Mahoyo – Chương 3: Đêm đó
Mahoutsukai no Yoru | Witch on the Holy Night | Phù Thủy trong Đêm Thánh
Nhà phát triển: Type-Moon
Tác giả: Kinoko Nasu
Minh họa: Hirokazu Koyama
Chương 3: Đêm đó
Biến cố trong đêm
Tóm lại,
hôm qua đã xảy ra một chuyện như thế này.
“Trong những đêm không trăng… tuyệt đối đừng bao giờ ngoảnh đầu lại.”
Đó là một bài học, hay là một lời cảnh báo?
Chuyện ấy đã từ rất lâu rồi… Khi đó, tôi còn chưa bao giờ có thể tưởng tượng rằng bản thân mình sẽ trở thành như bây giờ.
Một đêm nọ, nó đến mà chẳng báo trước. Tôi bị nỗi bất an dâng trào đến mức chỉ muốn bật khóc, nên đã chạy trốn vào xưởng của ông nội.
Khác với ông nội mà tôi từng biết, ông khẽ mỉm cười dịu dàng, rồi đặt bàn tay lên đầu tôi.
“Bởi cái chết đỏ đang dõi theo sau lưng con đấy.”
Ông không hề an ủi tôi, mà chỉ để lại những lời ám ảnh, tuyệt vọng ấy rồi đưa tôi về nhà.
Đêm hôm đó, tôi chắc chắn mình đã nhận ra một cái bóng đang ẩn nấp phía sau.
Có thứ gì đó – hay một ai đó – đang dõi theo tôi từ xa xăm.
Rồi từng chút một, nó thu hẹp khoảng cách dần dần
Cái hiện diện từng chỉ là một chấm nhỏ nơi chân trời nay đã áp sát ngay sau lưng, đến mức tôi cảm nhận rõ cả hơi thở của nó phả xuống gáy mình.
Tất nhiên, đó chỉ là một ảo giác.
Khi quay đầu lại, phía sau chẳng có một ai.
Thế nhưng… chính đêm ấy lại trở thành khởi đầu.
Về sau nhìn lại, tôi mới hiểu rằng nỗi bất an không thể gọi thành lời ngày hôm đó, không còn nghi ngờ gì nữa, bắt nguồn từ nỗi kinh hoàng của cái chết đã được định sẵn.
“…Hey diddle diddle, the cat and the fiddle,
The cow jumped over the moon,
The little dog laugh’d……”
…Chuyện đó đã là từ bao giờ nhỉ?
Một góc xa xôi trong ký ức tuổi thơ,
Một hồi ức nhạt nhòa, như nét vẽ trong cuốn nhật ký tranh.
Vào những đêm tối mịt mùng, lời ông vẫn luôn vang vọng bên tai tôi.
Cho dù gió có gào thét dữ dội đến đâu, cho dù tiếng ca của thiếu nữ bên cạnh có ngân vang mê hoặc đến nhường nào… thì những lời bất tường ấy vẫn chẳng bao giờ bị chôn vùi.
“…Đến rồi nhỉ.”
Alice, cô gái ngồi bên cạnh tôi, khẽ buông lời.
Giọng nói phẳng lặng, không một chút cảm xúc ấy, như khẳng định rằng cô chỉ đứng đó với tư cách một kẻ bàng quan.
Trong công viên tĩnh lặng đêm ấy, chỉ có tôi và cô ấy.
Đối với tôi, đó chính là “ngày sinh” của con người hiện tại.
Thế nhưng, dẫu đáng ra phải là một đêm kỷ niệm cho trận khởi đầu đáng nhớ, tôi chỉ có thể gọi nó là một đêm mang điềm gở.
Những tầng mây dày đặc giăng ngang, che lấp ánh sao như một chiếc ô đen khổng lồ.
Cơn gió dữ dội xé toạc màn đêm, cuốn theo những khối mây nặng nề.
Trên trụ đồng hồ giữa công viên, hai kim đồng hồ đồng loạt vươn thẳng lên trời, như thể đang hướng về vầng trăng.
Nhưng trớ trêu thay, đêm nay lại chẳng có lấy một vầng trăng nào.
Không khí mùa đông, khi đêm khuya buông xuống, lại càng trở nên hung bạo.
Chỉ cần hít một hơi, tôi đã thấy như cả cơ thể bị đóng băng từ tận bên trong.
Luồng khí lạnh thấu tận xương cốt, men dọc sống lưng mà xộc thẳng vào não bộ.
Để suy nghĩ không bị đông cứng, để ngón tay không hóa thành đá lạnh,
tôi đã ném nhịp tim và cảm xúc của chính mình vào ngọn lửa,
như thể dâng chúng làm chất đốt.
“Tớ sẽ để cậu cảm nhận được. Chúc may mắn.”
“Nếu ở vị trí đó, ngọn lửa ma trơi mà tớ khắc sẽ sáng lên.”
Trước lời của Alice, tôi chỉ khẽ gật đầu.
Và khi ấy, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mặt đất hiện ra trước mắt tôi.
…Đôi chân tôi khẽ run lên.
Tôi tự nhủ rằng đó là vì lạnh, nhưng ngay cả bản thân cũng chẳng dám tin.
Có lẽ, chúng chẳng phải run vì giá buốt, mà là vì nỗi sợ khiến cơ thể tê cứng.
…Tôi khẽ thở ra một hơi.
Chỉ cần cảm xúc vẫn còn vận hành trong tôi, thì ít nhất, tôi vẫn còn có thể gọi mình là một con người.
Chưa kịp để mình đắm chìm trong những xúc cảm, cảm giác về Kết Giới đã từ Alice truyền sang tôi.
Một bức tường trong suốt bao phủ cả công viên.
Một tấm thảm vô hình, nằm ngoài sự nhận biết, cắm rễ ăn sâu tận dưới lòng đất.
Giữa màn đêm tĩnh lặng, lời ngân nga bài đồng dao Mẹ Ngỗng của Kuonji Alice vang vọng.
Những cảm giác ấy hòa quyện, nhập làm một với thân thể tôi.
Cánh tay phải run rẩy, nổi đầy da gà.
Khi ấy, tôi biết đã có kẻ xâm nhập vào cơ thể mình.
Gai ốc lan dọc cánh tay phải tôi, như đàn kiến rùng rợn bò lên từng tấc da thịt.
Chúng chậm rãi, nhưng không thể ngăn cản, đang nhắm thẳng về trái tim này.
Tôi kìm nén ham muốn muốn xua đuổi chúng, chờ đợi cho đến khi chúng chạm đến một điểm dừng rõ ràng, dứt khoát.
Một đêm không trăng.
Những ngọn đèn đường lạc lõng trong công viên chẳng đủ sức soi tỏ, để lại bóng tối bao trùm khắp nơi.
Những con kiến dừng lại.
Từ nơi rất xa cánh tay phải của tôi, chúng đã chạm tới tận trái tim tôi.
Ngay cả khi không cần đến thị giác, tôi vẫn có thể thấy kẻ xâm nhập đang ẩn nấp trong bóng tối.
Ở mạn phải, trong bụi rậm cách khoảng ba mươi bước về phía sau, nó đang bò bằng cả tứ chi. Nó giơ tay phải, như thể đang vẫy gọi.
“Đây rồi!”
Chuyển động của kẻ địch và nhận thức của tôi về nó diễn ra gần như đồng thời.
Tôi xoay người lại.
Cánh tay của kẻ địch vươn ra như một ngọn giáo.
Vũ khí chí mạng ấy, nhằm thẳng vào sau đầu tôi, lướt qua mái tóc với tốc độ khủng khiếp.
Nhờ vào tầm nhìn toàn tri được ban cho bởi kết giới của Alice, tôi chỉ vừa kịp né tránh trong gang tấc.
Mái tóc tôi tung bay trong không khí bởi sự hung bạo của đòn tấn công.
Đòn tấn công sượt qua má, mang đến cơn đau nhỏ nhưng nhói buốt.
Cứ như thể cái chết vừa chạm đến linh hồn tôi.
“―――!”
Tôi chuyển đổi mạch máu trong cơ thể sang một mạch máu khác.
Dòng máu lưu thông trong huyết quản với vận tốc một mét mỗi giây biến đổi, trở thành một nguyên tố tưởng tượng.
Trái tim tôi hóa thành một cỗ máy hoàn toàn khác, biến toàn thân thành một mạch điện duy nhất.
Một chuyển động không thể nắm bắt, tỏa ra nhiệt lượng không thể đo lường.
Một điều huyền bí, vẫn chưa từng được con người khai phá, đã khiến tôi trở thành chính bản thân mình hôm nay.
Ngọn lửa của sự sống, thứ đứng sau mọi phép màu và truyền thuyết.
Đây là thứ mà chúng tôi – những pháp sư – gọi là ma lực.
“―――Kết nối – thiết lập.”
Tôi xoay người, khóa kẻ địch vào trong tầm mắt và giơ một tay lên.
Cánh tay tôi là sự hiện thân của ý chí.
Vì tôi vẫn chưa đủ thành thục, nên nếu không dùng lời niệm và động tác thì ma thuật sẽ không thể vận hành.
Các ma pháp trận đã được khắc sẵn khắp công viên.
Tất cả những gì tôi cần làm chỉ là kích hoạt chúng.
Tôi phải dẫn luồng ma lực trong cơ thể vào từng công thức.
Thông thường, một pháp sư đóng vai trò như kênh dẫn. Dù là có dây hay không dây, họ chỉ cần rót ma lực vào công thức là đủ.
Có nhiều cách như “phóng ra”, “bắn ra”, “tràn chảy”, nhưng trong trường hợp của tôi thì, nói sao nhỉ―――
Là cảm giác như chính tay chân mình bắn bật ra…!
“Cháy đi!”
Tôi lấy tốc độ chống lại tốc độ.
Cánh tay kẻ địch, vươn dài vài mét, bị ngọn lửa nuốt trọn ngay tại chỗ.
Vì là công viên vào ban đêm, khung cảnh khiến người ta liên tưởng đến một đống lửa trại. Chỉ có điều, thứ đang ngọ nguậy trong ngọn lửa như hình bóng rối kia lại mang dáng vẻ con người.
Ngọn lửa lụi tắt một cách bất thường, y hệt như khi nó bùng lên.
Không có tiếng nổ lách tách, cũng chẳng có mùi cháy khét.
“―――Kết giới, trả lại cho cậu. Tớ sẽ kiểm tra xác.”
Nói vậy với Alice bên cạnh, tôi bước tới bóng người đã dừng chuyển động.
Tôi đã giết—
Tôi đã giết—
Tôi đã giết.
Dù đối thủ là ai, tôi vừa chạm tay vào mạng sống của một con người.
Cổ họng tôi khô rang; tôi nuốt lấy sự thật rằng không có cảm giác thực ấy thì mình đã hoàn toàn bất lực.
Sự thật cứng ngắc và đắng ngắt đến mức chẳng thể nào nuốt trôi, nhưng tôi vẫn cố gắng nuốt nó xuống.
“…”
Tôi bình tĩnh đến đáng sợ. Nhịp tim đập nhanh hơn bình thường, hơi thở cũng nặng nề, nhưng tâm trí tôi lại hoàn toàn tỉnh táo.
Khi nhận ra thì, phần tro tàn đã ở ngay trước mắt tôi.
Cảnh giác với khả năng phản công, tôi cẩn thận kiểm tra thi thể.
Mọi thứ có vẻ ổn. Cơ thể đang nằm gục trên mặt đất trong công viên ấy, đã cháy rụi thành tro.
“………?”
Nhưng có gì đó sai sai.
Ấn tượng đầu tiên—trong đống tàn tích kia, chẳng hề có chút hơi thở của sự sống.
Không thể tin nổi linh cảm của mình, tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt của bóng người đó.
Ở đó không có mắt, không có mũi—chỉ là một khuôn mặt trắng bệch, trơn nhẵn như búp bê ma-nơ-canh.
“Chết tiệt, lại bị qua mặt rồi!”
Tôi hét lên, tung cú đá vào con ma-nơ-canh.
Tro bay tản theo gió, cái xác cũng dần tan biến.
Không, gọi nó là thi thể thì không đúng — đó chỉ là một con rối. Tưởng chừng đã dụ được chủ nhân xuất hiện, nhưng rốt cuộc, chúng tôi lại bị một bản thể giả đánh lừa lần nữa.
…Lần xuất trận đầu tiên thật sự của tôi, xem ra, lại phải hoãn thêm một ngày nữa.
“Ha…
Không biết đến bao giờ mình mới trở thành pháp sư thực thụ đây…
…Hử?”
Ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra có gì quen thuộc thoáng lướt qua nơi khóe mắt.
Chiếc cầu trượt ở phía bên kia công viên trông có gì đó lạ lạ. Cái bóng của nó dường như to hơn so với bình thường.
Có phải tôi vẫn còn say men chiến đấu không?
Phải mất một giây tôi mới nhận ra đó là gì — cái “bóng thừa” kia thực ra là gì.
“Ai đó?!”
Gọi lớn như vậy là một sai lầm.
Bị tiếng tôi làm giật mình, bóng người mặc bộ đồng phục học sinh quen thuộc lùi lại một bước, rồi…
bất ngờ lao đi với tốc độ đáng kinh ngạc.
Như thể đang liều mạng trốn chạy―――
―――Không, cậu ta thật sự đang chạy trốn kia mà!
“Đuổi theo hắn! Hắn đã thấy chúng ta rồi!”
Tôi hối hả hét lên với đồng đội, nhưng cô ấy còn chưa hề nhận ra có người thứ ba ở đó.
Tuy vậy, bản thân tôi cũng chẳng thể tự mình cử động. Thật xấu hổ, trận chiến vừa rồi đã rút cạn sức tôi hơn tưởng tượng…!
“Không — cậu ta sẽ thoát mất!
Phải bắt và khử hắn ngay!”
Không có thời gian để hành xử lịch sự.
Việc để ai đó nhìn thấy chúng tôi ở hiện trường này là chuyện liên quan tới sinh tử đối với chúng tôi―――!
“Khoan đã! Quay lại đây ngay…!”
Tôi gạt đi cảm giác tê cứng ở chân và lao ra khỏi công viên.
…Phải nói là, một màn tẩu thoát thật hoàn hảo.
Kẻ đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện đêm nay đã tan biến không dấu vết, hòa vào bóng tối của khu dân cư.
“Tại sao mình lại không cảm nhận được hắn trong kết giới chứ?!”
Than phiền cũng chẳng thể khiến cái bóng mặc đồng phục đó quay lại.
Cay đắng vì sự bất tài của chính mình, tôi đành từ bỏ cuộc truy đuổi.
Dù chỉ là tạm bợ, công viên đã trở thành “khu rừng” của Alice.
Đối với bất kỳ ai ở trong vòng vài bước chân quanh công viên, diện mạo và giọng nói của những người khác trở nên mơ hồ, như chuyện trong truyện cổ tích.
Buổi tối nay có thể đã có nhân chứng, nhưng nếu danh tính của chúng tôi vẫn chưa bị lộ… thì vẫn còn cơ hội.
“Đằng kia, tấm lưng đó là con trai.”
Tôi quay trở lại công viên.
Bộ đồng phục kia quá quen thuộc — chắc chắn là đồng phục trường tôi.
Đó là manh mối đủ rõ. Nếu hắn là bạn học của tôi, tôi có nhiều cách để bắt tìm ra hắn.
“Hết chuyện này đến chuyện khác.”
Trong khi càu nhàu, tôi sắp xếp lại thứ tự ưu tiên.
Phải bịt miệng nhân chứng đó trước khi những tin đồn kỳ quặc bị tung ra.
Đó là ưu tiên hàng đầu. Nhanh chóng và không khoan nhượng.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy Alice đang đứng cách đó không xa.
Dù cô ấy cũng đang lâm vào tình cảnh nguy hiểm như tôi, khi thân phận pháp sư bị người khác nhìn thấy, nhưng cô chỉ mở miệng nói một câu.
“……Rồi, rắc rối thật rồi đây.”
Cô đứng đó, nhìn vào màn đêm nơi bóng người kia biến mất — không phải điềm tĩnh, mà như một bức tượng không cảm xúc.
…Thật sự, tôi thấy bực mình.
Giọng nói trầm, không chút sắc thái của cô hòa vào đêm tối không trăng, đến mức khiến người ta chỉ muốn nổi điên.