Vol 1 – Chương 2: Cuộc sống hằng ngày cùng vị hôn thê
Hôn thê đặc biệt Vol 1
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương 2: Cuộc sống hằng ngày cùng vị hôn thê
“Này Shino-kun, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”
Tendou Tsukasa bắt chuyện với tôi sau khi vừa ăn xong một tô mì Tứ Xuyên trong căn tin trường — món ăn chẳng hợp gì với vẻ ngoài và phong cách của cô ấy cả.
Cô ấy là một mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp với ngoại hình mảnh mai, tính cách thì khá lập dị — điều mà chính cô ấy cũng tự nhận và nói ra không chút ngần ngại — người có quan điểm đạo đức tình dục đầy vấn đề, từng có lịch sử yêu đương với hơn 90 người đàn ông dù vẫn đang là học sinh. Và, chỉ mới hôm kia, dù tôi còn chút do dự, cô ấy đã chính thức trở thành vị hôn thê của tôi, Shino Iori.
“—Chuyện đó để mai được không?”
“Gì chứ! Em đã nói là chuyện quan trọng mà!?”
Hơn nữa, cô ấy còn có kiểu tính cách lạ kỳ, dù có hơi la hét và nhíu mày đầy kịch tính, lại không hề khiến tôi khó chịu chút nào. Trái lại, nó còn khơi dậy trong tôi một sở thích mới kiểu như: “Chọc cô ấy thêm chút nữa đi thì sao?”
Từ khi bắt đầu vào vai vị hôn phu tập sự kiêm trợ lý cho Tendou Tsukasa, đã một thời gian trôi qua, nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn không ngừng phát hiện ra những điều mới mẻ về cô ấy.
“Được rồi, anh sẽ nghe. Nhưng chí ít cũng để anh ăn xong bữa trưa đã.”
“Gì, anh muốn em đút ‘aahn’ cho ăn hả? Em không ngại đâu đấy.”
“Nếu em nghĩ rằng bất kỳ gã đàn ông nào cũng sẽ sung sướng với chuyện đó thì em nhầm to rồi đấy? Anh chỉ muốn tập trung ăn thôi.”
Không hiểu cái sự tự tin ấy từ đâu mà ra. Là từ khuôn mặt xinh đẹp kia chăng?
“Em thấy cái thái độ lạnh lùng đó của anh mới là sai đấy… Mà này, ăn cơm cà ri katsu cùng một cô gái vào bữa trưa thì sao?”
“Nếu em nói vậy thì còn mì Tứ Xuyên kia thì sao?”
“Bảo em không có chút sức hút nào để nói đến thì đúng là ác miệng quá.”
“Thế thì anh cũng sẽ ăn món đó.”
“Cái kiểu nói ‘cũng’ đó không phải ý như em nói đâu.”
Tendou Tsukasa tựa cằm lên tay, thở dài thật dài đầy kiểu cách.
Dù luôn tự hào rằng mình là một mỹ nhân, thường xuyên phát ngôn tự tin và lấn lướt người khác, nhưng kỳ lạ thay, Tendou lại là người rất dễ trò chuyện.
Có lẽ là vì cô ấy phóng đại những điểm đó một cách có chủ đích, nhưng cô tiểu thư này trông có vẻ khá hợp để làm việc ở mấy quán bar tiếp khách, tôi nghĩ thế, khi cho miếng katsu cuối cùng vào miệng.
Khi cắn vào lớp bột mềm dày thấm đầy nước sốt, phần mỡ trong miếng thịt dần tan ra, hương vị ngọt mặn của nó bùng lên đầy quyến rũ. Ừm, vị ngọt và mặn từ phần thịt béo đúng là tuyệt vời.
Tôi tận hưởng trọn vẹn miếng ăn đánh dấu cái kết của bữa trưa.
“—Cảm ơn vì bữa ăn.”
“Anh ăn uống trông ngon lành ghê ha.”
“Mmrg.”
Dù Tendou nói vậy đầy chân thành, tôi vẫn thấy như mình vừa thua cuộc. Tôi làm sạch miệng bằng một ngụm nước lạnh, rồi bê khay của mình cùng khay đã dọn xong của cô ấy.
“Anh đi trả khay đây.”
“Gì chứ, em có thể làm được việc đó mà.”
“Không sao, em chỉ cần giữ chỗ ngồi là được rồi.”
Tôi rời chỗ ngồi, nhanh miệng nói một câu cụt lủn kiểu “đi trước có lợi”, chặn trước ý định “vậy để em làm” của Tendou.
Thực ra thì căn tin cũng chẳng đông đến mức phải giữ chỗ gì cả. Chẳng qua đây là đòn đáp trả cho hàm ý trước đó của cô ấy rằng tôi chẳng biết điều chút nào.
Dù chắc chắn cô ấy đủ nổi tiếng để đã quen với những hành vi vụng về kiểu này, nhưng tiếng “chà” nhỏ cô ấy lẩm bẩm nghe sao mà đáng yêu đến lạ.
“Này Shino-kun, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”
Tendou Tsukasa bắt chuyện với tôi sau khi vừa ăn xong một tô mì Tứ Xuyên trong căn tin trường — món ăn chẳng hợp gì với vẻ ngoài và phong cách của cô ấy cả.
Cô ấy là một mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp với ngoại hình mảnh mai, tính cách thì khá lập dị — điều mà chính cô ấy cũng tự nhận và nói ra không chút ngần ngại — người có quan điểm đạo đức tình dục đầy vấn đề, từng có lịch sử yêu đương với hơn 90 người đàn ông dù vẫn đang là học sinh. Và, chỉ mới hôm kia, dù tôi còn chút do dự, cô ấy đã chính thức trở thành vị hôn thê của tôi, Shino Iori.
“—Chuyện đó để mai được không?”
“Gì chứ! Em đã nói là chuyện quan trọng mà!?”
Hơn nữa, cô ấy còn có kiểu tính cách lạ kỳ, dù có hơi la hét và nhíu mày đầy kịch tính, lại không hề khiến tôi khó chịu chút nào. Trái lại, nó còn khơi dậy trong tôi một sở thích mới kiểu như: “Chọc cô ấy thêm chút nữa đi thì sao?”
Từ khi bắt đầu vào vai vị hôn phu tập sự kiêm trợ lý cho Tendou Tsukasa, đã một thời gian trôi qua, nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn không ngừng phát hiện ra những điều mới mẻ về cô ấy.
“Được rồi, tôi sẽ nghe. Nhưng chí ít cũng để tôi ăn xong bữa trưa đã.”
“Gì, anh muốn em đút ‘aahn’ cho ăn hả? Em không ngại đâu đấy.”
“Nếu cô nghĩ rằng bất kỳ gã đàn ông nào cũng sẽ sung sướng với chuyện đó thì cô nhầm to rồi đấy? Tôi chỉ muốn tập trung ăn thôi.”
Không hiểu cái sự tự tin ấy từ đâu mà ra. Là từ khuôn mặt xinh đẹp kia chăng?
“Em thấy cái thái độ lạnh lùng đó của anh mới là sai đấy… Mà này, ăn cơm cà ri katsu cùng một cô gái vào bữa trưa thì sao?”
“Nếu cô nói vậy thì còn mì Tứ Xuyên kia thì sao?”
“Bảo em không có chút sức hút nào để nói đến thì đúng là ác miệng quá.”
“Thế thì tôi cũng sẽ ăn món đó.”
“Cái kiểu nói ‘cũng’ đó không phải ý như em nói đâu.”
Tendou Tsukasa tựa cằm lên tay, thở dài thật dài đầy kiểu cách.
Dù luôn tự hào rằng mình là một mỹ nhân, thường xuyên phát ngôn tự tin và lấn lướt người khác, nhưng kỳ lạ thay, Tendou lại là người rất dễ trò chuyện.
Có lẽ là vì cô ấy phóng đại những điểm đó một cách có chủ đích, nhưng cô tiểu thư này trông có vẻ khá hợp để làm việc ở mấy quán bar tiếp khách, tôi nghĩ thế, khi cho miếng katsu cuối cùng vào miệng.
Khi cắn vào lớp bột mềm dày thấm đầy nước sốt, phần mỡ trong miếng thịt dần tan ra, hương vị ngọt mặn của nó bùng lên đầy quyến rũ. Ừm, vị ngọt và mặn từ phần thịt béo đúng là tuyệt vời.
Tôi tận hưởng trọn vẹn miếng ăn đánh dấu cái kết của bữa trưa.
“—Cảm ơn vì bữa ăn.”
“Anh ăn uống trông ngon lành ghê ha.”
“Mmrg.”
Dù Tendou nói vậy đầy chân thành, tôi vẫn thấy như mình vừa thua cuộc. Tôi làm sạch miệng bằng một ngụm nước lạnh, rồi bê khay của mình cùng khay đã dọn xong của cô ấy.
“Tôi đi trả khay đây.”
“Gì chứ, em có thể làm được việc đó mà.”
“Không sao, em chỉ cần giữ chỗ ngồi là được rồi.”
Tôi rời chỗ ngồi, nhanh miệng nói một câu cụt lủn kiểu “đi trước có lợi”, chặn trước ý định “vậy để em làm” của Tendou.
Thực ra thì căn tin cũng chẳng đông đến mức phải giữ chỗ gì cả. Chẳng qua đây là đòn đáp trả cho hàm ý trước đó của cô ấy rằng tôi chẳng biết điều chút nào.
Dù chắc chắn cô ấy đủ nổi tiếng để đã quen với những hành vi vụng về kiểu này, nhưng tiếng “chà” nhỏ cô ấy lẩm bẩm nghe sao mà đáng yêu đến lạ.
“—Nhìn kìa, anh ấy quay lại rồi. Đừng nói chuyện với tôi nữa, tôi không muốn bị hiểu lầm.”
Khi tôi quay lại từ chỗ trả khay, Tendou vừa đúng lúc lạnh nhạt xua tay đuổi hai gã trông như mấy tay sát gái đi chỗ khác. Chỉ trong vòng vài chục giây thôi đấy, thật đáng kinh ngạc.
Chuyện cô ấy nói chuyện với ai, ở đâu hay lúc nào thì không phải việc của tôi, nhưng ánh mắt khiếm nhã mà họ liếc về phía tôi lại khiến tôi hơi khó chịu.
Tôi lặng lẽ nhìn lại, và bọn họ—hai gã trông bảnh bao—liền nhếch mép cười rồi bước đi, vẻ mặt như đang thấy chuyện gì thú vị lắm.
“Hmph.” Tôi hừ nhẹ, chẳng kìm được.
“Xin lỗi.”
Tôi đáp lại Tendou—người trông có vẻ buồn bã một cách hiếm thấy—một cách cẩn trọng để không khiến câu nói nghe như đang giận:
“—Không sao đâu. Tôi thấy bực thật, nhưng đâu phải lỗi của cô.”

“Ờm… em chỉ bị trêu chọc chút về vụ đính hôn thôi. Em biết là dù có nói gì thì cũng chẳng có sức thuyết phục, nhưng… đừng hiểu lầm, được không…?”
Tendou—người sở hữu một gương mặt cực kỳ xinh đẹp—giờ lại đang tỏ ra ngoan ngoãn một cách hiếm hoi, nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không đúng.
Có lẽ vì cô ấy vốn là người hoạt bát, nên tôi thấy cô ấy cuốn hút hơn khi cười tươi, khi giận dữ, hay lúc phấn khích.
Nếu cô ấy làm vẻ mặt kiêu kỳ thì có khi lại hợp hơn. Kiểu như: “Sao hả? Có nhan sắc thì chuyện bị người khác tán tỉnh suốt cũng là điều hiển nhiên, biết chưa?”
“Không, thật ra tôi chẳng quan tâm mấy đâu. Tôi chỉ bực vì tụi nó nhìn chằm chằm vào tôi thôi.”
“Trời ơi! Câu trả lời gì nghe kỳ cục quá vậy!!”
Tendou nhíu mày trước câu nói thật lòng của tôi. Nhưng mà, xét đến quá khứ tình trường của cô ấy thì giờ phản ứng vậy cũng muộn quá rồi, ha.
Nếu tôi cứ lo chuyện cô ấy bị ai đó tiếp cận ở đâu đó mà mình không biết, thì chắc sẽ phải lo từng phút từng giây mất. Như thế thì có hại cho sức khỏe lắm, mà thật ra cũng đâu có lý do gì phải lo.
“Anh biết không, Shino-kun? Em nói cho rõ nha, từ lúc đính hôn với anh là em không còn ngủ với ai khác nữa đâu đấy.”
“Ể, cô ổn không vậy? Không bị ‘tồn đọng’ hả?”
“Có chút… Không! Không phải thế!! Dù sao thì cũng nhìn em bằng ánh mắt tích cực chút đi, cho em tí công nhận, hoặc ít nhất là nghi ngờ hay quan tâm gì đó chứ! Hứng thú đi!”
Hmm, cô ấy đùa theo nhịp tốt thật đấy, lại còn duyên dáng nữa chứ.
“Không, tôi thấy việc bắt ép vị hôn phu, mà đã lên kế hoạch chia tay, phải làm theo ý mình thì vô lý lắm. Với cả, điều khiến tôi bận tâm là ‘con số’ cô từng có kia kìa. Chứ giờ có ngừng lại thì cũng không khiến tôi nhìn cô khác đi được.”
“Thôi ngay cái kiểu ‘hợp lý mà như dao găm’ đó đi! Khi thì nhẹ nhàng, lúc thì nhẫn tâm vứt phát một câu… Anh thích hành hạ cảm xúc của em lắm hả!?”
Cái tính bốc đồng và ích kỷ kiểu này thật đúng là con nhà giàu chính hiệu (thành kiến của tôi thôi).
Và khi cô ấy bắt đầu nói chuyện kiểu như một người chưa từng yêu ai, chỉ vì tôi là người đầu tiên đối xử tử tế (dù chỉ là việc dọn khay giúp), tôi bỗng thấy tội cho cô ấy. Như kiểu, “Hóa ra từ trước đến giờ cô ấy chỉ có những mối quan hệ thuần xác thịt thôi à…”
“Dù có là vậy thì tôi cũng nghĩ đó là hậu quả do chính em tạo ra. Nhưng mà, không phải là tôi cố ý nói ra điều đó đâu, hiểu không?”
“Thì ít nhất cũng chỉ nói phần sau là được rồi mà… Hức, không ngờ chuyện lại quay về làm đau em kiểu này…”
Tendou vò tóc, mặt thì phụng phịu, nhưng nhìn lại cực kỳ xinh đẹp.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường xem còn bao nhiêu thời gian trước khi hết giờ nghỉ, vừa nghĩ: “Từng cử chỉ bình thường của cô ấy đều như bước ra từ một bộ phim truyền hình vậy… Thế giới này thật là bất công.”
“Hãy! Quan! Tâm! Em! Nhiều! Hơn!” — Tendou gõ bàn cồm cộp, vừa bực bội vừa phẫn nộ vì cảm thấy đó là khuyết điểm của tôi.
“Rồi rồi, mà ‘chuyện quay về làm đau em’ là chuyện gì vậy?”
“Là phản ứng của anh trước quá khứ của em đấy. Anh biết không, thường thì đàn ông khi nghe về chuyện quá khứ của em thì sẽ có ba kiểu phản ứng: Một là thấy ghê vì cho rằng em lẳng lơ, hai là coi thường vì nghĩ em dễ dãi, ba là cười cợt với vẻ mặt lộ rõ dã tâm.”
Tôi có thể tưởng tượng ra rõ mồn một luôn. Đặc biệt là kiểu thứ ba.
“Nhưng anh thì không có dã tâm gì cả, mà em nghĩ… anh cũng không coi thường em, đúng chứ? Anh cũng… không ghét em, phải không? Mà chính vì bị đối xử kiểu này từ một người như anh nên em mới thấy khó chịu đấy.”
Tôi gật gù cho qua, dù trong lòng thầm nghĩ: “Câu ở giữa em nói nghe thiếu chắc chắn lắm đó.”
“Thì Tendou, em có thể sống theo cách mình muốn thôi. Vả lại, chuyện qua lại thì hai bên đều có phần, con số đó cũng là do mấy gã kia góp vào mà. Mà anh cũng sắp không còn là hôn phu của em nữa rồi.”
“Cái đó vẫn chưa quyết định mà!!”
Với anh thì coi như đã quyết rồi đó. Vì vậy anh mới nhẫn nhịn mọi chuyện đến giờ.
Mà thật ra, nói thế mà cô ấy vẫn chưa từ bỏ vụ đính hôn này ha… Lì ghê.
“—À, nhưng mà nghĩ lại thì, nếu giữa tôi và cô có chia tay, thì cô đâu còn bị ép gả cho ai nữa? Nếu sống ổn, thì sau đó cô có thể tự do yêu ai mình muốn mà.”
“Chứ em thì lại thấy cuộc đính hôn này là điều em mong muốn đó… Với lại, ngay cả người như anh không kén chọn lắm mà còn thấy khó chịu, thì em nghĩ mình có thể yêu ai đàng hoàng nổi nữa à? Mà này, em có nói là em chấp nhận chuyện đó, nhưng đừng ám chỉ đến chuyện chết chóc có được không?”
Đó là hậu quả do em tự chuốc lấy thôi; nhưng tôi vẫn đủ tử tế để không nói ra điều đó.
“Thế thì cô thử hẹn hò với ai đó ở xa, người không biết gì về cô ấy?”
“Shino-kun, anh đúng là có thể nghĩ ra những ý tưởng tàn nhẫn mà mặt vẫn tỉnh bơ nhỉ…”
“Vô lễ quá.”
Ờ thì, nếu tình huống xảy ra như vậy thì tôi cũng thấy có lỗi với đối phương thật. Nhưng mà chẳng phải chỉ cần giấu đi là được sao?
Trên đời này đâu phải ai cũng yêu nhau trong khi biết sạch quá khứ của nhau đâu.
“Thế nếu đó là tất cả những gì cô muốn nói, mình đi được chưa? Tôi muốn chợp mắt chút trước khi vào lớp chiều.”
“Fufufu… Chưa từng có tên con trai nào dám cắt ngang cuộc trò chuyện với em chỉ để đi ngủ cả…!”
Cô ấy làm vẻ mặt như bị tổn thương lòng tự trọng, nhưng chính cái phản ứng đó của Tendou lại khiến tôi thấy thú vị… nên tôi mới làm vậy. Nhưng tất nhiên là không nói ra.
“Em vẫn còn chuyện với anh mà, nên đừng mơ ngủ nghê gì hết.”
“Eeh…”
“Đừng có làm mặt phụng phịu như thế chứ. Shino-kun, lấy điện thoại ra một chút được không?”
“Ể, không muốn đâu, mà rồi cô định làm gì?”
“Đã chịu hỏi rồi thì tại sao lúc đầu lại từ chối chứ!? Em cài ứng dụng định vị trong điện thoại rồi, nên mình thiết lập để anh có thể xem vị trí của em được không?”
“Mà cô muốn làm vậy để làm gì?”
“Để chứng minh là em không làm mấy chuyện như lén lút qua lại với ai, không chỉ bằng lời nói suông.”
“Tụi mình đâu có hẹn hò, nên cũng chẳng gọi là phản bội hay gì hết mà?”
Mặt Tendou khẽ giật một cái, rồi cô ấy lấy ra một cái túi giấy nhỏ từ trong cặp, ứng dụng vẫn đang hiển thị trên điện thoại, như thể muốn giả vờ không nghe thấy lời tôi nói.
Cô ấy đặt túi đó lên bàn, vang lên một tiếng “cạch” nhẹ nhưng chắc nịch.
“Rồi cái này nữa, em sẽ cài để anh có thể điều khiển nó.”
“Cái gì vậy?”
“…Đai trinh tiết dành cho nữ. Loại có thể mở khóa bằng điện thoại…”
“Hả.”
Aha-ha? Tendou à, em ngốc thật đó hả?
“Gì vậy? Nếu có gì muốn nói thì nói đi.”
“Tendou, đầu óc cô có tối không vậy?”
“Anh nói thẳng ra luôn là em ngốc đi cho rồi! Em cũng có nghĩ là, ‘bình tĩnh lại nghĩ thì mình đúng là điên thật nhỉ?’ đấy chứ!?”
“May quá, ít ra cô vẫn còn tự nhận thức được thì chắc vẫn cứu vãn được.”
“Aarrgh! Mà Shino-kun, anh nghĩ em là loại cuồng chuyện đó lắm đúng không!? Em nghĩ nếu không làm vậy thì anh sẽ không tin em!”
“Cuồng chuyện đó” – lại chọn một từ nghe cũng mỹ miều ghê ha.
Mà cách em nói vậy lại khiến anh thấy… chắc không đến mức đó đâu.
“Thôi, nếu cô bảo tôi tin thì tôi tin. Mà ngay từ đầu nếu phải làm đến mức này mới được tin tưởng, thì chắc cũng là vô vọng rồi.”
“Ừ thì… em cũng nghĩ là cách để được anh tin tưởng có vấn đề thật. Nên làm ơn nhẹ lời chút, lựa lời nói giúp em với.”
“Còn nếu tôi bị lừa dối thì tôi sẽ quay lưng đi luôn. Như thế thì mọi chuyện cũng nhanh gọn hơn.”
“Lại còn đánh em bằng lý lẽ xong đâm cho nhát chí mạng bằng thực tế nghiệt ngã nữa! Em khóc bây giờ đó!”
“Tôi chụp hình lại được không?”
“—Shino-kun, anh còn là con người không vậy?”
“Vô lễ quá.”
Bình thường anh vẫn có tim mà, chỉ là giờ nó đang… đi chơi xa chút thôi.
“Mà ra là thế, trêu chọc mỹ nhân đúng là vui thật ha…”
“Này, anh có chuyện gì buồn liên quan đến con gái trong quá khứ không vậy…?”
Cuối cùng tôi lại bị cô ấy thương hại.
“Không hề, chẳng có gì cả. Nhưng mà, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mừng vì đính hôn với cô đấy.”
“Câu đó chẳng khiến em vui chút nào.” – Tendou vừa chống cằm vừa nhìn sang chỗ khác, thở dài một hơi.
Ừ thì, rõ ràng là tôi lố tay thật rồi.
“Xin lỗi nhé, Tendou. Anh đùa hơi quá đà.”
“……………”
Khi tôi cúi đầu xin lỗi, đôi mắt nâu nhạt của Tendou liếc nhìn tôi từ bên hông.
Lúc tôi nghĩ: “Mi cô ấy dài thật, ánh mắt cũng sắc sảo kinh khủng…”, thì cô ấy chớp mắt liên tục rồi thở dài, nhẹ hơn lúc nãy.
“…Thôi, cũng phải thôi, cuối cùng cũng là em đang gánh hậu quả mình tạo ra mà.”
“Nhưng dù vậy, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.”
“Tại sao với em, anh lại có thể nói như vậy, nhưng lại không muốn tiếp tục đính hôn…?”
Vì chuyện xảy ra nãy giờ, tôi không nói ra suy nghĩ thật của mình, là: Chắc tại cô từng ngủ với hơn 90 người đấy.
Không, tôi chắc chắn là cũng hơi quá tay, nhưng nguyên nhân một phần cũng là do Tendou – người có kiểu tính cách gần như mời gọi và đầy những chỗ để tôi có thể trêu chọc.
Trước khi buột miệng nói gì không nên, tôi chuyển chủ đề:
“—Vậy về ứng dụng thì, tôi cũng cài vào nhé? Nó không phải bẫy kiểu như giúp cô xem vị trí của tôi luôn chứ?”
“À không, cái đó tùy cài đặt nên không sao đâu… nhưng mà, anh chắc chứ?”
“Không sao, cũng hữu ích nếu cô gặp rắc rối, hoặc lỡ làm mất điện thoại thì còn tìm được.”
Tôi tin rằng Tendou có lựa chọn người mà mình qua lại, nhưng nhìn hai gã khi nãy, cùng ấn tượng mà đàn ông vẫn hay có với những cô gái như vậy, thì chuyện phiền phức là hoàn toàn có thể xảy ra.
Dù tôi đang đóng vai hôn phu, nhưng giả vờ không thấy cũng khiến tôi cắn rứt lương tâm.
“…Này Shino-kun, thật lòng thì anh hơi tàn nhẫn, nhưng không phải anh thật sự muốn cưới em sao? Nếu vậy thì đừng hành xử kiểu trẻ tiểu học như vậy chứ?”
“Hah – hah.”
Tendou đúng là rất thích đùa nhỉ?
“Anh lại cười mỉa nữa rồi…!”
Mặt cô ấy như muốn nghiến răng, nhưng vẫn làm theo từng bước để cài đặt ứng dụng.
Khi tôi thử khởi động sau khi hoàn tất, độ chính xác của nó còn hơn cả tôi tưởng. Có vẻ như nếu cô ấy ở trong khuôn viên trường, tôi còn biết được cô đang ở tòa nhà nào.
“Mà như vậy thì quyền riêng tư của cô bị lộ hết, cô vẫn ổn với điều đó chứ?”
“Không sao. Em cũng định sẽ ở bên anh càng nhiều càng tốt mà. Với lại, vốn dĩ anh cũng chẳng quan tâm mấy đến việc em làm thường ngày mà, đúng không?”
“Chuẩn luôn, chẳng hứng thú gì cả.”
“Cái đồ đàn ông này…!”
Nếu chỉ cần bị đáp lại như vậy là em đã nổi giận, thì ngay từ đầu đừng tự tay thiết lập như thế mới phải…
Dù sao thì, chuyện này xem như đã giải quyết xong một phần.
Vấn đề còn lại là cái túi giấy còn lại.
“Vậy… cái đó thì sao?”
“………Trước mắt, có thể chỉ cài đặt trước được không?”
“—Khoan đã.”
Nghĩ kỹ lại, liệu tôi có thể cài một ứng dụng điều khiển đai trinh tiết vào điện thoại của mình không?
Chẳng phải nếu ai nhìn thấy thì tôi sẽ chẳng còn lời nào để bào chữa sao??
“Vậy rốt cuộc nó là kiểu gì? À, không cần lấy ra đâu, cứ để nguyên trong túi cũng được.”
“Loại đó, ừm… thép không gỉ, bên trong lót silicon, hình chữ T, có khóa ở phần đai quanh hông và phần… ừm, phần trinh tiết, kiểu vậy…”
“Vậy còn sinh hoạt hàng ngày thì sao?”
“E-Em vẫn có thể đi vệ sinh khi đeo nó, nhưng em nghĩ sẽ gọi anh mỗi khi đến giờ tắm để anh mở khóa giúp…”
Tôi hiểu được việc tháo ra lúc tắm, nhưng tôi không chắc liệu cô ấy có thực sự dùng nhà vệ sinh được khi đang đeo thứ đó không. Nếu cấu tạo của nó cho phép thải ra mà không thể đưa vào thì có vẻ sẽ gây kích ứng… không, đừng nghĩ sâu thêm nữa thì hơn.
“Vậy có nghĩa là ngày nào tôi cũng phải điều khiển mở nó trước giờ tắm của cô à?”
“Giờ em cũng bắt đầu thấy ý tưởng này không được hay lắm rồi…”
Có vẻ đeo nó khi ngủ cũng sẽ khá khó chịu.
“Tôi thấy nếu không có cách để biết cô thực sự đang tắm thì việc tháo ra lúc đó cũng không có ý nghĩa gì cả.”
“Vậy thì… gọi video nhé?”
“Ngày nào tôi cũng phải xem cảnh cô đi tắm sao…”
“Không cần phải nhăn mặt kiểu đó mà!? Thay vào đó hãy vui lên đi! Em còn thấy xấu hổ hơn khi bị nhìn thấy mặt mộc đấy!”
“Vấn đề là mặt mộc à…”
Bị nhìn thấy khỏa thân chẳng phải mới là chuyện tệ hơn sao? – tôi đã nghĩ vậy, nhưng đúng như những gì cô ấy từng khoe khoang, thân hình của Tendou rất đẹp, nên có lẽ điều đó không thành vấn đề.
Hừm, có cảm giác như cô ấy quá quen với việc phô diễn cơ thể.
“Như dự đoán, thôi bỏ qua chuyện đó đi. Khi can thiệp tới mức này thì chẳng còn hồi kết đâu.”
“Anh nói đúng… nó sẽ trở thành gánh nặng cho anh, và còn phản tác dụng nếu em bị xem là cô gái phiền phức.”
“Mà phần bị xem là phiền phức thì trễ quá rồi mà lo.”
“Này Shino-kun, anh thật sự có thể đối xử tốt với em một chút cũng không sao đâu đó?”
“Tôi nghĩ mình đang đối xử tốt với cô rồi đấy chứ.”
Ngay cả hôm nay, chúng tôi còn ăn trưa cùng nhau, và tôi vẫn đang trả lời tử tế trong cuộc trò chuyện này mà.
Đừng kỳ vọng nhiều hơn thế nữa từ một tên trai tân chưa từng có bạn gái.
“Nếu sau này em làm gì khiến anh không thích, cứ nói thẳng nhé. Em cũng sẽ cố gắng cẩn thận để không lặp lại.”
“Sao mà… kiểu cách anh nói nghe cứ như là hơi bất công vậy…”
Tendou – kiểu người mà nếu gặp gã tồi biết dịu giọng một chút là dễ dàng đổ gục ngay ấy nhỉ.
Tôi liếc nhìn đồng hồ treo tường giữa dòng suy nghĩ vẩn vơ, và nhận ra giờ nghỉ trưa sắp hết.
Lúc để ý thì số người trong căn-tin cũng đã vơi đi đáng kể.
“Tendou, mình phải đi thôi. Tiết sau ở đâu?”
“Ể, à, tới giờ rồi sao? Ở tòa nhà số 5.”
“Vậy đi cùng nửa đường nhé, giờ đi được rồi ha?”
“Ừ.”
Tôi để việc dọn bàn lại cho cô ấy, người đang cẩn thận lau bằng khăn ăn, còn mình thì mang ly nước đang đọng sương đi trả về chỗ quy định.
“Tôi về rồi đây.”
Khi tôi đang lau tay ướt vào mông quần thì Tendou cười nhẹ và lấy ra chiếc khăn từ trong túi.
“—Shino-kun, hành vi đó là thiếu lịch sự đấy.”
“Tôi sống ở thế giới khác với tiểu thư nhà giàu như cô mà.”
“Ý gì chứ, em là vị hôn thê học cùng trường với anh cơ mà.”
“Chỉ nghe mỗi điều đó thì nghe như một mối quan hệ đẹp đấy, thế mà.”
Khi rời căn-tin, tôi để ý thấy mọi người đi lại khá vội vã, có lẽ bởi tôi đang thong thả hơn hẳn họ.
Dù chúng tôi đã đính hôn, nhưng chẳng hẹn hò, cũng chẳng có tình cảm, nên dù đi cạnh nhau, tất nhiên là không nắm tay hay khoác tay. Một khoảng cách mơ hồ.
“Nếu anh chấp nhận thì chẳng cần ‘chỉ nghe điều đó’ hay ‘thế mà’ gì cả đâu?”
Khách quan mà nói, đúng là có thể nhìn nhận như vậy, và thực ra thì Tendou cũng không đến mức là một cô gái tồi tệ như tôi nghĩ ban đầu.
Nhưng… con số 90 người kia thật sự quá lớn… Tôi cảm thấy một sự khác biệt vô vọng về hệ giá trị, khiến tôi do dự dù chỉ là đi cùng nửa đường.
“Mà này, Shino-kun, em vừa nghĩ ra điều này.”
Khi tôi còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, Tendou kéo tay áo tôi lại.
Dưới ánh nắng đầu hè, mái tóc nhạt màu của cô ấy lấp lánh.
“Gì vậy?”
“Nếu mình sống chung, thì đai trinh tiết đâu cần thiết nữa, đúng không?”
Đặt ngón trỏ lên môi, Tendou Tsukasa mỉm cười như thể muốn nói: “Ý tưởng hay đấy nhỉ?”
“Ừ. Vậy tạm biệt.”
“Êêêêê—!?”
Tôi bỏ chạy khỏi chỗ đó, và sau đó thì bị cô ấy phản đối trong nước mắt.