Những hình bóng đen quằn quại giữa ngọn lửa, và một ánh sáng chớp nháy trong đó.
“Cẩn thận!”
Beatrice lao về phía chị gái của mình. Ánh sáng rực rỡ bắn thẳng qua đầu họ.
“Đúng là nhiều tiếng ồn ào và cuồng nộ.”
Một tên giáo sĩ đi qua ngọn lửa. Phía sau hắn, một tên giáo sĩ khác đã bị cháy thành tro và ngay lập tức biến thành sương đỏ. Hắn đã hy sinh một trong những bản sao của mình để chịu đòn của ngọn lửa thay.
“Nếu tụi bây muốn hành động như rắn, thì hãy nằm dưới bụng và thè lưỡi ra đi!”, hắn ta gầm lên, đá cả hai chị em ra khỏi mặt đất.
Họ bay đi như những mảnh giấy. Cecilia ngã xuống khỏi sân khấu, nhưng Beatrice đâm phải xác của một trong những đồng đội và chỉ vừa kịp giữ vững. Với cây gậy khổng lồ làm điểm tựa, cô đứng dậy và chĩa vũ khí vào tên mục sư với đôi mắt đầy căm thù và khí thế cạnh tranh.
“Nhận lấy đi!”
“Tao nghe đủ rồi.”
Cô cố gắng niệm phép, nhưng đó chỉ là một động thái tuyệt vọng. Trong tích tắc, tên mục sư đá bay cánh tay và cây gậy của cô. Tiếng xương vỡ vang lên. Sau đó, hắn ta đấm vào mặt cô, hất cô ngã xuống đất.
“Ah… sh…”
“Ôi, mày vẫn còn sống à. Ừ, mày là ai nhỉ? Dù sao thì cũng không quan trọng.”, Tên mục sư nâng một chân lên, chuẩn bị dẫm nát đầu cô.
“Mày xong rồi.”
Trước khi hắn có thể giẫm lên con mồi, một lưỡi kiếm bạc cắt mở ngực tên giáo sĩ.

“Cô ổn chứ, Beatrice?!”
Arwin vung thanh kiếm của mình lần nữa, đẩy lùi tên mục sư và tạo đủ khoảng trống để cô có thể giúp Beatrice đứng dậy.
“…Ceci đâu rồi?”
“Cô ấy ổn. Chỉ bị ngất thôi”, tôi trả lời thay Arwin.
“Còn các cô gái khác thì sao?”
Arwin chỉ lắc đầu.
“Ôi…”
Beatrice duỗi tay chân ra và nhìn lên bầu trời bằng đôi mắt trống rỗng.
“Vậy là chỉ còn tôi và Ceci lại thôi…”
Họ đã bỏ lại gia đình và mất đi người thầy, người cố vấn mà họ kính trọng. Giống như Cecilia, Beatrice hẳn đã phải vật lộn với cảm giác mất mát suốt nhiều năm, người ta đoán vậy. Cô chỉ không thể hiện ra ngoài vì chị gái cô. Giờ thì họ lại mất đi những người bạn đã từng ngưỡng mộ họ.
“Beatrice Maretto”, Arwin nói, nắm lấy tay cô.
“Tôi hiểu cảm giác của cô đến mức đau đớn. Nhưng lúc này, cô cần phải kiềm chế nỗi buồn và sự hối hận đó. Nếu cô không muốn để chị gái cô một mình trong thế giới này, đứng lên đi. Và nếu cô nghĩ mọi chuyện đã kết thúc và không thể tiếp tục, thì hãy lặp lại những lời này trong lòng.”
Đôi môi xinh đẹp của Arwin tạo thành những từ ngữ.
“Con mẹ nó.”
“Ôi trời, cô thật thô tục.”, Beatrice cười khúc khích. Và thật vô lễ!
“Nhưng nó sẽ giúp cô đứng dậy. Nếu một lần không hiệu quả, thì thử mười lần. Tôi đảm bảo tác dụng của nó”, Arwin nói, cười. Cô xoa má Beatrice. “Tôi sẽ đợi cô.”
“Trời ơi, tôi sẽ phải lòng cô mất thôi”, Beatrice nói đùa, rồi quay người bò về phía chị gái.
“Cô có thể xử lý tên này.”
“Đó là ý định của tôi.”
“Cô quả thật nói nhiều cho một người vừa mới thoát chết”, “Kẻ Rao Giảng”, từ phía bên kia gầm lên. Hắn đã chữa lành hết tất cả vết thương từ các phép thuật trước đó và cả vết thương mà Arwin đã gây ra.
“Giờ, những khán giả bị bắt của tôi”, hắn nói, giang tay ra, “đã đến lúc thanh tẩy thành phố này nhân danh thần của tôi. Và điều đó có nghĩa là tất cả các người phải chết.”
Ngay khi hắn giơ cánh tay gầy guộc lên, một tòa nhà ở đâu đó phát nổ. Mảnh vỡ bay tứ tung, đập trúng những người xung quanh. Một cuộn giấy khác, tôi đoán vậy.
Giấy mỏng đến mức có thể giấu ở bất kỳ đâu trên cơ thể. Tất cả những người theo hắn cần làm là kích hoạt chúng, với cái giá là mạng sống của họ.
Và không chỉ có một cuộn. Lại một lần nữa, các tòa nhà và xe cộ nổ tung. Tiếng hét và những tiếng cầu cứu vang lên, tạo thành một hỗn tạp không âm nhạc nào có thể tạo ra. Tên mục sư hân hoan trong ánh sáng của ngọn lửa.
“Chết đi, những kẻ dị giáo. Phần thưởng duy nhất chờ đợi các ngươi là sự đau khổ vĩnh viễn.”
“Dừng lại đi!”
Arwin chém vào sinh vật đó, lần này lại lần nữa. Có lẽ cô có nhiều lựa chọn hơn nếu cô có thể sử dụng phép thuật, giống như các chị em Maretto; thay vào đó, hắn ta chỉ biến thành sương mù và tái tạo lại. Nhưng bất chấp mọi sự né tránh, cô vẫn tiếp tục tấn công.
“Tôi sẽ không để ngươi bắt đầu cuộc hỗn loạn này. Tôi sẽ lấy mạng ngươi…”
Đột nhiên, tên mục sư bắt đầu cười, một âm thanh cao lạnh lùng.
“Ngươi thật sự không hiểu gì về thế giới, Điện Hạ của tôi.”
Cánh tay đen của hắn chỉ về phía trung tâm thành phố. Về phía cánh cửa vào ngục.
“Tín hiệu cho cuộc bạo loạn đã được phát đi từ lâu. Củng cố cửa hầm ngục không thể ngăn cản sức mạnh đằng sau nó.”
Một tiếng nổ lớn vang lên. Đầu tiên là những vụ nổ, rồi giờ đây là âm thanh như tiếng rầm rầm vọng lại từ xa. Tôi không cần phải suy nghĩ nhiều về điều đó có nghĩa là gì.
“Vậy là tất cả chỉ là để câu thời gian cho ngươi?”, Arwin lẩm bẩm. Tên mục sư cười khẩy.
“Các ngươi tưởng mình là thợ săn, đúng không? Nhưng các ngươi không phải. Các ngươi là những con thú. Các ngươi đã bị đuổi vào chuồng, và điều duy nhất còn lại là cái chết không thể tránh khỏi của các ngươi.”
Chúng tôi đang ở phía bắc của thành phố. Một cuộc hoảng loạn ở đây sẽ khiến người dân chạy về phía nam, đưa họ đến trung tâm của Gray Neighbor ngay bên cạnh hầm ngục.
“Và ngươi quyết tâm nhìn thấy hàng loạt người chết sao?”
“Ta đang tiêu diệt lũ sâu bọ. Dĩ nhiên là thú vị.”, Cái tên Kẻ rao giảng gần như đang ngọ nguậy với sự thích thú.
“Đó là một cảm giác thành tựu và mục đích. Quan trọng nhất, ta cảm thấy tự hào. Khi mọi thứ hoàn tất và tất cả mục tiêu đạt được, ta sẽ leo lên những tầm cao mới.”
“Bằng cách hy sinh thuộc hạ và đồng đội của mình?”
“Những thứ như vậy luôn có thể tạo ra lại. Ta có phải đã chứng minh điều đó cho các ngươi rồi sao?”, Hắn nhún vai một cách khoa trương.
“Thật phiền phức khi bị rượt đuổi bởi những nhóm đông. Ta có những con rối rất thích hợp để làm các ngươi bận tâm.”
Tên giáo sĩ đó đã cầm một quả trứng đỏ khác. Hắn ném nó lên mái nhà gần đó. Khi nó nở, nó sẽ biến thành một tên khác và đi lang thang khắp thành phố, rượt đuổi dân chúng. Một người đánh đập để xua đuổi con mồi hoang dã ra khỏi chỗ trốn, rồi.
“Ngươi tốt hơn là đuổi theo cái đó. Nếu không, thiệt hại sẽ nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát.”
“Đồ khốn!”
Thanh kiếm của Arwin chém vào không khí. Tên khốn đó đã lao lên mái nhà. Sau đó hắn giang tay và nói với đám đông.
“Lễ hội chỉ mới bắt đầu thôi. Hãy tận hưởng trải nghiệm này!”