[Web Novel] Chương 92: Mọi thứ vẫn còn mờ mịt
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 92: Mọi thứ vẫn còn mờ mịt
Sau khi trở về phòng riêng, Yuuha vẫn tiếp tục xem album thêm một lúc nữa.
Cô nghĩ rằng, nếu lần theo ký ức xưa, biết đâu lại tìm thấy điều gì mới. Một phần trong cô cũng muốn tận dụng những ký ức mơ hồ của Rokurou để bày ra trò gì đó thú vị.
Thế nhưng, trong hầu hết các trường hợp, trí nhớ của Rokurou luôn vượt trội hơn cô. Kể cả những chuyện anh ấy nhớ không rõ, chỉ cần Yuuha gợi ra vài mảnh vụn, thì phần còn lại cũng sẽ tuôn ra liền mạch.
Vì vậy, cô chỉ còn cách dùng đến những chiêu bài cưỡng ép. Cô cố tình dùng cụm từ “chuyện quan trọng” để lôi kéo sự chú ý của Rokurou. Anh ấy nhất định sẽ cố nhớ cho bằng được những gì quan trọng với Yuuha.
Những dòng suy nghĩ cứ lặp đi lặp lại thật sâu như thế sẽ bào mòn khả năng nghi ngờ của anh. Rokurou chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì cả. Bởi lẽ đó vốn là một lời nói dối không cần thiết phải vạch trần.
Nếu muốn rủ anh ấy ra biển một cách tự nhiên thì có cả trăm ngàn cách. Cứ đợi đến hôm đó rồi viện cớ cũng được. Hoặc tìm một trung tâm mua sắm nào gần biển rồi tiện đường ghé qua cũng chẳng sao.
Thế nhưng Yuuha lại muốn thử sức mình.
Cô muốn lừa dối anh đến cùng, rồi dồn tất cả những tình cảm mãnh liệt nhất vào ngay cổ họng của anh.
Không phải vì cô không thể thua, mà là cô không muốn thua.
Đây không phải chuyện cần thiết hay không. Giờ nó đã trở thành thứ cảm xúc không còn chút lý do gì nữa. Chính vì vô nghĩa nên cuộc chiến này mới đáng giá đến vậy.
Cô chạm tay lên bức ảnh bốn người năm xưa, lật đi lật lại trang album, thi thoảng dừng lại để nhớ, để nghĩ ngợi.
Khi nhìn những tấm hình với hiểu biết rằng Rokurou là con nuôi, dĩ nhiên Yuuha cũng nhìn thấy những mặt mà cô không muốn biết.
Ảnh của Yuuha thì có rất nhiều, còn ảnh của Rokurou hầu như chỉ xuất hiện bên cạnh cô.
Cha mẹ đã dồn hết tình yêu về phía cô, còn Rokurou thì bị bỏ mặc, vậy mà anh vẫn luôn giấu nhẹm điều đó để cô không hề hay biết. Điều đó càng lộ rõ hơn ở chỗ: từ sau khi lên cấp ba, ảnh của anh gần như biến mất. Dù có tìm bao nhiêu cũng không thấy.
Ảnh sẽ luôn tồn tại như một ghi chép. Những điều ta muốn nhớ và cả những thứ ta muốn quên, không phân biệt.
Rokurou đã vứt hết album từ hồi tiểu học đến trung học.
Yuuha vẫn nhớ rõ lúc anh bỏ nhà ra đi, tất cả bị gom lại quăng vào thùng rác. Có lẽ chúng quá nặng nề đến mức nếu không vứt bỏ thì anh không thể tiếp tục bước đi. Khi đó, Yuuha đã không đủ can đảm để nhặt lại.
Góc ảnh cấn vào ngón tay cô.
“Á…”
Tấm ảnh chụp cả bốn người rơi xuống sàn.
Yuuha kiểm tra thấy không chảy máu, rồi nhặt tấm ảnh lên.
Bên cạnh Yuuha đang cười vô tư là Rokurou quay mặt đi, ánh mắt lạc lõng như chẳng biết bám víu vào đâu. Khi xưa, cô cứ nghĩ anh chỉ ngại chụp ảnh…
Bất giác, Yuuha khựng lại.
Ánh mắt cô dán chặt vào bức ảnh, rồi nhìn về phía bức tường, hướng có phòng của Rokurou.
(Gần đây, Rokurou không còn giống như đang nói dối nữa…)
Trước đây, lời nào của anh cũng mang theo chút gì đó khả nghi. Nhưng bây giờ thì khác. Anh như đã trút bỏ gánh nặng, trở nên thành thật đến khó tin.
Tại sao anh lại thôi không nói dối nữa?
Vì anh đã nói ra chuyện hai người không cùng huyết thống ư?
Nhưng tại sao lại chọn thời điểm đó? Khi ấy chẳng có sự kiện gì đặc biệt.
Ánh mắt cô chạm vào chiếc xác rắn được đặt trên bàn.
Khi đó, kỳ nghỉ hè cũng chưa trôi qua được bao lâu, không hề có biến cố gì to tát.
Nếu định thú nhận, lẽ ra nói ra vào dịp lễ hội mùa hè còn tự nhiên hơn nhiều.
Ngay lúc đó, Yuuha mới chợt nhận ra: bản thân vẫn còn đang lạc lối trong màn sương dày đặc mà Sanjou Rokurou đã giăng ra.
Lý do anh không còn nói dối nữa,
Là bởi anh đã nói xong lời nói dối cuối cùng rồi.
◇
「――Phù…」
Tựa sâu lưng vào ghế trong phòng riêng, tôi áp ngón tay lên giữa chân mày rồi khẽ thở dài.
Trước mặt Yuuha thì tôi cũng cố tỏ ra vui vẻ, vừa xem album vừa hoài niệm chuyện cũ… nhưng mà, thú thật, mệt thật đấy.
Không phải là tôi không thấy vui. Những tấm hình chụp riêng hai đứa đều quý giá như những báu vật đối với tôi.
Thế nhưng, thỉnh thoảng khi lọt vào tầm mắt lại là mấy bức ảnh chụp cả bốn người, thì những thứ chẳng muốn nhớ đến cũng lũ lượt ùa về.
Những thứ tôi đã thề sẽ giấu kín, không để Yuuha nhìn thấy, giờ vẫn còn ngọ nguậy trong đáy bụng này.
Chỉ bằng một chút quyết tâm mà xóa được thứ căm hận tôi đang ôm, thì nó đã chẳng phải là căm hận nữa rồi.
Tôi hiểu rõ nó chẳng có chút giá trị nào.
Dù vậy, vết thương đã bị khoét sâu thì vẫn sẽ đau, và tôi biết chắc điều đó sẽ chẳng bao giờ đổi thay.
Dẫu vậy, tôi cũng đã khá hơn xưa nhiều rồi.
Trước đây, tôi thậm chí chẳng muốn nhớ về cả những ký ức tươi đẹp.
Nhờ có Yuuha bên cạnh, tôi mới có thể ngồi đây nói chuyện về những ngày tháng vui vẻ ấy.
…Phải. Tôi vẫn đang tiến về phía trước.
Cho đến ngày nào đó, khi vết thương khép miệng hoàn toàn, tôi chỉ cần kiên nhẫn chịu đựng.
Chẳng cần kỹ thuật cao siêu gì cả. Bộ mặt giả lả này, tôi đã học được từ khi vừa đủ lớn để nhận ra thế nào là lời nói dối.
Tôi thử nghĩ xem có chuyện gì vui không, rồi mở laptop lên.
Nhớ lại chuyện ban nãy Yuuha có nói gì đó về quần áo.
“Kiểu gì anh chẳng tìm hiểu”, cô ấy đã bảo thế. Mà đúng thật, tôi vốn là cái kiểu người “nói gì thì cũng sẽ lén tra cho ra”.
Dù vậy, tôi có phải chuyên gia đâu. Dù cô ấy mặc gì thì tôi cũng chỉ có thể nói “ừ dễ thương dễ thương” mà thôi.
Thôi thì vẫn còn hơn không. Tôi gõ “cách phối đồ mùa đông cho con gái” rồi lướt qua vài kiểu có vẻ ổn, ghi nhớ lại trong đầu.
Đường cùng thì cứ cho cô ấy mặc áo tay dài che tay kiểu moe cũng được.
Vừa nghĩ ra kết luận cẩu thả như vậy, tôi đóng laptop lại.
Nằm dài ra giường, ngước mắt nhìn trần nhà.
Nhắc mới nhớ, dạo gần đây tôi chẳng còn nói dối nữa.
Tưởng cái thói đó đã ăn sâu vào máu, hóa ra chỉ cần không cần thiết là dẹp được ngay.
Mà cũng chẳng có gì phải giấu nữa. Đã vậy cũng không thể lừa lọc đối tác làm ăn.
Nếu tôi mà hét lên “Sự thật muôn năm!” thì chắc cả đám người liên quan sẽ ngã ngửa mất.
Những người đã từng dây dưa với tôi từ trước đến giờ —
Nếu không cần nói dối, biết đâu tôi đã có thể thân thiết với họ hơn nhiều.
Nghĩ vậy, khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Và rồi, tôi chìm vào giấc ngủ không lâu sau đó.