Vol 1 – Chương 13: Dư âm ngày hè
Hôn thê đặc biệt Vol 1
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương 13: Dư âm ngày hè
Aah, hôm nay lại là một bầu trời mùa hè nữa rồi.
Tôi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn sự tương phản giữa sắc trắng của những đám mây tích và bầu trời xanh thẳm.
Tiếng ve kêu inh ỏi dù đã bị ngăn cách bởi tấm kính cửa sổ, cùng ánh nắng chói chang khiến tôi có cảm giác như chỉ cần nhìn thôi cũng đủ làm mồ hôi túa ra, tất cả khiến dòng suy nghĩ của tôi trôi bồng bềnh theo bầu trời trống trải kia.
Thứ nặng nề nhất trên đời chính là cơ thể của người phụ nữ mà ta đã ngừng yêu; tôi nhớ câu nói đó là của một người Pháp nào đó.
Vậy thì, tôi tự hỏi liệu cái sức nặng tôi đang cảm nhận trong vòng tay này có phải là biểu hiện của hạnh phúc không.
“Iori-kun.”
Dòng suy nghĩ đang lang thang của tôi bị cắt ngang bởi giọng nói của Tendou Tsukasa.
Đã sang ngày thứ năm cô ấy ở lại đây, mọi ngại ngần đã biến mất, và cô ấy đang tận hưởng trọn vẹn kỳ nghỉ hè, cuộc sống chung nho nhỏ này, với dáng vẻ vô cùng tự nhiên, mặc quần short ngắn bó sát, thoải mái để lộ đôi chân trắng nõn xinh đẹp.
Hiện tại, khi tôi đang ngồi trên chiếc ghế không chân, cô ấy tựa lưng vào tôi, vừa dựa vừa tỉ mẩn dũa móng tay — những móng tay xinh đẹp, đều tăm tắp như những vỏ sò xếp hàng.
“Ừ?”
“Anh biết không, em định ngày mai sẽ về nhà.”
Cảm giác nhẹ nhõm và tiếc nuối đấu đá nhau trong tôi theo một tỉ lệ tinh tế đến mức chính tôi cũng không thể phân biệt được.
“Vậy à, cũng được.”
“Ừm.”
Nhìn dáng vẻ Tendou vẫn vui vẻ, không hề tỏ ra phật lòng dù tôi đã đồng ý, ít nhất bề ngoài tôi có vẻ không để lộ sự vui mừng.
“Nhắc mới nhớ, ban đầu em ở lại liên tục thế này có sao không đấy?”
Dù bây giờ chúng tôi đã từng đính hôn, hiện đang là người yêu, nhưng nhà Tendou vẫn là một gia tộc lâu đời, giàu có. Cho dù kinh nghiệm giường chiếu hạng dreadnought với tôi là người thứ 99 của cô ấy có bị gia đình biết đi chăng nữa, tôi vẫn không chắc họ sẽ cho phép cô ấy qua đêm ở phòng một người đàn ông khi chưa kết hôn.
“Bà cho phép ngầm rồi, còn mẹ với các chị gái cũng bảo em ‘cứ hạ gục cậu ta đi!’”
“Ểeh…”
Nhà Tendou kiểu gì thế? Là dòng họ toàn săn mồi à?
Giàu có cộng thêm ngoại hình đẹp = đỉnh cao chuỗi thức ăn?
Nhìn lại thì, phụ nữ nhà Tendou hình như có nhiều điểm giống nhau, từ bà – cháu cho đến mẹ – con gái rồi các chị em.
Tôi biết ngay mà, toàn loài ăn thịt (tuyệt vọng).
“—Khoan, còn cha em thì sao?”
Nhà Tendou, hình như đã hai đời đón rể vào nhà, nên quyền lực trong nhà dường như thuộc về bà Chitose trước tiên, rồi đến con gái trưởng, mẹ của Tendou, và sau đó mới đến người cha ở rể.
Mà nói vậy, cha của con gái thường rất hay khó chịu về chuyện yêu đương của con với trai mà nhỉ?
“Dù trong lòng ông có thế nào, cha em cũng không dám chống lại Bà và mẹ em đâu.”
“Bi kịch ghê.”
“Ôi chà, anh chắc là nói vậy được à?”
Tendou ngoái đầu nhìn tôi, nở nụ cười tinh quái trước câu cảm thán buột miệng của tôi.
“Em mới nghe chuyện này hôm trước thôi, nhưng mẹ em từng bị cha anh đá, đúng không?”
“Anh cũng không biết nên gọi vậy có đúng không, nhưng… ừ, nghe đâu là như thế.”
Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến tôi cơ chứ?
“Để em tóm tắt nhé? Với cha em, nh vừa là con trai của mối tình đầu của vợ ông, vừa là vị hôn phu cũ kiêm người yêu hiện tại của cô con gái út mà ông cưng nhất, chưa kể anh còn là người đã giới thiệu cho bà ngoại tôi một người đàn ông mà ông không thể nào sánh kịp, nói cách khác, anh là kẻ có thể đe dọa rất nhiều thứ—”
“Eep!”
Chỉ một trong mấy cái đó cũng đủ khiến người ta phải suy nghĩ rồi, vậy mà gộp cả ba lại chẳng phải là ba lần yakuman sao? Là đại kình địch à?
Dù tôi chẳng có ý đó, nhưng tùy thái độ của bà Chitose và mẹ cô ấy, chuyện này rất có thể sẽ còn tồi tệ hơn nữa.
“Em nói trước cho công bằng nhé, Iori-kun, cha em đang xem anh là kẻ thù đấy.”
Nghe cô ấy nói vậy, nhớ lại việc cha Tendou đặc biệt yếu bóng vía trước bà và mẹ cô ấy, tôi chỉ biết âm thầm mong địa vị của ông ấy trong gia đình sẽ mãi ở mức thấp.
*****
“—Vậy nên, anh biết đấy, vấn đề chính là thế này. Em nghĩ em muốn được ăn bữa tối do anh nấu hôm nay.”
“Eeeh, phiền phức ghê.”
“Đừng nói thế mà. Anh biết không, em đã lặn lội đến ở lại tận đây mà vẫn chưa được ăn một bữa cơm nhà do anh nấu, đúng không?”
Quả thật, suốt thời gian qua, chúng tôi toàn ăn đồ làm sẵn như đồ ăn chế biến sẵn ở siêu thị, cơm hộp tiện lợi, pizza giao tận nhà, hoặc cùng lắm là nước sốt mì đóng hộp với cơm chín sẵn hoặc mì luộc, nhưng chẳng phải cũng vì lịch trình mà Tendou tự sắp xếp à? Lịch trình mà phần lớn chỉ để duy trì mức sinh hoạt tối thiểu của con người… xen kẽ giữa những lần quan hệ.
“Chẳng phải phần đó mới là do em nấu sao, Tsukasa-san?”
Chắc hẳn đàn ông trên đời này ai cũng ít nhiều ao ước được ăn bữa cơm do người yêu mình nấu, tôi cũng không ngoại lệ.
“Không, em vẫn đang tập mà.” Tendou trả lời cụt lủn.
Cô ấy là một tiểu thư được nuôi dạy trong gia đình giàu có, nhưng nhìn năm ngày vừa rồi thì cô ấy cũng có kỹ năng sống bình thường, và chẳng hề có giai thoại nào về chuyện nấu ăn dở tệ cả.
Mà vốn dĩ, theo truyền thống, nếu là gia đình kiểu xưa, cô ấy đáng lẽ được dạy để trở thành người vợ hiền, mẹ đảm mới phải.
“Mà thật ra em cũng đâu phải giỏi nấu nướng gì đâu.”
“Nhưng đàn ông mà biết nấu ăn thì tự nhiên được cộng điểm, đúng không? Còn con gái mà nấu ăn không ngon thì thường lại bị trừ điểm.”
“Nghe câu này là kiểu gì cũng có nhóm nào đó biểu tình mất…”
“Ah, chắc là quan điểm chung thôi mà.”
Chắc cũng không hẳn là Tendou tự nghĩ vậy, mà chỉ đang nói lên cách người ta hay nhìn nhận. Mặc dù tôi không cho là vô lý hoàn toàn, nhưng cũng thấy hơi phiền khi vì lý do đó mà việc được ăn cơm người yêu nấu cứ xa vời dần.
“Dù sao anh cũng không quá bận tâm mấy chuyện đó.”
“Cái em muốn là sự thỏa mãn lâu dài, chứ không phải cảm giác dễ thương ngắn hạn.”
“Nhưng em cũng có thể cho anh thấy quá trình cemậu tiến bộ mà?”
“Nghe cũng hợp lý đấy, nhưng nó không nằm trong chiến lược ‘xây dựng thương hiệu’ của em.”
‘Thương hiệu’, lại một từ nghe cực kỳ ý thức về việc trở nên thu hút.
Ra là trong mắt Tendou, giá trị của gương mặt hay hình tượng bản thân quan trọng đến mức vậy sao? Riêng tôi thì công nhận là đúng y chang.
“Với lại, em muốn anh nghĩ em không chỉ giỏi mỗi chuyện giường chiếu. Ít nhất hãy để em trông có vẻ giỏi giang đi.”
“Urgh.”
Và rồi lại thêm một câu nói vừa làm tôi vui vừa khiến tôi nghẹn họng.
Nếu đây là tính toán của cô ấy, thì Tendou đúng là một sadist thượng thừa.
Nếu phải nói thì cũng có thể chỉ đơn giản là cô nàng này vô tâm kiểu nữ chính thôi.
“Chẳng phải mấy điều như thế sẽ mất hết hiệu ứng nếu em nói ra sao?”
“Em tin là anh vẫn sẽ nghĩ em là một người yêu giỏi giang và dễ thương mà.”
Dối trá, rõ ràng là cô ấy đang dụ tôi nhất định phải nghĩ vậy.
Có cách nào gây áp lực kiểu này nữa sao?
“Này, anh cũng nghĩ thế đúng không? Iori-kun.”
Tôi hiểu mà, nhưng đứng trước gương mặt tươi cười cực phẩm ấy, với trình độ yêu đương hạng bét như tôi, tôi chỉ còn biết tuyên bố đầu hàng toàn tập.
“Vâng, anh hạnh phúc lắm khi có một người yêu giỏi giang và dễ thương như em, thưa chị.”
“Tốt lắm… anh?”
Thực sự, chính tôi cũng không biết phải làm gì với bản thân mình nữa, khi gần đây tôi bắt đầu thấy việc bị Tendou ‘nắm trong lòng bàn tay’ lại hơi thú vị.
“Nói trước nhé, anh thật sự không làm được món gì cầu kỳ đâu đấy?”
“Không sao, em không kén ăn, gì cũng được.”
“Vậy… cà ri được không?” Vừa nói xong, mọi biểu cảm lập tức biến mất khỏi gương mặt Tendou.
Biểu cảm trống rỗng của một mỹ nhân, trông như thể nhân tạo, thật sự như một nỗi kinh dị mùa hè.
“Nếu anh nói anh thích bạn gái mình bốc mùi gia vị trong đêm cuối cùng ngủ lại thì cũng được thôi?”
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Giọng cô ấy lạnh đến rợn người.
Tendou, suốt năm ngày ở lại đây, lúc nào cũng giữ mùi hương dễ chịu (trừ ngay sau khi quan hệ), trước khi ngủ sẽ tẩy trang rồi dậy sớm hơn tôi để tôi hầu như không bao giờ thấy mặt mộc của cô ấy.
Từ góc nhìn của người đã bỏ công sức như thế, tôi hiểu chuyện ăn cà ri tối nay có lẽ không thể xảy ra, dù chẳng phải cả đời cô ấy sẽ không ăn cà ri với tôi.
Mà cái cách cô ấy nói “ngủ lại” nghe vừa dễ thương vừa thật không công bằng.
“Ờm, vậy chắc tủ lạnh cũng trống trơn rồi, nghĩa là anh sẽ nghĩ thực đơn trong lúc đi mua sắm, nên là…”
“……”
“T-Anh nghĩ việc cùng nhau đi siêu thị mua đồ nấu ăn cũng mang cảm giác sống chung, nghe hay mà. Em thấy sao?”
“Được thôi.”
Kết quả: Tôi đã được tha bổng an toàn.
*****
Những đám mây trắng lơ lửng ở phía tây xa, ánh nắng buổi chiều đổ xuống từ bầu trời quang đãng chói chang đến mức từ “gay gắt” cũng không đủ để diễn tả.
Nhìn thẳng về phía trước khi băng qua con đường chính một chiều hai làn, tôi còn thấy cả ảo ảnh mặt đường dưới gầm xe đang chạy xa dần trên con đường thẳng tắp.
“Trời nóng quá…”
“Ừ, đúng là đáng lẽ đợi trời dịu đi một chút rồi hãy ra ngoài thì hơn”, Tendou nói vậy nhưng đồng thời, trông cô ấy vẫn bình tĩnh hơn tôi nhiều.
Dù chỉ mặc áo thun với quần short ngắn, khoác thêm áo hoodie mỏng dài tay (là của tôi) và đội mũ lưỡi trai (cũng của tôi) mà thôi, cô ấy vẫn toát ra cảm giác như đang đi nghỉ dưỡng ở resort, chẳng giống đang đi siêu thị gần nhà chút nào. Đúng là xinh đẹp thì thật bất công.
“Trông anh cứ như con chó đi dạo giữa chừng đã chán chẳng muốn đi tiếp ấy, Iori-kun.”
“Anh không rõ lắm nhưng nghe em nói vậy tự dưng thấy tổn thương ghê…”
Đó đâu phải cách mà người ta hay dùng để miêu tả bạn trai mình chứ?
Vừa tự hỏi không biết mặt mình bây giờ trông thế nào, tôi vừa lê bước cuối cùng cũng tới được siêu thị.
Ngay trước lối vào, dưới bóng râm của mái hiên, những người vừa mua sắm xong đang đứng với vẻ mặt uể oải như thể không muốn bước ra nắng.
“Rồi, rồi.”
“Cảm ơn…”
Tendou cởi mũ ra, cầm quạt nhẹ cho tôi.
Nếu ở ngoài trời thì đúng kiểu “muối bỏ biển”, nhưng vừa bước chân vào bên trong cửa hàng, không khí mát lạnh đã làm hiệu quả tăng lên gấp đôi.
“Iori-kun, muốn dùng xe đẩy không?”
“Thôi, không cần đâu. Có hai đứa thì cũng không mua nhiều. Mà em định mua gì thế?”
“Ừm, chắc mấy đồ dùng hàng ngày để ở phòng anh?”
À, nghĩa là cô ấy sẽ còn tiếp tục qua nhà tôi ngủ nữa.
“…Nếu chỉ vậy thì chắc cũng không cần xe đẩy thật.”
“Ừ, đây này.”
Việc tôi hơi chậm trả lời vì vừa vui vừa xấu hổ chắc chắn đã lọt hết vào mắt Tendou, cô ấy cười như thể đang thật sự tận hưởng chuyện này. Nhưng tôi cũng bắt đầu hiểu rằng càng phản ứng thì cô ấy càng thấy thú vị mà thôi.
“Nhưng mà đi cạnh nhau cầm chung giỏ thì hơi phiền đấy.”
“Ừ, chắc vậy.”
Vừa nói lời kháng cự tối thiểu với cô ấy, người đang định đưa giỏ cho tôi, thì Tendou xoay người sang bên trái tôi, khoác tay tôi luôn như đã đoán trước phản ứng.
Tôi biết kiểu này rồi, đây chính là kiểu cặp đôi mà người xung quanh sẽ nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng đây mà.
“Rồi, anh định nấu món gì?”
“À, anh tính xong rồi.”
Vừa quyết tâm sẽ kết thúc việc mua sắm thật nhanh, tôi vừa liếc thấy một đống mướp đắng xanh lè ở quầy rau củ.
Được rồi, tôi quyết định món chính cho hôm nay rồi nhé.
Vấn đề của việc tự nấu ăn khi sống một mình chính là số lượng; đặc biệt là rau củ, nếu không tính toán kỹ thì hoặc là dư thừa rồi để hỏng, hoặc là cứ phải ăn mỗi nó một thời gian dài.
Chính vì phiền phức vậy nên tôi mới hay mua sẵn đồ ăn kèm hoặc cơm hộp tiện lợi cho nhanh, nhưng nếu nấu cho hai người thì không phải lo chuyện đó nữa.
“Mướp đắng, vậy là anh tính làm chanpuru à?”
“Ừ, anh tự học thôi nhưng nó cũng khá hợp mùa hè mà. Ăn một mình thì không dám ăn nhiều, nên làm cho hai người là vừa đẹp.”
“Ooh.”
Cách làm cũng đơn giản, cơ bản là cắt ra, nêm nếm rồi xào thôi. Phần này thì tôi không nói ra.
“À, Tsukasa-san, em ăn được mướp đắng không?”
“Ừ, em ăn được mấy thứ đắng mà.”
Đang nghĩ “…kiểu như tinh thần trai tân ăn mướp đắng ăn đắng nuốt cay ghê thật”, thì Tendou chợt “à” một tiếng nhỏ.
“À, Iori-kun, em không có ý gì kỳ quặc đâu nhé? Kiểu như cà phê hay socola em cũng thích vị đắng hơn ấy.”
“Ừ xin lỗi không sao đâu Tsukasa-san không có lỗi gì hết, đây đúng là tại anh tự suy nghĩ thôi…”
“T-Thật sao? Mà anh đâu còn trai tân nữa mà lo.”
Không phải kiểu cảm giác được người ta quan tâm nên thấy ngại, mà tôi cũng tự hỏi sao mình lại thành ra thế này nữa…
Để đổi chủ đề, tôi vớ đại đậu phụ, trứng và mấy nguyên liệu khác cho xong.
Tendou có vẻ cũng chẳng biết nên nói gì, chắc thấy khó xử, nhưng tôi biết giờ cô ấy nói gì cũng chỉ làm tôi xấu hổ hơn nên tôi biết ơn điều đó.
Tiếp theo là thịt heo ba chỉ, cá bào, chắc vậy là đủ rồi.
“Iori-kun, anh đã nhìn kỹ hạn dùng chưa đấy?”
“Hả? À, rồi.” Tôi nhìn lại lần nữa cho chắc, thấy cả trứng lẫn đậu đều còn hạn dài.
“Ổn mà, với cả mấy đồ gần hết hạn thì họ thường dán nhãn giảm giá rồi để ra kệ riêng mà… Chẳng lẽ anh chọn nhầm đồ đắt?”
Thỉnh thoảng cũng có mấy thứ giá cao vô lý vì lý do giá trị gia tăng gì đấy mà tôi chẳng hiểu, không lẽ tôi lỡ chọn nhầm?
“Không, không phải vậy. Chỉ là em cứ nghĩ mấy người sống một mình thì thường tiết kiệm, kiểu nhìn giá kỹ hơn cơ.”
“À… Ra vậy.”
Tôi không ngờ bị Tendou, người lớn lên trong gia đình giàu có, chỉ ra điều này, nhưng nghĩ lại thì đúng là thường người ta sẽ vậy thật. Chỉ là trường hợp của tôi thì hầu như tiêu hết cho ăn uống thôi…
“Mỗi tháng anh vẫn xoay sở được, nên không sao đâu.”
“Em cũng không ngại làm sổ sách chi tiêu cho anh đâu đấy?”
“Thôi, anh nhận tấm lòng thôi.”
Với tình hình hiện tại khi cán cân quyền lực đã nghiêng hẳn thế này, tôi muốn tránh việc bị kiểm soát cả ví tiền. Bị giữ chặt dạ dày là một chuyện, nhưng mất thêm quyền tự do nữa thì đúng là không ổn.
Mà nghĩ lại, có khi từ đầu tôi đã bị cám dỗ bằng con đường dạ dày rồi cũng nên…
Vừa nghĩ thế tôi vừa lơ đễnh đi ngược chiều dòng người trong lối đi và đâm sầm vào họ.
“À, xin l—”
“Shino, có thể nói chuyện chút không?”
“Ểh?” Nghe giọng quen quen cùng cảm giác déjà vu, tôi ngẩng lên thì thấy Ogura Kana đang đứng đó, người tôi đã không gặp từ lễ hội mùa hè.
Cô ấy, trông rám nắng hơn có lẽ vì mùa này, đang nhìn tôi với vẻ mặt khá căng thẳng.
“Iori-kun, anh còn cần gì nữa không?”
“—À, để xem, thịt ba chỉ thái lát mỏng, gói nhỏ thôi, với cá bào nữa.”
“Được rồi, em sẽ đợi ở lối ra nếu xong trước nhé?”
Chẳng mảy may bận tâm đến tôi, người đang sợ xanh mặt nghĩ rằng sắp có đại chiến nữ hoàng bùng nổ giữa hai người con gái mạnh mẽ này, Tendou cầm giỏ đi thẳng mà chẳng buông lấy một câu với Ogura.
“Có chuyện muốn nói, đi theo tôi.”
Ogura cũng chẳng thèm nhìn Tendou, chỉ ném lại một câu rồi quay lưng bước đi.
Vừa nghĩ “Hai người này coi thường ý chí của tôi ghê nhỉ?” tôi vừa lẽo đẽo đi theo một cách ngoan ngoãn.
“Chúng ta gặp nhau chỗ lạ ghê ha.”
“Đang trên đường về từ thư viện, tôi ghé mua ít nước thì thấy hai người.”
Ogura nói rồi bước ra ngoài, tay không. Chỉ hai giây sau tôi đã nhớ cái điều hòa mát lạnh bên trong siêu thị.
Có vẻ như cô ấy không muốn ai nghe được chuyện này, Ogura chỉ dừng lại khi đã đứng ở một góc ít người, xa chỗ mọi người đang tránh nắng chờ đèn đỏ.
“Này, cậu tính cưới Tendou thật hả? Tôi nghe nói hai người đính hôn rồi đúng không?”
“Không, hủy hôn rồi, giờ tụi tôi chỉ đang hẹn hò bình thường thôi.”
Ogura thở ra nhẹ nhõm khi nghe chữ “hủy hôn” nhưng lại cau mày ngay khi nghe phần sau. Ra là chuyện này không chỉ vì cô ấy ghét Tendou mà còn có chút liên quan đến tôi.
Dù vậy, việc Tendou để mặc cho tôi nói chuyện riêng với Ogura thế này cũng chứng tỏ cô ấy đã thấy không sao khi tôi nghe chuyện này.
“Ra vậy… Thế thì tôi muốn cho cậu xem cái này.”
Ogura nói rồi đưa điện thoại cho tôi xem. Và thứ tôi thấy trên màn hình là một bức ảnh nhạy cảm.
Cái gì cơ??
“Cậu biết đấy, ảnh này đang lan truyền kiểu ‘có phải Tendou không đấy?’.”
“Hả??”
Trong ảnh, một cô gái trẻ đang tạo dáng gợi cảm trên giường trong căn phòng trông như khách sạn, tay che mắt, áo kéo lên để lộ bầu ngực trần.
Tim tôi đập thình thịch.
Làn da trắng, mái tóc nâu sáng uốn lơi lả trông rất giống Tendou, dáng người mảnh mai cũng tương tự.
Phần trên khuôn mặt bị che nhưng nhìn kỹ thì miệng đang cười và sống mũi cũng khá giống.
“Tôi không phải là người tung tin đâu nhé. Chỉ là tôi nghĩ kiểu gì cũng nên cho cậu biết.”
“À, ừ— Tôi hiểu rồi.” Vừa nghe giọng Ogura như thể đang giữ khoảng cách, tôi vừa nhìn chằm chằm màn hình.
“………Thế, cậu thấy sao?”
Và tôi thở ra cùng một hơi nhẹ nhõm.
“—Không, người khác mà.”
“Cậu chắc chứ?”
“Nếu nhìn kỹ thì ngực Tsukasa-san không to thế này, với cả nhìn xem, không có nốt ruồi này.”
“Thế à? Ra cậu đã nhìn Tendou trần truồng rồi ha? Ooh.”
“À.”
Tôi có hơi hoảng quá nên lỡ miệng mất rồi?
Nhưng mà chuyện này thì cũng bình thường với sinh viên đại học đang yêu mà, an toàn thôi!
“M-Mà nghĩ kỹ lại thì cô ấy cũng từng nói tịch thu điện thoại của mấy đứa đó mỗi lần làm chuyện ấy rồi, không để bị chụp kiểu này đâu. Cô ấy bảo không để ai chụp được kiểu này.”
“…Vậy mà cậu chẳng thấy có gì lạ khi nghe chuyện đó à?”
“Nghĩ lại thì đúng là hơi tụt mood thật…”
Chẳng hiểu tôi đã gây tội lỗi gì mà phải giẫm mìn ngay chỗ này nữa… Vừa cúi mặt ủ rũ thì Ogura thở dài một tiếng rõ to rồi cất điện thoại đi.
Khuôn mặt cô ấy ngẩng lên trông như đã gỡ bỏ được gánh nặng gì đó.
“Thế nếu ai hỏi thì tôi sẽ phủ nhận, nhưng chắc sau kỳ nghỉ tôi sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lắm đấy nhé?”
“Ờ, Tsukasa-san cũng phải trả giá cho mấy chuyện trước đây rồi, biết sao được.”
“Cậu là bạn trai mà? Sao lại hẹn hò với cái kiểu như vậy…”
“Ờm… cũng vì yêu ấy mà…”
Vừa nghĩ “chắc tại tôi yêu cô ấy”, Ogura lại thở dài một tiếng thật to nữa rồi coi như kết thúc câu chuyện một cách đơn phương.
“Ogura, cảm ơn đã cho tôi biết.”
Khi tôi gọi cô ấy lại lúc cô ấy đang bước vào trong, Ogura quay đầu, lè lưỡi với nụ cười thường thấy.
“Nói trước nhé, tôi ghét Tendou lắm. Cậu cũng đáng ghét luôn vì để bị con nhỏ đó ăn gọn. Đừng có nói chuyện với tôi nữa, nghe chưa?”
“Tàn nhẫn ghê.”
Tôi cũng còn đủ não để không buột miệng “chính cậu mới là người bắt chuyện với tôi hôm nay.”
Dù lời lẽ nghe phũ phàng, nhưng không có chút khó chịu nào trong vẻ mặt của Ogura; cuối cùng tôi cảm thấy có lẽ hôm nay cô ấy cũng đã gỡ được một khúc mắc vẫn đè nặng trong lòng bấy lâu nay.