Vol 4 – Chương 7: Công Chúa Hiệp Sĩ Tham Lam
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 4 Chương 7
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Chương 7: Công Chúa Hiệp Sĩ Tham Lam
Giữa tiếng ù trong tai và cảm giác choáng váng, tôi cảm thấy buồn nôn, nhưng bằng cách nào đó, tôi vẫn đứng dậy được. Nơi Levi từng đứng giờ chỉ còn lại một hố sâu trên mặt đất. Những ngọn lửa nhỏ liếm nhẹ mặt đất như cỏ dại, nhả ra những làn khói mỏng manh.
Lão già khốn kiếp đó đã giấu một cuộn giấy trong bụng. Hắn đã dùng chút sức lực cuối cùng để truyền tinh chất ma thuật vào đó và cho nổ tung bản thân trước khi bị thiêu rụi hoàn toàn. Một kẻ điên thật sự.
“Anh ổn chứ, Matthew?”, Arwin hỏi, chạy đến bên tôi. Cô ấy trông không có vẻ gì là bị thương nặng.
“Như em thấy đấy, anh vẫn ổn như thường.”
“Còn Ralph và Noelle thì sao?”, cô ấy lo lắng nhìn quanh.
“Tôi ở đây”, Noelle lên tiếng. Quần áo cô rách tả tơi, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, nhưng tôi không thấy vết thương nào nghiêm trọng. “Ralph đã bảo vệ tôi.”
Ralph thì đang bất tỉnh trên một đống đổ nát. Cậu ta sẽ không chết vì vết thương đó, nhưng cần được chữa trị gấp.
Hai chị em nhà Maretto ngồi gần đó, vẫy tay ra hiệu.
“Còn bác sĩ thì sao?”
“Tôi không biết”, Noelle nói, chỉ về phía một bức tường bị sập. “Nhưng trước vụ nổ, tôi thấy một hình dạng màu tím bay về hướng đó.”
Cơ thể thật của Nicholas là một con quái vật màu tím với hình dạng không xác định. Cú sốc từ vụ nổ có lẽ đã làm hắn mất khả năng duy trì hình dáng con người. Tôi đoán là lão vẫn ổn, nhưng nếu bị thương đến mức không thể cử động, thì tôi nên tìm và đưa ông ta về.
“Tôi sẽ đi tìm ông ta. Ở lại đây và trông chừng Ralph.”
“Tôi sẽ đi cùng anh”, Arwin nói. “Chúng ta sẽ tìm ông ta như thế nào?”
“Leo lên cao.”
Khói bụi bay mù mịt do đám quái vật gây ra nên tầm nhìn rất kém. Có một điểm cao hơn sẽ giúp chúng tôi dễ quan sát hơn. Tháp canh thì đã bị đổ trong trận chiến, nên không còn giúp ích được gì.
“Đi đến đó đi.”
Phía sau chúng tôi là một nhà thờ bị bỏ hoang. Vị linh mục từng trông nom nơi này là một người tốt, nhưng ông ta đã rời thị trấn ngay khi có dấu hiệu đầu tiên của đợt quái vật tràn đến, và từ đó nơi này không ai sử dụng nữa.
Cổng bị khóa, nên tôi phải leo qua bức tường đầy hình vẽ bậy để vào bên trong. Bên trong trống rỗng; bất cứ thứ gì có giá trị đều đã được mang đi hoặc bị đánh cắp. Tôi nhặt một cây đuốc trong bóng tối, châm lửa và mang theo. Trong đó có một bức tượng thánh mà tôi tiện tay giơ ngón giữa với nó, rồi tiếp tục leo lên cầu thang xoắn ốc của tòa nhà phụ.
“Lối này dẫn lên tháp chuông. Từ đó, chúng ta sẽ có tầm nhìn khá rõ về toàn thị trấn.”
Sẽ dễ tìm bác sĩ hơn và cũng để ông ấy dễ thấy chúng tôi hơn.
“Anh biết nhiều về chỗ này nhỉ.”
“Tôi đoán vậy.”
Khi mới đến thị trấn này, tôi đã tìm khắp nơi với hy vọng tìm ra cách hóa giải lời nguyền của mình.
Sau một đoạn trèo ngắn bằng thang, chúng tôi lên đến tháp chuông. Mái nhọn được chống đỡ bởi bốn cột trụ. Tháp khá cao, và vì không có tường che nên gió lồng lộng. Đáng lẽ nơi đây phải có một chiếc chuông nhỏ, nhưng nó cũng đã bị lấy đi.
Mặt trời đang lặn về phía tây. Chuyến leo này mệt hơn tôi tưởng.
“Vậy ông ấy ở đâu?”
“…Matthew”, Arwin cất tiếng. Giọng cô ấy đầy tuyệt vọng. Tôi quay lại và thấy lý do vì sao. Khả năng của Dez cũng có giới hạn.
Cánh cổng ngăn lối vào hầm ngục đã bị thổi bay khỏi bản lề, và bầy quái vật đang tràn ra.
Chúng tuôn ra qua cánh cổng vỡ nát.
Dez đang chiến đấu ở tiền tuyến. Chắc chắn ông ấy đã cạn kiệt sức lực, nhưng vẫn đứng đó, dùng thánh tích như một bức tường để ngăn dòng quái vật. Dù vậy, thánh tích đó cũng chỉ có giới hạn. Dù ông cố gắng đến đâu để thay đổi hình dạng của nó, thì nó cũng chỉ chắn được một phần. Lũ quái vật thoát ra khỏi hố bắt đầu phá vỡ bức tường và tràn vào thị trấn. Các mạo hiểm giả khác cố gắng cản lại, nhưng số lượng quá đông.
Các lính gác và Thánh Kỵ Sĩ cũng tham gia trận chiến. Vincent đang ra lệnh cho thuộc hạ, nhưng sức mạnh của số đông là quá áp đảo.
Hai lính gác quen thuộc, một người rám nắng và một người có ria mép, đang dẫn dân làng sơ tán. Ngay cả nhóm Chim Săn Mồi cũng đã có mặt trên đường lớn, dùng vũ khí yêu thích để đập lũ quái vật.
Từng người một đang làm những gì họ cần phải làm, bằng tất cả sức lực có thể.
Chiến đấu bằng tất cả những gì họ có để sống sót, để bảo vệ những điều họ trân quý.
Nhưng tôi biết tất cả chỉ là vô vọng.
Không có cách nào để ngăn chặn một cuộc đại loạn. Nhiều người sẽ chết. Một số sẽ sống sót—nhưng thị trấn này coi như xong. Nó sẽ bị quái vật giẫm nát, và hàng thế kỷ lịch sử sẽ kết thúc trong sự tủi nhục.
Nếu có điều gì tích cực, thì đó là thiệt hại có lẽ sẽ chỉ giới hạn ở thị trấn này và khu vực xung quanh. Để bọn chúng san phẳng Gray Neighbor rồi vượt qua Vùng Đất Hoang để đến Thị Trấn Suối Ánh Trăng hay vương quốc Baradelle sẽ mất nhiều thời gian. Sẽ có thời gian để lên kế hoạch đối phó, và họ sẽ phải chiến đấu với lũ quái vật trong vùng hoang tàn ấy.
Nếu tôi còn làm được điều gì, thì đó là sơ tán Arwin và những người khác, và thuyết phục tên dê cứng đầu Dez rời đi, trở về với người vợ và cậu con trai yêu quý của ông ấy. Ông ấy sẽ khó chịu vì ý tưởng đó, nhưng ông ấy quan tâm đến gia đình hơn tất cả. Đó là cuộc sống mà ông đã chọn.
Dù sao thì, nếu ở lại đây, chúng tôi cũng không có đường thoát. Ở lại chỉ là tự nộp mạng cho lũ quái vật.
“Arwin, đi thôi.”, Cô ấy vẫn đứng đó, chết lặng nhìn bầy quái vật.
“Tôi biết chuyện này rất khó chấp nhận với cô. Tôi cũng đâu có muốn chuyện này xảy ra. Nếu không có cô, chắc giờ tôi đã lăn ra đất mà khóc rồi.”
“……”
“Trận chiến kết thúc rồi. Hắn thắng chỉ bằng sự ngoan cố. Hắn đã kéo cả thị trấn này chết theo, đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.”
“Chưa kết thúc.”
“Chúng ta còn làm được gì nữa? Cả hai đều kiệt sức. Nếu tiếp tục chiến đấu, chỉ có chết.”
Arwin không trả lời.
“Dù điên loạn đến mấy thì sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ qua. Sau đó, em vẫn còn cơ hội. Quay lại với những đồng đội mới, chinh phục hầm ngục lần nữa. Em vẫn có thể giành được Tinh Thể Thiên Hà để cứu lấy quê hương mình. Đó chẳng phải là lý do em đến đây sao?”
“Không”, Arwin lắc đầu, giọng như một đứa trẻ bướng bỉnh. “Như vậy là không đủ.”
Phải, tôi đã đoán trước được điều này. Tôi biết cảm quan đúng–sai của cô ấy sẽ không cho phép mình bỏ lại tất cả mà rời đi.
Cô ấy chắc hẳn đang nghĩ rằng nếu rời khỏi thị trấn này, mọi thứ sẽ lặp lại giống như khi đất nước cô sụp đổ. Giống như lúc cô không thể cứu được cha mẹ mình.
Nhưng khi một việc đã là bất khả thi, thì nó sẽ không bao giờ thành công.
Người ta rơi từ nơi cao xuống thấp. Nước sôi khi bị đun nóng. Trẻ con sẽ lớn lên, già đi rồi chết. Đó là quy luật của cuộc sống.
“Cả em lẫn tôi đâu phải toàn năng. Em đang ở tình cảnh này chẳng phải vì đã cố gắng làm điều không thể sao?”
Sự cân bằng bên trong cô đã sụp đổ, cô mắc phải chứng loạn trí do hầm ngục, vậy mà vẫn cứ cố gắng tìm Tinh Thể Thiên Hà để cứu lấy quê hương, chỉ để rồi rơi vào địa ngục.
“Đi nào. Tìm Ralph và Noelle thôi. Còn phải tìm bác sĩ nữa.”
Đứng đây nói chuyện chỉ phí thời gian. Tôi nắm tay cô ấy và định bước đi, nhưng Arwin nghiêm nghị hất tay tôi ra.
“Và anh chấp nhận bỏ cuộc như vậy sao? Còn Dez, April… trong thị trấn này vẫn còn những người anh quan tâm.”
Nhưng nhóc April thì đang ở nơi an toàn, còn ông râu xồm thì không thể chết dễ dàng ở chốn này.
“Thứ tôi muốn bảo vệ hơn tất cả là EM.”
Arwin khẽ sững người. Trong một khoảnh khắc, đôi mắt cô ánh lên xúc cảm mãnh liệt, nhưng rồi cô lại cúi đầu xuống như một con chó hoang bị hắt nước lạnh.
“Cảm ơn anh đã nói vậy”, cô thì thầm, tay đặt lên ngực như để ghìm nén cảm xúc. “Nhưng tôi không thể bỏ chạy khỏi chuyện này. Có rất, rất nhiều người đang sống ở đây. Mỗi người trong số họ đều quý giá với ai đó trên đời. Có thể đây là một thị trấn đầy tội lỗi và trụy lạc, nhưng nhiều người trong họ đang cố gắng sống một cách đàng hoàng. Tôi không thể bỏ mặc họ.”
“Vậy cô định làm gì?”, tôi hét lên, bực bội vì sự cứng đầu của cô ấy. “Lý tưởng của cô bắt buộc cô phải chết trong một trận chiến vô vọng à? Đứng đây ngắm nhìn thị trấn không giúp được gì đâu. Cô định cứ thế mà nhìn người ta chết như thể đang cá cược trong một trận gà chọi sao?”
“Còn anh thì sao? Anh đã quên nơi này là chỗ mà anh và tôi gặp nhau, là nơi chúng ta đã cùng trải qua biết bao thời gian rồi sao? Không lẽ nó chẳng có chút ý nghĩa nào với anh à?!”
“Nhưng đây đâu phải quê hương của em!”
Đôi mắt Arwin mở to. Cô siết chặt nắm tay và khẽ nói, “Matthew… tôi tin tưởng anh. Xin anh hãy tin tôi.”
Một cảm giác bất an trào lên trong lòng tôi. Có một giọng nói vang vọng trong đầu tôi, bảo rằng đây không phải lúc để do dự. Tôi cần phải dùng Mặt Trời tạm thời nếu cần, bất cứ thứ gì để ép cô ấy rời khỏi thị trấn cùng tôi. Tôi thọc tay vào túi định lấy nó ra, nhưng Arwin đã có thứ gì đó trong tay.
Ấn ký của thần mặt trời mà Levi từng giữ.
“Này. Đừng làm vậy.”
Cô giơ nó lên ngọn lửa của cây đuốc, rồi ấn nó vào mu bàn tay mình. Gương mặt Arwin nhăn lại vì đau đớn.
“Em đang làm cái quái gì vậy?!”, tôi hét lên, chạy về phía cô, nhưng Arwin giơ tay ra ngăn tôi lại.
“…Tôi đang làm điều cần thiết để có thể chiến đấu ở bất cứ đâu. Tôi có thể tin vào phiên bản của bản thân mà anh tin tưởng.”
Toàn thân tôi nổi hết da gà. Arwin sắp làm một điều điên rồ và không tưởng.
Chắc chắn cô đã biết được sự thật từ Nicholas. Rằng cô sở hữu thanh kiếm phép thuật Dawnblade—thánh kiếm của thần mặt trời, mang trong người một phần của Nicholas, cùng với tấm áo choàng chứa máu của thần mặt trời, và cả dòng máu đã được tiêm truyền phép “Giải Phóng”.
Tất cả điều kiện đã hội tụ.
“Dừng lại. Đừng làm thế.”
“Đừng lo.”
“Em biết chuyện này sẽ không thành công mà!”, tôi gào lên, không thể chịu nổi. “Em sẽ biến thành quái vật mất! Có khi không bao giờ quay lại bình thường được!”
“Hãy tin em, Matthew”, cô nói, nở một nụ cười kiêu hãnh. “Em sẽ không chết. Và em sẽ không để anh chết. Lần này, em sẽ bảo vệ tất cả những người quý giá trong cuộc sống của chúng ta!”
Tôi phải ngăn cô lại, bằng vũ lực nếu cần thiết. Đó là lựa chọn duy nhất. Tôi bắt đầu giơ tay lên thì cô đã nói những từ đó.
“Sol nia spectus.”
Ngay lập tức, cơ thể Arwin bắt đầu run rẩy. Cô run lên, lắc lư như thể bị sốt rét. Những vảy đỏ từ thanh kiếm phép bùng nổ và bắt đầu bao phủ khắp người cô.
“Verba gracias magna nos cosdeit.”, (Chúng ta hãy dâng lời cảm tạ đến Đấng Vĩ Đại luôn dõi theo chúng ta.)
Những lời cầu nguyện gửi đến thần mặt trời tuôn ra từ miệng cô ấy. Lớp vảy đỏ phủ lấy tay chân, cả bộ giáp, lan dần lên đến tận cổ.
“Em phải dừng lại ngay!”
“Đừng bắt em phải lặp lại lời mình, Matthew.”
Tôi cố xé lớp vảy ra khỏi người cô, nhưng Arwin chỉ mỉm cười. Cô xoay cổ tay và đưa đầu của ấn ký chạm vào mu bàn tay còn lại, tự thiêu khắc ấn hiệu của thần mặt trời lên da thịt mình.
“It infermi, spurcus.”, (Xuống địa ngục đi, lũ dơ bẩn.)
Lớp vảy đỏ phủ trùm lấy Arwin, biến cô thành một khối hình bầu dục đang co giật, rực đỏ như nhịp tim. Từ trong đó… thứ gì sắp được sinh ra?
Tôi nên làm gì đây? Phá hủy nó? Dù còn chần chừ, tôi vẫn có thể cảm nhận được nhịp đập ngày càng dồn dập của khối vảy đỏ. Như tiếng tim đập. Bao lâu đã trôi qua rồi? Bất ngờ, một vết nứt xuất hiện. Nó lan rộng, rồi bùng nổ.
Từ trong khối vảy, một người phụ nữ bước ra.
Cô có khuôn mặt của Arwin, nhưng mái tóc giờ đã đổi từ đỏ rực sang trắng bạch kim. Đôi mắt cũng đổi từ xanh ngọc lục bảo thành màu hoàng kim rực rỡ. Cô mặc những miếng giáp bạc bao phủ từ cổ đến vai, cùng bộ giáp đỏ bóng loáng từ ngực đến eo. Phía dưới là chiếc váy đỏ dài tới mắt cá chân.
“Tôi đã bảo anh tin em rồi mà.”
“Arwin?”
Cô thực sự đã làm được sao? Có phải cô đã thừa hưởng sức mạnh của một Ngôn sứ của Thần?
“Giờ thì… tôi nghĩ tôi bị xem là dị giáo mất rồi. Hoặc có lẽ…”
Arwin suy nghĩ một chút, giọng cô sáng rõ như ánh bình minh.
“…gọi tôi là kẻ bài trừ thần thánh cũng được.”
Và rồi, cô nhảy khỏi tháp chuông.
“Này, khoan đã!”
Cô ấy thực sự đã nhảy thẳng xuống. Chỉ trong chốc lát, cô đã biến mất khỏi tầm mắt.
Công chúa này thật là bướng bỉnh hết mức. Nếu tôi dùng cầu thang, chắc chắn sẽ không đuổi kịp. Tôi siết chặt cơ thể và nhảy xuống theo. Cú chấn động ập đến vài giây sau đó. Tôi đã cố tiếp đất cho gọn, nhưng không làm được, lăn vài vòng rồi đập vào tường nhà thờ mới dừng lại. Có những lúc tôi biết ơn cơ thể cho phép mình làm mấy trò như vậy, và cũng có lúc tôi nguyền rủa nó. Lần này thì là cả hai.
Loạng choạng đứng dậy, tôi bắt đầu đuổi theo cô.
Cô ấy đã đi đâu? Chúng tôi đang ở gần trung tâm thị trấn, nên tiếng la hét vang lên khắp nơi. Những món trang trí cho Lễ Hội Khai Sáng bị giẫm đạp và vương vãi khắp đường phố.
Những con quái vật đã lẩn tránh khỏi tuyến phòng thủ của Dez bắt đầu xuất hiện rải rác khắp thị trấn. Có vẻ như Arwin định xử lý từng đám một trước.
Tôi vội vàng đuổi theo cô ấy. Trong một con hẻm, một người phụ nữ đang ôm chặt một bé gái vào lòng, toàn thân run rẩy. Có vẻ như họ đã buông xuôi, chấp nhận số phận, vì chẳng hề có ý định bỏ chạy. Khi chạy ngang qua, thanh kiếm của Arwin phạt đứt đầu một con quái.
“Đi đi! Mau lên!”, cô hô lớn, rồi tiếp tục chạy về phía người tiếp theo đang cần giúp đỡ, trước khi ai kịp nói lời cảm ơn. Tôi dừng lại, chỉ đường ra phố chính cho hai mẹ con đang sững sờ, rồi tiếp tục đuổi theo Arwin.
Từ đó trở đi, Arwin lướt quanh thị trấn nhanh như thể có đôi cánh sau lưng. Cô bảo vệ một bà lão khỏi bầy goblin, hạ gục một bầy chó săn garm để cứu một đứa trẻ mắc kẹt trên chiếc xe đẩy, chém sạch một nhóm orc để giải cứu một thương nhân đang trốn dưới giếng, cứu một tên du côn ở khu ổ chuột khỏi bị golem đá nghiền nát, và chặt đầu một con rồng để bảo vệ một mạo hiểm giả. Già hay trẻ, nam hay nữ, người tốt hay kẻ xấu, bất kể ai Arwin gặp, cô đều ra tay giúp đỡ.
Khi gần như đã dọn sạch lũ quái mà cô có thể tìm thấy, Arwin đổi hướng và tiến thẳng về trung tâm thị trấn: lối vào hầm ngục. Giơ cao thanh kiếm, cô chém đôi một con gargoyle đầy đe dọa và chặt lìa đôi cánh của một con đại bàng roc.
Nhóm của Dez đang đứng ngoài cánh cửa bị phá hủy. Hai chị em nhà Maretto cũng có mặt, và cả Nicholas—vậy là hắn vẫn còn sống. Chắc hẳn hắn đã cảm nhận được sự chuyển biến tình hình nên chạy đến. Vincent cũng có mặt. Cả hai tên lính gác da ngăm và có ria mép cũng vẫn còn sống. Các mạo hiểm giả khác thì đang tụ tập lại thành một đội hình, cố thủ, nhưng chỉ là vấn đề thời gian trước khi họ bị nhấn chìm bởi biển quái vật.
“Tránh ra!”
Arwin nhảy vút lên không trung. Thanh kiếm của cô xé rách bầu trời, tạo nên một đám lửa quét qua lũ quái, thiêu cháy mọi thứ trong đường đi. Khi tôi kịp định thần lại, một con đường đã được mở ra giữa cô và nhóm còn lại.
“Xin lỗi vì đến muộn”, cô nói.
Tất cả những ai nhìn thấy cô đều sững sờ trước dáng vẻ đó.
“Sao cô lại trông như vậy? Đây là trang phục biểu diễn à?”, Beatrice lên tiếng.
“Tôi đoán bức tranh này nên đặt tên là ‘Nữ Hiệp Sĩ Chính Nghĩa dẫn đầu đoàn mạo hiểm giả’”, Cecilia thêm vào. Dù bình luận là vậy, cả hai đều tròn mắt vì kinh ngạc.
“Chuyện trò sau đi. Tôi sẽ vào hầm ngục để tiêu diệt nguyên nhân gây ra cơn hỗn loạn này. Tôi chỉ mong mọi người cầm cự ở đây cho đến lúc đó”, Arwin nói.
Beatrice hỏi, “Mất bao lâu?”
“Chưa đầy thời gian đun sôi một ấm nước.”
“Vậy tôi sẽ chuẩn bị cà phê sẵn”, cô đặt tay lên vai em gái mình. “Nghe thấy chưa? Cố lên nhé, Ceci.”
“Rồi, rồi,” Cecilia nói với vẻ bực bội, hất tay chị gái ra. Cô giương cây trượng phép và nhắm thẳng vào đám quái vật đang bò ra khỏi cánh cửa hầm ngục. “Chị vẫn ổn chứ, Bea?”
“Tất nhiên rồi…”
Cả hai chạm đầu trượng lại với nhau.
“Tiêu diệt bọn chúng! Quyền Lửa!”
Một cột lửa khổng lồ bùng nổ. Luồng khí nóng bỏng thiêu cháy bọn quái vật, nướng chín và thiêu đen chúng tại chỗ. Khi ánh sáng và âm thanh dịu lại, lũ quái đã bị quét sạch hoàn toàn, để lại một con đường rộng mở dẫn đến lối vào.
“Bây giờ thì cô nợ tụi này một mạng đấy.”
“Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”
Mọi chuyện giờ phụ thuộc hoàn toàn vào Arwin. Lại một lần nữa, tôi trở nên vô dụng vào thời khắc quan trọng nhất; tôi chỉ có thể cầu nguyện rằng cô ấy sẽ trở về an toàn.
Nhưng trái với mong đợi rằng cô sẽ lập tức lao qua cánh cửa đó, Arwin lại khựng lại, như cảm nhận được điều gì đó, rồi đảo mắt nhìn quanh. Là gì vậy? Rồi ánh mắt cô bắt gặp tôi. Cô sải bước đầy quyết tâm về phía tôi và nắm lấy tay tôi.
“Anh cũng đi!”
Khoảnh khắc tiếp theo, tôi bay vút lên không trung, bị Arwin kéo theo. Sau một thoáng không trọng lực, chúng tôi tăng tốc và rơi xuyên qua lối vào của Hầm Ngục Thiên Niên Kỷ Mặt Trời Đen. Một bầy quái vật mới đã tụ lại bên dưới.
“Daaah!”
Cô vung thanh kiếm Hừng Đông Dawnblade, thiêu sạch một nhóm quái khác bằng lửa. Chúng cháy thành tro ngay lập tức, mở ra một chỗ trống để chúng tôi hạ cánh.
Trước khi tôi kịp quát cô vì hành động liều lĩnh đó, Arwin đã lao thẳng vào hầm ngục cùng tôi. Bên trong, đúng nghĩa là hang ổ của quái vật. Chúng tạo thành nhiều bức tường sống ngăn chặn lối đi của chúng tôi.
“Hah!”
Dù vậy, chúng tôi, ý tôi là Arwin, vẫn không hề chậm lại. Cô sẽ không ngừng lại cho đến khi cứu được những người sống trong thị trấn tội lỗi này. Với bộ váy đỏ thẫm và mái tóc trắng như tuyết, Công Chúa Hiệp Sĩ vẫn tiến bước. Lưỡi kiếm Hừng Đông thiêu đốt mọi quái vật thành tro bụi. Những bức tường quái vật bị ngọn lửa xé toạc. Cứ thế, Arwin băng qua ngọn lửa phép thuật của chính mình để tiến sâu hơn nữa. Không con quái vật nào trụ nổi trước đòn tấn công của cô, và mỗi cú đánh là một con đường mới mở ra, dẫn xuống sâu hơn, sâu hơn.
Cô đang hướng đến tầng thứ mười ba. Nếu cô có thể phá hủy quả cầu đen mà lão khốn kia đã chôn ở đó, tất cả những chuyện điên rồ này sẽ chấm dứt.
“Sắp đến rồi,” tôi trấn an cô, và ngay lúc đó tôi nhận ra vẻ mặt không vui của Arwin. Đà tiến của cô đang chậm lại, từng chút một. Tôi tưởng cô đang mệt, cho đến khi nhận thấy một phần màu đỏ thường thấy đã quay trở lại trên mái tóc cô.
Sự thật lập tức sáng tỏ trong đầu tôi.
Trạng thái hiện tại của cô là nhờ sức mạnh của thần mặt trời. Nhưng ảnh hưởng của vị thần đó không thể vươn vào sâu trong hầm ngục, và ở đây, sức mạnh ấy cũng có giới hạn. Tấm áo choàng thiêng nằm trong tim cô, nhưng dường như nó không đủ toàn năng để giúp cô duy trì năng lực kỳ diệu này mãi mãi.
“Em có chắc là không nên để tôi lại đây không?”
“Đừng ngớ ngẩn!” cô gắt lên, quay lại nhìn tôi. “Tôi tuyệt đối không thể để anh lại phía sau.”
“Vậy thì sao lại kéo anh theo làm gì?”
“Anh sẽ sớm hiểu thôi.”
Lũ quái vật tuôn ra từ tầng bên dưới. Một cú vung kiếm rực lửa của Arwin hạ gục chúng, nhưng phía sau còn hàng trăm, hàng ngàn con nữa đang ùn ùn kéo đến.
Sự vội vã bắt đầu hiện rõ trên nét mặt cô. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Mỗi trận chiến lại ngốn thêm sức lực của cô. Với tốc độ này, Arwin sẽ gục ngã trước khi chúng tôi kịp đến tầng thứ mười ba. Dĩ nhiên, không còn đường cứu viện nào nữa. Tuyến đường dẫn đến đây đã đầy rẫy quái vật. Chúng tôi gần đến nơi rồi, nhưng ngày càng có vẻ như sẽ bị nghiền nát trước khi chạm được tới đích.
Phải làm sao bây giờ? Arwin rõ ràng đã cạn kiệt. Không phải thể lực thông thường, nên thuốc hồi phục hay phép trị thương cũng vô dụng. Nếu có cách nào để phục hồi sức mạnh của thần mặt trời, tôi đã làm rồi.
Nhưng rồi tôi nảy ra một ý. Đúng rồi! Dù Arwin có nhận ra hay không, việc cô kéo tôi theo quả thực là quyết định đúng đắn.
Tôi thò tay vào túi và rút ra một viên cầu nhỏ.
“Irradiation – Chiếu sáng”
Mặt trời tạm thời, một thiết bị tích trữ ánh sáng mặt trời, nguồn sức mạnh của thần mặt trời. Chắc chắn nó cũng sẽ tiếp thêm năng lượng cho Arwin.
Tốc độ của cô lại tăng lên.
“Đó là kỷ vật của Vanessa sao?”
“Giờ nó sáng hơn rồi, đúng không?”
Arwin khẽ cười.
“Nhưng chúng ta phải nhanh lên. Cái này không kéo dài lâu đâu.”
“Hiểu rồi.”
Cô lao đi nhanh hơn nữa. Bàn chân tôi thậm chí không còn chạm đất. Sau một cú bứt tốc xuyên qua hành lang dài đầy quái vật, cuối cùng chúng tôi nhảy xuống tầng thứ mười ba.
“Nó ở đâu?” Arwin vừa chém thêm vài con quái, vừa đảo mắt tìm kiếm.
“Ở trung tâm tầng này. Nơi sàn nhà mở rộng ra.”
“Được rồi.”
Cô bắn người về phía trước, kéo tôi theo. Chúng tôi lướt qua một hành lang, rẽ gấp qua một góc, và đối diện với một cơn lốc xoáy màu đen.
Trên sàn nhà, chính giữa căn phòng rộng lớn ngay chỗ Levi từng cắm quả cầu đen, một cơn lốc tối sẫm đang cuộn xoáy dữ dội.
Mỗi đợt gió thổi ra từ đó khiến da tôi râm ran như kim châm. Nó giống như một khối vật chất kết tinh từ sự độc ác và thù hận.
Đáng sợ hơn cả là khối thịt nhầy nhụa đang rỉ ra, bò lổm ngổm từ trong vòng xoáy thứ dường như chẳng giống bất kỳ loại quái vật nào từng tồn tại.
Nó giống như địa ngục đang trồi lên mặt đất. Và ở chính giữa cơn lốc xoáy đó, tôi thấy được quả cầu đen.
Tuy nhiên, không thể đến gần được vì những luồng gió dữ dội tỏa ra từ nó tạo ra một áp lực khủng khiếp.
“Hyaaah!”
Arwin hét lớn và vung kiếm. Lưỡi gươm rực lửa xé toạc cơn lốc đen ngòm, nhưng bóng tối lập tức tái tạo lại trong khoảnh khắc.
Âm thanh phía sau chúng tôi vang lên dữ dội. Một đám quái vật khác đang tràn tới. Không còn là “quái vật”, nữa—chỉ còn là một khối thịt nhầy nhụa đầy tà ác.
Tiếng gọi từ quả cầu kéo chúng lại gần, xô đẩy, nghiền nát, điên cuồng lao đến chỗ chúng tôi.
Không còn đường thoát. Trong vòng chưa đến ba mươi nhịp đếm, chúng tôi sẽ bị đè bẹp.
“Phải làm sao đây?”, Arwin hoảng loạn hỏi.
Tôi cố gắng mỉm cười dịu dàng nhất có thể.
“Em muốn hỏi đại hiền nhân Matthew cách để ngăn chặn thứ này à? Tôi có một ý tưởng hay đây. Tôi sẽ làm suy yếu cơn lốc này. Khi có cơ hội, em hãy lao vào và chém đôi cái quả cầu chết tiệt đó.”
“Anh sẽ làm gì?”
“Rất đơn giản.”
Mặt trời tạm thời vẫn còn phát sáng trên đầu tôi. Chừng nào nó còn cháy, tôi vẫn còn giữ được sức mạnh ban đầu, kể cả trong hầm ngục. Tôi giơ tay lên và nắm lấy nó.
Theo lời Levi, quả cầu đen kia cũng là một trong những thánh tích của tên thần mặt trời bôi phân, và những thánh tích thì không thể bị phá hủy bằng cách thông thường của con người. Nhưng còn bởi một thánh tích khác thì sao? Đáng để thử.
Những thánh tích duy nhất mà chúng tôi có chính là thanh Dawnblade của Arwin và mặt trời tạm thời của tôi. Vậy thì đây là cách duy nhất để dùng nó.
“Đập nát nó bằng chính sức mạnh của chúng ta.”
Tôi ném quả cầu ánh sáng về phía cơn lốc đen với toàn bộ sức lực.
Quả cầu nhỏ bay theo đường thẳng. Ánh sáng và bóng tối, hai sức mạnh đối lập của thần mặt trời, xuyên qua cơn lốc dữ dội và đâm thẳng vào quả cầu đen.
Tôi nghe thấy một tiếng rạn vỡ. Quả cầu đen bay ra khỏi tâm lốc xoáy và rơi xuống đất. Ngay lập tức, cơn gió cuồng loạn yếu đi rõ rệt.
“Bây giờ!”
Ngay khi tôi hô, Arwin lao tới. Cô lướt qua đám quái vật khủng khiếp, chém và nhảy. Dawnblade vung lên rồi hạ xuống, bổ thẳng vào quả cầu đen.
Nó vỡ thành hai mảnh, rồi tan tành khi chạm đất. Những mảnh vỡ rải ra khắp nơi và tan chảy như tuyết bột.
Ngay khi quả cầu bị phá hủy, Arwin dường như cũng cạn kiệt sức lực và khuỵu gối xuống. Mái tóc và đôi mắt cô trở lại màu sắc ban đầu. Những chiếc vảy rơi khỏi người, để lộ bộ giáp quen thuộc bên dưới.
Đám quái vật đang ùa đến, bao vây lấy nữ hiệp sĩ nơi cô ngã xuống.
Tôi thậm chí không thể nhấc nổi chân lên để giúp cô. Một phần lý trí và bình tĩnh trong tôi hiểu rằng, dù có cố cũng sẽ không kịp.
Tôi hét lên.
Những cái chân, không phải vuốt hay nanh, nhưng vẫn sắc bén, lao về phía Arwin.
Nhưng ngay trước khi chúng có thể xé nát cơ thể cô, một bóng hình lao về phía trước.
“Arwin!”
Tôi đứng phía sau cô, cố gắng chắn lấy thân thể cô, đúng lúc một tia sáng bạc xẻ đôi đám thịt ghê tởm.
Khi tôi nhận ra người đó là ai, những mảng thịt quái dị đã nổ tung, hóa thành tro đen và biến mất, bắt đầu từ chỗ quả cầu đen đã bị phá vỡ.

Một chuỗi các tiếng thét ghê rợn của quái vật vang lên xung quanh chúng tôi, lan ra ngoài và lên các tầng trên.
Ngay sau đó, tôi nhận ra rằng cơn lốc đen đã tan biến, những sinh vật từ địa ngục đã biến mất, và mọi thứ xung quanh đều im lặng. Ngay cả bóng hình đen lúc nãy cũng không còn.
Rõ ràng là mọi thứ đã kết thúc ổn thỏa.
“Tôi làm được rồi.”
Không có phản ứng. Tôi nghĩ cô ấy có thể đã ngất xỉu, cho đến khi tôi thấy Arwin thực sự đang nghiến chặt răng và cố gắng vượt qua cơn đau đớn tạm thời khiến cô ấy toát mồ hôi.
“Có chuyện gì vậy? Em đau à?”, Tôi hỏi. Ngay lập tức, cô ấy hét lên và quằn quại trong cơn đau.
Những vảy đỏ từ thanh kiếm ma thuật đang cắm vào lưng bàn tay cô ấy. Giống như những con cá ăn thịt người, những vảy này bò lên đến cổ và mặt cô. Tóc của cô lại chuyển thành bạc, và đôi mắt cô chớp giữa màu vàng và xanh đậm, như một con đom đóm tắt mở liên tục. Có lẽ khả năng kiểm soát sức mạnh của thầy tu đang dần tan rã. Đây là lý do tại sao tôi đã cảnh báo cậu! Cũng giống như Roland, Justin và Levi, cô ấy sẽ chịu ảnh hưởng của quyền lực của thần mặt trời.
“Matthew… chạy… đi…”
“Em nói mớ à? Tôi sẽ giả vờ là không nghe thấy.”
Tôi với tay và nắm lấy Dawnblade trên tay cô, cố gắng kéo nó ra, nhưng nó đã xuyên qua da cô và đang cắm vào thịt cô.
“Giữ bình tĩnh. Đừng để nó lấy đi lý trí của em.”
“Tôi không thể”, cô ấy nói, lắc đầu trong đau đớn. Cô ấy khó khăn lắm mới có thể nói được.
Vậy là đã rõ. Tôi kéo cô ấy lại gần mình.
“Điều này sẽ làm dịu cơn đau.”
Tôi đặt môi mình lên môi cô.
Sự căng thẳng trong cơ thể Arwin biến mất.
Cô nuốt nước bọt.
Thanh kiếm rời khỏi tay cô và rơi xuống đất. Những vảy đỏ biến thành bụi và tan biến.
Tóc và mắt cô trở lại màu sắc bình thường, và cả bộ giáp đỏ cùng váy của cô cũng biến thành bụi. Ngay cả dấu ấn bị cháy trên lưng tay cô cũng biến mất. Cô công chúa kỵ sĩ bình thường lại ở trong vòng tay tôi.
“Vậy nụ hôn đánh thức em thế nào?”, Tôi hỏi, vò nát vỏ bọc và bỏ vào túi.
Đó là thuốc giải mà Nicholas đã chế tạo. Hi vọng của tôi là nó sẽ làm yếu đi độc tính của Release, và có vẻ như nó đã có tác dụng. Cô ấy quay mặt đi.
“Nó đắng.”
Biết cái lão Nicholas này mà, chắc chắn ông ấy chỉ trộn thảo dược và những thứ khác mà không hề quan tâm đến vị của nó.
“Em muốn làm sạch khẩu vị không? Cái này cũng tốt cho em.”, Tôi vẫy vẫy một viên kẹo bình thường đã được bọc sẵn. Arwin nhăn mặt.
“Cái đó đắng mà. Anh không có cái gì khác à?”
“Xin lỗi, đó là loại duy nhất anh có.”
Mọi người cứ liên tục cầu xin tôi cho những món ăn vặt.
“…Dù sao thì, có phải anh là người đã gọi tên tôi lúc nãy không?”
“Đúng vậy. Sao thế?”, Tôi nói dối. Theo tôi, điều này sẽ thuận tiện hơn cho mục đích của cô ấy.
Arwin hạ mắt xuống với vẻ thất vọng.
“Tôi nghe thấy… một giọng nói quen thuộc. ‘Tôi nghĩ có thể thời gian của cô đã đến. Nhưng có vẻ chưa phải lúc.”
“Em định chết ở đây sao?”
“Chắc chắn là không.”, Arwin có một sứ mệnh. Cô không thể nghỉ ngơi cho đến khi hoàn thành nó. “Nhưng tôi rất mệt.”
Cô rời khỏi vòng tay tôi và nằm xuống sàn. Tôi định cảnh báo cô ấy, nhưng tôi bất ngờ thấy mình cũng mệt mỏi.
Chúng tôi cùng nằm xuống sàn, duỗi tay chân. Điều này thường sẽ là một yêu cầu tử vong trong ngục tối, nhưng không có dấu hiệu hay sự hiện diện của quái vật nào. Mọi thứ chỉ là trần ngục tối mờ ảo trên đầu tôi.
“…Im lặng quá.”
“Đúng vậy.”
“Tôi chưa bao giờ cảm thấy hầm ngục yên tĩnh như vậy.”
“Em đừng hy vọng sẽ tiếp tục tiến vào trung tâm.”
Sự vắng mặt của quái vật chỉ là sự tạm thời lắng xuống sau khi đợt bạo loạn kết thúc. Chúng sẽ lại lẻn ra từ bóng tối không lâu nữa. Cơ hội để chúng tôi đến được với Tinh thể Thiên Hà trước khi chúng xuất hiện gần như bằng không.
“Chỉ là một suy nghĩ thôi mà.”
Ừ, tôi đoán vậy.
“Em thật sự không nghe lời tôi chút nào, phải không?”
Tất cả các cảnh báo của tôi, cô ấy đều bỏ qua.
“Tôi đoán là không”, Arwin thì thầm, nhìn vào khoảng không. “Và có lẽ tôi sẽ vẫn tiếp tục hành động mạo hiểm. Tôi sẽ tiếp tục đặt mình vào những tình huống nguy hiểm.”
Đó là số phận của cô ấy và con đường mà cô ấy đã chọn cho bản thân. Và kẻ nào phải chịu đựng những ý muốn đó thì thật đáng thương.
“Vì vậy tôi cần một cứu cánh như anh.”
“Những gì tôi có thể làm là có giới hạn.”
Nếu tôi là siêu nhân để giải quyết mọi vấn đề, thì tôi đã không ở đây lúc này.
“Vâng, nếu điều đó xảy ra, thì nó sẽ xảy ra thôi”, Arwin nói. “Tôi sẽ không bám víu vào anh nếu tôi không tin rằng anh có thể cứu tôi. Đúng không?”
Cô ấy là công chúa tuyệt vời nhất mà một người đàn ông có thể hy vọng có được.
“Chúng ta quay lại nhé?”
Tôi đã rất sẵn lòng tiếp tục nằm dài, nhưng chúng tôi không có thời gian cho điều đó. Tôi muốn trở lại bề mặt để có thể ngủ trong một chiếc giường êm ái. Nhưng trong khi tôi có thể đứng dậy, có vẻ như Arwin sẽ không thể đứng dậy chút nào. Chân tay cô vẫn còn duỗi ra.
“Arwin?”
“Tôi nghĩ mình đã dùng hết sức rồi. Tôi đã cố gắng đứng dậy, nhưng không thể di chuyển”, cô nói, một cách bình thản như thể đó là vấn đề của người khác chứ không phải của cô. Tôi có thể cảm nhận được máu dần rút khỏi mặt mình.
“Nếu tôi nghỉ ngơi đủ lâu, có lẽ sẽ phục hồi được. Chỉ là liệu tôi có sống đủ lâu để làm điều đó hay không.”
Cô ấy không hề hoảng loạn chút nào. Cô ấy thật may mắn khi còn sống, vậy nên việc mệt mỏi đến mức không thể di chuyển là điều có thể dự đoán được.
“Em chắc là ổn chứ?”
“Tôi nghĩ vậy. Tôi vẫn cảm nhận được mọi thứ. Chỉ là tôi không biết chúng ta sẽ làm sao để quay lại”, cô nói.
Đó là lúc một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.
“Khoan đã, có phải vì lý do này mà em mang tôi theo không?”
Cô ấy muốn tôi cõng cô ấy quay lại mặt đất à? Trong trạng thái mệt mỏi và suy yếu như thế này?
“Tôi có thể đã nhờ Ralph”, cô ấy dám nói, không nhìn vào mắt tôi. “Nhưng rồi sẽ có người ghen tỵ.”
“Em có nghe lén không?”
“Có không nhỉ?”, Arwin cười. “Đây đúng là một tình huống khó khăn. Chúng ta phải làm sao đây, Matthew?”
Tôi đột nhiên cảm thấy chóng mặt. Tôi cúi người xuống và rên rỉ.
Cô ấy thật là tồi tệ.
Ngay khi tôi cõng cô ấy lên lưng, mồ hôi bắt đầu đổ ra. Lần trước, Ralph và Noelle đã giúp đỡ, nhưng bây giờ chỉ có mình tôi. Và tôi phải cõng Arwin, cả bộ giáp của cô ấy và cả Dawnblade nữa. Tuy vậy, tôi nghiến răng và cố gắng đứng dậy. Từ đó, tôi bước đi loạng choạng. Rồi lại một bước nữa.
Cũng không khó lắm. Tôi đã làm điều này một lần rồi. Và khác với lần trước, lần này không có quái vật chắn đường. Tất cả những gì tôi phải làm là đi lên bề mặt một cách an toàn. Đơn giản thế thôi.
Khi quay lại mặt đất, đợt bạo loạn sẽ kết thúc. Chúng tôi sẽ được chào đón bằng những tràng pháo tay. Tôi có thể làm được, ngay cả khi không có ánh sáng mặt trời tạm thời.
“Em nặng không?”
“Nặng như một con bò.”
Arwin kéo tai tôi. Tôi không nói cô ấy nặng. Có thể tôi đang nói về một con bò búp bê bằng giấy.
“Nhanh lên.”
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Tôi biết con đường để lên lại. Chỉ cần đi theo nó. Lần trước, tôi gần như không tỉnh táo, nhưng tôi vẫn làm được. Chắc chắn lần này tôi cũng sẽ làm được.
Tuy nhiên, những bậc thang thì rất khó khăn. Mỗi bước đi đều đe dọa sự thăng bằng của tôi. Nhưng tôi không thể để cô ấy rơi xuống.
Tôi đã đưa chúng tôi lên đến tầng mười hai, thở dốc. Tôi đã kiệt sức và rất muốn nghỉ ngơi, nhưng đó không phải là lựa chọn.
Theo thời gian, quái vật sẽ bắt đầu xuất hiện khắp hầm ngục . Một khi điều đó xảy ra, chúng tôi sẽ trở thành mục tiêu dễ dàng của chúng.
Đúng vậy, lần này có sự khác biệt là chúng tôi có một giới hạn thời gian và không có đội cứu hộ nào bảo vệ. Không có thời gian để dừng lại và nghỉ ngơi. Chỉ có thể tiếp tục di chuyển. Đi, đi, đi.
“…Anh còn giận không?”, Arwin hỏi ngập ngừng khi tôi im lặng một lúc lâu.
“Rất giận.”, Mỗi người đều có những giới hạn vô hình mà không ai có thể vượt qua, kể cả tôi. Vị trí của những giới hạn đó thay đổi tùy theo người đối diện. Trong trường hợp này, cô ấy đã vượt qua giới hạn của tôi.
“Em không nghe lời người khác. Em tự quyết định mọi thứ mà không quan tâm đến ảnh hưởng lên người khác. Em ích kỷ. Em chỉ nghĩ đến bản thân mình. Và em cứ nghĩ mình là người bất hạnh nhất trên đời. Em là người tệ nhất. Em ngu ngốc. Em là tên hề.”
“…Anh không cần phải nói nhiều như vậy đâu.”
“Đừng cố làm dịu mọi chuyện lúc này. Đã quá muộn rồi. Dù cậu có lý giải thế nào đi nữa, em chỉ là một công chúa ích kỷ, hư hỏng. Anh, Noelle và Ralph, bọn anh đều là nô lệ cho những cơn thịnh nộ của em. Giá mà em nhận ra điều đó một lần.”
“…Tôi hiểu rồi.”
Nếu không có tình huống này, tôi sẽ chẳng bao giờ ở trong cái hố nguy hiểm này, cố gắng tìm kiếm kho báu.
“Vậy nên đừng cố gắng gánh hết mọi thứ một mình. Hãy tin tưởng người khác và sử dụng họ. Còn chuyện làm phiền người khác thì sao? Họ có thể gọi em là ngốc nghếch, ngu ngốc và ngây thơ. Đừng quan tâm đến họ.”
“…Có lẽ tôi nên làm vậy”, cô thì thầm, thở phào nhẹ nhõm.
“Còn nữa, đây chưa phải là kết thúc. Khi về đến mặt đất, tôi sẽ cho em một bài giảng dài.”
“Lần này ngược lại so với thường lệ.”
“Đôi khi nó là vậy.”
Nhưng tôi ước là nó không phải vậy. Tôi thích làm người đàn ông vô dụng được bao nuôi, với cô ấy là công chúa hiệp sĩ kiêu hãnh và uy nghi. Thế thì tốt hơn.
Chân tôi vẫn tiếp tục di chuyển khi chúng tôi trò chuyện. Âm thanh duy nhất là tiếng bước chân của chúng tôi trong ngục tối tĩnh lặng. Cuối cùng, chúng tôi đến một cầu thang khác.
“Cẩn thận, nó sẽ hơi lắc lư một chút”, tôi cảnh báo cô ấy, nhưng đôi mắt của Arwin đã nhắm lại. Cô ấy đang ngủ. Một công chúa thật cẩu thả. Cô không ngồi trong xe ngựa hay trên con ngựa thân thiết của mình, mà là một gã trai chỉ có sức mạnh mà thôi. Sao có thể trông an nhàn và bình yên như vậy trong hoàn cảnh này?
Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu leo cầu thang, mỗi bước đi lại khiến mồ hôi rịn ra từ cơ thể.
“Chết tiệt—”
Tôi suýt nữa đã vấp ngã nhưng kịp lấy lại thăng bằng. Nếu không, tôi đã lăn xuống cầu thang cùng với Arwin ở dưới tôi.
“Đừng để rơi cô ấy”, một giọng nói từ dưới cầu thang cất lên.
Tôi nhìn lại và thấy một phụ nữ tóc vàng đang chống tay lên bậc thang, nhìn lên chúng tôi.
“Chào Fiona.”, Sự xuất hiện của cô ấy không làm tôi bất ngờ. Nhận ra danh tính của cô ấy giải thích tất cả về lý do tại sao cô ấy lại ở đây.
“Cảm ơn cô đã cứu chúng tôi lúc nãy.”
Cô ấy chính là người đã đến giúp Arwin.
“Tôi mới là người phải cảm ơn anh vì đã bảo vệ Arwin.”
“Chẳng có gì đáng cảm ơn đâu”, tôi nói.
“Vậy cô có lấy tên Fiona từ người phụ nữ quý tộc vĩ đại trong quá khứ không? Hay tôi nên gọi cô là Janet?”
Cô ấy là bạn của Arwin và là một thành viên cũ của Aegis. Hiệp sĩ dũng cảm đã chết trong ngục tối khi bị một con lindworm ăn nửa người.
Janet chỉ cười mỉa mai và lắc đầu. “Vậy là anh biết rồi.”
“Tôi đoán vậy.”
Có vài dấu hiệu. Mọi người trong thị trấn đều biết tôi là người tình của Arwin. Nếu một nhà thám hiểm từ nơi khác đến đây, đó là một trong những điều đầu tiên họ sẽ biết. Chỉ có những mạo hiểm giả không đến đây trong hơn một năm mới không biết điều này. Janet đã bị con lindworm ăn trước khi tôi và Arwin gặp nhau.
Những linh hồn chết trong hầm ngục không đi đến thế giới bên kia mà vẫn ở lại đó lang thang. Có vẻ như linh hồn của cô ấy cũng vậy.
Cô ấy không biến thành công cụ của ngục tối như Virgil và những người khác vì sức mạnh của chiếc nhẫn cô đeo. Nó không thể bảo vệ cô khỏi thảm họa, nhưng ít nhất nó đã ngăn linh hồn cô bị làm ô uế.
“Tôi nghĩ sẽ gây phiền phức nếu tôi dùng tên thật, nên tôi mượn tên của bà cố tôi.”
“Phải chăng chính cơn bạo loạn đã giúp cô lên mặt đất?”
Janet gật đầu, xoa ngón tay đeo nhẫn ở tay trái.
“Tâm trí tôi lúc nào cũng mơ màng như thể đang ở trong giấc mơ, nhưng nó đã sáng tỏ khi anh đang cõng Arwin.”
Và tôi lại là vậy.
“Tôi biết mình đã chết, nhưng không thể không tò mò. Dù có lý trí hơn, tôi vẫn để anh cõng tôi lên mặt đất.”
Vậy là cô ấy đang ám tôi à? Có phải vì thế mà Cecilia đã nói mơ hồ về Janet? Cô ấy có nhận ra người phụ nữ này là một hồn ma không?
“À, vậy thì cô đã có thể nói cho tôi biết sự thật”, tôi nói.
“Tôi không chắc anh có đáng tin hay không. Hơn nữa, đối với tôi cũng không dễ dàng gì. Vì hắn, tôi không thể rời khỏi thị trấn hay lên tiếng. Nếu tôi không tập trung liên tục, tâm trí tôi có thể bị gửi đi nơi khác dễ dàng.”
Vậy là sự thao túng của Levi đối với cơn bạo loạn đã đặt giới hạn cho những gì Janet có thể làm.
“Vậy khi cơn bạo loạn giúp cô có lại một thân xác, cô đã đến giúp chúng tôi.”, Tôi liếc nhìn qua vai về phía khuôn mặt Arwin.
“Có nên đánh thức cô ấy không?”
“Để cô ấy ngủ”, Janet nói, lắc đầu. “Nếu không, cô ấy sẽ lại tự làm tổn thương mình thôi.”
“Tôi nghĩ cô nói đúng.”
Nếu cô ấy biết linh hồn của người bạn thân vẫn còn bị giam cầm trong ngục tối, cô ấy sẽ không ngừng chiến đấu để chinh phục hầm ngục một lần và mãi mãi.
“Thôi, tôi đi đây.”
Cơ thể của Janet bắt đầu mờ dần. Cô ấy sẽ lại trở thành một hồn ma, định mệnh phải lang thang trong hầm ngục mãi mãi, cho đến ngày Millennium of Midnight Sun bị đánh bại.
“Anh lên đó đi. Lũ quái vật sẽ quay lại sớm thôi.”, Cô ấy nhìn tôi từ phía sau và cười buồn. “Chăm sóc Arwin cho tôi.”
Và với lời nói đó, Janet biến mất vào sâu trong hầm ngục một lần nữa.
Tôi gật đầu với bóng tối, rồi quay lại và tiếp tục hành trình lên mặt đất.
Tôi đã leo được bao xa rồi? Sức bền của tôi lẽ ra đã kiệt quệ từ lâu. Arwin vẫn ngủ. Khu vực xung quanh chúng tôi trông khá quen thuộc. Có phải đây là nơi chúng tôi bị tấn công bởi những con gargoyle lần trước không?
Ralph, thằng ngốc, đã quá khích và suýt chết. Ký ức đó làm tôi bật cười, điều này không tốt, vì nó khiến tôi cảm thấy chóng mặt.
Vai tôi nặng trĩu theo từng nhịp thở. Tầm nhìn của tôi ngày càng mờ đi. Cảm giác như mạng sống của tôi có thể đang bị đe dọa.
Cơn mệt mỏi tôi cảm nhận lúc này không giống như lần trước. Lúc đó tôi đã gần kiệt sức khi bắt đầu, còn bây giờ tôi bắt đầu loạn trí. Tôi mệt đến mức cảm thấy mình dần trở nên ngu ngốc hơn.
Đây là tầng sáu. Tôi nhớ rồi. Chúng tôi đã đi được nửa chặng đường. Nếu không nhanh lên, những con gargoyle sẽ quay lại và bổ đầu tôi.
Tôi lên thêm một bậc thang nữa. Khi leo hết nó, tôi sẽ lên tầng năm. Không phải tầng bốn hay tầng sáu.
Bước, bước, bước. Hành trình lên tiếp tục trong vô thức. Nghĩ càng làm tiêu tốn nhiều sức lực. Sự thật đau lòng là ngay cả khi nhận ra điều đó, tôi lại phải suy nghĩ, làm lãng phí thêm năng lượng.
Tất cả những suy nghĩ lãng phí này đã khiến tôi phải trả giá: Tôi trượt chân. Có lẽ bậc thang tôi vừa bước lên ướt. Ngay sau đó, tôi ngã về phía sau, bị Arwin kéo theo.
Tôi biết điều này là xấu, nhưng tôi không còn đủ sức lực và trí óc để lấy lại thăng bằng, để giữ vững. Lực hút của trái đất kéo tôi xuống dưới bậc thang.
Tôi sẽ đè lên Arwin. Ít nhất, tôi cần phải xoay chúng tôi lại sao cho hai chúng tôi ở hai bên đối diện—và lúc đó một hình bóng tối loé lên trước mắt tôi.
Ngay lập tức, tôi bị dừng lại giữa chừng, bị giữ lại ở một góc độ kỳ quặc và không ổn định. Phía sau tôi, một ai đó thở phào nhẹ nhõm.
“Chúng tôi đến kịp rồi”, Noelle nói.
“Cậu làm gì vậy?”
Tôi nhìn về phía trước và thấy Ralph đứng trên cầu thang, giơ tay trái ra nắm lấy cánh tay tôi.
“Có vẻ như tôi đang cho cậu một chuyến cưỡi ngựa à?”, Với Noelle đẩy từ phía sau và Ralph kéo từ phía trước, tôi có thể đứng dậy trở lại.
“Ồ, dễ dàng quá.”
“Đừng có đùa nữa và đi đi”, Ralph cáu kỉnh.
“Cậu đến để đón Arwin à?”
“Và cả anh nữa.”
“Ừ, cảm ơn nhé.”, Tôi cười không kiềm chế được.
“Nhanh lên”, Noelle cảnh báo. “Trước khi chúng ta gặp phải lũ quái vật trên đường về.”
Ralph đi đầu và liên tục quay lại nhìn chúng tôi. “Công chúa…?”
“Đừng lo, cô ấy ổn.”
“Còn cái mà cô ấy đã làm…”
“Chắc là một loại sức mạnh đặc biệt được truyền lại từ hoàng gia, hình như vậy. Còn nhớ lần chúng ta đi đến Mactarode không? Nó ở trong cái hộp chúng ta mang về.”
Tôi đã nói dối. Khi Arwin tỉnh dậy, tôi sẽ phải cùng cô ấy đi qua câu chuyện này để chúng tôi có thể đồng bộ với nhau.
“Và chỉ là một lần duy nhất. Lần sau nếu cô ấy cố gắng sử dụng nó, cô ấy có thể sẽ chết.”
“…Ừ, tôi đoán vậy”, Ralph nói. Ngay cả cậu ta cũng hiểu rằng một sức mạnh lớn như vậy không thể không có cái giá tương xứng.
“Đây là yêu cầu từ tôi, không phải mệnh lệnh: Đừng để Arwin sử dụng sức mạnh đó nữa. Các cậu là những người duy nhất có thể đảm bảo rằng cô ấy sẽ không làm vậy.”
Nếu cô ấy cố gắng làm lại, sẽ là trong hầm ngục. Không có gì đảm bảo cô ấy sẽ an toàn. Tôi thà chết còn hơn phải thấy cô ấy bị biến thành nô lệ của cái vị thần mặt trời đáng ghê tởm đó.
Ralph gật đầu nghiêm túc. Tôi cảm nhận được rằng Noelle cũng làm như vậy.
“Anh chắc chắn không mệt chứ? Muốn đổi không?”
“Chết tiệt không.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Cậu ta nhìn xuống đất. Trông như thể cậu ta thất vọng. Cậu ta chỉ muốn được tiếp xúc thân thể với Arwin, thằng biến thái nhỏ.
“Cố gắng hết sức. Chúng ta sắp ra ngoài rồi”, Noelle nói.
Tôi ngẩng đầu lên và thấy một ánh sáng mờ ở phía xa. Bằng cách nào đó, chúng tôi đã quay lại tầng đầu tiên. Chúng tôi vào hầm ngục vào buổi tối, và bây giờ chắc đã qua nửa đêm rồi.
“Matthew.”
Cô ấy vỗ vai tôi. Tôi nhìn lại cô ấy và cười.
“Cần một nụ hôn để tỉnh dậy không?”
“Chỉ cần thả tôi xuống thôi.”, Arwin leo xuống khỏi lưng tôi. Chân cô ấy không vững, nhưng ít nhất đầu óc cô ấy vẫn tỉnh táo.
“Cảm ơn mọi người rất nhiều.”
“Ôi, không có gì đâu…”
“Chúng tôi chỉ làm những gì mà ai cũng sẽ làm thôi”, Ralph nói, cậu ta có đủ can đảm để đỏ mặt.
Cầu thang ngay phía trước. Leo lên chúng, và chúng tôi sẽ ra khỏi hầm ngục.
“Ra khỏi đây thôi. Chúng ta vẫn còn trong hầm ngục, và bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra”, Ralph nói, dẫn đầu và quan sát xung quanh.
Cậu ta nghĩ mình đang cẩn thận, và trông cậu ta thật ngu ngốc khi làm vậy, nhưng sự cảnh giác là một phẩm chất đáng khen ngợi ở đây, điều đó là đúng.
Noelle leo lên trước. Khi Arwin lên đến mặt đất, một tràng vỗ tay vang dội nổ ra.
Bên ngoài, tôi có thể thấy một đám đông khổng lồ đang chờ Arwin trở về. Các chị em nhà Maretto và những mạo hiểm giả khác cũng có mặt trong đám đông, cùng với Dez và Nicholas.
Tất cả bọn họ đều biết rõ ai là người đã ngừng cuộc bạo loạn.
Khi Arwin đứng đó, ngỡ ngàng, tôi lùi lại và thì thầm qua vai của Noelle,
“Tôi sẽ về trước. Cậu và Ralph có trách nhiệm đưa cô ấy về nhà. Hiểu chưa?”
“Hả? Nhưng—”
Tôi để Arwin lại với những tiếng reo hò và sự biết ơn, lén lút rời khỏi đám đông và rời khỏi khu vực. Trong một cảnh tượng sáng sủa và vui vẻ như vậy, điều cuối cùng mà ai cũng muốn thấy là một thằng đàn ông vô dụng, đáng nghi, sống nhờ vào người khác.
Đêm tối yên ả và tĩnh lặng. Không có ánh đèn nào trong các ngôi nhà. Những người sơ tán ở đây chắc hẳn vẫn chưa quay lại. Hoặc là họ quá sợ hãi nên đã khóa chặt cửa nhà. May mắn thay, bầu trời đầy sao, tôi vẫn có đủ ánh sáng để đi lại. Tôi đã mệt mỏi đến kiệt sức, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy vui sướng. Có lẽ vì tôi đã thấy Arwin nhận được sự chú ý và tôn trọng mà cô ấy xứng đáng. Cô ấy, hơn bất kỳ ai, đã làm mọi thứ có thể, đến giây phút cuối cùng, để cứu lấy thị trấn này. Nếu có ai xứng đáng nhận một sự chào đón như một người hùng, đó chính là cô ấy.
“Ôi.”
Lúc tiếp theo tôi nhận ra, tôi đang đứng trước ngôi nhà cháy của mình. Ối, tôi đã đi trong trạng thái mơ màng và quay về con đường cũ mà không nhớ gì về những gì đã xảy ra.
Tôi đã không về đây kể từ ngày chúng tôi quay lại thị trấn, và bây giờ nó còn tồi tệ hơn trước. Những tấm ván sàn và cột nhà, cái còn lại ít bị hư hại hơn phần còn lại của ngôi nhà, đã bị tháo dỡ và mang đi. Cảm giác như ngôi nhà sẵn sàng sụp đổ chỉ với một làn gió nhẹ.
Giờ thì việc xây dựng lại từ đầu có lẽ sẽ dễ dàng hơn. Cuộc tắm máu đã qua rồi, vì vậy việc tái thiết cần phải được thực hiện nhanh chóng. Nếu chúng tôi nhờ liên lạc của Dez, có thể chúng tôi sẽ xây được một ngôi nhà vững chắc hơn lần này. Sẽ tốn kém hơn, nhưng chúng tôi sẽ tính toán sau.
Đột nhiên, một cú sốc đau nhói ở bên hông tôi. Có ai đó đã chạy vào tôi. Bị giật mình và khó chịu, tôi quay lại và nhìn thấy một người đàn ông mặc áo choàng đen đang đâm một con dao vào bên hông tôi.
Tôi vung tay ra một cách phản xạ, hất chiếc mũ của người đàn ông ra. Tôi gần như không thể tin vào mắt mình.
Khuôn mặt và đôi tay anh ta đều được băng bó. Chỉ quanh mắt anh ta mới có những vết sẹo bỏng ghê tởm. Anh ta trông như vừa bước ra từ nghĩa trang, nhưng tôi nhớ rõ cái nhìn tàn nhẫn trong đôi mắt đó. Đây là Reggie, người từng thuộc Tri-Hydra. Anh ta còn sống sao?
“Anh bạn là fan của tôi à?”
“Đúng vậy, và tao sẵn sàng đi theo mày xuống địa ngục nếu điều đó có nghĩa là tao đã giết được mày.”
Một lúc sau, nỗi đau và cú va chạm mới thật sự đến, tôi khuỵu xuống gối. Con dao của Reggie rút ra khi tôi ngã xuống.
Máu vọt ra, nhuộm đỏ áo tôi.
Toàn thân tôi đã đau nhức vì mỏi cơ, nhưng vết thương ở bên hông lại tạo ra một cơn đau mới lan ra khắp cơ thể. Tôi thậm chí không thể cảm nhận được đâu là chỗ đau nữa. Tôi cảm thấy như mình đang trở nên ngu ngốc. Tôi đã ngu rồi sao? Mày dám à.
Tôi nghĩ sẽ có một đòn tấn công tiếp theo, nhưng Reggie lại quỵ xuống bốn chân và ho khù khụ. Tôi đã nghĩ rằng điều này không hợp lý vì anh ta còn sống và khỏe mạnh, nhưng rõ ràng anh ta không khỏe chút nào. Thực ra, anh ta không còn sống được lâu nữa. Anh ta có những vết thương mà ngay cả ma thuật cũng không thể chữa lành, và anh ta sẽ dành những giây phút cuối cùng để trả thù tôi và Arwin. Quả là một sự lãng phí.
“Mày chắc chắn không muốn gọi người chữa trị chứ?”
“Không cho đến khi tao giết được mày.”
Reggie lau máu đen từ miệng và giơ con dao lên lần nữa.
Tôi không có sức mạnh hay ý chí để chống cự. Tôi chỉ biết vội vã bò đi vì sự sống.
“Lửa! Coi chừng, có lửa!”, Tôi cố gắng gào lên hết sức mình, nhưng vì kiệt sức, tôi chỉ có thể thều thào bằng một giọng yếu ớt. Có lẽ nó nghe như mùi xú uế.
“Mày đang phí thời gian! Mọi người xung quanh đây đều chạy hết rồi! Chẳng còn ai ở lại!”
Lựa chọn sống ở khu vực đắt đỏ (và vì vậy an toàn hơn) của chúng tôi giờ đã phản tác dụng. Tôi tiếp tục bò trên bốn chân, không thể đứng dậy. Reggie cũng bò theo tôi giống như vậy. Chúng tôi giống như hai đứa trẻ đang đuổi nhau, chỉ có điều hai đứa trẻ này là hai người đàn ông trưởng thành, đầy máu và bị cuốn vào cuộc chiến sinh tử. Chắc chắn chẳng ai nghĩ đây là cảnh dễ thương.
Trong một cuộc đua, người chiến thắng là người có tốc độ và sức bền nhiều hơn. Reggie cũng bị thương nặng, nhưng anh ta không phải đối mặt với lời nguyền của tên thần mặt trời ngớ ngẩn, không phải chiến đấu với những quái vật Kẻ Rao Giảng, và cũng không phải cõng một cô công chúa hiệp sĩ lên mười ba tầng hầm.
Nói cách khác, tôi đang chạy với một bình xăng cạn kiệt. Tay Reggie nắm chặt mắt cá chân tôi. Tôi dùng chân còn lại đá vào mặt và tay hắn ta, nhưng Reggie không nhúc nhích. Vì tôi đã nằm trên đất, không thể dùng sức vào cú đá của mình. Hơn nữa, Reggie bị thúc đẩy bởi cơn giận dữ đến mức hắn dường như không cảm thấy đau đớn chút nào.
Cơn đau xé nát mắt cá chân tôi. Reggie đã đâm con dao vào đó, ghim tôi lại.
“Giờ thì mày không thể thoát được nữa rồi”, hắn ta cười khẩy, loạng choạng đứng dậy và nở nụ cười chiến thắng. Hắn ta trông giống như một con rắn sắp nuốt chửng một con chuột.
“Từ bỏ đi và chấp nhận cái chết của mình.”
“Không đâu.”
Tôi đẩy mình ra sau bằng tay, trượt trên mông. Mặt trời tạm thời đã cạn kiệt năng lượng. Tôi đã mệt đến mức thậm chí ngay cả trò vượt quá giới hạn cũng không thể áp dụng. Tuy nhiên, tôi vẫn từ chối ngồi yên và để mọi chuyện xảy ra. Đặc biệt là với một người như hắn ta. Tôi không quan tâm nếu mình bị phủ đầy bụi bẩn và mông thì đầy bùn. Tôi sẽ đấu tranh đến giây phút cuối cùng.
Trước mặt tôi là một trong những cột nhà còn nguyên vẹn. Phía sau tôi là Reggie, đầy máu và băng bó, đang vung con dao. Dưới bất kỳ tiêu chuẩn khách quan nào, tôi đã ở trong tình thế tuyệt vọng.
“Đừng lo. Tao sẽ gửi cô công chúa hiệp sĩ đến với mày rất nhanh thôi”, hắn ta nói, giơ dao lên. “Chào nhé, tên khôn ngoan. Đây là kết thúc!”
“Với tao, hay với mày?”
Ngay trước khi mũi dao của Reggie kịp đâm xuyên qua ngực tôi, tôi xoay người, chỉ một chút. Hơi thở tôi bị nghẹn lại. Tôi có thể cảm nhận được từ cơn đau rằng hắn ta không đâm vào tim tôi, trong khi tôi nắm chặt tay hắn ta và đẩy ngã hắn ta về phía sau hết sức có thể. Lưng tôi rơi xuống mạnh, và những cột xung quanh tôi bắt đầu đổ.
Reggie đã quá mải mê đuổi theo tôi mà không nhận ra, sau tất cả những vụ phóng hỏa và cướp bóc ở đây, rằng cái mà tôi vừa bẻ gãy chính là cột trụ trung tâm của cả ngôi nhà. Điều gì sẽ xảy ra với một tòa nhà đã yếu rồi mà lại mất đi cột trụ chịu lực? Câu trả lời rất đơn giản.
Hắn rên rỉ như một kẻ ngốc và ngẩng đầu lên. Dù đã bị yếu đi bởi ngọn lửa, những cột và xà làm nên bộ khung của ngôi nhà vẫn nặng hơn một người—và vài cái trong số chúng đang rơi thẳng xuống đầu hắn. Cả mái nhà nữa. Và những bức tường.
Sẽ rất đau. Rất đau. Nếu bị chôn vùi, hắn sẽ không thể động đậy.
Tôi ghét ý tưởng phải có tên ngốc này làm bạn đồng hành trong chuyến đi xuống âm phủ, nhưng cuộc đời là vậy.
“Hẹn gặp lại ở địa ngục, cục cưng.”
Căn nhà bắt đầu sụp đổ lên trên chúng tôi. Reggie hoảng loạn và cố gắng chạy trốn. Cột và xà đổ xuống. Tường và sàn gỗ rơi xuống, tạo thành những đám bụi mù mịt. Tôi nhắm mắt lại để tránh bụi. Thật bất ngờ, không có cơn đau nào. Tôi tưởng mình đã chết, nhưng không có thiên thần nào đến chào đón tôi.
Cuối cùng, tôi mở mắt ra.
Xung quanh chỉ toàn đống đổ nát và gỗ vụn. Nhưng không có gì, không một mảnh vỡ nào rơi xuống quanh tôi. Góc độ của các cột nghiêng và đổ có lẽ đã giúp tôi. Chúng giống như đã tạo thành một mái vòm tạm thời bảo vệ vị trí của tôi.
Trong khi đó, Reggie bị chôn vùi dưới một đống cột. Đầu hắn bị nứt, lưỡi thè ra, và đôi mắt hắn không còn nhìn thấy gì. Con đồng tử của hắn giãn nở, không thể phủ nhận rằng hắn đã chết. Cuối cùng vận may của hắn cũng đã cạn kiệt.
Một cách nào đó, tôi đã bò qua một khe hở trong đống đổ nát. Ngay khi tôi thoát ra khỏi đống gạch vụn, cả ngôi nhà sụp đổ hoàn toàn. Thật hấp dẫn khi nói rằng tôi may mắn, nhưng cuộc đời tôi chưa bao giờ dễ dàng đến thế. Luôn có lý do nào đó cho bất kỳ điều tốt đẹp nào xảy đến với tôi.
Và đúng như vậy, trong túi quần tôi có một chiếc nhẫn với viên đá quý màu xanh: di vật của hoàng gia Mactarode, được cho là bảo vệ người đeo khỏi thảm họa và ác quái. Arwin lẽ ra phải sở hữu chiếc nhẫn này. Tại sao nó lại ở trong túi tôi?
Lý do hợp lý là nó đã trượt ra và rơi vào đó trong lúc tôi cõng cô ấy trên lưng. Nhưng tôi cảm giác có một lý do khác trong trường hợp này.
Đó là một món quà từ người chủ trước.
Có vẻ như người bạn của cô công chúa hiệp sĩ đã dành một chút may mắn cho tôi. Thật không may, nó quá nhỏ để vừa vào ngón tay tôi. Tôi khẽ cười, và ngay lập tức cảm thấy sức lực cuối cùng rời bỏ tôi. Đây là tất cả những gì tôi có thể làm. Tôi ngồi xuống đất, rồi ngã lăn ra. Tôi cần nghỉ ngơi.
“Matthew!”
Qua sự tỉnh táo dần mất đi, tôi nghe thấy tiếng Arwin gọi. Tôi tưởng đó là một giấc mơ, nhưng lại là thật. Cô ấy vội vàng chạy đến bên tôi và giúp tôi ngồi dậy.
“Anh ổn chứ? Matthew! Này!”
“Tôi ổn, như em thấy đấy. Tôi đang rất tuyệt.”
Cô ấy không nói gì, nhưng đã lấy một miếng vải đắp lên vết thương ở hông tôi và quấn lại. Có vẻ như đó là cách cô ấy chăm sóc tôi. Dù không chắc nó có tác dụng nhiều, nhưng tôi để cô ấy làm theo ý mình. Tôi cũng không thể ngừng cô ấy làm vậy dù tôi muốn. Thay vào đó, tôi chỉ muốn được chợp mắt một chút.
“Tại sao em lại ở đây?”, Tôi hỏi.
Lẽ ra cô ấy phải đang ở trên một sân khấu nhận huy chương vì đã cứu cả thị trấn, hoặc trong một sảnh tiệc được những người dân biết ơn mời dự.
“Tôi đến tìm anh.”, Cô ấy trông giống như một người mẹ đang mệt mỏi tìm kiếm đứa con thất lạc.
“Tôi có cảm giác anh sẽ đi đâu đó. Tôi không có mặt ở nhà Dez, nên nơi tiếp theo tôi nghĩ đến là đây.”
Cô ấy thật lo lắng quá mức.
Tôi đưa tay lên mặt Arwin.
“Tôi sẽ không đi đâu cả.”
Tôi chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi. Cơn đau đang dần dịu đi, điều đó khiến mọi thứ trở nên dễ chịu hơn.
“Đừng chết, Matthew!”
Tôi sẽ không chết, tôi nói. Hoặc là tôi nghĩ vậy, nhưng không thể chắc chắn.
Mắt tôi từ từ khép lại.
Nếu như điều cuối cùng tôi thấy là khuôn mặt của Arwin, thì cũng không phải một cách tồi tệ để ra đi.
Ý thức của tôi từ từ chìm sâu vào bóng tối.