[Web Novel] Chương 70: Lại nữa sao?
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 70: Lại nữa sao?
“Cảm ơn thầy đã dành thời gian dù bận rộn. Thầy Kumagai.”
“Ừm.”
Trước cửa hàng tiện lợi gần trường cấp ba, Yuuha đang đối mặt với thầy giáo dạy tiếng Anh có vẻ ngoài đáng sợ. Ly cà phê giấy Yuuha đang cầm là do thầy mời, bên trong là cà phê lạnh.
“Nhờ thầy mà em đã thi xong suôn sẻ rồi ạ.”
“Kết quả thế nào?”
“Em nghĩ là không tệ. Em đọc hiểu và nghe được hết.”
“Vậy à.”
Thầy Kumagai gật đầu mà không nói gì nhiều, rồi vỗ nhẹ vào lưng Yuuha.
“Làm tốt lắm.”
“Dù kết quả vẫn chưa có mà thầy.”
Yuuha cười gượng, thầy Kumagai cũng cười để lộ hàm răng trắng một cách vụng về. Nụ cười đó, vừa pha chút nghiêm nghị thường ngày, vừa là một nụ cười gượng gạo, thực sự là nụ cười rất vụng về.
Ông ấy là người không giỏi giao tiếp, thường bị hiểu lầm, nhưng lại rất quan tâm đến học sinh. Chính sự dịu dàng đó khiến Yuuha cảm thấy quý mến ông ấy.
“Còn Yuuha thì sao ạ? Vào thời điểm này, học sinh ôn thi thường rất căng thẳng, em lo là không biết em ấy có ổn không…”
“Năm nay học sinh đều khá trầm tĩnh. Đến mức trưởng khối mỗi ngày đều phàn nàn rằng ‘muốn các em nghiêm túc hơn một chút’.”
“Nếu vậy… thì với em là một điều tốt. Còn với nhà trường thì, em không rõ nữa.”
“Yuuha cũng không rõ.”
Nếu ông ấy còn không rõ thì Yuuha không rõ cũng là điều hiển nhiên. Với một kẻ tập tễnh làm người lớn như Yuuha, cơ cấu của xã hội vẫn là điều quá phức tạp.
“Sanjou, sau khi tốt nghiệp em dự định thế nào?”
“Em hay Yuuha đều là Sanjou mà thầy.”
“…Sanjou anh, ý Yuuha là về Sanjou em gái.”
“Gọi em là Rokurou được rồi ạ. Em tốt nghiệp rồi, thầy không cần phải giữ kẽ đâu.”
Thầy Kumagai vốn không gọi học sinh bằng tên riêng. Có vẻ ông có một quy tắc riêng về khoảng cách giữa giáo viên và học sinh. Có thể ông đang thận trọng với những vấn đề quấy rối đang bị xã hội chú ý.
Tuy nhiên, quy tắc đó lại quá nghiêm ngặt. Có truyền thuyết kể rằng khi trong một lớp có ba học sinh tên Suzuki, ông vẫn gọi cả ba là “Suzuki”, không phân biệt.
“Vậy à… R… Rokurou.”
“Được đàn ông gọi kiểu đó em nổi da gà luôn đấy ạ.”
Xin hãy đừng gọi tên Yuuha kiểu như chị gái giang hồ bắt đầu tỏ ra dịu dàng. Nổi hết cả da gà, đến mức cà phê trong tôiy Yuuha như muốn đông lại.
“…Vậy, em định sao?”
“Sau khi tốt nghiệp ạ? Em cũng đang suy nghĩ, nhưng hiện giờ vẫn chưa thể nói chắc được.”
“Cụ thể là em nghĩ đến điều gì?”
“Em đang nghĩ nếu có thể thì muốn vay học bổng để cho Yuuha học đại học… nhưng nếu là đại học công lập thì sẽ phải chuyển nhà. Ví dụ như nếu được miễn học phí, sống trong ký túc xá giá rẻ, làm thêm để lo chi phí sinh hoạt, phần còn thiếu thì em sẽ gửi tiền hàng tháng… Nhưng sống như thế trong bốn năm thì khá là vất vả.”
“Ra là vậy.”
Ngay cả việc chuyển nhà ban đầu cũng đã là một gánh nặng. Nếu phải sống riêng, Yuuha sẽ cần đồ đạc mới. Nếu Yuuha cũng chuyển theo thì chưa chắc đã tìm được nơi ở tốt.
“Phương án thứ hai là em nhận Yuuha làm người phụ thuộc, hai đứa cùng đi làm để sống. Đây là phương án thực tế nhất hiện giờ. Dù sao thì em cũng có thu nhập, nếu Yuuha kiếm được khoảng 1 triệu yên mỗi năm, thì cơ bản là không thiếu thốn gì.”
“Yuuha hiểu rồi.”
Cùng nhau hợp tác, sống một cuộc sống đơn giản như bây giờ. Dù không dư dả nhưng cũng không quá cực khổ – một cuộc sống tiết kiệm, thanh đạm.
Yuuha nghĩ như vậy cũng không tệ.
“Tạm thời là như vậy ạ.”
“Em đã suy nghĩ khá nhiều rồi đấy.”
“Vẫn còn nhiều chỗ chưa kỹ, nên em nghĩ cần phải tính toán thêm nữa…”
Thầy Kumagai bóp nát ly giấy rỗng trên tôiy và nhẹ nhàng nói:
“Nếu có gì khó nghĩ, cứ đến tìm tôi. Biết là người lớn không dễ để nhờ cậy, nhưng tôi đứng về phía em.”
“Em biết ạ.”
“Vậy à.”
Thầy gật đầu, vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm nghị như thường lệ, rồi chuyển sang chủ đề chính. Có lẽ từ đây mới là lý do thật sự Yuuha đến gặp thầy hôm nay.
“Vậy chuyện em gái Sanjou đi làm thêm, nghe nói em muốn trao đổi gì đó?”
“Em định giới thiệu em ấy làm ở chỗ cũ của em, nên em muốn nhà trường biết qua… À, thầy Kumagai, thầy có thể đi xem cùng em được không ạ?”
Đây mới chính là mục đích thực sự của cuộc gặp hôm nay – thuê một “vệ sĩ mặt lạnh” để bảo vệ bản thân khỏi một cỗ máy đánh bạc giận dữ.
◆
Vào một sáng thứ Bảy, việc gặp thầy giáo ở ngoài trường thật sự mang lại cảm giác không thoải mái.
Yuuha đã chọn trong số quần áo thường ngày của mình một bộ trông càng nghiêm túc càng tốt, và từ một tiếng trước khi ra khỏi nhà, cô đã bồn chồn không yên.
Rokurou cũng chẳng khá hơn là bao. Ngay từ sáng, anh đã nhìn chằm chằm lên trần nhà như đang cầu nguyện điều gì đó. Chỉ có anh mới biết rằng, điều anh cầu mong là sự an toàn cho chính mình.
“Tớ đã liên lạc với chị Sara trước rồi. Nghe bảo tiện thể sẽ phỏng vấn luôn.”
Giọng Rokurou lúc nói câu đó có phần run rẩy.
Điểm hẹn là gần ngay cửa tiệm. Vừa thấy bóng thầy Kumagai, Yuuha lập tức đứng thẳng người. Cô không cảm thấy sợ, nhưng quả thực sự hiện diện đầy uy lực của thầy khiến cô không khỏi căng thẳng.
Rokurou giữ vẻ ung dung, cất tiếng chào:
“Chào buổi sáng. Xin lỗi thầy đã phải ra ngoài vào ngày nghỉ.”
“Không sao.”
Thầy Kumagai đáp ngắn gọn, nhưng trông có vẻ vui. Ngay cả Yuuha, người đứng ngoài quan sát, cũng nhận ra thầy đang vui vì được học trò tin tưởng nhờ cậy.
Đây là lần đầu tiên cả ba người cùng gặp nhau. Khi nhìn thấy Rokurou và thầy Kumagai đứng cạnh nhau, Yuuha có một cảm giác kỳ lạ.
Dù không thấy có điểm nào giống nhau, nhưng hình ảnh hai người khiến cô nghĩ đến mối quan hệ thầy trò một cách rất tự nhiên.
Cả hai đều tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau – điều đó lan tỏa ra khiến tim cô cảm thấy ấm áp.
“Vậy thì… vào thôi nào.”
Rokurou nói với giọng mang cảm giác bi thương kỳ lạ rồi mở cánh cửa tiệm “Thoroughbred”.
Ngay khoảnh khắc đó — một cái sừng nhựa trắng giáng xuống trán anh. Cộp! Một tiếng động trầm vang lên.
“Á đau quá!”
“Nỗi đau khi bị gọi là ‘bà già’ còn tệ hơn thế nhiều đấy nhóc!”
Một người phụ nữ xinh đẹp, tóc dài tết bím, đeo kính tròn, đang đứng chống nạnh như tượng thần. Cô khoác tạp dề có in tên cửa tiệm, cơ thể tỏa ra hương thơm của bánh mì mới nướng ngọt ngào.
Người phụ nữ ấy — Hashimoto Sara, quản lý của tiệm Thoroughbred — đang nổi giận đùng đùng.
“Khỉ thật, tôi tưởng có thầy đi cùng thì chị sẽ ngần ngại chút chứ…”
“Chuyện đó không đủ để làm dịu cơn giận của tôi đâu. Cậu đánh giá thấp tôi rồi, Saburou-kun.”
“Chị đúng là thù dai… dù chính chị cũng từng trêu tôi không ít.”
“Đó là chuyện khác. Nỗi đau của phụ nữ gấp ba lần của đàn ông!”
“Chẳng bình đẳng giới chút nào nhỉ…”
Một lý luận đáng sợ, trái ngược hoàn toàn với thời đại đang nhạy cảm về các vấn đề giới tính. Nhưng bản thân cô lại rất tự tin, chẳng hề có ý nhún nhường dù trước mặt là hai người mới gặp lần đầu.
Yuuha cảm thấy rằng, có lẽ chính vì người phụ nữ này mà Rokurou đã có thể làm việc ở đây.
Còn thầy Kumagai, người được gọi đến, thì đứng như trời trồng, không thể cử động nổi.
Từ thời học sinh, thầy chỉ chuyên tâm vào kiếm đạo. Dù từng có vài người con gái tạo được không khí thân thiết, nhưng vì quá chú tâm vào câu lạc bộ mà mọi thứ chẳng đi đến đâu. Khi trở thành giáo viên cũng vậy – đi xem mắt thì bị xa lánh vì vẻ mặt nghiêm khắc và sự tận tụy với công việc.
Đã mấy năm nay, không còn cơ hội gặp gỡ ai mới nữa.
Và giờ đây, trước mặt thầy đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ xinh đẹp, vẻ ngoài dịu dàng nhưng bên trong lại mạnh mẽ và cứng cỏi. Thêm vào đó, từ miệng Rokurou còn lộ ra thông tin rằng cô chưa kết hôn.
Thầy Kumagai bị một cú sốc như thể vừa bị sét đánh.
Yuuha liếc mắt nhìn sang, thấy vậy thì chớp mắt liên tục, đầu lắc mạnh.
Trong không gian hỗn loạn của cửa tiệm, cô đã cảm nhận được cơn bão đang sắp sửa kéo đến.
(Lại nữa rồi… lại có người xung quanh mình sắp yêu đương sao—!?)