Vol 1 – Chương 11: Cô ấy từng trải với gần cả trăm người, và dường như cô ấy yêu tôi rất rất rất nhiều
Hôn thê đặc biệt Vol 1
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương 11: Cô ấy từng trải với gần cả trăm người, và dường như cô ấy yêu tôi rất rất rất nhiều
Hai ngày sau khi tôi xông vào nhà Tendou và giải quyết xong xuôi chuyện hôn ước dai dẳng giữa hai gia đình, những rắc rối mùa hè của tôi, Shino Iori, mười chín tuổi, vẫn chưa kết thúc.
Sáng sớm hôm đó, khi tôi đang tận hưởng cái sự xa xỉ của những ngày lười biếng, chẳng hề có bất kỳ liên lạc nào từ Tendou, thì chuông intercom phòng tôi vang lên.
“—Hểh?”
Người khách tôi thấy qua camera cửa chính là Tendou Tsukasa, trông có vẻ đang tức giận, bên cạnh còn có một chiếc vali du lịch.
Khi tôi còn đang bối rối kiểu ‘giờ phải làm sao đây,’ thì chuỗi ping-pong ping-pong inh ỏi — mà đối với một tiểu thư nhà danh giá thì thật chẳng ra dáng chút nào, bắt đầu dồn dập. Nếu tôi không có nhà thì cô định làm gì?
“Rồi rồi.”
“Iori-kun!”
Và thứ đang chờ tôi sau cánh cửa, khi tôi đã chuẩn bị tinh thần để mở ra, chính là một cú tát bất ngờ và mạnh đến choáng váng.

Cùng với một tiếng chát khô khốc, lực tác động dội thẳng xuống tận xương tôi.
“Ể…?”
Không phải hơi tàn nhẫn sao?
“Cô… cô… cô đang tính… làm gì vậy hả!?”
Mặc kệ tôi đang ngơ ngác, tay ôm má đau nhói như đầu sắp bay mất, Tendou, cố giấu đi sự bối rối vì lỡ cà lăm đến hai lần bằng cách tự nạp thêm giận dữ — trừng mắt nhìn tôi.
Cô ấy đã hoàn toàn, tuyệt đối nổi giận rồi, đến mức tôi còn thấy như có cả mặt nạ hannya hiện lên, thế mà ngay cả lúc này trông cô ấy vẫn xinh rực rỡ.
“Bà nội em đã phải cúi đầu trước em, rồi còn bảo từ giờ cứ làm theo ý mình đi, cả nhà ai cũng nghĩ em sẽ quay lại làm hòa với anh, thế mà suốt hai ngày nay anh chẳng liên lạc gì cả! Gia đình em càng lúc càng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, sáng nay bà nội còn xin lỗi em trước khi ra ngoài hẹn hò với ông của anh nữa đấy!”
“Này, chuyện đó cũng đâu hoàn toàn là lỗi của tôi?”
Tôi thấy đúng là tội nghiệp thật.
Không, cô ấy giỏi thật, sống trong tình thế như ngồi trên đống gai mà vẫn chịu được; tinh thần cô ấy mạnh mẽ đến mức nào vậy?
Còn ông tôi, ông hành động nhanh quá mức. Ông thật sự nghiêm túc sao?
“Còn ai vào đây nữa ngoài anh!”
“Xin lỗi, tôi hiểu rồi, hoàn toàn lỗi của tôi, nhưng nhỏ giọng một chút được không.”
Thế là Tendou lại càng nổi trận lôi đình vì mấy lời hớ hênh của tôi.
Nếu cứ cãi nhau trước cửa thế này, mấy cư dân khác thể nào cũng phàn nàn, hoặc gọi cảnh sát mất.
“Giữ hình tượng quan trọng hơn hay em quan trọng hơn!?”
“Cô bắt đầu hỏi chuyện nghe rắc rối đấy…”
Ừ thì, đối với Tendou vô địch, giờ chẳng còn gì để mất sau khi gia đình phát hiện chuyện lăng nhăng, chắc chẳng là vấn đề to tát.
Nhưng tôi thấy giữ thể diện vẫn quan trọng mà, đúng không?
“Th-thôi trước hết vào trong đã, mau nào.”
Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài kéo tay cô ấy vào phòng. Bị kháng cự nhẹ thế này, có khi người ngoài nhìn vào lại tưởng tôi đang làm gì cô ấy, gọi cảnh sát mất. Cầu trời đừng ai nhìn thấy.
Mà tôi tự hỏi, cái vali du lịch kia sao nghe nặng thế, không biết có giấu vũ khí giết người hay đồ tra tấn gì không.
Cuối cùng, sau một hồi dỗ dành rồi rót cho cô ấy ly trà lúa mạch, tôi cũng khiến cô ấy ngồi xuống ghế, còn tôi thì ngồi lên giường đối diện.
Hôm nay Tendou mặc một chiếc áo len mỏng mùa hè với quần jean bó, trông khá giản dị mà tươi mới, tóc uốn lọn hơn mọi khi rồi buộc lệch sang một bên.
Nhìn cô ấy, tôi lại thầm nghĩ, ‘mặc gì cũng hợp thật,’ thì Tendou đặt ly trà giờ đã vơi một nửa xuống bàn, rồi mở miệng.
“—Iori-kun, anh có biết vì sao em giận không?”
Cậu bắt đầu giống kiểu bạn gái phiền phức rồi đấy, biết không? Hay cậu là sếp công ty chuyên thích quấy rầy đạo đức nhân viên?
Tôi từng đọc trên mạng rồi, nếu cứ xin lỗi bừa hay biện minh nửa vời thì chỉ bị mắng thêm.
Tôi hiểu quá rõ.
“Không biết.”
Thế là khi tôi thành thật trả lời, khuôn mặt trắng trẻo của Tendou thoáng ửng đỏ.
“Dĩ nhiên là vì anh không liên lạc gì với em cả!”
“À, vâng. Xin lỗi.”
Câu trả lời bất ngờ lại đơn giản dễ hiểu đến mức tôi còn hoang mang ngược lại.
Thì ra đúng là lỗi của tôi thật…
“Nhưng mà tôi nhắn tin cho cô ngay hôm sau đi bơi về còn gì, nhưng chẳng thấy đọc, mà cũng không trả lời, điện thoại cô làm sao thế?”
“Em làm rớt xuống bồn tắm, hỏng luôn.”
“Ể… Vậy thì có liên lạc được đâu, giận vậy không hơi vô lý sao?”
“Đừng lý lẽ mà bắt nạt em nữa.”
“Đừng nói bắt nạt chứ, tôi mới là nạn nhân bạo lực gia đình, bị ăn tát đấy.”
“Gì? Có sao đâu, chỉ một chút thôi mà? Chẳng phải anh từng bảo muốn thử bị tát một lần còn gì?”
“Tôi không, tôi chưa từng nói câu nào như thế cả.”
Làm ơn đừng bịa chuyện, tôi chỉ nói kiểu đó hợp với cậu thôi mà.
“Với lại, Iori-kun này, anh với em đâu có quan hệ gì gọi là ‘gia đình’ đâu.”
“Ừ thì, đúng vậy.”
Nhưng sao nhỉ… bị nói vậy mà tự dưng tôi thấy hơi đau lòng…
“Vả lại, nếu anh thực sự muốn liên lạc thì gọi thẳng về nhà em cũng được mà, mà ngay hôm anh đến nhà em bàn chuyện, bà nội còn hỏi có muốn gặp em không còn gì?”
“Uwh…”
Cái đó thì… đúng thật.
Tôi mất hết tinh thần, còn Tendou thì điềm tĩnh hỏi tiếp, không còn giọng điệu gắt gỏng nữa.
“Này, sao hôm đó anh không đến gặp em?”
“Ờ thì… tôi chưa sắp xếp được suy nghĩ về những gì đã nói… Tôi xin lỗi.”
“Ra vậy. Thế còn bây giờ? Đã sắp xếp được chưa? Có thể nói được chưa?”
“Chưa, xin lỗi, vẫn chưa…”
“Vậy à.”
Sau đó, bầu không khí im lặng lại bao trùm chúng tôi, y hệt như lúc trên đường về từ hồ bơi.
Khác chăng chỉ là lần này, chẳng có chuyến xe buýt nào ghé ngang để phá vỡ bầu không khí này cả.
Khi tôi đang nghĩ ‘phải nói gì đó thôi,’ thì Tendou lại lên tiếng.
“—Chẳng phải… chuyện này đều là vì quá khứ của em sao?”
“…Ừ, cũng có thể nói vậy.”
Nghĩ đến Tendou, tôi mới dám đến tận nhà cô ấy để nói chuyện với bà.
Tôi cũng thật lòng vui khi thấy cô ấy khỏe mạnh, tươi tắn thế này.
Dù vậy, tôi vẫn chưa thể tự tin nói rằng mình sẵn sàng làm lại từ đầu.
Hay cởi bỏ hết những gì đã đè nặng trong lòng từ trước đến giờ.
Thế nên, việc Tendou Tsukasa ra tay trước cái gã cứ chần chừ như tôi là điều quá hiển nhiên.
“—Nếu… nếu chuyện đó làm anh bận lòng đến thế, thì anh cứ lấy luôn chín phần mười kinh nghiệm giường chiếu của em đi! Sao anh không làm thế luôn đi!”
“Ể…”
Cái kiểu giải pháp gì hoang dại vậy?
Quá nhiều công việc nặng nhọc rồi còn gì.
“Không phải vấn đề ở con số mà?”
“Chính là vấn đề ở con số! Giả sử em chỉ từng ngủ với một, hai người thôi, anh có lăn tăn thế này không!?”
“Nghe cô nói vậy thì cũng có lý thật, nhưng mà…”
“Thôi nào, nếu hè này ngày nào cũng làm ba lần, anh sẽ quên sạch mấy gã kia ngay!”
“Tôi cảm giác mình sẽ chết khô vì ‘làm’ quá độ mất.” Với cả, cô nói nhẹ nhàng chút được không?
“Hay sao? Anh tính để em chờ đến khi anh cũng ngủ với chín mươi tám người hả?”
Cậu nói ra nhẹ tênh vậy đó hả, mà nghe chừng con số đó cũng sắp chạm ngưỡng thật rồi…!
“Thì, tôi cảm giác nếu thử làm vậy, chắc tôi sẽ lỡ toàn tâm toàn ý với ai đó giữa chừng mất.”
Nếu xui xẻo, tôi sẽ yêu ngay người đầu tiên tôi ngủ cùng, thế là thử thách kết thúc luôn đấy, hiểu chưa?
“Vậy thì! Ngay bây giờ! Anh chỉ cần hẹn hò với em thôi!”
“Ế…? Không, tôi chẳng hiểu gì cả.”
“Anh đã đi chơi với em bao nhiêu lần, còn để em hôn nữa, nghĩa là anh cũng có tình cảm với em đúng không!? Và nếu anh bảo sẽ yêu ai ngủ cùng, thì làm với em đi! Hay là sao? Nếu không ngủ với nhau thì anh mới hẹn hò với em chắc!?”
“Tôi cảm giác tôi sẽ chết vì bị gặm nhấm bởi mấy nghi ngờ kiểu ‘liệu tôi có làm cô thoả mãn không’ mất, nên không thể nào.”
“Thế thì sao? Em phải làm gì đây? Nếu cứ chờ thì anh sẽ nói chuyện với em à? Chỉ cần nói rõ ra anh đang nghĩ gì đi. Bị đá với mấy thứ tình cảm nửa vời thế này, em… em không biết phải làm sao nữa…!”
“Tsukasa-san…”
Và tôi đã thấy nước mắt của Tendou Tsukasa, một kiểu nước mắt mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Khuôn mặt đang khóc, đôi lông mày nhíu lại và đôi môi run run, là điều cuối cùng tôi muốn thấy, thế mà đây lại rõ ràng là lỗi của tôi.
“Xin lỗi—ừm, tôi chỉ là sợ thôi. Nếu bọn mình ngủ với nhau, tôi cảm giác tôi sẽ càng để tâm đến quá khứ của cô hơn bây giờ nữa.”
Đến mức này rồi, tôi phải nói ra cái sự thật mà tôi không muốn thốt ra, cái sự thật mà tôi sợ sẽ làm cô ấy vỡ mộng, sẽ bị cô ấy khinh miệt; nhưng nếu đó là điều cô ấy muốn thì…
“tôi sẽ nghĩ, ‘a, cô ấy đã làm chuyện này với người khác, đã để lộ gương mặt này với người khác ngoài mình.’ Rồi chẳng mấy chốc tôi sẽ tự hỏi mình đứng thứ mấy trong số chín mươi chín gã đàn ông kia, và bắt đầu soi bóng dáng của họ trong mọi thứ cậu làm cùng tôi, tôi cảm giác tôi chắc chắn sẽ nói ra mấy thứ ích kỷ kiểu ‘sao cậu không biết giữ gìn cơ thể vốn đã là của tôi rồi?’”
Bởi vì tôi là trai tân, nuốt lại cái lý do mà hồi trước có người gọi tôi là thằng quái dị, tôi nói tiếp.
“Và nếu đến mức đó, tôi nghĩ tôi có thể sẽ đánh cô mất.”
Vì mọi thứ đều đã là quá khứ, người duy nhất tôi có thể oán trách chỉ còn lại Tendou.
“Đó là điều duy nhất tôi… không muốn làm.”
Ngay lập tức tôi nhận ra—ừ, rốt cuộc tôi cũng chỉ đang nghĩ cho bản thân mình.
Lý do tôi không muốn làm cậu bị tổn thương chỉ vì tôi không muốn thừa nhận mình là kẻ đáng khinh, hèn hạ đến thế.
Chắc chắn ngoài kia có những người đàn ông hẹp hòi như tôi, và cũng có người chẳng bận tâm chuyện đó mà vẫn có thể ở bên cậu.
Nhưng dù tôi có làm gì, có nghĩ gì, thì tôi vẫn không chịu nổi chuyện đó.
Mà sao lại phải chịu nổi chứ?
Muốn giữ trọn người mình yêu cho riêng mình—chẳng lẽ thế lại là sai?
Dù tôi biết điều đó giờ đã là không thể, nhưng tôi vẫn không buông bỏ được; tại sao lại là tôi sai?
Ai chẳng muốn tự tay nâng niu cô gái mình yêu?
Dù không thể có được nó một cách hoàn hảo nữa, thì cũng chẳng có gì ngăn được tôi nghĩ về điều đó.
Dù tôi biết mình thật ích kỷ, ngông cuồng và trẻ con, tôi vẫn không dừng lại được. Thế nên ít nhất thì—
“Vì tôi không muốn… cho cô thấy mặt xấu xí đó của tôi, Tsukasa-san.”
Dù vậy, tôi cũng không thể chủ động rời xa cậu. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi hiểu tôi đã bị cô gái tên Tendou Tsukasa này cuốn hút đến mức nào.
Nên nếu chuyện đính hôn này kết thúc và mối quan hệ của bọn tôi tự nhiên phai nhạt đi, thì vậy cũng được.
Nhưng nếu cả hai vẫn không ai chịu dứt ra—thì cũng đành chịu.
Đó là nỗ lực cuối cùng, yếu ớt của tôi để giữ chút sĩ diện.
“—Đến giờ? Anh vẫn cảm thấy vậy sao? Anh có muốn trách em vì những chuyện tôi đã làm không?”
“Không, chắc là, tôi vẫn chưa cảm thấy vậy bây giờ. Ít nhất là, tôi chưa nhận ra.”
Nhưng giờ tôi cũng chẳng biết chắc nữa đó có phải là thật không.
“Anh thấy em bẩn sao? Thấy em là người phụ nữ đã bị vấy bẩn sao?”
“Tôi không thấy vậy.”
“Anh hết hứng thú với em rồi chỉ vì tôi không còn là vị hôn thê của anh nữa à?”
“Không phải vậy.”
“—Vậy thì tốt rồi. Đừng lo nữa.”
“…Hả?”
“Hiện giờ anh không nghĩ thế về em đúng không? Vậy là được rồi. Lo lắng chuyện chưa xảy ra cũng vô ích thôi, và sự thật thì người không biết giữ mình đầu tiên là em.”
“Với lại”, Tendou nói tiếp, rồi cô ấy bước lại gần giường.
Bàn tay mềm mại đặt lên nắm tay đang siết chặt trên đùi tôi.
Rồi cô ấy nhẹ nhàng vuốt má tôi bằng tay còn lại.
“Anh biết không Iori-kun, hôm ở lễ hội hè, anh đã nổi giận với Ogura-san đúng không? Lúc đó em vui lắm. em đã nghĩ, đúng là em bị gọi đủ thứ tên, nhưng hoá ra anh không nghĩ thế, anh còn trân trọng em hơn chính em nữa. Thế nên—”
Môi mềm của cô ấy khẽ chạm vào khoé mắt tôi.
Hương thơm của Tendou—thứ hương khiến tôi bồn chồn mỗi khi ý thức được nó, giờ đây lại làm tôi thấy yên lòng hơn bao giờ hết.
“Đừng khóc nữa. Không sao đâu, em tin anh sẽ luôn đối xử dịu dàng với em mà.”
“Đâu có, tôi đâu có khóc, cô nói gì vậy?”
“…Cứng đầu.”
Tôi không khóc, nhưng dường như đã gây hiểu lầm nên tôi đành lau mắt, rồi xì mũi cái rõ to.
Tendou, người đáng lẽ mới là người khóc, giờ đã lấy lại nét mặt thường ngày rồi, dù mắt vẫn đỏ hoe. Và trong ánh mắt ấy, tôi thấy một chút gì đó của kẻ thích trêu chọc.
“Mà anh biết không, Iori-kun, anh vốn đâu có đẹp trai cho cam.”
“Sao mà phũ vậy trời…”
tôi cảm giác mình sắp khóc thật sự.
“Với lại, anh cũng từng nói nhiều điều tệ với em rồi còn gì? Nào là em là đứa con gái ai cũng ngủ được, nào là em trông cứ như loại lừa mấy thằng học sinh cấp hai.”
“Ugh…”
tôi chẳng thể cãi nổi câu nào, vì tôi biết đó là sự thật, và tôi đã từng nói như thế.
“Fufu.”
Khi tôi cứng họng, Tendou cuối cùng cũng bật cười vui vẻ.
Thân hình mềm mại của cô ấy ngả hẳn vào tôi.
Hơi ấm truyền qua chỗ hai đứa chạm nhau còn nóng hơn tôi tưởng.
“Với lại, Iori-kun, anh thử học theo ông nội anh chút đi? Ông ấy còn chấp nhận một người phụ nữ đã từ chối mình, cưới người khác, rồi có cháu luôn cơ mà?”
“Cách cô nói về bà ngoại mình kì quá đó, nghe chẳng hay gì đâu.” tôi thật sự không chịu nổi, biết không?
“Với lại, đừng so tôi với người đàn ông khác nữa, tôi không chịu được…”
“Thế còn anh gọi ông nội mình là ‘người đàn ông khác’ thì sao?”
“Tôi thấy cô đổi chủ đề ghê thật.”
“Em cũng thấy em thế đó.”
Bị Tendou công kích tôi tấp, tôi ngã lăn sang một bên giường.
Cứ thế, tôi nhìn trân trân lên tường phòng.
“—Tsukasa-san, cô thật sự ổn với điều đó sao?”
Thật lòng, tôi chẳng có tí tự tin nào rằng mình sẽ luôn dịu dàng như cô ấy mong.
Là một trai tân, nói cách khác, tôi là thằng con trai chưa từng được ai chọn, chưa từng được ai khao khát.
Con gái luôn là một thứ gì đó xa xôi với tôi, cũng chính vì thế mà tôi mới có thể tử tế.
Không, chính xác hơn là tôi chỉ biết làm người tốt thôi.
Mà bỏ qua chuyện, từ góc nhìn của Tendou, điều đó hình như cũng chẳng đúng lắm.
Vậy nên chẳng có thằng nào đáng ngờ hơn tôi cả.
Huống chi, tôi còn không dám tưởng tượng mình sẽ thành người thế nào nếu thay đổi.
“Em đã nói là ổn mà”, Tendou trả lời câu hỏi mơ hồ của tôi, không một chút do dự.
Không biết sức mạnh ấy từ đâu—có lẽ vì cô ấy đã quen va chạm với người khác, đã bị tổn thương và làm tổn thương đến mức nào rồi.
“Với lại anh biết không, nếu anh bắt đầu nghĩ lung tung rồi nói ra, và nếu em không chịu nổi chuyện đó thì—”
“Thì sao?”
“Lúc đó em sẽ nói ‘À, thì ra anh là loại người như thế’ rồi chia tay nh, thế nên đừng lo.”
“Ế…?”
tôi còn đang ngơ ngác vì lời cô ấy nghe cứ như đòn trả đũa, thì “Đơn giản vậy thôi mà”, Tendou nói tỉnh bơ.
“Đó cũng coi như là em trả giá cho lỗi lầm của mình, hiểu không? Em cũng hối hận mà. Nhưng đâu có nghĩa là em phải làm bao cát cho anh suốt đời. Thế nên nếu anh trở thành người cứ mãi trách móc em như vậy, em sẽ chia tay anh.”
Đúng thật, chỉ tự nhiên như thế thôi.
Tôi chẳng thể phản bác; tôi yêu Tendou, tôi có thể để tâm chuyện cũ mà lỡ lời tàn nhẫn, nhưng tôi không bao giờ nói mấy câu kiểu, ‘thế thì cứ chịu đựng đi.’
Ngay từ đầu, chỉ cần không để chuyện thành ra vậy thì sẽ ổn.
“Có vẻ nhẹ nhõm một cách lạ thường ha?”
“Thì là chuyện chưa xảy ra mà, đúng không? Nghiêm túc làm gì cho mệt.”
“Biết là vậy… mà vẫn…”
“Không phải ‘biết là vậy,’ mà đúng là vậy. Này Iori-kun, nếu anh vẫn còn muốn em dù chỉ một chút thôi, thì anh có thể cố gắng không? Nếu anh muốn bọn mình tiếp tục ở bên nhau, em cũng sẽ cố gắng chấp nhận anh, như cách anh đã làm với em.”
“…Cố gắng, huh.”
Cố gắng để chấp nhận Tendou cùng với cả quá khứ của cô ấy, và Tendou cũng sẽ cố gắng chấp nhận tôi.
Khi nghe cô ấy nói vậy, tôi thấy chuyện này cũng đơn giản thôi mà.
Nếu cảm thấy sẽ bị tổn thương và làm tổn thương nhau, thì cách khôn ngoan và an toàn nhất là giữ khoảng cách.
Và nếu cả hai đồng ý vậy, thì cũng chẳng sao.
Nhưng nếu đã biết bản thân không thể chấp nhận quá khứ ấy, và điều đó làm mình đau khổ, nhưng vẫn muốn ở bên người ấy, vẫn muốn tiếp tục ở cạnh nhau, thì cách duy nhất có lẽ là cùng nhau cố gắng.
Phịch, tôi trở mình nằm ngửa. Trần nhà bị Tendou che mất vì cô ấy lập tức cúi xuống.
Cả tầm nhìn của tôi chỉ còn lại Tendou, cô ấy còn rực rỡ hơn cả ánh đèn huỳnh quang phía sau.
“Với lại, Iori-kun này, Shino Iori-kun? Cậu biết đấy, em có khuôn mặt rất xinh. Còn có vóc dáng tuyệt nữa, gia đình thì giàu có.”
“Tôi biết mà.”
Không hiểu cô ấy đang tính tiếp thị bản thân gì ở thời điểm này nữa.
“Và anh biết không, em yêu nh, yêu rất, rất nhiều.”
“Thật sao?”
“Thật mà, yêu đến mức điện thoại rớt vô bồn tắm hỏng luôn chỉ vì bị anh từ chối lời mời đấy.”
“Tôi hoàn toàn không hề hay biết.”
“Đấy! Nên anh thấy đấy, chẳng phải quá phí phạm sao nếu anh bỏ lỡ một cô gái dễ thương thế này?”
“Tsukasa-san, tôi không nghĩ dùng bản thân mình làm mồi nhử ngay như vậy là tốt đâu, biết không?”
“Ô kìa, sao thế?”
“Tại nó làm tôi muốn bị cắn câu luôn không suy nghĩ gì hết.”
“Thì đó chính là điều tôi muốn mà.” Haah, tôi thở dài vì cái giọng nói vui vẻ của cô ấy. “Này, đừng thở dài.”
Cô ấy nhéo má tôi, và tôi cuối cùng cũng tự nhủ trong đầu.
Tendou Tsukasa là một cô gái xinh đẹp đến mức quá lãng phí cho tôi, có nụ cười dễ thương, thật ra còn rất thông minh, gia đình giàu có, vóc dáng thì hoàn hảo, gu ăn mặc đỉnh, cực kỳ chủ động, có số người từng ngủ cùng đến mức tôi thấy choáng, giá trị quan hơi khác tôi, nhưng mà—dù thế, cô ấy chắc chắn yêu tôi rất nhiều.
“Tendou Tsukasa-san.”
“Ừ.”
“Anh cũng vậy. Anh cũng yêu em.”
“Cảm ơn anh, em hạnh phúc lắm.”
Tôi cảm giác trái tim mình, cái thứ đã bị chính ý thức về bản thân cứa cho rỉ máu suốt bao lâu nay với câu ‘mày là ai mà bày đặt lãng mạn, đồ trai tân?’ đã được chữa lành ngay lập tức chỉ với một câu nói của Tendou.
“Cuối cùng anh cũng chịu nói rồi.”

Ừ, có lẽ mình cũng không phải là một con người phức tạp như mình vẫn nghĩ.
“Em cũng vậy. Em yêu anh, yêu anh rất, rất, rất nhiều.”
Được người mình yêu chấp nhận, hóa ra lại là một điều vừa hạnh phúc vừa tiếp thêm dũng khí đến vậy.
“Cái biểu cảm gì thế kia?”
“Nếu em muốn, anh có thể thêm hai chữ ‘rất’ nữa cho em đấy?”
“Thôi, thế này em hiểu rõ rồi.”
Những nuối tiếc của quá khứ hay lo lắng cho tương lai, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại khoảnh khắc hiện tại này.
“—Tsukasa-san.”
“Dạ~aa?”
“Cho anh hỏi… Em có thể hẹn hò lại với anh được không, bắt đầu lại từ người yêu?”
“—Tất nhiên rồi, em rất vui mà.”
Nụ cười của cô ấy lúc này, xen lẫn giữa nước mắt, là nụ cười đáng yêu nhất mà tôi từng thấy từ trước đến giờ.
Rồi Tendou ôm chầm lấy tôi, áp môi mình lên môi tôi.
“Lần này đừng từ chối đấy nhé?”
Chưa kịp trả lời, cô ấy đã không chút do dự đưa lưỡi vào, những gì sau đó cũng tuyệt vời không kém.
Hôm nay, tôi đã có người yêu đầu tiên trong đời.
Một ngày hè, đúng là một ngày nóng bức thật.