[Web Novel] Chương 25: Gửi đến kẻ hay nói dối một sự thật tuyệt vời nhất
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 25: Gửi đến kẻ hay nói dối một sự thật tuyệt vời nhất
“Cậu không bị ghét vì có tính cách tồi đâu, Sanjou-kun. Mà là vì cậu bị ghét, nên mới cư xử như thể mình có tính cách tồi vậy.”
Nếu bị một bạn cùng lớp mà mình hầu như chưa từng nói chuyện nói với mình điều đó một cách đột ngột, thì ai mà chẳng thấy khó chịu. Nhất là khi điều đó lại đánh trúng tim đen, thì càng tệ hơn nữa.
“Mày là cái thá gì đấy?”
Mùa hè năm hai cấp ba vừa kết thúc, vào tháng Chín, ngay trước lễ hội văn hóa.
Lúc đang vác vật liệu chuẩn bị cho lễ hội một cách chán ngắt, cô ấy đột nhiên bắt chuyện với tôi.
Đôi mắt to tròn, mái tóc bob bắp cải nồi, dáng người mảnh mai, nổi bật nhất là vòng một đầy đặn khiến người ta khó mà không chú ý.
Việc tôi đáp lại một cách khó chịu khi Komaki Neoto bắt chuyện chắc hẳn là điều chỉ mình tôi mới làm. Nếu là thằng con trai nào khác, dù có đang bất hạnh đến mức nào, chắc chắn cũng sẽ cố gắng nặn ra một nụ cười trước mặt cô ấy.
Thế nhưng, tôi thì không. Tôi nhìn chằm chằm vào cô gái có thể là nhất lớp, nhất khối, thậm chí là nhất trường ấy bằng ánh mắt không khác gì khi đối diện với lũ nhóc ngu ngốc khác.
“Mình thấy cậu rất thú vị.”
Komaki chẳng hề tỏ ra để tâm, cứ thế tiếp lời.
“Này, mình làm bạn nhé?”
“Tôi từ chối.”
Không hiểu sao, lúc đó tôi đã có một linh cảm xấu.
— Con nhỏ này nguy hiểm.
Nếu để cô ta tiến vào gần, chắc chắn cô ấy sẽ lôi hết mọi thứ bên trong tôi ra ánh sáng. Những lời nói dối tôi đã dựng lên để tự bảo vệ bản thân, cái nội tâm bẩn thỉu và thối nát này.
Vì vậy, tôi đã quyết định giữ khoảng cách.
Và từ ngày hôm đó, trận chiến giữa tôi và cô ấy đã bắt đầu.
◇
Trước hết là trong thời gian lễ hội văn hóa. Không biết từ khi nào, Komaki luôn ở bên cạnh tôi – từ lúc chuẩn bị, cho đến khi sự kiện chính bắt đầu rồi kết thúc. Khi tôi chỉ có một mình thì còn dễ để xua đuổi bằng một câu “Biến đi chỗ khác”, nhưng khi Keiji ở đó thì mọi chuyện lại không đơn giản như vậy.
“Này, thằng phụ tá! Dám đối xử lạnh nhạt với Komaki-san là tội gì đấy hả! Mau chết đi mà tạ lỗi!”
Hắn ta phiền phức như thế đấy. Và Komaki thì lại hùa theo, nói:
“Đúng vậy đó. Nếu cậu cứ lạnh lùng như vậy mãi, thì mình sẽ phải đến than phiền với giáo viên là cậu làm mình khóc mất.”
Với mấy lời kiểu đó, tôi chẳng còn cách nào đuổi cô ta đi được.
Không muốn thừa nhận, nhưng trong lễ hội văn hóa năm đó, có vài tấm ảnh chụp hai đứa tôi đứng cạnh nhau. Khi những bức ảnh đó được trình chiếu trong đoạn slideshow ở lễ bế mạc, toàn bộ học sinh nam – những kẻ vốn đang vui vẻ – lập tức như sụp đổ.
“Lễ hội văn hóa của tôi…!”
“Não tôi như bị phá hủy vậy…”
“Tôi không muốn sống cái cuộc đời này nữa…”
Nhìn cảnh bọn họ lặng lẽ rơi nước mắt, với bản tính tồi tệ nhất của mình, tôi tất nhiên chỉ biết mỉm cười. Nhìn thấy người khác tuyệt vọng làm tôi cảm thấy sảng khoái trong lòng.
Và Komaki đã không bỏ lỡ cơ hội đó.
“Sao? Ở bên tôi, cũng không tệ lắm đúng không?”
“Có thể là vậy.”
Cô ta biết rất rõ tôi là kẻ có nhân cách tệ hại. Vậy mà vẫn không từ bỏ ý định làm bạn, thậm chí còn đánh giá tôi là người tốt. Đã từng có lúc tôi thật sự lo rằng, không lẽ cô ấy lớn lên ở một thế giới toàn yêu ma quỷ quái hay sao?
Sau lễ hội văn hóa, mối quan hệ kỳ lạ đó vẫn tiếp diễn một cách lặng lẽ. Dù không luôn ở bên nhau, nhưng thỉnh thoảng cô ấy lại đến gần và bắt chuyện đôi chút. Đến khi nhận ra, thì ngay cả khi không có Keiji, tôi vẫn có thể thoải mái ở cạnh cô ấy – đến mức đó, tôi đã bắt đầu mở lòng.
Vì không có thằng con trai nào ghét tóc bob và ngực to (nói quá lên một chút), nên khi sự nghi ngờ ban đầu biến mất, tôi cũng không còn thấy khó chịu nữa.
Komaki đã dành rất nhiều thời gian cho tôi.
Đến mức ngay cả Keiji – người ban đầu chỉ muốn nguyền rủa tôi chết – cũng phải thở dài và làm mặt kiểu “Hai người muốn làm gì thì làm đi.”
Qua Giáng Sinh, bước sang năm mới, và đến cuối năm học lớp 11, mối quan hệ ấy cuối cùng cũng thay đổi.
Sau lễ bế giảng, tôi bị cô ấy gọi ra cầu thang thoát hiểm, rồi tỏ tình.
“Mình thích cậu. Làm người yêu mình nhé.”
“Tôi từ chối.”
Lúc đó, tôi đã yêu Komaki Neoto rồi. Cô ấy chắc chắn cũng biết điều đó.
Tôi đã mơ hồ nhận ra hai đứa là tình cảm hai chiều từ khoảng tháng Hai. Thế nhưng tôi không hề muốn tiến xa hơn để trở thành người yêu. Mà ngược lại.
Càng yêu cô ấy, tôi lại càng muốn đẩy cô ấy ra xa.
Tôi tin rằng ngay cả sự giằng xé đó, Komaki cũng đã lường trước. Cô không hề tỏ ra ngạc nhiên hay tổn thương, chỉ yên lặng gật đầu và nói:
“Mình hiểu rồi. Vậy thì… mình đấu một trận đi, Rokurou-kun.”
“Đấu?”
“Nếu cậu yêu mình, cậu thua. Nếu mình ghét cậu, cậu thắng.
Một kiểu trận đấu như vậy, chắc là cậu giỏi lắm nhỉ?”
Nó ngu ngốc đến mức tôi không biết phải nói gì. Bởi nếu đó là luật chơi, thì tôi đã thua từ lâu rồi.
Không chờ tôi đáp lại, Komaki tiếp tục nói.
“Mình sẽ nói cho cậu biết, kẻ chuyên nói dối kia. Trên thế gian này vẫn có người, dù cậu có thế nào đi nữa, cũng sẽ không bao giờ ghét cậu. Và rằng, tình cảm của mình là thật sự – là sự thật tuyệt đối.”
“Tôi biết chứ… Biết rõ điều đó mà…”
Tôi ngước nhìn lên bầu trời và thốt lên như vậy. Điều kỳ lạ là, tôi không thể tưởng tượng ra được cảnh cô ấy ghét tôi – cho dù tôi có làm gì đi chăng nữa. Không, chính xác hơn là tôi không muốn tưởng tượng cảnh mình làm điều gì đó khiến Komaki ghét tôi.
Tôi đan tay vào nhau và cúi đầu xuống.
“Tôi chẳng thể làm được gì cho cậu cả.”
“Mình đâu có nhờ cậu làm gì đâu.”
“Ngay cả sinh nhật cậu, tôi cũng chẳng thể chúc mừng tử tế được.”
“Nhưng cậu đã nói ‘chúc mừng sinh nhật’ rồi còn gì.”
“Tôi cũng không thể dẫn cậu đi hẹn hò ở đâu cả. Trong khi mấy cô gái khác được đi cà phê, chụp ảnh sticker, cầm bóng bay ở công viên giải trí, thì cậu chẳng được gì hết. Yêu tôi tức là chấp nhận điều đó.”
“Chuyện đó chỉ là tạm thời thôi mà.”
Komaki đã xua tan hết mọi lo lắng trong tôi như thể chẳng có gì to tát cả.
Như thể muốn thổi bay bóng tối dày đặc không lối thoát trong tôi – bằng một sức mạnh dịu dàng mà mãnh liệt.
“Rồi một ngày nào đó, chắc chắn ta sẽ có thể đi thôi. Cà phê, chụp ảnh sticker, công viên giải trí… tất cả. Mình để dành lại cho lúc đó nhé.”
“Một ngày nào đó… là khi nào?”
“Là một ngày nào đó. Nhưng chắc chắn sẽ đến – là chuyện của tương lai.”
“Từ giờ đến lúc đó, cậu sẽ ở bên tôi chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
“…Vậy à. Hiểu rồi. Tôi thua rồi.”
Trong lòng tôi, người duy nhất mà tôi có thể thật sự tin tưởng, là Yuuha. Là người duy nhất mà tôi từng muốn tin, cũng là người mà tôi từng muốn được tin tưởng lại.
Và Komaki… chính là người thứ hai.
Cô ấy là người đã chìa tay ra nắm lấy tôi – kẻ đã bao bọc bản thân bằng dối trá và luôn xua đuổi mọi người xung quanh. Komaki đã cho tôi thời gian, sự quan tâm và cảm xúc đủ để khiến tôi tin tưởng cô ấy.
“Mình cũng thích cậu. Làm người yêu mình nhé.”
“Ừ. Mong cậu giúp đỡ nhiều nhé.”
Ngay từ đầu, Komaki đã cười như thể mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này, như thể cô ấy luôn biết trước điều đó.
◇
“Ha… Mình đang làm cái quái gì vậy chứ.”
Trong lúc đang đắm chìm trong hồi ức, mặt trời đã bắt đầu ngả bóng. Viền ly cà phê đã khô cong, trong quán cũng trở nên vắng lặng.
Tôi cầm túi, đứng dậy, dọn ly rồi rời khỏi quán.
Rốt cuộc, suốt thời gian quen nhau, tôi chưa từng một lần đi cà phê với cô ấy.
Vậy mà hôm nay, như một điều hiển nhiên, tôi có thể hẹn gặp ở quán cà phê. Vừa nhâm nhi ly cà phê đá giá 400 yên, vừa trò chuyện như chẳng có gì đặc biệt…
Trong tương lai mà cuối cùng cũng đã đến này, Komaki không còn ở bên cạnh nữa.
Thấy mình trở nên u sầu như thế, đúng là ngu ngốc. Đã hai năm trôi qua rồi. Nếu là vết thương, thì nó cũng đã lành từ lâu.
Lát nữa chắc tôi sẽ gọi cho thằng ngốc Keiji. Kiểu gì thì kiểu, hắn chắc chắn vẫn muốn kể chuyện về Nako-san. Chỉ cần nghe cái giọng ồn ào của hắn thôi, mọi cảm xúc trong tôi có lẽ cũng sẽ bị thổi bay mất.
Ít nhất, tôi không thể để Yuuha thấy gương mặt này.
Bởi vì tôi chưa từng mong muốn được ai yêu mến, nên diễn một nụ cười cũng chẳng phải là điều tôi giỏi.