[Web Novel] Chương 113: Xứng đôi
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 113: Xứng đôi
“Ừ ừ. Ở làng giờ tuyết đã phủ dày lắm rồi đấy. Bà bảo xúc tuyết vất vả lắm, nên muốn nhờ Roku-kun về giúp. Haha, chắc bà chỉ đùa thôi. Mà dạo này cậu thế nào?”
“Cô lúc nào cũng nói nhiều thế nhỉ.”
Giọng nói rộn ràng vang lên từ đầu dây bên kia, quanh năm suốt tháng cứ như mùa hè rực rỡ vậy.
Dường như cô ấy có quá nhiều điều muốn nói, lượng lời thoại của Kakari Miryo gấp ba lần tôi.
“Nghe một thì trả lời mười, đó là phương châm của tớ mà.”
“Những thứ không ai hỏi thì đừng có đính kèm vào một câu trả lời chứ.”
“Cái đó thì cậu phải chịu thôi. À đúng rồi, quán của Riichi-san sắp được lên TV đấy. Lần này phát sóng trên đài quốc gia luôn!”
“Ghê thế!”
“Đúng không! Đây là sự kiện lớn nhất từ khi làng Onnajamura được thành lập đấy nhé. Riichi-san thì cứ bảo ‘Chỉ là chương trình buổi sáng thôi mà’ nhưng cả làng thì đang rộn ràng cả lên! Tớ cũng thấy tự hào lắm!”
“Nghe như thể cô là bạn gái anh ta vậy. Hai người đang hẹn hò à?”
“Vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm… Bọn mình đang từ từ rút ngắn khoảng cách.”
“À… Thì cũng còn hơn không có gì.”
Cô ấy bỗng dưng im bặt làm tôi thấy hơi khó xử. Kakari kiểu luôn tràn đầy năng lượng, hùng hổ đâm đầu tiến lên mới là cô ấy mà.
Những cuộc trò chuyện kiểu sướt mướt thế này, tôi cũng không muốn lắm. Nhưng đã đụng chuyện Giáng Sinh thì không thể bỏ mặc được. Trong số những người quen của cô ấy, người thân với Riichi-san nhất hình như là tôi. Nếu không tính tôi thì chỉ còn mấy ông già dâm dê trong làng thôi, nên ít ra cũng phải nghe cô ấy nói.
“Thế còn Roku-kun thì sao hả! Mình cũng nghe Yuuha-chi kể rồi đấy, nhưng thực tế thì sao hả!”
“Yaa!”
“Yaa!”
Điểm hay của Kakari là mấy chỗ thế này. Dù có hơi bực nhưng đúng là bạn bè thật sự.
“Thế nào. Bao giờ kết hôn?”
“Hôm qua rồi.”
“Ểểểểể!?”
“Nói dối đấy.”
“Gì đấyyy!?”
“Ồn ào quá. Tôi cúp máy giờ.”
“Đợi đã! Nói chuyện với cậu thì mình không biết cái nào thật cái nào giả hết á. Phải chỉ mình cách nhận biết chứ!”
“Khi tôi nói dối thì tôi sẽ liếc mắt đi chỗ khác.”
“Chiêu đó đâu áp dụng được qua điện thoại! À đúng rồi, chuyển qua gọi video đi!”
“Đéo nhé, ghê bỏ mẹ.”
“Ờ thì đúng là không phải chuyện nên làm với cậu rồi… Haizz, mình muốn nhìn mặt Riichi-san quá.”
“Thế sao không gọi thẳng cho Riichi-san mà than? Vừa được nghe giọng vừa nhìn mặt, tiện đôi đường.”
“Không được mà!”
Cô ấy cố ý sụt sịt làm ra vẻ khóc. Thấy vẫn khỏe mạnh như vậy thì tôi chỉ muốn bỏ mặc luôn cho rồi… nhưng mà để Yuuha biết thì tôi lại bị mắng mất. Thôi đành nói bừa gì đó cho xong.
“Rồi rồi, giờ cô muốn tôi nói gì?”
“Nói thật nhé. Theo cậu thì mình có cửa với Riichi-san không?”
“Ừm—, không.”
“Uwaaahhhh!”
“Mà nếu tôi nói thế thì cô định bỏ cuộc à?”
Tôi bình thản hỏi khi nghe Kakari rú lên như sắp chết. Giữa cuộc nói chuyện của tụi tôi bỗng dưng im lặng khác thường, rồi tôi cảm giác như cô ấy đang lắc đầu.
“Không. Mình sẽ không bỏ cuộc. Mình sẽ không trở thành con rắn đâu. Thà dành thời gian đó để cố gắng khiến anh ấy quay lại nhìn mình còn hơn.”
“Thế thì đừng lo mấy chuyện vớ vẩn. Cứ đâm đầu vào đi cho đến khi phía bên kia sụp đổ thì thôi.”
“Chiến thuật lợn rừng nhỉ!”
“Cái tên đấy nghe ổn chưa vậy…?”
“Hay đặt cái tên nghe sang hơn đi. Ví dụ như ‘Chiến dịch mì Ý chưa luộc! Thẳng tắp tiến công!’”
“Thôi, cứ lợn rừng đi. Lợn con thì còn dễ thương.”
“Mình 20 tuổi rồi đấy.”
“Bên trong thì mới 5 tuổi nên không sao.”
“Cái gì hả!”
Tôi phì cười lảng tránh câu chuyện.
Vẫn chẳng có tí nữ tính nào, thô lỗ, trẻ con… nhưng có lẽ đó lại là điểm tốt của Kakari.
Khoé miệng tôi bất giác nhếch lên. Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ xấu xa.
“À này. Thế cứ dây dưa ‘thử nghiệm’ hoài, đến khi cô gần 30 thì ép Riichi-san chịu trách nhiệm đi. Ổng dễ bị áp lực lắm.”
“Roku-kun kiểu này đúng là Roku-kun mà.”
“Đừng có đối xử tôi như là điển hình của đồ xấu tính chứ.”
“Nhưng mà ý tưởng đó bà với mấy bà già trong làng cũng nói rồi đấy. Tiếc nhé, bị cướp mất ý tưởng rồi!”
“Cái làng đáng sợ thật…”
Tôi rùng mình khẽ cười khổ. Mà, nếu là Fumizuki-san thì chắc chắn bà ấy sẽ nghiêm túc lên kế hoạch đó với giọng bình thản.
“Haa… Riichi-saaan~”
“Đừng làm nũng kiểu đó, nhìn phát bực. Cô không hợp làm kiểu người ủ rũ đâu.”
“Đi học đại học nên không gặp anh ấy được nhiều, mình cũng khổ tâm lắm á. Roku-kun mà không được gặp Yuuha-chi thì cũng vật vã thôi.”
“Ai biết được.”
Đang chuẩn bị rẽ sang mấy chủ đề phiền phức, tôi quyết định ném ra một quả bom để đổi không khí.
“Mà này, tụi tôi sang năm có khi sang Mỹ sống đấy.”
“Ừm. Đi mạnh giỏi nhé… Mỹ, Mỹ á!? Cái Mỹ tức là Hợp Chúng Quốc Mẽo ấy á!?”
“Mỹ mà cô gọi ra thành ‘Mẽo’ rồi đấy.”
“Tại bất ngờ quá mà… Mới không gặp có tí mà chuyện ghê vậy. Đúng là Roku-kun, giỏi phát ghét.”
“Ghét cái gì.”
Tôi cũng muốn cô ấy khen thẳng thắn cho rồi. Dù gì tôi cũng chẳng mong được Kakari khen ngợi, nhưng ít nhất cũng đừng đá đểu như thế.
Dù sao, tôi cũng đã thành công đổi chủ đề.
“Vậy, lại không gặp được một thời gian dài nữa à?”
“Chắc vậy. Gửi lời hỏi thăm Fumizuki-san hộ tôi nhé.”
Sau đó chúng tôi tám chuyện tào lao thêm một lúc rồi mới cúp máy.
Đây là lần đầu tiên tôi gọi điện cho Kakari, nhưng hóa ra cũng bình thường thôi. Tôi cứ nghĩ nếu không mặt đối mặt cãi nhau ầm trời thì chẳng giao tiếp nổi.
Trong lúc ngẫm nghĩ về điều bất ngờ đó, tôi lại nhớ về ngôi làng giờ chắc đang phủ trắng tuyết.
Mùa hè năm nay, trước khi rời làng, tôi đã nói với Fumizuki-san.
Tôi vẫn muốn tiếp tục vùng vẫy.
Phải rồi. Tôi đã chẳng còn hài lòng với bản thân từ lâu rồi. Tôi muốn tiến lên. Muốn đi đến nơi nào đó khác. Muốn biết được mình có thể đi xa đến đâu bằng chính tài năng và nỗ lực của mình.
Ước mơ đó, từ rất lâu rồi đã có trong tôi.
(Fumizuki-san. Cháu sẽ đi đây.)
Cuộc thương thảo với Daimon-san vẫn diễn ra tốt đẹp. Mặc dù bây giờ chủ yếu chỉ là tám chuyện và chơi game, chưa bàn sâu về công việc. Nhưng không hiểu sao tôi thấy mình hợp tính người đó. Chắc chắn sang đông năm sau, tôi sẽ không còn ở đây.
Có tiếng gõ cửa.
“Rokurou, nói chuyện xong rồi à?”
“Ừ. Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, Yuuha trong bộ đồ ngủ mùa đông bước vào.
Bộ pijama bông xù mềm mại ấy rất hợp với hình ảnh dịu dàng của cô ấy.
Trên giường, cô ấy ngồi xuống trước mặt tôi, nghiêng đầu.
“Miryo-san nói gì thế?”
“Hỏi xem có cửa với Riichi-san không ấy mà.”
Nghe vậy, Yuuha khẽ cười.
“Hai người họ hợp nhau thật nhỉ.”
“Ừ, đúng thế.”
Tôi thở dài, phần nhiều là bất lực.
Thật ra tối qua Riichi-san cũng gọi cho Yuuha để hỏi chuyện.
Đúng tính cách nghiêm túc của anh ấy, trước khi gọi còn nhắn tôi: “Tôi muốn hỏi Yuuha-san một chút chuyện… nếu cậu không ngại thì được chứ?”
Mà nội dung cũng thật sự… “Liệu Miryo có thất vọng khi biết tôi chỉ là một ông chú không?” kiểu vậy.
“Yêu một người thật khó nhỉ.”
“…”
“Sao trông anh lúng túng thế?”
“À, thì, cũng không phải chuyện đơn giản mà.”
Bây giờ tuy chúng tôi đã là một cặp bình thường, nhưng để được như thế này cũng chẳng dễ dàng gì. Mà chủ yếu là tại tôi cả.
Tôi xoa đầu cô gái vẫn còn ra vẻ thắc mắc, lắc đầu bảo không có gì.
Một lúc sau, Yuuha khẽ gật đầu “Ừm, thôi kệ vậy”, rồi ngả người dựa đầu vào ngực tôi.
“Miryo-san giỏi thật đấy.”
“Sao giỏi?”
“Dù xa Riichi-san vẫn luôn thích anh ấy. Lúc anh ấy đi nước ngoài học nghề, chị ấy vẫn cổ vũ… Em thì không làm được vậy đâu.”
“Cô ấy mạnh mẽ mà.”
“Em yếu lắm.”
“Yuuha cũng mạnh chứ. Mạnh mẽ kiểu ép người ta chiều ý ấy.”
“Không mạnh đâu.”
“80% chuyện bây giờ là do em tự tay sắp đặt còn gì.”
Tôi đã định từ từ tiến lên, dắt tay cô ấy từng bước… Vậy mà cuối cùng, cô ấy cứ thế đòi hỏi hết điều này đến điều kia. Kết quả thành ra thế này. Phải công nhận, con gái chủ động thật tuyệt vời.
“Anh không ghét à?”
“Em biết thừa anh không ghét mà còn hỏi.”
“Hehe~”
“Cáo già.”
“Vì em là bạn gái của Rokurou mà.”
“Nghe thuyết phục thật đấy.”
Nguồn gốc của mọi rắc rối chính là tôi. Nghĩ lại cũng chẳng phản bác được câu nào.
Mà đúng là, bạn gái của tôi thì không mạnh mẽ thế này cũng chẳng chịu nổi tôi đâu.