[Web Novel] Chương 121: Chúc ngủ ngon
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 121: Chúc ngủ ngon
Một mình trên ban công lúc nửa đêm, tôi lặng lẽ nhìn về bầu trời xa xăm.
“Ha aa… mệt mỏi thật…”
Một cảm giác kiệt sức lan tỏa từ sâu trong lồng ngực khắp toàn thân. Cảm giác ấy dần dần gặm nhấm tôi, khiến tâm trạng trở nên u ám.
Gió đêm lạnh buốt, tay tôi bắt đầu tê cóng, nhưng tôi chẳng buồn bận tâm. Tôi đang tan nát cõi lòng đây, đồ trời khốn nạn. Vừa rủa thầm thời tiết mùa đông, tôi vừa lấy hai tay ôm lấy mặt mình.
Tôi hiểu mà.
Yuuha không phải là của riêng tôi.
Em ấy có cuộc sống của em ấy, và tôi cũng có cuộc sống của riêng mình.
Nếu em ấy nói rằng em ấy có một điều muốn trở thành.
Nếu em ấy nói rằng đó là sự lựa chọn để bước đi cùng tôi.
Làm sao tôi có thể ngăn cản điều đó?
Nỗi đau không thể xóa nhòa này… chính là tình yêu.
Thở dài mãi không dứt, thật sự rất mệt mỏi. Nhưng dù vậy, có một điều tôi biết rõ.
“…………”
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, đầu óc tôi đã ngập tràn lo lắng và hy vọng.
Nhưng một ngày nào đó, chắc chắn…
Chóp mũi bắt đầu đau buốt vì lạnh, tôi đành quay vào phòng.
Trong căn phòng đã tối khi kéo rèm lại, chỉ còn tiếng thở đều của cô bé đang ngủ.
Tôi di chuyển thật nhẹ nhàng để không đánh thức cô ấy, rồi đặt chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn bên cạnh gối.
Tôi có cả một núi điều muốn nói, nhưng giờ thì đã muộn rồi…
“Ngủ ngon, Yuuha.”
Mình cũng nên đi ngủ thôi.
◆
Đã lâu lắm rồi, ông già Noel mới lại đến.
Khi Yuuha tỉnh dậy, bên gối cô có một chiếc hộp được gói quà đặt ngay ngắn.
Để không đánh thức chàng trai đang ngủ bên cạnh, cô nhẹ nhàng ra phòng khách rồi mở hộp.
Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay nhỏ nhắn nhưng rất tinh tế và trang nhã.
Cô lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nó, sống mũi bắt đầu cay cay, liền đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt.
Cô trở về phòng mình, mang theo món quà đã chuẩn bị sẵn.
Vì nếu để ở bên gối thì sẽ giống hệt nhau, nên cô quyết định treo nó lên tay nắm cửa phòng của Rokurou.
Một chiếc cà vạt cô đã mua bằng số tiền kiếm được từ công việc làm thêm.
Cô gửi gắm vào đó lời chúc: mong anh sẽ dùng nó khi cố gắng trong công việc.
Dù ở đâu đi nữa, tình cảm ấy vẫn không đổi thay.
Mặc bộ đồ dễ thương, đeo chiếc đồng hồ ấy, cô thầm nghĩ sẽ cảm ơn anh khi anh tỉnh dậy.
Nhưng bây giờ, chắc hẳn anh đang rất mệt.
“Ngủ ngon nhé, Rokurou.”
Cô khép cửa lại, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.