Mahoyo – Chương 4: Sắc xanh trong tên cô gái
Mahoutsukai no Yoru | Witch on the Holy Night | Phù Thủy trong Đêm Thánh
Nhà phát triển: Type-Moon
Tác giả: Kinoko Nasu
Minh họa: Hirokazu Koyama
Chương 4: Sắc xanh trong tên cô gái
*****
Tên của Chapter 4 trong game là Blue’s in Her Name. Theo như tìm hiểu thì nhân vật chính Aozaki Aoko (蒼崎 青子) – chữ “Ao” (蒼) nghĩa là xanh lam, nên tên chương ám chỉ nguồn gốc trong tên của Aoko. Cũng có 1 số cách dịch khác
- Trên youtube với 1 số web khác dịch là Tên tôi là Aoko.
- Tên cô gái mang sắc Xanh Lam
- Một số trang tiếng Nhật đặt lại tên chương là Chương 4 – Người mang tên Lam 第四章 青き名を持つ者 (Dai yon shō – Aoki na o motsu mono)
******
Những cô gái của đêm tối
Nói thẳng ra thì… tôi là một pháp sư.
Kiểu như, chỉ cần một đầu ngón tay là tạo ra kỳ tích, rồi ẩn cư trong khu rừng hẻo lánh, giống mấy nhân vật trong truyện cổ tích ấy.
Dù hình ảnh ấy không hoàn toàn đúng với thực tế, nhưng kỳ lạ thay… nó lại gần với sự thật hơn bạn nghĩ.
Để nói rõ luôn nhé, không, tôi không bay lượn trên trời bằng chổi đâu.
Tôi cũng không thể biến thành thú hay nói chuyện với chim nhỏ.
Pháp sư thời nay không hề lung linh huyền ảo như trong mộng tưởng đâu.
Sự tồn tại của chúng tôi nghe thì phi thường, nhưng thực ra lại rất đỗi bình thường.
Nhìn thì tưởng có thể làm bất cứ điều gì, nhưng thật ra lại bị vô số giới hạn trói buộc.
Và dù tôi vẫn còn phải học hỏi rất nhiều, đây chính là công việc thật sự của tôi. Nghe lãng mạn hơn nhiều so với việc chỉ là một học sinh trung học, đúng không?
Dĩ nhiên, đây là bí mật mà tôi không thể tiết lộ cho bất kỳ ai.
“Pháp sư phải che giấu toàn bộ phép thuật của mình.”
Đó là điều đứng đầu trong mười quy tắc của Hiệp hội, và bản thân tôi cũng chẳng đời nào có ý định đi kể cái chuyện khó tin này cho ai cả.
Dù gì thì ở bên ngoài tôi cũng đang đóng vai một học sinh gương mẫu, với lại, có công bố ra thì cũng chẳng mang lại cho tôi chút lợi lộc nào.
Trái lại, chỉ toàn dẫn đến mấy chuyện đau đầu.
Vậy nên, tôi chỉ còn cách giấu nó thật kỹ và sống tiếp với bí mật nhàm chán ấy.
Thật ra, có lẽ tôi chỉ nghĩ vậy vì tôi vẫn chưa trở thành một pháp sư đúng nghĩa.
Tôi từng mơ rằng một ngày kia, khi mình đủ mạnh mẽ và xứng đáng, tôi sẽ kể hết bí mật này cho một người duy nhất — chỉ một người thôi. Và như thế cũng đã là hạnh phúc rồi.
Ừ thì thử nghĩ mà xem, nếu một ngày kia tôi chỉ thản nhiên thú nhận: “Thật ra, tôi là pháp sư.” — thì chẳng phải sẽ ngầu lắm sao?
Chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thôi cũng đủ khiến tôi quyết tâm giữ bí mật này đến tận phút cuối đời. Chẳng phải vì luật lệ nào cả, mà vì cái khoảnh khắc ấy quá tuyệt để đánh mất.
Khi tôi kể cho ông nghe tất cả những điều đó, ông chỉ khẽ xoa đầu tôi.
Tôi không rõ đó là lời tán thưởng hay một lời răn nhẹ, nhưng tôi vẫn nhớ bàn tay ông hôm ấy dịu dàng đến lạ — nhất là đối với một người như ông.
Tôi biết mình sẽ kế nghiệp ông — sẽ bước vào con đường của ma thuật — vào đúng ngày tốt nghiệp trung học cơ sở.
Vừa đặt chân về nhà, ông đã bảo:
“Chị mày đã bỏ đi rồi. Từ hôm nay, mày là người thừa kế của dòng họ Aozaki.”
Ông nói điều đó rất đỗi thản nhiên, như thể chỉ đang nhắc rằng bữa tối đã dọn sẵn trên bàn.
Tôi biết gia tộc Aozaki từ lâu đã truyền lại thứ cổ thuật gọi là ma pháp.
Nhưng nói thật tôi chưa từng tưởng tượng rằng một ngày kia, chính mình sẽ là người phải gánh lấy nó.
Ma thuật vốn chỉ truyền cho một người con duy nhất.
Vị trí ấy được định cho chị tôi, còn tôi thì chẳng hề quan tâm đến những luật lệ rắc rối của giới pháp sư. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, với những dự định và ước mơ riêng cho tương lai.
Tôi biết là có lỗi với chị, nhưng tôi đã chọn sống cuộc đời theo ý mình.
Nhưng đúng lúc tôi đang sống thoải mái như thế, một cú phản đòn kinh khủng đã chờ sẵn.
Từ khoảnh khắc ấy, tôi bị kéo vào một thế giới mà trước đây chỉ dám đứng nhìn từ xa.
Một khởi đầu cấp ba chẳng ai ngờ tới.
Nhưng nếu coi đó là bước chân đầu tiên cho một cuộc sống mới, thì cũng không phải là điều tồi tệ.
Từ dạo đó, nhiều chuyện đã xảy ra.
Cuộc sống mới khiến tôi choáng ngợp đến mức một năm học trôi qua lúc nào không hay. Và khi kịp nhận ra, tôi đã chuẩn bị bước vào năm hai.
May là suốt thời gian đó chẳng có biến cố lớn nào. Tất nhiên không tính nửa năm tôi và nhỏ bạn cùng phòng lao vào chém giết nhau vì danh dự riêng.
Xem ra tôi cũng có chút tố chất làm pháp sư, nên đến giờ vẫn chưa gặp trở ngại nào đáng kể.
Là con người thì tất nhiên cũng có dăm ba nỗi lo nhức đầu, nhưng đến giờ tôi chưa từng cảm thấy bất an về tương lai.
Tôi đã nghĩ cuộc sống mình sẽ cứ thế mà thuận buồm xuôi gió.
Nếu như chuyện tối qua, cái sự cố đó, đã không xảy ra.
“Sao rồi?”
Alice Kuonji cất tiếng hỏi ngay khi Aoko Aozaki vừa bước vào dinh thự.
Giọng nói nghe thì bình thản, chẳng hề có vẻ gấp gáp, nhưng ánh mắt đen sâu như thủy tinh kia đã nói rõ mọi chuyện nghiêm trọng đến mức nào.
Aoko tháo chiếc áo khoác chẳng hề hợp dáng, treo lên móc rồi ngồi xuống sofa.
Đối diện cô, Alice đang ngồi, một chiếc bàn ngăn cách giữa hai người.
“Bên đó thì sao?”
“Không khá hơn. Tôi chỉ còn khoảng bảy cái có thể dùng để trinh sát. Dạo này dùng liên tục, chẳng kịp làm thêm cái mới.”
Alice đưa mắt rời khỏi Aoko, nhìn về chiếc hộp trên bàn.
“Đêm đó không có cái nào trông chừng à?
Đám đó trinh sát thành phố giỏi lắm mà, đúng không?”
“Chỉ ban ngày thôi. Cho bay ban đêm nguy hiểm lắm.”
Đến khi cần nhất thì lại chẳng giúp được gì. Aoko khẽ thở dài.
“Vậy bên cậu thế nào rồi? Sáng nay trông cậu khá tự tin.”
“Ừ?”
“À, bên tớ mọi chuyện vẫn theo dự kiến. Tớ nghĩ đến ngày mai sẽ khoanh được. Sáng nay tớ đã sai Tobimaru kiểm tra địa chỉ và lịch trình của tất cả học sinh nhà mình. Vào giờ đó ít người quanh quẩn ở công viên, nên sẽ dễ dàng lần ra người đó.”
“Chuyện dễ vậy sao?”
“Dễ chứ. Tớ đâu có tham gia hội học sinh cho vui. Tớ đã gom đủ dữ liệu, từ chỗ làm thêm, địa chỉ bạn bè thân, đến thời gian di chuyển và thứ tự ưu tiên của từng người.
Tớ vốn không định cho ai xem danh sách này, nhưng giờ đâu còn lựa chọn.
Thế nên mới giữ tên hội phó lại, mấy việc như thế là sở trường của cậu ta mà.”
Nói thêm, tập tài liệu cơ mật đó được tạo ra từ khi Aoko trở thành hội trưởng hội học sinh.
Chỉ riêng tin đồn về sự tồn tại của nó thôi đã trở thành một phần lý do khiến cô bị toàn trường khiếp sợ, một vật mang đầy tai tiếng.
“Ra vậy. Vẫn triệt để như mọi khi.”
Alice chỉ khẽ thở ra vẻ ngán ngẩm. Đã gần hai năm sống chung, cô hiểu rõ hơn ai hết: một khi Aoko đã quyết tâm, thì chắc chắn sẽ làm cho tới cùng, không chịu dở dang.
“Ờ thì, tớ cũng không nghĩ thứ đó lại hữu dụng theo kiểu này. Đúng là chuẩn bị trước vẫn hơn lo lắng về sau.”
Dù vậy, chuyện đêm qua vượt xa mọi ngoại lệ. Vốn dĩ, một tình huống như vậy lẽ ra không thể tồn tại.
“Nhưng quan trọng hơn, cậu đã biết nguyên nhân chưa? Đừng nói là do cậu sai sót khi nối kết giới.”
Ánh mắt Aoko sắc như lưỡi dao. Hoàn thiện kết giới vốn là nhiệm vụ của Alice. Nếu đó là nguyên nhân khiến mọi chuyện đêm qua xảy ra, thì trách nhiệm không thể bỏ qua.
Alice và Aoko sống cùng nhau, hợp tác với nhau, nhưng tất cả chỉ vì lợi ích trùng nhau.
Dù cùng xuất thân trong giới pháp sư, họ gần giống kẻ đối đầu hơn là đồng đội.
Cuối cùng, Aozaki Aoko và Kuonji Alice là hai con người không thể hòa hợp.
Nếu có điểm yếu thì đánh thẳng vào.
Nếu có kẽ hở thì tấn công.
Chỉ cần có cơ hội.
Nếu xuất hiện một cơ hội mà cả hai đều thấy hợp với tín niệm của mình, họ sẽ giết nhau như điều hiển nhiên.
Alice đối diện ánh mắt của Aoko.
Ánh mắt sắc bén kia đủ làm kẻ khác phải lùi bước, nhưng Alice vẫn điềm nhiên, không một thoáng dao động.
“Nếu kết giới thực sự có lỗi, thì chuyện này đã lặp lại bao lần rồi chứ.”
“Ừ, tớ biết.”
Aoko đáp. Cô hỏi chỉ để làm rõ trách nhiệm, chứ niềm tin dành cho Alice vẫn nguyên vẹn.
“Vậy tức là kết giới không hề sai sót?”
“Không thể nói là tuyệt đối hoàn hảo.”
Alice đáp bằng một giọng bình thản, không để lộ cảm xúc.
Kết giới là một thế giới khép kín.
Bất cứ phương thức nào được dùng để cô lập một nơi khỏi thế giới bên ngoài, đều được gọi là kết giới.
Kết giới có nhiều loại khác nhau,
có loại mang tính vật lý, dùng tường để chia cắt khu vực,
và cũng có loại mang tính thị giác, dùng gương, sương hoặc vòng cây để che giấu mọi thứ bên trong.
Tuy nhiên, khi phong tỏa một khu vực khỏi thế giới bên ngoài, không thể tránh khỏi việc báo hiệu rằng nơi ấy có điều bất thường.
Nói cách khác, có thể cấm người ta vào đó, nhưng không thể che giấu sự thật rằng khu vực ấy đã bị phong tỏa.
Sớm muộn gì cũng sẽ có người tò mò về một nơi bị cấm, dù họ không thể thấy bên trong có chuyện gì.
Có người cho đó là làm chuyện ngược đời.
Kết giới lý tưởng phải là thứ vừa không để lộ bất kỳ dấu hiệu khác thường nào ra bên ngoài, vừa hoàn toàn miễn nhiễm với mọi can thiệp từ ngoại giới.
Đó chính là loại kết giới mà Alice đã dựng lên trong công viên đêm qua.
“Cho dù có người thực sự có việc ở nơi đó, chỉ cần khiến họ quên mất lý do của mình, thì chẳng ai còn bước vào nữa.
Dựng một kết giới bóp méo nhận thức quanh khu vực cần che giấu quả thật vô cùng tốn công sức, nhưng để ngăn người trong vòng một giờ thì không gì đáng tin cậy hơn. Hơn nữa, đây là loại thượng phẩm dùng chính gương của Alice, hoàn toàn không hề rạn vỡ.
Thứ duy nhất lọt vào được chỉ có con rối đó.
Nếu thế mà vẫn chưa phải là kết giới hoàn hảo, thì còn gì mới xứng gọi là hoàn hảo?”
“Tớ cũng không rõ. Việc dựng khu rừng không hề có sai sót.
Khu rừng ấy được tôi gây dựng trong nhiều ngày, từ trước tới giờ vẫn luôn là một kết giới đáng tin. Nhưng nếu quả thật có ngoại lệ thì chắc hẳn tớ đã bỏ qua điều gì đó ở đâu đó.”
Thế nhưng ánh mắt của Alice khi nói ra điều đó lại cho thấy cô tuyệt đối tin rằng mình không hề bỏ sót bất cứ điều gì.
“Chết thật. Trong tình huống này, tốt nhất là hy vọng kẻ chứng kiến kia chính là người điều khiển rối. Như vậy thì còn tạm chấp nhận được. Nếu hắn là pháp sư, vượt qua kết giới cũng không lạ.
Nhưng có điều này làm tớ bận tâm. Hắn đã làm thế nào để xóa đi cảm giác xâm nhập?”
Ý nghĩ rằng mình đang bị một kẻ như vậy nhắm đến thật sự khiến người ta rùng mình.
Nếu hắn ta có thể vượt qua kết giới của Alice, thì điều đó đồng nghĩa kỹ năng ma thuật của hắn vượt xa cả Alice.
Với tình trạng hiện giờ, Alice hoàn toàn không có cách nào chống lại một đối thủ như thế.
“Tớ đã xác định rồi, đó không phải là pháp sư.
Hắn là người ngoài. Bầy sáo thì không nói, nhưng ngay cả Robin cũng không lần theo được. Hoàn toàn không có dấu vết ma lực. Cũng không phải là một nạn nhân bị ai đó điều khiển bằng ma thuật.”
Mọi hy vọng mong manh của Aoko đều tan vỡ.
Thế là cô cũng chẳng còn gì để hỏi nữa.
Cuối cùng, cô chỉ có thể tự nhủ rằng tất cả chỉ là do xui rủi mà chấp nhận chuyện tối qua.
Bị lộ thân phận pháp sư, lại còn để nhân chứng chạy thoát.
Đúng là chẳng phải kiểu rắc rối của một nữ sinh bình thường.
Cô thả người xuống sofa, nghe tiếng nó kẽo kẹt dưới lưng mình.
Cô thở dài, ngước lên chỉ thấy trần nhà màu nâu. Chẳng có gì để ngắm, chỉ khiến tâm trạng càng thêm ảm đạm.
“Aoko. Hãy chuẩn bị tinh thần đi.”
Giọng của người bạn cùng phòng vang lên một cách điềm nhiên.
Nhưng Aoko vẫn chỉ nhìn lên trần gỗ, ánh mắt không hề dao động, cứ lơ đãng dõi theo những đường vân gỗ trên đó.
“Nếu cậu không làm được, thì tớ đi thay cũng được.”
Lời nói của cô gái ấy vang lên lạnh lùng, chứa đựng một sự tàn nhẫn thật sự.
Aoko chậm rãi nuốt lấy câu nói đó, dồn hết phần chân thành còn lại trong lòng mình.
Cảm giác ấy như cố nuốt xuống một khối chì đang nóng chảy, thứ không bao giờ có thể tiêu hóa.
Cậu ấy nói đúng. Mình đã quyết tâm rồi mà.
Cô tự trấn an, nhưng chính bản thân cũng thấy lời đó thật rỗng tuếch.
Lần này rõ ràng không giống lần trước.
Dù việc phải làm vẫn vậy, nhưng hoàn cảnh và con người đối diện đã hoàn toàn khác.
Quyết tâm trước đây của cô là quyết tâm của một pháp sư.
Địch đến thì diệt, bị thách đấu thì đứng ra giao chiến.
Đó là cuộc đối đầu giữa hai pháp sư, và bên kia mới là kẻ sai. Dù kết cục chỉ có thể là một bên phải chết, thì đó vẫn là điều cả hai chấp nhận.
Giết hoặc bị giết. Một cán cân chỉ cân đo sinh tử.
Trên đó, đạo đức hoàn toàn không có chỗ đứng.
Nhưng lần này thì khác.
Đối thủ của cô không phải kẻ thù cũng không phải pháp sư. Dù cô đã sẵn sàng giết họ, người này có lẽ chưa sẵn sàng chết.
Đó là lý do tại sao lần này chuyện thiện ác mới quan trọng.
Liệu cô thực sự có thể đảm nhận việc sát hại một người vô tội?
Cô có thể nuốt trôi sự thật rằng đây là chuyện bình thường đối với một pháp sư không?
Cô khịt mũi một cách chế nhạo.
Làm pháp sư không có nghĩa là Aoko là kiểu tu sĩ có thể cắt đứt mối quan hệ với thế giới thực theo ý muốn.
Nếu có một điều mà Aoko ghét,
Thì đó là làm việc gì đó mà không có niềm tin hay hiểu rõ lý do mình đang làm.
Khi hành động, cô thích hành động một cách quyết đoán.
“Tớ đoán là không còn lựa chọn nào khác.”
Nói xong, cô đứng dậy khỏi ghế sofa, dường như đã chán ngấy việc nhìn trần nhà trong cả ngày.
Aoko đã trở lại với con người vốn có của mình, và Alice cũng không còn tìm hiểu gì thêm.
“Nhận lấy cái này.”
Như thể để thưởng cho cô, Alice lấy ra một lọ nhỏ.
Nó vừa vặn trong lòng bàn tay cô.
Chiếc lọ tròn thô và xấu xí, hoàn toàn không hợp với những ngón tay thon thả của cô.
Chiếc lọ mờ đục và trống rỗng.
Trên bề mặt vẫn còn dấu vết nơi nhãn dán từng bị bóc.
“Cái gì vậy?”
Aoko nhìn chằm chằm vào chiếc lọ với vẻ nghi ngờ.
“Đây là một chiếc lọ chứa đồ. Tớ có một cái thừa, nên tặng cho cậu.”
“Hả?”
“Tớ quên tên nó rồi, nhưng nó là thứ xuất hiện trong một cuốn tiểu thuyết Trung Quốc.”
Aoko một cách thần kỳ hiểu được ý Alice.
“Ý cậu là đây chính là cái bầu đỏ trong truyện về hai anh em canh giữ Hang Hoa Sen sao”
Đừng hiểu lầm, nhưng trông nó giống như một lọ thuốc cảm bình thường mà nhãn đã bị xé mất.
Alice nhìn vào chiếc lọ và thừa nhận nó trông thật bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Cô cũng nhận ra mình sẽ không phải người dùng nó, nên đặt nó lên bàn một cách thản nhiên.
“Nhưng đây là một bình ngọc, chứ không phải cái bầu đỏ.”
“Vấn đề không phải vậy. Vấn đề là giữ phẩm giá của tớ với tư cách một pháp sư.”
“Đừng bận tâm tiểu tiết. Chỉ cần nó không phải là lọ thuốc xổ là vui rồi.”
“Được rồi.”
Câu trả lời đó thực sự thuyết phục.
“Chỉ cần mở nắp và hỏi tên người đó.
Nhưng phải cẩn thận, vì nếu đối tượng có ý chống cự, chiếc lọ sẽ vỡ.”
Aoko nhướng mày.
“Chờ đã. Nếu người đó có ý chống cự thì chỉ dùng khi họ đang ngủ thôi phải không?”
“Thú thật tôi chưa từng thử.
Nhưng có người mà khi ngủ vẫn trả lời được sao?
“Thỉnh thoảng có.
Nhưng đúng là hiếm người như vậy.
Trong trường hợp đó, phải làm cho họ suy kiệt đến mức suýt ngất đi.”
“À, đúng rồi. Nếu đang có thuốc hay ma thuật tác động thì lọ cũng sẽ vỡ , nên hãy cẩn thận”
“Vậy thì cái này có ích gì chứ?!
Cái gì mới không làm cái lọ này vỡ đây?”
“Chuyện đó phụ thuộc vào Aoko thôi. Một công cụ chỉ tốt khi người sử dụng nó giỏi.”
Alice quay đi khi trả lời, như thể chủ đề này không còn quan trọng với cô nữa.
“À thì. Tớ biết cậu thích dùng mấy dụng cụ nhỏ xinh như thế này. Đây là sở thích của cậu hay gì sao?”
Aoko hỏi, hy vọng Alice sẽ phủ nhận.
“Có thể.
Vậy thì sao? Cậu định lấy hay bỏ nó?”
Không trả lời, Aoko chần chừ một chút trước khi cầm chiếc lọ và bỏ vào túi.
Cô nghĩ có lẽ mình có thể tìm được cách sử dụng nó.
Vậy nếu điều đó không giống như tính cách thì sao?
So What If It’s Uncharacteristic?
Đã hai giờ trôi qua và đồng hồ điểm chín giờ.
Cuộc trò chuyện của họ đã chuyển từ phòng khách sang phòng kính, và trở thành một khung cảnh mà người ta khó có thể ngờ thấy trong một dinh thự như thế này.
“Thật lòng mà nói, tôi vốn đâu định giao cho Tobimaru chuyện này.”
Trên bàn đặt một chiếc nồi đất nóng hổi.
Aoko vừa gắp thức ăn trong đó bằng đũa vừa lẩm bẩm than phiền, chẳng nhắm vào ai cụ thể.
Bữa tối nay là món ăn Nhật Bản, thứ vốn chẳng hợp với một dinh thự kiểu Tây như thế này.
Những món lẩu kiểu Nhật chỉ cần mua nguyên liệu rồi nấu lên như thế này thường là phần của Aoko.
Alice ngồi đối diện Aoko, lặng lẽ dùng nĩa chạm vào nồi.
“Vừa gặp là thầy Yamashiro đã nhắc Shizuki chưa vào câu lạc bộ nào, bảo tớ để mắt tới. Tớ đâu rảnh hay đủ sức kiểm tra từng học sinh trong trường.”
Quả trứng vừa gắp lên còn trắng mịn, cô lại thả vào nồi.
Đành chuyển sang gắp mấy sợi mì shirataki chín nhanh.
“Tớ biết rõ cái thằng ngốc đó lúc nào cũng bận làm thêm.
Vì vậy tớ mới cố gắng tìm cho nó một câu lạc bộ có đội trưởng đủ tử tế để thông cảm cho nó như thế.”
“Nhưng cái kiểu chẳng thèm nói một lời cảm ơn nào thì thật khó chịu.”
“Này … Cậu có nghe không, Alice?”
Có lẽ vì đang ngậm thức ăn nên Arisu chỉ gật đầu mà không nói.
Dù vẻ mặt cho thấy chẳng có hứng thú hay ý kiến gì, cô vẫn lắng nghe.
Hài lòng với điều đó, Aoko cắn một miếng chả cá hanpen.
“Với lại, tôi chẳng thể tin mấy đứa bị gọi là ‘người tốt’. Đến cả Tobimaru cũng buột miệng nói mấy lời như thế.
Hắn không phải người tốt gì đâu, chỉ là lúc nào cũng lơ ngơ thôi.
Nói đến mức đó mà không giận thì chắc não có vấn đề thật.”
Cô chợt nhớ đến chuyện xảy ra ở phòng hội học sinh hôm nay.
Soujyuro gần như chẳng đáp lại lời cô, chỉ im lặng bỏ đi.
Chỉ cần nhớ đến gương mặt điềm nhiên đó thôi, Aoko đã nuốt luôn phần hanpen còn lại mà chẳng thèm nhai.
“Mình tưởng cậu sẽ hiểu,” hắn nói. Hừ.
Lời nói đó trùng với câu từng khép lại tuổi thơ của cô.
“Aoko-chan, em hiểu điều đó mà nhỉ.
Dù vậy mà vẫn giữ được chính mình, đó là điều thật sự mạnh mẽ đấy.”
Có lẽ đó là lời khen.
Nhưng với cô, nó lại như lời thương hại.
Bởi gương mặt người nói trông giống như đang nhìn một sinh vật bị thương.
(Thôi kệ, mấy lời của cái tên quái đản đó giờ có nghĩa lý gì.)
Dù đó có lẽ là lúc cô bối rối nhất đời, điều khiến Aoko khi còn nhỏ sốc nhất lại là ánh nhìn thương hại từ chính người cô ngưỡng mộ.
“…Cậu đánh nhau.”
“Hả?”
Câu nói đột ngột ấy khiến Aoko khựng lại giữa dòng suy nghĩ.
“Xin lỗi, tớ không nghe. Đánh nhau, ý cậu là vụ đó hả?”
Alice khẽ gật đầu.
“Tớ không thể nói là tớ hiểu hết những gì cậu kể.
Nhưng nghe như thể cậu đang cố ý gây sự với người đó.”
Alice cắn vào miếng hanpen cuối cùng.
Nhận xét ấy vừa bất ngờ, vừa chính xác đến khó chịu.
“N-Này… sao lại thành ra như thế chứ!?
Tôi chỉ là không muốn dính dáng đến cái kiểu người đó dù chỉ một giây thôi mà!
Nói thật chứ! Không phải chuyện đó đâu! Tôi chẳng có chút hứng thú nào hết!”
“Tớ đã kết thúc câu chuyện rồi, chẳng còn gì để nói về hắn ta nữa!”
“Vậy thì sao giờ lại nhắc đến cậu ta?”
“C-Cái đó… tôi chỉ đang báo cáo lại quá trình điều tra hôm nay cho cậu thôi. Ngoài chuyện đó ra còn gì nữa chứ?”
Alice còn có thể ám chỉ lý do nào khác khiến Aoko nhắc đến chuyện đó chứ?
Phải đến tận khi đã chúc ngủ ngon và nằm trên giường vài giờ sau, Aoko mới hiểu rằng mình đã tự đào mồ chôn mình, tự chui vào rồi còn phủ đất lên nữa.
“Không, cũng không hẳn.
Nhưng… cậu ta thực sự khiến cậu khó chịu đến vậy sao?”
Alice lặng lẽ ăn lẩu, như thể đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng nào đó.
Khuôn mặt của Alice vẫn thản nhiên như thường lệ, nhưng trong lòng thì lại thấy thú vị trước sự lúng túng của Aoko.
Thế nhưng Aoko lại chẳng nhận ra điều đó.
Bình thường cô đã nhận thấy ngay, nhưng sự rối bời trong lòng lúc này khiến cô không còn giữ được bình tĩnh như mọi khi.
“Thật sự à… tất nhiên là thế. Tôi đã nói bao nhiêu lần là tôi không ưa hắn rồi còn gì.”
“Ừ. Cụ thể là sao?”
“Hả? Cụ thể là gì, chuyện đó cần gì phải có lý do”
Đến khi nói ra đến đó, Aoko mới nhận ra chính mình đang mâu thuẫn.
“Hừm… Mm?”
Cô hoàn toàn không nghĩ ra được lý do nào.
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, bản năng đã bảo rằng cô không thể chấp nhận tên nhà quê đó.
Nhưng tại sao lại phản ứng dữ dội đến thế?
Bởi lẽ, hơn bất kỳ điều gì, Aoko ghét nhất những cảm xúc vô cớ và những phán đoán không có căn cứ.
“Ư… tớ ghét thì là ghét thôi. Chắc chắn ở đâu đó phải có lý do… tớ nghĩ là vậy.”
Càng nói, cô càng trở nên ấp úng.
Vấn đề là, Aoko chẳng thể tìm ra nổi một lý do chính đáng để ghét Shizuki Soujyuro.
Việc cậu ta không có chút thường thức nào không phải là lỗi của cậu. Đó là lỗi của môi trường nơi cậu trưởng thành.
Thực ra, việc cậu ta đang cố gắng hết sức để thích nghi với xã hội văn minh là điều đáng khâm phục.
Dù trông có vẻ ngơ ngác đến đâu, cậu ta cũng không phải kẻ vô dụng hoàn toàn.
Nếu cậu có vẻ hơi chậm chạp, thì đó chỉ vì bản tính hiền lành khiến cậu luôn suy nghĩ trước khi hành động.
Khi nhìn mọi thứ một cách khách quan, kết luận là quá rõ ràng.
Dù cô không muốn thừa nhận, cậu thật sự là người tốt đúng như mọi người vẫn nói.
(Mình không thể tin nổi những gì mình đang nghĩ. Lẽ nào thật sự không có gì sai ở hắn ta sao?)
Vì có cả đống chỗ sai sai, nên tạm thời để đó đã.
Đôi đũa cô đang dùng khựng lại.
Cô bắt đầu thấy bực mình thật sự.
Một sự khó chịu vô lý xoáy sâu trong đầu Aoko.
Không thể chấp nhận cảm giác ấy, cô cố phân tích Soujūrō để tìm lý do, nhưng càng nghĩ, cô chỉ càng tự ép mình đến bế tắc.
Alice chăm chú nhìn Aoko, người đang rơi vào ngõ cụt như thế.
“…Thật là hết cách.”
Một tiếng thở dài khẽ.
“Không giống cậu chút nào, Aoko.”
Câu nói đó, đối với Aoko, đúng là đòn kết liễu.
Cô choáng váng trước chính sự khó hiểu của bản thân.
Sau khi Alice nói “cảm ơn vì bữa ăn” và rời khỏi phòng khách, cô vẫn không thể đứng dậy khỏi ghế một lúc lâu.
Quyết Tâm Thầm Kín
Secret Resolve
Tuy nhiên.
Dù có bị đánh gục đi nữa, Aozaki Aoko cũng không phải người sẽ mãi nằm đó.
Cô nhanh chóng dọn dẹp bữa tối, nhường lượt tắm đầu tiên cho Alice rồi rời phòng sinh hoạt.
Trong dinh thự kiểu Tây này có quy tắc không bật đèn ở nơi không có người, nên chỉ còn phòng sinh hoạt và phòng của họ là sáng.
Tầng trên chìm trong bóng tối.
Aoko bước nhanh qua hành lang dài chỉ le lói ánh trăng, tiến vào tận cùng cánh đông tầng hai và đến phòng của mình.
“Kết lại thì, mình thật sự không chịu được mấy trò đánh lén.”
Cô đã suy nghĩ chuyện đó từ khi còn ở phòng khách, suốt dọc hành lang.
Vừa vào phòng, Aoko đã dứt khoát nói rõ lập trường.
“Kể cả có làm đi nữa, mình sẽ không lén lút. Mình sẽ đường hoàng đối mặt và nói rõ lý do.”
Không phải là sự nhượng bộ do yếu lòng hay thương hại.
Chỉ là với cô, hành xử như thế mới là đúng chuẩn.
“Được rồi, nếu đã quyết vậy thì…”
Sau khi tự khẳng định quyết tâm, cô hướng đến phòng làm việc kế bên.
“Xem nào, kệ Thứ Năm… mục đông chí… gáy xanh.”
Không do dự, cô rút ra một quyển sách giữa hàng loạt tập trên kệ.
Sách nhập môn mang từ nhà Aozaki đến đây được phân thành sáu kệ, từ Thứ Hai đến Thứ Bảy.
Aoko sắp xếp sách theo mục, thể loại và công dụng, và gần như nhớ hết mọi thứ trong thư viện của mình.
Khi cần tra cứu tư liệu, cô chẳng mất chút thời gian nào.
Đúng như vai trò của người chủ căn thư phòng này.
Nói cho oai vậy thôi, chứ khu vực cô quản lý chỉ là một thư phòng nhỏ.
Còn cái thư viện ở nhà phụ thì hỗn loạn đến mức cả Aoko lẫn Alice đều phải chịu thua.
Thỉnh thoảng, nếu thư phòng này không đủ, cô sẽ phải báo Alice trước rồi đích thân sang đó.
“Mong là mình không phải sang bên đó lúc này.”
Aoko đặt cuốn sách bìa xanh dày xuống bàn rồi ngồi vào ghế.
Chiếc bàn chắc chắn, khô khan, không chút ấm áp.
Không phải thứ đồ mà một cô gái trẻ sẽ yêu thích, nhưng cô lại thích cái vẻ sang trọng tối giản đến trơ trụi ấy.
Những trang sách cũ khẽ lật trên mặt bàn.
(Mình vẫn chưa làm được kết giới như của Arisu.
Vậy thì phải tìm một nơi hẻo lánh để khỏi gặp ai.)
Trong núi?
Trong rừng?
Hay khu trường học đêm vắng người?
Cô cần một nơi mà, trừ khi quá xui xẻo, sẽ chẳng có ai xuất hiện — để không phải dùng đến ma thuật.
(Đám tường gai với màn sương ma pháp thật vòng vo. Nếu tôi muốn chặn mọi lối thoát, tôi cần một nơi… lộ liễu và rõ ràng, cả về mục đích lẫn hình thức.)
Aoko lầm bầm tự hỏi có phép cơ bản nào hợp lý, rồi tiếp tục lật trang sách.
Rõ ràng cô đang tìm cách để triệt tiêu nhân chứng tối qua.
Phép thuật có nhiều ứng dụng, nhưng không phải là toàn năng.
Về bản chất, nó chỉ dựng lại những thứ vốn tồn tại trong thế giới này, bỏ qua thời gian và chi phí mà cách thông thường cần đến.
Nó không thể tạo ra những điều tuyệt đối không thể xảy ra trong vũ trụ này.
Rốt cuộc, phép thuật chỉ là một dạng trao đổi ngang giá được rút ngắn bằng vô số lối tắt.
Phép thuật là việc dùng sức của một cá nhân để thực hiện những hiện tượng vốn có thể đạt được bằng tay con người.
Nói một cách đơn giản, nếu Aoko muốn, cô ấy có thể dựng cả một hồ nước khổng lồ ngay trong dinh thự này.
Nhưng điều kiện tiên quyết là nó phải thuộc về thế giới này. Mang vào bất cứ thứ gì không tồn tại ở đây, dù chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay út, là điều tuyệt đối không được phép.
Ví dụ, cho dù Aoko có thể tự mình phóng ra nhiệt lượng ngang với buồng đốt phụ của một chiếc F-15, thì đó cũng chỉ vì trong thuật thức, cô được dùng như một biến số tạm thời.
Giá trị được tạo ra vốn là thứ có thể tồn tại trong thực tại.
Nhưng nếu kết quả ấy là thứ không hề tồn tại ở bất kỳ đâu trong thế giới này, thì phép thuật đó sẽ không thể vận hành.
Ma lực, một khái niệm hư cấu, chẳng khác nào lời nói dối chỉ có thể len lỏi qua mạng lưới trật tự trong khoảnh khắc bùng phát.
Việc tạo hình cho thứ không thuộc về thế gian này, việc ảo tưởng xâm phạm hiện thực, là điều mà vũ trụ không dung thứ.
(Nhưng mà nghĩ kỹ thì, Ether, một yếu tố hư cấu, có thể gắn với hầu như bất cứ thứ gì, bởi bản thân nó vốn không có thật.
Những thứ được tạo ra chỉ bằng ma lực đều bị xem là ảo ảnh và sẽ nhanh chóng tan biến.
Ngay cả những kết giới như bức tường gai cũng phải gieo gai trước, rồi dùng ma lực để khiến chúng phát triển và cường hóa trong khoảnh khắc.
Tóm lại, ma lực chỉ là một loại nhiên liệu dễ dùng, đồng thời đóng vai trò như tia lửa châm ngòi cho hiện tượng.)
“Ờ thì nói là như thế.
Chứ mấy yếu tố hư cấu gì đó nghe cho oai, chứ tôi thì chỉ biết nối mấy mạch cơ bản rồi chế ma lực thành đạn mà bắn thôi.”
Cô khẽ bật cười, vừa nghĩ xem với khả năng hiện tại mình có thể dựng nên loại kết giới nào.
Danh tính của kẻ chứng kiến vẫn chưa rõ, nhưng nếu đó là học sinh cùng trường, thì lý do để lôi họ ra không thiếu.
Chỉ có điều, chuyện rắc rối nằm ở những gì xảy ra sau đó.
Vậy nên vấn đề nằm ở độ chính xác. Nếu không kết thúc trong một đòn, hắn sẽ chạy thoát.
Thú thật, nếu không có Alice hỗ trợ, cô cũng không chắc mọi chuyện sẽ suôn sẻ.
Nhưng đối phương chỉ là người thường, nên Aoko quyết định tự mình xử lý, không nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào.
Dù còn hơi non, cô vẫn giữ niềm kiêu hãnh của một pháp sư.
Những trang sách được lật đều đặn theo nhịp.
Giữa âm thanh lật sách loạt xoạt, Aoko bất chợt dừng ngón tay lại ở một trang nào đó.
“Tìm thấy rồi.”
Cô khẽ mỉm cười.
Đó là một phép thức giản đơn, bị chôn sâu trong ký ức, một loại ma thuật chỉ để hủy diệt.
Một cái lồng. Chỉ cần tạo ra một cái lồng.
Đó là cách cổ điển nhất của thợ săn, giữ cho con mồi không trốn thoát.
Cô kẹp trang sách lại, đóng quyển sách rồi đứng dậy mang nó về phòng.
Đột nhiên, cô cảm thấy có ánh mắt đang hướng về mình.
Trong khung cửa sổ giữa đêm tối, phản chiếu một thiếu nữ với ánh mắt băng lạnh.
Aoko điềm tĩnh nhận ra, đó chính là gương mặt của bản thân lúc này.
Cô bắt đầu nghĩ cách để loại bỏ nhân chứng.
Mà nói là kế hoạch thì cũng không đúng, vì chẳng có gì phức tạp ở đây.
Chỉ là một việc phải làm.
Chỉ cần dựng sẵn một chiếc lồng, rồi dụ con mồi tự bước vào.
Một hành vi bạo lực có toan tính, không thể ngụy biện.
“Không biết Alice tắm xong chưa.”
Aoko khẽ tự nhủ, một lời nói vu vơ như để sưởi ấm cho trái tim đã nguội lạnh.
Đã gần hai mươi phút kể từ khi Aoko nhường lượt tắm đầu cho Alice.
Alice thuộc kiểu tắm cực nhanh, chưa đến mười phút là xong, chẳng hề để tâm đến thú vui thư giãn khi ngâm mình.
Cô chỉ xem việc tắm như một thao tác chăm sóc cơ thể, hoàn toàn không có hứng thú với chuyện tận hưởng.
Với cô ấy, ở nhà trọ suối nước nóng nghe còn phiền phức, và ở điểm này, Aoko thật lòng cũng đành cảm thông.
“Được rồi, đến lượt mình,
Ủa? Đèn phòng khách đang bật?”
Hiếm khi Alice vẫn còn ở phòng khách sau khi tắm xong.
Vào những tối không có chuyện gì cần trao đổi, cô ấy luôn trở về phòng ngay.
“Alice, cậu ở đây à?”
“…”
Alice khẽ gật đầu.
Cô ấy không mang theo sách, trông như đã ngồi đó chờ Aoko.
“Ra là vậy. Cô ấy thật sự chẳng tin tưởng mình chút nào sao?”
Aoko gãi đầu, không rõ Alice là không tin mình hay đang lo cho mình.
Biểu cảm của Kuonji Alice quá điềm tĩnh, khiến cô không đoán nổi cô ấy đang nghĩ gì.
“Tớ quyết xong rồi. Muốn nghe không?”
“Nhìn mặt cậu là biết rồi. Hết do dự thì tốt, nhưng phải bỏ cái tật đó đi, Aoko.”
Alice khẽ thở dài. Thật hiếm khi cô bộc lộ sự thất vọng rõ ràng như vậy.
“Ừ. Tôi không ưa mưu mô đánh lén. Dù có định giết thì cũng phải chính chính diện diện, nói rõ lý do ngay trước mặt.
Như vậy sẽ hoàn toàn không để lại hậu quả khó giải quyết sau này. Có ai phàn nàn không?”
Tôi không phàn nàn gì. Những chuyện như thích hay không thích lúc này thì chẳng liên quan.
Nhưng…”
“Cậu lo rằng tớ sẽ làm hỏng việc đúng không? Gần đây tỉ lệ thành công của tớ chẳng được tốt cho lắm, nên tớ đang nghĩ cách bù bằng việc chọn địa điểm.
Tớ không thể dựng được kết giới như cậu, nên định làm ở chỗ mà về mặt vật lý hắn không thể chạy thoát. Có ý tưởng gì không?”
Trước lời hỏi han từ phía Aoko, Alice khẽ nói “Ừ nhỉ” và trầm ngâm suy nghĩ.
Ngón tay đặt nhẹ lên đôi môi của cô cho thấy đó là kiểu câu hỏi mà cô ưa thích.
“Nói về gương thì sao? Nếu là trong thế giới gương, thì có thể nhốt hắn ta vĩnh viễn đấy.”
“Cậu đúng là chẳng biết điều chút nào nhỉ.”
Hay nói đúng hơn là một ý tưởng quá ác ý, Aoko nhăn mặt lại.
Có lẽ đó là một ý tưởng cực kỳ hiệu quả theo cách nghĩ của người bạn cùng phòng, nhưng hoàn toàn không thể dùng làm tham khảo được.
Điều Aoko cần là một kết giới thực tế trong năng lực của mình, chứ không phải thứ đại kết giới mang tầm Ma Pháp nằm ngoài khả năng.
“Vậy thì cậu sẽ tìm chỗ khác nhỉ. …Nhưng tuyệt đối đừng có dùng nơi này.”
“Tớ biết mà, không cần phải nhắc.
À … nhưng đúng là vậy ha.
Một ngôi nhà gương có khi lại là ý hay.”
Aoko mỉm cười nhếch môi, rồi đứng thẳng người dậy, rời khỏi thế tựa vào tường.
“Cảm ơn nhé, Alice. Tôi vừa mới nghĩ ra toàn bộ kế hoạch rồi.
Đúng là những chuyện thế này dù chỉ là thử vận may thì cứ hỏi người khác vẫn hơn.”
Aoko rời khỏi phòng khách với tâm trạng đầy phấn chấn.
Alice không thể hình dung nổi bản kế hoạch mà Aoko đã vạch ra trong đầu, nhưng dù là gì, có vẻ đó là một chiến lược hoàn toàn chu toàn theo đúng sở trường của cô.
“…”
Aoko – người bạn cùng nhà – vừa ngân nga vừa đi về phía phòng tắm.
Có lẽ cũng là nhờ một năm rưỡi sống cùng nhau,
mà cô gái áo đen hiểu rõ: mỗi khi Aozaki Aoko vui mừng tột độ như thế này, thế nào cũng sẽ có rắc rối khôn lường kéo đến.
“Ể? Cậu hỏi có nên để một mình Aoko lo liệu sao?”
Không rõ con chim ấy đã có mặt trong phòng khách từ khi nào.
Robin – Con chim trông như chim cổ đỏ cất tiếng chiêm chiếp với Alice, rồi ung dung bước đi trên đồ đạc như thể đó là lãnh địa của nó.
“…Phải rồi. Cô ấy đã nói sẽ tự làm một mình, và tôi cũng muốn cô ấy hiểu rằng tôi hoàn toàn tin tưởng. Nhưng…”
Cánh tay của cô gái áo đen khẽ giơ lên.
Con chim lại cất tiếng chi chi, rồi đáp xuống ngón tay cô đưa ra như chấp nhận một cử chỉ thân thiết.
“…Nói ra thì khó nghe thật. Nhưng giữa tin tưởng và tín nhiệm vẫn là hai chuyện khác nhau.”
Con chim không lời ưỡn bộ ngực tròn trĩnh như tán đồng.
Và dĩ nhiên, Aoko hoàn toàn không hay biết gì về những lời thì thầm có phần bất an của người bạn cùng nhà.
Cuộc gặp trong đêm
Night Calls (tiêu đề này cũng không biết dịch như thế nào cho hợp lý Tiếng Tru Đêm … Em Đi Săn Anh Vào Lúc Tối Nay )
Ngày hôm sau, bầu trời vẫn âm u như thường lệ.
Các tiết học trong ngày kết thúc mà không có gì xảy ra.
Chỉ còn ít ngày nữa là đến kỳ thi cuối kỳ trước kỳ nghỉ đông.
Dù Trường Misaki luôn tự hào về tính kỷ luật, nó vẫn là một trường tư thục rộng rãi đặt tinh thần tự chủ của học sinh lên hàng đầu.
Những học sinh nghiêm túc thì dưới sự dẫn dắt của hội trưởng hội học sinh, toàn tâm phát huy sự nghiêm chỉnh của mình.
Còn những học sinh thoải mái thì, miễn là trong phạm vi trách nhiệm cá nhân, tự do tận hưởng khoảng thời gian sau giờ học.
Và việc một gã như đại diện cho những học sinh tự do lại giữ chức hội phó hội học sinh cho thấy tấm lòng bao dung của ngôi trường này kỳ lạ đến mức nào.
“Aozaki, có đó không!”
Tsukiji Tobimaru hớn hở bật tung cánh cửa phòng hội học sinh thứ hai, nơi bị đồn là chỗ họp bí mật.
Thế nhưng, cậu ta lại chính là phó hội trưởng, kẻ đáng thương phải lo hết những công việc âm thầm của hội.
Trong căn phòng chật hẹp, có một người đang chờ.
Hội trưởng hội học sinh, Aoko Aozaki, ngồi thẳng người trên ghế xếp, nhìn chằm chằm Tobimaru và màn xuất hiện ồn ào của cậu.
“Căn phòng này lạnh như mọi khi.
Này, lần tới chúng ta nên mua một cái máy sưởi.”
Để không bị áp lực từ sự im lặng của Aoko, Tobimaru bắt chuyện một cách thoải mái.
“Cảm ơn đã đến. Nhân tiện, cậu có biết mình đến đây để làm gì không?”
“Ừ, cũng đúng. Chỉ là, nói chuyện nghiêm túc kiểu hành chính thì lạnh lùng quá mà.
Nếu không nói vài câu chuyện đời thường thì cũng chán lắm chứ?”
Tobimaru đóng cửa lại và ngồi xuống chiếc ghế đối diện Aoko.
Trong tay cậu đang ôm một phong bì màu xanh.
“Ừ, và lời nói tùy tiện sẽ gây rắc rối.
Nghe có vẻ chuyên nghiệp phải không?”
“Được
―――không, không không không.”
Trước câu trả lời sắc bén của Aoko, Tobimaru suýt đồng ý nhưng rồi lắc đầu.
Dù cậu thích sự tự do trong công việc mới, nhưng chưa sẵn sàng trở thành điệp viên ngay ngày đầu tiên.
“Vậy cậu đã điều tra xong chưa?”
“Ừ. Tôi vừa mới hoàn tất cuộc phỏng vấn cuối cùng. Chi tiết đều có trong phong bì này, cùng với tài liệu mà cô đưa tôi.”
Phong bì màu xanh được đặt lên bàn một cách nhẹ nhàng.
“Tốt.”
Aoko cầm phong bì lên và bắt đầu lướt qua các tài liệu bên trong.
Cô bước vào thế giới riêng của mình, không hề để ý chút nào đến Tobimaru.
Nếu việc phớt lờ người khác là một kỹ năng, cô ấy chắc chắn là bậc thầy.
“…Ahem.”
“Gì vậy?”
“Tôi chỉ muốn hỏi một chuyện thôi.”
“Ừ, chuyện gì?”
Căn phòng tràn ngập sự im lặng lạnh lùng.
Aoko tiếp tục đọc mà khuôn mặt không hề biểu lộ cảm xúc.
Dù Tobimaru tỏ vẻ thờ ơ, ánh mắt anh vẫn chăm chú dõi theo cô.
“Aozaki, cậu có thấy vui khi làm những chuyện kiểu này không?”
“Tất nhiên là không. Việc thu thập thông tin mà tôi hầu như chẳng dùng được gì có gì vui chứ?”
“À, vậy à. Chỉ muốn xác nhận thôi.”
Dù có thuyết phục được anh hay không, Tobimaru đứng dậy khỏi ghế với vẻ thất vọng.
“Cô sẽ hiểu ra nếu đọc hết, nhưng tôi không tìm được gì chắc chắn cả.
Nhìn chung, dường như không có học sinh nào ở khu vực đó ngày hôm kia. Dù vậy, tôi cũng không thể khẳng định chắc chắn.”
Không còn bận tâm với nhiệm vụ của mình, Tobimaru tiến về phía cửa, như thể muốn nói rằng việc này không liên quan đến anh.
“…À, còn một chuyện nữa. Có một học sinh không nằm trong phạm vi điều tra của cậu. Cô quên không tính cả những học sinh chuyển đến ngoài khoảng thời gian này.”
Aoko chỉ hơi ngẩng đầu lên một chút.
Cậu ta nói đúng.
Học sinh vừa chuyển đến gần đây không nằm trong phạm vi điều tra của cô.
“Vậy nên tôi chưa điều tra về Soujyuro. Với cậu ta thì chắc chắn là đang làm thêm đến khuya.
Nhưng khoan, nếu cậu ta lại nói về việc thấy người bị giết thì có thể chỉ là một cơn ác mộng thôi.”
Tobimaru rời khỏi phòng hội học sinh với tâm trạng vui vẻ.
“Gì cơ?”
Cùng lúc đó, Aoko cảm thấy các ngón tay mình tê cứng và các tài liệu cô đang cầm rơi khắp bàn.
Dù cô không có ý làm vậy, nhưng dường như sức lực từ đầu ngón tay bỗng mất đi.
“Không thể nào. Chuyện đó không thể xảy ra…”
Cô toát mồ hôi lạnh và cố tự nhủ rằng chắc chắn có gì đó nhầm lẫn.
Tuy nhiên, cảm giác khó chịu trong bụng cô vẫn không biến mất.
Aozaki Aoko biết rằng trực giác của mình hầu như luôn đúng trong những lúc như thế này.
“…Cậu đùa tôi à.”
Thế nhưng, cô biết mình phải làm gì.
Cô sẽ không do dự giết Tobimaru nếu cậu là nhân chứng.
Nhưng nếu là tên kia thì sao?
Chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi đã khiến máu cô đông lại.
Aoko đặt trán vào tay và bắt đầu trầm tư.
Và rồi, đột nhiên
“Hãy nói về lựa chọn. Bạn sẽ luôn phải đối mặt với những lựa chọn.
Một kẻ ngốc lương thiện và một bậc hiền giả xấu xa. Bạn không thể có cả hai. Bạn phải chọn một. Đó là tự do mà bạn được ban cho.”
Hai năm trước.
Vào ngày cô trở thành người kế thừa thay chị gái, Aoko lẩm bẩm những lời ông tặng cho cô và thở dài nhỏ.
“…Thật không thể tin nổi.”
Cô cười khẩy trước trực giác nhạy bén của bản thân.
Nhưng đó không phải chuyện đùa.
Giá mà những lời đó chưa từng được thốt ra.
Aoko khóa cửa xong và rời khỏi phòng hội học sinh.
Bình thản, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cô chào hỏi các học sinh đi ngang qua, vừa ngạc nhiên vừa thấy đúng với bản thân mình.
Trường vẫn còn rất nhộn nhịp.
Sân trường náo nhiệt với tiếng nói chuyện của các học sinh vừa hoàn tất công việc và chuẩn bị về nhà, chưa kể đến những học sinh đang tham gia câu lạc bộ.
Bầu trời xám xịt như sắp mưa, nhưng với họ thì dường như không phải là vấn đề đáng quan tâm.
Giữa tiếng ồn ào, Aoko vội vã tiến về cổng trường.
Cô đi ngang qua một nhóm học sinh đang say sưa trò chuyện.
Họ dường như đang nói về kế hoạch sau giờ học và thảo luận nghiêm túc về cách tận dụng tối đa thời gian rảnh.
Cô không hiểu sao họ có thể chăm chú vào việc vui chơi đến mức vô trách nhiệm như vậy, nhưng đồng thời cô cũng không muốn cười nhạo hay ghen tị với họ.
Chỉ hai năm trước thôi, cô cũng từng yêu thích tự do như vậy từ tận đáy lòng.
(Liệu mình có đang trở nên vô cảm với tất cả không nhỉ.)
Cô buộc lại khăn choàng, lần này chặt hơn, để tạo vẻ cô độc, nhưng chẳng lừa được ai cả.
Thực ra, người không thấy cô đơn mà giả vờ cô độc thì đó không phải cô đơn mà là từ chối.
(Đúng vậy. Cô đơn là những thứ như thế này.)
Khu vực cổng trường náo nhiệt hơn bình thường.
Nguyên nhân là nhóm nam sinh đang tụ tập phía sau cổng.
Họ đứng gần nhau để trò chuyện riêng, trốn phía sau cổng, và ồn ào bàn tán về một cô gái đang đứng một mình trên đường chính.
Cô gái khoác trên mình một chiếc áo choàng đen.
Nhìn thoáng qua thì trông như trang phục bình thường, nhưng những người ở Misaki có thể nhận ra rằng bên dưới áo choàng là đồng phục của một trường nữ sinh danh giá.
Dĩ nhiên, ngôi trường nữ sinh đó không hề có liên hệ gì với trường cao trung Misaki, cả về khoảng cách vật lý lẫn tinh thần, hai trường hoàn toàn tách biệt.
Phần lớn các cô gái phải sống trong ký túc xá, nên hiếm khi thấy họ trên phố.
Học Viện Nữ Sinh Reien nổi tiếng là trường dành cho các tiểu thư, và thật hiếm khi thấy một cô gái ở đó xuất hiện giữa dân thường.
Chỉ điều đó thôi đã đủ khiến lũ con trai làm ồn, hơn nữa, cô gái này còn quá đẳng cấp.
Dáng đứng ấy chỉ có thể được miêu tả là duyên dáng.
Cách cô đứng chờ im lặng, bất động gợi nhớ đến một bức tranh được vẽ tỉ mỉ.
Nhìn dáng hình đó, Aoko như khẳng định chỉ bằng một từ: “cô độc”.
(Thật là, mấy tên ngốc ạ, chẳng có chỗ nào tốt hơn để đi à?)
Cảm thấy chán nản, Aoko bước thẳng qua cổng mà không ngần ngại.
Bình thường giờ này cô sẽ về nhà, nhưng hôm nay, cô băng qua đường hướng về phía cô gái đang đứng chờ.
“Chết tiệt! Đó là hội trưởng hội học sinh à?!”
“Chết tiệt, cô ấy đang định xua cô ta đi! …Để cô gái đó đứng đó đi chứ! Cô ấy có quyền đứng đó nếu muốn!”
“Sao vậy, cô ấy sắp nổi giận rồi! Hội trưởng đối đầu thiên thần!”
“Sao vậy nhỉ? Cô ấy học trường khác thì có sao chứ! Cô ấy thậm chí còn không ở trên đất trường… phải không? Phải không mọi người?”
“Đừng đùa. Bà Aoko không nương tay đâu. Thêm nữa, có khi ăn tát đấy, thật đấy.”
“…Ha.”
Lũ con trai nói bậy nói bạ sau lưng cô.
Không hề có tâm trạng quay lại để làm chúng im, Aoko bước đến trước mặt cô gái và giơ một tay ra như để nói “Chào”.
“Có chuyện gì vậy, Alice? Tớ đã nói trước rồi, đến đây chẳng có gì thú vị cho cậu đâu.”
“Thật sao!?”
Từ phía cổng, nghe như những tiếng hét vang lên đồng loạt, nhưng Aoko vẫn phớt lờ.
“Tôi đến để xác nhận chuyện đó. Nhưng ―――”
Aoko?
“Những người đó thật phiền phức.”
“Cậu nói sao? Tớ sẽ xua họ đi.”
Ngược lại với giọng nhỏ của Alice, Aoko nói to và rõ ràng.
Tất nhiên, cô làm vậy có chủ ý, để đám đông tụ tập gần cổng đều nghe thấy cùng một lúc.
“Chết rồi, con nhỏ hội trưởng đang đi về phía này kìa!”
“Này, đừng đẩy tao! Dạt ra! Tao bỏ chạy!”
“Nhưng… trông cô ấy quen với hội trưởng đấy chứ? Có khi nào nhờ hội trưởng giới thiệu cho không?”
“Ha ha ha. Lỗi newbie đấy. Mấy cậu vẫn chưa hiểu thực tế chiến trường. Nghĩ lại thì, cứ mơ tiếp đi. Mơ cho đến lúc đi gặp ông bà nhé.”
Có lẽ vì tụ tập quá đông một chỗ, đám học sinh nam rơi vào hoảng loạn khi cố thoát ra.
Aoko nhìn thẳng vào đám đó và nói:
“Nào nào, nào nào, đây là chuyện gì đây? Không phải là câu lạc bộ Về Sớm à? Các cậu có thể nói cho tôi biết tại sao lại tụ tập ở đây trong khi chẳng có hoạt động câu lạc bộ nào không?”
“Á á á!”
Hội trưởng hội học sinh nhìn lũ con trai bằng ánh mắt sắc lẹm.
“Dù sao thì, kỳ thi cũng sắp đến.
Nếu đó là việc thực sự hữu ích thì tôi cũng muốn biết, nhưng chắc chắn không phải là cậu chỉ đứng nhìn các tiểu thư của Học viện Nữ sinh sánh vai nhau đâu nhỉ?
Không ai trong số các cậu đủ can đảm để tiến tới nói chuyện với cô ấy, chỉ đứng nhìn thôi.”
Đúng vậy, không một ai đủ dũng cảm để trả lời rằng ‘thật ra là như vậy’. Nếu có can đảm như thế, họ đã nói chuyện với cô ấy từ lâu rồi.
“Ờ… tao nghĩ tao quên gì đó trong lớp.
“Nếu biết kết cục sẽ như thế này, tao ít nhất cũng đã thử cố gắng.
“Tụi mình thử đi mượn ống nhòm của Câu lạc bộ Thiên văn xem? Chắc chắn có thể ngắm được từ trên sân thượng.”
“Câu lạc bộ Thiên văn đâu có ống nhòm, ngốc ạ! Nếu có ai có thì chắc là Hội Yêu Chim hoang dã thôi.
“Hahaha! Hội trưởng đã phá mấy thứ đó tháng trước rồi! Nếu mày có thời gian ngắm chim, thì cũng có thời gian tìm bạn gái, thằng nhãi.”
“Ha ha ha. Tìm bạn gái ư… Xin lỗi, Zaki, hôm nay tao sẽ về bằng cửa sau.”
“Tôi cũng phải đi đây! Mai gặp lại nhé, hội trưởng!”
Với những lời nói thật duyên dáng đó, mấy cậu con trai chạy tán loạn như chó thua trận.
“Cậu có vẻ vui lắm nhỉ, Aoko.”
“Sao cậu biết được vậy?”
Trước lời nhận xét đó, Aoko trả lời ngay lập tức.
Thật ra, học sinh ở Cao trung Misaki hầu hết đều dễ thương, và việc đối phó với họ cũng khá thú vị.
“Vậy sao?
“Cậu đến đây làm gì? Cậu phát hiện ra điều gì à?”
“Tớ đã nhận dạng được dấu vết của nhân chứng trong khu vực. Giờ chỉ còn cần xác định danh tính thôi.”
“Hiểu rồi. Alice, cậu đã chờ ở đây bao lâu rồi?”
“Từ khi tan học.”
Vậy là cô ấy đã ở đây khoảng một tiếng.
Đứng yên một chỗ suốt một tiếng hẳn là mệt mỏi với một người nhạy cảm với lạnh như Alice.
“Xin lỗi. Nếu cậu nói với tớ trước…”
“Không sao. Tớ chỉ làm vì tớ muốn làm thôi.”
Dù nói vậy, đôi mắt đen của cô vẫn chăm chú nhìn cổng trường và các học sinh đi qua.
Chắc hẳn trong một giờ qua, cô đã quan sát cổng trường theo cách này.
“Cậu không phải đang chờ tớ đâu nhỉ? Dù sao giờ tôi đã đến rồi, chúng ta có thể đi được rồi.”
Alice gật đầu đồng ý.
Nếu Alice vẫn còn ở đây, nghĩa là cô ấy vẫn chưa tìm thấy nhân chứng.
Nếu cô ấy tìm thấy học sinh đó, Alice đã về nhà trước Aoko và bắt đầu nghiên cứu thông tin về học sinh này rồi.
“Bên này không tìm được gì.”
Cô báo cáo kết quả điều tra của Tobimaru. Alice giữ im lặng.
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó, để hai người lặng lẽ chịu đựng cơn gió lạnh.
Cuộc theo dõi im lặng cứ kéo dài vô tận.
Các học sinh đi qua cổng, mỗi người đều ngạc nhiên trước sự kết hợp bất thường này, rồi về nhà.
Sau hai mươi phút, Aoko thở dài, có lẽ vì chán, có lẽ vì lạnh, hoặc có thể là cả hai.
“Ê, trên đường về nhà, cậu có muốn ghé qua Dawn không?”
Aoko liếc nhìn khuôn mặt của Alice để xem phản ứng của cô ấy.
Dawn là tên của quán cà phê mà Aoko rất thích.
“…”
Không rõ Alice đang trách móc Aoko vì thái độ thờ ơ hay đang đồng ý với sở thích tùy hứng của cô.
Ánh mắt của Alice chỉ dịch chuyển nhẹ một cách tinh tế.
Aoko nhìn theo ánh mắt đó.
Ánh mắt của cô hướng đến …
“Ơ, Aozaki. Cậu cũng hẹn gặp ai ở đây à?”
Giọng nói bất ngờ khiến cô bất ngờ.
Chỉ có một người nói với giọng điệu dịu dàng, hiền hòa như vậy.
“―――Ừ. Quả nhiên là như vậy sao.”
Quay lưng về phía Alice, Aoko nhìn chằm chằm học sinh vừa đến.
“Vậy hôm nay cậu có việc gì?”
Mọi lễ phép đều biến mất.
Đang trong tâm trạng tồi tệ, càng nhìn Soujyuro, tâm trạng của Aoko càng tụt dốc.
Nhưng dường như sức nặng trong ánh mắt của cô cũng không làm Soujyuro để ý.
“Không, mình đang trên đường ra ga để gặp đội trưởng câu lạc bộ bơi, và mình muốn nói lời cảm ơn.”
“?”
Đúng là một lời nói hoàn toàn bất ngờ.
Cảm ơn… Tham gia câu lạc bộ…
Chỉ là, với sự kết hợp đó, Aoko linh cảm rằng cậu ta sắp nói một điều gì đó ngớ ngẩn.
“…Ừm. Khi nói ‘cảm ơn’, ý cậu là ‘trả đũa’ đúng không?”
“?”
May mắn thay, Soujyuro hoàn toàn không nhận ra ý nghĩa ác độc hơn của từ đó.
“Mình không hiểu lắm, nhưng chẳng phải chuyện lớn gì đâu.
Chỉ là đội bơi không bận lắm cho tới mùa hè thôi.”
Soujyuro vừa định cảm ơn cô vì đã gợi ý một câu lạc bộ không tốn nhiều thời gian, thì Aoko cắt lời anh với vẻ mặt chán chường.
“Đương nhiên rồi. Tôi không thể giới thiệu cậu vào một câu lạc bộ mà tôi biết cậu sẽ chẳng bao giờ tới. Tôi chỉ nhắc tới vài câu lạc bộ mà ngay cả một người bận rộn như cậu cũng có thể tham gia.”
“Ra vậy. Rất hiệu quả.”
Sự ngưỡng mộ công khai của Soujyuro khiến Aoko chẳng còn tâm trạng để phản kháng.
Việc tìm một câu lạc bộ phù hợp với cậu ta và thuyết phục đội trưởng vốn dĩ là một điều hoàn toàn vô ích đối với cô.
“Dù sao đi nữa, cậu thật sự đã giúp mình rất nhiều.
Mìnhchỉ muốn nói lời cảm ơn thôi.”
Soujyuro vừa định cúi đầu để bày tỏ biết ơn thì Aoko vội vàng ngăn lại.
“Tha cho tôi đi. Nếu cậu làm vậy, tôi chỉ thêm phiền thôi.”
“Vậy, câu lạc bộ bơi thế nào? Cậu có thể theo được không?”
Ánh nhìn sắc bén của cô bỗng trở nên hơi bối rối.
Soujyuro nhận thấy sự khác lạ trong thái độ của Aoko, nhưng không đoán được lý do.
Vì vậy, cậu bắt đầu từ những gì mình biết và thông báo cho cô những thông tin mới nhất.
“À, mình đã bị đuổi khỏi câu lạc bộ rồi.”
“CÁI GÌ?! Tại sao?!”
Trước câu trả lời ngoài dự đoán, Aoko bỗng hét lên.
Như một con rối bật ra bất ngờ.
Diễn biến bất ngờ này khiến tâm trạng rối rắm của cô trong chốc lát hóa trắng tinh.
“Nh.. nhưng cậu vừa nói là cậu đang đi gặp đội trưởng mà!”
“Ừ, đội trưởng sẽ dẫn tôi đến bể bơi nước nóng ở Yashirogi.”
Soujyuro nói điều này một cách rất bình thản với Aoko vẫn còn bàng hoàng.
“Tôi không hiểu. Mọi thứ có vẻ đang ổn mà. Tại sao họ lại đuổi cậu ra?!”
“Ồ, dễ thôi. Vì mình không biết bơi.”
“…”
À ra là vậy, Aoko đưa tay lên nhấn vào sống mũi khi cô xử lý câu trả lời của anh.
“Shizuki, cậu còn nhớ câu hỏi của tôi hôm qua không? Câu mà tôi hỏi cậu thích chạy hay bơi hơn ấy.
Tôi nhớ chắc rồi, nhưng cứ nhắc lại cho tôi nghe nhé.
Cậu nói là thích ‘bơi’ mà, đúng không?”
“Ừ. Từ nhỏ, mình luôn muốn học bơi, và mình cũng đã chạy rất giỏi rồi, nên…”
“À, ra vậy”
Aoko trả lời rồi hoàn toàn kiệt sức.
“Nghe nói nếu mình là học sinh năm nhất, họ sẽ rèn luyện tôi từ đầu.
Nhưng vì chỉ còn ba tháng nữa là mình lên năm ba, và mình lại không biết bơi, nên họ không thể nhận.
Nhưng đội trưởng thật sự tốt bụng và quyết định sẽ dạy mình bơi từ giờ.”
Những lời nói đầy vui sướng của Soujyuro dường như không tới được với Aoko.
(Ha… Vậy là, nói cách khác, tôi đã cố bán hàng lỗi. Tôi sẽ không bao giờ dám gặp mặt đội trưởng câu lạc bộ bơi nữa.
Khoan đã, nhưng đội trưởng chẳng phải là…)
“Shizuki, đội trưởng câu lạc bộ bơi là…”
Cô định nói “là con gái” nhưng dừng lại, sợ rằng nếu nói ra sẽ trông thật kỳ quặc và không kiểm soát được bản thân.
“…Biết gì không? Không quan trọng nữa. Tôi hiểu rồi, nên cậu cứ đi đi. Đi khỏi đây càng xa càng tốt, được không? Tôi thực sự không thể chịu đựng cậu lúc này.”
“Tobimaru cũng nói vậy, nghĩ lại thì đúng. Cậu ấy bảo hôm qua và hôm nay trông Aoko mệt mỏi bất thường. Có chuyện gì à?”
“À, cũng có chút. Nhưng không sao. Dường như mọi chuyện đã ổn.
Dù sao… Cậu thấy tôi thế nào, Shizuki? Tôi có trông mệt đến vậy không?”
Tại sao cô ấy lại hỏi cậu ta điều này?
Nói ra những điều không lý do và theo cảm hứng nhất thời…
Điều này không phải là chuyện thường thấy ở Aoko.
Có lẽ là vì cô nhận ra đây sẽ là cơ hội cuối cùng để họ có một cuộc trò chuyện bình thường.
Sau vài giây trầm tư, Soujyuro nở một nụ cười hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng trước đó.
“À, mình sẽ nói là trông cậu năng động hơn là mệt mỏi. Giống như một con sói bị ép đi cày ruộng suốt thời gian dài, nhưng giờ háo hức được đi săn trở lại.” /* em sẽ đi săn anh vào buổi tối nay */
Cậu ấy trông thật vui vẻ. Như thể đang hạnh phúc thay cho cô.
“…”
Không suy nghĩ, tay của Aoko đưa lên má.
Nếu những gì tên đó nói là đúng, thì bây giờ cô đang cười toe toét từ tai này sang tai kia.
Chắc chắn, cô không hề phạm phải sai lầm như vậy.
“Thôi, cảm ơn lần nữa! Hẹn gặp lại ngày mai.”
Có lẽ vẫn chưa đủ thoải mái để vẫy tay chào, Soujyuro nói lời tạm biệt với giọng điệu và nụ cười chân thành, rồi rời đi.
“Đợi đã. Có chuyện này muốn hỏi cậu. Nghe xong rồi hãy đi.”
Aoko gọi anh Soujyuro lại.
Giọng cô lạnh lùng, tự răn mình vì đã có lúc sắp trở nên ôn hòa.
“Ừ. Sao vậy?”
“Đây chỉ là một câu hỏi giả định.
Giả sử cậu đang đói đến mức sắp chết, và ngay trước mặt cậu là hai con vật cũng đang đói đến mức sắp chết.
Ai đó đưa cho cậu một khẩu súng và bảo cậu bắn một trong số chúng.
Con bên phải là sư tử, bên trái là mèo con. Cậu sẽ làm gì?””
Đó là một tình huống đạo đức giống truyện ngụ ngôn, đặc biệt ở chỗ nó vừa tàn nhẫn vừa mang tính răn dạy.
Loại câu chuyện mà nếu suy nghĩ quá kỹ, bạn sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời.
Soujyuro trả lời nhanh chóng và điềm tĩnh.
“Không, mình nghĩ sẽ không bắn đâu. Vì cậu bảo mình tự quyết đúng không? Hơn nữa, xem nào, đói thì ai cũng giống ai.”
Có lẽ anh không hề kịp suy nghĩ để băn khoăn.
Câu trả lời của anh thật trong sáng. Thật sự trong sáng đến mức khiến bất cứ ai cũng phải giật mình.
“…Cậu sẽ sống thật lâu đấy, Shizuki.”
“Whoa, cậu nghĩ vậy à? Mình nghĩ đây là lần đầu tiên có ai nói vậy với mình.”
Nụ cười trên mặt anh hoàn toàn không phù hợp với lời nói.
“…Cái gì thế này?”
Cô hối hận vì đã gọi anh lại.
Nếu lúc đó cô chỉ để anh đi, cuộc trò chuyện này đã không xảy ra.
Shizuki Soujyuro bước đi xuống con dốc.
Hôm nay cũng như mọi hôm, có lẽ anh lại phải làm thêm đến khuya.
Chỉ còn lại Aoko và Arisu, trong khi Arisu đang làm hết sức để trở thành một nhân vật nền.
“Thằng quê vô hại đó thật khiến mình rối tung lên.”
Aoko siết chặt nắm tay phải và lẩm bẩm một mình.
Cô làm vậy để không hét toáng lên.
Liệu tiếng hét đó sẽ nhằm vào Soujyuro hay chính cô thì lại là chuyện khác hoàn toàn.
“Aoko.”
Aoko nghe giọng Alice nhỏ nhẹ từ phía sau. Cô biết Alice định nói gì, như cô đã biết từ trước.
Kể từ khi Alice, vốn không phản ứng với bất kỳ học sinh nào khác, thay đổi biểu cảm khi nhìn thấy Soujyuro.
“Không cần nói đâu. Là tên đó đúng không? Nhân chứng.”
Giọng cô lạnh như băng.
Đó là giọng nói của người đang nhắc về một người hoàn toàn xa lạ.
…Con sư tử và con mèo con.
Mỗi con đều có ưu và nhược điểm, điều quan trọng là cô đã bảo cậu ấy chọn một trong số chúng.
Xét về rủi ro, con sư tử là lựa chọn nguy hiểm hơn. Ngay khi chĩa súng vào nó, có khả năng nó sẽ chống trả.
Nhắm vào sư tử đòi hỏi nhiều can đảm hơn, nhưng bất kỳ cảm giác tội lỗi nào khi cầm súng sẽ biến mất.
Sư tử là sinh vật dữ tợn — dù là lý do biện minh tồi để bắn một con vật, nhưng chắc chắn giúp giảm bớt cảm giác tội lỗi.
Nhưng với mèo con — sinh vật yếu hơn thì sao?
Không cần nói cũng biết mèo con là mục tiêu dễ hơn, nhưng chọn nó sẽ là quyết định khiến bất cứ ai cũng khó chịu.
Ngay cả khi mèo con không có cơ hội sống sót, việc làm đó vẫn quá phi lý.
Và với Aoko, Soujyuro chính là lựa chọn “phi lý” đó.
(…Mình cũng biết chắc là hắn.)
Khi cảm thấy nỗi lo đó trong phòng hội học sinh, cô bỏ qua; cô tự nhủ không còn cách nào khác ngoài việc phải làm.
Cho đến khi Soujyuro nói điều đó khi ra về, làm quyết tâm của cô chao đảo.
Nhưng cảm giác khó chịu trong lồng ngực cô không phải xuất phát từ cảm giác tội lỗi.
Cô chẳng quan tâm gì đến Soujyuro; cậu ta yếu và cực kỳ dễ kiểm soát.
Thế nhưng, vì lý do nào đó, cô không thể xua tan những do dự trong lòng.
Một học sinh chuyển trường từ nơi hẻo lánh lên thành phố, không có gia đình…
So với một người có tiếng tăm, chẳng mấy ai sẽ để ý nếu cậu ấy bỗng dưng biến mất.
Nếu cô định giết cậu ấy, đơn giản như vặn cổ một con mèo.
Tất cả những điều đó chỉ khiến cô tức điên lên.
Quá may mắn. Như thể mọi thứ đều được trao cho cô gọn ghẽ. Cô chỉ muốn đá thẳng vào quỹ đạo cho bõ tức.
“Không thể tin nổi. Mình ghét điều này. Đây không phải là mình…”
…Tại sao mình lại như vậy?”
Những lời thì thầm có thể đã lọt vào tai Alice đứng phía sau.
Tuy nhiên, cô không để tâm đến cơn giận dỗi của người bạn đồng hành và nói:
“Cậu ta quấn gì quanh cổ vậy.”
Một chủ đề hoàn toàn không liên quan.
Aoko bừng tỉnh trước lời nói của Alice.
“…Cổ tên đó?”
“…Ừ. Không biết có liên quan gì đến việc bị câu lạc bộ bơi loại không.”
Alice gần như nói một mình, suy nghĩ từ tận sâu trong lòng.
“Nhắc mới nhớ… Lần đầu gặp mặt, tên đó cũng quấn cái đó quanh cổ. Vì cổ áo luôn được cài gọn gàng nên tớ không để ý.”
Cuộc trò chuyện xoay quanh những chuyện vô nghĩa.
Dù không giải quyết được vấn đề nào, nhưng nó giúp Aoko bình tĩnh lại sau những lo lắng.
“…Cảm ơn, Alice. Mình ổn rồi.
Mình đã sẵn sàng đi.
Cứ nhân lúc thuận lợi mà kết thúc chuyện này trước khi hắn lan truyền bất kỳ tin đồn nào.”
Hồi hộp một lần nữa, Aoko quay lưng về phía cổng trường.
Trước mắt, họ sẽ về dinh thự và chuẩn bị cho trận chiến.
“Được rồi, nhưng khi nào, ở đâu thì cậu sẽ giết tên đó?”
Lời nói rất nhỏ nhưng không phải điều nên thốt ra nơi công cộng.
Thông thường, việc cảnh cáo sự bạo lực của Alice là nhiệm vụ của Aoko, nhưng xét về mức độ đáng sợ thì giờ đây cô cũng không kém.
“Tối nay. Còn địa điểm.
Chúng ta sẽ gặp cậu ta ở xứ sở giấc mơ.”
Cô cất tiếng cười đầy tự tin, không chút sợ hãi.
Âm thanh đó lạ kỳ dễ chịu, như khi người ta hẹn gặp người yêu.