[Web Novel] Chương 39: Ngày nghỉ
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 39: Ngày nghỉ
Buổi sáng dọn dẹp trong nhà, buổi chiều bị lũ nhóc đấm đá như chơi trò học thêm.
Những ngày như thế kéo dài suốt năm ngày, và cuối cùng kỳ nghỉ đầu tiên cũng đã đến.
Nhờ sự sắp xếp của bà Fumizuki, ngày nghỉ của tôi và Yuuha được trùng nhau. Cả nhà nghỉ lẫn nhà hàng đều làm dịch vụ khách hàng, nên thời điểm khách ít cũng giống nhau, đó là một lý do nữa.
Tôi thức dậy vào buổi sáng như thường lệ, ăn sáng xong thì tranh thủ dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ một chút. Việc này tôi đã học từ hai năm trước nên cũng không có gì khó khăn.
Làm mấy việc vặt vậy thôi mà cũng đã 10 giờ.
“Được rồi, sạch sẽ hẳn rồi nhỉ.”
Yuuha vừa lau xong cửa sổ, vừa thỏa mãn lau mồ hôi trên trán. Vì đây là căn nhà cũ, nên chỉ có vài chỗ có điều hòa.
Làng Onnajamura là nơi gió thổi khá nhiều nên buổi tối cũng khá dễ chịu. Nhưng ban ngày thì ánh nắng rất gay gắt. Ở nhà tận hưởng ngày nghỉ cũng vui đấy, nhưng hôm nay bọn tôi đã quyết định sẽ ra ngoài.
Tôi mang cái xô đổ nước bẩn ra vòi nước ngoài vườn, vắt khăn lau và đem phơi dưới nắng.
“Thế thì, đến lúc xuất phát rồi nhỉ.”
“Yay~!”
Dưới bầu trời xanh, cô bé giơ nắm đấm lên trời rạng rỡ trong niềm vui. Mặc đồ thể thao tay ngắn nên trông còn năng động hơn mọi khi.
Hình như chỉ trong tuần vừa rồi mà da em ấy hơi rám nắng. Vì da vốn trắng nên giờ trông khỏe khoắn hẳn ra.
“Anh sẽ đưa em đi đâu đấy?”
“Chỗ nào thư giãn ấy. Chỉ trải tấm bạt xanh rồi ăn trưa thôi… ơ…”
“Picnic à?”
“Ừ, đúng rồi.”
Vì là từ tôi không quen lắm nên lúc đó không nghĩ ra ngay.
“Bất ngờ ghê. Rokurou mà cũng thích mấy chuyện thế này à?”
“Nếu em không thích, thì mình có thể chạy bộ không ngừng trong rừng núi cũng được đấy.”
“Không đâu. Hôm nay em muốn picnic cơ.”
“Hiểu rồi. Anh đã chuẩn bị đồ đạc rồi, em chỉ cần chuẩn bị đồ cá nhân xong thì ra cửa gặp nhau nhé.”
“Vâng~! Em đi thay đồ, anh đợi chút nha.”
“Không cần vội đâu.”
Tôi chất tấm bạt xanh và thùng đá lạnh lên xe, rồi không lý do gì mà ra vườn giãn cơ. Dạo này ngoài học thì chẳng làm gì ngồi bàn cả, nên thấy lưng cũng đỡ căng hơn.
Khoảng mười phút sau, cửa ra vào mở ra, Yuuha bước ra với chiếc váy trắng và đội mũ rơm. Gió nhẹ làm vải váy khẽ tung bay, đôi mắt dưới chiếc mũ khẽ nở một nụ cười dịu dàng.
“Thế nào? Đẹp chứ?”
“Sẽ bị bẩn vì đất đấy.”
“Không phải ý đó…!”
Bị em ấy lườm một cái sắc như dao, mặt thì cau có hết cỡ.
“Anh phải nói là dễ thương à?”
“‘Phải nói là’ là sao hả?”
Chết rồi, con bé này đang thực sự giận dữ rồi đây.
“Dễ thương thật.”
“… Có tội.”
“Tù bao nhiêu năm?”
“Hai na-yu-ta năm.”
(nayuta / na-yu-ta = 10^60, tức là số 1 với 60 chữ số 0 đằng sau!)
“Na-yu-ta á!?”
Lại lôi ra con số quái đản thế này. Tới mức đó rồi thì tôi cũng chẳng biết phải viết bao nhiêu số 0 nữa.
“Anh nói ra kiểu bị ép buộc thế thì ai mà vui cho nổi!”
“Anh khen thì em cũng chẳng vui lắm đâu nhỉ?”
“Nếu không vui thì em đã không hỏi rồi. Dù sao thì anh cũng ngốc quá nên không hiểu gì hết.”
“Phiền phức thật đấy…”
“Đấy! Chính mấy câu như thế! Thật là!”
“Anh có nói hay không thì em vẫn dễ thương như vậy mà.”
Tôi lỡ thốt ra câu đó vì quá ngán ngẩm. Và lập tức hối hận, nhưng đã quá muộn.
Yuuha đứng khựng lại, lắp bắp “Na, na, na…” như một cái máy bị trục trặc.
“N-Nói gì cơ! Nghe như kiểu nói chữa cháy vậy… Nhưng lần này em sẽ tha cho anh.”
“Dễ dụ ghê.”
“Đừng có nói là dễ dụ!”
“Coi chừng đấy, sau này em sẽ dễ dính vào mấy tên tệ bạc lắm.”
“Em không có dễ bị lừa đâu!”
Cảm giác như chỉ cần sau khi nói mấy lời tệ bạc, rồi buông thêm câu “nhưng em vẫn là người anh yêu nhất” là con bé sẽ tha thứ liền.
“Còn anh thì cứ như thế mãi sẽ độc thân cả đời cho xem.”
“Hừm, đến lúc đó thì anh sẽ kéo Keiji về phe này luôn.”
“Tội nghiệp anh Nitta bị vạ lây không liên quan gì…”
“Rồi hai thằng độc thân buồn bã sẽ cùng nhau ganh tị và nguyền rủa mọi hạnh phúc trên thế giới này.”
“Anh mà làm thật chuyện đó cũng không lạ.”
Vì phương châm sống của tôi là “nói là làm” mà. Không cho phép bất kỳ hạnh phúc nhỏ nhoi nào tồn tại.
“Thôi lên xe đi. Ở ngoài nóng lắm đấy.”
“Ừ.”
Yuuha gật đầu và ngồi vào ghế phụ. Tôi cũng lên ghế lái và khởi động xe.
Bật điều hòa, rồi cho xe lăn bánh.
“Anh thật sự đang lái xe kìa.”
“Ừ, thật đó. Anh đã lấy bằng lái thật mà.”
“Giỏi quá.”
“Không, thì… bản thân cái bằng ấy, nếu có tiền thì cũng tương đối ai cũng lấy được thôi…”
“Không phải ý đó. Em nói là… nhiều thứ khác nữa cơ.”
“Nhiều thứ?”
Tôi hỏi lại, nhưng Yuuha không trả lời. Em chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ đang tận hưởng khung cảnh bên đường. Chỉ cần nhấn ga một chút là sẽ không còn nhà cửa gì nữa, chỉ còn những cánh đồng hiện ra. Vượt qua đó là vào khu rừng. Hai bên đường chỉ toàn cây cối và đồi dốc, mặt đường nhựa cũng không được đẹp cho lắm.
Tôi cẩn thận tránh vạch phân cách giữa đường đã mờ nhòe, lái xe men theo con đường quanh co lên dốc.
“À mà này, quản lý bảo muốn uống rượu với anh đấy.”
“Anh Riichi á?”
“Ừ. Hôm trước ảnh đến quán mà không nói chuyện được nhiều, nên ảnh muốn hẹn lần khác.”
“À… chuyện đó thì… để anh nghĩ xem đã. Nếu không uống rượu thì còn được.”
“Từ khi sống cùng em, anh đã kiêng rượu suốt rồi còn gì. Anh luôn cố gắng như thế, thỉnh thoảng xả hơi một chút cũng được mà?”
“Ừm…”
Từ khi bắt đầu sống cùng Yuuha, tôi chưa hề đụng đến một giọt cồn nào. Lý do một phần là vì nếu về nhà muộn, em ấy sẽ phải ở một mình, điều đó khiến tôi thấy không yên tâm. Nhưng còn một lý do nữa…
Là vì khi tôi say, tôi rất có thể sẽ lỡ miệng nói mấy câu kiểu như:
“Đáng lẽ giờ này anh phải đang sống cuộc đời ướt át bên mấy chị gái sexy rồi chứ…”
Nếu để Yuuha nghe được câu đó thì đúng là mọi thứ toang toàn tập. Dù là tôi đi nữa thì cũng chẳng thể chối bỏ kiểu phát ngôn rác rưởi như vậy.
Hiện tại trong nhà còn có bà Fumizuki và Kakari, nên nếu tôi không về ngay thì cũng không sao. Vấn đề là khi về sau đó. Có thể tôi sẽ phải về thật muộn, canh lúc Yuuha ngủ rồi mới lẻn vào. Hoặc là…
“Nếu được ở lại nhà anh Riichi sau đó thì cũng ổn. Vì về nhà lúc say là nguy hiểm mà.”
Đó là cách duy nhất. Phải kiếm lý do để tránh gặp Yuuha lúc còn say, bằng mọi giá.
“Nghe nói có khi còn gặp cả lợn rừng nữa. Em hiểu rồi, để em nói lại với ảnh.”
“Không sao, sau anh lấy số liên lạc từ Kakari cũng được.”
“Vậy à? Oke nhé~”
Trong lúc đang trò chuyện, từ phía sau rặng cây, điểm đến hiện ra trước mắt.
Mặt nước xanh lấp lánh phản chiếu ánh nắng.
Một ngày nghỉ thảnh thơi trong công viên thiên nhiên.
Quả là một ngày thật thanh bình và thư thái.