[Web Novel] Chương 108: Nước Mỹ
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 108: Nước Mỹ
Việc ngồi đối diện nhau để nói chuyện nghiêm túc thế này, thật ra cũng hiếm khi xảy ra.
Bởi chuyện nhà cửa hay tiền bạc thì cơ bản đều do tôi quyết định, mà thời gian Yuuha ở bên cạnh tôi còn nhiều hơn bất cứ ai.
“K-… Kế hoạch… gia đình!?”
“Không phải kế hoạch, mà là cuộc họp gia đình nhé!?”
Vì cô ấy nghe nhầm một cách chí mạng, tôi vội vàng đính chính. Câu chuyện nhảy cóc tận năm bậc liền rồi đấy.
Tôi trấn an Yuuha đang bối rối, rồi cả hai ngồi lại vào bàn ăn vừa dọn dẹp xong. Tôi rót trà xanh vào cốc, uống một ngụm để lấy lại bình tĩnh.
Không ổn rồi. Vì bình thường toàn nói mấy câu bông đùa nên giờ muốn nghiêm túc cũng khó mà tạo ra tâm thế được. Biết là không nên đùa cợt, đầu thì hiểu nhưng miệng thì sợ lỡ buột ra mất.
Đối diện với tôi, Yuuha thẳng lưng, mím chặt môi, nghiêm túc đợi.
“Em nghiêm túc thế này thì lại khó cho anh quá…”
“Không sao. Em… sẽ nghe nghiêm túc.”
“Nên anh mới nói em thả lỏng đi mà… Em căng thẳng thì anh cũng không bình tĩnh nổi.”
“T-… Tại vì Rokurou căng thẳng trước mà…”
“Nhưng mà em không bình tĩnh thì anh cũng khó mà nói tiếp…”
Hai đứa cứ nhìn mặt nhau rồi lại lúng túng. Có vẻ đối diện nhau thế này lại phản tác dụng thật.
Nghĩ một lúc, tôi nhận ra chắc do cách ngồi này không ổn.
“Ngồi cạnh nhau nhé?”
“Ừ, cũng được.”
Tôi kéo ghế, chuyển sang ngồi bên phải Yuuha. Thế này thoải mái hơn hẳn.
Không nhìn thấy mặt đối phương quá rõ, thế lại đỡ căng thẳng. Có lẽ vì thế mà cũng không cần để ý thái độ của nhau quá mức.
Nghĩ lại thì, chúng tôi chưa từng nói chuyện quan trọng ở bàn ăn. Những chuyện thật sự nghiêm túc, toàn nói ở ban công, công viên hay ngoài trời. Có lẽ càng quan trọng thì lại càng khó nói trong căn nhà thấm đẫm hơi thở thường ngày.
Tôi thoáng nghĩ hay ra ngoài nhỉ, nhưng lạnh thế này thì thôi, không còn cách nào tốt hơn. Đành chấp nhận vậy rồi sắp xếp lại suy nghĩ.
Uống hết chén trà xanh, tôi cẩn trọng mở lời.
“Ví dụ thôi nhé… Sau khi Yuuha tốt nghiệp, nếu phải chuyển nhà thì em thấy có sao không?”
“Được mà.”
“Khoan khoan, quyết nhanh quá đấy.”
Tôi ôm đầu, ngó nghiêng nhìn mặt Yuuha vì cô ấy trả lời không chút do dự. Nhưng xem ra cô ấy thật sự đã nghĩ kỹ, chứ chẳng phải nói bừa.
“Chuyển nhà là đến nơi chẳng quen biết ai đấy. Người thân quen cũng không còn.”
“Nhưng ở lại đây thì cũng vậy thôi mà. Shiho cũng thi đại học ở tận xa… Còn anh, không gặp Keiiji-san nữa có sao không?”
“Keiji… Ai cơ? Keiji là ai?”
“Trời đất, đến mức đó luôn!?”
Hình như tôi có quen tên biến thái nào đó như vậy… mà gương mặt thế nào thì quên rồi.
Nói đùa thế thôi, nhưng chuyện đó tôi vốn chẳng lo lắng.
“Mất tích hơn nửa năm mà vẫn chẳng sao, thì giờ chuyển nhà cũng chẳng khác gì.”
“Ra vậy… Ừ, đúng ha.”
Yuuha gật gù ra vẻ đã hiểu, mắt nhìn xuống cốc trà vẫn còn sót lại. Cô ấy suy nghĩ một chút rồi khẽ thì thầm “May quá…”
“May gì cơ?”
“May là Rokurou không tự đi một mình. Thật tốt quá.”
“…Anh không đi đâu cả. Không có em thì chẳng còn ý nghĩa gì.”
Kéo cô ấy ra khỏi ngôi nhà đó, nếu giờ tôi lại bỏ đi thì tệ hại quá rồi. Chuyện phải chịu trách nhiệm với cô ấy, tôi đã xác định từ lâu.
Hơn nữa, giờ thì còn có tình cảm cá nhân nữa. Một mình mà sống tiếp… tôi không dám tưởng tượng.
Trái tim đã quên mất đau đớn này, không thể nào mạnh mẽ như trước kia nữa.
Yuuha nghiêng đầu, mái tóc mềm mượt đổ xuống vai, khẽ lay động. Cô ấy hỏi.
“Mãi mãi bên nhau nhé?”
“Tất nhiên rồi.”
Tôi gật đầu, Yuuha mỉm cười rồi nép hẳn vào tôi.
Cô ấy như một chú mèo con dễ chịu tìm được chỗ cuộn mình, rồi khẽ hỏi tiếp về câu chuyện.
“Thế… sẽ chuyển đi đâu? Nếu là Hokkaido hay Okinawa thì nghe cũng mơ mộng đó.”
“Mỹ.”
“…?”
“Mỹ.”
“……Hả, Mỹ á?”
“Ừ. Mỹ.”
Yuuha chớp mắt liên tục như thể không hiểu, rồi bật thẳng lưng dậy. Cô ấy quay ghế lại, đối mặt với tôi.
Sau đó, cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra một mạch.
“Mỹ!?”