[Web Novel] Chương 73: Chỉ cần có em là đủ
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 73: Chỉ cần có em là đủ
“…Em có thể xem không?”
“Ừ, được mà.”
“Chờ chút, ưm… Tự nhiên thấy hồi hộp quá.”
“Anh cũng vậy.”
Ngay bên cạnh, Yuuha thở ra một hơi nóng hổi. Giống như cô ấy, tôi cũng thở ra chút không khí còn lại trong phổi.
Đầu ngón tay run lên. Tôi liếm đôi môi khô vì căng thẳng, nhắm mắt thật chặt rồi mở ra.
Click chuột để làm mới trang. Nhập các thông tin cần thiết để kiểm tra kết quả kỳ thi tháng trước.
830
Con số đó lập tức đập vào mắt tôi.
“Đ-điểm này… là sao vậy?”
Yuuha nắm lấy vai tôi, lắc mạnh. Nhưng một lúc lâu tôi chẳng thể trả lời gì được.
Phải mất đến ba phút tôi mới hoàn hồn lại và cố nặn ra lời:
“…Cực kỳ may mắn luôn.”
“Vậy là sao?”
“Là một điểm số cực kỳ tốt… anh nghĩ thế.”
“Tuyệt vời quá đi!”
Lưng tôi bị đập tôii tấp như muốn ôm chầm lấy. Tôi vẫn chưa thể tin nổi, đờ đẫn nhìn lại điểm số. Kiểm tra điểm đọc hiểu, điểm nghe – cộng lại. Không sai. Tên thí sinh: là tôi.
Chưa đến mức đủ sống bằng điểm này, nhưng chắc chắn là điểm rất cao. Với sinh viên đang tìm việc, điểm này quý như vàng.
“Wow… anh đỉnh thật.”
Tôi đã học như sống còn vì cuộc sống đang khó khăn, nhưng không ngờ lại tiến bộ đến vậy. Không giống một người bỏ tiếng Anh từ sau khi tốt nghiệp cấp ba chút nào.
Tiện thể, tôi gửi tin nhắn trêu Keiji:
『Tao được 830, mày thì sao?』
Phản hồi đến ngay lập tức:
『Tao được có 670, đồ chết tiệt』
『Thằng yếu đuối』
Lần này tôi thắng hoàn toàn, nên đoạn chat kết thúc bằng một sticker khóc lóc thảm thiết. Lúc gặp lại sẽ trêu hắn tiếp.
“Hơn 800 điểm á? Nghe nói còn xin được vào công ty lớn luôn đấy.”
“Nghe thế. Nhưng thường phải tốt nghiệp đại học nữa. Muốn dùng điểm này để làm việc thì cần thêm 20-30 điểm nữa. Nhưng như này là quá ổn rồi.”
“Từ giờ sẽ khó hơn à?”
“Nếu học tiếp thì vẫn tiến bộ được.”
“Rokurou đúng là giỏi học thật đó.”
“Lâu rồi mới học lại, mà có vẻ vẫn ổn.”
“Phải báo cho thầy Kumagai mới được!”
“Ờ, mai anh sẽ ghé trường.”
“Giờ phải làm sao đây… ưm, bánh, gà rán, pizza…”
“Cứ như Giáng sinh tới rồi ấy.”
“Thêm cả bí ngô Halloween với bánh mochi năm mới nữa.”
“Combo hạnh phúc từ tháng 11 đến tháng 1 à…”
Bí ngô thì đâu có ăn được, nó là đèn mà.
“Thôi, không cần ăn mừng linh đình đâu. Đạt điểm cao quá rồi, sau này khó mà vượt qua lắm.”
“Vậy thì… mình chỉ mua bánh thôi nhé.”
“Ừ, được đó.”
Tôi ngồi thả người sâu vào ghế, nhắm mắt lại. Thở dài một hơi thật dài.
Căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng tan biến. Chưa phải là kết thúc, nhưng ít nhất tôi đã chứng minh được mình vẫn còn khả năng.
Tôi… vẫn chưa kết thúc.
“Vui không?”
Hình như miệng tôi đã nở nụ cười lúc nào không hay. Trước câu hỏi của Yuuha, tôi gật đầu thay cho câu trả lời.
Một lần nữa, tôi cảm thấy rõ ràng. Sự hiện diện của cô ấy khiến tôi mạnh mẽ hơn không giới hạn. Dù là chuyện gì, chỉ cần có Yuuha phía sau, tôi đều có thể làm được. Không cần cô ấy giúp gì cả – chỉ cần cô ấy ở đó, là đủ.
“Cảm ơn nhé.”
“…Cảm ơn gì cơ?”
“Không có gì đâu.”
Dù có nói cảm ơn, chắc cô ấy cũng chẳng hiểu. Tất nhiên rồi.
Tôi thấy việc giải thích thật dư thừa, nên khẽ lắc đầu. Yuuha chớp mắt vài cái, rồi nở một nụ cười dịu dàng.
“Không có gì. Em nói vậy được mà, đúng không?”
“Muốn nói gì cũng được. Anh quay lại làm việc đây.”
“Ừm, cố lên nhé.”
“Ờ. Tầm 4 giờ mình đi mua đồ.”
“Dạaa~”
Hôm nay là Chủ nhật, nhưng tiệm Thoroughbred nghỉ. Chị Sara nói có cuộc đua ngựa không thể bỏ, nên nghỉ và không cần bọn tôi làm.
Tôi thì vẫn sống kiểu làm việc 7 ngày một tuần như một freelancer “mơ ước”. Vì không biết khi nào nên nghỉ, nên cứ tiếp tục mãi thôi.
Tôi đóng cửa phòng mình lại, đặt lại cái laptop lên bàn.
Bên cạnh bàn là sổ tiết kiệm. Lỡ nhìn thấy, tôi buột miệng chép miệng. Tâm trạng đang vui cũng tụt xuống, khó chịu hơn.
Trong danh sách tiền được chuyển khoản tháng 9, 10, không có con số 100,000 yên.
Chỉ có lương từ việc làm thêm và công việc của tôi và Yuuha.
100,000 yên.
Đó là số tiền mà tôi từng nhận từ bố của Yuuha mỗi tháng.
Số tiền đó, tôi vẫn chưa đụng đến. 3 tháng 6, 7, 8 – tổng cộng 300,000 yên. Tôi giữ lại nguyên vẹn.
Để sau này chuyển vào tài khoản đứng tên Yuuha.
Cuộc sống không thiếu thốn nhưng việc ngừng gửi tiền có nghĩa là một trong hai điều.
Hoặc ông ta đã từ bỏ Yuuha, hoặc là cuối cùng cũng ngã quỵ.
Nếu là cái trước thì tốt. Nếu là cái sau thì phiền phức.
Tôi chỉ có thể cầu mong là ông ta từ bỏ thôi. Nhưng tôi lờ mờ hiểu được, có lẽ ông ta đã ngã quỵ rồi.
Vì ông ta… là đồng loại với tôi.
Mẹ của Yuuha là một kẻ quái vật không thể hiểu nổi, nhưng cha cô ấy thì lại là một người yếu đuối về tinh thần. Dù có căm ghét thế nào, tôi vẫn thấy đồng cảm.
Từ khi bắt đầu sống cùng Yuuha, cảm giác đó càng rõ hơn.
Không biết ông ta còn sống không. Nếu đã chết rồi thì mọi chuyện sẽ dễ hơn nhiều.
Tôi lại buột miệng chép miệng.
Không được. Dù sao đi nữa, nếu ông ta chết, Yuuha chắc chắn sẽ buồn. Người thấy nhẹ nhõm chỉ có mình tôi.
“…Giờ làm sao đây.”
Ttôi nhặt cái bút chì bấm bị ném lăn lóc lên, xoay giữa các ngón tay.
Vì đây không phải bài thi, nên chẳng ai yêu cầu phải có một câu trả lời.