Vol 4 – Mở đầu: Tội lỗi của sự ngu dốt
Gã trai bao của nàng công chúa hiệp sĩ Vol 4 Mở đầu
The Kept Man of the Princess Knight – Himekishi-sama no Himo (姫騎士様のヒモ)
Tác giả: Shirogane Toru
Minh họa: Mashima Saki
Người dịch bản tiếng Anh: Stephen Paul
Quá lười để đọc, vậy để tui nhờ đứa khác đọc cho bạn nghe
Mở đầu: Tội lỗi của sự ngu dốt
Khi chúng tôi trở về Gray Neighbor từ quê hương của Arwin, trước mắt chúng tôi là cảnh tượng một đám đông đang ăn mừng trải dài tít tắp. Các sạp hàng được dựng lên hai bên đường, nơi đông nghịt du khách qua lại. Họ không chỉ bán những món ăn ngon như thịt nướng, bánh ngọt và súp, mà còn có cả những món trang sức như kẹp tóc, vòng tay và dây chuyền. Thêm vào đó, còn có những thầy bói và các trò chơi may rủi nhỏ. Các nhạc sĩ du ca gảy đàn lute và hát những giai điệu du dương khi mọi người thả đồng xu vào những chiếc mũ úp ngược dưới chân họ.
Chúng tôi đứng lặng người vì sốc, để mặc cho đám đông cứ tiếp tục lướt qua. Tôi nhận ra một vài người trong số họ, họ chính là những người từng cố gắng trốn khỏi thị trấn trong nỗi sợ hãi do mối đe dọa sắp xảy ra từ bầy quái vật.
“Chuyện này không giống với những lời đồn chút nào”, Arwin nói, cố giữ vẻ mặt cứng cỏi nhưng trong lòng thì đầy lo lắng.
Ralph và Noelle thì không giấu nổi vẻ hoang mang. Dez thì mân mê một hòn đá trong tay, ánh mắt quét khắp khu vực một cách cảnh giác.
Có lẽ những gì tôi nghe được đã lỗi thời. Trong thái độ của đám đông này, không hề có chút gì gọi là sợ hãi, dù là nhỏ nhất, rằng có thể sẽ xảy ra một đợt bạo phát quái vật bất cứ lúc nào.
Nhìn họ đi, cười nói vui vẻ, chẳng có chút ý thức sinh tồn gì cả.
Một vài món trang trí và bảng hiệu được dựng dọc theo con đường đã cho chúng tôi biết lý do cho cuộc vui này.
“Sắp tới Lễ Quốc Khánh rồi…”, Arwin nói, giọng cô nhỏ dần rồi tan biến vào tiếng ồn ào của đám đông.
Trong quá khứ xa xưa, vùng đất này từng ngập trong chiến tranh triền miên. Các bộ tộc, khu định cư, làng mạc và thị trấn đánh nhau không ngừng; những quốc gia nhỏ trỗi dậy rồi sụp đổ, cuộc chiến giành lãnh thổ xảy ra liên tục. Trong bối cảnh đó, một người đàn ông xuất hiện, dù chỉ là một quý tộc của một tiểu quốc khiêm tốn, nhưng lại rất giỏi chiến trận. Ông mở rộng lãnh thổ, chinh phục các nước láng giềng và cuối cùng thành lập một vương quốc lớn. Đó chính là Rayfiel, quê hương của chúng tôi. Thời điểm đó, Millennium of Midnight Sun hay Đại Hầm Ngục Thiên Niên Kỷ Dưới Ánh Mặt Trời Đêm đã được phát hiện, nhưng chưa có dấu hiệu nào của thành phố hầm ngục quanh nó.
Sau khi vị vua đầu tiên qua đời, Rayfiel tuyên bố ngày thành lập vương quốc là ngày lễ quốc gia, và mỗi năm đều tổ chức một lễ hội để kỷ niệm. Đó chính là Lễ Lập Quốc hay Quốc Khánh. Năm nay là kỷ niệm ba trăm năm, nên đây là một dịp đặc biệt quan trọng. Thị trấn này cũng có kế hoạch tổ chức lễ hội, nhưng tôi đã nghĩ rằng nó đã bị hủy bỏ vì mối đe dọa từ lũ quái vật.
Một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm lấy chúng tôi. Cuối cùng, Ralph không chịu nổi áp lực và là người phá vỡ nó đầu tiên.
“Trước mắt, chúng ta đến Hội Mạo Hiểm Giả đi. Biết đâu sẽ biết được gì đó.”
Tôi không thích cái kiểu cậu ta cố gắng giành quyền chỉ huy, nhưng lời cậu nói không sai. Chúng tôi cũng cần trả lại chiếc xe ngựa. Trước mắt, cứ tiếp tục di chuyển đã. Arwin và tôi ngồi ở ghế đánh xe. Thỉnh thoảng, vài người trong đám đông nhìn chằm chằm chúng tôi với vẻ sốc rồi lấy tay che miệng, có lẽ vì họ nhận ra Arwin. Họ trông thật kỳ lạ. Một vài người dường như đang nói điều gì đó, nhưng tiếng ồn ào của đám đông khiến chúng tôi không thể nghe rõ. Dù là gì đi nữa, nét mặt họ không mấy thân thiện.
Trái ngược với vẻ sôi nổi của dân chúng, bên trong Hội Mạo Hiểm giả lại phủ một màu tang tóc.
Rất ít mạo hiểm giả ra vào, và ai nấy đều mang vẻ mặt u ám, đầy chán chường. Cửa vào hầm ngục ở trung tâm thị trấn đã bị đóng và niêm phong. Không có gì lạ khi họ trông tuyệt vọng như thế. Hầm ngục là nơi săn bắn của mạo hiểm giả, một kẻ săn mồi không có con mồi thì sớm muộn cũng sẽ đói chết thôi.
“Tôi sẽ đem xe ngựa đi trả. Mọi người cứ lo xong việc của mình”, Dez nói rồi rẽ sang hướng khác ở cổng.
Bên trong tòa nhà Hội, khu vực tiếp tân trống vắng thê lương. Không còn cảnh các mạo hiểm giả tụ tập chè chén. Một nhân viên tiếp tân trông dữ tợn đang bận rộn cạo đất dưới móng tay. Gã làm xong, ngáp một cái rồi đột ngột cứng người lại. Những nhân viên khác cũng vậy. Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía Arwin, tất nhiên rồi.
Công chúa hiệp sĩ từng bị thương và mắc bệnh sợ hầm ngục, rồi chạy trốn về quê nhà. Giờ đây cô lại trở về Gray Neighbor? Câu hỏi ấy hiện rõ ràng trên gương mặt của từng người ở đây.
“Gọi hội trưởng đến đây” Arwin nói với tên tiếp tân cau có, lờ đi những ánh mắt khó chịu. “Bảo với ông ấy rằng Arwin Mabel Primrose Mactarode đã trở lại, ông ấy sẽ hiểu.”
“Ờm, hội trưởng hiện không có mặt, cho nên…”, tên tiếp tân mặt dữ đáp, mồ hôi túa ra và không dám nhìn vào mắt cô.
Hắn rõ ràng rất bối rối trước sự có mặt của Arwin. Hắn từng nghe nói công chúa hiệp sĩ đã không còn hoạt động, và giờ không biết phải đối xử thế nào khi cô quay về.
“Vậy thì gọi người khác. Tôi có báo cáo cần nộp và một vài câu hỏi cần được trả lời.”
“Ồ, cô trở về rồi đấy à”, một giọng nói vang lên từ phía sau. Nữ thần của tôi, người ban cho tôi… ơn cứu rỗi, đã xuất hiện.
Chính là Gloria Bishop, người thẩm định của Hội.
Tôi bước tới và nói: “Vâng, bọn tôi vừa mới trở về, và có vài câu hỏi. Sau một thời gian xa cách, bọn tôi muốn cập nhật tình hình hiện tại.”
“Chuyện đó không phải việc của người thẩm định”, cô nói rồi xua tôi đi như đuổi ruồi.
“Này, đừng lạnh lùng thế chứ. Tôi cũng có việc cần cô thật mà.”
Những chiếc vảy rồng ánh lên nhẹ trong tay tôi. Tôi đã lén nhặt được vài chiếc trong lúc Dez bận rộn mổ xẻ con quái vật để lấy bộ phận. Gloria chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay chúng là gì; cô chớp mắt, ngạc nhiên pha lẫn thích thú.
“Có lẽ cũng đáng để nghe câu chuyện của anh đấy”, cô nói, nhón lấy một chiếc vảy từ tay tôi và quan sát kỹ. “Được rồi. Tôi sẽ nói cho anh biết những gì anh muốn biết.”
Phòng thẩm định của Gloria quá chật chội, nên chúng tôi dùng phòng của Dez thay thế. Ông ta không có ở đó, nhưng tôi cảm thấy không ngại gì khi mượn chỗ bạn mình. Trong phòng có một cái bàn, ít ra thì chắc chắn, nơi Arwin ngồi đối diện với Gloria, còn Ralph và Noelle thì đứng nghiêm sau lưng công chúa. Tôi dựa lưng vào tường bên cạnh.
Phía bên kia bàn, Gloria ngồi trên một chiếc ghế lỏng lẻo, rõ ràng là quá nhỏ so với vóc dáng cô. Khóe miệng cô hơi nhếch lên.
“Cô có vẻ khỏe mạnh đấy”, cô nói với Arwin. “Đã khỏi bệnh hầm ngục rồi sao?”
“Vâng, cảm ơn cô.”
Thực ra thì cô ấy chỉ tạm thời hồi phục. Ngay cả Arwin cũng không biết khi nào căn bệnh đó sẽ quay lại hành hạ mình.
“Nhưng tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra ở thị trấn. Chuyện với cuộc bạo loạn quái vật thì sao?”
Gloria suy nghĩ một chút rồi đáp: “Nói ngắn gọn thì, chúng tôi đang tuyên bố rằng cuộc bạo loạn đã kết thúc.”
“Ý đó là sao?” tôi hỏi.
Với giọng điệu có phần thờ ơ, cô giải thích: “Tức là chúng tôi đã tiêu diệt nhóm Sol Magni, kẻ đứng sau âm mưu gây ra cuộc bạo loạn.”