Vol 2 – Chương 5: Liệu em vẫn còn có thể làm được điều gì cho anh không?
Hôn thê đặc biệt
“Bijin de okanemochi no kanojo ga hoshii” to ittara, wake ari joshi ga yattekita ken
When I said, “I want a beautiful and rich girlfriend”, a girl with circumstances showed up.
Tôi nói “Muốn có bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có”, thì một cô gái có hoàn cảnh rắc rối đã xuất hiện.
Tác giả: Komiyaji Chiji
Minh họa: Retake
Chương 5: Liệu em vẫn còn có thể làm được điều gì cho anh không? (vắt)
Buổi chiều đầu tháng mười trời vẫn còn khá sáng.
Dù vậy, chẳng chỉ riêng chuyện mặt trời chưa lặn, mà thời gian hiển nhiên luôn là hữu hạn. Thế nhưng cuộc họp của câu lạc bộ để chuẩn bị cho chương trình lễ hội trường thì vẫn đang rối như tơ vò.
“Oi, chú ý nào— rồi rồi, chú ý!!”
Câu lạc bộ SW Gaming mà tôi đang tham gia vốn là kiểu sinh hoạt thoải mái, mỗi tháng gặp nhau offline một lần trong buổi họp định kỳ (tham gia tự do). Nhưng hôm nay thì khác, vì chúng tôi bị triệu tập và phải mượn một phòng học trống cho cuộc họp.
Tất cả cũng chỉ vì phải tổng hợp nội dung gian hàng cho lễ hội trường mà thời hạn đăng ký thì đã bị bỏ lỡ từ lâu…
“——Rồi, để mọi người chịu yên tĩnh mất đúng sáu trăm giây. Vào chủ đề chính đây—”
Chưa yên tĩnh tí nào luôn ấy.
Vì hiện tại vẫn còn đứa đang cắm mặt làm nhiệm vụ hằng ngày của game mobile, có đứa thì gục mặt ngủ, có đứa rõ ràng đang chơi game âm nhạc.
Nói trắng ra thì đạo đức của những con người thích chơi game PC, đặc biệt là game đối kháng PvP, thì chắc mọi người cũng hiểu cả rồi (tất nhiên chỉ là cảm nhận mang tính cá nhân).
Ngay cả ông hội trưởng — người đang nói chuyện — trước vừa mới hùng hồn tuyên bố “Để lan truyền e-sports, trước hết từng người chơi chúng ta phải đoạn tuyệt với cái thói quen cổ súy cho hành vi thiếu lịch sự!” thì ngay sau đó đi giết được địch lại cúi lên cúi xuống để cà khịa người ta.
Thế nên, cuộc họp còn chẳng thể bắt đầu trước khi ai nấy thôi nhảy múa. Chúng tôi chẳng khác nào bầy khỉ trong núi khỉ.
“Thật là tệ.”
“Ya— chuyện thường ngày ở huyện thôi mà—”
Kamiya— mà tôi hay gọi là kami-yan, thuộc cùng phe thiểu số với tôi— cũng cười khổ, giơ tay đầu hàng.
Đây là bộ dạng của sinh viên đại học, nơi nhiều người đã là người trưởng thành rồi sao? Thật ư…?
“Ừm— vậy lễ hội năm nay chúng ta sẽ chiếu vài trailer game mới, rồi phát tờ rơi dẫn về kênh video. Trực gian hàng thì chia ca, ai cũng có chỉ tiêu. Có ai thắc mắc không? À, hạng rank thấp thì không có nhân quyền nên muốn phát biểu thì ít nhất hãy leo lên Diamond đã nhé?”
“Quá độc đoán rồi đó…”
Diamond trở lên trong vài game là tầng lớp tinh anh đến mức chỉ chiếm dưới một phần trăm tổng số người chơi cơ mà.
“Mà này, Shino-cchi có cái gì lên Diamond chưa nhỉ?”
“À… mùa này tôi kẹt ở Platinum là cùng rồi.”
“U—hm… thế thì ngay từ đầu để Kaichou quyết luôn cho rồi còn gì…”
“Đúng vậy.”
Nhưng làm thế thì lại càng không hiểu sao phải họp tập trung làm gì nữa.
Dù hiện tại bảo có lý do gì không thì tôi cũng chịu thật.
“Rồi, vậy từ hôm nay, mỗi người đóng góp ít nhất một pha highlight để làm video mới nhé.”
“Độc đoán quá trời—”
“Đòi hỏi vô lý hết mức luôn á—”
Có vài lời than vãn nhưng chẳng ai phản đối nội dung đề xuất.
Phần cũng vì lười nghĩ ý kiến khác, phần vì đây là phương án an toàn nhất, nên cuối cùng đề xuất của hội trưởng được thông qua.
Tuy đã thống nhất nhưng đúng là một buổi họp vô nghĩa hiếm thấy…
“Rồi, có ai cần thông báo gì không— không thì giải tán.”
Ô, phần việc chính của tôi còn chưa xong.
“Xin lỗi hội trưởng. Cho tôi nói một chút.”
“Oh, hiếm thật nha. Rồi rồi tụi bây, Shino sắp nói gì thú vị đấy, chú ý—”
“Xin đừng đẩy tôi vào thế khó như vậy được không…”
Tôi đứng dậy bước lên bục. Nhờ hội trưởng, bầy khỉ đang chơi bời tùy tiện lúc nãy giờ đã biến thành những Homo Sapiens ngồi đàng hoàng chờ tôi phát biểu.
Khó nói quá.
Tôi ho một tiếng, cố giữ cho giọng không bị vấp khi cất lời.
“Ờ— năm nay ở cuộc thi Miss Campus ấy ạ, Tendou Tsukasa-san, người đang quen với tôi, sẽ tham gia. Mong mọi người ủng hộ. Tôi xin hết.”
Khi tôi cúi nhẹ người chào rồi ngẩng lên, các thành viên CLB đều mang vẻ mặt vô cảm như mặt nạ Nô.
Đây là phim kinh dị sao?
Mong các người đừng khẽ thì thầm “chết đi”. Ai làm thế đấy.
“À, nếu trong số mọi người có ai quen biết thí sinh nào tham gia thì không cần gượng ép ủng hộ đâu—”
Ngay khi tôi nói thêm câu đó, sắc mặt cả đám liền thay đổi 180 độ.
“Boooooooooooo!!”
“Treo cổ nó lên! Thằng này kiểu gì cũng nghĩ tụi bây đến quen cả thí sinh cũng không có ấy!!”
“Ê ê…”
Nghĩ như vậy thì hơi bị tự ti và tiêu cực quá rồi đó…?
——Chẳng ai lúc đó nghĩ rằng từ khoảnh khắc này, cuộc chiến giữa phe có bạn gái và phe không bạn gái trong CLB sẽ bùng phát, và sẽ tiếp diễn cho đến khi có người bị bạn gái chia tay thảm khốc đến mức hóa thành cái xác không hồn.
Tôi muốn tin rằng lỗi không phải do tôi.
*****
“Làm tốt lắm—”
“Vất vả quá—ssu.”
Lũ bạo động cuối cùng cũng chịu yên, và khi mọi người giải tán thì trời đã chạng vạng tối.
Chỉ còn lại bầu không khí ấm hẩm và ánh sáng màu cam viền quanh các toà nhà phía tây là lưu lại chút dư vị của ban ngày trong thế giới đã chìm vào bóng tối.
“──Ừ, ừ… à, vì Iori-kun vừa bước ra rồi, đúng vậy, chắc là xong rồi.”
Vừa bước xuống con đường được chiếu sáng bằng ánh LED trắng nhợt, tôi lấy điện thoại ra thì nghe thấy giọng trong trẻo của Tendou Tsukasa.
Cô ấy, đang đứng nói chuyện điện thoại trước bảng thông báo phía xa, dáng đứng đẹp vô cùng. Thấy tôi, cô liếc sang rồi mỉm cười, khẽ vẫy tay một cách duyên dáng.
Chỉ một động tác nhỏ thế thôi mà tim tôi lại lỡ nhịp.
Làm ơn đừng bất ngờ tung “Sheer Heart Attack” như vậy nữa.
Tôi tuyệt đối không được béo lên. Nếu lỡ có bệnh tim gì đó thì chắc tôi sẽ trở thành ca tử vong đầu tiên trên thế giới vì “kích động quá độ”.
“Ừ, vậy nhé, hẹn gặp lại──”
Đầu dây bên kia chắc là Minase. Khi cô ấy nói chuyện với bạn gái cùng lớp, cái tông giọng quen thuộc nhưng mới mẻ ấy lại khiến tôi có chút ghen tị… đúng là chút xíu thôi.
Không, thật ra tôi biết mình cũng được đối xử đặc biệt. Và đương nhiên giọng nói với bạn cùng giới thì khác với giọng nói với người yêu. Nhưng mà… vẫn cứ có chút cảm xúc, hiểu chứ? (nói nhanh)
“Xin lỗi nha, để em đợi lâu.”
“Không đâu, Iori-kun mới là người vất vả đó.”
Mấy cảm xúc lặt vặt vừa rồi cũng theo gió bay đi khi tôi thấy Tendou vội vàng bước nhanh hơn bình thường để đến gần bên tôi.
“Buổi họp sao rồi?”
“Ưm… kiểu như trải nghiệm… leo núi vậy.”
“Hả? Ý anh là sao?”
Hôm nay Tendou hơi nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu. Cô đang mặc blouse trắng cùng quần gaucho trắng, điểm thêm vài món phụ kiện tạo màu. Trông rất thời thượng và cá tính.
Còn tôi thì như mọi khi: sơ mi + quần jeans. Đơn giản đến mức đáng thương.
Sự lệch pha này lớn thật… Nhưng mà cũng chỉ là đường từ đây đến ga tàu điện ngầm, chẳng ai để ý đâu…
“Cuối cùng thì thống nhất được chưa? Ban tổ chức chờ khá lâu đấy.”
“Ừm, rốt cuộc tụi mình đi theo phương án an toàn nhất.”
“Thế thì tốt rồi.”
Mặc dù buổi họp đó thật sự trống rỗng và vô nghĩa.
Nếu nghĩ rằng mình vừa có cơ hội trải nghiệm cảm giác của lũ khỉ trong núi thì cũng đáng giá… nhưng trải nghiệm đó hoàn toàn không cần thiết trong cuộc đời của một Homo sapiens…
“Còn bên Tsukasa-san thì sao?”
“Tụi mình nộp đơn kịp rồi. Mahiro cũng vậy.”
“À, thế à.”
Vậy là cuộc đại chiến của những cô gái tự tin đẹp hơn người đã chính thức bắt đầu.
Không biết nên vui vì công sức quậy tung cái CLB kia không phí công hay nên buồn nữa…
Mà nghĩ kỹ thì Miss Campus vốn luôn là chiến trường như thế mà? Nghĩa là năm nào cũng vậy thôi!
Trong lúc tôi đang suy nghĩ linh tinh, cánh tay đang khoác lấy tay tôi xiết lại một chút.
“Xin lỗi nhé. Em tự quyết luôn chuyện tham gia.”
“Hả?”
“Thi mà không hỏi ý kiến Iori-kun trước ấy.”
“À.”
Hiếm khi cô ấy nói bằng giọng nhỏ như vậy. Kèm theo gương mặt hơi buồn và ánh mắt ngập ngừng liếc sang tôi mà thăm dò phản ứng.
Tôi lại nghĩ: những biểu cảm như thế này thật sự không hợp với cô ấy chút nào. Có khi vì vậy mà nhà họ Tendou đã nuông chiều cô từ nhỏ…
“Anh giận à?”
“Không, không phải. Chỉ là đang nghĩ xem nên nói gì thôi.”
“Vậy à?”
Nếu tôi bảo thật là nãy giờ đang nghĩ chuyện khác hẳn thì chắc lại bị mắng…
“Ờ thì, em làm gì cũng đâu nhất thiết phải hỏi ý anh. Với lại đâu phải em đem anh ra làm phần thưởng trong cuộc thi đấu với Kuzuha đâu.”
Khi tôi nói “Tôi không giận đâu”, sắc mặt cô ấy lại trở nên phức tạp.
“Nhưng như thế lại khiến em hơi… không thoả mãn.”
“Ể…?”
Ấy, hình như cô ấy chuẩn bị nói gì phiền phức…
“Chút thôi?”
Chết rồi, bị phát hiện.
“Xin lỗi, anh nghĩ là không để lộ cảm xúc cơ mà…”
“Ý anh là… anh nghĩ gì đều hiện hết lên mặt đúng không?”
Tự trách bản thân thật thà quá mức.
“Ý anh là… anh đang cố đoán xem Tsukasa-san mong chờ phản ứng gì ở anh…”
“Ừm…”
Cô ấy chạm một ngón tay lên cằm, suy nghĩ một lát.
Rồi bất ngờ dựa sát vào tay tôi đến mức tôi khó mà bước cho đàng hoàng.
“Em muốn anh hơi… dao động theo kiểu: không muốn em quá nổi bật, nhưng nếu em đạt kết quả tốt thì muốn khoe một chút. Đại loại như dao động giữa độc chiếm và thích thể hiện…”
“Yêu cầu đó chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ ‘phiền phức’ thôi đó.”
Chẳng lẽ cô ấy nghĩ tôi là kiểu đàn ông phức tạp đến mức đó sao?
Nói thật… cũng hơi đúng.
“Tại phản ứng của Iori-kun lúc nào cũng bình thản quá. ‘Muốn làm gì cũng được’ và ‘Sao cũng được’ nó gần nhau nhưng ý nghĩa khác nhau hoàn toàn đấy.”
Ý cô ấy là cái đầu thì chấp nhận được, cái sau thì không đúng không. Lý thuyết thì hiểu nhưng yêu cầu khó thật.
“Vậy… anh nổi nóng kiểu ‘em tự ý quyết định hả’ thì được hơn à?”
“Ghét.”
Lại nói bằng giọng trẻ con nữa…
“Vậy nếu anh nói: anh hơi khó chịu khi Tsukasa-san thu hút ánh nhìn của mấy thằng con trai khác, nhưng anh cũng muốn xem gương mặt đắc thắng của em khi đứng trên sân khấu… rồi lại lo em bận rộn quá mà mệt, và hi vọng em không gặp chuyện khó chịu nào… như thế được không?”
“Ừm. Nghe vậy thì em rất hài lòng.”
“……Ra vậy.”
Đúng là tiểu thư có khác (thiên kiến cá nhân).
Miễn là cô ấy vui thì tốt, nhưng không biết lời giải thích chân thật của tôi có xứng đáng đổi lấy cái lòng tự tôn bị móc ra ngoài không…
“Này, Iori-kun, em hôn anh ngay đây được không?”
“Không đời nào…”
Khoan, đây có phải lúc để hào hứng như vậy không!?
Mà… tôi cũng thoáng nghĩ: “Nếu vậy thì chắc cũng xứng đáng…”
Nhưng mà bây giờ bọn tôi đang đứng ngay ngã tư đường lớn, dừng lại chờ đèn đỏ đấy.
Cô ấy có biết bên kia đường, trên xe đang đậu, bao nhiêu cặp mắt đang hướng về đây không?
Làm ơn đừng hành tôi bằng tiết mục “xử tử công khai” như vậy.
“Thật là, đúng kiểu anh luôn.”
“Đây là phản ứng rất bình thường mà.”
Mặc dù cô ấy đang nắm tay tôi kiểu đan ngón chặt chẽ, thi thoảng còn xoa xoa bóp bóp. Và cánh tay còn có cái gì mềm mềm chạm vào, rồi mùi thơm gần sát thế này…
Nhưng vẫn phải giữ một ranh giới cuối cùng (?).
“Hơn nữa… em thắng Kuzuha bằng kết quả ở cuộc thi này thật sự có khả thi à?”
“Nếu em thắng thì chắc cô ấy sẽ ngoan hơn chút.”
“Em trả lời thiếu tự tin quá đấy……”
Nếu chỗ đó còn mơ hồ thì tôi cảm giác việc Tendou xuất hiện ngay từ đầu cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
“Đúng thế, luận điểm của con bé đó rốt cuộc cũng chỉ là vì bản thân nó dễ thương hơn, nên nếu anh hẹn hò với nó thì Iori-kun cũng sẽ vui hơn, đúng không nào”
“Nghe nói lại bằng lời thì đúng là kinh khủng thật……”
Kiểu như thế giới hậu tận thế hay loài động vật hoang dã nào đấy với giá trị quan cực đoan ấy?
Không biết môi trường thế nào lại tạo ra được một con quái vật như vậy.
“Rồi, không chỉ mỗi luận điểm của đôi bên, nếu có thêm sự thật khách quan thì càng có cơ sở để bác bỏ, tiện thể em còn có lợi thế là có thể trở thành người yêu mà Iori-kun có thể tự hào nữa”
“Nói hơi tầm thường một chút nhưng, chỉ cần mặt mũi với dáng vóc đẹp, nhà lại giàu là đã đủ để tự hào rồi đó”
“Cảm ơn, nhưng mấy yếu tố đó càng nhiều càng tốt chứ?”
“Hôm nay chỉ nhờ Tsukasa-san cổ vũ trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ thôi mà anh đã bị la ó rồi, thêm nữa chỉ sợ bị ganh tị nhiều hơn thôi……”
“Ôi, nhưng mấy chuyện như vậy, vừa phải thì cũng đáng yêu mà?”
Ừm, đúng là kiểu người luôn được hâm mộ có khác.
Với một đứa cả đời sống như kẻ chẳng bao giờ được để ý như tớ thì lý thuyết này khó mà thấm nổi……
“À mà này, Iori-kun. Cái buổi chụp hình cho cuộc thi mà em nói lần trước ấy, tối mai em đi chụp nhé?”
“À, cái gì nhỉ, chuyện Minase-san chụp hình cho SNS đúng không?”
Hình như là do ảnh hưởng từ bố nên cô ấy có sở thích chụp ảnh thì phải.
“Đúng rồi, Eri và cả Mahiro cũng đi cùng”
“Cũng được thôi, nhưng Kuzuha chẳng phải là đối thủ sao……?”
“Với chuyện tranh giành Iori-kun thì đúng là vậy, nhưng tụi em đâu có tuyệt giao gì đâu”
“À, ra vậy”
“Nếu anh muốn em cắt đứt quan hệ thì em sẽ làm……”
“Không không, không cần phải đến mức đó…… chắc vậy, ừm”
“Thế à?”
Tuy từ trước đến giờ tôi cũng bị làm phiền kha khá rồi, nhưng vốn dĩ trước khi bên đó hành động thì chẳng có gì xảy ra cả.
Cùng lắm thì tôi tự đưa cho Kuzuha tờ giấy tuyệt giao là xong chuyện.
So với việc để người ta nói quan hệ bạn bè quý giá của Tendou bị phá hoại vì tớ thì như vậy nhẹ đầu hơn nhiều.
Mà kể cả có thành ra thế thật thì trách nhiệm cũng chín phần thuộc về Kuzuha bên kia thôi.
“Quay lại chuyện chính, tụi em nhờ Eri làm nhiếp ảnh cho cả hai, để thành một cuộc thi trong điều kiện ngang bằng ấy”
“Căng hơn anh nghĩ đấy”
“Mà vốn dĩ Iori-kun đã chọn em rồi, nên gọi Mahiro là đối thủ hay không cũng còn đáng ngờ”
“Mạnh thật”
“Với lại em cũng không muốn lúc em không ở đó thì Mahiro tranh thủ tiếp cận Iori-kun”
“Đừng biến nó thành chuyện kinh dị ở đoạn cuối chứ?”
Giờ mà chuông cửa reo vào ban đêm là tôi lại nghĩ ngay “Có phải Kuzuha không?” mất.
Đáng sợ quá, chắc lát nữa khóa cửa kỹ lại.
Trong lúc đi xuống cầu thang ga tàu điện ngầm, tớ lỡ quay lại phía sau và nhận ngay ánh nhìn ngờ vực.
“Rồi tiện đó tụi em cũng quyết định làm buổi ‘girls’ night’ ở love hotel như đã nói, nên sẽ đến một khách sạn trông hợp để lên hình…… anh thấy định vị thì đừng hoảng nhé?”
“Anh đâu có xem thường xuyên đâu……”
Đừng đối xử với tôi như thể tôi là bạn trai kiểm soát chặt hay dạng stalker chứ.
Như thế là phỉ báng danh dự nặng đấy.
“Em còn khảo sát luôn chỗ để sau này đi với Iori-kun”
“Anh phải nói gì trong tình huống này đây”
“Nói kiểu ‘Anh mong chờ nha’ chẳng hạn?”
Đúng là trông cô ấy vui vẻ quá mức……!
Nhưng thà thế còn hơn kiểu áy náy thì tớ cũng thấy nhẹ người hơn.
“Đừng chọn phòng đắt quá là được……”
“Trời ơi!”
“À, Tsukasa-san, tới giờ tàu chưa?”
Nhìn dòng người đang đi nhanh về phía cổng soát vé, tớ lên tiếng hỏi thì Tendou hơi nhíu mặt lại.
“──Này Iori-kun, ngày mai em ngủ lại bên ngoài đó”
“Ờ, ừ, cậu đi chụp hình với Minase-san họ mà?”
Mới nói lúc nãy, đâu đến mức quên được.
Không hiểu cô ấy muốn nói gì, đang thắc mắc thì người yêu của tớ phồng má tỏ vẻ bất mãn.
“Thế, Iori-kun tính sao?”
“Anh á? Không nghĩ gì đặc biệt…… à, hôm nay bị mấy đứa trong câu lạc bộ chọc nên anh tính leo rank trong game”
Gọi Kamiya Daisuke thử xem có leo được rank không; không thì cũng ráng làm vài pha hay để quay video.
Đang nghĩ vậy thì Tendou siết chặt tay đang khoác lấy tay tớ.
“Tsukasa-san, tay, tay. Em siết kiểu đó anh cứng luôn rồi”
“Tối cuối tuần mà không gặp em, Iori-kun cũng buồn đúng không?”
“Hả? ──À vâng”
Giọng thấp đầy áp lực khiến tớ chỉ có thể gật đầu.
Thế rồi cô ấy đổi mặt, cười vô cùng vui vẻ.
“Vậy nên, để bù lại thì tối nay em sẽ ở lại với anh” /* Vắt cực khô */
“Ể……”
Kiểu “vui chứ hả” như thể chuyện đương nhiên ấy……
“Gì thế, anh không thích?”
“Không, anh chỉ thắc mắc sao em còn đi đến ga làm gì”
“Đó là…… vì em chưa chuẩn bị, phải đi mua đồ”
Hừm, cái này chắc cô ấy nghĩ ra tại chỗ luôn rồi. Tôi biết tỏng mà.
Bị Tendou kéo qua khu thương mại nối liền với ga tàu, tôi đành tránh nêu ra sự thật bất tiện đó.
Gõ bậy vào bụi rậm để rồi bị hỏi câu khó trả lời hơn thì tôi không dại.
“À đúng rồi Iori-kun, anh có chuẩn bị bữa tối chưa?”
“Anh chưa, có cần mua gì không? Anh nhớ là nhà cũng chẳng còn nguyên liệu”
“Vậy ăn hamburger trước nhé? Em muốn thử quán đó từ lâu rồi”
“Được thôi, bên khu phố mua sắm?”
“Không, bên cổng số một, quán đắt ấy”
“Ồ, bên đó à. Anh cũng muốn thử nên được”
“Vậy quyết định nhé”
Nhìn nụ cười vui vẻ của Tendou, có lẽ đây cũng là một kiểu hẹn hò học sinh mà cô ấy muốn trải nghiệm.
Tớ cũng đồng cảm được chuyện đó, vì vậy tăng vài trăm yên chi phí cũng chẳng đáng là bao.
“Với lại──”
“Hử?”
“Để em không thấy cô đơn, tối nay anh phải làm nhiều vào nhé?” /*rip anh bạn*/
“Vừa nói chuyện ăn uống xong mà chuyển hướng vậy luôn hả??”
Cô ấy có làm nhẹ lời đi thật, kiểu như “giữ ý” ấy, nhưng……
Thẳng thắn với nhu cầu căn bản quá mức rồi đấy?
Mà dùng chủ ngữ “em” trong câu đó thì hơi gian xảo đấy nhé……
“Nào, đi thôi Iori-kun”
Cuối cùng thì tôi không có lý do gì để làm cô ấy cụt hứng cả, và rồi (nguyên đêm) mọi chuyện đều diễn ra đúng như mong muốn của Tendou.