[Web Novel] Chương 111: Sẽ không mất đi
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 111: Sẽ không mất đi
Vì đầu óc mình quay cuồng quá tệ, nên sau khi tắm xong, mình quyết định sẽ thong thả nghỉ ngơi.
“Xem phim đi, xem phim!”
“Được đấy. Vậy chuẩn bị nước ngọt với bánh kẹo nhé.”
“Em sẽ lấy khăn choàng đầu gối.”
“Xem gì đây? Không phải mùa phim kinh dị mà nhỉ.”
“Phim tình cảm thì chắc Rokurou … nhìn mặt anh kìa, chẳng hứng thú gì luôn.”
“À, mà biết đâu xem lại hay thì sao. Ờ… cũng được đấy.”
“Thôi đừng gượng ép! Nhìn anh vậy làm em đau lòng đấy!”
Như thường lệ, tôi tính để Yuuha chọn phim, nhưng rồi lại lỡ trả lời lưng chừng. Hôm nay tôi tệ quá, giấu giếm cái gì cũng vụng về. Một phần là do mệt mỏi, phần khác là đầu tôi đang kẹt đầy suy nghĩ.
Tôi cũng định nói ít lại một chút, nhưng thế thì tội cho Yuuha quá. Tốt nhất là đáp qua loa nhưng đừng để lộ ra.
“Ừm… nếu là phim Rokurou cũng xem được thì… chắc lại là kinh dị nhỉ?”
“Chuẩn luôn.”
“Nhưng mà em nghe nói con trai cũng thích phim khoa học viễn tưởng. Sao hả?”
“Chuẩn luôn.”
“Phim hành động?”
“Chuẩn luôn.”
“Này! Trả lời nghiêm túc đi!”
“Hả…”
Tôi giật mình khi bị mắng. Hóa ra trả lời hời hợt quá rồi. Yuuha xị mặt ra, nhìn tôi rồi khẽ nhíu mày lo lắng.
“Hay là ngủ luôn nhé?”
“Không, anh chưa buồn ngủ đâu. Mà giờ ngủ thì còn sớm quá.”
“Thế thì để ru ngủ, nghe tiếng suối chảy 60 phút nhé?”
“Thôi thôi, xem phim tình cảm đi. Tự nhiên thấy hào hứng quá rồi. Tắt đèn lẹ nào!”
“Dạaa~”
Tôi xoay vai mấy vòng rồi nhanh chóng chuẩn bị. Hở ra một tí là con nhỏ này cho mình nghe mấy bài thư giãn ru ngủ ngay. Mấy trò vô vị đó khỏi cần bày ra.
Tôi lấy lon nước ngọt ướp lạnh trong tủ, bóc mấy gói bánh kẹo. Hai đứa đắp chung cái khăn choàng to, ngồi ghế dính chặt bên nhau. Tắt đèn phòng, bật laptop, bắt đầu chiếu phim.
Tôi còn đang tính canh lúc thích hợp để trêu chọc Yuuha một chút thì ngay từ đầu phim, em ấy đã tựa đầu vào vai mình. Tôi vòng tay phải ôm vai Yuuha, đỡ nhẹ đầu cho em ấy. Có vẻ Yuuha rất thích tư thế này, cứ ngồi cạnh là hay tựa vào thế này lắm.
Tôi khẽ chọt ngón trỏ vào má Yuuha. Mềm mịn, mát lạnh, chỉ cần chạm vào thôi là thấy hạnh phúc rồi. Tôi đổi sang cả ngón cái, nghịch cái má phúng phính cứ như bánh mochi ấy.
Một lúc sau, cái má phồng lên, cứng lại. Yuuha bắt đầu phản kháng. Nhưng tôi mặc kệ, cứ lấy ngón cái ấn lại.
“Anh đang xem phim đấy chứ?”
“Đang xem, đang xem. Sắp tới cặp đôi kia bị zombie ăn rồi nhỉ.”
“Không phải phim kinh dị đâu! Không có cảnh đó đâu nhé!”
“Ồ… thế hả? Vậy… em không thấy thiếu thiếu à?”
“Em xem phim ngoài kinh dị cũng hài lòng mà! Sao anh cứ nghĩ em phải xem máu me mới chịu được vậy?”
“Ờ thì… anh nghĩ thỉnh thoảng em cũng muốn thấy máu người chảy mà.”
“Em không có sở thích bệnh hoạn vậy đâu nha! Thôi, xem đi. Có diễn viên nữ dễ thương kìa.”
“Ồ, thật ha, dễ thương thiệt…”
“Thôi khỏi! Rokurou chỉ được nhìn em thôi!”
Em ấy đập vào đầu gối mình, ra hiệu kéo ánh nhìn lại.
“Em có tố chất làm bạn gái hay ghen đấy.”
“Kakari-san cũng bảo em cứ trói chặt Rokurou lại cho chắc.”
“Cái con nhỏ Kakari này… Lại nói nhảm gì nữa không biết…”
Vừa bực, vừa thấy nó nói đúng nên càng tức. Thôi để lần sau tôi cũng rỉ tai Riichi-san vài tin xấu về nó mới được. Đừng hòng nghĩ sẽ được yên ổn đón Giáng sinh nhé con nhóc đó.
Mà rốt cuộc, tôi vẫn cứ ngắm Yuuha nhiều hơn màn hình phim.
Những biểu cảm thay đổi liên tục, cái cách không giấu nổi cảm xúc trong lòng. Mỗi lần nhìn gương mặt nghiêng ấy, tôi lại bị cuốn hút bởi những thứ tôi không có.
Những giọt nước mắt không thể chảy ra từ mắt tôi, Yuuha đã khóc thay. Nhờ thế mà tôi mới có thể bình yên thế này. Mấy giọt nước mắt đó mới thật sự đáng trân trọng.
Khi phim kết thúc, giọng Yuuha đã hơi nghèn nghẹn. Em ấy sụt sịt mũi, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn mình.
“Hay thật đấy…”
“Cảm động thật đấy…”
Mình cố gắng đọc lời thoại với đôi mắt khô khốc. Yuuha phì cười.
“Biết ngay anh chẳng nghĩ gì. Haha, đúng là Rokurou mà.”
“Thể loại cảm động anh thấy không thấm lắm. Ngoài ngáp ra, anh không rơi được giọt nước mắt nào.”
“Mà giờ anh khóc thì em cũng sốc đấy.”
“Cũng đúng ha.”
Một năm qua bao nhiêu chuyện xảy ra, nhưng cuối cùng tôi chẳng khóc nổi. Có lẽ tôi đã không còn cách nào dùng nước mắt để bày tỏ cảm xúc. Tê dại vì đau lâu quá, chắc mất luôn chức năng đó rồi.
Mà cũng chẳng sao cả. Thật đấy.
“Em thì suốt ngày khóc.”
“Biết sao giờ. Em là đồ mít ướt mà, chữa không khỏi đâu.”
“Vậy càng tốt. Còn hơn lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng.”
Tôi gập laptop lại, bật đèn phòng. Dọn lon nước, gom rác bánh kẹo bỏ đi. Hơi buồn buồn đúng kiểu, chắc ngủ ngon đây. Đánh răng rồi chui vào chăn thôi.
“Giờ thì kéo giãn với mát-xa nhé.”
“Ugh… không làm giãn cơ được không?”
“Không bỏ được đâu!”
Yuuha đáp lại bằng giọng nghiêm khắc.
Một Yuuha-chan quyết tâm bảo vệ cơ thể tôi đã ra đời rồi đấy. Biết ơn thì có, mà vẫn ghét vì đau lắm…