[Web Novel] Chương 20: Không mang ý nghĩa đen tối
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 20: Không mang ý nghĩa đen tối
Keiji ngồi đối diện tôi, với vẻ mặt như vừa ngộ ra chân lý của thế gian, cất giọng nặng nề:
“Nếu khi nhìn vào vực sâu, vực sâu cũng đang nhìn lại ta… thì khi ta nghĩ về ngực, chẳng phải ngực cũng đang nghĩ về chúng ta hay sao?”
“Tên này, chắc đến lúc phải xử lý rồi, nếu không xã hội sẽ gặp nguy hiểm mất.”
Giữa phòng khách thiêng liêng của nhà tôi, hắn lại buông ra mấy lời nhảm nhí không thể chấp nhận nổi.
Tôi pha hai ly cà phê đá trong bếp, ngăn cách bởi quầy bar, rồi mang ra bàn.
Không có tấm lót ly, nên vào thời điểm này trong năm, nước ngưng tụ chảy ra ướt nhẹp.
Giữa trưa vừa mới trôi qua một chút. Dù là ngày thường, sinh viên đại học vẫn thảnh thơi rảnh rỗi, và cái tên này bất thình lình mò tới nhà tôi.
“Thế, có chuyện gì vậy?”
“Chuyện về Nako-chan á…”
“Về đi. Đừng bao giờ quay lại. Mong mày chỉ nhận được giải thưởng tham gia ở hội thi Bingo.”
“Đã nói gì đâu mà đã đuổi rồi!”
“Chỉ cần nhắc tới Nako-san là tao hiểu hết rồi! Lại kiểu than thở trá hình của bọn yêu đương viên mãn chứ gì. Bao giờ chia tay rồi hẵng tới đây kể.”
“Giúp tao với, Sabu ơi…”
Vừa rên rỉ thảm hại vừa bám lấy tay phải tôi là một gã đàn ông trưởng thành.
Xin hãy nói với tôi đây chỉ là mơ đi. Tôi vẫn không thể tin nổi một sinh vật như thế này lại là bạn thân của mình.
“Thật là, tao đâu phải mèo máy đến từ tương lai đâu.”
Chẳng biết có cái dụng cụ nào giúp hàn gắn các cặp đôi không nữa. Nếu lạm dụng đồ của mèo máy thì chắc có thể, nhưng đồ chuyên dụng tử tế thì tôi chưa nghe tới.
“Nói thật, việc Keiji quen được người như Nako-san đã là phép màu rồi đấy. Nghe đâu cách tiếp cận của mày cũng y chang stalker luôn.”
“Đúng thế… Tao mà được làm bạn trai của Nako-chan đúng là chuyện không tưởng mà…”
“Đừng có tụt mood trong nhà tao chứ. Độ ẩm đã cao rồi, ngồi đấy là mốc meo thật luôn đấy.”
“Thôi thì tao cũng chỉ ngang mốc meo thôi mà…”
“Trong nhà tao, bọn yêu đương còn kém giá trị hơn cả mốc meo đấy.”
“Có ai đang trong tình cảnh này mà vẫn không được an ủi không trời…”
Keiji nói với vẻ thất vọng rồi đập mặt xuống bàn. Đúng như tôi nghĩ, cái sự tiêu cực đó chỉ là diễn trò thôi.
Hắn ngồi dậy, uể oải nhấp một ngụm cà phê rồi thì thầm, mắt lướt nhìn cái quạt đang cố sức xoay qua lại giữa chúng tôi:
“Mà nóng thật đấy…”
“Đừng nhắc. Tao cũng đang cố gắng chịu đựng đây.”
Cuối tháng Sáu, cái nóng mùa hè bắt đầu lộ nanh vuốt. Mưa giảm bớt thì cũng tốt, nhưng nhiệt độ xấp xỉ ba mươi độ mỗi ngày đúng là tra tấn.
Ngoài chiếc quạt máy mà tôi đã dùng từ nhà cũ, tôi còn mua thêm một cái nữa cho Yuuha. Nhưng cũng chỉ là để giải khuây phần nào thôi. Chỉ ít lâu nữa thôi, tôi sẽ phải bật điều hòa lên.
“Nếu để điều hòa chạy liên tục thì hóa đơn cũng không tăng nhiều lắm đâu.”
“Biết rồi. Nhưng này, Keiji, nhà này có ba phòng đấy.”
“Ờ… đúng thật…”
Ban ngày thì tôi dùng phòng mình cho công việc, đêm đến thì ngủ. Yuuha dùng một phòng khác sau khi đi học về. Và còn phòng khách này, nối liền với bếp, diện tích cũng không nhỏ.
Chỉ nghĩ tới chi phí điện phát sinh khi bật hết điều hòa ở tất cả các phòng thôi cũng đủ khiến tôi không muốn sống nữa rồi. Thật sự rất ghét, cực kỳ ghét luôn.
“Vậy nên, hiện tại tao không có dự định bật điều hòa chỉ để tiếp mấy thằng đàn ông.”
“Mày đúng là chiều chuộng Yuuha-chan hết mức nhỉ.”
“Im đi, chia tay ngay đi.”
“Đừng có nói mấy câu độc địa thế chứ!”
Keiji giả vờ khóc thút thít. Thật không hiểu nổi hắn tới đây làm gì nữa.
Mà thôi, dành chút thời gian buổi trưa ngồi chơi cũng chẳng ảnh hưởng gì tới công việc.
“Này Sabu, tao có mua cơm trưa rồi, ít nhất nghe tao than thở chút đi.”
“Còn tùy mày mua cái gì đã.”
Hồi trước cũng trong tình huống tương tự, hắn từng mang đến cái mì ăn liền ăn vặt.
Lúc đó tôi đã nghiêm túc nghĩ tới chuyện cắt đứt quan hệ.
“Là cơm hộp ở tiệm gần trường đấy.
Mày chọn đi, gà chiên hay tôm chiên?”
“Gì cũng được… thôi, gà chiên đi.”
Rút kinh nghiệm lần trước, lần này tôi quyết định chọn tử tế. Ai hỏi gì thì trả lời đàng hoàng.
Hai gã đàn ông ngồi đối diện, ăn cơm hộp đầy calo trong căn phòng nóng bức. Nếu ai đó nhìn vào, chắc tưởng đây là cảnh trong địa ngục.
“Nako-chan ấy, không chịu cho tao hôn đâu.”
“Nghe như nỗi khổ của học sinh cấp hai ấy…”
Một khoảng thời gian thật sự không đem lại tí giá trị nào.
◇
Yuuha thường về nhà sau khi giao báo chiều xong được một lúc.
Gần đây, em ấy cố gắng dành thời gian học ở phòng tự học của trường nhiều nhất có thể. Không chỉ để bù đắp phần bài vở còn thiếu cùng với thầy Kumagai và các thầy cô khác, mà còn bởi… em ấy bảo rằng cũng vì muốn tận hưởng điều hòa trong phòng tự học.
Trường đó, đúng là trường chuyên nên môi trường học tập rất tốt. Bị cuốn vào đó cũng là điều dễ hiểu.
Chính vì vậy, khoảng thời gian này tôi cũng tự ép mình học tập.
Đặt mục tiêu cho kỳ thi vào mùa thu, tôi bắt đầu rèn luyện lại vốn tiếng Anh đã rỉ sét. Còn phải vượt qua cả thời kỳ đỉnh cao của bản thân trước đây. Nếu không thì sẽ không thể dùng tiếng Anh mà tồn tại được.
Toàn bộ sách tham khảo tôi đang dùng đều do thầy Kumagai cho. Nghe nói là những cuốn sách mẫu nhận được ở trường nhưng bị bỏ xó.
“Để đấy cũng chẳng ai dùng, Sanjou cậu dùng đi.”
Thầy đã nói như vậy.
Những cuốn sách tham khảo như thế này thực sự rất đắt đỏ, nên đối với tài chính gia đình, đây là một sự hỗ trợ vô cùng lớn.
Không chỉ vậy, tôi còn được nhận luôn cả mấy tờ báo tiếng Anh mà thầy tự mình sưu tầm. Từ nay, chúng sẽ được chuyển tới tôi thông qua Yuuha.
Được giúp đỡ nhiều thế này, liệu có ổn không nhỉ?
Dù nghi ngờ chợt nảy ra trong lòng, tôi biết chắc thầy sẽ chỉ mỉm cười và bảo “không sao đâu.”
Tôi thật sự rất may mắn.
Cuộc đời này đúng là đầy rẫy khó khăn, nhưng không phải mọi thứ đều quay lưng lại với tôi.
Vậy nên tôi vẫn chưa thể buông xuôi.
“Mà hôm nay nóng thật đấy…”
Dù cố gắng tập trung học, tôi vẫn không thể nào làm được. Bình thường buổi chiều không đến mức này.
Muốn bật điều hòa quá…
Nhưng mà…
Từ khi tôi bỏ việc phát báo sáng, tài chính đã không còn dư dả.
Bởi vì muốn sống cùng Yuha, tôi đã điều chỉnh nhịp sinh hoạt và giảm bớt công việc.
Tất nhiên, thu nhập cũng giảm theo.
Tôi đang cố gắng bù đắp bằng cách khác, nhưng đời đâu dễ như mơ.
Tôi đã lo lắng trước rồi, và ngay lập tức, tình hình tài chính gia đình rơi vào nguy hiểm.
Tôi khoanh tay sau đầu, dựa lưng vào ghế.
Khi sống một mình, tôi không hề có bất kỳ ham muốn gì. Nhưng dạo gần đây, tôi lại trở nên tham lam đến lạ.
Tôi muốn cho Yuuha ăn những món ngon, muốn cho em ấy sống thoải mái, muốn mua những bộ quần áo dễ thương, muốn đưa em ấy đi đến những nơi vui vẻ — tôi muốn đem đến cho em ấy những hạnh phúc bình thường của con người.
Những mong muốn đó đang chiếm lĩnh đầu óc tôi.
“Về rồi đây!”
Vừa lúc đó, Yuuha đã về. Tôi đóng sách tham khảo lại và đứng dậy.
Khi bước vào phòng khách, tôi thấy Yuuha đang bước vào, chiếc cặp lỏng lẻo trên vai.
“Chào mừng về!”
“Hôm nay nóng quá.”
“Ăn tối thì ăn món gì nhẹ nhẹ nhé?”
“Được đó. Em không muốn ăn đồ dầu mỡ đâu.”
Trong khi Yuuha dọn dẹp phòng của mình, tôi kiểm tra trong tủ lạnh. Lấy những nguyên liệu cần thiết cho món ăn mà tôi vừa nghĩ ra. Sau khi chắc chắn là không thiếu gì, Yuuha từ trong phòng bước ra.
“Làm món gì vậy?”
“Mì lạnh.”
“Nghe có vẻ sang nhỉ! Này, làm thế nào để làm món đó vậy?”
Bỗng nhiên em ấy trở nên rất vui vẻ, chạy nhanh tới bên tôi. Em ấy đã chuẩn bị sẵn sàng, đeo tạp dề và trông rất háo hức.
Yuuha hình như coi việc nhà là nhiệm vụ của mình. Cả dọn dẹp và nấu nướng, em ấy luôn ngăn tôi làm, không để tôi làm gì. Chỉ riêng việc giặt giũ là em ấy không can thiệp.
Tôi rất cảm ơn, nhưng cũng nghĩ không cần phải vất vả như thế đâu.
Chắc chắn là tôi có công việc, nhưng Yuha cũng phải đi học mà. Về mặt đó, chúng tôi là đối tác bình đẳng.
Tôi thử nói chuyện với em về điều này, nhưng…
“Không, không được, không thể.”
Em ấy kiên quyết không chịu nghe. Nếu tôi cố gắng thay phiên làm, tâm trạng của em ấy sẽ trở nên xấu đi, thật khó khăn.
Có lẽ em ấy chỉ muốn hỗ trợ tôi theo cách riêng của mình.
Chỉ riêng việc nấu ăn, em ấy cho phép tôi giúp đỡ với lý do là học hỏi. Vì vậy, trước bữa tối, chúng tôi thường xuyên đứng cùng nhau trong bếp.
“Đổ nước vào nồi và đun sôi, cho thêm muối nhiều hơn bình thường. Trong lúc đợi nước sôi, cắt rau và làm sốt nhé.”
“Sabu, anh chắc chắn sẽ làm trợ lý cho các chương trình nấu ăn đấy.”
“Nếu có việc làm, tôi cũng muốn được giới thiệu luôn. Yuha có bạn nào là người nổi tiếng không?”
“Trường của chúng ta không có người nổi tiếng đâu.”
“Đúng rồi.”
Và đây cũng không phải thành phố lớn. Nơi này chỉ là một thị trấn vừa phải, không quá phát triển. Đủ để sống, nhưng chẳng có nhiều tiện ích giải trí.
“Trường hôm nay thế nào?”
“Ừm, chẳng có gì đặc biệt. Không có vấn đề gì cả.”
“Vậy là tốt.”
“Yên bình là tốt nhất.”
Chúng tôi trộn nguyên liệu làm sốt, đợi nước sôi rồi cho mì vào luộc. Nếu còn thời gian dư, tôi làm thêm một món salad. Dù đơn giản, nhưng bữa tối đã xong.
Ăn xong, hầu hết mọi người sẽ có thời gian riêng của mình. Tắm rửa vào một lúc, rồi học bài hoặc làm công việc còn lại. Nếu có thời gian, tôi và Yuha cũng sẽ xem video cùng nhau.
Nhưng hôm nay, cái nóng làm tôi chẳng còn hứng thú làm gì cả.
Tôi ngồi bệt trên sofa, uống nước với rất nhiều đá, cảm thấy mệt mỏi.
Hôm nay thật là tệ. Chắc không thể ngủ được.
Khi mặt trời lặn, nhưng nhiệt độ không có dấu hiệu hạ xuống. Không có gió, nên dù mở cửa sổ cũng chẳng giải quyết được vấn đề.
Nhưng…
Một khi đã trải nghiệm sự thoải mái của điều hòa, sẽ không thể quay lại được nữa.
Tôi không thể nào quên được mùa hè năm ngoái. Tôi đã không chịu đựng nổi, bật điều hòa liên tục, và bị tính một hóa đơn cao ngất ngưởng.
Tôi không thể để chuyện đó xảy ra lần nữa.
“Rokurou.”
“Ừm.”
“Nóng quá.”
“Anh bảo rồi mà, bật điều hòa đi. Mà bật đi, nếu không bị say nắng thì sao.”
“Nhưng mà, Rokurou đâu có bật đâu.”
Yuuha nói với vẻ rất không hài lòng.
“Nếu phải tiết kiệm, thì em cũng sẽ không bật.”
“Nếu mà mệt mỏi đến mức ngã bệnh thì có tiết kiệm cũng vô nghĩa. Bật đi, giờ em không thể nghỉ học nhiều như trước nữa đâu.”
“…………”
Yuuha đi về phía bàn đối diện và ngồi xuống. Trong phòng khách này chỉ có một cái bàn và hai chiếc ghế.
Em ấy nghiêng người về phía trước, nhăn mày và nói:
“Chắc em phải nói lại điều này một lần nữa.”
“Không sao đâu, anh ổn mà. Chỉ là nóng thôi mà.”
“Không phải vì anh không ngã bệnh mà anh có thể cứ làm vậy hoài… Điều đó thật là kỳ quặc.”
Tôi không thể đáp lại. Yuuha có một không khí không cho phép phản bác, và điều em ấy nói đúng.
“Chắc em không thể nhận sự tốt bụng anh đâu.”
“Xin lỗi.”
“Không sao, em cũng chỉ đang nói những điều ích kỷ thôi.”
Lúc đó, cả hai chúng tôi đều im lặng. Hiểu lầm giữa việc quan tâm lẫn nhau và hy sinh bản thân là khác nhau. Tôi biết rõ điều đó.
Chỉ là, thực tế là đôi khi chúng ta không thể làm cả hai.
“Anh không muốn nói những chuyện thế này, nhưng… về mặt tài chính, chỉ có thể bật một chiếc điều hòa thôi. Mặc dù không đến mức phá sản vào tháng sau, nhưng không có tiền tiết kiệm thì cũng hơi lo.”
“Vậy là chỉ có một chiếc điều hòa thôi nhỉ?”
“Chắc là chỉ có vậy thôi.”
Yuuha trầm ngâm suy nghĩ. Tóc dài ngang vai lắc lư nhẹ nhàng khi em ấy nghiêng đầu.
Một lúc sau, em ấy mở mắt ra. Có vẻ như đã nghĩ ra một ý tưởng gì đó.
“Vậy thì, chúng ta ngủ chung đi.”
Em ấy giơ ngón tay lên, với vẻ mặt như thể nói “Đây là ý tưởng tuyệt vời”.
“Không được à?”
Yuuha nghiêng đầu hỏi, khuôn mặt trông rất ngây thơ.
Tôi chỉ có thể đứng đó, im lặng một lúc, không biết phải nói gì.
Sau một lúc suy nghĩ và bối rối, tôi nhận ra rằng nếu từ chối ngay lúc này, sẽ có thể làm lộ ra chuyện chúng tôi là anh em kế, và tôi quyết định gật đầu.
…Ngủ chung?
Đây là cái gì thế? Ngủ chung là sao?