[Web Novel] Chương 81: Mừng em về nhà
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 81: Mừng em về nhà
“Tôi đang nghĩ đến việc quay video dành cho người Nhật. Cậu có muốn làm cùng không?”
Tôi bắt đầu đi chơi với nhóm toàn người nước ngoài mà Chris rủ vào, và sau buổi tụ tập thứ ba, cậu ấy gửi cho tôi email đó.
Từ trước đến nay, Chris làm video để giới thiệu vẻ đẹp của Nhật Bản đến người nước ngoài, nhưng giờ cậu ấy muốn làm cả video để người Nhật nhận ra những điều tuyệt vời ở chính đất nước mình. Vậy nên, cậu ấy nghĩ đến tôi – một người Nhật thân quen đang học tiếng Anh.
Thú thật là tôi vẫn còn non kém, nhưng được giao việc là điều rất đáng quý. Muốn nâng cao kỹ năng thì cách nhanh nhất là lao vào làm thực tế.
Chúng tôi gặp nhau qua cuộc gọi video để bàn chi tiết. Sau một giờ trao đổi, tôi đồng ý nhận việc.
Ngay lập tức, Chris gửi bản kế hoạch và kịch bản tiếng Anh của video qua file văn bản. Công việc của tôi là chuyển nó sang tiếng Nhật. Không chỉ là dịch thông thường, mà còn phải dùng lời lẽ phù hợp với tính cách của Chris, nên rất khó.
Gặp phải những chỗ có hài hước hay tục ngữ, tôi phải ngồi ngẩn ra một lúc mới hiểu. Có khi phải cho cả cụm từ vào trình dịch mới nắm được ý, rồi từ đó tìm cách viết lại bằng tiếng Nhật sao cho mượt mà. Cứ thế, lặp lại công việc cho đến khi tôi hoàn thành được một đoạn.
“Chả hiểu gì hết… lỗi là ở đâu nhỉ?”
Không biết vì sao, nhưng mọi thứ đều sai sai. Như vậy thì không thể gửi cho Chris được rồi.
Tôi ngả người ra ghế, ngước nhìn trần nhà, cảm nhận rõ sự mệt mỏi vì lao động trí óc đè nặng. Có cảm giác như sắp ngã ngửa ra luôn.
Cố gắng ngồi dậy, tôi mở trang web video và tìm mấy video do người nước ngoài đăng bằng tiếng Nhật. Mặc dù trước đó tôi cũng đã xem qua vài cái để tham khảo, nhưng sau khi tự mình thử làm mới thấy ấn tượng khác hẳn.
“Để sau làm lại vậy.”
Quả thật, chỉ học qua loa một chút thì chưa đủ để áp dụng vào công việc. Cuộc sống đúng là chẳng dễ dàng gì.
May mắn là tôi vẫn còn thời gian đến hạn nộp.
Làm xong mấy việc khác trước rồi quay lại phần này sau.
Cứ thế, suốt một ngày tôi dán mắt vào máy tính, và lúc nhận ra thì trời đã tối.
Nghe thấy tiếng động ở cửa ra vào, tôi mới nhận ra thời gian đã trôi qua. Tôi đứng dậy, thò đầu ra hành lang.
“Em về rồi à?”
“Em về rồi đây!”
Yuuha đứng thẳng người và đáp lại với giọng đầy khí thế. Cô ấy cứ đứng thẳng như thế, chăm chú nhìn tôi.
“Ờ… có chuyện gì sao?”
“Em về rồi!”
“Ừ. Mừng em về nhà.”
“Không phải thế! Em về rồi mà!”
“…Hả?”
Một cuộc đối thoại cứ lặp lại. Kiểu này là dạng mà nếu tôi không trả lời đúng thì sẽ không được qua màn.
Có lẽ cô ấy đang muốn tôi để ý đến điều gì đó. Tôi nhanh chóng quan sát Yuuha. Hôm nay, cô ấy vẫn để tóc dài ngang vai như thường lệ. Không có vẻ là vừa ghé tiệm làm tóc. Đang vào mùa mặc áo khoác đồng phục xanh đậm, tất cũng dài và màu đen, không có gì đặc biệt.
Tôi không thể nghĩ ra điều gì, đành nghiêng đầu thắc mắc.
“Không biết nữa. Cho anh gợi ý đi.”
“‘Okaeri no ○○’. Nào, đoán xem!”
“Lời chào?”
“Sai bét!”
“Ơ…”
Tôi cứ tưởng là đúng chứ. Mà đúng thật, ‘lời chào khi về nhà’ thì là ‘okaeri’ mà.
Mà câu đấy có thực sự là gợi ý không vậy? Không lẽ đây là trào lưu mới trong giới nữ sinh cấp ba?
“Vậy đáp án là gì?”
“…………”
Yuuha mím môi, lảng ánh nhìn đi. Tôi bật đèn hành lang thì thấy cô ấy bối rối rõ rệt.
“Này! Sao lại đèn sáng chứ!?”
“Chỉ là ngẫu hứng thôi.”
“Đồ tồi! Anh là thiên tài trong việc làm mấy chuyện khiến người ta khó chịu đấy!”
“Cảm ơn.”
“Em không khen mà!”
“Vậy, rốt cuộc là gì? Anh hoàn toàn không có manh mối.”
“Rokurou là đồ chậm hiểu!”
“Anh biết mà.”
Dù gì thì tôi cũng chẳng hiểu nổi tâm lý con gái. Tôi thẳng thừng thừa nhận, và Yuuha lùi lại một bước như bị đâm trúng tim đen.
“Nếu không nói thì anh không hiểu được đâu.”
“Nếu… nếu anh yêu em thì phải nói rõ ràng chứ. Không thì em không hiểu được đâu.”
“Anh đã nói rồi mà.”
“Rokurou là đồ nói dối. Miệng thì nói gì chẳng được.”
“Cũng đúng. Vậy em muốn anh làm gì?”
“Tự nghĩ đi.”
Và chắc đó là lý do cho câu ‘Okaeri no ○○’ ban nãy.
Tôi khoanh tay suy nghĩ. Nhưng đáng tiếc, tôi vốn sống xa rời khái niệm thể hiện tình cảm. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là tặng quà – kiểu suy nghĩ chẳng khác gì mấy ông sugar daddy.
“Ngồi xuống uống trà không?”
“Đó là tiếp khách chứ!”
Có vẻ không đúng ý cô ấy.
Yuuha thở dài, đặt cặp xuống rồi dang hai tay ra, mím môi lại.
“…Hở?”
“Hmm!”
Tôi nghiêng đầu bối rối, còn cô gái trước mặt vẫn giữ nguyên tư thế dang tay, gật đầu thật mạnh.
“Hử?”
“Hm—!”
“Hm?”
“Hmmm!”
Tôi cứ đùa theo thì cô ấy bắt đầu bực lên. Chỉ dùng mỗi âm ‘hm’ mà biểu cảm phong phú thật.
Tôi cũng dang tay ra, đứng chặn trước phòng khách.
“Nào, muốn làm gì thì làm.”
Tôi đã sẵn sàng đón nhận. Nhưng Yuuha lắc đầu.
Cả hai nhìn nhau chằm chằm, không ai nhúc nhích với tư thế dang tay trong hành lang. Nhìn từ ngoài chắc tưởng đang đấu sumo. Nhưng chẳng bao giờ có tiếng ‘bắt đầu’.
Có vẻ lần này, nếu tôi không chủ động thì không xong.
Tôi bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy tấm lưng mảnh mai của Yuuha. Dù qua lớp đồng phục, cơ thể cô ấy vẫn mềm mại đến mức như có thể vỡ vụn. Bất giác tôi nuốt nước bọt vì căng thẳng. Gương mặt lạnh lùng của tôi chẳng giúp được gì.
Rồi tay Yuuha cũng vòng ra ôm lấy tôi.
Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, nghe rõ cả nhịp tim của đối phương. Qua lớp áo hơi lạnh, tôi cảm nhận được nhiệt cơ thể cô ấy.
“…………”
“…………”
Chúng tôi lặng im, thăm dò nhau qua cái ôm.
Một… hai… ba… bốn… đến năm là hết chịu nổi. Tôi nắm vai cô ấy, từ từ đẩy ra. Mặt tôi nóng bừng. Não như tê liệt. Lúc này, tôi mới nhận ra mùi hương ngọt ngào thoang thoảng.
Yuuha cũng vậy, nhìn tôi với ánh mắt lơ đãng như tan chảy.
Tôi đặt tay lên tim để kìm nhịp đập loạn nhịp, thở dài rồi hỏi:
“Cái này, ngày nào cũng phải làm à?”
“Anh ghét à?”
“Không ghét…”
“Vậy thì ngày nào cũng làm nhé. Cái ôm chào mừng.”
Lại cái kiểu ấy nữa.
Bị cô ấy nói kiểu đó, tôi chẳng thể từ chối. Nếu Yuuha biết điều đó mà vẫn cố tình làm, thì cô ấy cũng khá cáo già đấy. Đúng là người nhà của một kẻ dối trá.
“Nếu anh nhớ thì làm.”
“Còn nữa.”
“Lại gì nữa đây?”
“Bắt đầu từ hôm nay … ngủ chung phòng … được không?”
“Không được.”
Tôi đáp ngay lập tức. Không có chỗ để thương lượng.
Trước khi Yuuha kịp mở miệng, tôi đưa ngón trỏ chạm nhẹ lên trán cô ấy.
“Vì em đáng yêu nên không được. Đừng bắt anh phải nói thêm nữa.”