[Web Novel] Chương 93: Buổi hẹn hò
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Chương 93: Buổi hẹn hò
Vào ngày đã hứa sẽ đi mua quần áo cho Yuuha, tôi rời nhà sớm.
“Hẹn nhau ngoài trời thì trông giống hẹn hò hơn đúng không?”
Lời đề xuất ấy là từ em ấy, và vì tôi cũng định ghé hiệu sách nên tôi đã đi trước.
Tôi lang thang trong cửa tiệm, dừng lại ở góc tạp chí du lịch. Tôi lướt qua các tạp chí du lịch trong nước, rồi tiện thể đọc cả mấy cuốn về du lịch nước ngoài.
Dù muốn mua, nhưng vì sách khá to nên hôm nay tôi chỉ xem thôi. Sau khi canh giờ hợp lý, tôi rời khỏi cửa hàng.
Chỗ hẹn là quảng trường trước ga, dưới chiếc đồng hồ được bao quanh bởi mấy băng ghế.
Đợi một lúc thì tôi thấy một cô gái đeo chiếc túi quen thuộc xuất hiện gần đèn giao thông. Vừa thấy tôi, cô ấy liền chạy chầm chậm đến.
Cô mặc chiếc áo len rộng, đội mũ nồi, bên dưới váy xòe trắng còn mặc thêm quần tất. Mái tóc dài đã mọc ra được buộc gọn phía sau thành búi thấp.
Chắc vì trời bắt đầu lạnh thật rồi nên tôi mới được thấy cô ăn mặc thế này. Kiểu tóc cũng khác mọi khi, trông mới lạ. Thật sự giống một buổi hẹn hò, đến mức từ ngữ cũng sắp cạn mất.
Em ấy bước lại gần theo nhịp điệu đáng yêu, rồi dừng lại ngay trước mặt tôi.
“Xin lỗi đã để anh đợi.”
Có vẻ cô đã rất mong chờ hôm nay. Cô nở nụ cười rạng rỡ, hai tay đan ra sau lưng.
“Gì vậy, có sẵn quần áo dễ thương thế còn gì.”
Tôi nói nhận xét thật lòng, cô ngượng ngùng quay mặt đi.
“Cái này thì… gọi là đồ khẩn cấp, tạm thời vậy thôi.”
“Ra thế. Không hiểu lắm nhưng đi nào.”
Như mọi khi, chúng tôi không có xe, nên phương tiện di chuyển chỉ là tàu và xe buýt. Tôi cũng muốn sống ngầu một lần, nhưng tiền duy trì xe thì đắt quá.
Rời khỏi cổng soát vé, sân ga buổi trưa lác đác mấy nhóm học sinh.
Tôi còn thấy cả đồng phục trường cấp ba giống của Yuuha. Thấy vậy, cô lặng lẽ bám lấy tay tôi, rồi áp sát để che tầm nhìn.
“Rokurou, đừng cử động.”
“Bị nhìn thấy thì phiền à?”
“Em không muốn người ta nghĩ mình đang đi chơi trong mùa ôn thi.”
“Nhưng em đúng là đang đi chơi mà?”
“Đừng trêu em nữa…”
“Rồi rồi.”
Tôi dùng tay trái rảnh rỗi gãi má, liếc nhìn đám học sinh. Nhìn sơ thì không thấy có ai trông như học sinh năm ba. Phần lớn chắc vừa tan câu lạc bộ.
Chỉ cần nhìn hành lý là đoán được họ thuộc câu lạc bộ nào. Nhìn dễ nhất là mấy đứa đeo túi dài hình chữ nhật, chắc là học sinh câu lạc bộ kiếm đạo mà thầy Kumagai phụ trách. Vậy là hôm nay họ cũng tan câu lạc bộ rồi.
“Tiệm bánh của chị Sarah hôm nay mở cửa không nhỉ?”
“Không. Nghỉ định kỳ.”
“Vậy à.”
“Sao thế?”
“Chỉ hơi tò mò thôi. Gần đây hai người đó thế nào rồi?”
“Cũng không rõ…”
“Thôi, chắc chỉ người trong cuộc mới biết.”
Dù người ngoài có nói gì cũng chỉ thêm phiền phức. Thầy Kumagai và chị Sara đều là người lớn, chắc chắn có lý do mà bọn tôi không hiểu được.
“Miễn là thầy Kumagai đừng sa đà vào cá cược đua ngựa là được…”
“Em hiểu nỗi lo đó đấy.”
Yuuha gật đầu với vẻ nghiêm túc rồi bật cười khúc khích.
“Nhưng mà, làm gì có chuyện đó chứ! Là thầy Kumagai đấy!”
“Ờ nhỉ, thầy ấy thì chắc không có đâu.”
Thầy ấy là kiểu người coi trọng sự nỗ lực kiên trì hơn tất cả, đúng nghĩa là hình mẫu của từ “nghiêm túc”. Tôi tin thầy sẽ không bị lợi ích trước mắt cám dỗ.
“Mà này, dạo này em có gì thay đổi không?”
“Em tăng cân à?”
“K-không hề tăng cân nhé! Bộ em trông tròn lên à!?”
“Chẳng thấy gì cả.”
“Đồ ngốc!”
Cô đập đập vai phải tôi. Không đau lắm nên tôi mặc kệ, rồi thử nghĩ xem ý cô là gì.
Con gái mà hỏi “Mình có gì thay đổi không?” thì thường là về vóc dáng… tôi tưởng vậy, nhưng hình như không phải.
“Hay là em cao lên?”
“Sai rồi~”
“Chuyển sang thuận tay trái à?”
“Ai mà tự dưng thế được!”
“Đổi quốc tịch?”
“Đổi khi nào chứ!?”
“Thế thì anh chịu.”
“Rõ ràng là anh chẳng định đoán đúng còn gì.”
Yuuha phồng má giận dỗi rồi im lặng. Có vẻ tôi phải trả lời đúng mới được tha.
Nhưng thú thật, tôi không biết thật.
Thấy tôi bối rối, Yuuha có vẻ hết kiên nhẫn nên mở lời.
“Ý em là, không biết em có đang trở nên giống anh không…”
“Gì đấy, muốn thành anh à?”
“Không phải vậy! Ý em là, như chuyện thầy Kumagai bị ảnh hưởng bởi đua ngựa, không biết em có đang bị anh ảnh hưởng không thôi!”
“À… ra thế.”
“Rokurou hơi chậm hiểu nhỉ, anh mệt à?”
Ban đầu tôi tưởng cô chọc tôi, nhưng hình như cô thật sự lo lắng. Ánh mắt nhìn lên tôi pha chút lo lắng, điều đó lại càng khiến tôi khó xử.
“Chỉ là hôm nay vận đen thôi.”
Tôi không thể nói là do bị cô bám chặt nên IQ tụt xuống được. Tôi luôn là người điềm tĩnh, nên chuyện này chẳng làm tôi rối trí đâu.
“Vậy à… Thế, em có gì thay đổi không?”
Dù còn nghi ngờ, nhưng cô cũng cho qua. Tôi ngẫm lại một chút.
“…Không, em vẫn là em thôi.”
“Thật không?”
“Ít nhất em chẳng giống anh, và đừng giống anh nhé. Anh xin đấy.”
Phần “tôi” trong tôi đã đủ rồi. Tôi chẳng cần lấy thêm “tôi” từ người khác, tôi chỉ mong Yuuha cứ tiếp tục đi theo cách của em ấy.
Khi tôi lắc đầu bất lực, cô gái bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt thích thú.
◇
Bọn tôi đi tàu và xe buýt, cuối cùng cũng đến được trung tâm mua sắm ở ngoại ô.
Khu đất rộng khổng lồ này có gần như vô số cửa hàng, chỉ đi bộ loanh quanh thôi cũng đủ chóng mặt.
Tôi len lỏi giữa mùi nước hoa nồng nặc như muốn làm tan chảy cả não, tìm quần áo cho Yuuha. Từ cửa hàng này sang cửa hàng khác, từ bộ quần áo này sang bộ khác, từ mác giá này sang mác giá khác.
Mỗi lần em ấy nhìn giá rồi lại bỏ xuống, tôi lại thấy có gì đó nhói trong lòng. Tôi hiểu đó là cách em ấy quan tâm, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng của mình.
Vừa nghĩ thế, tôi lén liếc giá thì… ôi trời, giá đó thì có tôi hay ai cũng không mua nổi.
Tôi đứng gần Yuuha đang lựa đồ, vừa nghĩ xem kiểu nào hợp với cô ấy.
Nói thật thì, chỉ cần hoodie rộng với quần jeans cũng được rồi. Kiểu “chỉ cần thế này là được rồi” ấy.
Đang nghĩ vẩn vơ thì Yuuha cầm đồ bước lại gần.
“Cái này thì sao nhỉ?”
Đó là một chiếc cardigan màu giống bí đỏ, đan kiểu như bánh waffle. Vải hơi dày, mặc mùa này thì hợp.
“Đẹp đấy. Mua đi.”
“Thật á? Cảm ơn anh.”
“Ừ.”
“Thế còn món quà Rokurou chọn thì sao?”
“Quên nó đi.”
“Không chịu.”
Em ấy bĩu môi ra vẻ không hài lòng, nhưng quyết tâm thì rất kiên định. Đã thế này thì dù tôi có cố lảng tránh, em ấy cũng sẽ bảo không cần cả chiếc cardigan vừa chọn luôn cho xem.
Không còn cách nào, tôi đành phải suy nghĩ. Nhưng đúng như dự đoán, chẳng lóe lên được ý tưởng nào hay ho. Gần đây tôi cũng thấy mình hơi kém nhạy thật.
“Áo thun dài tay thì sao? Loại có in họa tiết hay chữ ấy. Ở đâu nhỉ?”
“Bên kia bên kia! Đi thôi.”
Tôi để cô nắm tay kéo đi, Yuuha chọn lấy vài cái nhìn ưng mắt rồi đưa tôi xem. Thật ra cái nào cô ấy mặc cũng hợp. Chính vì hợp nên bọn tôi càng khó quyết, đứng đắn đo mãi.
“Nghĩ lại thì, em chưa có kiểu này đúng không?”
Chợt tôi nhìn thấy một chiếc áo thun màu xanh rêu, tiện tay cầm lên. Phía sau in mấy dòng chữ chẳng biết đọc sao, tạo cảm giác năng động hơn là thanh lịch. Nếu phối thêm mũ len nữa thì chắc trông cũng phong cách ra phết.
Tôi giơ áo lên trước ngực Yuuha, cô ấy hơi nghiêng đầu.
“Liệu có hợp không nhỉ?”
“Nhìn gương đi. Hợp lắm còn gì.”
“Đúng nhỉ. Không ngờ xanh rêu lại ổn thế.”
Thấy em ấy gật đầu ra vẻ ưng ý, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vậy là cửa ải khó nhất hôm nay coi như qua rồi.
Bọn tôi cầm quần áo đã chọn, tiến về phía quầy tính tiền.
“Tiện thể, đi ăn gì ngọt ngọt không? Rồi sau đó ra biển, nhỉ?”
“Phải ra biển chứ!”
“Xe buýt… có luôn này. Rồi, tính tiền thôi.”
“Dạ—!”
Những ký ức đã lỡ quên thì dù thế nào tôi cũng không thể nhớ ra. Chỉ còn cách kéo dài thời gian, hy vọng Yuuha sẽ lỡ miệng nói ra, hoặc phép màu xảy đến.
Dù sao thì, phần động não hôm nay kết thúc ở đây. Tạm đóng cửa!
Những giờ còn lại, cứ thong thả mà tận hưởng thôi.
◆
―― Sau khi chọn xong quần áo, chắc chắn Rokurou sẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần cầm cự đến lúc đó, thì phần còn lại sẽ là lượt của Yuuha.
(Hôm nay vẫn chưa kết thúc đâu, Rokurou.)