Vol 1 – Chương 9: Hầu như là lỗi của mùa hè (Phiên bản đặc biệt mở rộng)
Hôn thê đặc biệt Vol 1
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương 9: Hầu như là lỗi của mùa hè (Phiên bản đặc biệt mở rộng)
Mùi của biển, ánh nắng chói chang, rồi một cô gái đang nhìn ra đại dương, tay giữ chiếc mũ bị gió thổi bay.
Trung tâm của khung cảnh mùa hè như một bức tranh vẽ nơi bến phà ấy chính là người con gái mà tôi, Shino Iori, hiện đang làm người học việc, ứng cử viên đóng thế vị hôn phu cho cô ấy: Tendou Tsukasa.
“Trời hơi nóng chút, nhưng thời tiết đẹp thế này thì thật tuyệt phải không?”
Cô ấy mặc áo camisole và quần short ngắn, vô tư để lộ đôi tay và chân dài miên man, khoác thêm một chiếc cardigan mỏng, đội mũ rơm và mang túi đay to. Tendou quay sang nhìn tôi với nụ cười còn rạng rỡ hơn cả bầu trời hôm nay.
“…Ừ.”
Câu trả lời có vẻ nhạt nhẽo, dù chính tôi cũng thấy vậy, không phải vì tôi bị “đánh gục” bởi gương mặt của cô tiểu thư rạng rỡ hơn cả mặt biển lấp lánh kia, mà chỉ đơn giản là vì… tôi đang say sóng.
“Vẫn còn say à? Nếu anh không chịu được tàu thì đi tàu điện hay xe buýt cũng được mà.”
“Tôi đâu có đi tàu nhiều, nên không nghĩ là sẽ bị say đến mức này…”
Chuyến tàu chưa tới 20 phút băng qua vịnh Hakata theo hướng Bắc – Nam, từ Momochihama đến Uminonakamichi, cũng đủ khiến tôi mất hết sức lực.
Tôi rất biết ơn khi Tendou nhẹ nhàng xoa lưng tôi đầy quan tâm, nhưng với kiểu người như tôi, càng yếu ớt càng dễ mềm lòng trước sự dịu dàng, thì điều đó… cũng khiến tôi thấy khó xử.
Đặc biệt là ở thời điểm này, sau khi tôi đã đi chơi với cô ấy hết lần này đến lần khác, hôn nhau ở lễ hội mùa hè, và còn được chiêm ngưỡng cô ấy trong bộ đồ bơi gợi cảm không khác gì bán khỏa thân – mà chưa kể, chúng tôi hiện đã “đính hôn” rồi nữa…
Khoan đã, chẳng phải đến mức này là tôi phải chịu trách nhiệm luôn rồi sao?
“Được rồi, đi thôi nào.”
“Không cần vội đâu, đợi anh khoẻ lại hẳn rồi đi cũng được mà?”
“Đừng đối xử tử tế với tôi như thế…”
Câu nói thật lòng ấy bất giác bật ra một cách rõ ràng đến mức ngạc nhiên, và đổi lại, tôi chỉ nhận được ánh nhìn khó hiểu từ cô ấy.
Dù là ánh mắt nào đi nữa thì gương mặt đó vẫn quá hoàn hảo, tôi cũng hiểu lý do tại sao cô ấy lại có thể dễ dàng chiếm được cảm tình người khác như vậy.
“Không sao đâu, cảm giác choáng váng cũng đỡ rồi. Chắc tắm nước mát chút là tỉnh táo lại liền.”
“Thế à? Đừng gắng sức quá, nếu thấy mệt thì nhớ nói với em nhé?”
Chính Tendou mới là người sẽ gặp rắc rối nếu tôi nôn mửa hay ngất xỉu, và dù cô ấy chỉ đang làm tròn trách nhiệm bạn đồng hành, thì cái cách cô ấy chẳng hề tỏ ra khó chịu chút nào… thật sự khiến người ta càng có thiện cảm.
“Tôi sẽ cẩn thận.”
Khi tôi đứng dậy và đưa tay trái ra, Tendou vui vẻ nắm lấy tay tôi bằng tay phải và bước đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng như đang múa.
“Đi sát vậy không nóng à?”
Cô ấy có cái kiểu nghĩ rằng chuyện con trai và con gái nắm tay hay khoác tay khi đi cùng nhau là điều hiển nhiên, nên dạo gần đây, vị trí bên trái tôi đã trở thành “chỗ quen thuộc” của cô ấy.
“Này, Shino-kun, khi có một cô gái dễ thương, ăn mặc mát mẻ bám lấy anh như thế, anh nên tỏ ra vui vẻ hơn chút chứ?”
“Ra vậy.”
Chắc là tôi chưa học được phép tắc đó rồi.
Thực ra, cảm giác mềm mại đang chạm vào tay tôi, hay chiếc cổ trắng ngần mà tôi đang lén nhìn vì tóc cô ấy được buộc cao, rồi cả cái mùi hương dễ chịu thoang thoảng đâu đây nữa, tất cả khiến cho cái nóng mùa hè bỗng dưng trở nên không đáng kể.
Mà cái làm tôi choáng ngợp nhất, chính là khuôn mặt đẹp xuất sắc ấy, khi nhìn từ khoảng cách cực gần.
Có lẽ vì hôm nay là đi bơi, nên cách trang điểm của Tendou cũng khác một chút so với thường ngày. Nụ cười của cô ấy ngây thơ, trẻ con – nhưng lại hiện rõ trên khuôn mặt trưởng thành, thanh tú và vô cùng xinh đẹp.
Nhìn là biết hôm nay cô ấy mong chờ đến mức nào.
Dù tôi không muốn để bản thân bị cuốn theo quá sâu, tôi cũng không thể nào trở thành một “cỗ máy hủy hôn vô cảm” có thể dập tắt ánh sáng trong đôi mắt ấy.
“Tôi cũng nóng lòng lắm, Tsukasa-san.”
Nếu vậy thì có lẽ… hôm nay tôi cũng nên tạm quên đi mọi lo nghĩ và tận hưởng trọn vẹn ngày này.
“Ừ.” – Giọng của Tendou nghe như đang ngập tràn niềm vui và háo hức. Có lẽ, cảm xúc của tôi đã đến được với cô ấy.
*****
Nhiệt độ từ từ tăng lên khi mặt trời càng lúc càng lên cao, và những bóng người rải rác quanh khu vực hồ bơi cũng dần thưa thớt đi.
“Trời nóng quá…”
Sức sống mà tôi vừa mới lấy lại được sau khi rửa mặt cho tỉnh táo, đang dần bị bòn rút trong lúc chờ Tendou thay đồ.
“Xin lỗi vì đã để anh đợi, Shino-kun.”
Vào lúc tôi đang nghĩ tới việc quay lại trong để rửa mặt lần nữa, thì Tendou Tsukasa gọi tên tôi, phá tan tiếng ồn ào náo nhiệt xung quanh hồ bơi.
“…”
Và rồi, khi cô ấy lọt vào tầm mắt tôi, tôi chẳng thốt nên lời.
Bộ bikini trắng với những khoảng hở gợi cảm đan xen giữa các sợi vải, hình như gọi là crochet hay gì đó, dù đã được chọn theo đúng yêu cầu, đủ kín đáo để không “đánh úp” một thằng con trai còn trinh như tôi cả về mức độ che phủ lẫn nguy cơ sự cố, nhưng khi thấy nó dưới ánh nắng thế này, sức công phá thực tế của nó lại vượt xa trí tưởng tượng.

Ngay cả mấy tấm ảnh chụp lúc thử bộ đồ bơi đó cũng chẳng thể lột tả được một phần ba sức quyến rũ thật sự. Cả chiếc dây khóa tủ màu đỏ của tủ cho thuê cũng trở thành điểm nhấn, làm cho Tendou Tsukasa trở nên rực rỡ đến眩目.
“…! …!?”
Dù tôi vô thức liếc mắt nhìn quanh, những người có vẻ đang đợi bạn hay mấy nhóm đã tập hợp rồi kéo nhau ra hồ bơi, thỉnh thoảng cũng liếc nhìn Tendou, nhưng lại chẳng ai để ý đến chúng tôi lâu.
Ơ, gì vậy? Một cô gái “đẳng cấp” thế này chẳng phải hiếm lắm sao?
“Shino-kun? Sao anh cứ nhìn quanh rồi mới quay ra gọi em vậy?”
“À, thì… này, thế này có ổn không?”
“…Say nắng à? Hay cậu vẫn còn say sóng? Đầu óc cậu ổn chứ?”
Tôi bị cô ấy buông mấy lời khủng khiếp một cách rất tự nhiên.
Nhưng dù vậy, cảnh Tendou mặc đồ bơi dễ thương đến mức này thì cô ấy có nói gì tôi cũng tha thứ được hết.
Mà hình như đầu tôi đang sôi lên cũng là lý do khiến tôi nghe chữ “say nắng” chậm rì rì.
“Không, xin lỗi, tôi ổn mà.”, Tôi nói với cô ấy, người đang nhìn tôi đầy nghi ngờ, rồi hít sâu vài lần.
Phải nói rằng đầu tôi nóng chắc chắn không chỉ tại ánh nắng…
“Được rồi, giờ tôi bình tĩnh rồi. Chỉ là bất ngờ chút thôi.”
“Vì em quyến rũ quá sao?”
“Ừ.”
“T-Thế à…”
Bình thường với cái thái độ tự tin kiểu đó, tôi sẽ buông lời trêu lại ngay, nhưng giờ thì không còn gì để nói nữa.
Mà này, mấy gã đàn ông xung quanh sao bình tĩnh dữ vậy? Nếu là tôi thì tôi nhìn chằm chằm rồi ấy.
“Vậy thì đừng cứ nhìn quanh nữa. Thấy thế nào?”
“Dễ thương quá trời, siêu dễ thương, hợp lắm luôn, cảm ơn nhé, Tsukasa-san.”
“Ể, ờ…?”
Tôi vừa nói lời cảm ơn vừa siết chặt tay cô ấy, lắc qua lắc lại.
Tôi tự thấy mình phấn khích cũng hơi kỳ, nhưng việc Tendou, người bình thường lúc nào cũng ung dung — nay lại đỏ mặt vì được khen thế này cũng lạ lùng không kém, nên chắc tất cả đều là lỗi của mùa hè.
“Miễn là anh thích là được rồi…”
“Tôi thích lắm, thích lắm lắm, siêu thích.”
“Này, anh phấn khích quá rồi đấy. Thật sự ổn không đấy?”
“Thật là mất lịch sự.”
Bình thường thì cô ấy lúc nào cũng muốn được tôi khen, thế mà giờ tôi tự giác khen thì lại bị nhìn như thằng ngớ ngẩn.
Cô ấy nên biết ơn hơn mới phải chứ, chẳng lẽ tiểu thư xinh đẹp nghĩ chỉ cần cười nhẹ thôi là người ta sẽ dốc hết lời ngọt ngào ra sao?
…Ờ thì, đúng thật.
“Và đừng có làm mấy cái mặt kỳ cục đó nữa. Thôi nào, nếu anh khỏe rồi thì đi thôi.”
Bất ngờ bị Tendou, người đang mặc đồ bơi mà chẳng khác gì bán khỏa thân, kéo đi, tôi để mặc cho bản thân mình (cũng chỉ mặc mỗi quần bơi) bị kéo sát sạt về phía hồ bơi.
“Này, Tsukasa-san… da cô trắng thật đấy…”
“Bây giờ mới biết à? Em phơi nắng vì anh đấy, nên phải biết ơn đi nhé?”
“Ừ, cảm ơn. Và cảm ơn nữa.”
“…Anh làm bầu không khí kỳ cục quá!”
“A đauuu!”
Lưng trần của tôi bị Tendou, giờ đang hơi bối rối, đập vào một cái.
Dù cảm giác như chúng tôi đang làm loạn ra trò, nhưng xung quanh vẫn chẳng ai để tâm cho lắm.
Có vẻ như thế giới này đầy rẫy những cặp đôi ngốc nghếch hơn tôi tưởng.
*****
Trong khi thả mình trôi theo dòng nước của hồ bơi lười, bập bềnh lên xuống — kết quả của việc tôi lao đầu xuống nước vài lần theo gợi ý rất “tốt bụng” kiểu “Shino-kun, cậu thử nhúng đầu xuống cho mát đi?” của Tendou — thì đầu óc tôi cũng dần lấy lại được sự tỉnh táo vốn có.
“~♪”
Vừa khẽ ngân nga, tôi vừa thấy chiếc áo camisole móc crochet ngắn mà Tendou khoác ngoài bộ bikini phập phồng nhẹ dưới làn nước, thế là tôi lại đâm đầu xuống nước thêm phát nữa cho đầu óc sáng suốt hẳn.
“…Shino-kun, nước bắn tung tóe nên anh đừng làm thế nữa được không?”
Tendou, có vẻ không muốn tóc bị ướt quá nhiều, nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở trong khi cô ấy đang nổi bồng bềnh nhờ cánh tay và vai tôi làm điểm tựa. Ừ thì, tóc ướt thì cũng phiền thật.
“Xin tuân lệnh, tiểu thư.”
“Nhìn ai mà nói thế chứ…!”
Tendou khẽ thở dài rồi bắt đầu lượn từ bên phải sang bên trái, vòng quanh vai tôi đang bập bềnh. Không biết từ lúc nào, cô ấy lại chơi cái trò thử xem có bám được mà không chạm chân xuống nước không, nhưng mà mỗi lần mấy ngón tay thon dài của cô ấy chạm thẳng vào vai trần tôi, tôi lại rùng mình — nên thật sự muốn cô ấy dừng lại.
May mà tôi đã mặc đồ bơi bên trong ôm sát cơ thể.
“Shino-kun, hôm nay anh lạ hơn bình thường đấy. Anh thích em mặc đồ bơi đến vậy sao?”
“Ừ.”
Chắc Tendou chỉ định đùa thôi, nên cô ấy khẽ buông tiếng “Ể…” bé xíu rồi đứng hình. Haa… tôi ghét cái tính thật thà quá mức của mình ghê.
“—Anh nói là hồ bơi đêm sẽ giết anh, mà hồ bơi ban ngày cũng quá sức chịu đựng à?”
“Ừm… giờ thì tôi thấy cũng gần như vậy thật.”
Giọng nói của cô ấy nghe có vẻ bất lực, nhưng tôi chẳng còn lời nào để cãi lại.
Lúc nào không hay, tôi đã quá quen với “chất lượng gương mặt” siêu cấp của cô ấy, hơn nữa còn bị mất cảnh giác hoàn toàn từ cái lần mặc yukata rồi.
Nghĩ sao thì nghĩ, Tendou Tsukasa vốn dĩ không phải là người mà một thằng chưa từng hẹn hò ai như tôi có thể cùng đi bơi được.
Tôi cứ tưởng mình biết rõ rồi: eo cô ấy thon, chân đẹp, mông săn chắc… Thế mà giờ mới nhận ra “phía trên” cũng đầy đặn đáng kể. Tôi không thể nào cứ bán khỏa thân thế này mà tiếp xúc gần như vậy được…
Tại sao lúc đi mua đồ bơi tôi lại không nhận ra điều đó chứ…
“Thời nay chỗ nào cũng có sẵn AED cả, nên nếu tim cậu sắp ngừng đập thì báo em nhé? Em sẽ hô hấp nhân tạo cho.”
So với tôi đang quẫn bách, cái miệng của Tendou cứ vô tư như trêu ngươi, hình như cô ấy đã ngửi thấy sự bối rối của tôi.
“Mà người đang ướt sốc điện thì có ổn không nhỉ?”
“Ai mà biết… À.”
Tôi lập tức kéo Tendou lại gần khi thấy cô ấy sắp đâm vào một người đang trôi từ phía sau.
“Xin lỗi, xin lỗi”, một thanh niên trạc tuổi tôi giơ tay xin lỗi nhẹ nhàng.
“Suýt thì… mà đông thế này cũng chịu thôi.” Tôi cũng giơ tay phải lên đáp lại.
“Đông thật đấy.”
Khi tôi quay lại nhìn Tendou, không hiểu sao cô ấy đang ngơ ngác chạm tay lên ngực tôi, hơi nhột nhột.
“Gì vậy Tsukasa-san?”
“À, xin lỗi. Em chỉ nghĩ là… Shino-kun cơ bắp hơn em tưởng.”
Chỉ trong khoảnh khắc, tôi cũng hơi cám dỗ bởi ý nghĩ: “Nếu mình cũng không ngại chạm vào ngực cô ấy rồi bảo ‘to ghê nhỉ’ thì sao…” nhưng chắc chắn tình hình sẽ tệ hơn gấp bội.
Thật đúng là một cái bẫy mùa hè đáng sợ. Và là sự bất công giữa nam và nữ.
“Này, Shino-kun. Em hơi mệt rồi, cõng em đi?”
“Ể…”
“Cái mặt chán ghét gì vậy hả!”
“Thì cô bảo sao chứ…”
Ừ thì, tôi cũng thấy nhiều gã cõng bạn gái, vừa lội nước vừa làm cho cô gái hét lên cười đùa, cơ mà cô ấy bảo tôi làm thế thật sao?
Cái gì sẽ xảy ra nếu diện tích tiếp xúc hạnh phúc trên lưng tôi quá nhiều rồi tôi bị rung nhĩ thì sao?
“Nếu mệt thì mình lên bờ nghỉ tí đi. Mình ở dưới nước cũng lâu rồi.”
Đúng lúc đó, người quản lý hồ bơi cũng thông báo đến giờ nghỉ, gọi mọi người lên bờ.
“À… Anh nói cũng phải.”
Tôi nắm tay Tendou, kéo cô ấy về phía thành hồ bơi. Động tác của cô ấy hơi chậm chạp, có vẻ chuyện mệt mỏi thật sự không phải nói đùa.
*****
Dù cơ thể đã được làm mát, tôi vẫn cứ di chuyển dưới ánh nắng; tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu uống chút nước, nên đã mua nước trong lúc đi vệ sinh, và khi quay lại, điều đập vào mắt tôi là cảnh Tendou lại đang bị ai đó bắt chuyện, giống hệt lần trước.
Điểm khác lần trước là lần này là một nhóm nam nữ lẫn lộn, và bằng cách nào đó, Tendou dường như cũng đang khó xử, không dễ cắt ngang câu chuyện.
“Tsukasa-san.”
“À, Shino-kun.”
Ấn tượng của tôi về nhóm người cùng quay đầu nhìn về phía này với Tendou là: ‘trông đúng kiểu mấy người thường giao du nhỉ.’
Có vẻ như là nhóm ba nam, hai nữ, chắc tầm sinh viên đại học.
Dựa vào bầu không khí của họ, chắc là trên chúng tôi vài khóa.
“Tsukasa-chan, đây là ‘Bạn trai-kun’ mà em nói sao?”
“À, vâng, ừm…”
Rồi một gã trông như thủ lĩnh, vóc dáng gầy nhưng cơ bắp săn chắc, thậm chí chẳng chào hỏi tôi lấy một câu, đã hỏi Tendou với giọng điệu quen thuộc, nên tôi đã hiểu sơ về kiểu người của hắn ta.
Giờ thì, tôi phải làm gì để kết thúc vụ này đây? Dù sao cũng đúng là chẳng nên gây chuyện lớn.
“Rất hân hạnh, tôi là Shino, vị hôn phu của Tsukasa-san… Còn mấy người này là…?”
Tôi cố ý công khai vị trí của mình, nên cũng muốn hỏi họ một câu như vậy.
“Đây là mấy người quen của chị gái thứ hai của em, đây là—”
Tendou thật lòng giới thiệu họ cho tôi, nên tôi cũng gật đầu, nhưng cũng quên luôn tên họ ngay sau khi nghe.
Chắc chẳng có lúc nào tôi cần phải nhận diện họ trong tương lai đâu, và nhất là hôm nay, tôi chẳng muốn lưu bất kỳ thông tin cá nhân nào về mấy kẻ bất lịch sự này trong đầu.
Nghe cách Tendou nói thì cũng chẳng phải bạn thân gì với chị cô ấy, nên ngay từ đầu cứ lơ luôn thì cũng chẳng sao… À, có lẽ vì không thân thiết nên Tendou mới khó cắt chuyện?
“À, tôi chỉ tò mò không biết Tsukasa-chan đi một mình làm gì thôi. Này, cậu không đi cùng tụi tôi luôn sao, ‘Bạn trai-kun’?”
“Bọn tôi chuẩn bị tiệc BBQ sau đây, mà đột nhiên có người báo bận không đi được, nên chắc sẽ dư thịt với đồ ăn quá trời.”
Tôi nói rõ là vị hôn phu chứ có phải bạn trai đâu!?
Hơn nữa, cái kiểu nói “cậu cũng đi luôn đi” nghe cứ như tôi chỉ là phụ kiện đi kèm Tendou ấy? Tôi không quan tâm người ngoài nghĩ thế nào, nhưng nói vậy thì bất lịch sự quá.
Với lại, thiếu một người rồi rủ được hai, vậy thiếu sao được. Lý do nghe lố bịch thật.
Nhìn cũng không giống kiểu bọn có âm mưu gì với Tendou; chắc đây là phong cách tiệc tùng của mấy kẻ ưa bay nhảy thôi. Nhưng tôi tự hỏi liệu họ có bình thường mà rủ con gái đang đi hẹn hò riêng như vậy không.
“Cảm ơn lời mời, nhưng tôi e là phải từ chối. Ba mẹ Tsukasa-san cũng đã dặn tôi hộ tống cô ấy ‘như vị hôn phu,’ với lại đây là buổi hẹn hò quý giá của bọn tôi, nên…”
Vì là người quen của chị Tendou, chắc họ cũng biết gia đình Tendou có điều kiện, và nói thẳng ra thì chẳng có lý do gì để ở lại trong nhóm nam nữ hỗn hợp thế này cả.
Hơn nữa, Tendou cũng không nói gì, nghĩa là từ chối cũng được rồi.
“Aah, vậy à? Cậu thẳng tính ghê ha, ‘Bạn trai-kun.’”
Tên gầy nhưng cơ bắp kia nhếch miệng như kiểu không vui, nhưng tôi chẳng thèm bận tâm.
“Vâng, vì tôi đã được gia đình gửi gắm con gái quý giá của họ mà… Vậy thì, mọi người cứ vui vẻ nhé—Tsukasa-san, mình đi thôi.”
“À, vâng—xin phép mọi người nhé.”
“Nếu đổi ý thì cứ qua đây với tụi anh nha, Tsukasa-chan.”
Sẽ không đổi đâu, giữ mấy trò ‘woohoo yahoo’ đó cho đám bạn các người là được rồi.
Vừa nghĩ “giá mà bọn họ về bị lạc đường, rồi rơi vô phim kinh dị hạng B giữa mùa hè, gặp tên sát nhân thì hay” tôi vừa kéo tay Tendou rời khỏi đó.
“Shino-kun, đi đâu xa vậy?”
Và khi tôi cứ kéo cô ấy đi mãi về hướng ít người hơn, tôi mới nhận ra chúng tôi đã ra tới tận mép hồ bơi.
“À, xin lỗi, tôi chỉ… vô thức vậy thôi.”
Khi buông tay ra và quay lại, Tendou trông như muốn nói gì đó.
Nghĩ “có lẽ mình hơi quá đáng”, ánh mắt ấy khiến cơn bực bội của tôi nguội đi phần nào.
Rồi hối hận, rồi tự trách, rồi đủ thứ cảm giác ập tới.
“Này, Shino-kun.”
“Thì, chỉ là tôi bực hắn ta không thèm tự giới thiệu mà cứ bám lấy em, với cả tôi đã nói là vị hôn phu mà cứ gọi bạn trai, cái kiểu thái độ như coi thường ấy, thấy khó chịu, tôi cũng thấy tội cho chị gái em nữa, nhưng chắc bọn họ chỉ là kiểu người bất lịch sự thôi—”
“Em đã nói gì đâu?” Giọng Tendou như nén cười, nghe vui đến phát bực.
“Với cả, gì mà lắm lời thế? Như đang tự biện hộ ấy nhỉ?”
“Không phải thế đâu!?”
“Cứ tưởng lấy giọng dõng dạc thế là lừa được em sao?”
À, hình như mình từng nói câu này rồi thì phải…
Cảm giác như bị cặp mắt nâu nhạt kia thẩm vấn, tôi bất giác nói thêm, giọng càng lúc càng nhanh.
“kiểu như bị dội gáo nước lạnh ấy, chẳng vui tẹo nào. Tôi bực cái cách hắn ta thân mật gọi cô là ‘chan’. Tôi cũng chẳng hiểu rõ bản thân mình luôn… Thế được chưa?”
“Thôi nào, đừng dỗi. Em đâu bắt anh nói ra hết đâu.”
Rồi với giọng nhỏ hơn, “nhưng mà”, Tendou tiếp lời, rồi ôm chầm lấy tôi.
“Em cũng muốn hôm nay chỉ có hai đứa thôi, cảm ơn vì đã kéo em ra khỏi đó.”
“À, ừm.”
Cảm giác chiếc áo len móc ôm sát bất ngờ, và thứ mềm mại bên dưới đang áp vào ngực trần tôi.
Cánh tay mảnh khảnh vòng qua lưng, má mềm áp lên vai, mái tóc nâu nhạt chưa ướt trước mặt tôi.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra nơi tiếp xúc với Tendou.
Một lúc sau, tôi luống cuống không biết đặt tay đâu, cứ nâng lên hạ xuống như thằng ngốc, còn một đứa trẻ nào đó gọi “Mẹ ơi!” hình như đang nhìn lén bị mẹ nó kéo đi.
“Ah…” Hơi thở Tendou phả nhẹ vào cổ tôi. Cơ thể mảnh mai tôi ôm lấy từ vai cô ấy mềm mại vô cùng, và trên hết, ấm áp.
Và đúng như linh cảm tôi đã thú nhận trước đó, chỉ cần chạm vào một lần thôi, khát khao có nhiều hơn nữa liền bùng lên.
Bàn tay phải tôi lần theo đường sống lưng đẹp đẽ xuống tới eo, còn tay trái lướt dọc gáy, chạm vào mái tóc tết gọn gàng của cô ấy.
Dù thỉnh thoảng rùng mình vì nhột, Tendou vẫn không gạt tay tôi ra.
“Shino-kun…” Giọng gọi khẽ từ đôi môi hồng nhạt ấy không hề có ý từ chối.
Khi ý nghĩ ‘mình đã được cho phép chạm vào’ xuất hiện, tôi không thể ngừng lại nữa.
Cảm giác ôm chầm lấy ai đó bằng cả cơ thể lần đầu tiên kể từ khi còn bé mang lại sự dễ chịu lẫn ham muốn mạnh mẽ hơn cả.
Bị cuốn theo, tôi ôm cơ thể mềm mại, mảnh mai của Tendou chặt hơn.
“Nn…”
Rúc sát cả người rồi khẽ quấn chân quanh tôi, Tendou như muốn bám lấy tôi hơn.
Tôi muốn chạm nữa, muốn được chạm nữa.
Chỉ khi thỏa mãn rồi tôi mới hiểu ra, hóa ra tôi đã khát khao thế này.
Một khoảng trống mà chắc chắn một người thì không thể lấp đầy.
Tendou chắc cũng đang cảm thấy như vậy, và hơn hết, cô ấy đã biết điều này từ lâu, đã luôn kìm nén nó cho đến tận bây giờ.
Lần đầu tiên, tôi hiểu được một phần quá khứ của Tendou Tsukasa, và tôi đã ghen tị đến mức không thể tự phủ nhận nữa.
Về những người đàn ông trước tôi, từng chạm vào người con gái xinh đẹp này.
Tôi hiểu rõ mình chẳng có tư cách gì để nghĩ mấy chuyện tự cao như vậy, vì chính tôi mới là người luôn giữ khoảng cách.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn ghen tị, tôi vẫn đố kỵ, tôi vẫn căm ghét những kẻ mà mặt mũi tên tuổi tôi còn chẳng biết.
“Nn, này, đau đó…”
“À, xin lỗi—”
Có lẽ tôi siết quá mạnh, Tendou kêu lên yếu ớt, tôi vội buông tay ra, cố đá bay cảm giác tiếc nuối.
Hít một hơi thật sâu, cô ấy mỉm cười khổ sở.
“…Em tưởng mình sắp bị anh ôm đến gãy luôn rồi.”
“Xin lỗi, tôi hơi mất kiểm soát…”
Chẳng có lời bào chữa nào cho ra hồn, mà thổ lộ ra thì càng xấu hổ.
“Anh biết không, em không khỏe đến vậy đâu. Nhất là khi anh khỏe hơn em tưởng.”
“Anh sẽ rút kinh nghiệm, xin lỗi.”
“Nn, vậy lần sau nhẹ nhàng hơn nhé?”
Tendou vừa cười vừa dang hai tay ra, rực rỡ hơn cả bầu trời hôm nay, và tôi không hiểu ngay cô ấy đang muốn gì, hay muốn nói điều gì.
Cô ấy khẽ “Geez”, rồi kiễng chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi.
Cuối cùng khi não tôi hoạt động lại, tôi định ôm cô ấy, nhưng như muốn nói ‘hết giờ rồi đó,’ cô nhanh chóng né và quay người đi.
“Thôi, tụi mình quay lại hồ bơi đi. Em bắt đầu thấy nóng rồi.”
“Eh, à, ừ—”
Cô ấy cười rạng rỡ, ánh mặt trời dần lên đến đỉnh.
Những ngày hè chói chang đang thực sự bắt đầu.
*****
“Hey, Iori-kun, anh có thích yakisoba không?”
Trong lúc ăn trưa ở chiếc lều lớn sau khi bơi xong, Tendou lần đầu tiên gọi tên tôi là Iori kể từ khi chúng tôi đính hôn, và tôi đã không kịp chỉ ra ngay; lý do là vì tôi vừa nhét đầy miệng một miếng yakisoba.
“Howaeh? Sao vậy?”
Và kết quả của việc ưu tiên tiếp tục câu chuyện là tôi hoàn toàn mất luôn thời điểm để nhắc cô ấy gọi lại như cũ, mà vốn dĩ tôi cũng nhận ra mình chẳng còn ghét việc cô ấy gọi tên tôi bằng tên riêng nữa.
“Em nhớ là hồi lễ hội mùa hè anh cũng mua món này mà, đúng không?”
“Cũng không phải là nó có ý nghĩa gì đặc biệt hồi đó hay bây giờ đâu…”
Tôi cũng chẳng nghe nói mấy về việc có ai không thích yakisoba cả, mà đúng hơn, tôi cảm thấy đây là kiểu đồ ăn mà kiểu gì đến mấy dịp thế này cũng sẽ ăn thôi.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ nghiêm túc về chuyện đó thì Tendou — người vì lý do nào đó đã chọn ngồi cạnh tôi thay vì ngồi đối diện ở bàn bốn người — lại nở một nụ cười tinh quái.
“Iori-kun~”
“—Gì vậy?”
“Này, em ăn thử miếng được không?”
Vừa nghĩ “chắc mục đích chính là để xác nhận xem có thể tiếp tục gọi tên tôi như vậy không” vừa “cậu có cần phải ngồi sát thế không?” tôi vẫn cứ chìa thẳng hộp yakisoba ra.
“Anh không đút cho em à?”
“Khó lắm, mì mà.”
Trong khi vẫn tự ý thức rằng tuyến phòng thủ của tôi đang dần bị đẩy lùi, tôi cũng không biết có nên đầu hàng hoàn toàn hay không nữa.
Sau khi tôi đưa ra lý do rất chính đáng thì Tendou chỉ “Ừm” một tiếng rồi cũng ngoan ngoãn gắp một miếng nhỏ mà không hề mè nheo thêm.
“Mà này, chỉ thế thôi đủ à? Bình thường anh ăn nhiều hơn chút mà?”
Phần yakisoba tôi gọi thật ra cũng chẳng nhiều lắm, nhưng Tendou thì chỉ gọi set hai onigiri chiên bé xíu.
Đã thế còn chia cho tôi ăn thử một miếng, nhìn thế này thì thật sự không đủ cho một bữa trưa luôn ấy.
Mà điều hơi buồn cười là, khác với yakisoba còn có rau, onigiri chiên chỉ toàn tinh bột.
“Ăn thế còn hơn ăn no quá rồi không nhúc nhích nổi còn gì?”
“Ờ thì, cũng đúng, nhưng mà…”
Cá nhân tôi thì còn đói hơn tôi nghĩ, đến mức tự hỏi liệu ăn mỗi yakisoba có đủ không nữa. Đúng là tiêu hao năng lượng tốt thật.
“Với cả này, Iori-kun, bụng anh sẽ phình ra đấy nếu ăn nhiều quá.”
“Ờ, nên là đừng ăn— eaepp!” Hông tôi bị véo một phát làm tôi bật ra tiếng kêu buồn cười.
Tôi định phàn nàn “Cô làm gì vậy?” nhưng ngậm lại ngay khi nhìn thấy ánh mắt Tendou đang che bụng rốn lại, đầy trách móc.
“Em nghĩ đây là tật xấu của anh đấy, biết không? Nói tuồn tuột hết mấy cái anh nghĩ trong đầu ấy.”
“Tôi sẽ nhớ mà…”
Khi tôi đang lén liếc nhìn bụng phẳng lì của Tendou mà nghĩ “nếu cậu không nhắc thì tôi cũng chẳng để ý làm gì,” thì cô ấy lại nghiêng người dựa sát vào tôi, khom người về phía trước khỏi ghế.
“Nào, a~” Cùng với giọng nói vui vẻ và nụ cười rạng rỡ trên gương mặt xinh đẹp phi thường ấy, cô ấy đưa đũa yakisoba về phía miệng tôi.
Cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể, tôi há miệng ăn.
“Ngon không?”
“……” Tôi chỉ gật đầu trong khi vẫn nhai nhồm nhoàm.
Yakisoba thì cũng bình thường thôi, cái vị rẻ tiền đặc trưng — kiểu mà bạn chỉ ăn được ở mấy chỗ như thế này, hơi ngậy dầu và sốt thì mặn hơn mức cần thiết.
Dù vậy, tôi vẫn chẳng nghĩ ra lý do gì để vị tiểu thư này lại tự hào ra mặt như vậy.
“Tsukasa-san, môi cô dính dầu kìa.”
“⸻Iori-kun, nào, a~ tiếp nào, aaaaa~”
“Ê, đợi đã, nhanh quá, nhanh quá—!”
Vào miệng tôi, kẻ vừa cố tình chọc ghẹo một chút vì muốn phản kháng, yakisoba cứ thế bị đút thêm liên tục, chẳng kịp nuốt. Nhưng làm mấy chuyện ngốc nghếch kiểu cặp đôi thế này cũng vui phết.
*****
Lại trở về dòng sông lười biếng sau bữa trưa.
Hiện tại, vị hôn thê xinh đẹp của tôi đang kẹp mông vào chiếc phao bơi thuê, biến thành một tiểu thư nổi lềnh bềnh trên mặt nước, phô ra đôi chân dài miên man quyến rũ.
Vai trò của tôi là làm “phi công” điều khiển chiếc phao từ bên cạnh để nó không va vào ai khác.
Theo kế hoạch thì buổi chiều chúng tôi sẽ chơi cầu trượt nước, nhưng rồi đành ủ rũ rút lui vì thời gian chờ lên đến 50 phút cho hai người.
“Chắc mình hơi lơ là khoản tìm hiểu rồi nhỉ.”
“Dù sao thì vẫn là kỳ nghỉ hè mà, có là ngày thường thì cũng vậy thôi…”
“Thôi, cứ đợi tí nữa số người sẽ giảm bớt thôi, chắc lát nữa quay lại cũng được.”
Giờ này là lúc nắng gắt nhất thì chắc lượng người cũng đông nhất.
Những ai đã đến từ sáng thì chưa đến giờ về, còn chắc cũng có những người mới đến từ trưa nữa.
Nếu đợi thêm chút nữa, những gia đình ở xa hay những người đến sớm có lẽ sẽ rút dần, thế nào cũng được trượt ít nhất một lần trước khi về.
Mà nếu ngay từ lúc mới vào chơi cầu trượt luôn thì chắc cũng chẳng phải chờ lâu đến thế.
“Phải ha, lâu lâu mới có dịp kề sát thế này mà.”
“Trượt đôi thì phải ngồi trên phao dành cho hai người đấy.”
“Nhưng sau khi lao xuống thì không biết sẽ ra sao đâu nha?”
“Tôi nói trước, đừng có kéo quần tôi xuống lúc loạn lên đó nhé?”
“Em không làm thế đâu. Anh nghĩ tôi là ai hả?”
“Nhìn lại quá khứ lời nói việc làm của em đi đã.”
“Trời ơi.”
Tendou, cô gái mà chắc chắn trông sẽ rất hợp khi cầm ly cocktail cắm lát trái cây, dù miệng đang chu ra giận dỗi nhưng lại rất vui vẻ và nói nhiều như thường lệ.
Có lẽ nhờ vậy mà tôi cũng dần quen với cái khoảng cách gần gũi quá mức này, bắt đầu tìm lại được nhịp điệu thường ngày. Chắc vậy.
Bị trêu mãi cũng bực, tôi tính phản công chút để không làm hỏng không khí, nhưng đúng lúc đó phao của Tendou suýt đâm vào mấy đứa trẻ đang chơi trong dòng nước, thế là tôi kéo nó lại cho đúng hướng.
Một người lớn trông như phụ huynh của bọn trẻ cúi đầu cảm ơn, tôi cũng cúi đầu đáp lại, rồi liếc nhìn theo dòng nước chảy.
“Cảm ơn nha, Iori-kun.”
“Ừ.”
Và rồi Tendou, hình như đã quyết tâm gọi tôi bằng tên suốt luôn rồi, đưa tay xoa đầu tôi.
Cảm giác những ngón tay len vào tóc thật sự rất kích thích.
Nhưng không chừng tình huống này đang ám chỉ cuộc sống sau này của tôi sẽ bị dắt mũi thế này sao…?
“Thôi cứ phơi nắng cho đã trong khi làm mát mông đi, Tsukasa-san.”
Trí tưởng tượng của tôi hơi đáng sợ, nên tôi cố đổi chủ đề để xua nó đi.
“Cái miệng.”
“Không, ý tôi là, cô biết đấy, nơi khác không nóng sao?”
Tendou, với làn da trắng ngần, mặc bikini trắng, nằm lười trên phao, mông gần như nổi hẳn lên khỏi mặt nước, chỉ có tay chân thả đầu ngón xuống nước cho nước bắn tung toé.
Cơ thể phơi nắng gần như tối đa, chắc hẳn nóng lắm. Tất nhiên, tư thế này cũng khiến ánh mắt mấy tên đàn ông xung quanh cứ đổ dồn tới, hơi khó chịu thật.
Nhưng cùng lúc đó, tôi lại cảm thấy một kiểu an tâm kỳ lạ, kiểu như ‘một mỹ nhân thế này mà trôi lềnh bềnh trên hồ bơi thì ai mà không nhìn cho được.’ Cũng tốt, đâu phải mỗi mình tôi để ý.
“Anh ghen hả?” Xoạt xoạt xoạt, rồi splash — nước bắn tung lên.
Tendou tuột khỏi phao, lặn ngụp ướt sũng từ đầu đến chân, rồi hất phao lên đầu tôi theo đà.
“Đây!”
Tất nhiên nó kẹt ngay vai tôi, biến tôi thành con kỳ nhông cổ bè.
“Cô làm gì vậy… Mà cô ghét ướt tóc mà?”
“Chiều nay trượt nước thì cũng ướt à. Với lại em nhảy xuống cho anh bớt lo rồi còn gì”, Tendou nói, rồi cười tươi lau mặt ướt.
Mái tóc sáng, uốn lọn nhẹ buộc cao hôm nay ướt sũng, bết dính lên làn da trắng mịn, từng giọt nước lăn xuống.
Nhìn vậy tim tôi đập thình thịch.
Tôi loạng choạng bước đến gần Tendou, người còn chói loá hơn cả ánh nắng phản chiếu trên mặt nước, rồi vô tình đẩy cô ấy ngã xuống bằng chính chiếc phao vẫn mắc trên cổ mình.
“Buwah.”
“À, xin— Pfft.”
Tuy Tendou kịp lấy tay đỡ nên không đập mặt thẳng, nhưng tiếng hét chưa từng nghe khiến tôi bật cười.
“Anh xin lỗi à, Iori-kun…?”
“Không, thật mà, không cố ý đâu.”
Tôi vội tháo phao ra để ngăn thêm thảm hoạ nào khác, Tendou vừa giữ mũi vừa nhìn tôi đầy uất ức.
“Nn.” Rồi cô ấy chìa tay ra như đòi lại gì đó.
“Anh nói xin lỗi rồi mà.”
“Nn!”
“……Rồi rồi.” Thua trước khí thế đó, tôi đành đưa lại cái phao.
Cô ấy nhắm ngay đầu tôi, không đánh vô mặt, thế là cũng hiền rồi.
“—Giờ thì, phạt anh đi một vòng trước đã.”
“Thật luôn hả…?”
Hình phạt của vị hôn thê là cõng cô ấy đi một vòng quanh dòng nước lười biếng.
Tendou nhất quyết như vậy, nhưng tôi thấy chắc cô ấy cũng vui vì được trai cõng trong khi mặc đồ bơi thôi…
“Sao? Dưới nước thì đâu nặng lắm đâu? Mà em nhẹ sẵn rồi.”
Đã muốn tôi cõng thì đừng nhắc đến cân nặng, nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để không nói ra điều đó.
Tính ra thì Tendou cũng thuộc dạng nhẹ cân thôi. Dù vậy cô ấy cao trên 1m60, nên chắc cũng vừa phải…
“Cỡ như em, chắc tầm năm mươi—”
“Anh muốn ăn đòn à.”
“À, được rồi.”
Tôi nghe giọng đáng sợ nhất từ trước tới giờ.
Chắc chắn, đoán cân nặng là vượt quá ranh giới rồi.
Tôi đúng là thiếu tự chủ ghê.
“Iori-kun, cúi xuống chút.”
“Ừ.”
Tôi ngoan ngoãn làm theo, Tendou “hya!” lên một tiếng rồi nghiêng người leo lên lưng tôi.
—À chết rồi.
Trong khoảnh khắc, lý trí tôi reo chuông báo động. Chưa kịp thốt ra thì cô ấy đã dựa sát người, điều chỉnh tư thế, ngực đè chặt vào lưng tôi.
Chắn giữa hai bên chỉ có đúng hai lớp vải: bikini mỏng và áo choàng ngoài.
“Anh giữ đùi em chắc vào, không em ngã đấy.”
“Ừ.”
Tôi đặt tay lên sau đùi cô ấy, bế lên như bế hành lý, Tendou siết tay ôm cổ tôi, tựa sát hẳn. Cảm giác tiếp xúc cứ lan toả hạnh phúc đến phát điên.
Trước giờ ôm nhau từ trước đã vậy rồi, giờ lưng cũng nóng dần thế này thì đúng là…
“Giờ thì, đi nào.”
“Huwey.”
Cô ấy thì thầm ngay sát tai, làm tôi giật bắn người.
Vô tình, thứ đang kẹt trong quần bơi bên dưới cũng “giật” lên theo.
“Iori-kun?”
“T-tôi không sao, ổn mà. Đi đây.”
Tôi vội vàng bước đi ngay vì tin rằng nếu cứ di chuyển thì sẽ ổn. Đi theo dòng nước, không thấy nặng, Tendou cũng nhẹ thật.
Chỉ có sắc mặt và thần kinh của tôi là gặp vấn đề.
Khi tôi lội bì bõm, Tendou thì cứ ‘kya kya’ cười đùa, rồi bất ngờ đặt tay phải lên ngực tôi.
“…Iori-kun, tim anh đập nhanh ghê.”
“Thì… tôi chưa quen mấy chuyện thế này mà.”
Thực ra, đây là vượt xa mức chưa quen.
Từ tuổi dậy thì, ngoài gia đình ra tôi chưa bao giờ có tiếp xúc thân mật với con gái. Lần gần nhất cõng đứa em gái phiền phức của mình cũng là hồi cấp 2.
Và dĩ nhiên lúc đó mặc đồ đàng hoàng.
“Anh có tin nếu em nói ‘em cũng vậy’ không?”
‘Không (vì bộ ngực)’ mới đúng với cảm xúc thật của tôi, mà Tendou cũng từng có quan hệ với gần 90 người rồi nên chắc ý cô ấy đang nói về nhịp tim tôi hơn là chuyện ‘không quen’, nhưng giờ mà cô ấy nói điều gì sâu xa thì tôi cũng chịu.
“Lâu nay, em cũng đã luôn muốn hẹn hò như mấy cặp bình thường thế này.”
“Vậy… cô vui đúng không?”
“Ừ.”
Vừa lắng nghe cô ấy, tôi vừa lách người tránh những người khác trong dòng nước. Nếu không, chắc tôi chẳng biết giấu mặt vào đâu.
“Cho nên”
Tay Tendou vẫn đặt trên ngực tôi, khiến tim tôi đập loạn chẳng chỉ vì vận động.
Có lẽ cô ấy sờ vậy vì sợ tôi ngất giữa chừng.
“Cho nên?”
“Cảm ơn anh, đó là điều em muốn nói nhất.”
Tôi tự hỏi có thật đó là điều Tendou muốn nói không.
Từ sau buổi hẹn bất ngờ ở net cafe mà cô ấy bảo ‘vui lắm,’ rồi chúng tôi cũng đã đi chơi với nhau kha khá lần rồi mà.
Nhưng với một gã trai tân chưa từng có bạn gái thì tôi chẳng tài nào hiểu hết ẩn ý trong lòng con gái.
“Nếu có thì chắc người nên nói câu đó là anh. Đi lễ hội hay bơi cùng một mỹ nhân như cô, Tsukasa-san, chắc về tôi sẽ khoe với mọi người cho coi.”
Mà cả hai cũng biết ngoài đời có mấy ai ghen tỵ với tôi đâu chứ.
“Vậy à.”
Giọng Tendou đáp lại nhỏ và hơi yếu.
Tôi cố lắng tai nghe cho khỏi bị chìm trong tiếng ồn ào của hồ bơi giữa trưa. Bởi vì tôi biết cô ấy đang cố nói ra điều quan trọng trong khoảnh khắc dễ bị xao nhãng thế này.
“Vậy tức là, cuối cùng thì anh cũng thấy mừng vì chúng ta đính hôn, đúng không?”
Không còn là giọng tự tin thường ngày, mà pha lẫn chút lo âu.
“Ừ.”
Trên lưng tôi, Tendou khẽ bật cười khi nghe câu trả lời ngắn gọn và thẳng thắn.
“—ói người ta mà cuối cùng cũng thừa nhận ha.”
“Haha, tôi chẳng nhớ đâu.”
“Thôi đi, đồ xấu tính”, Tendou nói, rồi cắn nhẹ cổ tôi.
Một chút Tendou tinh nghịch thường ngày trở lại trong giọng cô ấy.
“Ái ái đau mà.”
Khi tôi còn rên lên, một đứa trẻ tầm cấp 2 lướt qua, nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc.
Nghĩ bụng, ‘chắc tụi mình thành cặp đôi lố lăng mất rồi,’ nhưng tôi cũng mong mọi người cho chúng tôi yên hôm nay.
Dù gì, mùa hè là thế mà.
“—Này, Iori-kun. Đi chậm thôi nhé?”
“Ừ.”
Tôi chầm chậm đi hết một vòng quanh dòng sông lười, vốn không dài lắm.
Vừa đi, vừa thầm nghĩ, mong sao còn được chạm vào cô ấy thật nhiều lần nữa trong tương lai.
*****
Có lẽ vì suốt cả ngày đã lên bổng xuống trầm cả về thể chất lẫn tinh thần, nên đến khi chúng tôi rời bể bơi để bắt chuyến tàu trở về nhà, cả hai đã mệt rã rời.
Trong lúc chờ xe buýt đưa khách từ cổng công viên ra bến phà, Tendou tựa đầu lên vai tôi, trông đầy mệt mỏi.
Làn da trắng của cô ấy giờ đã hơi đỏ lên, có lẽ vì phơi nắng liên tục suốt cả ngày.
“Tsukasa-san, nếu mệt thì cứ ngủ đi, khi nào xe buýt đến tôi sẽ gọi.”
“…Ừm.”
Mặc dù bản thân tôi cũng ngáp dài liên tục, nhưng câu trả lời của cô ấy nghe vẫn có gì đó lơ đãng.
Mặt trời đang lặn dần về phía Tây, nhuộm bầu trời bằng những tia sáng cuối cùng, và tiếng côn trùng mùa hạ bắt đầu vang lên khắp nơi như để than thở về buổi hoàng hôn.
Những cặp đôi cười đùa vui vẻ, những gia đình cõng con nhỏ đã mệt nhoài vì chơi đùa—giữa buổi hoàng hôn mùa hè với những bóng người dài dằng dặc trên đường về nhà, chúng tôi cứ im lặng bên nhau như thế một lúc lâu.
“—Này, Iori-kun”, Tendou bỗng phá vỡ bầu không khí yên lặng, siết chặt tay tôi hơn. “Hình như gần đây có khách sạn có hồ bơi đêm đấy.”
“À, tôi không biết luôn.”
Chắc là khách sạn nghỉ dưỡng mà từ bến phà có thể nhìn thấy.
Nó có view hướng biển, nên cũng không lạ gì nếu họ có mở hồ bơi đêm.
Nhưng đúng mùa này thì kiểu gì cũng đông nghịt người cho mà xem.
“Với lại, anh biết không, em có tra cứu thử trong phòng thay đồ, hình như vẫn còn phòng trống… cho nên—”
Khi tôi vẫn còn ngây người suy nghĩ thì bị chặn họng bởi lời nói tiếp theo và nét mặt của cô ấy.
“Thật ra, em cũng mang theo một bộ đồ bơi khác. Nên tôi nghĩ, đã đến đây rồi thì… hay là mình ở lại một đêm nhé, anh thấy sao?”
Ngay lúc đó, Tendou hiện lên một vẻ gợi cảm mà tôi chưa từng thấy trước đây, không, đúng hơn là cô ấy đã cố tình không để tôi nhìn thấy điều đó cho đến lúc này.
Những tình cảm tôi dành cho cô ấy mà tôi đã dần nhận ra trong suốt hôm nay, cùng với những mong đợi tình dục hiển nhiên đi kèm theo.
Quả thật tôi cũng đã nghĩ, nếu được chạm vào cô ấy, thì sớm muộn gì cũng sẽ đến bước cuối cùng.
Thế nhưng, khoảnh khắc con đường dẫn đến điều đó được mở ra cụ thể trước mắt, tôi lại như bị ai đó cắm băng vào sống lưng mà bừng tỉnh.
Chúng tôi đã hôn nhau, đã ôm nhau, và chắc cũng đã đi chơi với nhau đến cả chục lần; vì vậy với Tendou, việc nghĩ “sắp tới sẽ là chuyện đó” cũng là điều tự nhiên thôi.
Nhưng chính điều đó mới thể hiện rõ nhất khoảng cách giữa hai đứa.
Khi tôi còn đang đắm chìm trong cảm giác mềm mại và mơ tưởng về tương lai, thì Tendou đã tìm phòng khách sạn từ lúc nào. Điều mà với tôi vẫn là “ngày nào đó” thì với cô ấy lại chính là “tối nay”.
Có lẽ không phải vì cô ấy đang vội vã hay bày mưu tính kế gì để giữ chặt tôi bằng hôn ước này. Tendou đơn giản chỉ muốn biến một ngày như hôm nay thành kỷ niệm thật đặc biệt, và có lẽ cô ấy muốn chuyện đó như một điểm nhấn trọn vẹn.
“Này, Iori-kun—”
Ngón tay Tendou siết chặt như để bày tỏ nỗi bất an trong lòng cô ấy.
Dù tôi hiểu được điều đó, tôi vẫn thấy sợ.
Sợ bản thân có thực sự làm tốt được chuyện vốn “tự nhiên” với cô ấy hay không.
Sợ rằng nếu tôi không làm được, liệu tôi có làm cô ấy thất vọng không.
Dù nhìn cách cô ấy cư xử bấy lâu, tôi biết chắc sẽ chẳng có gì nghiêm trọng. Vậy mà tôi vẫn không thể ngăn được nỗi sợ hãi sẽ thất bại, và cuối cùng tôi đã chọn cách trì hoãn.
“—Nhưng mà, tôi chưa chuẩn bị gì cả, với lại… ăn hết một lần thì cũng phí quá, nhỉ? Cô biết đấy, mình vẫn còn nhiều thời gian nghỉ mà.”
Tôi vốn không giỏi nói dối. Tendou chắc cũng đã hiểu điều đó sau ngần ấy thời gian bên nhau.
Thế nên tôi đã cố gắng hết sức để giọng nói và nét mặt mình không để lộ ra điều gì.
“…Ừ, anh nói cũng đúng.”
“Vậy thì, mình hẹn nhau lần sau nhé, quay lại đây một dịp khác.”
Tôi cười vô tư, thản nhiên, chỉ mong cô ấy sẽ nghĩ tôi chỉ là thằng ngốc không biết nắm bắt cơ hội.
“Ừ, lần sau vậy, chờ cơ hội tiếp theo nhé.”
“Ừ, mong chờ lần tới nhé.”
“Ừm.”
Dù vậy, nụ cười của Tendou lúc ấy thoáng một nét buồn hiu, và rồi chúng tôi chia tay nhau trên đường về với chỉ vài câu trò chuyện lưa thưa, như thể tất cả mọi thứ hôm nay chỉ là một giấc mơ thoáng qua.

Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ ba ở nhà, nói rằng gia đình Tendou đã chủ động liên lạc để bàn chuyện hủy bỏ hôn ước.
Ngay sau khi nghe tin đó, tôi đã nhắn tin cho cô ấy, nhưng dù bao nhiêu thời gian trôi qua, tin nhắn vẫn không được xem.