[Web Novel] Ngoại Truyện 4: Thần Tình Yêu
Ore wa Gimai ni Uso wo Tsuku ~Chi no Tsunagara nai Imouto wo Ore ga Hikitoru koto ni shita~
俺は義妹に嘘をつく ~血の繋がらない妹を俺が引き取ることにした~ (ダッシュエックス文庫)
I lie to my sister-in-law ~I ended up taking in my sister with whom I am not related by blood~
Lời nói dối với em kế ~ Tôi đã nhận nuôi em gái không cùng huyết thống
Tác giả: Dash X Bunko
Minh họa: Achiki (X @atikix)
Ngoại Truyện 4: Thần Tình Yêu
Từ ngày hội ngộ với Yuuha, chúng tôi dành hai ngày một đêm để đi du lịch.
Vì vẫn thường xuyên cập nhật chuyện của nhau nên nội dung câu chuyện chẳng khác thường nhật. Yuuha ngồi bên cạnh tôi, đầy sức sống, vừa nhìn đường vừa nói.
“Không biết chị Misuzu và anh Riichi bao giờ mới kết hôn nhỉ.”
“Ai mà biết. Anh Riichi nghiêm túc quá mức, chắc sẽ kéo dài lê thê mất.”
Hai người ở làng Onnajya sau bao nhiêu trắc trở cuối cùng cũng chính thức hẹn hò. Sau mùa hè năm ấy, phải một năm sau mới nên đôi. Nghe nói Giáng Sinh năm ngoái, anh Riichi đã tỏ tình.
Mà cái cách Kakari mừng còn ghê gớm hơn. Cứ như có thể bơi xuyên Thái Bình Dương sang tận Mỹ để báo tin. Cô còn bảo: “Bờ Tây nơi có Rokukun cũng gần mà!”, làm tôi sợ đến mức nghĩ nghiêm túc về chuyện chuyển sang New York.
Để giữ danh dự cho anh Riichi, phải nói rằng phần lớn là do Kakari quá bận rộn với đại học và công ty mới thành lập. Anh ấy nghiêm nhưng không nhút nhát. Một khi đã quyết, sẽ làm cho bằng được.
“Dạo này chị Misuzu trông như rất muốn cưới ấy.”
“Cô ấy lúc nào chẳng muốn.”
“Hơn mức bình thường luôn.”
“Không khéo dạ dày anh Riichi thủng mất.”
Lời cầu hôn toàn lực của Kakari Misuzu – kiểu năng lượng không ai địch nổi. Đàn ông bình thường chắc đã đầu hàng ký giấy kết hôn ngay trong ngày, nhưng Riichi là người của lý trí. Anh ta chọn gõ cây cầu đá từng nhịp mà chịu đựng đợt tấn công như bão của Kakari. Chỉ mong anh không gục vì stress.
“Nhưng mà anh Riichi cũng có vẻ không ghét đâu.”
“Cuối cùng cũng xiêu rồi à.”
“Vậy họ sẽ cưới khi nào nhỉ?”
“Khó nói. …Chắc việc đăng ký kết hôn sẽ trong vòng một năm. Nhưng chuyện tổ chức lễ hay dọn về sống chung thì chắc phải đợi công ty của Kakari ổn định đã.”
“Đúng là Rokupedia.”
“Cái từ điển chỉ toàn thông tin không chính thống ấy.”
Từ điển chỉ Yuuha mới dùng được, và toàn do định kiến của tôi tạo nên. Ai xem nhớ chuẩn bị tinh thần rằng nó bịa nhiều hơn thật.
“Rokurou này, rồi anh sẽ trở về Nhật đúng không?”
“Có. Mỹ thú vị đấy, nhưng sống lâu dài thì không dễ.”
“Khi nào thì anh về?”
“Em đợi được đến bao giờ?”
“Em đang hỏi anh cơ mà.”
Hỏi câu nũng nịu một cái là bị mắng ngay. Yuuha vẫn nghiêm khắc với tôi như mọi khi.
Tôi chuyển làn vượt lên chiếc xe trước, trở lại làn cũ rồi mới quyết ý.
“Anh nghĩ bốn năm nữa là hợp.”
“Sao vậy?”
“Công ty anh đang định mở chi nhánh ở Nhật. Sếp bảo muốn anh vào đội đó. Ở bên kia anh còn nhiều thứ để học, nên muốn làm đến lúc đó.”
“Ừ. Em đồng ý.”
Yuuha gật đầu, gương mặt trong trẻo, không chút do dự. Cô luôn chờ tôi như thế, không hề lung lay. Cô tiếp tục tin tưởng một kẻ từng dối trá như tôi. Đã bao lần tôi được cứu vì sức mạnh ấy.
“Khi anh về rồi mình kết hôn nhé.”
“Bọn mình kết hôn rồi mà.”
“Ý là làm lễ.”
“Làm to không?”
“Anh thì chẳng có nhiều người để mời, trông cậy vào em.”
“Gọi bạn anh từ Mỹ qua chứ.”
“Vậy tổ chức ở Hawaii luôn nhé.”
“Gánh nặng cho khách lớn quá!”
Tôi nhún vai cho cô biết chỉ đùa thôi.
“Nhật đúng không! Đúng không! Mình còn mời chị Fumizuki nữa, xa quá là không được đâu!”
“Anh biết rồi.”
Nếu chị Fumizuki nhận lời thì Nhật là chắc chắn. Nếu là Keiji thì tôi bắt sang tận Brazil cũng được.
Mà như vậy thì hội bạn quốc tế bao gồm Danny và lũ nhóc siêu nhiễu kia cũng sẽ bay qua.
“Thật ra thì… cũng nhiều đứa chịu qua Nhật lắm.”
Công ty tôi tập trung toàn dân thân Nhật và mấy đứa năng lượng quá mức – đôi khi nhiều quá đến đáng sợ.
“Nhưng bạn đại diện của anh chắc chắn là anh Keiji, đúng chứ?”
“Tiếc là vậy. Còn em?”
“Em phân vân, nhưng có lẽ sẽ nhờ chị Misuzu.”
“Keiji và Kakari… Thật sao?”
Tự nhiên tôi thấy lo. Có lẽ nên tổ chức lễ kiểu quy mô nhỏ.
“Nhắc mới nhớ chuyện bạn đại diện…”
Một linh cảm xấu ập đến. Yuuha nhìn tôi với gương mặt tươi sáng đến mức đáng ngờ.
“Anh viết xong bài phát biểu chưa?”
“Kh… không…”
Thấy mặt tôi chua lét trong gương chiếu hậu, tôi siết tay lên vô-lăng để giữ tập trung.
Bài phát biểu. Khi được nhờ, tôi nhận lời ngay không suy nghĩ. Nhưng đến sát ngày thì nỗi lo đè nặng đến nghẹt thở.
Thầy giáo chủ nhiệm thời cấp ba và ân nhân ở chỗ làm thêm cũ. Bài phát biểu trong lễ cưới của hai người.
Nói cho đúng, hai người họ gặp nhau cũng nhờ tôi và Yuuha, vậy là chúng tôi giống như thần Tình Ái. Tôi á? Thần Tình Ái? Hay phải gọi là ác ma?
Dù sao thì, trọng trách đã giao cho tôi.
“…Anh cũng soạn được chút rồi.”
Có lẽ vẻ mặt tôi quá nghiêm trọng nên Yuuha chợt hạ giọng, có phần lo lắng.
“Cố gắng nhé.”