[Web Novel] Chương 64: Một ly soda cho đoạn kết
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 64: Một ly soda cho đoạn kết
“Hai đứa không để quên gì chứ?”
“Nếu có gì quên thì bà sẽ gửi sau cho. Cứ yên tâm mà lên đường đi nhé!”
Bà Fumizuki và Kakari đứng trước cửa nhà, tiễn bọn tôi với đống hành lý khổng lồ trong tay.
Hành lý của Yuuha vốn đã nhiều từ đầu, nhưng giờ cả hai tay tôi cũng đầy những túi nylon căng phồng. Bên trong là rau củ, bánh kẹo, và đủ thứ lặt vặt do người trong làng tặng làm quà mang về.
Mùa hè này, tôi đã có nhiều cơ hội tiếp xúc với rất nhiều người, trông nom lũ nhóc, giúp đỡ lễ hội… Và vì Yuuha cũng ở bên cạnh, nên lời cảm ơn như nhân đôi, dẫn đến một đống quà tặng kinh khủng như thế này.
“Gửi đi gần hết mà vẫn còn từng này…”
“Cố lên nào!”
Bên cạnh tôi đang chán nản, Yuuha lại siết chặt nắm đấm đầy khí thế. Có vẻ con bé đã quên hoàn toàn cái địa ngục lúc đi. Tôi thấy chẳng nỡ lòng nào nhắc lại, nên chỉ im lặng.
“Thôi, đến giờ rồi. Tụi em đi đây. Fumizuki-san, cảm ơn bà đã giúp đỡ tụi cháu suốt thời gian qua. Kakari, giữ gìn sức khỏe nhé.”
“Roku-kun nói lời chào đàng hoàng kìa! Trời ơi, sự kiện của thế kỷ luôn đó!”
“Ồn ào quá! Tôi cũng biết nói chuyện nghiêm túc đấy, cơ bản tôi vốn là người nghiêm túc!”
“Xạo ghê! Lúc nào cũng nhăn nhở chọc người ta còn gì!”
“Tôi không muốn nghe điều đó từ cái người lúc nào cũng nghiêm túc một cách ngu ngốc làm phiền người khác như cô đâu!”
“Grrr…”
“Grrr…”
Cả hai nghiến răng, trừng mắt nhìn nhau. Như thể đang vay mượn cơn giận của năm sau, cả hai trút giận lên đối phương, rồi cùng lúc thở dài buông bỏ.
“Thôi, hẹn gặp lại nhé, Roku-kun.”
“Ờ. Khi nào thấy thích thì tôi lại đến.”
Tôi lùi lại một bước thì Yuuha bước lên phía trước, lao vào lòng Kakari đang dang rộng tay.
“Miii-saaaan~!”
“Yuuha-chiii~!”
Hai người ôm nhau thật chặt, như đang cắn răng chịu đựng nỗi buồn chia xa… Còn tôi thì đang chứng kiến cái gì thế này?
Tôi cười khổ, liếc nhìn Fuzuki-san thì chị ấy chỉ mỉm cười dịu dàng đáp lại.
“Lần sau lại đến chơi nhé. Với chị, Yuuha là đại ân nhân đấy, lúc nào cũng hoan nghênh em mà.”
“Thôi đừng nói thế nữa mà… Em không có ý gì to tát đâu.”
“Ngoan quá trời luôn… Roku-kun, chị mang Yuuha đi luôn được không?”
“Đồ ngốc.”
“Xì…”
Kakari buông Yuuha ra rồi quay lại đứng bên cạnh Fuzuki-san.
Còn bọn tôi, tay ôm đống hành lý, hướng về phía hai người đang vẫy tay tạm biệt, đồng thanh cất lời chào:
“Bọn em đi đây ạ.”
◇
“Này, chuyến xe buýt tiếp theo đến chưa?”
“Hai tiếng nữa cơ. Ở quê thì chuyện này là thường.”
“Chán quá… Em muốn về sớm thôi.”
“Không có xe thì đúng là cực thật.”
“Mua xe không?”
“Chắc là sớm muộn gì cũng mua thôi. Trước mắt thì tôi phải lo kỳ thi… với cả thay điện thoại cho em nữa.”
“Ơ… Roku và em dùng gói gia đình luôn á!?”
“Bộ vui lắm hả?”
“Đâ, đâu có vui gì đâu!”
“Nói cà lăm kìa.”
“Không có cà lăm gì hết á!”
“Cứ như cố tình nói lắp ấy.”
“Uuuu…”
“—Mua điện thoại xong thì cũng phải chuẩn bị thảm sưởi trước khi trời lạnh nữa. Còn nữa… nếu mà em thích thì mình đăng ký dịch vụ xem phim không?”
“Dịch vụ gì cơ?”
“Là dạng mỗi tháng trả tiền rồi xem phim thoải mái ấy.”
“Thật á!? Em được dùng á!?”
“Giờ chắc mình cũng có dư dả chút rồi. Hai đứa mình làm việc cũng chăm chỉ mà.”
“Vậy thì, cùng xem phim đi! Mình tắt đèn, trùm chăn rồi xem chung!”
“Nghe như phim kinh dị vậy…”
“Hihi~”
“Ờ, cũng được thôi.”
“À mà, em lấy được công thức nấu ăn của bà Fumizuki với anh Riichi nữa đó. Em sẽ nấu mấy món đó, vừa ăn vừa xem phim cũng được ha.”
“Ồ, cả của anh Riichi nữa à?”
“Ừm. Nếu nấu được cả món Nhật lẫn món Tây thì ngày nào cũng có gì đó để mong chờ, đúng không?”
“Nghe hợp lý đấy.”
“Anh muốn ăn gì không? Về đến nhà là em nấu ngay cho.”
“Tin buồn là chắc tới khuya mới về tới nhà được.”
“Ehhh!?”
“Giờ xe buýt cứ lệch nhau hoài, không khớp gì cả.”
“Chán ghê á~”
“Có xe hơi thì đâu đến nỗi.”
“Em sẽ làm việc thiệt nhiều luôn!”
“Lo tốt nghiệp cấp ba trước đã. Từ mùa thu là có đứa xin được đại học bằng hình thức tiến cử rồi, tranh thủ chơi với tụi nó đi.”
“Nhưng mà em cũng không ghét việc đi làm đâu.”
“Dù có ghét hay không thì cũng phải đi chơi. Ra trường là kiểu gì cũng có đứa nói ‘nhất định sẽ gặp lại nha~’ rồi biến mất tiêu luôn ấy.”
“Nghe ai nói vậy?”
“Keiji bảo thế. Còn tôi thì bạn ít từ đầu nên không biết.”
“Vậy à… Ừ, em hiểu rồi. Nếu có ai rủ chơi, em sẽ đi.”
“Vậy là tốt.”
“Cả với Roku nữa.”
“Ờ.”
“Này, xe buýt tới chưa?”
“Chưa đâu. Ra cái máy bán nước bên kia mua đồ uống không?”
“Không mang hành lý theo à?”
“Làm gì có ai thèm lấy. Đi thôi, muốn uống gì?”
“Em uống giống anh.”
“Chọn cho đàng hoàng đi.”
Cả hai bước đi dưới ánh nắng, đứng trước chiếc máy bán nước cũ kỹ.
Tôi cho tiền xu vào, bấm nút.
Âm thanh “cạch” vang lên, tôi lấy chai nước vừa rơi ra và đưa cho Yuuha.
Hai đứa cùng mở nắp chai soda giống nhau.
Tiếng “xì” vang lên, mang theo mùi vị ngọt ngào và chua nhẹ của mùa hè thân quen, bung ra trong không khí.