Vol 1 – Chương 1: Cô gái tên Tendou Tsukasa
Hôn thê đặc biệt Vol 1
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương 1: Cô gái tên Tendou Tsukasa
Lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên của một cô gái tên là Tendou Tsukasa, tôi nhớ mình đã nghĩ: “Ừhm, chắc là xinh đẹp như cái tên nghe cũng đẹp vậy.”
Lần tiếp theo tôi nghe thấy cái tên đó, là lúc câu chuyện về gia đình cô ấy được kể ra, và tôi nghĩ mình đã khá ấn tượng, “woa.”
Và rồi đến lần thứ ba, tôi chỉ biết thốt lên, “hả?” – chẳng thể nói nên lời. Mà cũng dễ hiểu thôi.
Từ đó trở đi, ngay cả khi ai đó nhắc tới cô ấy, tôi cũng chỉ đáp lại một cách hờ hững, kiểu như “ừhm” hoặc “vậy à.”
Tóm lại thì, một cô gái tên Tendou Tsukasa là một sự tồn tại đầy rắc rối – một mỹ nhân được ai ai cũng công nhận, xuất thân từ một gia đình danh giá và giàu có, là một người đàn bà phóng túng đến mức có thể ngủ với một người đàn ông dù anh ta đã có người yêu mà chẳng bận tâm, có quá nhiều kẻ thù hoặc quá sơ hở đến mức những lời đồn đại về cô ấy lan rộng khắp trường đại học – thế mà cô ta vẫn sống những ngày tháng với nụ cười, như thể chẳng để tâm chút nào.
Chính vì thế nên khi tôi nghe tin gần đây rằng cô ấy đã đính hôn, tôi chỉ nghĩ: “lại thêm một kẻ tội nghiệp nữa,” và thấy thương cảm.
Dù sao thì, Tendou Tsukasa bị cả nam lẫn nữ trong trường xa lánh và dường như chẳng có lấy một người bạn. Thật ra, tất cả những người mà tôi tình cờ thấy ở xung quanh cô ấy đều là những kẻ bám theo vì tình dục hoặc tiền bạc, thế mà bất chấp tất cả, cô ấy lại có vẻ như đang sống rất vui vẻ mỗi ngày.
Vì vậy, thật dễ hiểu khi người ta nghĩ rằng, dù cho cô ấy có đẹp đến mức nào hay gia đình có giàu có ra sao, thì chắc cũng chẳng có người đàn ông nào thật sự muốn kết hôn với cô ấy.
Nên tôi nghĩ: nếu đã như vậy, thì vị hôn phu ấy chắc hẳn hoặc là hoàn toàn không biết gì về hoàn cảnh của cô ta, hoặc là bị lừa, hoặc là có lý do bắt buộc nào đó — thật đáng thương.
“Đây là Tendou Tsukasa-san, vị hôn thê của cháu đấy.”
“Rất vui được gặp anh.”
Ấy vậy mà, vị hôn phu của Tendou Tsukasa lại không ai khác… chính là tôi.
“—À, ừ.”
Vì một lý do nào đó, lại là tôi.
Tại một phòng tiệc trong khách sạn nhìn ra Vịnh Hakata – một địa điểm nổi bật ở Fukuoka – giữa ánh mắt dõi theo của cha mẹ đôi bên, anh chị em, và cả bà của Tendou, những lời “sao có thể như thế này được chứ” cứ lởn vởn trong đầu tôi, khi tôi nhìn thấy cô ấy trong bộ váy đầm với dáng cúi đầu tao nhã, đẹp đến mê hồn.
◆
“Làm ơn! Đừng kể với bà em về những tin đồn xung quanh em!!”
Một ngày sau cuộc gặp mặt gây sốc, với sự kinh hãi của tôi, vị hôn thê – người rõ ràng đã luôn tỏ ra là một tiểu thư đoan trang trước mặt họ hàng – đã tới cầu xin tôi sau khi bắt gặp tôi trong khuôn viên trường.
Tại dãy bàn ngoài trời, nơi cơn gió đầu hè mát mẻ đang lướt qua, tôi lắc đầu điềm tĩnh khi nhìn thẳng vào đôi mắt tuyệt vọng của cô ấy, người đang ngồi đối diện.
“Không thể.”
“Ehhh!?” – Tendou hét lên, đôi chân mày được chăm chút tỉ mỉ của cô ấy nhướn lên.
Đôi mắt hơi xếch có màu nâu nhạt, khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ trưởng thành, có lẽ là nhờ lớp trang điểm.
Mái tóc xoăn nhẹ màu nâu đỏ của cô ấy dịu dàng; dù không ăn nhập gì với quá khứ yêu đương quá mức nổi bật, nhưng gu ăn mặc của cô thường mang lại ấn tượng trưởng thành, thanh lịch và hợp thời trang.
Tôi không biết đó thuộc phong cách gì, nhưng thành thật mà nói, xét riêng về ngoại hình thì đúng là hợp gu tôi.
Nếu như không phải là Tendou, có khi tôi cũng muốn thử hẹn hò xem sao.
“Không, thật sự là không thể. Tôi đang tính giải thích hết mọi chuyện rồi từ chối vụ đính hôn này.”
“Khoan đã, đợi đã! Có điểm nào ở em khiến anh không hài lòng à!?”
“Chắc là… đạo đức tình dục của cô?”
“Nè, anh thấy em đẹp mà đúng không!?”
“Và cả cái kiểu không chịu nghe người khác nói nữa.”
“Gia đình em giàu nữa! Em có dáng đẹp, và quan trọng nhất là… khuôn mặt cực kỳ xinh!”
“Haizz…”
Tôi không thể và cũng chẳng phủ nhận điều đó, nhưng mà… cô ta định nhấn mạnh vào vẻ ngoài của mình đến bao giờ nữa chứ?
Đúng là cô ấy đẹp đến mức, khi đang tuyệt vọng cầu xin một điều gì đó, người ta cũng có thể cảm thấy tự mãn vì cái ảo tưởng rằng mình là người đặc biệt ghê gớm lắm vậy.
“Mấy người con trai bình thường sẽ vui sướng khi được đính hôn với một người như em mà, đúng không!?”
“Không, như tôi dự đoán, tôi không muốn đính hôn với một người trông như thể có thể ngủ với năm người trong ba ngày.”
“Thật quá đáng! Cùng lắm thì là ba người trong hai ngày thôi mà!”

“Ối trời.”
Tôi chỉ nói đùa thôi, nhưng xem ra kiểu người như vậy đúng là có thật. Mà thật ra, cái kiểu tư duy khiến cô ấy có thể nói ra điều đó – ngay từ đầu đã không thể hợp với tôi rồi.
“Với lại, anh biết không, ai cũng khen em ‘giỏi chuyện đó’ hết á! Em còn thích chiều bạn trai nữa, nhìn em có thể không thấy rõ, nhưng em là kiểu người luôn cố gắng hết mình trên giường đó!”
“Chính điều đó đấy, Tendou.”
Dù chỉ trong một khoảnh khắc, cô có thể nghĩ một chút về việc nói ra mấy chuyện rõ ràng mang tính tình dục như vậy trước mặt người đã đính hôn với mình không?
“Sao chứ? Có bạn đời giỏi chuyện đó thì càng hạnh phúc chứ sao! Anh khác hả, Iori-kun?”
“Không phải ai cũng nghĩ thế đâu.”
Nếu là cặp học sinh cấp ba mà nghe thế, chắc ám ảnh suốt đời mất.
Ngay cả tôi, bị ép đính hôn với Tendou mà chẳng biết gì, nếu mà lần đầu tiên trong đời lại gặp cái “kỹ thuật và tinh thần” đó của cô ta, bị sốc đến mức liệt dương cũng không phải là không thể.
“Mà khoan đã, cô nhớ được tên tôi à.”
“Sao anh lại nghĩ em không nhớ nổi tên vị hôn phu của mình vậy…? Lần trước gặp nhau mình còn chào hỏi, với cả mình còn học chung lớp nữa, cũng đã nói chuyện đôi chút rồi còn gì…?”
Tendou nói có lý, nhưng không hiểu sao… tôi lại thấy hơi bực khi cô ấy làm cái mặt kiểu “sao lại hỏi chuyện ngớ ngẩn thế?”
“Ờ thì đúng là vậy… nhưng giờ cô đừng gọi tên riêng của tôi nữa.”
“Tại sao?”
“Tôi không thích. Hồi nhỏ bị chọc là cái tên con gái suốt.”
“Thì là lỗi của tụi nó chứ? Với lại ‘Iori’ là tên con trai bình thường mà? Như Miyamoto Iori ấy, em còn thấy trong phim lịch sử nữa cơ.”
Rồi Tendou hỏi xem chữ Hán có giống không, tôi gật đầu xác nhận.
Những gì cô ấy nói đều đúng cả, nhưng vấn đề là… kiểu lý lẽ logic như vậy chẳng ăn thua với mấy người cứ cho là “nghe sao sao ấy, giống tên con gái.”
Tôi là sinh viên đại học, mà nếu cứ nổi nóng kiểu “tên Iori thì sao không phải tên con trai hả!?” thì đúng là… không ổn tí nào.
“Chữ Hán giống nhau, nhưng thôi cứ gọi tôi bằng họ đi.”
“Chứ nghe không thì ‘Shino’ còn nữ tính hơn mà?” – Cô ấy lầm bầm, rồi gật đầu như thể chấp nhận, gương mặt trở nên nghiêm túc.
“Dù sao thì, mình nói chuyện nghiêm túc hơn chút đi? Nghe em nói chút đi, rồi cuối cùng Shino-kun không hài lòng điều gì?”
“Lịch sử tình ái của cô.”
“Cái đó thì em bó tay rồi còn gì để nói!”
“Uầy, phản ứng nhanh thật…”
“Thì đúng mà, với cả cũng nên hiểu cho hoàn cảnh của em chút chứ.”
“Ừhm, tôi cũng nghĩ là tội phạm thì cũng có nỗi khổ riêng.”
“Này, đừng đối xử với em như tội phạm chứ! Em có làm gì đến mức đó đâu!”
“Chắc không phải cô có quan hệ với giáo sư nào đó đấy chứ?”
“Chắc chắn là không! Với lại ngay từ đầu em đã không có rồi!”
“Hoặc là tán tỉnh học sinh cấp hai chẳng hạn?”
“Không có! Anh nghĩ em là loại người gì thế!?”
“Một cô gái sẵn sàng ngủ với bất kỳ ai?”
“ANH – SAI – RỒI! Em có lý do đấy!” — Bốp bốp bốp — Tendou đập tay xuống bàn phản đối.
Hừm… tuy cô ấy đang hơi kích động, nhưng trông lại chẳng lố bịch chút nào, đúng là đẹp có khác – như thể đại diện hoàn hảo cho chủ nghĩa ngoại hình.
“Ý em là, nhà em tuy giàu nhưng lại cổ hủ kinh khủng luôn ấy. Họ chẳng quan tâm đến nguyện vọng của em, từ khi sinh ra em đã bị định sẵn là phải cưới người mà bà em chọn. Anh thử nghĩ xem, kết quả sẽ là gì? Một ông chú trung niên đầu hói, mặt bóng nhẫy, hoặc một gã đeo kính tham vọng, tính cách cộc cằn đúng không?”
“Sao cô lại nghĩ kiểu người đó sẽ được chọn chứ?”
“Thì kiểu phụ nữ mạnh mẽ, trông tự tin như em ấy, kiểu gì cũng bị làm nhục, bắt phải quy phục về mặt tình dục đúng không?”
“Cô bắt đầu nói như mấy học sinh cấp ba hay hoang tưởng rồi đấy…”
“Thì em mới muốn tận hưởng cảm giác được nuông chiều, được yêu chiều bởi mấy anh chàng dễ thương – kiểu tình yêu giả vờ nhẹ nhàng – trong thời gian em còn là một cô gái tự do chứ còn gì nữa!?”
“Tôi thực sự không thể đồng cảm với điều đó.”
“Hơn nữa, chuyện ấy thì dễ chịu thật mà! Trong lúc đang làm là quên hết mấy thứ tiêu cực luôn á! Nhưng mà, công nhận là sau đó hơi trống rỗng một chút…”
“Tendou, cô đúng là người thành thật ghê…”
“Giờ thì anh thấy thương hại em rồi đúng không?”
“Không có.”
“Aaaa thật là…! Với cả, em cũng chọn đối tượng kỹ lưỡng đấy nhé!”
“Nghe nói cô cũng cắn luôn cả mấy người đã có bạn gái rồi, một ngày nào đó có khi bị đâm cũng nên.”
“Quá đáng! Em chỉ chọn mấy anh mà em biết là chỉ nhắm vào chuyện ấy thôi, chứ chưa bao giờ chủ động rủ rê người có bạn gái cả! Dù em có đẹp đến mấy, thì đàn ông kiểu đó sớm muộn gì cũng phản bội thôi.”
“Nghe cũng có lý thật…”
“Ngược lại ấy chứ, em còn luôn từ chối mấy người nghiêm túc với em, hay mấy anh còn ‘zin’ chưa từng hẹn hò nữa. Tội nghiệp họ chứ, nhỡ đâu sau này họ lại bị tổn thương.”
“Giờ tôi không biết nên thấy cô là người xấu hay không nữa… Mà khoan, có mấy anh còn ‘zin’ mà cô quen lâu rồi và thân thiết không?”
“Ể? Để xem… em có một bạn học cấp hai nói chuyện cũng khá thường xuyên… sao thế, anh ghen à? Em với cậu ấy không có gì đâu nha?”
“Không hề.”
Tendou hơi phụng phịu kiểu: “Anh sao thế hả?”
Nhưng ra là vậy… một cô gái hoang dã, xinh đẹp, và tuyệt đối không ngủ với những người mà chỉ vì cô ấy mới dám thử một lần. Kiểu này chắc gây tổn thương tinh thần cho không ít người rồi.
Tôi âm thầm nhỏ lệ trong lòng vì một anh chàng ‘zin’ vô danh nào đó.
…Ủa? Không chừng tôi lại đang đứng về phía xấu nhỉ? Lý do để từ chối càng lúc càng tăng.
“Rồi, tôi hiểu sơ sơ hoàn cảnh của cô rồi. Về ấn tượng của tôi nhé… cô quá buông thả thì có.”
“Đừng dùng lý lẽ logic để bắt nạt em nữa!”
“Cô dám nói vậy với tôi, người đang bị côđè đầu cưỡi cổ mà chẳng hiểu vì sao luôn đây nè?”
“Xin một chút nhờ vả từ vị hôn phu mà bị nói là bắt nạt, sao mà quá đáng quá vậy!”
“Tại em cứ cố ngăn tôi không được hủy hôn nên mới vậy đó.”
“Em đâu còn cách nào khác! Bà ngoại em ĐÁNG SỢ lắm á! Nếu em mà là nguyên nhân khiến hôn ước bị hủy ngay thì…!”
“Thì sao?”
Nhìn mặt Tendou tái mét, có vẻ đây không phải là nói đùa chút nào.
Ờ thì nếu nghĩ bình thường, cũng dễ hiểu nếu điều đó khiến gia đình nổi giận.
Nếu tình hình quá tệ, có lẽ tôi cũng nên mềm mỏng hơn trong cách từ chối.
“Chết… chẳng hạn?”
“Cái gì vậy trời.”
Quá lố rồi đó. Đâu còn là đáng sợ nữa, mà là sát khí thật sự rồi.
Không lẽ nhà Tendou đang thực hiện chế độ… diệt trừ kẻ làm phật lòng gia tộc?
“Bà em thật sự đáng sợ mà! Ví dụ như, nếu em đột nhiên mất liên lạc và bảo là đi nước ngoài, thì kể cả có chết thật, người ngoài cũng chẳng ai biết đâu!”
“Eeh…?”
Bỏ qua độ đáng tin một bên, có vẻ như bản thân Tendou thật sự rất rất tin rằng bị “xóa sổ” kiểu đó hoàn toàn là chuyện có thể xảy ra.
Nhưng nếu chuyện như cô ấy vừa nói thật sự xảy ra, tôi chỉ nghĩ đơn giản là: “Ồ, chắc cô ấy tìm được một anh chàng ở nước ngoài rồi,” kiểu vậy. Có thể thôi.
“Vậy tại sao cô không tự nói chuyện hủy hôn đi? Cứ thử nói xem, chẳng có gì phải ngại cả, tôi cũng không phiền nếu em nói vài điều không hay về tôi vì mục đích đó đâu.”
“Nói gì với bà ngoại cũng chẳng có tác dụng đâu. Bà ấy cổ hủ lắm, dù em có là một người sadist thích nhìn người ta khổ sở thật sự đi nữa thì bà ấy cũng chỉ bảo em phải chịu đựng thôi.”
“Đừng có vu vơ gọi ai là sadist mà gây hiểu nhầm nhé!”
“Vả lại, ngay từ đầu em cũng có lợi ích trong việc hôn ước này.”
“Ủa? Tại sao vậy?”
“Ý em là, nếu người bạn đời là anh, thì từ giờ chúng ta có thể có một mối quan hệ kiểu sinh viên bình thường như đi chơi sau giờ học, hẹn hò tại nhà vào ngày nghỉ, hay cùng đi du lịch ngắn ngày vào mùa hè, đúng không? Chứ không phải kiểu làm nô lệ tình dục phía sau cái danh hiệu ‘vợ’ cho oai.”
Bằng cách nào đó, cô ấy đột nhiên nói về những chuyện khá dễ thương thế này.
Phần không vui ở cuối câu chuyện, tôi nghĩ là kết quả của sự hoang tưởng.
“Ừ, đến giờ cô cũng có thể làm mấy chuyện đó mà, đúng không?”
“Làm sao em có thể bất cẩn mà đi chơi với người mà biết trước sẽ tan vỡ được chứ? Nếu chuyện nghiêm trọng thì cả hai bên đều mệt mỏi, mà nếu cuối cùng cũng chỉ là giả vờ chơi thôi thì — em chỉ chọn quan hệ thể xác với người không ràng buộc thôi.”
Ối, tôi thật sự không biết nói gì, đôi phần hối hận đã hỏi chuyện riêng tư này.
Cô ấy thật sự bất cẩn, tôi không thể không băn khoăn về cách nhìn nhận đạo đức của cô ấy, nhưng tôi hiểu rồi, cuối cùng tôi cũng đành chấp nhận rằng Tendou có cách suy nghĩ và hoàn cảnh riêng.
Không, dù trong lòng vẫn khó chịu, tôi không nghĩ mình có thể chấp nhận chuyện đó sớm được.
“Này Shino-kun, anh có thể suy nghĩ nghiêm túc hơn về chuyện hôn ước này không?”
Và rồi như thể “đây là lúc thích hợp,” Tendou đặt đôi tay trắng nõn, thon thả và mềm mại của cô ấy lên tay tôi trên bàn, kèm theo ánh mắt nóng bỏng, ngước lên nhìn tôi.
“Tôi không bị mắc lừa đâu.”
“Hả?”
Khi tôi thể hiện sự nghi ngờ, cô ấy chỉ đáp lại bằng ánh mắt ngạc nhiên.
Cách cô ấy nghiêng đầu cũng thật dễ thương.
“Nhưng mà, tôi nghĩ thật khó chịu nếu người bạn đời tương lai của tôi đã từng với số người lên đến ba chữ số.”
Bằng cách nào đó, tôi tìm được cách thoát khỏi tình huống ấy trong khi tự mắng mình suýt mất kiểm soát.
Dù có thể mối quan hệ của chúng tôi đang ở mức yêu đương, đây là hôn ước rồi. Nếu chuyện tiến triển, tôi sẽ phải ở bên Tendou Tsukasa suốt đời, điều mà tôi không thể xem nhẹ.
Tôi không hiểu lắm, nhưng bản năng mách bảo: chuyện phía trước chắc chắn sẽ là địa ngục.
“Vậy hả… chờ một chút nhé.”
Khi chuẩn bị tinh thần nghe cô ấy nói tiếp, Tendou rút điện thoại ra khỏi túi rồi liên tục vuốt màn hình, lẩm bẩm điều gì đó.
“—…, —…, —”
Chờ đã, cô ấy vừa nói nhỏ ‘tám mươi chín’ lúc nào vậy ta, cô này.
“—Ừ, không sao cả. Quả nhiên em cũng chưa đến ba chữ số đâu, nên đừng lo nhé?”
“Không, lúc trước cô có nói ‘tám mươi chín’ mà?”
“Chắc anh nghe nhầm ‘mười tám, mười chín’ thôi.”
“Chắc em nói không rõ chữ “mười” mà giống như “mươi” nên anh mới nghe nhầm thôi.”
“Anh như thám tử ấy, Shino-kun. Nhưng anh nghĩ nhiều quá rồi, chuyện đó mỗi người mỗi khác mà, đúng không?”
“Ừ…”
Có thể đúng, nhưng không lẽ cô ấy muốn nói rằng hơn 20 người thì hoàn toàn bình thường sao?
Chuyện đó không phải là tệ, nhưng dù sao thì cũng không phải con số mà mình nghe xong là “thế thì được rồi.”
“Không, tôi không thể. Tôi thấy khó chịu.”
“Tại sao!? Này, đừng tưởng còn trinh là chuyện hay ho lắm nhé!? Em nói vậy vì trước đây em cũng từng vậy, nhưng giờ tôi chắc chắn là phụ nữ tốt hơn rồi!”
“Ừ, ai cũng từng là trinh nữ mà, đúng không…?”
Rồi đừng có mà gộp tất cả những người phụ nữ không còn trinh với những người có hơn 90 người kia vào chung một nhóm, tôi thầm phản đối.
“Dù số người nhiều, hầu hết đều là ‘một đêm thôi,’ nên tần suất cũng không nhiều đâu! Ví dụ, làm chuyện ấy 100 lần, nếu chỉ với một người trong hai năm hẹn hò thì chắc chắn cũng vượt con số đó rồi, đúng không!?”
“Sao tôi biết được?”
“Chỉ cần một chút toán học là tính được mà, đúng không?!”
Giống như một người còn trinh có biết cái đó vậy; thôi, đưa tôi công thức đi. Thật ra có phải thật sự là 100 lần không?
“Ái chà!” Mất hết vẻ sexy nhẹ nhàng lúc trước, Tendou trông như sắp phát điên. “Và nữa, nếu anh lo về ngoại hình thì khỏi lo nhé! Em đang trong tình trạng tốt mà! À, màu sắc và hình dáng cũng khá đẹp đấy!”
“Làm ơn đừng nói chuyện quá chi tiết như vậy được không.”
Cô đang bắt tôi phải nghe cái gì thế này…
“Em cũng không có thói quen kỳ quặc gì đâu; nếu muốn, giờ mình đi vệ sinh kiểm tra cũng được đấy?”
“Tôi lại phải van nài cô lần nữa đây; làm ơn dừng lại đi, thật lòng đấy.”
Đây là hành động của một cô gái trẻ giàu có, xinh đẹp sao!?
Thô tục thật đấy. Toàn chuyện tục tĩu.
Tôi cố kìm cặp mắt đang bị hút vào ngực Tendou khi cô ấy hơi nghiêng về phía trước — khỏi phải nhìn xuống chỗ lưng dưới cô ấy bên kia bàn.
“—A-anh nói đúng. Chính em cũng nghĩ chuyện này hơi không đúng mực chút. Xin lỗi nhé.”
Có lẽ cô ấy vừa nhận ra điều đó dù đã khiến người khác bối rối, Tendou rút mình lại, “ahem,” khịt khịt cổ họng.
“Ờm, vậy… Chúng ta bình tĩnh lại và xác định xem vì sao lại đính hôn từ đầu. Shino-kun, anh có nghe gì về chuyện này không?”
“Để xem… Nếu nhớ không nhầm, ông nội tôi từng cứu bà ngoại cô vào một lúc nào đó. Sau đó, ông được biết bà ấy sẽ làm mọi thứ để cảm ơn, nên ông đã đề nghị cưới bà, nhưng bà ngoại cậu đã có người rồi, nên thành ra ‘thay vào đó thì hãy lấy con chúng ta.’ Nhưng từ khi bố tớ cưới mẹ tớ, thành ra ‘vậy để chuyển sang thế hệ tiếp theo’ thì phải…”
Nhớ lại thì bà ngoại Tendou thật đáng sợ; sẵn sàng quyết định cuộc đời mà không cần biết ý muốn của con gái hay cháu.
Bà ấy là thần hay sao? Nếu giới tính không hợp thì sao nhỉ?
“Ừ, đúng vậy. Em cũng biết chuyện đó; được nghe nhiều lần rồi. Nhưng lần này chuyện tới bước này, không phải do anhmuốn đính hôn à, Shino-kun?”
“À, cũng có thể là vậy. Mấy hôm trước khi cha tôi hỏi ‘bao giờ mới có bạn gái?’ thì tôi bảo ‘muốn lắm nhưng không thể có được.’ Rồi nói kiểu sở thích của tôi là ‘một cô gái giàu có xinh đẹp,’ cha bảo ‘để cha lo,’ nên chắc là thế…”
“Câu chuyện còn kinh khủng hơn mình tưởng!! Vậy sao anh còn than vãn vì đính hôn với một cô gái giàu xinh đẹp cơ chứ!?”
“Ý tôi là có cái mác ‘thích bắt cá hai tay’ đính kèm mà tôi hoàn toàn không muốn…”
“Em đã giải thích rồi mà, có lý do cho chuyện đó mà!? ”
“Em giải thích rồi, nhưng tôi không thể tiếp nhận được. Ban đầu, thật khó tưởng tượng sao một câu chuyện nhẹ nhàng lại thành ra thế này, đúng không?”
“Đúng vậy, nhưng chuyện đó đang xảy ra thật mà!”
Giọng Tendou một lần nữa tăng lên, thu hút ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.
Là người sống ít được chú ý, tôi bỗng cảm thấy chút gì đó hơi kiêu ngạo.
Thật ra thì chúng tôi đang nói về một chuyện rất kinh khủng.
“Chết tiệt, giờ câm miệng đi, đính hôn với em đi, cưới em đi, rồi cùng chết đi! Nếu không muốn thì ít ra cho thời gian suy nghĩ, rồi tìm lý do phù hợp mà từ chối!”
Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, nhưng chẳng phải đây cũng là cách vòng vo để giải quyết sao?
Chuyện xảy ra sau khi hai gia đình tụ họp lớn đến vậy. Tôi cũng sợ mẹ và em gái lắm nếu xử lý không khéo với con gái.
“Hmm, nếu vậy thì… Có vẻ tôi cũng là nạn nhân nữa đấy.”
“Cùng chết với em nhé!?”
“Không phải, từ mạch chuyện mà đoán ra là phần sau mà. Nói chuyện kiểu gì vậy?”
“Tsk.”
Này, cô ấy phát tiếng tặc lưỡi rồi đấy, cô gái trẻ.
Cảm giác hơi thương xót trong tôi nhanh chóng biến mất.
“Haaahhhh…”
Tôi thở dài lớn đáp lại, rồi Tendou cau mày rõ ràng, lẩm bẩm: “sao anh lại thở dài trước mặt em vậy…”
“Nhưng mà, tôi nghĩ nếu giải quyết sớm thì sẽ đỡ đau lòng hơn.”
“Đối với tớ thì đó là vết thương chí mạng đấy — ngoài ra, anh chắc chứ? Ý là vị trí của anh. Trong thời gian suy nghĩ đó, anh có thể nghĩ ‘may mà đã đính hôn với tớ,’ biết không?”
“Hahaha.”
“Anh vừa cười khẩy phải không…!?”
Bỏ qua trò đùa hài hước của Tendou, có vẻ ít nhất hiện tại tôi sẽ phải đi cùng cô ấy với tư cách vị hôn phu tập sự.
Dù không thể dự đoán được, hóa ra chuyện bắt đầu từ một cuộc nói chuyện rảnh rỗi giữa tôi và bố, và nếu tôi bỏ mặc Tendou sau khi cô ấy đã cầu xin thế này rồi cô ấy thực sự mất tích, thì chắc tôi sẽ áy náy.
Ừ, tôi cũng không ngại nếu kéo dài sáu tháng, dù lâu thì cũng không sao, tôi đâu bắt buộc phải làm gì.
“Vậy thì, dù có thể chỉ là mối quan hệ ngắn ngủi, lần nữa mong được giúp đỡ nhé, Tendou.”
“Chưa có ai đối xử tệ với tôi như thế này bao giờ…!”
Khi tôi đưa tay ra bắt tay Tendou, người đang cau có, cô ấy vì lý do nào đó lại vòng tay mảnh mai trắng nõn ôm lấy tay tôi, như kiểu người yêu nắm tay nhau.
“…Côđang làm gì vậy?”
Cô ấy, với gương mặt cực kỳ nổi bật như tôi nghĩ, chăm chú nhìn đôi tay; tôi cảm nhận lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi khi bàn tay mềm mại của cô ấy nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay tôi vài lần.
“Có câu nói rằng khi nắm tay nhau sẽ biết được sự hợp nhau đấy…”
Nghĩa là, cô ấy là một đối tác tệ đến mức khiến tôi phải đổ mồ hôi sao?
Sau một hồi im lặng, Tendou Tsukasa cười quyến rũ.
“—Này Shino-kun, giờ mình đi khách sạn một chút nhé?”
Khi tôi im lặng gọi số nhà Tendou trên điện thoại và đưa cho cô ấy xem, cô ấy vừa xin lỗi vừa gần như rơi nước mắt.