Vol 1 – Chương Kết: Mùa Hè Đã Qua, Nhưng Có Thứ Vẫn Chưa Thể Qua Đi
Hôn thê đặc biệt Vol 1
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương Kết: Mùa Hè Đã Qua, Nhưng Có Thứ Vẫn Chưa Thể Qua Đi
Tiếng ve kêu râm ran vào buổi đầu chiều tối chẳng biết từ khi nào đã qua đỉnh điểm, và như để thế chỗ cho nó, đâu đó giữa những bụi cây đã bắt đầu vang lên tiếng dế, tiếng côn trùng mùa Thu.
Cái nóng vẫn chưa chịu rút đi, nhưng mùa thì chắc chắn sắp thay đổi rồi.
“Cuối cùng lũ ve cũng chịu im ắng lại chút rồi ha.”
“Đúng vậy.” Tendou Tsukasa, người đang đi bên cạnh tôi, khẽ siết những ngón tay đan chặt với tôi, cười đáp.
“Nghe anh nói vậy, Iori-kun, anh không thích ve à?”
“Ừ, tại tụi nó hơi tự do thái quá.”
“Cách nói chuyện gì thế.”
“Anh thấy kiểu tư tưởng ‘sắp chết rồi thì làm gì cũng được’ nó sai quá sai.”
“Cách nói chuyện… Thiệt tình. Ve nó cũng chỉ là loài sống hết mình để tán tỉnh thôi mà.”
“Cứ thử tưởng tượng có thằng trai tân suốt ngày gào ‘Ai làm người yêu tui đi! Không thì tui chết liền bây giờ!’ coi, có phiền không chứ.”
“Sao anh lại đi nhân cách hóa nó vậy hả? Thiệt tình…”
Tsukasa trợn mắt nhìn tôi vẻ ngao ngán, rồi bất ngờ đung đưa tay chúng tôi đang nắm chặt, như muốn xoá tan cái không khí ngớ ngẩn này.
Ngay cả một cảnh tượng hết sức bình thường, như đi bộ về nhà từ siêu thị thế này, chỉ cần có Tendou Tsukasa ở trung tâm thôi là lập tức biến thành một bức tranh đẹp đến nao lòng.
Tôi lặng lẽ khắc sâu từng khoảnh khắc ấy vào ký ức của mình, thì nụ cười của cô ấy lại đổi sang một vẻ tinh quái.
“Đối với em thì không phiền đâu, nếu như anh cũng nói lời yêu nhiệt tình như mấy con ve ấy.”
“Nhưng mà ánh mắt anh nói còn nhiều hơn miệng anh rồi, vậy chắc cũng đủ rồi chứ.”
Dù chúng tôi đã ở trong một mối quan hệ mà cả hai đều đã phơi bày đủ thứ với nhau, nhưng không có nghĩa là cảm giác ngại ngùng biến mất hoàn toàn.
Chứ bảo tớ buột miệng phun ra mấy lời ngọt như đường thường xuyên thì chắc đường huyết của tớ chưa lên nổi mức đó.
Nhưng Tsukasa chẳng tỏ vẻ gì khó chịu với sự vụng về này—ngược lại, gương mặt cô ấy càng lúc càng giống một con thú săn mồi, tay quàng lấy tay tôi, cơ thể mềm mại áp sát vào người tôi.
“Nè, cá bắt về rồi cũng phải cho ăn, biết không? Nếu không chăm sóc nó tử tế thì—”
“Thì sao?”
“Thì nó sẽ tự nhảy ra khỏi bể đấy.”
“Nghe thì giống cá cảnh đấy, nhưng mà nó không dễ thương như cá vàng đâu, mà phải là cá rồng, đúng không?”
Hay có khi là cá phổi cũng nên. Nói chung là loại không chỉ chết ngay sau khi nhảy ra khỏi bể, mà còn đủ sức quẫy tung cả chỗ, để lại vết tích tan hoang.
Kiểu gì rồi cũng tự bật lại xuống nước được nếu nó muốn. Mạnh lắm.
“Nhưng mà Tsukasa-san à, anh có bao giờ lơ là em đâu mà bị nói là không cho ăn chứ.” Tôi vừa dứt lời thì đèn đường bỗng nhiên bật sáng.
Gương mặt đẹp quá mức của Tendou, vừa mới chìm dần vào bóng hoàng hôn, nay được ánh đèn rọi rõ mồn một.
“Cũng đúng ha.”
Biểu cảm ấy là một nụ cười—một kiểu cười mà tôi đã quen thấy rồi, mỗi khi cô ấy đang nghĩ mấy điều không lành lắm.
Mà dù thế nào thì, sức hút của cô ấy cũng chẳng hề phai đi chút nào.
“Anh lúc nào mà chẳng dõi theo em bằng ánh mắt, Iori-kun.”
“—Ừ thì, đúng mà.”
Cô ấy nói như thể khoe khoang, mà tôi thì cũng chỉ biết gật đầu vì đó là sự thật.
Từ đầu mùa hè, qua cả mùa mưa, rồi mùa hè đầy biến động—mọi hình ảnh về Tsukasa trong suốt mấy tháng ấy đã in hằn thật sâu vào trí nhớ tôi.
Những nơi tôi đã đi cùng Tsukasa, quãng thời gian chúng tôi bên nhau, và cả những ngày cô ấy không có ở đó khiến thế giới như tắt đèn—tôi nghĩ suốt đời này mình cũng chẳng thể nào quên được mùa mà tôi đã trải qua cùng cô gái đầu tiên tôi yêu.
Cùng tất cả những biểu cảm mà cô ấy từng để lộ ra.
“—Iori-kun, anh có nghe em nói không đấy?”
“Xin lỗi, anh hơi mơ màng tí.”
“Geez, cái tật đó của anh…”
Và chắc chắn, mùa tiếp theo cũng sẽ vậy thôi.
Cảm giác ấy không chỉ là linh cảm, mà gần như là một niềm tin.
Tendou ngừng đong đưa tay, quàng tay ôm lấy tôi, rồi tựa cả cơ thể mềm mại vào người tôi.
“Tsukasa-san? Đi thế này khó đi lắm đó.”
“Anh biết không, con trai người ta bình thường sẽ thích mấy cái này lắm đấy.”
“À, lâu rồi mới nghe câu đó…”
Mùa thu sắp đến rồi.
Và tôi tin chắc rằng, trong mùa ấy, Tendou Tsukasa vẫn sẽ ở bên tôi.
